Chương 156: Lửa Giận Của Đông Phương Tuyết 2
Bỏ qua những suy nghĩ dư thừa, cô nhếch khóe miệng cười nhạt:
"Em không chắc vĩnh viễn sẽ không hối hận, nhưng vào giờ phút này em có thể chắc chắn.”
"Thật sự không hối hận?"
"Không hối hận."
Lệnh Hồ Ly đột nhiên cười, cười như điên, lông mi cong cong trên mặt, ánh mắt đào hoa xinh đẹp phong tình, một phút trước còn nghiêm túc bỗng nhiên không sót lại chút gì, giống như hai linh hồn tồn tại trong một thể xác vậy.
Một người tùy ý phóng đãng, một người trầm ổn kín kẽ.
"Tiểu A Trì, Nam Cung Huyên, cũng không đơn giản như em nghĩ đâu.”
Nam Cung Huyên?
Mà không phải Nam Cung Tĩnh?
Nguyệt Trì Lạc nhíu mày, lặng lẽ đợi đoạn sau.
Quả nhiên, một giây tiếp theo.
Lệnh Hồ Ly khẽ vểnh môi nói:
"Nếu như ban đầu tìm tới em là Nam Cung Huyên sói đội lốt cừu, vậy thì. . . . Nam Cung Tĩnh chính là một con sư tử tràn đầy ý chí chiến đấu, đang vận sức chờ phát động."
Sư tử?
Không phải mèo, không phải hồ ly, mà lại là sư tử?
Nguyệt Trì Lạc thầm cười lạnh.
Mặc kệ là Nam Cung Huyên hay là Nam Cung Tĩnh, cả hai đều không phải là người đơn giản, lại càng không giống như loại Tiểu Tam tầm thường, loại phụ nữ không não chỉ biết nũng nịu chiếm đoạt đàn ông.
Huống chi, người ta căn bản là có chuẩn bị mà đến!
Chỉ là, ngay cả Lệnh Hồ Ly cũng nhắc nhở cô chú ý, như vậy xem ra, mặc dù cô cảm thấy hai người kia không đơn giản, nhưng vẫn là nghĩ quá mức đơn giản một chút.
Như vậy, chị em nhà này phải có chút thực lực, thậm chí còn có thể tiềm ẩn nguy hiểm.
Nếu không, Lệnh Hồ Ly sao có thể nhắc nhở cô?
Phải biết rằng, tổ chức đặc công của Lệnh Hồ Ly so với siêu việt còn là truyền kỳ.
Nghĩ tới đây, nghĩ đến trên đời đụng phải người có cá tính phi phàm, Nam Cung Tĩnh với vẻ tự tin chói mắt không hề che giấu, trong lòng Nguyệt Trì Lạc đột nhiên sinh ra mấy phần lo lắng thấp thỏm.
Thấp thỏm cái gì?
Lo lắng cái gì chứ?
Sợ sao?
Sợ Đông Phương Tuyết sẽ làm cô thất vọng sao?
Không phải cô không biết Đông Phương Tuyết càng ngày càng trọng chủ nghĩa Đại Đàn ông, dã tâm cũng từ từ lớn dần.
Chỉ là cô khiến một người sinh ra ở thời cổ đại trọng nam khinh nữ, hơn nữa còn là hoàng đế như hắn, bỏ qua tất cả, bỏ ra nhiều như vậy để đến thế giới này.
Hắn hi sinh nhiều như vậy, Đông Phương Tuyết bỏ qua nhiều thứ để tới nơi này, ngay cả ngôi vua cũng nhường lại.
Hơn nữa, lúc mới tới, hắn không cầm quyền, không có võ công, căn bản giống như một người bình thường, Đông Phương Tuyết như vậy, Nguyệt Trì Lạc cô có tư cách gì trách hắn?
Nếu là trước kia, có lẽ cô sẽ thờ ơ?
Nhưng bây giờ. . .
Cô chợt thở dài, phát hiện mình quả nhiên đã thay đổi rất nhiều.
Nhiều đến nỗi hầu như khiến Đông Phương Tuyết cũng cảm thấy chán ghét, đồng thời còn thay đổi trở thành một người bình thường đến không thể bình thường hơn.
Những sự thay đổi này, cũng không biết là tốt hay xấu?
Lệnh Hồ Ly nghiêng khóe mắt, liếc nhìn tinh thần của Nguyệt Trì Lạc có chút hốt hoảng, giống như không thấy trong mắt cô chất chứa mấy tâm sự kia.
Đường cong trên khóe miệng càng sâu, ý cười trong mắt càng đậm.
Mang theo chút hả hê hắn ghé sát vào người Nguyệt Trì Lạc, phả hơi thở thơm như hoa lan vờn bên tai cô tinh quái nói:
“Có điều…. Anh thật sự rất muốn xem...Rốt cuộc là sư tử lợi hai hay là cọp bị nhổ răng lợi hại hơn!”
Hiển nhiên, con cọp từ lời nói của Lệnh Hồ Ly chính là Nguyệt Trì Lạc.
Con cọp bị nhổ răng?
"Con cọp bị nhổ răng?"
Ý là cô không còn sức chiến đấu sao?
Ồh. . . . . .
Nguyệt Trì Lạc sờ sờ cằm, cười híp mắt trừng hắn, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh, tư thái nhìn qua vô cùng mềm mại:
"Tái Tái, anh nói thật đúng, chỉ là... Anh nói thử xem, con cọp bị nhổ răng và sư tử bị cạo lông, ai lợi hại hơn?”
Sư tử có thể dọa người vì cái gì?
Chính là bộ lông kia!
Sư tử mà không có lông, thì có khác gì chó?
"Chậc chậc. . . . ."
Lệnh Hồ Ly chậc hai tiếng, bắt chước Nguyệt Trì Lạc sờ sờ cằm, làm ra vẻ phóng đãng nhưng lời nói lại cực kỳ nghiêm trang.
"Chuyện không có đơn giản như em nghĩ, Tiểu A Trì, mọi lúc nên cẩn thận."
Nếu không, đến lúc đó, chớ trách anh không nhắc nhở em!
Nguyệt Trì Lạc cười cười, từ chối cho ý kiến.
Hai người không nói gì nữa, ra khỏi khách sạn lấy xe, cấp tốc lái về căn hộ cao cấp của Nguyệt Trì Lạc.
Nguyệt Trì Lạc bước xuống xe, Lệnh Hồ Ly mở cửa kính xe xuống, lộ ra dung mạo tuyệt sắc, ánh mắt sáng rỡ chăm chú nhìn cô, trong mắt sóng gợn lăn tăn.
Hắn hỏi một câu:
"Tiểu A Trì, người đàn ông của em đã vượt rào rồi... Em còn cần hắn sao?”
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro