Gương bán thân
Nguồn: lofter
Tác giả: Hồng Trang Dạ Sơ Lương
Nay đổi làn gió mới sau mấy ngày suy :3
◬Thiết lập thời Trung Hoa Dân Quốc mà Rin cũng không hiểu rõ về vấn đề này lắm, cho nên có cấn cấn chỗ nào thì mong mọi người bỏ qua.
__________
Trên đời này, không ai hiểu em hơn tôi. Không ai biết rõ hơn tôi về sự cao ngạo và tự ti, sự chân thành và đạo đức giả ẩn dưới làn da xinh đẹp đó của em. Bất kỳ tính từ tốt nhất và tồi tệ nhất trên đời đều có thể được đặt vào thân thể em, và lựa chọn tốt nhất của tôi rõ ràng là rời xa em.
Nhưng tôi lại không thể chịu đựng được.
Chia lìa.
--
_Năm thứ hai của thời kỳ Trung Hoa Dân Quốc_
"Tổng cộng có những đứa trẻ này, ngài chọn một người đi."
Trong đại sảnh của ngôi biệt thự tráng lệ được trang trí đèn hoa rực rỡ, cậu bé Triệu Viễn Chu mười tuổi đứng cạnh mẹ, tò mò nhìn mọi thứ xung quanh trong bộ quần áo đẹp đẽ.
Đất nước đang hỗn loạn, Triệu lão gia đang trò chuyện với Ly lão gia về việc buôn bán vũ khí trong vườn, thỉnh thoảng lại có những tiếng cười sảng khoái vang ra ngoài cửa sổ.
Những người đến chiêu đãi mẹ con họ đều là những phu nhân được sủng ái nhất đến từ Ly gia. Trên môi bọn họ đều nở nụ cười nịnh nọt, cố gắng làm cho con cái mình để lại ấn tượng tốt trước mặt tiểu thiếu gia nhà họ Triệu.
Cuộc hôn nhân này có liên quan đến sự tồn tại của lợi ích tương lai của Ly gia, vì vậy Ly gia đặc biệt chú ý đến nó. Người hầu đến và đi mang theo đủ loại điểm tâm và nước trái cây, quản gia cẩn thận phục vụ sợ rằng bị thiếu sót dù chỉ một chút. Đáng tiếc, Triệu Viễn Chu vừa mới mất đi chiếc răng sữa cuối cùng vào tuần trước, cậu bé chỉ có thể miễn cưỡng nhìn những món điểm tâm tinh tế đó. Mẹ lại nắm tay cậu, chỉ vào các ca ca trước mặt: "A Yếm, con thích ai?"
Triệu Viễn Chu liếc nhìn những đứa trẻ cao thấp, béo gầy đang đứng thành một hàng ở đằng kia. Cậu khó hiểu nghiêng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú như tạc từ băng tuyết lộ ra chút không vui: "Con chọn ai sẽ là người hầu tương lai của con?"
"Đương nhiên không phải." Phu nhân chậm rãi quỳ xuống, âu yếm xoa đầu con trai mình. Thực ra còn quá sớm để cậu bé mười tuổi nói về tình yêu, vì vậy mẹ cậu đã chọn cách giải thích dễ dàng nhất: "Đó là việc chọn một người có thể luôn ở bên con. Khi lớn lên, cậu ấy sẽ luôn chăm sóc con và sống cùng con."
"..." Triệu Viễn Chu cắn môi, bất đắc dĩ nắm lấy tay mẹ: "Hôm qua con nghe dì nói rằng, con nhất định phải chọn một người để con có kế thừa ngôi nhà lớn này, phải không ạ?"
Ánh mắt mẹ Triệu thay đổi, nhưng sắc mặt vẫn không biến hoá, bà chậm rãi đứng lên nói: "Không, là con chọn ai sẽ thừa kế ngôi nhà lớn này."
Đây là lời hứa lớn nhất của Ly lão gia đối với nhà họ Triệu. Ai có thể kết hôn với tiểu thiếu gia cao quý nhất nhà họ Triệu sẽ kế thừa gia nghiệp của nhà họ Ly.
Nhìn thấy ánh mắt của Triệu thiếu gia cuối cùng cũng đổ dồn về phía mình, các phu nhân đều bắt đầu căng thẳng. Những đứa trẻ đó đều mặc quần áo làm từ loại vải đắt tiền nhất, nhưng đều đã mập mạp tròn trịa khi mới mười tuổi, mỗi đứa đều to đến mức có thể chứa được hai Triệu Viễn Chu bên trong.
Triệu Viễn Chu cẩn thận nhìn bọn họ, sau đó quay lại ôm đùi mẹ, suýt khóc: "Không muốn! Con đều không muốn chọn!"
Mẹ Triệu chưa kịp nói gì thì sắc mặt quản gia đã thay đổi trước. Tam phu nhân được sủng ái nhất thời cũng không thể ngồi yên, kéo đứa trẻ béo nhất trong đám người tới: " Tiểu thiếu gia, ngài yên tâm, nhìn xem con trai của ta..."
"A!". Đứa trẻ đó mập đến mức khó có thể mở mắt ra. Triệu Viễn Chu chỉ nhìn một cái, sợ đến mức ôm mẹ khóc ré lên: "Không muốn! Con không muốn!"
"A Yếm, con đừng sợ !" Mẹ Triệu bế con trai lên, thấp giọng dỗ dành. Quản gia ở một bên nháy mắt, người hầu vội vàng kéo tam phu nhân cùng con trai của nàng đi ra ngoài.
"Cảm ơn ý tốt của Ly gia, nhưng A Yếm không thích vì vậy hãy quên vấn đề này đi." Với tư cách là gia chủ, lời nói của mẹ Triệu vẫn có trọng lượng. Nhìn thấy hôn sự sắp được công bố bị hủy bỏ, quản gia lo lắng đến toát mồ hôi lạnh. Một hồi lâu, bọn họ đều đi xuống, bận rộn nói rất nhiều điều tốt đẹp để dỗ dành tiểu thiếu gia, cuối cùng cũng không quên hỏi: " Ngài thật sự không muốn nhìn nữa sao?"
Mẹ Triệu liếc nhìn gã, A Yếm dựa vào vai bà khóc nức nở. Bà giơ tay che mắt con trai: "Nếu quản gia không phiền, chúng tôi sẽ đi ngay bây giờ."
Nói xong, bà ôm A Yếm rồi đứng dậy rời đi. Đôi giày cao gót của bà tạo ra vang uy lực trên sàn nhà sáng sủa. Quản gia đuổi theo bà, cuối cùng gã chợt nhớ ra điều gì đó, nảy ra ý tưởng: "Phu nhân, xin chờ một chút, kỳ thực còn có một đứa, sao phu nhân không xem xong rồi mới rời đi?"
"Không cần nữa." Mẹ Triệu tiếp tục đi: "Phiền quản gia chuẩn bị xe được không? Chúng tôi muốn về nhà."
"Phu nhân đợi đã..."
Khi họ đi qua hiên nhà dài, chợt ngửi thấy mùi thức ăn được xoa dầu và muối rồi nướng trên lửa, vị ngọt của mật ong rất hấp dẫn. Triệu Viễn Chu đang nằm trong lòng mẹ Triệu đột nhiên ngẩng đầu lên, mùi hương quen thuộc khiến cậu vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của mẹ mình, ngơ ngác đứng đó, ngửi ngửi một hồi. Hai mắt quản gia sáng lên: " Tiểu thiếu gia chắc chắn là đói bụng rồi. Thưa phu nhân, sao phu nhân không để tiểu thiếu gia ở lại ăn tối trước khi rời đi?"
Triệu phu nhân chưa kịp trả lời, Triệu Viễn Chu đột nhiên chạy về phía hướng của hương thơm. Nhà bếp cách đây không xa, chỉ đứng cách đó vài bước chân, mùi khói dầu và thịt nướng xộc vào mũi cậu. Triệu Viễn Chu đứng trước cửa, bụng kêu cồn cào.
Người đang nướng thịt trong bếp không phải là đầu bếp. Một đứa trẻ bẩn thỉu mặc quần áo người hầu đang đeo găng tay nặng trịch, lấy thịt vừa nướng còn nguyên nước mật ong ra khỏi lò và đặt lên đĩa.
Trên mặt đứa trẻ đầy tro bụi nên không thấy rõ bộ dạng. Triệu Viễn Chu đi từng bước nhỏ đi về phía đó. Đứa trẻ liếc nhìn Triệu Viễn Chu đang đi tới với đôi mắt đang chảy nước miếng, liền đẩy đĩa cơm trong tay về phía cậu: " Đói rồi à, ăn đi."
Rõ ràng họ bằng tuổi nhau nhưng cử chỉ của đứa trẻ này lại bộc lộ sự trưởng thành vượt xa độ tuổi vốn có. Triệu Viễn Chu đứng đó hồi lâu cũng không đưa tay ra. Đứa trẻ lại nhìn cậu mấy cái, lấy dao cắt khéo léo một miếng thịt ngâm mật ong, dùng nĩa đưa lên miệng cậu: " Đây."
Sau đó Triệu thiếu gia cầm nĩa cẩn thận liếm một chút, ánh mắt đột nhiên sáng lên, thật ngọt ngào.
"Đây quả là duyên phận!" Quản gia đứng ngoài cửa nhìn thấy hành động của hai đứa trẻ, lập tức mỉm cười, vội vàng giải thích với Triệu phu nhân: "Đây là đứa trẻ cuối cùng tôi vừa kể với phu nhân và cũng là con trai của lão gia chúng tôi. Tuy nhiên, mẹ cậu ấy đã qua đời cách đây vài năm. Để huấn luyện, lão gia đã cho cậu phụ việc bếp núc."
Triệu phu nhân khẽ cau mày, hiểu ra một ý nghĩa khác trong lời nói của quản gia. Bà cũng từng bước ra khỏi biệt viện, biết được câu chuyện bên trong này. Đứa trẻ bẩn thỉu trước mặt rõ ràng đã bị các dì hại vì người mẹ không được yêu thương của mình, bị bỏ rơi, mặc cho tự sinh tự diệt.
Xuất thân như vậy... Trong lúc Triệu phu nhân đang suy nghĩ sâu xa, Triệu Viễn Chu ăn cơm vui vẻ xong đã kéo đứa bé bẩn thỉu về phía bọn họ: "Mẹ."
Đứa bé cúi đầu không nói gì, quản gia lấy khăn ướt lau mặt cho nó. Sau khi lau sạch bụi bặm, Triệu phu nhân nhìn kỹ, không ngờ phát hiện ra lông mày của đứa trẻ rất đoan chính, không khó để tưởng tượng khi lớn lên nó sẽ đẹp trai đến mức nào.
( Rin đổi cách gọi luôn nhe.)
Trẻ con luôn dễ dỗ dành, lúc này Triệu Viễn Chu đang nắm tay hắn, muốn hắn chơi cùng, không ngờ lại chạm vào rất nhiều vết thương trên tay hắn. Hai bàn tay nhỏ bé đan vào nhau, cậu đột nhiên cảm thấy có chút buồn bực, cúi đầu thổi thổi vết thương: "Vết thương nhiều như vậy, anh có thấy đau không?"
"Không đau." Thiếu niên vỗ nhẹ tay cậu, thật ra là muốn an ủi: "Đã qua lâu rồi."
Triệu phu nhân nãy giờ vẫn im lặng quỳ xuống nhìn đứa trẻ trước mặt, chậm rãi nói: "Con trai, nói cho dì biết, con tên gì?"
Lúc này, chàng trai cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào bà, đôi mắt đen láy như được ánh sáng chiếu rọi.
"Con tên Ly Luân." Giọng nói của hắn rất nhẹ nhàng, thần sắc bình tĩnh, trên mặt không hề có vẻ kinh ngạc hay sợ hãi.
Khi đó, Ly lão gia và Triệu lão gia vừa bàn chuyện làm ăn xong, khi họ bước vào biệt thự bị vây quanh bởi một nhóm người hầu thì mới xảy ra cảnh tượng này. Triệu phu nhân từ từ đứng dậy và bước về phía hai lão gia.
Triệu Viễn Chu nắm lấy tay Ly Luân, ngọt ngào cười: "Em thích anh, cho nên em sẽ chọn anh!"
Đối mặt với ánh mắt có phần ngạc nhiên của Ly lão gia, cha Triệu nhìn phu nhân, bà khẽ gật đầu rồi nắm lấy cánh tay chồng.
Từ hôm nay, Ly Luân với tư cách là con trai thứ ba trong gia đình, chính thức bước vào gia phả nhà họ Ly. Cùng với tư cách là hôn phu của tiểu thiếu gia nhà họ Triệu, bắt đầu được học cách dẫn quân và chiến đấu cùng cha mình.
Vào thời điểm này, vẫn còn mười một năm nữa trước khi Ly Luân trở thành Tổng Tư Lệnh của một lực lượng ly khai, và còn mười ba năm trước khi Triệu gia phá sản.
_Năm thứ 18 của thời kì Trung Hoa Dân Quốc_
Giữa tiếng pháo nổ, chiến tranh cuối cùng đã lan đến mọi ngóc ngách của quốc gia.
Trong văn phòng chỉ thuộc về Tổng Tư Lệnh. Ly Luân đứng trước tấm bản đồ khổng lồ, chắp tay sau lưng trầm tư. Bộ quân phục thẳng tắp vừa vặn với dáng người hoàn mĩ và khỏe mạnh của hắn, đôi chân dài được bọc trong đôi bốt quân đội màu đen. Người giúp việc mới đến mang trà nóng cho hắn và lén đỏ mặt khi nhìn vào bóng lưng kia.
Phó quan ở một bên đưa cho hắn bản báo cáo chiến đấu mới nhất: " Tư Lệnh, chúng tôi đã điều tra khu vực đó rồi, chỉ có mấy thôn nghèo. Tặc khấu rúc vào biên giới trên đỉnh núi, lợi dụng địa hình ức hiếp người dân trong nhiều năm, lô vũ khí cuối cùng đáng lẽ phải vận chuyển cũng đã bị bọn chúng chặn lại."
Họ vừa thắng một trận nhưng trên đường trở về, vũ khí của họ đã bị nhóm cướp này chặn lại. Ly Luân cầm trong tay mấy mảnh báo cáo chiến tranh rải rác, cười nhẹ, sau đó xoay người ném đống giấy tờ xuống đất.
"Vậy thì tiêu diệt chúng đi." Hắn nhẹ nhàng nói, dấu giày của hắn in trên tờ giấy ố vàng: "Đừng để lại bất kỳ kẻ nào."
Phó quan nhận lệnh không chút kinh ngạc, đang định rời đi nhưng do dự một lát, lại quay đầu lại nhỏ giọng nói: "Tư lệnh, chuyện đó...vẫn chưa có tin tức gì..."
"Tôi biết." Biểu tình trên mặt Ly Luân không hề thay đổi. Căn phòng này hơi cũ, ngọn đèn phía trên rung chuyển, khiến cho đôi mắt hắn lập loè: "Tiếp tục tìm."
"Rõ." Phó quan nhận lệnh và rời đi.
Quân đội đã phát triển nhanh chóng trong những năm gần đây dưới sự lãnh đạo của Ly Luân. Với những vũ khí và trang bị tối tân nhất, thật dễ dàng để đánh bại một vài tên cướp.
Đúng như dự đoán, trận chiến kết thúc nhanh chóng vào ngày thứ hai. Tất cả bọn cướp trên núi đều bị tiêu diệt. Phó quan dẫn người của mình đi kiểm kê số vũ khí mới thu thập được, nhưng khi đếm lại thì phát hiện còn thiếu một cái. Vừa rồi có một tên thủ lĩnh lợi dụng lúc hỗn loạn cầm súng bỏ chạy. Tư lệnh đến vùng đất hoang để thu thập tin tức, nếu gặp phải kẻ thiển cận này thì sẽ ra sao?
Phó quan càng nghĩ càng sợ hãi, vội vàng dẫn một nhóm nhỏ đuổi theo hướng tên kia bỏ chạy.
Chỉ có thể nói rằng nhiều điều thực sự là duyên phận.
Tên thủ lĩnh nhỏ bé này đã thực sự gặp phải Ly Luân. Nhưng tình cờ, gã ta trốn đến một ngôi làng gần đó và bắt kịp một ngôi trường sau giờ học. Gã ta túm lấy một người từ bên trong và quàng bao tải, dí súng vào đầu con tin và hét lên kêu Ly Luân tới.
Nơi này gió núi rất mạnh, chiếc áo choàng dài sau lưng Ly Luân bị gió thổi bay. Sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh, chiếc Browning* nhỏ vốn đang cầm trong tay lại được đặt lại trên thắt lưng của hắn: "Thả người đi, tao sẽ tha mạng cho mày."
(*Thương hiệu súng của Mỹ, mà không ghi số hiệu súng nên Rin không lấy hình mình hoạ được.)
"Ta khinh! Tử vương khoác áo xanh, sao lại giả vờ làm người tốt!" Gã ta mắng hắn, dùng súng trong tay đâm mạnh vào bao, bọn họ còn nghe thấy người trong túi kêu gào. Người đàn ông bị gã trói chặt, miệng có lẽ bị bịt , nửa người đang vùng vẫy trong bao tải. Bên cạnh có mấy đứa trẻ vô cùng sợ hãi nhưng lại không chịu rời đi, dường như người bị bắt chính là người thân của chúng.
Tiếng kêu khiến Ly Luân có chút khó chịu, hắn nheo mắt nhìn thêm người đàn ông trong bao tải phía sau gã ta đang chật vật ngồi dậy. Tên thủ lĩnh nhỏ bé vừa mắng hắn mà không để ý chuyện gì đang xảy ra phía sau. Khi nhìn thấy chân con tin chạm tới chân tên thủ lĩnh mà không hề hay biết, không chút do dự, hắn rút súng ta bắn vào khoảng trống cạnh chân con tin.
Tên thủ lĩnh giật mình trước hành động liều lĩnh của hắn. Người đàn ông cũng giật mình, cơ thể vô thức run lên, đá chân về phía trước, không may trúng vào tên thủ lĩnh, súng bị văng ra. Sau khi gã loạng choạng về phía trước vài bước, Ly Luân không chút do dự bắn thêm một phát nữa, lần này trúng đầu gã ta.
Máu bắn tung tóe khắp nơi. Tên thủ lĩnh ngã xuống.
Thật là một kẻ hèn nhát. Ly Luân mặt không biểu tình cất súng đi, phủi tàn thuốc súng trên cơ thể rồi xoay người rời đi.
Bọn trẻ sợ hãi đến mức khóc ầm ĩ, bò tới vừa cởi dây thừng, vừa cởi bao tải. Người đàn ông lấy mảnh vải nhét trong miệng ra, ho mấy tiếng. Nhìn bọn trẻ sợ hãi như vậy liền không quan tâm trên người còn dính máu, vội vàng vòng tay ôm lấy bọn trẻ trước mặt mà an ủi: "Đừng sợ, đừng sợ, anh không sao đâu."
Ly Luân vừa đi được mấy bươc đột nhiên dừng lại.
Hắn thoáng ngạc nhiên quay lại, đối mặt với chàng trai trẻ yếu đuối đang ngẩng đầu lên. Khuôn mặt trắng trẻo của người đàn ông vẫn còn dính máu, trông rất nhợt nhạt. Anh đặt đứa trẻ xuống, đứng dậy cúi chào Ly Luân: "Cảm ơn ngài vừa rồi đã cứu mạng tôi."
"Em..."
Ly Luân bước tới, dùng sức nắm lấy cổ tay anh kéo qua. Hắn dường như không dám nghĩ rằng người mà mình tìm kiếm bấy lâu nay lại thực sự ở đây. Ly Luân nắm chặt tay anh không dám buông ra: "Thật sự là em - A Yếm! Tại sao em lại ở đây?!"
Người này kỳ thực chính là Triệu Viễn Chu, người mất tích đã lâu!
Có trời mới biết hắn đã đợi ngày này bao lâu, thậm chí bắt đầu sợ hãi, nếu như ba phát súng vừa rồi chỉ lệch một chút thôi... Hắn không dám nghĩ nữa mà nắm lấy vai người trước mặt: "Lúc đó em rời khỏi biệt viện Hồ Tâm thế nào?!!"
"Ah..." Lực của hắn quá mạnh, Triệu Viễn Chu hít một hơi, nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo, lúc này trong lòng tràn đầy nghi hoặc và tức giận: " Ngài nhận nhầm người rồi, buông tôi ra!"
Nhận nhầm? Ly Luân cau mày tiến lên nửa bước. Hai người gần như chạm vào nhau. Ly Luân cẩn thận nhìn vào khuôn mặt của người trước mặt: "Em không biết tôi sao? --"
Lời còn chưa dứt, Triệu Viễn Chu không thoát ra được, liền tức giận trực tiếp cúi đầu cắn cổ tay hắn!
Lực cắn này mạnh đến mức thậm chí còn làm vỡ một số mạch máu mỏng manh trên cổ tay. Máu từ môi và răng của anh chậm rãi chảy ra. Ly Luân có chút hoảng, đưa tay vuốt ve khóe miệng của Triệu Viễn Chu.
Anh cắn mạnh hơn, với ánh mắt sợ hãi khi tránh né sự đụng chạm của hắn.
Lúc này, Ly Luân chợt nhận ra Triệu Viễn Chu tựa hồ thật sự không nhận ra mình.
___
Có plot đây ròi vị nào triển tiếp cho Rin đọc với🥲 chứ cụt hứng quá
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro