Hồi thứ sáu: Thần y và tấm áo liệm
Lại nói chuyện gã béo lùn và Cao Tiến ở hồi trước. Đợi đến lúcxung quanh không còn ai, Cao Tiến mới hỏi gã béo lùn:
- Đặng Mậu Lân xem ra càng ngày càng hoành hành ngang ngược, chẳng lẽ chúa thượng không biết hay sao?
Gã béo lùn đáp:
- Từ sau vụ án năm Canh Tý, thế lực của Tuyên phi và Huy Quận công ngày càng lớn mạnh. Họ chẳng còn coi vương pháp ra gì. Nhà chúa bây giờ lại lâm bệnh nặng, e cũng không kéo dài được bao lâu. Trịnh Khải công tử đang bị giam hãm, coi như đã bị phế rồi. Những người theo phò ngài đều tản mác lo giữ lấy thân.
Tiến lại hỏi:
- Chẳng hay dạo này thế tử ra sao rồi?
Gã béo lùn đáp:
- Ấy chết, ông phải gọi là công tử chứ. Ngài bị giam ở một căn nhà nhỏ trong phủ liêu phủ chúa, cơm bưng nước rót tận nơi, một bước cũng không được ra ngoài. Theo như ta thấy thì sau này ngài khó có khả năng làm nên việc lớn nữa.
Cao Tiến hỏi:
- Không được gặp bất cứ một ai sao?
Gã béo lùn đáp:
- Đúng thế, ngoài ta lo chuyện hầu hạ ngài, không ai được phép đến gần.
Tiến nói:
- Ta hỏi câu này, ông biết thì trả lời, không thì để trong bụng, tuyệt không được nói với người thứ ba.
Gã béo lùn đáp:
- Ông bạn à, ta với ông tình như thủ túc, lẽ nào còn có gì giấu giếm nhau nữa sao?
Cao Tiến nhìn quanh một lúc, thấy không có ai, chỉ có Quyết đang vuốt ve con gà nhạn, bèn hỏi khẽ:
- Ông có biết mình đang có một cơ may trời cho hay chăng? Gã béo lùn dường như không hiểu. Tiến bèn nói thêm:
- Ông thực là nhìn thế thời gần quá. Không phải ai cũng đều theo phe Hoàng Đình Bảo đâu. Ta nói ông nghe nhé, trong triều ai mà chẳng phải nói trái lòng mình? Số người ủng hộ Trịnh Cán lên ngôi chúa chưa chắc đã được quá nửa, nhưng thế tử bây giờ bị giam nơi đầm rồng hang cọp, tính mạng nhu ngọn đèn leo lắt. Những người có bụng theo ngài phải tính kế để bảo toàn lấy thân trước đã. Nay ta nghe nói chúa ốm nặng, khó có thể qua khỏi, đại sự không làm lúc này, còn đợi đến bao giờ?
Tiến còn nói:
- Ông vừa xem trận đá gà vừa rồi mà không rút ra được điều gì sao? Con gà chiến thắng không hẳn là con khỏe hơn, mà là con kiên trì hơn, mưu lược hơn, dũng cảm hơn.
Gã béo lùn lại đáp:
- Những chuyện chốn quan trường ta cũng không rành rọt lắm. Dầu gì ta cũng chỉ là một tay đầu bếp thôi. Biết những chuyện đó cũng đâu có tác dụng gì?
Tiến cười vang, một lát sau mới nói:
- Ông bạn của ta thực thà quá. Anh hùng đâu cứ phải là con nhà danh gia, một đầu bếp như ông cũng có thể làm nên nghiệp mà. Trời cho ông cơ hội mà không biết nắm lấy, há chẳng phải lãng phí quá hay sao?
Lão béo lùn ngơ ngác:
- Ta có cơ hội gì cơ?
- Ông chẳng phải là người duy nhất được tiếp xúc với vương tử Khải hay sao?
Đáp:
- Đúng thế!
Tiến lại nói:
- Chỉ cần ông làm theo lời ta, chắc chắn sẽ làm nên việc lớn. Chỉ là ông có muốn hay không thôi.
Gã béo lùn lại đáp:
- Làm nên việc lớn, tất nhiên là tốt chứ.
Tiến nói:
- Nếu ông cùng ta giúp vương tử Khải lên được ngôi chúa, thì chẳng phải là vinh hoa phú quý tha hồ mà thụ hưởng hay sao?
Gã béo lùn giật mình nói:
- Ấy ông chớ có đùa, đây là chuyện chém đầu đấy. Ông là người của Huy Quận công, lại nói với ta những chuyện này, chẳng phải là muốn thử lòng ta sao?
Tiến đáp:
- Nếu ông không tin, vậy ta đành phải chứng minh cho ông thấy thôi.
Tiến rút trong túi ra một con dao, đặt ngón tay trỏ xuống đất. Đoạn gã giơ dao chặt phẳng ngón tay mình. Máu từ ngón tay gã bắn ra tung tóe, chỉ trong chốc lát đã đẫm cả một vạt cỏ.
Gã béo lùn và Quyết thấy Tiến làm thế đều cả kinh. Lúc này Tiến mới lấy một cái khăn bịt vết thương lại. Gã béo lùn một lúc lâu sau mới nói được thành tiếng:
- Ông bạn ơi, hà tất phải làm như thế, chúng ta từ bé lớn lên với nhau, ông nói ta sao lại không tin. Ta chỉ thuận miệng nói thế thôi, ông làm thế này, ta thực tổn thọ đến vài năm mất.
Tiến đáp:
- Chỉ cần ông tin ta, thì không việc gì là ta không làm được.
Gã béo lùn áy náy đáp:
- Ông không cần chặt ngón tay ta cũng tin ông. Ông vốn thông minh hơn người, sau lại được theo học thầy hay. Những chuyện bùa ngải, niệm chú, điều khiển âm binh âm tướng, có gì là ông không làm được?
Tiến lại nói:
- Ông tin ta như thế, có phải đã nhất trí cùng ta dựng chúa chăng?
Gã béo lùn đáp:
- Xin nghe theo ông, xin nghe theo ông.
Tiến cười ha hả, lại đưa bàn tay cho gã béo lùn xem, bàn tay Tiến vẫn còn nguyên cả năm ngón tay. Gã béo lùn thấy máu vẫn còn dính đầy trên tay Tiến và mặt đất mà năm ngón tay gã vẫn còn nguyên thì ngạc nhiên lắm.
Tiến nói:
- Ông thực thà quá, ta chỉ cần gập ngón tay lại, khi dao chặt xuống thì hất một đoạn ngón tay giả ra, lại bóp cái túi đựng sẵn tiết lợn này thì ông đã bị lừa rồi.
Nói rồi Cao Tiến chìa ra một cái túi nhỏ rỗng không. Gã béo lùn tấm tắc:
- Ông thực tinh ranh quỷ quyệt.
Tiến đáp:
- Ta không muốn lừa ông, chỉ muốn ông biết là nếu ta đã chủ ý lừa ai, thì cũng dễ như lấy vật trong túi. Chuyện gì ông nghe theo ta thì mười phần chắc đến chín là sẽ thành. Ông thực là phụ tấm lòng tốt của ta. Dự Vũ à, tình bạn tốt với ông, ta thực không có phúc được hưởng.
Gã béo lùn tên Dự Vũ vốn đầu óc đơn giản nhưng ham vinh hoa phú quý, lại thấy Tiến nói có lý quá, bèn nói:
- Được được, ta nghe ông, ta nghe ông.
Thế là tối hôm ấy, Cao Tiến và Dự Vũ về nhà Tiến đánh chén một trận no say. Tiến trước sau vẫn mang theo Quyết bên mình, rất để ý đến hắn.
Có cuộc nói chuyện trên là vì vào những năm ấy, trên danh nghĩa Đàng Ngoài vẫn ở dưới sự thống trị của nhà Lê nhưng quyền lực thực tế đều nằm trong tay chúa Trịnh. Hiển nhiên ai nắm được ngôi chúa sẽ cai quản cả Đàng Ngoài.
Trịnh Khải là con trưởng, về danh nghĩa sẽ kế thừa vương vị. Có điều Trịnh Sâm vốn không ưa Trịnh Khải cho nên ngôi thế tử vẫn bỏ trống. Tuyên phi Đặng Thị Huệ lại là đệ nhất sủng phi của chúa Trịnh Sâm, có một đứa con trai tên là Trịnh Cán. Từ lâu Thị Huệ đã câu kết với Hoàng Đình Bảo để thâu tóm quyền lực trong triều, mục đích là giành ngôi thế tử cho con trai. Chuyện ai kế nghiệp chúa Trịnh Sâm đã khiến nội bộ triều đình chia rẽ, một bên theo phe Trịnh Cán, bên kia theo phe Trịnh Khải.
Trịnh Khải biết ý Đặng Thị Huệ, lại nghe tin Trịnh Sâm có bệnh, lo rằng cha chết thì sẽ bị Tuyên phi cướp mất ngôi thế tử cho Trịnh Cán. Bởi vậy gã bèn toan tính chuyện binh biến. Mọi việc bại lộ, Trịnh Khải bị Trịnh Sâm truất làm con út, cho là đứa con bất hiếu. Một loạt triều thần ủng hộ Trịnh Khải cũng bị xử tử. Việc đó được gọi là vụ án năm Canh Tý. Vụ án này đánh dấu sự rạn nứt sâu sắc trong việc duy trì quyền lực hơn hai thế kỷ của họ Trịnh ở Đàng Ngoài. Hai người Cao Tiến và Dự Vũ bàn bạc chuyện này sau khi Trịnh Khải đã bị giam lỏng trong phủ liêu.
Những ngày này, Quyết ở lại Thăng Long cùng với Tiến. Mặc dù lúc đầu gã để mắt đến Quyết chặt chẽ nhưng một là bận việc với Dự Vũ, hai là gã dần nhận ra Quyết chẳng dại gì bỏ đi để bị chết đói thêm lần nữa, nên Cao Tiến dần dần cũng không quản hắn gắt gao như lúc đầu.
Quyết được Tiến giao cho việc chăm mấy con gà chọi của gã. Trước đây ở nhà, cha hắn cũng rất mê thú chơi này, nhờ thế Quyết khá hiểu biết về khoản chăm nuôi gà chọi, Cao Tiến không phải chỉ dạy thêm nhiều. Ngoài việc nuôi gà, cả ngày Quyết không có việc gì làm, nên cũng rất buồn chán.
Phía sau dãy nhà Quyết ở là một bức tường thấp ngăn với một khu rừng. Khu rừng ấy rất rậm rạp, bức tường thành ngoài cùng bao lấy phủ đệ của Cao Tiến hóa ra chỉ có ba mặt, mặt hướng với khu rừng kia lại để khuyết. Nhờ thế, chỉ cần trèo qua tường là Quyết đã ra được bên ngoài. Thực ra, trong thuật phong thủy, kiến trúc xây dựng tựa lưng vào rừng rậm mà để khuyết tường bao ngoài chính là thế "hấp tà thụ yêu", tức là để hở một mặt để âm khí và yêu khí từ rừng rậm dễ dàng đi vào nhà. Nhà bình thường tối kỵ xây dựng như thế, tuy nhiên kiểu kiến trúc này lại rất thích hợp cho những phù thủy cần nhiều âm khí như Cao Tiến.
Lúc bấy giờ Cao Tiến lại hay vắng nhà, nhiều khi đi luôn mấy ngày. Mỗi lần đi như thế Cao Tiến đều dặn dò Quyết về việc coi sóc mấy con gà của gã rất cẩn thận. Quyết nhờ đó mà có thể lẻn ra ngoài, dần dần hắn tìm được lối ra đường lớn. Từ ấy hắn thường theo con đường ấy mà vào tận kinh thành chơi.
Quyết ta bây giờ quần áo tươm tất, người ngợm cũng không giống với dân chết đói, nên khi hắn vào thành cũng không có ai chặn lại.
Đông Kinh vốn là nơi nhộn nhịp, có rất nhiều trò tiêu khiển. Quyết có thể lang thang xem đánh cờ, hoặc chọi gà, hoặc diễn chèo. Có khi hắn đi bộ ra bến sông ngắm nhìn trời mây. Cuộc sống của Quyết về cơ bản khá nhàn hạ ung dung.
Một hôm, khi hắn đang đi bộ trên phố thì thấy có một ông già. Ông lão này tóc đã bạc trắng mà da dẻ lại căng mịn như người trẻ tuổi, đôi mắt đen sáng ngời lộ vẻ nhân từ chính trực. Đi bên cạnh ông còn có một người trẻ tuổi, có lẽ là tiểu đồng hoặc học trò của ông, nhìn dáng bộ rất mực kính cẩn. Tay ông lão cầm khư khư một cái gói lớn. Món đồ trong đó hẳn quý giá lắm nên ông tự mình mang trong khi tên học trò đi người không.
Đột nhiên từ xa có tiếng vó ngựa rất gấp. Chỉ trong thoáng chốc, đoàn người ngựa ấy đã tới gần ông già. Quyết nhận ra đám người ngựa này chính là Đặng Mậu Lân và bọn thuộc hạ. Hắn vội quay người lại để không bị nhận ra. Hình như Đặng Mậu Lân đang bận việc gì rất gấp nên cũng không để ý tới Quyết.
Khi đám Mậu Lân phóng ngang qua, ông lão chậm chạp nên loạng choạng suýt chút nữa thì ngã. Có điều, cái bọc ông cầm cẩn thận trên tay bị văng xuống đất. Một tên tay chân của Mậu Lân quay đầu lại chửi ông lão một câu, nhổ một bãi nước miếng rồi lại phóng đi. Người trong thành đều biết Đặng Mậu Lân nên cũng không lạ khi hắn và thuộc hạ cư xử vô phép tắc như thế. Chỉ có ông cụ ngoảnh đầu lại than:
- Ai mà ngang ngược thế không biết.
Mọi người nghe giọng xứ Nghệ, đều biết ông cụ là người xa đến. Lúc này lớp giấy bọc bị rách nên mọi người đều nhìn thấy vật ông già kia cầm là một bộ quần áo dùng để khâm liệm. Bộ quần áo này rất là tinh xảo, được may bằng lụa thượng hạng, những hình thêu cũng cầu kỳ, hiếm có.
Quyết nhìn chiếc áo liệm ấy rất kỹ theo thói quen. Hắn thấy có một điều rất lạ là tất cả chỉ thêu đều dùng loại chỉ có hai màu đỏ và vàng, dường như còn có ánh lân quang.
Ông cụ lật đật nhặt gói đồ lên, định đi tiếp. Đột nhiên Quyết gọi
- Ông ơi!
Ông cụ quay lại nhìn Quyết:
- Cháu gọi gì ta thế?
Quyết nói:
- Cháu có thể xem bộ quần áo một chút được không ạ? Ông cụ ngần ngừ chưa quyết thì gã học trò nói:
- Không phải đồ chơi đâu cậu bé. Quyết lại nói:
- Cháu không chơi, xin cho cháu xem một chút được không?
Quyết nói với thái độ rất quả quyết. Gã học trò định bỏ đi mặc kệ Quyết thì ông cụ quay lại nói:
- Cháu à, đây là áo mặc cho người chết, cháu không sợ hay sao?
Quyết đáp:
- Cháu không sợ, nhà cháu làm nghề khâm liệm. Cháu được cha tập cho khâm liệm từ năm lên tám tuổi. Ông có thể cho cháu xem bộ áo quần được không? Cháu có chuyện quan trọng.
Ông già thấy ngạc nhiên quá, bèn nói:
- Được, vậy cháu xem đi.
Rồi ông cụ đưa bộ áo ra cho Quyết. Hắn lần theo lưng áo, quả nhiên thấy đường chỉ đỏ hồng may vắt tréo hai đường rất tinh tế đằng sau áo tạo thành một hình thù kỳ quái. Quyết thốt lên:
- Cái áo này...
Ông cụ thấy thái độ Quyết như thế bèn hỏi:
- Bộ áo này làm sao? Quyết nói:
- Bộ áo này đã bị yểm bùa.
Ông cụ cả kinh, nắm chặt lấy tay Quyết mà hỏi:
- Sao lại có thể có chuyện đó?
Quyết nói tiếp:
- Ông nhìn xem, đây là loại chỉ may được ngâm tẩm nhựa cây thị. Nhựa cây thị vốn làm ố màu chỉ trắng, để giấu cái màu thâm quầng ấy đi, người ta phải nhuộm thứ thuốc nhuộm thượng hạng có màu sắc sặc sỡ này. Cha cháu dạy rất kỹ, chỉ cần nhìn thấy loại chỉ này trên bộ áo dùng cho khâm liệm thì phải khuyên người nhà thay ngay cái khác.
Cụ già lại hỏi:
- Tại sao lại như thế? Quyết đáp:
- Có nhiều người muốn yểm bùa trên xác người mới mất để thâu nạp những vong hồn họ về làm việc cho mình. Những phù thủy dùng thủ đoạn này nhân lúc hồn chưa rời khỏi xác, dùng bùa thêu bằng chỉ để khống chế vong.
Gã học trò xen vào:
- Thưa thầy, thằng quỷ con này chỉ nói lung tung để gạt người thôi, làm sao tin được. Bộ áo này thầy cất công mua tại quê nhà, làm sao mà có việc xảo trá được? Thằng nhóc kia, ngươi định lừa gạt tiền của thầy ta phải không?
Thấy gã học trò có ý nghi ngờ, Quyết tức quá, đứng phắt dậy ra về. Ông cụ cũng chưa tin hơn, nhưng thấy Quyết quả quyết như thế thì cũng không yên tâm, bèn gọi cậu lại. Nhưng bóng Quyết đã khuất sau con phố mất rồi.
Chợt nghe trên phố có tiếng nói:
- Thực là trung ngôn thì nghịch nhĩ, những lời thực thì chẳng ai coi ra gì, phàm phu tục tử, phàm phu tục tử.
Hai thầy trò nghe tiếng nói thì quay lại, thấy một cụ già khác đang ngồi đánh cờ gần đó. Ông cụ vừa cầm hai quân cờ gõ vào nhau, tiếng lách cách của quân cờ làm bằng sừng trâu nghe rất vui tai. Ông cụ này nhìn vẻ ngoài thì tóc râu đen óng nhưng da dẻ nhăn nheo, nếu so với ông cụ kia thì quả là ngoại hình trái ngược. Ông cụ râu đen lại nói tiếp:
- Trên đời, người nhận ra được cái thứ bùa ngải hại người trên áo liệm không nhiều, lại dám lo chuyện bao đồng như thế thì càng khó kiếm. Thằng nhỏ kia thực là có lòng tốt, nhưng xem chừng lòng tốt ấy đặt nhầm chỗ rồi...
Lúc này tất thảy đám đông xem đánh cờ đều nhìn chằm chằm vào hai thầy trò ông cụ tóc bạc. Ông cụ tiến lại gần, từ tốn nói:
- Tôi tên là Lê Hữu Trác, từ xa đến kinh thành, mang theo bộ áo quần này để làm một việc rất hệ trọng. Trong lòng vốn tâm đắc vì mua được món đồ tốt. Cậu bé nói như thế tôi chưa biết tính sao, cũng không dám không tin, chỉ là nhất thời không khỏi phân vân. Có gì mong cụ chỉ bảo cho.
Lúc này mọi người đều ồ lên một tiếng. Thì ra đây là Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác, danh y nổi tiếng khắp Đại Việt bấy giờ. Người ta đồn rằng hễ người bệnh nặng đến đâu, chỉ cần còn thoi thóp thở là vị danh y này sẽ cứu được.
Nguyên là danh y Lê Hữu Trác được triệu về kinh để chữa bệnh cho vương tử Trịnh Cán, đến kinh thành đã mấy tháng mà mới chỉ được vào phủ chúa có một lần, thang thuốc dâng lên chưa được dùng. Có điều cụ Trác lại dùng thời gian rỗi rãi chữa được bệnh cho rất nhiều người trong kinh thành. Từ quan lại đến thường dân, ai ai cũng ngưỡng mộ cụ.
Một lần có vị quan nhờ cụ xem thai tượng giúp người cháu dâu. Cùng lúc ấy lại có một người dân thường đến xin cụ cứu người bệnh nặng sắp chết. Cụ Trác gác việc nhà quan mà đến nhà người dân nghèo kia trước. Cụ nói:
- Phép trị bệnh không tính trước sau, mà tính nặng nhẹ.
Mọi người truyền nhau câu nói ấy của cụ, ai cũng khen ngợi. Từ ấy, tiếng tăm và tấm lòng nhân nghĩa của cụ vang khắp kinh thành. Vì thế nên khi cụ già nhận mình là Lê Hữu Trác, tất thảy mọi người đều tỏ lòng kính phục. Ông cụ đánh cờ cũng vội bỏ dở ván, đứng dậy cung kính nói với cụ Trác:
- Chết thật, tôi không biết cụ là Hải Thượng Lãn Ông, lại ăn nói hàm hồ, cạnh khóe móc máy, thực là đắc tội.
Cụ Trác dường như không để bụng chuyện ông già kia vừa mắng nhiếc mình mà chỉ quan tâm tới chuyện bộ áo khâm liệm, bèn nói:
- Không dám, không dám, tôi thực cũng không phải. Cậu bé có lòng tốt thế mà lại phụ lòng. Nhưng tôi chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện ra sao, mong cụ chỉ bảo cho.
Ông cụ đánh cờ bèn mời cụ Trác vào một quán nước ven đường để trò chuyện. Ông vừa nhâm nhi chén trà mạn vừa nói:
- Những điều cậu bé vừa rồi nói đều đúng cả. Cái áo liệm cụ đang cầm đã bị phép "hãm thi yểm", không thể dùng được nữa đâu. Phép hãm thi yểm dùng một loại chỉ đặc biệt để may áo khâm liệm, loại chỉ này hãm không cho hồn người chết được siêu thoát mà phải đầu nhập vào đám âm binh của người yểm bùa. Loại bùa này ít khi thấy ai dùng, không hiểu sao lại xuất hiện trên bộ quần áo cụ mang theo.
Cụ Trác than:
- Than ôi, sao lại có người ác tâm đến thế! Cụ già đánh cờ nói:
- Tôi hỏi khí không phải, chẳng hay nhà cụ có việc lớn hay sao? Ông cụ đánh cờ muốn hỏi nhà cụ Trác có tang phải không nhưng lại sợ như thế khiếm nhã quá nên mới thay từ "tang sự" bằng từ "việc lớn".
Cụ Trác chỉ cười rồi đáp:
- Thưa không, tôi mang theo tấm áo này vì có chút chuyện riêng. Cụ đã hỏi thì tôi xin kể thực.
Thì ra đầu đuôi câu chuyện như sau: thời còn trẻ, danh y Lê Hữu Trác đã có hôn ước với con gái quan thừa tư tham chính trấn Sơn Nam. Hai bên đã làm lễ vấn danh và ăn hỏi, nhưng vì nhà có việc trở ngại nên danh y phải về Hương Sơn rồi ở luôn tại đó đến năm sáu năm. Khi trở lại tìm gặp thì quan tham chính đã mất, cũng không biết người con gái kia ở đâu. Tìm mãi không gặp được, cụ đánh trở về quê.
Đến năm ngoái, khi được lệnh lên kinh chữa bệnh cho vương tử Cán, nhân một dịp tình cờ, cụ gặp hai bà sư già đến để khuyến hóa đúc một quả chuông lớn. Trùng hợp thế nào mà một trong hai bà sư đó lại là người con gái năm xưa, bây giờ đang tu hành ở chùa Huê Cầu. Chuyện này quả đúng là ngẫu nhiên khó ngờ.
Thì ra người con gái kia đã coi mình là người của cụ Trác, song chờ đợi lâu ngày không có tin tức gì cho nên nàng nghĩ là mình bị ruồng bỏ, bèn cắt tóc đi tu. Giả như hai người được gặp nhau sớm hơn thì đã không có chuyện lỡ làng này.
Cuộc đời con gái của quan tham chính năm xưa cũng do thế mà dang dở. Vì chuyện này mà cụ Trác rất lấy làm ân hận. Nhưng vị sư già kia cũng chẳng oán trách gì. Từ đó hai người vẫn liên lạc với nhau. Một lần bà sư kia nói rằng ở trong Nghệ áo quan làm tốt lắm, mà lại sợ sau này khuất núi không có ai lo cho, nên nhờ cụ Trác kiếm giúp một cỗ, để đề phòng sau này chuyện đến bất ngờ.
Cụ Trác nghe mà xót xa, bèn đặt năm quan tiền, nhờ người về nhà mua giúp. Hôm trước, có thuyền từ trong Nam ra, cỗ áo quan cụ đặt được đưa tới, cụ Trác đã chuyển tới cho bà sư già. Cụ còn cẩn thận chọn mua thêm một bộ quần áo khâm liệm thật tốt, định mang đến chỗ bà sư kia để hoàn thành tâm nguyện cho bà, không ngờ lại xảy ra chuyện bùa yểm này.
Cụ Trác kể một hồi rất lâu mới dứt câu chuyện. Ông cụ đánh cờ lúc nãy chăm chú lắng nghe, đến khi kết thúc, cũng không biết nói thế nào. Cả hai người trầm ngâm một lúc lâu, cụ Trác lại mở lời:
- Đầu đuôi như thế, chuyện này đúng là nỗi ân hận của tôi. Bây giờ sự đã lỡ làng, tôi cũng không biết làm thế nào, chỉ còn cách cố gắng thực hiện tâm nguyện cuối cùng của người ta cho thật tốt. Nếu lần này lại đem biếu tấm áo như thế, chẳng phải là kiếp này đã nợ lại càng thêm nợ sao? Thật là may mắn quá, không có cậu bé kia, thì e rằng...
Ông cụ đánh cờ lại nói:
- Tôi quả cũng rất thích thằng bé kia, tính tình thẳng thắn, trung hậu, thực thì lại có nghĩa khí. Bây giờ, kiếm được người như thế, thật là khó...
Cụ Trác góp lời:
- Vừa nãy trong lúc nhất thời bối rối, tôi thực không phải với người ta.
Cụ lại quay qua anh học trò:
- Tài con, lần này con cũng quá hồ đồ rồi.
Người học trò tên là Tài, từ khi bị ông cụ đánh cờ mắng cũng có ý tức tối, nhưng thấy ông cụ giải thích cặn kẽ, lại nghe câu chuyện của thầy, gã đã tự biết mình không phải, xấu hổ đáp:
- Thưa cụ, thưa thầy, tính tình con quá nóng nảy, nông cạn, thật là xấu hổ lắm. Giá mà được gặp lại cậu bé kia, con xin thành tâm tạ lỗi ngay.
Cụ Trác lại nói:
- Người ta đi mất rồi, còn biết làm thế nào?
Ông cụ đánh cờ bèn nói:
- Việc tìm thằng bé kia, xin cụ khỏi lo, tôi sẽ tìm được cho cụ.
Cụ Trác nói:
- Kinh thành rộng lớn như thế này, biết bao nhiêu là người, làm sao mà cụ tìm được cậu bé?
Ông cụ đánh cờ đáp:
- Việc đó cụ cứ để tôi lo. Khi nào tôi tìm được nó rồi, sẽ báo lại cho cụ.
Cụ Trác thấy ông lão đánh cờ nói chắc như đinh đóng cột cũng không tiện hỏi lại vì chắc trong lòng ông đã có dự định riêng, bèn nói:
- Nếu được vậy thì tôi xin cụ giúp cho, để tôi được nói một lời cảm ơn và xin lỗi cho phải đạo với ân nhân. Xin cụ cho tôi biết quý danh và nơi sinh sống, để dăm hôm tôi cử học trò sang hỏi thăm, chứ để cụ phải đi lại thực không tiện.
Ông già kia đáp:
- Tôi tên là Vũ Đức Huyền, chỗ ở đơn sơ không dám làm phiền. Cụ là người có danh vọng ở kinh thành, chỗ ở của cụ tôi sẽ tìm được dễ thôi. Cụ khỏi lo, chuyện này tôi làm được, xin cụ cho tôi chút thời gian.
Hai người mới gặp mà đều thấy quý mến nhau bèn nán lại thưởng trà nói chuyện. Cụ Huyền nói:
- Thú thực với cụ, tôi cũng từng theo nghề thuốc, nhưng mà thực đáng tiếc...
Cụ Trác thấy thế bèn hỏi:
- Không biết cụ có điều gì tiếc nuối?
Đáp rằng:
- Ngày còn trẻ tôi bỏ ra mười năm theo học một ông thầy người Tàu. Tôi những tưởng cứ dày công học tập thì có thể cứu nhân độ thế. Ai ngờ, người dạy tôi làm nghề thuốc tâm chẳng từ bi, lại có ác ý. Người ấy chỉ cho tôi sai cả cách thức, đảo lộn cả quy tắc. May mà trong một dịp tình cờ, tôi mới biết được thâm ý của người ta. Từ ấy tôi đành giã nghiệp bỏ đi, cũng may vẫn chưa gây họa cho bệnh nhân.
Cụ Huyện xoay người, lấy một vật trong tay nải ra. Vật này được bọc ba bốn lần giấy dầu để tránh nước, đủ thấy cụ rất trân trọng. Đó là một bộ sách.
Cụ Trác nhìn thấy trên cuốn sách viết mấy chữ Đệ bát tập: Đạo lưu dư vận thì nhận ra ngay đây là cuốn sách thứ tám trong bộ Hải Thượng y tông tâm lĩnh, tác phẩm tâm huyết cả đời của mình.
Cụ Huyền nói:
- Cách đây mấy năm, tôi có được bộ Hải thượng y tông tâm lĩnh của cụ. Thực là sung sướng vô cùng. Tôi vốn đã định bỏ nghiệp thuốc từ lâu, nhưng vẫn thích đọc sách y. Xin cụ đừng cười chê vì một ông lão già nua như tôi chẳng phải vài ba năm nữa là về với các cụ rồi hay sao? Tôi bây giờ học y thuật e đã quá muộn. Có điều càng đọc tôi lại càng ham. Những điều cụ viết thực dễ hiểu mà đạo lý lại sâu xa, không giống như những điều tôi được học năm xưa.
Cụ Trác xua tay nói:
- Cảm ơn cụ đã quá khen. Có điều cụ đừng nói vậy, tấm gương hiếu học của cụ thực là xưa nay hiếm thấy. Tôi kính phục còn chưa hết, lý đâu lại có thể chê bai? Cụ thấy khác lạ cũng đúng thôi, vì Nam y có nhiều điểm khác biệt rất lớn với y thuật phương Bắc.
Cụ Huyền cười nói:
- Bởi vậy cụ mới dạy: "Nam dược trị Nam nhân". Cả đời tôi cứ day dứt với nghiệp thuốc mà không thành công. Nhưng tấm lòng kính trọng và ham muốn hiểu biết về nghề vẫn còn, nếu cụ không chê, tôi xin cụ chỉ cho tôi mấy điều chưa hiểu trong sách của cụ, thì tôi đội ơn lắm.
Cụ Trác nói:
- Tôi xin cùng cụ đàm đạo, chứ không dám có ý chỉ bảo.
Hai người luận bàn rất lâu về y thuật. Lan man thế nào lại nói về thuật xem mạch chẩn bệnh. Cụ Huyền nói:
- Cậu bé lúc nãy dường như có bệnh, không biết có phải thế hay không?
Cụ Trác đáp:
- Cơ thể suy nhược vừa hồi phục, nhịp thở dài và nhẹ quá, dương khí quá yếu. Có điều nếu bồi bổ một thời gian thì sẽ khỏe mạnh lại thôi. Nhưng cụ nói tôi mới nhớ ra, có một chuyện rất kỳ lạ.
Cụ Huyền hỏi:
- Là chuyện gì vậy? Cụ Trác đáp:
- Khi nãy tôi có vô tình cầm vào tay cậu bé, lúc đó tôi không để ý, nhưng bây giờ nghĩ lại, thì...
Cụ Trác nói đến đây thì lúng túng chưa biết nói sao. Cụ Huyền thấy vậy bèn hỏi lại:
- Cụ thấy có chuyện gì lạ lùng chăng?
Cụ Trác đáp:
- Trong người cậu bé dường như có đến hai đường mạch ẩn vào nhau chứ không phải một! Một đường mạch yếu ớt nhẹ nhàng, nhưng có một luồng mạch khác cương cường, dũng mãnh. Luồng mạch thứ hai rõ ràng không giống như của đứa trẻ mười ba mười bốn.
Nói đến đây, cả hai người đều ngẩn người hồi lâu, không hiểu tại sao lại có chuyện kỳ lạ thế.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro