Chap 3: Xin chào tiểu muội muội của ta~
- Lục Bình, đi báo cho mọi người rằng ta đã tỉnh và nhớ nhấn mạnh cho tiểu muội muội nghe đấy.
- Dạ, đại tiểu thư! Vậy nô tì lui trước, người nghỉ ngơi cho khỏe.*nói rồi lui ra ngoài đi báo tin*
Lục Bình bắt đầu đi báo từ chính viện, rồi mới đến nơi ở của Tử Tiên.
Nghe nói con gái đã tỉnh, Cẩm tướng quân, Cẩm phu nhân cùng tổ mẫu đều hướng đến Tiêu Cẩm viện để thăm hỏi đứa con bé bỏng này.
Cốc cốc...
- Đào nhi à, chúng ta vào được chứ- Cẩm tướng quân hỏi.
- Mời mọi người vào.
- Đào nhi à, cuối cùng con/cháu cũng tỉnh lại rồi. Hại ta lo cả ngày!- tổ mẫu cùng phu nhân đồng thanh nói.
Tất cả cùng tiến lại chiếc giường nhỏ được làm bằng gỗ trầm hương trám đỏ đó. Tổ mẫu nhẹ nhàng ngồi lên, dùng tay vuốt ve đứa cháu nhỏ này, căn dặn:
- Con có mệt không, để ta mời đại phu kiểm tra cho con nhé!
- Dạ tổ mẫu! Đào nhi không sao đâu ạ, chỉ bị nhiễm phong hàn xíu thôi, sẽ khỏi ngay mà- Nàng mỉm cười đáp lại.
- Vậy được rồi, mau chóng khỏi bệnh đó. Sắp thọ yến ta rồi, nhớ phải đến đó. Nào, Lục Bình.. ngươi nhớ chăm sóc tiểu Đào cho cẩn thận, đừng để bệnh quá lâu.
- Lục Bình chắc chắn sẽ chăm lo cho tiểu thư cẩn thận.
- Được rồi! Chúng ta đi để Đào nhi nghỉ ngơi đi, con bé cần một không gian yên tĩnh.*Cẩm tướng quân im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng*
- Đều nghe chàng- phu nhân gật đầu.
- Thế tiểu Đào nghỉ ngơi nhé, chúng ta đi trước.
- Thứ lỗi Đào nhi không tiễn được.
Tổ mẫu gật đầu nhẹ một cái tỏ ý được, rồi đứng dậy cùng Cẩm tướng quân/phu nhân ra ngoài.
Họ vừa đi được 5p thì nhân vật phản diện của chúng ta cũng xuất hiện, cô ta cùng đám hạ nhân tiến vào. Vừa vào đến phòng, ả đã chạy đến phía giường của nàng rồi diễn kịch:
- Tỷ tỷ! Ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi a, hại muội lo chết mất. Muội còn tưởng tỷ...
Chưa để ả nói hết câu, Tú Đào đã chen miệng:
- Tưởng tỷ đã chết à? Xem ra muội muội rất muốn tỷ biến mất thì phải.
- Không, không có. Là tại muội lo lắng cho tỷ quá thôi. Nếu lỡ lời, cho muội xin lỗi a~.
Co ả dùng giọng điệu ẻo lả nói chuyện khiến nàng nổi hết cả da gà. Liền thuận tay hất tiểu muội muội này ra khiến nó vô cùng bất ngờ.
[Hả, con nhỏ ch*t dẫm đó dám đẩy ta sao. Không phải bình thường ta chỉ cần nũng nịu một chút là ả đã cưng nựng hết nức rồi sao. Vậy mà hôm nay nó dám...]- Tử Tiên thầm nghĩ trong bụng, sắc mặt cũng u ám hơn trước.
- Thế là được rồi, ta đang mệt. Muội ra ngoài đi, ta không tiễn được.
Xem ra nàng đã phát cáu với con nhỏ tình nghĩa giả này rồi. Ngay lập tức đuổi thẳng cổ làm cho tiểu muội tức lộn ruột, trên mặt hằn rõ bốn chữ "mày điên rồi à" khiến cho mấy đứa hạ nhân của ả tái xanh mặt.
- Tỷ đã nói thế thì muội đi trước, nhớ phải khỏe lại nhanh nha tỷ tỷ.
Nói rồi cô ả hất tay áo chạy ra ngoài.
Phụt..hahahah!!!
Một tiếng cười nhỏ vang lên, ra là nàng đang cười.
[Thật không ngờ nha tiểu muội bé nhỏ. Mới nói có vài câu mà ngươi đã tức không chịu được rồi à, thật mất mặt quá đi. phụt..tttt]
Nàng cười, cười suốt cho đến khi bình tĩnh lại.
[ Định chơi đùa với ngươi một xíu, nhưng xem ra ta cũng nên chuẩn bị một chút cho buổi diễn sắp tới vào 3 ngày nữa của ngươi rồi. Coi nào, ta nên làm nó nhẹ nhàng chút hay là chơi thẳng tay đây nhỉ tiểu muội muội a]
Oáp..áp...ha.....
Tiếng kêu buồn ngủ bắt đầu cất lên.
- Được rồi, đại sự tính sau. Bây giờ đi ngủ thôi, thân thể lúc này của ta thật yếu a!
Nói rồi, nàng bắt đầu chìm vào mộng đẹp, nơi nàng có thể thỏa sức bay lượn tự do, vui vẻ, không lo không nghĩ.
Ngoài cửa sổ, từng cánh hoa đào lả lướt theo gió như nàng công chúa nhỏ nũng nịu người yêu của mình, nhưng một vài tiểu công chúa lại lạc lối vào trong khuê phòng của nàng.
Mùa xuân đã cập bến rồi, vậy là đại tiểu thư của chúng ta lại bắt đầu công cuộc làm việc để rửa nỗi hận này. Nàng có thể thành công hay không nhỉ, chắc chắn là có rồi. Vì vừa nhắc đến trả thù là đôi mày thanh tú của nàng dù đang chìm trong mộng cũng nhíu lại đôi chút kìa. Chỉ là... dù thế nào nàng cũng là nàng công chúa đẹp nhất trong lòng của mùa xuân này nha...
[end chap 3, mong mn ủng hộ]
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro