Chap 12: Ai sẽ thắng vụ cá cược???
Phương Tuấn đặt Nguyệt Sương lên giường rồi ngồi bệch xuống thở hỗn hển. Nếu như là lúc trước thì mười người như cô cậu cũng không nản, chỉ có điều bây giờ cậu mất hết võ công nên lực bất tòng tâm thôi.
Kim Chi từ nãy đến giờ thấy trời đã tối mà hai người họ chưa về trong lòng cảm thấy bất an lắm. Mỗi lần cô giận là cô không thể kiềm chế được hành động của mình. Bây giờ hỏi lại cô làm gì thì cô cũng không biết đường đâu mà trả lời.
Cô đã ngồi trong phòng lâu rồi. Cô cầu nguyện cho họ không gặp chuyện gì, nếu không thì cô sẽ hối hận cả đời mất.
Cô nghe thấy tiếng mở cửa ở phòng bên cạnh liền nhanh chóng chạy qua. Cô thấy Phương Tuấn có vẻ mệt mỏi, lại thêm Nguyệt Sương đang nằm bất lực trên giường nữa. Cô nhanh chóng chạy lại hỏi han:
- Có chuyện gì vậy? Hai người đi đâu nãy giờ thế? Có biết tôi lo lắng lắm không hả? Nguyệt Sương nó sao vậy?
Phương Tuấn cảm thấy mệt mỏi trước hàng loạt câu hỏi của cô. Cô hỏi nhiều là như thế nhưng cậu chỉ đáp lại vỏn vẹn vài từ:
- Uống nhiều quá nên say!
- Nó giận tôi tới mức uống rượu giải sầu à? - Kim Chi nhăn mặt, hỏi.
- Không phải do cô. - Cậu lắc đầu. - Cô ấy nói về tình cũ của cô ấy cho tôi nghe! Tôi cũng thấy hơi khó xử khi phải đối mặt với cô ấy đây này!
Kim Chi vốn là bạn thân của Nguyệt Sương nhiều năm nên biết rõ Nguyệt Sương đã nói gì với cậu. Không ngờ Nguyệt Sương lại hành động nhanh như vậy. Cô nghĩ Nguyệt Sương phải hành động cẩn thận lắm chứ. Cũng do cô. Nếu biết vậy cô đã không giận Nguyệt Sương vì bênh Bảo Khánh rồi. Cô thật ngốc.
- Đừng lo. - Kim Chi trầm giọng. - Nguyệt Sương nó biết rõ nó nên làm gì mà. Nó sẽ không làm khó cậu đâu! Đừng có lo!
- Tôi biết rồi. - Cậu đáp qua loa rồi đổi chủ đề. - Cô rãnh không?
- Có chuyện gì sao?
- Giúp tôi viết bài báo...
-----------------------------------------
Sáng hôm sau, Nguyệt Sương vẫn cố gắng thức dậy đi học mặc dù cảm thấy đầu óc rất nhức nhói. Không phải là Kim Chi và Phương Tuấn không quan tâm cô, nhưng khi Nguyệt Sương đã quyết định rồi thì ai có thể thay đổi chứ?
Nguyệt Sươngcũng không làm khó Phương Tuấn.Chỉ là hành động hằng ngày của cô có chút thay đổi. Cô có vẻ quan tâm, lo lắng cậu hơn lúc trước. Mà điều đó tính ra vẫn có lợi cho cậu.
Phương Ưcầm tờ báo, không tự chủ được mà mỉm cười một cái. Kỳ này cậu thắng chắc rồi. Anh đâu có nói là báo do ai viết đâu, chỉ cần được đăng trên báo là cậu thắng rồi. Cơ mà bây giờ có một vấn đề nan giải là cậu quên cậu cược cái gì với anh rồi. Kim Chi đề nghị Phương Tuấn bắt anh làm ba việc cho mình. Phương Tuấn thấy cũng hợp lí nên đồng ý. Kỳ này anh sẽ nát trong tay cậu cho mà xem!( Anh thật ra nham hiểm, nhưng em thích)
Bọn họ vào phòng thay đồ thì thấy Linh Trúc đã ở đó từ trước. Cảm thấy có gì đó không đúng, Kim Chi liền hỏi:
- Nay bão lớn hay sao mà mày đi sớm vậy?
- Bão con khỉ! Nay tao vô tập văn nghệ mở màn kỳ thi! - Cô nói với giọng không mấy vui vẻ. Tự nhiên bị bắt phải làm trò vui cho người ta. Chỉ tại cô hát hay quá thôi mà!
- Trường phiền phức thật! -Nguyệt Sương vừa tìm đồ cho mình, vừa bất mãn lên tiếng. - Thi về kiến thức võ thuật thôi mà!
- Ừ, tao cũng nghĩ vậy! - Linh Trúc nhiệt liệt đồng tình. - Thôi tao đi trước nha!
Hai người họ "Ừ" một tiếng cùng lúc, sau đó hỗ trợ Phương Tuấn với y phục của cậu. Cậu vẫn chưa có kinh nghiệm trong việc này.
Nguyệt Sương cảm thấy hơi chóng mặt nên định vào phòng vệ sinh rửa mặt. Cô vừa mới bước ra khỏi cửa đã đụng phải thân hình cao to của ai đó. Ừ thì là Bảo Khánh ấy chứ còn ai!
Bảo Khánh đang đi, vô duyên vô cớ bị đâm sầm vào có chút bực mình. Anh buông một câu lạnh như băng:
- Mù à?
Nguyệt Sương không để ý gì tới anh mà đi thẳng một hơi. Điều này mới là lạ à nha. Bình thường thì ít nhiều gì cô cũng mắng lại anh mà, còn nói rất khó nghe nữa. Sao nay trời xui đất khiến hay sao mà ngoan lạ thường vậy kìa?
Nguyệt Sương chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt một cái cho tỉnh táo. Công nhận hiệu quả cao thật a~~ Cô cảm thấy người tỉnh táo hơn hẳn... À mà hình như vẫn còn có tí men rượu thì phải, nhưng mà cũng không sao. Cô đây không care!
Cô đang định ra ngoài thì có giọng nói vang lên phía sau cô. Là giọng nam nhưng cô không biết là ai. Giọng người này rất lạ, cô chưa từng nghe qua. Nhưng đây là phòng vệ sinh nữ mà? Chắc chắn không có gì tốt đẹp! Trong trường lại có thêm một kẻ biến thái, thật mệt mỏi.
- Hai mặt!
Nguyệt Sương xem hắn như không khí mà đi thẳng ra ngoài. Hắn ta mặt dày chặn cô lại. Cô đi qua bên phải thì hắn đi qua bên phải, cô qua bên trái thì hắn đi qua bên trái. Cô đỏ mặt, giận dữ quát:
- Biến!
- Cô đang quen ai vậy? - Hắn không có chút hoảng sợ trước giọng hét kinh thiên động địa của cô. Hắn vẫn thản nhiên hỏi lại.
- Điên! -Nguyệt Sương buông một chữ lạnh ngắt.
Nói rồi, cô đá vào "chỗ ở giữa hai chân" của hắn khiến hắn như được thăng thiên sau đó thản nhiên đi! Ai học ở trường này mà không biết cô có máu điên trong người chớ, nay còn thêm tí men rượu nữa, chưa đánh chết hắn là may rồi!
-----------------------------------
Phòng thay y phục.
Bảo Khánh bước vào phòng với thái độ kiêu hãnh. Phương Tuấn lườm hắn một cái. Ngày hôm qua hắn cũng như vậy rồi đánh cậu như con không đẻ vậy á. Nếu như lúc học hắn không bù cho cậu thì hôm nay cậu đã hốt hắn một trận rồi.
- Báo đâu? - Anh giơ tay ra, tỏ vẻ khiêu khích.
Phương Tuấn không nói gì mà quăng thẳng tờ báo vô mặt anh. Kim Chi thấy vậy thì rất hả dạ nha! Từ đó tới giờ cô chưa bao giờ thấy vẻ mặt như vậy của anh, thiệt là mắc cười mà!
Anh cằm tờ báo đó lên với vẻ mất kiên nhẫn, không hề để tâm tới chuyện cậu có hành động như thế với anh. Anh chỉ thắc mắc sao có thể đăng lên báo được. Anh nhăn mặt khi thấy trang đầu tờ báo lại là tên của cậu.
Anh đọc sơ qua một hồi. Về văn chương, trình bày thì giống một nhà báo thật tuy có hơi nghiệp dư. Nhưng mà sao nội dung lại nhảm nhí như vậy? Anh nhìn cuối trang báo. Tác giả là Kim Chi à?
Anh nhào nát tờ báo rồi quăng mạnh xuống đất, nói với giọng bất phục:
- Các người ăn gian! Tự biên tự diễn à?
- Buổi sáng hôm đó chỉ là diễn thôi. Phương Tuấn khoanh tay lại, tỏ vẻ lanh lợi, cậu như một người hoàn toàn khác:
Phương Tuấn khoanh tay lại, tỏ vẻ lanh lợi, cậu như một người hoàn toàn khác:
- Làm sao có chuyện bọn tôi lại giận nhau vì chuyện xàm xí đó chứ? Và nếu như tôi không đưa ra một chuyện vô lý như vậy thì cậu chịu cá cược hay sao? - Cậu cười với vẻ tinh nghịch chứ không phải ác ý như nhưng mụ phù thủy trong truyện.
- Được. Cậu thông minh. Tôi chịu thua. - Bảo Khánh tỏ vẻ khâm phục. - Sao tôi có thể không nhận ra nếu như cậu ngốc thì Nguyệt Sương mời cậu tới đây được chứ.
- Nguyệt Sương không phải chọn cậu ấy vì cậu ấy thông minh. Cô ấy không biết điều đó! Cô ấy chọn cậu ấy vì cậu ấy giống người yêu của cô ấy. Vì vậy anh làm ơn tránh xa Nguyệt Sương của tôi đi! - Kim Chi xen vào, nói với vẻ khinh bỉ. Cô không muốn Nguyệt Sương quen với anh, dù đó chỉ là tin đồn cũng không được.
- Tôi với cô ấy chưa từng quen nhau! - Bảo Khánh cao giọng, có vẻ mất bình tĩnh. - Tôi khẳng định lại điều đó một lần nữa!
- Nếu hai người không quen nhau thì tại sao người ta đồn chứ? Sao không phải là ai khác mà lại là cậu?
Nguyệt Sương bất ngờ bước vào phòng, thấy được thái độ không mấy hiếu khách của Kim Chi có phần hơi khó chịu, cô mắng nhưng cũng không quá nặng lời:
- Bỏ thái độ đó đi! Nếu không cả tao cũng không muốn nói chuyện với mày nữa đấy!
Kim Chi không muốn làm lớn chuyện như ngày hôm qua nên kiềm chế lại, không nói gì thêm. Nguyệt Sương nói khích Bảo Khánh :
- Thua rồi à? Đúng là mù!
Bảo Khánh nghe Nguyệt Sương nói vậy mặt có phần đen lại. Giờ thì anh hiểu không phải tự nhiên mà cô không mắng lại anh. Hóa ra cô đợi thời cơ đợi đến bây giờ mắng luôn sẽ khiến anh tức hơn. Quả là cao nhân.
Kim Chi bật cười thành tiếng. Thì ra Nguyệt Sương làm vậy để anh tưởng cô đứng về phía anh, không ngờ cô lật mặt như lật bánh tráng khiến anh không kịp trở tay. Cô chọn bạn quả không sai.
Bảo Khánh không còn gì để nói, dám làm dám chịu. Anh dõng dạc:
- Cậu muốn gì? - Anh hỏi lại không phải vì anh quên, mà là anh hứa anh sẽ cho cậu giết anh. Mà điều đó thật là không thể. Anh hỏi lại nhưng không hy vọng cậu quên, chỉ mong cậu giảm nhẹ hình phạt tí thôi.
Phương Tuấn thì lại quên thật, cậu chống nạnh, hùng hồ tuyên bố:
- Coi như lời cá cược lúc trước của tôi nặng quá nên tôi bỏ qua. Giờ đơn giản thôi, cậu phải làm theo 3 điều kiện của tôi!
- Sao có 3 điều thôi vậy? Như vậy không phải là quá đơn giản với loại người như hắn ta rồi hay sao? - Kim Chi có vẻ không hài lòng trước điều kiện quá đơn giản đó. Loại người như Bảo Khánh phải 100 điều mới khiến cô hả dạ.
- Chỉ là một trò cá cược nhỏ thôi mà. Đâu cần phải làm khó người ta thế chứ? - Bảo Khánh vui vẻ đáp.
Bảo Khánh nhanh chóng đồng ý trước khi Kim Chi có thể dụ dỗ cậu thay đổi ý bằng mọi phương tiện.
- Tôi đồng ý! Bây giờ cậu muốn tôi làm gì?
Kim Chi lườm Bảo Khánh một cái, thầm nghĩ cái tên này sao mà đáng ghét quá chừng! Phương Tuấn suy nghĩ một hồi, sau đó bảo:
- Cậu bảo vệ tôi đi! Còn hai điều sau thì tôi cần phải suy nghĩ lại.
Bảo Khánh có hơi bất ngờ trước lời đề nghị của cậu. Đường đường là thiếu gia như anh mà lại đi làm bảo vệ cho cậu à? Nhưng mà anh đã hứa với cậu rồi, đành phải làm thôi.
Anh gật đầu một cách không tự nguyện chút nào. Phương Tuấn biết được như vậy nên cảm thấy thoải mái lắm. Bây giờ một người từng đánh cậu, bây giờ lại đánh người khác cho cậu! Đây gọi là karma a!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Bảo vệ nhau đồ he
Tui tứk zùm ớ
Truyện chuyển ver từ truyện Đừng lo, anh sẽ bảo vệ em của WooBangYi
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro