Chương 34: Chiến thuật ra mắt
*Các bạn đọc chịu khó cho xin cái cmt để bạn tác giả có thêm động lực mà viết. Do học hành thi cử mà bạn ấy không thể ra chương đều đặn được. Các bạn thông cảm!*
***
Hôm nay, Vương Huy chủ động đề nghị đến nhà Minh An. Cậu nghe tin suýt nữa không đứng dậy nỗi. Người này không phải nôn nóng muốn cưới quá rồi chứ? Nói là thế nhưng trong lòng cậu không khỏi có một tia vui sướng. Vương Huy thật sự muốn kết hôn với cậu nên mới bày ra một màn "con rể thăm cha mẹ vợ" như vậy.
Tan tầm, Vương Huy đến đón Minh An về nhà. Trên đường đi, cậu không ngừng tíu tít kể chuyện công việc, rồi lại bất ngờ nắm lấy tay anh đang lái xe, ánh mắt lo lắng:
-Em biết anh rất sợ, nhưng không sao còn có em đây
-Anh không sợ, em tự lo mình đi
-Lo gì chứ?
-Nếu ba mẹ không chấp thuận, em chuẩn bị tâm lí ở giá tới già
-Không dám, em cũng có nhiều người theo lắm chứ bộ
-Em xem lại đi, sắp già rồi lại còn là trai một con, anh không cưới thì còn ai dám
-Vậy anh vẫn muốn cưới em đó thôi
-Biết làm sao được
Vương Huy nhún nhún vai. Cái gọi là duyên số, có chạy cũng không thoát được. Hai người đã trải qua sự xa cách, không thể mất nhau một lần nữa. Chi bằng kết hôn xem như một hình thức trói buộc đối phương không thể rời xa mình.
Đứng trước cửa nhà, mẹ Minh An choáng ngợp với người đàn ông đứng cạnh con trai. Dung quang tỏa ra từ người này rất mê người nha. Nhìn từ trên báo đã thấy hấp dẫn, nay gặp ngoài đời càng thấy không thể cưỡng nổi. Mẹ Minh An là phụ nữ càng không phải là trinh nữ nguyện lòng hiến thân cho sự nghiệp tu hành, nhìn thấy người đàn ông trước mắt cười với mình lập tức không còn biết mọi thứ xung quanh là gì. Minh An cạnh bên thấy cảnh này liền thở dài ngao ngán
-Mẹ, phải đứng đây đến bao giờ?
Mẹ Minh An giật mình tỉnh lại, ngượng ngùng mời khách
-Ấy chết, mời cháu vào nhà
Vương Huy gật đầu lễ phép, lại nở thêm một nụ cười sáng lạn. Minh An một phút hoảng hốt không biết mình có dẫn lộn người về
-Vâng ạ, cháu đến có mang chút quà, để cháu đi lấy
-Đến chơi là được, không cần khách sáo quà cáp - Mẹ Minh An tuy nói vậy nhưng trong lòng không khỏi vui sướng. Có thực mới vật được đạo, có quà cáp mới dễ lấy lòng người khác, đó là chân lí ở đời
-Bác gái, chỉ là quà ra mắt thôi
-Vậy cám ơn cháu. Minh An đi lấy đồ đi con
Minh An nãy giờ còn hoang mang với cảnh phim trước mắt, liền trở nên tỉnh táo
-Sao lại là con?
-Không phải con chứ ai
-Anh ấy vai rộng, tay dài sao không đi lấy - Minh An hất hất đầu về phí người bên cạnh
-Cậu ấy là khách, đã có lòng mua quà, nhà mình cũng nên phải phép đi xách đồ, không thể làm phiền thêm
Minh An lúc này cứng họng. Chỉ mới 1 phút đồng hồ mà cậu đã bị cho ra rìa. Người đàn ông này vốn không thể xem thường!
-Con biết rồi
Minh An cụp đầu quay người đi. Mẹ cậu thấy cảnh này liền quay sang Vương Huy trấn an
-Lần đầu đến thăm nhà lại để cháu thấy chuyện xấu gia đình
-Không sao ạ - Vương Huy lễ phép cười đáp lễ
Vừa vặn ngày Vương Huy ra mắt, cả ngày Minh An đều có mặt đông đủ. Hai ông bà Dương luôn ở nhà, Dương Minh hôm nay được nghỉ học, còn Phong Linh thì vừa công tác nước ngoài trở về. Số quà anh mang đến vì thế cũng được trao tận mặt, gia tăng thêm phần thiện cảm. Ba Minh An được tặng ba bình rượu quý, mẹ cậu được tặng máy mát-xa, Phong Linh được tặng mĩ phẩm hàng hiệu, còn Minh Minh được một bộ lego to đùng. Cả nhà sung sướng, liền tức khắc cảm thấy chàng rễ này quả thật không tồi!
....
Bàn cơm nhà họ Dương xuất hiện thêm một người lại càng trở nên trịnh trọng. Hơn nữa đó lại là một người anh tuấn, xuất sắc, là đối tượng kết hôn của con trai nên thức ăn tuyệt đối không thể sơ sài. Bày bố toàn thức phẩm đẹp mắt ngon miệng lên, mẹ Minh An khiêm nhường than ngắn
-Nếu biết sớm cháu sẽ đến, bác còn chuẩn bị tốt hơn như vậy
-Như vậy là quá thịnh soạn rồi ạ, thật làm phiền bác gái - Vương Huy nhẹ nhàng đáp
-Không sao cả, cháu ăn nhiều vào - Mẹ Minh An gắp miếng thịt bò vào chén của anh
Minh An thấy thế cũng giơ chén của mình ra, chờ nửa ngày vẫn không thấy ai gắp thức ăn cho mình, liền ai oán nói
-Mẹ, con là con trai mẹ, sao mẹ không gắp cho con
-Con không có tay à, muốn ăn thì tự gắp
Minh An cảm thấy lòng tự tôn bị chà đạp, đành cúi gầm mặt ăn cơm, chỉ thấy Vương Huy bên cạnh đang bụm miệng cố nhịn cười.
Ba Minh An lấy một chai rượu anh tặng, rót ra hai ly, toan đưa cho anh thì bị cậu chặn lại
-Ba, anh ấy phải lái xe
-Chỉ uống một chút, nếu có say thì ngủ lại đây. Dù sao cũng đâu phải người lạ
Minh An tiếp tục bị công kích, phải ngoan ngoãn buông tha. Vương Huy vui vẻ nhận lấy ly rượu, tu một lần cạn sạch. Uống liên tục khoảng hơn chục ly, vẫn không thấy anh biến động thanh sắc, cả nhà có phần trầm trồ thán phục.
-Trình độ không tệ !- Ba Minh An mở lời khen ngợi
-Dạ, cháu thường xuyên uống rượu với khách, cũng không đến nỗi tệ - Vương Huy khiêm nhường
-Tốt, bác rất hài lòng, đàn ông phải biết uống rượu mới quản được vợ - Ba Minh An vỗ vỗ vai anh
-Đâu ra? Chân lí ngược - Mẹ Minh An, Phong Linh và cậu đồng thanh đáp trả
Tại phòng khách, "chương trình trò chuyện cuối tuần" vẫn được diễn ra. Không khí vô cùng ấm áp, gần gũi, chỉ có Minh An là từ đầu được xem như người ngoài, dù đã cố tham gia vào nhưng vẫn bị hắt hủi thảm thương. Tất cả sự quan tâm của mọi người lúc này chỉ có Vương Huy, Vương Huy và Vương Huy, hoàn toàn ngó lơ sự tồn tại của cậu.
-Cậu xem, em trai chị sắp kết hôn, chị lại chưa có một đối tượng hẹn hò. Cậu có người bạn nào bằng hoặc hơn cậu giới thiệu cho chị đi - Phong Linh không biết xấu hổ mà trực tiếp đề nghị
-Chị không thấy như vậy rất phiền sao? - Minh An bưng ra đĩa trái cây đặt lên bàn nói
-Không phải chuyện của em - Nói rồi quay sang Vương Huy - Cậu không thấy phiền phải không?
-Không phiền, trông chị trẻ đẹp như vậy, lúc đầu còn tưởng là em gái Minh An nữa. Em sẽ giới thiệu một đối tượng tốt cho chị
Minh An nghe được những lời này thiếu điều muốn đâm luôn cái nĩa vào cuống họng. Vương Huy cậu biết mà cũng phi thường nói dối. Xem ra cậu đã dẫn nhầm người về nhà.
Giữa cuộc nói chuyện, Dương Minh không biết từ đâu lôi ra một bức tranh khoe với Vương Huy
-Chú ơi, đây tranh ngôi nhà con vẽ. Con sau này muốn trở thành người vẽ nhà như chú
Cả nhà phì cười với công việc"kiến trúc sư" của anh dưới miệng Dương Minh lại trở thành "người vẽ nhà". Con trẻ luôn nói ra những lời ngô nghê, đáng yêu mà!
-Con vẽ rất đẹp nha! - Vương Huy trầm trồ khen ngợi
Minh An tò mò nhìn vào bức tranh của con trai, liền lập tức méo mặt. Nhìn mỏi cả mắt cũng không nhận ra đó là nhà, Minh An liền nhắc khéo anh
-Anh không nên nói dối con nít
Vương Huy đang ôm Dương Minh trong tay, kề sát tai cậu nói nhỏ
-Cũng nên khích lệ con trẻ một chút
Anh lại cưng chiều nói với Dương Minh
-Minh Minh, con thật sự rất có tài nha, vẽ rất đẹp đó!
Thằng bé từ trước tới nay chưa từng được khen "vẽ đẹp" bỗng nhiên lại thấy tự hào vô cùng. Liền chạy lên phòng lấy hết số tranh đã vẽ đem khoe với anh. Đối với thái độ hào hứng của nó, Vương Huy cũng không tỏ vẻ chán nản, cứ im lặng quan sát từng bức tranh, chốc chốc lại đưa ra lời khen lấy lòng.
Minh An nhìn vào đống tranh "trừu tượng" của con chỉbiết lắc đầu: Người này da mặt thật sự rất dày. Còn ba người còn lại trong nhàthì lại nghĩ khác: Đây thật sự là người ba tốt đó nha!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro