Chương 10 (2)

BGM vang lên, vòng quay trên màn hình cuộn một lúc, cuối cùng dừng lại ở một khuôn mặt sao nam mười phần thư sinh mặt trắng nhưng cười đến giống như đang khóc.

(*) BGM = background music : âm nhạc bối cảnh, nhạc nền. 

"Wow, vị này ghê gớm nha." Lý Á chậc lưỡi : "Nhưng lại thua bởi vì chỉ số thông minh."

Lưu Thi Vân cũng cười rộ lên : "Chiến tích hiện thời : Một là, ở trường quay quảng cáo chụp một bộ poster để tuyên truyền, bởi vì bất mãn mà khoa tay múa chân, mắng đạo diễn là 'đồ ngu', không hiểu nghệ thuật, sau đó phảy tay áo bỏ đi. Hai là, được mời diễn một bộ phim trinh thám, nhân vật ở một tập nào đó bị người hại chết, không cam lòng nhân vật của mình đã chết, khiến cho biên kịch thêm đất diễn, lúc chết còn muốn người quay phim quay đặc tả."

Mặt sau còn có vài ví dụ, nhưng không cần nhiều lời, tất cả mọi người đều rõ ràng.

"Người này nổi tiếng đại khái được một năm rưỡi rồi đúng không?" Lý Á nhìn kịch bản trong tay : "Tuy rằng nổi, song hơn nửa đều là lời mắng chửi."

Lưu Thi Vân cười đến cả người phát run, hỏi Trần Thế Thiếu, "Tôi nhớ là bộ phim trinh thám kia Tứ thiếu cũng tham gia một vai nhỏ đúng không."

"Đúng." Trần Thế Thiếu gật đầu : "Tôi xuất hiện ở tập sau của hắn, không gặp nhau ở trường quay."

Lưu Thi Vân cười: "Bình thường thì sao? Có hợp tác cùng việc gì không?"

"... Có một quảng cáo, dùng cùng một bãi chụp ảnh, liền gặp một lần."

"Kỳ thực tôi không thân quen với người này." Lưu Thi Vân cười : "Tổ sản xuất ngại hắn nhiều việc nên không mời đến."

Lý Á "ố" một tiếng : "Loại việc như thế này có thể tùy tiện tiết lộ sao?"

"Chẳng lẽ hắn đang xem chương trình của chúng ta sao?" Lưu Thi Vân kinh ngạc, lập tức hướng màn hình nói : "Thật là ngại, anh nếu có ý định tham gia show này, chúng tôi lúc nào cũng chờ mời anh, nếu anh không đồng ý, vẫn nên làm gì thì làm cái đấy đi."

Khán giả cười rộ lên, Trần Thế Thiếu nói : "Giống như bình thường chào hỏi một cái, hắn mời tôi ăn cơm, tôi lại đang có việc nên không thể đáp ứng."

"Là không thể đáp ứng hay là không muốn đáp ứng a." Lưu Thi Vân chớp chớp mắt, bộ dạng 'anh biết, tôi biết, mọi người đều biết'.

Trần Thế Thiếu cười rộ lên. Anh cười, chân mày giãn ra, khuôn mặt rắn rỏi, đẹp trai, bá đạo hiện ra một nụ cười dương quang mê người, làm cho người ta đột nhiên cảm thấy, anh nếu có con, ôm đứa bé mà cười như vậy, tuyệt đối trên đến tám mươi tuổi, dưới đến mười tuổi sinh vật giống cái đều ngất tại chỗ.

Cái loại khí tức thành thục ôn hòa khiến anh trở nên cực vì tao nhã lại thân thiết, ngay cả Lưu Thi Vân đều có chút xấu hổ rồi.

Lan Tuấn cầm điều khiển chuyển kênh, cầm gối ôm ném, hung hăng nói : "Giả vờ cái gì mà giả vờ! Một ngày nào đó tôi sẽ xé rách cái mặt nạ của anh !"

Lan Tuấn không xem phần sau của chương trình nữa, cho nên không biết đề tài lại quay một vòng trở về cậu. Dù sao cũng là phái thực lực được giới ca nhạc coi trọng, thành tích vĩ đại lúc trước mọi người đều biết, tuy rằng thanh danh bên ngoài của cậu luôn không tốt lắm. Ví dụ như kiêu ngạo tự phụ, không quan tâm đến người khác, không tôn trọng, xỉ nhục người mới, v.v...

Trong đó có một phần là thật, phần còn lại tuy rằng cũng đúng nhưng cũng không đến mức như mọi người tưởng tượng. Lý do là bởi vì Trương Cầm trước sau như một hướng đề tài đến say rượu lái xe để nói, cái gì mà giết người đền mạng a, có tội đền tội a.

Lưu Thi Vân vài lần kéo đề tài mà không kéo về được, sắc mặt rõ ràng có chút khó nhìn.

Kỳ thật người ở đây đều biết rõ, công ty của Trương Cầm là đối thủ của Hoa Tinh, loại việc có thể kéo đại thần của đối phương xuống ngựa đương nhiên không thể bỏ qua, mọi người mặc dù có thể lý giải, nhưng cố chấp như vậy thì rất quá đáng.

Sau ngày phát sóng chương trình, trên mạng lại bắt đầu một cuộc chiến nước bọt.

Trương Cầm gợi lại chuyện năm đó chú hai bị người say rượu lái xe đâm chết, mượn việc này mà nổi thêm một chút.

Lan Tuấn lại bị đổ lên đầu ngọn sóng, mọi người đều cảm thấy nghi ngờ : Đúng rồi, Lan Tuấn cho đến tận bây giờ vẫn chưa mở họp báo để công khai nhận lỗi, công ty định bao che sao? Loại sát thủ ẩn dấu như vậy, mặc kệ hắn, có thích hợp không?

Diễn đàn Tinh Quang bởi vậy lại lập một vòng vote.

Say rượu lái xe nên bị phán bao nhiêu năm tù giam? Hay nên phán tử hình?

Phía dưới có năm sự lựa chọn: 

A. Mười năm                     B. Năm mươi năm         C. Tử hình      

D. Tôi là người qua đường                            E. Lan Tuấn thực xui xẻo.

Số người chọn A chiếm 10%, chọn B chiếm 17%, chọn C. 63%, chọn D. 3%, chọn E. 7%.

Lúc Lan Tuấn nhìn thấy bài viết này, dây thần kinh đã ngừng hoạt động rồi.

Chung Hoa gọi điện thoại tới, im lặng nửa ngày, nói : "Tôi quen một thầy phong thủy, cậu có muốn gặp không?"

Lan Tuấn che trán : "Anh Chung..."

"Nói chuyện đứng đắn." Chung Hoa ho khan một tiếng, nói : "Bây giờ chưa phải lúc họp báo mời phóng viên, ban giám đốc có một biện pháp đề nghị cho cậu."

"Ví dụ như?"

"Đi theo Tứ thiếu." Chung Hoa nói: "Ary có việc, tôi muốn mượn cô ấy đi một khoảng thời gian, vị trí trống do cậu bổ xung."

Lan Tuấn: "..." (vầng, chính thức đi lên con đường một bước ra đi đầu không ngoảnh lại của ẻm :))))))

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro