Chương 1-5.

Chương 1: Cửa hàng nhang đèn giấy cúng Tô Ký

Thành phố x thị trấn x, nơi này cảnh vật tuyệt đẹp, cũng có lịch sử lâu đời, chỉ là kinh tế cũng không tính phát đạt. Ở thành bắc có một con hẻm cổ, hoàng hôn xuống có vẻ nhạt nhoà cổ xưa, dáng vẻ vẫn như ngàn năm trước, dường như thời gian ở nơi này chưa bao giờ trôi qua.

Người ở trong hẻm cổ cũng không nhiều, hai bên đường lẻ tẻ vài căn nhà cũ, đều đóng chặt cửa lớn, ngẫu nhiên có người đi đường vội vàng đi ngang qua, cũng hoàn toàn không nhiều lời. Ở sâu trong ngõ nhỏ, có một cửa hàng nhang đèn giấy cúng "Tô Ký", đây là cửa hàng nhang đèn duy nhất thành bắc, cư dân trong ngoài hẻm trong nhà đột nhiên có tang sự, hoặc ngày lễ ngày tết viếng mồ mả tế tổ, đều sẽ đến Tô Ký mua nhang đèn giấy cúng mình cần, cho nên Tô Ký tuy nhỏ, buôn bán ngược lại cũng không tồi.

Ông chủ của Tô Ký là một thanh niên khoảng chừng hai mươi, tên là Tô Mạc Già, vóc dáng cậu ta rất cao, sắc mặt tái nhợt, mang một cái mắt kính gọng dày che khuất đôi mắt, ngày thường buôn bán không lắm nhiệt tình cũng không mất lễ phép, mỉm cười nhàn nhạt, ở một con hẻm sinh sống bảy tám năm mọi người lại chỉ biết cậu ta là một sinh viên, thế nhưng tình huống trong nhà cùng tình huống cá nhân, người ngoài ngẫu nhiên hỏi tới, cậu cũng chỉ cười không đáp, cho nên người chung quanh cũng không biết nhiều về hắn.

Giữa trưa, mỗi nhà mỗi hộ đều đang làm cơm trưa.

"Tiểu Tô, cháu cũng muốn làm cơm à?" Dì Trương hàng xóm từ cửa nhìn thấy Tô Mạc Già xách theo đồ ăn vội vàng đi qua, đối với việc cậu thanh niên này tự mình nấu cơm thấy nhiều không trách, liền chào hỏi.

Tô Mạc Già khựng lại một chút, ngừng ở cửa nhà dì Trương, khóe miệng run rẩy, đối với xưng hô của hàng xóm thật không biết làm sao, Tiểu Tô, nghe qua thật sự rất giống tên một loại đồ ăn vặt mà- "Đúng vậy, dì Trương, buổi chiều cháu không có giờ học, chuẩn bị về nhà làm cơm ăn."

Dì Trương nhìn trong tay cậu xách theo các loại rau dưa, còn có một miếng thịt sườn cùng một con cá, không khỏi khen: "Hiện tại con trai biết việc bếp núc giống cháu thật sự không nhiều lắm, Tiểu Tô cháu thật đúng là đứa trẻ ngoan."

Tô Mạc Già cười cười, cũng không nói tiếp, trong nhà trừ bỏ cậu ra lại không có người khác, cậu không học nấu ăn thì phải chịu đói rồi.

Dì Trương thấy Tô Mạc Già cười, nháy mắt ngây người, lại đánh giá Tô Mạc Già, trừ bỏ sắc mặt hơi nhợt nhạt, thêm mắt kính chướng mắt một chút, vẫn là một thanh niên thanh nhã tuấn tú, liền hỏi tiếp: "Tiểu Tô cháu hiện tại có bạn gái chưa?"

Lại tới nữa, mỗi lần ra cửa đều phải bị các dì các cụ hỏi vấn đề này, Tô Mạc Già có chút đau đầu, đáp vài câu có lệ, liền xách đồ ăn chạy trối chết.

Dì Trương ở sau lưng nhìn theo bóng dáng cậu, vẫn đang cảm thán "Tiểu Tô thật là đứa trẻ ngoan", vào trong sân tiếp tục rửa rau, lại nghĩ tới con gái ở trong nhà chờ ăn cơm, trong lòng bắt đầu tức giận, hướng vào phòng rống to: "Lý Tiểu Hoa mày đi ra lặt rau cho mẹ!!!"

Cô bé thanh tú ngã lộn nhào từ trong phòng chạy ra, một bên lặt rau một bên nghe bà mẹ dong dài, không khỏi lén trợn trắng mắt, định bụng giữa trưa ngày mai đi đến nhà đầu sỏ gây tội anh Tô ăn chực, để an ủi tâm linh bị tổn thương của mình. Đúng, liền làm vậy đi, âm thầm siết tay, sau đó tiếp tục ở trước mặt mẫu hậu cẩn trọng lặt rau.

Tô Mạc Già tự nhiên là không biết có kẻ vô lại chuẩn bị ngày mai tới ăn chực. Cậu trở lại cửa hàng, dùng chìa khóa mở cửa, vào nhà đem đồ vật trong tay buông sau đó đem dọn dẹp sơ cửa hàng một lần, nhìn nhang nến giấy tiền đốt trong lư hương tại góc phòng chỉ còn lại chút tro bụi, gật gật đầu, xách theo rau dưa thịt cá tiến vào phòng bếp sau nhà, làm một đĩa cà tím nướng thịt(?), một đĩa khoai tây sợi, một đĩa rau xào, còn hầm non nửa con cá, thừa dịp cơm đang nấu trong nồi, đi vào phòng tắm tắm nhanh, tẩy đi một thân vị khói dầu.
Vừa đem đầu tóc lau khô rồi đem quần áo bẩn ném vào giỏ đồ, lại vào phòng bếp đem đồ ăn bày biện đẹp mắt sau đó theo thứ tự bưng vào trong phòng đặt ở trên bàn. Đến khi đĩa đồ ăn cuối cùng được bưng vào phòng, liền nhìn thấy hai thân thể nửa trong suốt bay giữa không trung, vây quanh thức ăn trên bàn chao qua chao lại, nhìn như tùy thời có thể chảy nước miếng.

Tô Mạc Già: "............"

Khi nhìn thấy Tô Mạc Già bưng canh cá đứng ở cửa, hai vật thể nửa trong suốt liền nhanh chóng vây tới, mơ hồ có thể thấy được hai "Đứa bé" khoảng chừng mười tuổi, bọn họ vây quanh Tô Mạc Già, hưng phấn đảo quanh: "Tiểu Tô Tiểu Tô, đồ ăn cậu làm thật sự quá thơm!"

Tô Mạc Già bất đắc dĩ đè đè huyệt thái dương: "Đốt cho các cậu nhiều nhang nến như vậy, còn chưa đủ các cậu ăn sao?"
Một đứa trong đó nói: "Cậu làm loại nhang có mùi cá kia ăn quá ngon, tụi tui còn không có ăn bao nhiêu đã bị quỷ bên ngoài cửa hàng đoạt đi rồi."

Đó là do các người muốn đem nhang mùi cá cầm ra ngoài cửa hàng khoe mới bị đoạt, quỷ khác căn bản là không thể nào vào được biết không?

Tô Mạc Già bất đắc dĩ, từ lúc cậu kế thừa Tô Ký hai nhóc quỷ này vẫn luôn ở trong cửa hàng, bọn họ chưa bao giờ nói bản thân vì sao vẫn luôn ở cửa hàng, Tô Mạc Già cũng không hỏi, nhưng ở chung nhiều năm như vậy Tô Mạc Già cũng đã xem bọn họ như người trong nhà mà đối đãi, cho nên bình thường bọn họ có một ít yêu cầu không hợp lý ( tỷ như muốn ăn nhang mùi cá ), Tô Mạc Già cũng tận lực thỏa mãn.

Đem mâm đưa cho một con quỷ trong đó, xoay người đi lấy lá bùa. Hai nhóc quỷ đem mâm đặt trên bàn, đều thầm hoan hô ở trong lòng, Tiểu Tô luôn mềm lòng nha.

Chờ khi Tô Mạc Già cầm lá bùa trở về, liền thấy trên bàn nhiều hơn hai cái chén không, hai tiểu quỷ ánh mắt trông mong canh giữ ở trước chén, cậu liền gắp một ít đồ ăn trong mỗi đĩa bỏ vào hai cái chén không, sau đó thầm niệm chú ngữ, đốt lá bùa trong tay, đem lá bùa còn đang cháy bỏ vào trong chén, chờ lá bùa cháy hết, hai chén đồ ăn liền tới tay hai nhóc quỷ, cả hai hoan hô một tiếng, liền vùi đầu dùng bữa.

"Tiểu Tô Tiểu Tô, cậu nhớ kĩ một hồi đem cổ phiếu trong tay bán hết đi, đổi mua cổ phiếu xx." Hoàng Nhất, ( đứa còn lại gọi là Hoàng Nhị ) chính là con quỷ chỉ lớn hơn một chút miệng nhét đày đồ ăn kia, còn không quên dặn dò Tô Mạc Già.

Tô Mạc Già dùng khăn giấy lau khô miệng, gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết. Hoàng Nhất thường xuyên nhân lúc cậu không ở nhà lên mạng, đối với thị trường chứng khoán rất có hiểu biết, thường xuyên khuyên cậu nên mua cổ phiếu nào, mà mỗi một lần nghe theo Hoàng Nhất mua cổ phiếu đều sẽ kiếm được một khoản lớn nhỏ, lại bởi vì bán tháo đúng lúc, cho nên rất ít khi lỗ vốn. Vì thế hiện tại cậu cũng có một khoảng không nhỏ gởi ngân hàng, không cần vì kiếm sống mà bôn ba. Cho nên cậu đối với lời Hoàng Nhất nói vẫn luôn rất tín nhiệm.

Tô Mạc Già ăn cơm xong, thấy hai nhóc quỷ còn đang ăn, liền để lại một câu "Hai cậu ăn xong rồi nhớ rõ đem chén dĩa trên bàn dọn dẹp sạch sẽ" liền đi toilet.

Đi đến toilet, mở vòi nước, đem nước hấc lên mặt, Tô Mạc Già ngẩng đầu nhìn về phía gương, người trong gương sắc mặt tái nhợt, tóc mái bởi vì dính nước mà dán ở trên trán, mắt kính đã tháo xuống, lộ ra một đôi mắt tuyệt đẹp, chỉ là đôi mắt này lại là màu xám bạc, làm cho gương mặt đã đẹp lại càng mị hoặc. Tô Mạc Già mắt lạnh nhìn người trong gương, thấy người nọ cũng lạnh lùng nhìn hắn, không khỏi hừ một tiếng, dùng khăn lông lau khô mặt xong liền rời khỏi toilet.

Khi trở về phòng, trên bàn đã bị dọn dẹp sạch sẽ, còn đặt một ly trà xanh vẫn đang tỏa khói trắng, Tô Mạc Già đi đến cạnh bàn, nâng ly trà lên uống một ngụm, vừa lòng cong khóe miệng, hướng lư hương trong góc tường kêu lên: "Xuất hiện đi, lần này lại nghĩ muốn cái gì?"

Hoàng Nhất cùng Hoàng Nhị "Hì hì hì" từ lư hương bay ra, treo nụ cười nịnh nọt trên môi bay tới bên người Tô Mạc Già.

Hoàng Nhất nói: "Tiểu Tô Tiểu Tô, tui muốn thay đổi khẩu vị ăn nhang vị trái cây, loại trái cây nào cũng được!"

Hoàng Nhị cũng không cam lòng yếu thế: "Tiểu Tô tui muốn ăn nhang vị thịt hồi trưa!"

Tô Mạc Già gật đầu, đem nước trà trong ly uống một hơi cạn sạch, "Được, ngày mai làm cho các cậu, tôi đi trước ngủ, hai người các cậu lúc ở cửa hàng chơi nhớ nhỏ giọng chút, nhớ rõ đừng đụng đồ tôi đặt trong ngăn tủ."

Hoàng Nhất Hoàng Nhị vội vàng gật đầu, lúc trước Hoàng Nhị từng bởi vì ham chơi chạm vào kiếm đồng tiền Thất Tinh của Tô Mạc Già làm, bởi vì uy lực của kiếm quá lớn mà thiếu chút nữa hồn phi phách tán, Tô Mạc Già bận rộn mấy ngày mấy đêm mới đưa hồn phách của nó thu thập xong một lần nữa tụ lại, từ đó hai tiểu quỷ cũng không dám chạm vào pháp khí Tô Mạc Già đặt trong ngăn tủ nữa.

Tô Mạc Già khóa kỹ cửa hàng từ bên trong, đi vào phòng ngủ, nằm lên giường sau đó không lâu liền tiến vào mộng đẹp ngọt ngào.

----------

Vũ: cái đoạn Tô đại thần nhìn vào gương hừ lạnh có vẻ rờn rợn =v='

******************

Chương 2: Tô Mạc Già thượng

"Reng reng reng reng reng reng... " tiếng chuông báo thức bén nhọn phá tan màn đem tĩnh lặng, một bàn tay từ trong ổ chăn duỗi ra, bật đèn ở đầu giường, lại lấy di động bên gối, xem thời gian, đã là buổi tối 9 giờ rưỡi. Tô Mạc Già buông di động, đi rửa mặt làm bản thân tỉnh táo.

Đến ngăn tủ lấy bùa la bàn kiếm gỗ đào để vào ba lô, Tô Mạc Già cầm lấy di động gọi điện thoại: "Các vị ở cửa hẻm chờ tôi, mười phút sau tôi đến."

Lưu loát thay quần áo, Tô Mạc Già đeo ba lô khóa kỹ cửa hàng liền hướng cửa hẻm chạy đến.

Mấy ngày trước cậu ở trong trang web của mình ( ps: Đây cũng là Hoàng Nhất hỗ trợ sáng tạo ) thấy một tin nhắn, một người đàn ông nói hắn mua một căn biệt thự, mỗi ngày thứ hai biệt thự sẽ gặp chuyện ma quái, con quỷ kia mỗi lần xuất hiện đều ê ê a a hát một khúc nhạc. Đêm đó nếu hắn không vào ngủ, liền sẽ có cái bóng màu trắng lượn lờ trước mặt hắn, nếu ngủ rồi, trong mộng lại sẽ gặp một cô gái mặt mày u buồn thầm lặng nhìn hắn, hỏi hắn vì cái gì không trở lại nhìn mình. Người đàn ông cũng định vào ngày hôm đó rời khỏi biệt thự, chỉ là khi trở về liền thấy trong phòng viết đầy dòng chữ "Ngươi vì cái gì phải rời khỏi ta" bằng máu, dọa cho mấy vị bảo mẫu và người giúp việc làm thêm giờ của hắn sợ hãi không thôi. Hắn không phải không có thử mời đạo sĩ tới bắt quỷ, nhưng những đạo sĩ đó không phải nói với hắn con quỷ này bọn họ không có năng lực bắt, thì là bày trò lung tung lừa tiền, căn bản bắt không được con quỷ này. Người đàn ông này cũng là đến bước đường cùng nhìn thấy trang web này, ôm suy nghĩ ngựa chết coi như ngựa sống(1) chạy chữa ( cái cách nói này làm người nào đó thực không vui ) tới thỉnh Tô Mạc Già hỗ trợ bắt quỷ.

Tô Mạc Già dò hỏi thời gian cụ thể con quỷ kia xuất hiện, đại khái là mỗi tháng ba ngày khoảng 11 giờ tối, liền tiếp vụ ủy thác này, quyết định tới nhìn xem đến tột cùng là chuyện như thế nào, dù sao nếu giải quyết được chuyện này cậu sẽ được khoản thù lao xa xỉ a......

Tới cửa hẻm, có một chiếc xe hơi màu đen lẳng lặng dừng lại, Tô Mạc Già nhìn thoáng qua nhãn hiệu xe, âm thầm bĩu môi, vạn ác kẻ có tiền.

Thấy cậu đi tới, cửa xe mở ra, hai gã tây trang cường tráng đổ mồ hôi bước ra, một người trong đó hỏi: "Xin hỏi ngài là Tô tiên sinh sao?"

Tô Mạc Già gật đầu, một người khác mở cửa xe sau, cung kính đối với Tô Mạc Già làm động tác "Mời": "Mời lên xe."

Chờ Tô Mạc Già ngồi vào bên trong xe, gã tây trang cũng tiến vào trong xe. Xe một đường chạy như bay, hai người một đường cũng thập phần trầm mặc, cũng không nói nhiều một câu.

Đại khái mười phút sau, xe đi vào một chỗ trước biệt thự, một gã tây trang trong đó mang theo Tô Mạc Già xuống xe. Tô Mạc Già ngẩng đầu nhìn biệt thự trước mắt, âm thầm tính giá trị của nó, sau đó bi ai phát hiện tài sản của mình thậm chí mua không được một phần ba biệt thự.

Gã tây trang đưa Tô Mạc Già đi vào biệt thự, quen cửa quen nẻo rẽ qua bảy tám khúc ngoặt tiến vào phòng khách, phòng khách đèn đuốc sáng trưng, Tô Mạc Già phát hiện nơi này thiết kế trang trí rất có vài phần cổ hương cổ sắc(2), thầm đoán lúc trước nơi này có thể là một ngôi nhà cổ hay không.

Gã tây trang trước tiên để Tô Mạc Già an vị ở nơi này, còn hắn đi lên lầu. Tô Mạc Già lấy một khối điểm tâm trên bàn, cắn một ngụm sau đó phát hiện hương vị thật không tồi, liền nghĩ hôm nào mình cũng làm thử xem, phỏng chừng hai nhóc quỷ trong nhà sẽ rất thích ăn.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, Tô Mạc Già ngẩng đầu nhìn, thấy một người đàn ông anh tuấn tuổi chừng ba mươi mặc một thân nhàn trang(3) từ trên cầu thang đi xuống. Mà gã tây trang vừa mới lên lầu cũng nhanh chóng xuống lầu đi ra phòng khách.

Chờ người đàn ông xuống tới, Tô Mạc Già cũng đứng dậy đi qua, mới phát hiện người đàn ông này rất cao, cơ hồ cao hơn cậu nửa cái đầu.

Người đàn ông mỉm cười thật nhẹ, hướng Tô Mạc Già vươn tay phải: "Tôi là Tống Dung."

Tô Mạc Già cũng vươn tay cùng người đàn ông bắt tay: "Chào Tống tiên sinh, tôi là Tô Mạc Già."

Tống Dung không dấu vết đưa mắt đánh giá cậu, có chút không tin cậu bé trước mặt là đạo sĩ ( người ta vốn dĩ không phải ), dù sao lúc trước đạo sĩ mời đến đều là bốn năm mươi tuổi, mà cậu bé thoạt nhìn bất quá mới 20 tuổi, khuôn mặt xinh đẹp không thua minh tinh, còn đeo lens màu xám bạc......

Tô Mạc Già nhìn thấy ánh mắt không tín nhiệm của Tống Dung, có chút bực bội, ho khan một tiếng đánh gãy tầm mắt người đàn ông: "Khụ khụ, đây không phải lens, tôi là trời sinh Âm Dương Nhãn."

Tống Dung có chút xấu hổ, bất quá cũng không có biểu hiện ra ngoài, quan tâm hỏi: "Xin hỏi Tô đạo sĩ có biện pháp nào có thể thu phục con quỷ này?" Hắn thật sự bị con quỷ này làm cho khổ không nói nổi.

Tô Mạc Già nghe được xưng hô của hắn, đã cạn lời đến mức không thèm phản bác, liền trả lời: "Vậy phải chờ sau khi tôi thấy con quỷ kia mới phán đoán."

Tống Dung gật đầu, hai người liền cùng nhau ngồi ở bên cạnh bàn, nhìn đồng hồ trên tường, đã 10 giờ 34 phút. Tô Mạc Già đem ba lô của mình mở ra, đem bùa la bàn kiếm gỗ đào theo thứ tự xếp ra, đặt ở trên bàn. Tống Dung đối với những thứ này sớm đã quen thuộc, cũng không thấy hứng thú lắm, liền hỏi Tô Mạc Già: "Tôi nhìn Tô đạo sĩ còn rất trẻ, hiện tại đã vào đại học chưa?"

Tô Mạc Già gật đầu, Tống Dung lại hỏi: "Vậy Tô đạo sĩ học ở trường nào."

"xxxx đại học."

Tống Dung có chút kinh ngạc nói: "Vậy Tô đạo sĩ là đàn em của tôi rồi."

Tô Mạc Già đang lúc bận rộn cũng miễn cưỡng ngó hắn một cái, xxxx đại học là danh giáo, loại tinh anh xã hội như Tống Dung tột nghiệp ở trường đại học này cũng không kỳ quái.

Tô Mạc Già đem đồ vật an bày xong, Tống Dung nhìn nhìn đột nhiên hỏi: "Không cần lập đàn sao?" Hắn nhớ rõ mấy đạo sĩ lúc trước đều trước tiên mở pháp đàn.

Tô Mạc Già đè đè thái dương nổi gân xanh, vẫn chưa trả lời.

Hai người câu được câu không nói chuyện, đột nhiên 'bang' một tiếng đèn điện tắt, trong phòng khách rơi vào một mảnh tối đen.

Tô Mạc Già nhăn mày, tiếp theo liền nghe được một thanh âm thần bí vang lên ở trong phòng, cẩn thận nghe, mơ hồ có thể nhận ra thanh âm này đang hát là "Sau khi từ biệt, đôi bên tương tư, chỉ nói là ba bốn tuần trăng, ai ngờ lại đến năm sáu năm, thất huyền cầm(4) vô tâm đàn, thư từ không thể gửi, cửu liên hoàn(5) từ giữa bẻ gãy, mười dặm trường đình trông mòn con mắt, trăm nỗi nhớ nhung, muôn vàn tưởng niệm, tất cả bất đắc dĩ vì chàng mà oán hận. Thiên ngôn vạn ngữ nói không xong......"

Thanh âm càng ngày càng gần, cũng càng ngày càng ai oán, Tô Mạc Già nhìn trước mắt có một đoàn bạch quang nhàn nhạt ẩn hiện, một cô gái áo trắng bay tới, phía sau vang lên âm thanh của Tống Dung: "Tô đạo sĩ, chính là cô ta."

Tô Mạc Già nhìn nữ quỷ áo trắng bay tới chỗ bọn họ, lặng lẽ đem bàn tay giấu ở phía sau, từ trên bàn lấy một lá bùa, một phen giữ chặt Tống Dung sau đó lui về phía sau, một tay đem lá bùa ném ra: "Định!"

Lá bùa ở không trung mở ra, một vòng tròn khí thế sắc bén hướng nữ quỷ đâm tới, đem nữ quỷ trói chặt trong đó!

Nữ quỷ áo trắng nghĩ muốn lao tới, lá bùa đột nhiên bộc phát kim quang, nữ quỷ vừa chạm vào đạo kim quang liền sợ hãi trốn về phía sau, lại đụng phải lá bùa ở phía sau, cứ như vậy năm lần bảy lượt, nữ quỷ rốt cuộc không cử động được, cô ta ngừng lại bên trong kết giới của lá bùa, bi ai nhìn Tống Dung, nước mắt lã chả hô một câu "Ngô lang".

Tống Dung lại lui về phía sau này, Tô Mạc Già lúc này cẩn thận đánh giá nữ quỷ, chỉ thấy chỉ thấy trên người cô mặc là một bộ váy trắng kiểu cổ, khuôn mặt tú lệ, chỉ là làn da có chút xanh xao, cũng hoàn toàn không giống quỷ dữ. Tô Mạc Già lúc này mới minh bạch lúc trước những vị đạo sĩ kia vì cái gì không bắt con quỷ này. Cô ta đối với Tống Dung cũng không có ác ý, chỉ có tình yêu sâu đậm, đạo sĩ không được chém giết loại quỷ không có ác ý với con người; hơn nữa nữ quỷ này đối với trần thế chấp niệm quá sâu, có lẽ cô ta tại trần thế vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành, vì chấp niệm quá sâu mà bị trói buộc ở dương gian, lúc trước cũng có đạo sĩ từng độ hóa, có khả năng đều không thành công.

Hai mắt Tô Mạc Già đột nhiên phát ra bạch quang, nữ quỷ kia vốn là chỉ nhìn Tống Dung, thấy vậy lại có chút kinh hoảng, cô ta đối với Tô Mạc Già yểu điệu thi lễ: "Tiểu nữ bái kiến đại nhân."

Tô Mạc Già nhìn chằm chằm nữ quỷ, hỏi: "Ngươi chắc cũng biết ngươi đã chết?"
Nữ quỷ kia gật đầu.

Tô Mạc Già lại hỏi: "Ngươi sinh thời là ai? Lại vì sao chậm chạp không chịu đầu thai?"
Nữ quỷ nghe thế oán giận nói: "Thiếp thân vốn là người Đại Yến triều, cùng Ngô lang là thanh mai trúc mã, sau Ngô lang nói muốn vào kinh đi thi, vô luận thi đậu hay không đều sẽ trở về cưới ta, ta đợi 5 năm, Ngô lang đều không có trở về, ta vì tưởng niệm tích tụ mà chết, hiện giờ ta rốt cuộc tìm được Ngô lang......" Nữ quỷ tạm dừng một chút nhìn về phía Tống Dung "Nhưng mà Ngô lang lại không nhớ thiếp thân......"

Tống Dung sắc mặt không đổi, đoán chừng nữ quỷ này nhận sai người: "Tôi là Tống Dung, cũng không phải ' Ngô lang ' mà cô đợi!"

Nữ quỷ nghe xong biểu tình đại biến, gương mặt vốn thanh tú thế nhưng trở nên có chút dữ tợn, cô ta dường như không thể tiếp thu, ý đồ mạnh mẽ thoát khỏi gian cầm của lá bùa, "Không có khả năng, ngươi chính là Ngô lang, ta chờ đợi ngươi nhiều năm như vậy, ta sao có thể sẽ nhận sai, ngươi đang nói dối!" Cô ta gào lên, đôi môi anh đào nhỏ há to đến mức không thể tưởng tượng, có thể thấy rõ hàm răng nanh khiến người sởn tóc gáy.

--------------

Chú thích:

(1) Ngựa chết coi như ngựa sống chạy chữa: đại khái là khi bị dồn vào đường cùng thì dù có phương pháp vô lý cũng phải dùng.

(2) Cổ hương cổ sắc: hương vị sắc thái xưa cũ

(3) Nhàn trang: trang phục thường ngày, mà trang phục thường ngày là như thế nào thì mình không biết :))

(4) Thất huyền cầm:

(5) Cửu liên hoàn: là một loại khóa của người Trung Quốc xưa, cũng là một loại đồ chơi.

*****************

Chương 3: Tô Mạc Già trung

Tô Mạc Già thầm kêu không tốt, lời Tống Dung nói hiển nhiên chạm đến nghịch lân của nữ quỷ. Cậu xoay người cầm lấy la bàn trên bàn, giơ lên chiếu về hướng nữ quỷ đã mất đi lý trí đang muốn đánh tới: "Phá!" Nữ quỷ bị kim quang của la bàn phát ra chiếu vào, thân mình cứng lại, khuôn mặt lúc này mới khôi phục như thường.

Nữ quỷ chớp chớp mắt, cũng không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, Tô Mạc Già lại biết, quỷ sau khi chết thần trí càng thêm yếu ớt, một khi chạm đến chuyện thương tâm bọn họ sẽ lập tức bùng nổ, cứ thế mãi sẽ hóa thành ác quỷ, tùy ý thương tổn con người, lại không được siêu sinh, chỉ có thể bị đạo sĩ chém giết, hoặc là bị Ngưu Đầu Mã Diện của địa phủ mạnh mẽ câu đi.

Xem ra nếu muốn siêu độ hồn phách nữ quỷ này, phải biết chấp niệm của cô ta đến cùng là gì. cắn nát đầu ngón tay, Tô Mạc Già tiến lên một bước, ngón giữa nhiễm máu tươi ấn giữa ấn đường của nữ quỷ, Tô Mạc Già nhìn chằm chằm hai mắt nữ quỷ, thầm niệm chú ngữ, lúc này, một đoạn cảnh tượng liền xuất hiện ở trước mắt một người một quỷ:

Cô bé thanh tú cùng bé trai anh tuấn là hàng xóm, từ nhỏ là thanh mai trúc mã, hai đứa vô tư, cả hai cùng nhau du ngoạn, cùng nhau làm việc, thanh âm cười vui tràn ngập toàn bộ tuổi thơ, giờ phút này thời gian phảng phất đều mang theo một tầng ngọt ngào ấm áp.

Một thời gian sau, cậu bé vào tư thục đọc sách, cô bé mỗi ngày ở nhà một bên học tập nữ hồng một bên chờ đợi cậu bé về nhà, nghe hắn kể với mình hôm nay tư thục phát sinh chuyện thú vị, sau đó mắc cỡ đỏ mặt đem túi tiền mình mới thêu lén đưa cho cậu bé, cậu bé cũng đỏ mặt nhận lấy, lặng lẽ mang ở trên người, Tình cảm sinh ra trong lòng hai người từng chút từng chút lớn lên.
Hai đứa trẻ càng lúc càng lớn, biến thành chàng trai oai hùng cùng cô gái xinh đẹp. Chàng trai hướng cô gái cầu hôn, cô vui vẻ đáp ứng, chàng trai nói với cô gái, mình sắp sửa vào kinh thi lấy công danh, chờ khi mình trở về nhất định sẽ kiệu tám người nâng tới cưới cô, cũng đem một miếng ngọc bội đưa cho cô làm tín vật đính ước. Cô gái suốt đêm giúp chàng trai chuẩn bị hành lý, trái tim đầy ấp ngọt ngào mong đợi nhìn người trong lòng bước lên đường đi thi.
Cô gái ở nhà ngày đêm chờ đợi, vì chàng trai làm rất nhiều quần áo và giày mới, chờ đợi người trong lòng trở về, lại không biết chàng trên đường đi thi, ở một vùng hoang vu hẻo lánh gặp cường đạo, bị tàn nhẫn giết hại.

Về sau bọn cường đạo bị quan phủ bắt được, ra lệnh xử trảm, cô gái cũng không biết chàng trai đã bị ngộ hại , vẫn luôn ngày ngày chờ đợi. Lúc này người trong thôn đồn đãi nói chàng trai đỗ Trạng Nguyên, ở kinh thành cưới công chúa làm vợ, cô gái mới đầu cũng không tin tưởng, chỉ là lại chờ thêm mấy năm, chàng trai như cũ không về quê hương, cô gái tin lời thôn dân, thương tâm muốn chết, tưởng niệm thành bệnh, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn.

Tô Mạc Già chú ý thấy diện mạo chàng trai kia cùng Tống Dung rất giống nhau, chính là "Ngô lang" trong miệng nữ quỷ. Mà lúc cô gái chết hẳn là vào 11 giờ tối mùng 2 tháng đó, mà nguyên lai ngôi nhà lúc còn sống cô ở qua ngàn năm không ngừng sửa chữa, lại bị Tống Dung mua, cho nên cô ta mới có thể xuất hiện ở đây trong thời gian này, lại vì Tống Dung cùng người trong lòng cô lớn lên giống nhau, cho nên cô ta mới có thể không ngừng quấn lấy Tống Dung.

Tô Mạc Già thu lại cảnh tượng, nữ quỷ sớm tại thời điểm nhìn thấy chàng trai bị cường đạo giết hại nước mắt đầm đìa trên má. Cô tưởng Ngô lang cô phụ cô, đợi trăm ngàn năm chỉ vì chờ đợi một câu trả lời, lại không nghĩ rằng sự thật cư nhiên là như thế này. Nguyên lai Ngô lang sớm đã chết đi, thậm chí là phơi thây nơi hoang dã, hai mắt nữ quỷ đỏ lên, hơi thở trên người bạo phát, lại có dấu hiệu phát cuồng.

"Cô bình tĩnh một chút!" Tô Mạc Già rống to, "Hung thủ giết Ngô lang của cô sớm vào lúc đó đã bị trừng trị theo pháp luật, cô nếu hóa thành ác quỷ, sẽ không bao giờ có thể vào luân hồi được nữa, không bao giờ có thể nhìn thấy hắn!"

Nữ quỷ lúc này mới bình tĩnh lại, lại hướng Tô Mạc Già xá một cái, nức nở nói: "Là ta mê mụi, xin hỏi đại nhân có biết Ngô lang hiện giờ ở nơi nào?"

Tô Mạc Già nhìn vào mắt nữ quỷ, lấy ra một lá bùa, niệm chú sau đó lấy lửa đốt, dần dần nữ quỷ nhìn thấy, tại địa phủ bên cầu Nại Hà, có một cái chàng trai đang đau khổ chờ đợi, mỗi khi Mạnh Bà hỏi hắn muốn uống canh Mạnh bà hay không, chàng trai đều lắc đầu, tiếp tục chờ ở bên cầu, lại nói mình đang chờ đợi một người, nếu người kia không tới, hắn cũng sẽ không qua cầu Nại Hà.

Nữ quỷ nhất thời xem ngây ngốc, này, còn không phải Ngô lang hay sao?! Nguyên lai lúc cô đang chờ đợi Ngô lang, Ngô lang cũng ở bên cầu Nại Hà đau khổ chờ cô, là cô sai, cô do không cam lòng cùng thống khổ che mắt tâm trí, mới khiến bọn họ lỡ mất ngàn năm.

Chấp niệm của nữ quỷ dần dần biến mất, thân thể cũng chậm rãi mờ nhạt, hóa thành tro bụi chậm rãi biến mất. Nàng yểu điệu quỳ gối: "Là ta làm đại nhân cùng vị công tử này bối rối, xin lỗi. Ân đức của đại nhân, tiểu nữ vĩnh thế không quên." Nói xong nữ quỷ đã hoàn toàn biến mất, chắc là đi đến cầu Nại Hà tìm Ngô lang của cô.

Tống Dung đã choáng váng, ở trong mắt hắn, bất quá là một người một quỷ nhìn nhau một hồi, sau đó Tô Mạc Già quát nữ quỷ kia vài câu, nữ quỷ kia liền biến mất, xem ra vị Tô đạo sĩ này tuy còn trẻ tuổi nhưng bản lĩnh thật sự không nhỏ.

Tô Mạc Già tiễn nữ quỷ, cảm thán một tiếng "Chữ tình không chỉ làm người u mê cũng làm quỷ u mê", liền trở về thu dọn đồ đạc của mình, Tống Dung đã đi tới, nhìn Tô Mạc Già, ánh mắt kính nể, hỏi: "Không biết Tô đạo sĩ muốn bao nhiêu thù lao?"

Tô Mạc Già đưa cho hắn một tấm danh thiếp màu đen, chỉ vào số tài khoản trên đó nói: "Năm vạn, gửi vào tài khoản này."

Tống Dung gật đầu: "Được, sáng mai liền sẽ gửi vào, hiện tại đã muộn, Tô đạo sĩ muốn ở lại nơi này của tôi một đêm hay không, chờ sáng mai lại về nhà?"

Tô Mạc Già lắc lắc đầu: "Không được, trong nhà có việc, xin hỏi Tống tiên sinh có thể cho người đưa tôi về nhà không?"

Tống Dung đem danh thiếp để vào túi tiền, gật đầu: "Được, tôi đưa Tô đạo sĩ đi."

Tô Mạc Già cũng không cự tuyệt, đeo ba lô của mình lên cùng Tống Dung ra cửa.
Sau khi hai người lên xe, Tô Mạc Già nhìn người ngồi ở ghế lái, nhàn nhạt nói: "Tống tiên sinh xin yên tâm, con quỷ kia đã làm rõ tâm nguyện, sẽ không tiếp tục quấy rầy ngài."

Tống Dung gật đầu: "Tôi tin tưởng Tô đạo sĩ."

Tô Mạc Già nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc nhịn không nổi: "Tống tiên sinh, tôi muốn sửa đúng một chút."

"Ừ?"

"Tôi cũng không phải đạo sĩ, Tôi là Độ Linh sư."

"............"

Xe tới cửa hẻm, Tô Mạc Già xuống xe cùng Tống Dung từ biệt, xoay người đi vào trong hẻm, cho đến khi bóng dáng cậu hoàn toàn bị bóng đêm bao phủ.

Tống Dung ở trong xe nhìn theo bóng dáng cậu thẳng đến khi biến mất không thấy, lại nghĩ tới cuộc trò chuyện trong xe, không khỏi cười thành tiếng, biểu tình của cậu bé lúc đó thật thú vị, lúc này mới cầm lấy di động, gọi điện thoại cho cấp dưới: "Gửi vào tài khoản Tô tiên sinh mười vạn." Ngừng một hồi, cũng quay đầu xe rời khỏi chỗ này.
Hắn cũng không biết, sai khi cấp dưới gửi tiền đi, tấm danh thiếp màu đen trong túi tiền của hắn đột nhiên bốc lên ngọn lửa màu than, không có độ ấm, cũng hoàn toàn không đốt cháy quần áo, giây lát liền biến mất không thấy......

---------

Vũ: người dân Đại Yến có vẻ khá lậm Bao Thanh Thiên :))

******************

Chương 4: Chức nghiệp Độ Linh Sư

Tô Mạc Già ở trong ngõ nhỏ chậm rãi đi tới, cảm giác đầu ngón tay hơi hơi nóng lên, không khỏi mỉm cười, Tống Dung người này cũng thật hào phóng, nhanh như vậy đã đem tiền gửi tới. Còn vì sao cậu cho hắn danh thiếp, khụ khụ, chỉ là để Tống Dung biết nên đem tiền gửi đi nơi nào, Độ Linh sư loại thân phận này, đương nhiên vẫn là càng ít người biết càng tốt.

"Mỹ nhân, đêm khuya một người về nhà không an toàn nga." Thanh âm trêu cợt từ sau lưng truyền tới, thanh âm trầm thấp từ tính dụ hoặc tận xương tủy, khiến lòng người điên đảo. Tô Mạc Già còn không kịp phản ứng, liền có một khối thân thể ấm áp dựa vào lưng cậu ( kỳ thật là dán vào ba lô của cậu ).

Tô Mạc Già ánh mắt lạnh lùng, nhanh chóng xoay người qua, nhấc chân liền đá về phía sau.

Người sau lưng linh hoạt tránh thoát. Tô Mạc Già tập trung nhìn, người nọ là một người đàn ông có một đầu tóc dài trắng xóa, mặc một cái áo lông cáo màu trắng.
Dung mạo người đàn ông cực kỳ tuấn mỹ, một đôi mắt hồ ly câu hồn nhiếp phách. Nhưng Tô Mạc Già liếc mắt một cái liền nhìn ra người đàn ông này kỳ thật là một yêu tinh, có thể nói là một con hồ ly tinh, bạn muốn hỏi vì sao? Vì Tô Mạc Già là Độ Linh sư sao? Không hề nhé, đơn giản vì trên đầu người này còn mang hai cái lỗ tai xù của hồ ly, cực kỳ đoan chính.

Người đàn ông kia giơ ngón tay thon dài trắng nõn tới bên môi, vươn đầu lưỡi hồng nhạt liếm liếm, động tác mị hoặc kinh tâm động phách. Hắn hơi hơi liếc mắt, nhìn về phía Tô Mạc Già, khẽ cười một tiếng: "A ~ mỹ nhân em thật đúng là nhẫn tâm." Lại thấy Tô Mạc Già đăm đăm nhìn hắn, phất tóc dài bên cổ: "Chẳng lẽ vì tôi lớn lên quá đẹp, làm mỹ nhân em ~ xem ngây người?"
Tô Mạc Già khóe miệng run rẩy, hàng này còn dám tự luyến hơn không, mi lại không phải hồ ly tinh mỹ nữ, cả ngực cũng không có, ông đây vì cái gì muốn xem mi xem ngây người! Trong lòng tuy rằng đang điên cuồng phun tào, nhưng cậu vẫn mặt không biểu tình: "Không biết tu vi ngàn năm Hồ Tôn điện hạ tới hẻm Ô Yên nho nhỏ này làm cái gì?"

Hẻm Ô Yên, chính là tên của ngõ nhỏ này. Tương truyền thời xưa, mỗi khi mặt trời lặn về Tây Sơn, màn đêm buông xuống, trong ngõ nhỏ sẽ có yêu quái hung ác xuất hiện, bốc lên trận trận khói đen, khiến người dân phụ cận gặp tai họa không ngừng, sau có vị Độ Linh Sư pháp thuật cao cường đi qua nơi này, thu phục yêu quái, mọi người lúc này mới có thể tại ngõ nhỏ sống yên ổn, sau này hẻm bị gọi là Ô Yên, chỉ là cho tới bây giờ năm dài tháng rộng, chỉ còn rất ít người biết chuyện này.

Hồ Tôn điện hạ ―― Hồ Khanh có chút kinh ngạc: "Ồ, cậu sao biết tôi chính là Hồ Tôn?" Cẩn thận đánh giá Tô Mạc Già một phen, nhìn thấy đôi mắt màu xám bạc khác thường của cậu mới hiểu ra: "Nga ~ nguyên lai là Độ Linh sư đại nhân, vậy không kỳ quái." Là yêu quái đều biết, Độ Linh sư có thể thấy rõ Yêu tộc tu vi cùng chủng tộc.
"Tôi đã nói tại sao linh khí của nơi này lại nồng hậu như thế, nguyên lai là có Độ Linh sư sinh sống tại đây. Bản tôn chuẩn bị để cư dân của Hồ tộc ta tại đây sinh sống. Độ Linh sư đại nhân sẽ không có ý kiến chứ?" Bá đạo Hồ Tôn điện hạ vẫn chưa nói ra trọng điểm sẽ báo đáp như thế nào.

Tô Mạc Già ngược lại thấy không sao cả, cậu rất ít nghe nói yêu quái của Hồ tộc làm chuyện hại người, vì thế liền đồng ý, dù sao không thể quá bắt bẻ mặt mũi Hồ Tôn, chỉ nhắc nhở một chút: "Tất nhiên Hồ tộc có thể chuyển đến đây, nhưng không được quấy rầy cư dân nơi này."

Hồ Khanh tất nhiên cũng đồng ý, hắn là vương Hồ tộc, đương nhiên phải ngăn chặn việc Hồ tộc đả thương người, nếu không Thiên Đạo sẽ trừng phạt nghiêm khắc.
Thế gian có tiên, nhân, quỷ, yêu, ma năm đại chủng tộc, nhân loại tuy nói bề ngoài là tộc yếu nhất, nhưng lại được Thiên Đạo hết mực che chở, bốn tộc khác không thể dễ dàng thương tổn Nhân tộc, nếu không chính là cùng Thiên Đạo đối nghịch.

Tô Mạc Già gật đầu, đối với Hồ Khanh thi lễ: "Hồ Tôn điện hạ, tạm biệt."

Đang lúc cậu muốn mau chóng rời khỏi, Hồ Khanh lại nói: "Bản tôn tên là Hồ Khanh, không biết Độ Linh sư đại nhân gọi là gì?"

"Tô Mạc Già." Tô Mạc Già nói xong cũng không dừng lại, vội vàng chạy về cửa hàng, cậu tuy là Độ Linh sư, nhưng mạnh tới đâu bản chất vẫn là một con người, đêm nay tinh lực tiêu hao quá nhiều, ngày mai cậu còn có tiết, cần phải về nhanh nghỉ ngơi.
Hồ Khanh nỉ non một câu: "Tô Mạc Già sao?" Đem cái tên tinh tế nhấm nuốt một lát, sau đó xoay người, bộc phát một trận khói nhẹ, cũng biến mất không thấy.

Tô Mạc Già trở lại cửa hàng, Hoàng Nhất Hoàng Nhị đã không thấy đâu, phỏng chừng hai tên này đã vào lư hương ngủ, Tô Mạc Già cũng không dừng lại, vội vàng rửa mặt một phen, rồi nằm lên giường.

Trước kia mỗi khi đã ngủ, Tô Mạc Già sẽ không nằm mơ, một giấc ngủ thẳng đến hừng đông, nhưng mà đêm nay, cậu lại mơ một giấc mộng dài.

Trong mộng cậu quay về lúc cậu còn nhỏ
Từ khi cậu hiểu chuyện cũng chưa bao giờ thấy qua ba mẹ mình, Trương gia trưởng lão thu dưỡng cậu nói, cha mẹ cậu đều họ Tô, ở lúc cậu còn rất nhỏ đều song song qua đời, lúc còn sống đặt tên cho cậu là "Tô Mạc Già". Mẹ Tô cha Tô trước khi chết đem cậu phó thác cho Trương gia nuôi nấng.

Từ nhỏ đôi mắt của Tô Mạc Già đã có màu xám bạc, vì thế cậu từ rất nhỏ đã có thể nhìn thấy quỷ hồn vong linh, đó đối với một đứa bé mà nói là một sự tồn tại khủng bố gần như khiến người hít thở không thông, cậu đem chuyện này nói cho Trương gia trưởng lão, hi vọng có thể nhận được giải thích cùng an ủi, Trương gia trưởng lão lại mừng rỡ như điên, nói với cậu đôi mắt này là tồn tại trong vạn người cũng không có một , là báu vật vô giá mà trời cao ban tặng.
Tô Mạc Già cũng không rõ lời trưởng lão nói, cậu chỉ biết là chính mình tình nguyện không có đôi mắt này. Những đứa trẻ chung quanh đều gọi cậu là quái vật. Có một lần cậu nói cho cha mẹ của một đứa bé, có một con thanh quỷ đang ghé vào lưng nó, cha mẹ đứa bé không tin, dùng lời nói rất khó nghe mắng cậu, kết quả vài ngày sau đứa bé liền chết, cha mẹ đứa bé khóc trời gọi đất, kiên quyết chỉ trích cậu nói là cậu hại chết con mình, cuối cùng Trương gia trưởng lão ra mặt giải quyết chuyện này, nhưng từ đó về sau, không còn đứa bé nào tiếp cận cậu, những đứa bé đó đều nói cậu là sao chổi, vừa thấy cậu đến liền ném đá đánh cậu. về sau cậu triệt để chết lặng, không hề cùng những đứa trẻ khác giao lưu, sau khi nhìn thấy quỷ hồn nhiều lần cậu đã không còn sợ hãi, thậm chí lúc cô đơn còn cùng bọn nó nói chuyện, cậu chậm rãi hiểu ra kỳ thật những quỷ hồn đó có khi so với con người càng khiến cho cậu cảm thấy thân thiết.

Tô Mạc Già cô độc mà trầm mặc vượt qua thời thơ ấu của mình. Cậu khát vọng nhận được chút tình thương, vì thế tự nhiên chẳng sợ hãi tìm kiếm ở Trương gia. Trương gia trưởng lão để cậu cùng đời sau Trương gia cùng nhau học pháp thuật, lại cấm cậu gọi mình là sư phó, không cho những hậu bối đó cùng cậu giao lưu, cũng không cho Tô Mạc Già bỏ họ mình. Trương gia trưởng lão thời thời khắc khắc nói cho câu: Cậu vĩnh viễn là người ngoài!

Tô Mạc Già ở độ tuổi cần được quan tâm nhất không nhận được tình thương, vì thế bản tính cậu có thể nói yên tĩnh lạnh nhạt, tới khi cậu mười hai tuổi, thời điểm học tập pháp thật có chút thành tựu, Trương gia trưởng lão liền dẫn cậu rời khỏi Trương gia, dẫn cậu đến cửa hàng, đem chìa khóa cửa hàng cho cậu, nói đây là di sản cha mẹ cậu để lại, để cậu kinh doanh. Từ đó, Tô Mạc Già liền tiếp nhận cửa hàng này, rất ít khi quay lại Trương gia. Chỉ là ngày tết quay về Trương gia một chuyến, gửi Trương gia trưởng lão lời chúc năm mới.

Tô Mạc Già là từ chỗ Trương gia trưởng lão biết được bản thân là trời sinh Độ Linh sư. Chức trách của Độ Linh sư, là dẫn độ những vong linh quỷ hồn còn bồi hồi với nhân gian không chịu rời đi tiến vào luân hồi, phòng ngừa chúng làm hại nhân gian. Hơn nữa quỷ hồn vong linh đều phải phục tùng Độ Linh sư, đây là Thiên Đạo quy định.
Độ Linh sư đều là trời sinh Âm Dương Nhãn, chỗ có bọn họ sẽ có lượng lớn linh khí ngưng tụ. Năng lực học tập pháp thuật của Độ Linh sư cực lớn, địa vị ở nhân gian cực cao, chịu người tôn kính, mà đồng thời Độ Linh sư chỉ cần hơi bồi dưỡng hơn chút đều sẽ có thành tựu cực lớn.

Sau khi khi dọn đến nơi đây, bởi vì sợ màu mắt kỳ dị dọa cư dân chung quanh, Tô Mạc Già liền ở trên mắt kính làm thủ thuật che mắt. Sau khi cậu mang cặp kính này lên, nhìn đồ vật cũng không có chướng ngại, nhưng người khác lại không thấy rõ mắt cậu; hơn nữa mang lên cặp kính này, cậu sẽ không nhìn thấy quỷ hồn, điều này đối với sinh hoạt thường ngày của cậu có trợ giúp cực lớn. Mà Hoàng Nhất chuyên môn vì cậu tạo một trang web, khi có người bị quỷ quái quấy rối, có thể nhắn lại ở trang web, Tô Mạc Già sẽ đi giúp bọn họ dẫn độ quỷ linh, sau đó nhận thù lao tương đương để duy trì sinh hoạt thường ngày.

Tô Mạc Già ở trong mộng cau mày, trong những giấc mơ hiếm hoi của cậu, vĩnh viễn là ba màu trắng xám đen. Chung quy, không có được sự yêu thương, sao có thể có sắc thái sáng sủa đây?

Hoàng Nhất Hoàng Nhị không biết khi nào xuất hiện trong phòng ngủ Tô Mạc Già, bọn họ lơ lửng ở phía trên giường, nhìn đứa bé cùng họ sinh hoạt nhiều năm. Hoàng Nhất Hoàng Nhị tuy rằng bề ngoài là con nít, lại không biết đã ở cửa hàng Tô Ký tồn tại bao nhiêu năm, tuổi thật của bọn họ lớn hơn không biết bao nhiêu lần Tô Mạc Già.

Hoàng Nhất còn nhớ rõ đứa nhỏ này thời điểm vừa tới cửa Hàng Tô Ký, vẻ mặt âm trầm, tựa hồ chưa bao giờ học được mỉm cười, cậu trầm mặc như thế, cũng không cùng người ngoài giao lưu, đối với ai đều cực kỳ đề phòng. Mới đầu việc buôn bán của Tô Ký cũng không tốt, bởi vì đứa nhỏ này chưa từng buôn bán, nó không mỉm cười với khách hàng, cũng không trò chuyện, thoạt nhìn thật sự không khiến người thích. Chỉ là chẳng sợ những ngày khởi đầu rất gian nan, đứa nhỏ này đều là cắn răng nhịn qua, chưa bao giờ khóc. Lúc tiền không đủ một ngày ba bữa đều nước sôi bánh bao, vào đêm đông sẽ một mình im lặng rúc ở trên giường. Cho dù nhìn thấy hắn cùng Hoàng Nhị xuất hiện, đứa bé cũng hoàn toàn không kinh ngạc, chỉ là mỗi ngày cậu nhóc đều tự mình tạo ra nhang và nến đốt cho bọn hắn.

Hoàng Nhất Hoàng Nhị đều thực đau lòng đứa nhỏ này, cho nên bọn họ hóa thành hình thái con nít, chọc cậu vui vẻ, dạy cậu làm sao cùng khách hàng nói chuyện, buôn bán thế nào, hơn nữa là dạy cậu bé nỗ lực cải thiện sinh hoạt chính mình.

Điều làm bọn họ vui mừng chính là, theo độ tuổi lớn lên tính cách Tiểu Tô cũng hoạt bát hơn nhiều, tuy rằng từ "hoạt bát" này ở trong mắt người bình thường vẫn có chút thẹn thùng hướng nội.

Nhưng là giờ phút này, nhìn thanh niên ở trong mộng nhíu chặt mày, bọn họ ý thức được có khả năng Tiểu Tô lại mơ thấy những ký ức không thoải mái lúc trước. Vô luận bọn họ nỗ lực như thế nào, đứa nhỏ này chung quy vẫn không vui vẻ.

Hoàng Nhất nhẹ nhàng chạm chân mày cậu, tuy rằng ngón tay hắn xuyên qua thân thể Tô Mạc Già, nhưng trong mộng dường như có cảm ứng, Tô Mạc Già nhẹ nhàng trở người, mày chậm rãi dãn ra.

Hoàng Nhất cùng Hoàng Nhị liếc nhau, bay ra khỏi phòng, lại lần nữa trở lại lư hương.
Tô Mạc Già bị chuông báo đánh thức, nhìn thời gian, đã là buổi sáng 7 giờ, cậu xuống giường đem chăn xếp gọn, đi rửa mặt một phen rồi đem sữa bò đun nóng, luộc hai cái trứng gà, đem nhang có vị mới Hoàng Nhất Hoàng Nhị muốn làm xong, trước tiên đốt nhang cấm vào lư hương cho họ sau đó mới ngồi vào bên cạnh bàn ăn cơm, vừa ăn cơm vừa ở trên di động đem cổ phiếu bán đi, lại theo lời Hoàng Nhất mua cái cổ phiếu kia.
Nhìn hai nhóc quỷ vui sướng đảo quanh nhang nến, Tô Mạc Già dặn dò bọn họ thành thật ở nhà giữ nhà, đừng lại khoe nhang của bọn họ với những con quỷ khác, lúc này mới rửa sạch chén dĩa, chuẩn bị đầy đủ ra cửa ra cửa.

Lúc khóa cửa, Tô Mạc Già lại nghĩ tới cảnh tượng trong mộng, dùng sức lắc đầu, đừng nghĩ, mặc kệ thế nào, hôm nay đã là một ngày mới.

***************

Chương 5: Thức thần quái đản

Linh Sư gọi những linh thể, thần tiên ma quái cấp thấp người thường không nhìn thấy được là "thức thần". Thường dùng giấy cắt thành hình, có thể lợi dụng phù chú khống chế sở gọi tới, ngay cả hồn phách con người cũng có thể xử dụng, cũng có thể lấy sinh vật sống tạo thành thức thần, nhưng đa số chế thành cổ, cũng chính là để nguyền rủa. Âm dương sư nổi danh nhất Nhật Bản Abe No Seimei thức thần là mười hai thần tướng, là thức thần hình người. Nhưng vì vợ ông sợ hãi, cho nên Seimei đem toàn bộ thức thần đặt ở cây cầu Tộ Lỗi gần nhà, Khi có việc mới gọi tới.

―― Baidu 《 thức thần là gì? 》

―――――――――――――――――

Tô Mạc Già ngồi ở trong một góc phòng học, trộm ngáp một cái. Đêm qua bận rộn tới khuya, làm cho cậu đến giờ còn mơ màng. Còn tốt là tiết học này cũng không phải rất quan trọng, Tô Mạc Già chuẩn bị lúc hết tiết học mượn một quyển tập mang về nhà xem.

Kỳ quái chính là, lúc này cậu ngủ cũng không an ổn, cảm thấy dường như mình đã quên chuyện gì đó, nếu không nhanh chóng đem chuyện này nhớ ra, có thể sẽ có một ít chuyện không tốt xảy ra...

Vắt hết óc mà suy nghĩ nửa ngày, Tô Mạc Già giật mình một cái ngồi dậy, nháy mắt liền thanh tỉnh, cậu rốt cuộc nghĩ ra, hôm nay, hình như là sinh nhật Thử gia......

Thử gia, là thức thần của cậu ―― một con chuột Hà Lan(1) ba màu tròn vo bụ bẫm. Là cậu ở một lần độ hồn trong quá trình vây bắt một vong hồn đã biến thành ác quỷ, vong hồn lúc còn sống bị người hãm hại mà chết, sau khi chết đối với kẻ hãm hại hắn bắt đầu trả thù điên cuồng, Tô Mạc Già cảm thấy người này thật đáng thương, cũng không nguyện chém giết hắn, vong hồn sau khi báo thù xong, cam nguyện trở thành thức thần của Tô Mạc Già, Tô Mạc Già suy xét cuối cùng đồng ý. Trong quá trình lựa chọn giống loài vong hồn lựa chọn chuột Hà Lan ( hàng này hồi còn sống là chuột Hà Lan khống ), biến thành thức thần của Tô Mạc Già, tiêu trừ hết thảy ký ức kiếp trước......

Thử gia là hàng này tự phong, bởi vì hàng này cảm thấy mình là lão đại. Chỉ là Tô Mạc Già ngày thường ở sau lưng nó đều quen gọi nó lão Thử ( bởi vì nếu nói ở trước mặt Thử gia thì sẽ lọt vào màn trả thù điên cuồng của nó )......

Lặng lẽ mở di động nhìn ngày, quả nhiên, hôm nay chính là sinh nhật Thử gia. Tô Mạc Già ngồi chống đầu trầm tư suy nghĩ, nên đưa quà sinh nhật thế nào cho Thử gia mới tốt...

Bạn nữ ngồi kế bên thấy cậu vẻ mặt đang tự hỏi, lấy đi mắt kính ( mang lúc ngủ đôi mắt sẽ rất khó chịu ) dung mạo càng thêm tuấn mỹ mê người, không khỏi đỏ mặt nhẹ giọng hỏi: "Bạn học Tô, cậu có vấn đề gì không hiểu sao?"

Tô Mạc Già thấy có người hỏi cậu, liền đem nghi vấn của mình nói ra: "Nếu trong nhà tới sinh nhật của một kẻ tham ăn tính tình lại không tốt, nên đưa hắn quà gì mới có thể khiến hắn vui vẻ đây?" Chỉ có thể dùng người thay thế, chung quy không thể nói kỳ thật đây là một con chuột đâu ha?

Bạn nữ não bổ một phen cõi lòng tan nát, hóa ra bạn Tô đã có bạn gái sao? Hơn nữa hai người đã ở chung? Cô cố mỉm cười nói: "Thích ăn thì đưa cô ấy nhiều đồ ăn ngon, cổ khẳng định sẽ rất vui vẻ."

Tô Mạc Già nghĩ nghĩ gật đầu: "Ý kiến hay, tôi hôm nay về nhà liền mua thêm chút rau, làm cho hắn một bàn đồ ăn đi."

Bạn nữ ở một bên ghen ghét cắn khăn tay, thì ra bạn Tô còn có kỹ năng nấu ăn sao, oa oa oa, thật hâm mộ cô gái kia...

Chuông tan học vang lên, tiết học hôm nay liền kết thúc, Tô Mạc Già nhìn về phía bạn nữ vừa trò chuyện với cậu, bắt đầu mỉm cười đốn tim: "Cậu."

"Sao, làm sao vậy?"

"Cậu có thể cho tôi mượn tập một chút được không?"

"............"

Tô Mạc Già đem quyển tập vừa mượn bỏ vào ba lô, hưng trí bừng bừng ra trường học, đổi hướng đi chợ bán thức ăn.

Quen cửa quen nẻo cùng nhóm người bán hàng rong chào hỏi, mua một con gà, một con cá cùng một khối thịt heo, lại mua một ít rau dưa, lúc này Tô Mạc Già mới xách theo đồ ăn từ từ trở về.

Đến trạm xe bus trước ngồi lên xe, tìm một chỗ trống, mới vừa ngồi xuống liền cảm giác không khí xung quanh có chút lạnh, Tô Mạc Già bất đắc dĩ, loại cảm giác này quả thực quá quen thuộc được không? Đành phải xách theo đồ ăn đứng dậy, đem mắt kính nâng lên một chút, quả nhiên nhìn thấy chỗ mình vừa ngồi có một ông lão, thân thể lão trong trạng thái nửa trong suốt, linh thể không bị thương chỗ nào, âm khí cũng không nặng, ngược lại cũng không phải ác quỷ, chỉ là biểu tình lão mê mang, khả năng còn không có ý thức được chính mình đã qua đời.

Tô Mạc Già thở dài, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai ông lão: "Cụ ơi, đây mới là nơi cụ phải đi." Vừa nói vừa dùng ngón tay vẽ cái đồ án.

Ông lão kia lúc này mới đưa mắt nhìn Tô Mạc Già một cái, gật đầu, ở trên chỗ ngồi biến mất không thấy.

Tô Mạc Già dùng thân thể che giấu lặng lẽ đốt Vãng Sinh Phù, lúc này mới lần nữa ngồi xuống. Ở trong mắt người ngoài, chỉ thấy là thanh niên này đứng lên hoạt động thân thể, cũng không nghĩ nhiều.

Chuyến đường kế tiếp bình an không có việc gì, Tô Mạc Già thuận lợi xách theo đồ ăn xuống xe.

Sau khi cùng láng giềng hỏi thưa, Tô Mạc Già đi vào hẻm Ô Yên, xách theo đồ ăn ngẫm nghĩ giữa trưa hôm nay nên làm món gì cho Thử gia đây...

"Anh Tô anh Tô!" thanh âm thanh thúy của thiếu nữ truyền đến, đánh gãy suy nghĩ Tô Mạc Già, cậu quay đầu nhìn lại, là Tiểu Hoa nhà dì Trương, hiện tại cô bé đang hướng về phía cậu chạy tới.

Tô Mạc Già dừng chân, nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy, Tiểu Hoa?"

Lý Hoa cười hì hì, gãi đầu: "Anh Tô, em làm mẹ em nổi giận, mẹ nói trưa nay không làm cơm cho em ăn, em có thể qua nhà anh ăn không?" Nói xong dùng đôi mắt to tròn sáng long lanh không chớp mắt nhìn cậu, giống như sợ cậu không đồng ý.

Tô Mạc Già cũng không vạch trần cô, ôn hòa cười cười: "Đương nhiên là có thể."

Lý Hoa 'yay' một tiếng, nói với Tô Mạc Già: "em đã biết anh Tô anh là tốt nhất!" Lại nhìn thức ăn trong tay Tô Mạc Già, nghĩ tới tay nghề anh Tô, nước miếng đều sắp chảy xuống.

Tô Mạc Già mang theo Lý Hoa cùng đi vào cửa hàng, có lẽ người thế hệ trước còn cảm thấy tiệm nhang đèn không may mắn, nhưng là mấy người trẻ tuổi không cảm thấy thế, cho nên thật ra bọn nhỏ quanh đây đều khá thân với anh trai ôn hòa này.

Lúc mở cửa Tô Mạc Già lặng lẽ cho Hoàng Nhất Hoàng Nhị một ánh mắt, khiến bọn họ không cần ra quấy rối, để tránh làm sợ Lý Hoa. Tuy rằng mắt người thường nhìn không thấy quỷ quái, nhưng nếu trên bàn đột nhiên xuất hiện hai cái chén hoặc là cái mâm bay lơ lửng cũng rất hù người.

Hai người cùng nhau tiến vào cửa hàng, cũng không có nhìn thấy hiện tượng gì kỳ quái, Hoàng Nhất Hoàng Nhị thành thành thật thật trôi nổi xung quanh lư hương, thấy Tô Mạc Già tiến vào chỉ ngoan ngoãn chớp chớp mắt.

Tô Mạc Già rót một ly nước cho Lý Hoa, để cô bé chờ ở chỗ này, sau đó liền xách theo đồ ăn đi vào phong bếp.

Tô Mạc Già vừa rời khỏi, Hoàng Nhất Hoàng Nhị liền gấp không chờ nổi bay lại, bọn họ lượn quanh Lý Hoa, nhìn trên nhìn dưới, sau đó liền ghé tai nhau bình luận.

"Ông nói Tiểu Tô có phải thích cô bé này hay không?" Hoàng Nhất trộm nói với Hoàng Nhị, Lý Hoa thường xuyên đến đây ăn cơm, Hoàng Nhất Hoàng Nhị đối với cô ngược lại cũng quen.

"Tui cảm thấy sẽ không, ông không thấy nó tới đều là ăn chực hay sao." Hoàng Nhị lắc đầu, bất luận đối với cái gì đoạt đồ ăn của hắn đều thấy không thuận mắt.

Hai người thảo luận nửa ngày, xét thấy tính tình không nóng không lạnh của Tô Mạc Già, nhất trí cho rằng cửa hàng này hẳn là tạm thời sẽ không có "Bà chủ".

"Khụ khụ khụ" Tô Mạc Già bưng đồ ăn vào phòng, cậu dùng ánh mắt ra hiệu cho Hoàng Nhất Hoàng Nhị, hai nhóc quỷ hoan hô một tiếng, biết Tô Mạc Già đã để lại đồ ăn cho bọn hắn ở phòng bếp, cũng không ngại ăn ở đâu, liền vội vàng bay tới phòng bếp.

Lý Hoa thấy Tô Mạc Già tiến vào, vội vàng đứng lên, nhìn thức ăn trong tay Tô Mạc Già, duỗi tay nhận lấy: "anh Tô, trưa hôm nay em tới là để ăn...... Ăn bữa cơm, không cần phải làm nhiều đồ ăn như vậy chứ?" Nhìn anh Tô lấy tới một mâm lớn, gà Cung Đình(2), thịt sườn kho tàu, cá chua ngọt, còn có cà tím nướng thịt, Lý Hoa nuốt nước miếng, có chút ngượng ngùng.

Tô Mạc Già cười nói: "Không chỉ là vì em tới ăn cơm, còn có Thử gia nhà anh hôm nay ăn sinh nhật, anh phải chúc mừng nó một phen. Em ngồi trước, phòng bếp còn có vài món, anh đi bưng lên."

Lý Hoa gật đầu, nhìn bóng dáng Tô Mạc Già rời đi, âm thầm hâm mộ lẫn đố kị, "Thử gia" kia là thú cưng của anh Tô chăng? Thật là vận khí tốt, tới mức sinh nhật cũng có thể...... Ai không đúng, một con thú cưng cũng muốn ăn sinh nhật? Một con chuột có thể ăn nhiêu đây đồ ăn sao?

Đang nghĩ ngợi thì Tô Mạc Già đã đem đồ ăn còn lại bưng tới, đem đồ ăn bày ra hoàn tất sau đó liền vào buồng trong.

Từ trong ngăn kéo lấy ra một con chuột giấy từ bùa vàng xếp thành, đem gấp giấy kẹp ở đầu ngón tay, niệm một tiếng "Hiện", gấp giấy liền bốc cháy trong tay cậu. Chờ ngọn lửa cháy hết, một con chuột Hà Lan ba màu cực kỳ bụ bẫm, tròn vo xuất hiện trong lòng bàn tay cậu.

Chuột Hà Lan này vừa xuất hiện, liền đột ngột nhảy lên vai Tô Mạc Già, làm người kinh ngạc cảm thán chính là thân thể béo múp míp này cư nhiên có sức bật kinh người như thế. Sau khi nó đứng vững, một móng vuốt liền ấn ở trên sườn mặt Tô Mạc Già: "Xuẩn Tô, nhớ rõ hôm nay là ngày mấy không?"

Tô Mạc Già bất đắc dĩ gật đầu: "Hôm nay là sinh nhật Thử gia ngài." Quỷ mới biết một con chuột cần sinh nhật để làm gì.

Thử gia lúc này mới vừa lòng gật đầu, thành thật ngồi xuống: "Đi, để tôi xem thành ý của cậu."

Tô Mạc Già đem Thử gia nhẹ nhàng nâng xuống, đặt ở lòng bàn tay, một cái tay khác cẩn thận nâng chân trước của nó, cùng nó ôn tồn thương lượng: "Hôm nay có người tới cùng nhau ăn cơm, lúc đó cậu đừng dọa em ấy."

Thử gia nháy mắt xù lông, biến thành một cục bột nếp tròn vo, nó giận không thể nhịn: "Cậu cư nhiên để cho người khác ăn đồ ăn của tôi?!"

Tô Mạc Già dỗ nửa ngày, lại ký xuống một loạt giao ước bất bình đẳng, lúc này Thử gia mới bỏ qua.

Chờ khi Tô Mạc Già ra tới, Lý Hoa liếc mắt một cái liền nhìn thấy con chuột Hà Lan tròn vo ngồi trên bả vai cậu. Nữ sinh đối với động vật nhỏ đáng yêu đều không có sức chống cự, cô bé vui mừng đứng lên, tiến đến trước mặt Thử gia: "Oa! Đây là Thử gia sao, thật đáng yêu, có thể cho em ôm một cái hay không?"

Thử gia cảnh giác nhảy vào lồng ngực Tô Mạc Già, nheo mắt lại, nếu mà Xuẩn Tô dám đồng ý thì......

Tô Mạc Già tháo mắt kính xuống, cười nói: "Thử gia tính tình không tốt, người khác ôm nó nó sẽ cào người."

Lý Hoa bị cặp mắt màu xám bạc kia nhìn có chút ngượng ngùng, cô cho rằng Tô Mạc Già chỉ là đeo lens màu xám bạc, ngược lại cũng không cảm thấy kỳ quái, vì thế không hề nhắc lại chuyện Thử gia, cùng Tô Mạc Già ngồi xuống trước bàn cơm. Tô Mạc Già gắp đồ ăn bỏ vào một cái dĩa không, Thử gia lập tức bò qua, chạy đến bên dĩa ăn uống thỏa thích.

Lý Hoa kinh ngạc nhìn Thử gia lấy tốc độ cực nhanh chén sạch đĩa thức ăn, lại chạy đến cạnh dĩa cá chua ngọt. Tô Mạc Già hiểu ý gắp một miếng thịt cá lọc xương bỏ vào dĩa của nó.

Hai người một chuột cùng nhau ăn cơm, Lý Hoa quả thực vì mỹ vị trong miệng xúc động muốn rơi lệ đầy mặt, trước kia vẫn luôn cho rằng anh Tô là phúc hắc mắt kính công ( lầm ), hiện tại mới biết được nguyên lai anh ấy là yêu nghiệt nhân thê thụ ( lầm to ).

Dùng xong cơm trưa, Lý Hoa giúp Tô Mạc Già cùng dọn chén đũa, lại cùng Tô Mạc Già nói cảm ơn ra về, lúc này mới rời khỏi cửa hàng Tô Ký.

Thử gia hiện đang lười biếng dùng tư thế ngửa bụng lên trời nằm ở trên bàn, Hoàng Nhất Hoàng Nhị cũng đi theo Tô Mạc Già vào phòng. Hai nhóc quỷ bắt đầu cùng nhau đùa giỡn con chuột này.

Tô Mạc Già pha ly trà ngồi trên ghế xem bài học hôm nay trong vở, đột nhiên cảm giác trong tay có vật gì đó lông bù xù cọ qua, cúi đầu, liền thấy Thử gia đang dùng đỉnh đầu cọ tay cậu.

Đem Thử gia nâng ở lòng bàn tay, dùng ngón tay vuốt vuốt lông trên đầu nó, Thử gia thoải mái nheo mắt, đột nhiên mở miệng: "Tôi...... Chỉ là một thức thần, cậu vì sao phải đối tốt với tôi như vậy?" Dung túng nó, yêu quý nó, mỗi năm đều sẽ tổ chức sinh nhật cho nó, nhưng bản thân chỉ là một thức thần nho nhỏ, liền một con vật còn sống cũng không tính, Linh Sư nhà khác cùng thức thần đều là quan hệ khế ước, sao lại đối tốt với thức thần như vậy?

Hoàng Nhất Hoàng Nhị ở cách đó không xa nhìn con chuột kia làm nũng với Tiểu Tô, ghen ghét cắn khăn tay, con chuột kia nào có moe như bọn họ?

Tô Mạc Già đem Thử gia đặt trên đầu gối mình, ngón tay mang theo hương trà sờ sờ hai lỗ tai nhỏ của Thử gia: "Bởi vì ở trong mắt tôi, cậu cùng Hoàng Nhất Hoàng Nhị đều là người nhà của tôi, là các cậu làm cuộc đời tôi không còn cô độc......" Ba tên bắt đầu cảm động, lại nghe Tô Mạc Già tiếp một câu: "Tuy rằng ngày thường cậu vừa táo bạo lại tham ăn, còn rất quái đản, nhưng vẫn là rất có tiết tháo."

Cảm động gì đó đều gặp quỷ đi, Thử gia nhìn hai tên quỷ cười đến ngã trước ngã sau, nháy mắt thẹn quá thành giận, cái gì cũng đừng nói nữa, bắt đầu cào đi!

--------

Chú thích:

(1) Chuột Hà Lan: còn gọi là Chuột lang, lợn Hà Lan, bọ ú,... Thuộc loài chuột

(2) Gà Cung Đình:

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro