Kính chào quý khách 3: Hai chúng ta đã bị chia cắt...

Mười phút sau.

Trang Điệt thở phào nhẹ nhõm, sờ soạng dọc theo bức tường vài lần và bật đèn trong phòng tắm.

Đuổi theo và đánh "người" bằng dép thật mệt mỏi, vì vậy cậu đã cất chiếc cưa điện tạm không sử dụng được vào và đổi sang tập trung vào việc sử dụng một loại đạo cụ.

Dưới tiền đề tiết kiệm tối đa năng lượng, Trang Điệt vẫn khó tránh thở hổn hển và trán cậu cũng phủ một lớp mồ hôi mỏng.

— chẳng qua, lần hành động này dường như cũng có hiệu quả rõ.

Ít nhất cho đến giờ, trong phòng 527, Trang Điệt đã hoàn toàn không còn cảm nhận được bất kỳ sự hiện diện nào của "bạn cùng phòng".

Nhà vệ sinh trống không, bồn cầu trông rất yên bình.

Trang Điệt không tùy tiện thả lỏng cảnh giác, cậu đóng nắp bồn cầu lại, không ngừng nhấn nút xả nước mấy phút, chỉ khi nghe thấy tiếng nước chảy xuống đủ êm tai, cậu mới yên tâm rời khỏi nhà vệ sinh.

Chức năng của "Đèn ngủ nhỏ" là phát sáng trong bóng tối, khi trong phòng có nguồn sáng mới thì bóng đèn của Đèn ngủ nhỏ trở về trạng thái tắt.

Trang Điệt mở Pokeball, đang định đi qua thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.

So với bạn cùng phòng vừa rồi, tiếng gõ cửa này có vẻ rất có quy luật và dương gian, thậm chí còn mang theo cảm giác áp bức như đang kiểm tra giường: "Phòng 527?"

Trang Điệt dừng bước.

Đối phương dường như không quan tâm có ai trả lời hay không, một mình nói tiếp: "Tôi là quản lý của khách sạn, vừa nhận được khiếu nại của những phòng khác, ngài bị sao vậy?"

Trang Điệt trầm ngâm một lúc rồi nhìn về phía nhà vệ sinh.

Cậu vừa mới không cẩn thận nhét bạn cùng phòng xuống bồn cầu rồi.

... Dù không biết rõ quy tắc của giấc mơ này thì chắc chắn cũng không thể nói ra những lời như vậy.

Tạm thời không thể đoán được những đáp án khác nhau sẽ kích hoạt kết quả gì, Trang Điệt không nói gì, chỉ khống chế sức lực, giơ tay chậm rãi gõ cửa hai lần.

Quản lý ngoài cửa dường như cũng đã quen, xem hành vi này như một câu trả lời: "Hiểu rồi, ghế dài trước cửa là của ngài ạ?"

Trang Điệt lại gõ cửa.

"Mau thu dọn đi, trong hành lang không được phép bày đồ lung tung." Quản lý nhắc nhở, "Đừng tích đủ khiếu nại, nếu không sẽ biết."

Ngoài cửa truyền đến tiếng lật giấy, giống như quản lý đang đếm: "Mười một, mười hai... Tính đến lúc này, phòng của ngài đã có mười hai khiếu nại."

Trang Điệt: "..."

Về mặt lý thuyết mà nói, thật ra Trang Điệt có thể mở cửa và đi ra ngoài vào lúc này, giải thích rõ ràng rằng cậu chỉ mới chuyển đến, cậu cũng không biết rõ về hồ sơ khiếu nại của bạn cùng phòng cũ lúc còn ở đây.

Nhưng làm vậy cũng dẫn đến một vấn đề mới: Không có cách nào khiến người bạn cùng phòng cũ ra chứng minh điều đó.

Nếu bên kia cảm thấy có điều gì đó không ổn và nhất quyết hỏi bạn cùng phòng đi đâu... thì một loạt phản ứng dây chuyền có thể kéo theo, chỉ khiến mọi việc ngày càng rắc rối hơn, thậm chí có thể gây ra một số tình huống cực đoan.

Ngoài cửa, quản lý đưa ra nhắc nhở theo lệ thường, thấy Trang Điệt vẫn im lặng thì thu bảng biểu lại, xoay người rời đi.

...

Trang Điệt kiên nhẫn đợi một lúc, sau khi xác định ngoài cửa không có ai, cậu mới hé cửa ra chút, nhanh chóng mang chiếc ghế của mình trở lại.

Trang Điệt đi đến mép giường, cầm đèn ngủ nhỏ lên lau cẩn thận, cất Pokeball trở lại ba lô: "Sắp xếp lại tình hình...."

Cậu bật đèn trần trong phòng lên, nhìn quanh một vòng: "Về cơ bản có thể khẳng định, chuyện vừa xảy ra không phải là ảo giác do nỗi sợ hãi tột độ của mình sinh ra."

Nếu vừa rồi kích hoạt thêm một bước đối thoại tiếp làm quản lý bước vào cửa, thì tổng số lời phàn nàn mà Trang Điệt nhận được có lẽ đã lên tới mười ba.

Bên trong trông như vừa bị một cơn lốc xoáy tàn phá.

Giường và bàn làm việc bị xiêu vẹo, thảm nhỏ cũng bị ném đi, hộp gỗ đựng điều khiển TV và điều hòa rơi xuống đất, đè bẹp tấm ga trải giường được gấp lại.

Chỉ với sức của một mình Trang Điệt rõ ràng không thể biến một căn phòng đang tốt thành hiện trường vụ án trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Trang Điệt tìm lại những ký ức về căn hộ rẻ tiền mà cậu đã thuê, dựa theo trí nhớ mà tạo ra một số nhu yếu phẩm hàng ngày, đặt từng thứ lên bàn rồi thay đôi dép lê đế mềm nhẹ quen thuộc.

Những đồ dùng vệ sinh cá nhân dùng một lần đó vốn dĩ ở ngoài cửa, là do bạn cùng lúc phòng mở cửa kéo vào cùng Trang Điệt. Bây giờ tất cả đều nằm rải rác đâu đó trong góc phòng.

Trang Điệt đã kiểm tra từng cái một và xác nhận các miếng bịt kín bằng nhựa dùng một lần không bị hư hỏng, cậu nhặt từng cái một xếp vào hộp gỗ nhỏ.

Cậu không ngại đi đôi dép do khách sạn cấp - lý do chính là đôi dép dùng một lần đã phát huy vượt quá tiêu chuẩn trong cuộc rượt đuổi trong nhà vệ sinh, đóng góp tất cả giá trị của nó.

Đến khi Trang Điệt lấy lại bình tĩnh, trong tay anh chỉ còn lại một nửa chiếc dép vụn.

Tình hình hiện tại không lạc quan lắm, Trang Điệt còn chưa thành công đoàn tụ với đội trưởng, tuy rằng bạn cùng phòng sắp ở cùng phòng đã tạm rời đi, nhưng chưa chắc sẽ không gặp phải nguy hiểm mới.

Nghĩ đến có thể cần đến những đạo cụ mạnh mẽ như vậy, Trang Điệt đã đề phòng và tạm thời chôn một nửa chiếc dép vào thùng nước trên bồn cầu.

"Khách sạn cần mình giao những đồ vệ sinh cá nhân này cho bạn cùng phòng, nhân tiện đưa cả hai chân."

Trang Điệt giẫm dép lê, vừa thu dọn phòng vừa sắp xếp lại suy nghĩ của mình vào bút ghi âm: "Sở dĩ không hỏi tên và thông tin liên lạc của mình, không cần xuất trình chứng minh thư là vì bởi vì có lẽ mình đã không mang theo..."

Cậu dừng lại, sờ túi quần ngủ, lần thứ hai xác nhận: "Mình không mang."

Bản chất Trang Điệt là một người cực kỳ tuân thủ quy tắc.

Ví dụ như vào phòng phải đổi dép ngay, dùng xong bồn cầu phải nhớ xả nước, phòng lộn xộn phải thu dọn sạch sẽ ngay.

Ví dụ, vô tình cầm tờ rơi đi nhầm địa điểm, nhưng vì đã tham gia đánh giá phỏng vấn, Trang Điệt sẽ chọn nhận việc việc theo quy định và sẽ không nghĩ đến lựa chọn khác.

Ví dụ khác, Trang Điệt đã đọc và học thuộc lòng thông báo chính thức mới nhất của chính phủ, nhớ rõ ràng từng chi tiết, kiên quyết không bao giờ tiết lộ tên thật, địa chỉ nhà, thông tin liên lạc, số chứng minh thư và các thông tin khác cho bất kỳ ai trong mơ...

"Thông báo được lập ra với sự tham gia của đội trưởng." Suy nghĩ của Trang Điệt rất rõ ràng, "Việc lập ra như vậy chắc chắn phải có lý do, mình chỉ cần làm theo là được."

Cậu hít sâu, dùng sức chân đẩy giường về sau: "Giường này làm bằng gỗ đặc, rất nặng, chứng tỏ bạn cùng phòng trước đây của mình rất khỏe... Cũng chứng tỏ khách sạn này rất quan tâm trải nghiệm nhận phòng của khách."

Trang Điệt đẩy hai chiếc giường trở lại vị trí ban đầu, đứng dậy và lắc nhẹ cổ tay.

Ngoại trừ người quản lý vừa xuất hiện ngoài cửa, cậu vẫn có ấn tượng về những gì người ở quầy lễ tân nói.

Sau khi đối phương giải quyết có nhắc nhở bổ sung: "Để có trải nghiệm nhận phòng tốt nhất, vui lòng giữ im lặng sau mười hai giờ."

Thật ra Trang Điệt không lạ gì với kiểu nhắc nhở này. Trong khu chung cư cậu thuê trước đây, nhà vệ sinh công cộng và trên tường hành lang đều có những thông báo giống hệt nhau. Máy sấy tóc sẽ bị cắt ngay lập tức vào lúc 12 giờ đêm, sẽ không có sự khoan dung nào khi nước đọng trên tóc của người dân có thể làm ngập bồn rửa.

Tuy nhiên, kết hợp với hoàn cảnh tổng thể của khách sạn này và cuộc gặp gỡ hơi kỳ lạ cho đến nay, lời nhắc nhở này không hiểu sao lại mang theo một loại lạnh lẽo khiến người ta không thể không suy nghĩ về nó...

"Dưới tình huống chưa thật sự xảy ra thứ gì mà tự mình dọa mình thì đúng là một hành vi không hề lý trí."

Trang Điệt dừng lại nghỉ ngơi trong chốc lát, cậu mở một cây kẹo mút vị dâu, tự thưởng đơn giản cho bản thân: "Khách sạn này hẳn không chỉ có vài quy tắc này, chung cư trước kia của mình còn có hơn chục quy định."

Môi trường sống càng khách quan và có giới hạn thì càng cần tuân thủ nhiều quy tắc.

Vấn đề cách âm đồng thời gây khó khăn cho hiện thực và cả trong mơ là một ví dụ.

Nếu là khách sạn sang trọng tiêu chuẩn cao thì dù nhảy múa trên thảm dày cũng không thành vấn đề. Nhưng khách sạn cậu đang ở bây giờ yêu cầu cư dân phải giữ im lặng hết mức có thể.

Nhưng nếu chỉ im lặng thôi thì vẫn chưa đủ.

Khi Trang Điệt đang lên lầu thì nghe được tiếng nước trong căn phòng cạnh cầu thang.

Xem xét cấu trúc tổng thể của khách sạn, âm thanh ngay cạnh cầu thang đã rất lớn, tiếng ồn nghe thấy ở phòng bên cạnh, trên lầu và dưới lầu sẽ càng chói tai hơn.

Trang Điệt nghĩ tới bước này, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ: "Vậy vừa rồi mình ở trong nhà vệ sinh, âm thanh giao lưu bàn luận với bạn cùng phòng..."

Bởi vì lúc đó quá sợ hãi, Trang Điệt hoàn toàn không chú ý tới vấn đề âm lượng, bây giờ nghĩ lại, có lẽ cậu đã gây náo động không nhỏ cho phòng bên cạnh và tầng dưới tầng trên.

Chẳng trách những khách khác khiếu nại mình.

Trang Điệt mở sổ ra, lật một trang viết xuống: "Rút kinh nghiệm, lần sau cố gắng im lặng."

Trong những giấc mơ trước đó đều không cần cân nhắc đến việc chọc giận chủ nhân giấc mơ và bị ném thẳng ra ngoài.

Nhiệm vụ của đội xử lý sự kiện đặc biệt là giúp bản thân và những người khác bị mắc kẹt trong giấc mơ thoát khỏi mộng giới. Nếu chủ nhân giấc mơ không thể chịu đựng được một hành vi nào đó trong mơ thì cách xử lý an toàn nhất và nhanh nhất là buộc mọi người rời khỏi.

Nhưng hoàn cảnh của giấc mơ này rất đặc biệt.

Mặc dù không rõ nguyên nhân nhưng Trang Điệt có lý do để nghi ngờ một khi cậu bị ép rời hoặc bị đuổi ra khỏi khách sạn trong mơ, thì ý thức của chính cậu sẽ không còn trọn vẹn dù chưa đến mức sụp đổ.

Và đối với người cứ vậy rời khỏi mộng cảnh, họ thậm chí còn khó tự nhận thấy được điều này.

"Đội phó bảo đã có hai nhóm đội viên đến xử lý giấc mơ này."

Trang Điệt dùng đầu bút gõ nhẹ lên cuốn sổ: "Không biết cơ chế ép rút lui của 'Kén' có thể vượt qua quy tắc của giấc mơ này hay không, nếu không rất có thể bọn họ còn sót lại một bộ phận nào đó ở đây."

Cứ vậy thì bây giờ điều quan trọng nhất trong giấc mơ này trái lại trở thành "Cố gắng ở lại khách sạn".

Lời nhắc nhở vừa rồi mà quán lý đưa ra rất rõ ràng, một khi phòng nhận được 50 lời phàn nàn sẽ phát sinh một hậu quả nào đó. Xác suất 99% hậu quả này là thu dọn đồ đạc rời đi.

Chỉ có cách không vi phạm các quy tắc và tạm thời hoàn chỉnh ở lại khách sạn mới có thể tiếp tục bước khám phá và giải câu đố, đồng thời tìm ra cách thực sự để giải giấc mơ này.

"Tiếp theo có hai việc phải làm."

Trang Điệt sắp xếp rõ suy nghĩ: "Việc đầu tiên là tìm thêm quy tắc ẩn giấu của khách sạn này. Việc thứ hai là tìm đội trưởng."

Trang Điệt ngồi trên giường ngậm kẹo mút, hai chân run rẩy.

Cậu nhìn nét chữ trên cuốn sổ, suy nghĩ một lát rồi gạch bỏ "một" và "hai" trong kế hoạch, đổi vị trí viết lại.

"Tìm đội trưởng..." Trang Điệt nhỏ giọng nhắc mãi, dẫm lên dép lê nhảy xuống giường: "Phải điều chỉnh góc độ một tí."

Trang Điệt ngồi xổm xuống, cố gắng cúi thấp người và nhìn xuống gầm giường.

Không biết có phải vì đặc biệt quan tâm đến khiếu nại hay không mà dù điều kiện khách quan vô cùng hạn chế, khách sạn này vẫn cố gắng hết sức để đảm bảo trải nghiệm sử dụng phòng cho khách.

Tuy rằng lúc vào cửa có chút sự cố, nhưng vẫn có thể thấy gian phòng được quét dọn cực kỳ sạch sẽ, ngay cả góc dưới gầm giường cũng không tì vết.

"Không phải gầm giường này." Trang Điệt ghi lại bằng bút ghi âm, sau đó xoay người đổi hướng, "Cũng không phải gầm giường kia."

Cậu đứng lên, dùng hết sức kéo tấm ván giường, thở ra một hơi, nhấc tấm gỗ nặng trịch lên: "Không có ở giường..."

Cân nhắc đến khả năng sẽ phát ra tiếng động, Trang Điệt cố hết sức khống chế động tác của mình, chậm rãi đặt lại giường: "Trọng lượng của hai chiếc giường về cơ bản giống nhau, nói cách khác, bên trong chiếc giường còn lại cũng trống không."

Tuy nói vậy, cậu vẫn không bỏ cuộc mà lặp lại quy trình, mở chiếc giường còn lại ra nhìn nhưng cũng không phát hiện được gì.

Trang Điệt ngồi xổm dưới gầm bàn: "Không bị dùng làm đệm chân bàn."

"Cũng không có trong nhà vệ sinh." Trang Điệt xoay một vòng, "Mình làm ầm ĩ như vậy, nếu có đội trưởng thì chắc chắn sẽ nhảy ra giúp mình."

Với kỹ năng của Lăng Tố thì gần như không thể bị khống chế.

Nếu đối phương thật sự ở gần đây nhưng không kịp thời xuất hiện, chỉ có khả năng là bị nhốt ở trong một không gian không thể tự mở ra giống như nhà ma trước kia.

Trang Điệt thậm chí còn mở từng ngăn kéo ra để xem và với tiền đề rằng nó sẽ không ảnh hưởng đến người ở tầng bốn, cậu gõ nhẹ vào từng mặt sàn.

Không có chỗ sàn nào trống ở dưới.

Lăng Tố không bị nhét vào trong ngăn kéo, cũng không bị chôn dưới sàn nhà gỗ.

...

Trang Điệt đã cạn kiệt trí tưởng tượng của mình.

Sau khi dành một giờ tìm kiếm khắp phòng, cuối cùng cậu xác định được một điều: "Đội trưởng thực sự có khả năng không ở gần mình, hai chúng ta đã bị chia cắt."

Trang Điệt từ trong gầm giường chui ra, thở dài, mái tóc xoăn trên đỉnh đầu hơi rủ xuống.

Cậu mở sổ, lật đến trang kế hoạch tiếp theo được viết và thay đổi thứ tự "một" và "hai" lại.

"Mình chỉ có một mình, phải tự bảo vệ bản thân."

Trang Điệt ngồi trên cưa điện nghỉ ngơi vài phút, cậu hạ quyết tâm, cầm gậy bóng chày lửa dung nham địa ngục đứng dậy: "Chỉ có thể thăm dò quy tắc ẩn giấu của khách sạn này trước."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro