Chương 3

Đại vai ác một thân quần áo đen, khuôn mặt lạnh lùng, khí thế cường thịnh, vừa thấy liền biết không phải người tốt.

Nhóc con cũng một thân quần áo đen, lớn lên cùng đại vai ác giống nhau như đúc, quả thực như là từ một cái khuôn khắc ra, vừa nhìn cũng biết không phải kiểu bé ngoan rồi.

Nhóm bác sĩ vừa rồi bọn họ tay ai cũng cầm chi phiếu của Hạ Hành Khuyết, Dư Niên đều thấy được.

Ngó trái ngó phải, vẫn là lão quản gia tương đối quen thuộc.

Dư Niên được tiêm một liều, ở trong lòng ngực lão quản gia nặng nề ngủ.

Chờ khi cậu tỉnh lại, đã là 9 giờ tối.

Dư Niên nằm trên giường bệnh mềm mại, túm chăn, mở to mắt, lặng lẽ quan sát bốn phía.

Cậu cơ bản có thể xác định, cậu đã xuyên vào 《 Tình yêu học trò bí mật 》, thành tiểu pháo hôi trùng tên với mình.

Chính là cậu lại không biết, mình xuyên vào thời gian nào của cốt truyện. Cậu nghĩ không ra tiểu pháo hôi kia trong truyện phải nằm viện hồi nào.

Cậu cũng nghĩ không ra, đại vai ác sao lại kết hôn với tiểu pháo hôi, thậm chí còn sinh được một đứa nhóc luôn rồi.

Cậu lại càng không thể tin nổi, văn truyện ngọt ngào thế này sao lại có tình tiết đàn ông sinh con vậy! Phần giới thiệu thể loại đâu có tag "Sinh tử" đâu!

Trong truyện gốc, đại vai ác độc thân cả đời. Hắn cùng tiểu pháo hôi thuần túy chỉ là mối quan hệ giữa đùi vàng và chân chó thôi.

Vào thời điểm hắn cao hứng, đại vai ác sẽ cho tiểu pháo hôi một ít tiền tiêu vặt; lúc không cao hứng, hắn sẽ dùng chân đá tiểu pháo hôi đi.

Cuối cùng hắn một phát súng bắn chết tiểu pháo hôi, không hề do dự.

Đây là một vai ác phản xã hội kinh điển.

Cho nên đại vai ác cùng tiểu pháo hôi rốt cuộc vì sao lại kết hôn?

Dư Niên trốn ở trong chăn, run bần bật.

Huuuu, đầu cậu đau quá, chắc chắn là bị đại vai ác đánh, đau muốn chết!

Lúc này, lão quản gia mang thức ăn tới, vui mừng mà hô lên: "Tiên sinh, ngài tỉnh rồi?"

Dư Niên "Phạch" một tiếng từ trên giường bò dậy, muốn che lại miệng ông: "Không có, tôi chưa có tỉnh, bác đừng gọi người, đừng gọi hai ' vai ác ' tới......"

Hai "Vai ác " đi theo lão quản gia phía sau :???

Dư Niên quay lưng về phía cửa, không có thấy bọn họ.

"Vai ác lớn nhỏ" liếc nhau, lui về sau nửa bước, ra khỏi phòng bệnh.

Trước khi tời đi, Hạ Hành Khuyết đưa mắt ra hiệu cho lão quản gia ——

Để Niên Niên ăn cơm trước.

Lão quản gia hiểu ý, hơi hơi gật đầu, tố chất kiên định đã qua huấn luyện mà dọn thức ăn lên bàn gấp đặt trên giường: "Đã trễ thế này, tiên sinh chắc đói bụng rồi, nên ăn một chút trước đã."

Ông đem cháo thịt gà từ cà mèn múc ra, lại bày thêm vài món thanh đạm lên bàn: "Dì giúp việc ở nhà nấu mang sang đây, đều là những món tiên sinh trước kia thích ăn. Trí nhớ có thể thay đổi, nhưng khẩu vị chắc sẽ không thay đổi đâu nhỉ?"

Dư Niên cảm giác được gì đó, quay đầu lại phía cửa nhìn.

Phụ tử Hạ thị đã đem cửa đóng lại, không để Dư Niên nhìn thấy bọn họ.

Lão quản gia bất đắc dĩ: "Hạ tổng cùng tiểu Hạ tổng tạm thời sẽ không vào, tiên sinh yên tâm."

"Vậy là tốt rồi." Dư Niên nhẹ nhàng thở ra, bưng bát lên, múc một muỗng cháo thịt gà, đưa vào trong miệng.

Ánh mắt Dư Niên sáng lên, rõ ràng đã thả lỏng hơn rất nhiều, trên mặt cũng có ý cười.

Ngon quá!

Lão quản gia ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy đũa gắp đồ ăn cho cậu.

Dư Niên ngoan ngoãn nhận lấy: "Cảm ơn."

Ăn được nửa bát cháo, bụng được lấp đầy, Dư Niên thoải mái hơn hẳn.

Cậu mỉm cười nhìn về phía lão quản gia: "Cảm ơn bác, bác thật tốt."

Lão quản gia từ ái mà nhìn cậu: "Tiên sinh, tôi chỉ là quản gia, gọi tôi ' quản gia ' là được rồi."

"Oa!" Dư Niên kinh ngạc, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy quản gia hào môn, áo bành tô thân sĩ, giống y trong truyện!

Cho nên......

Nếu là quản gia, chắc ông ấy hẳn sẽ biết vài chuyện liên quan đến đại vai ác ha?

Dư Niên hít hít mũi, ý định thu thập một chút tin tức: "Bác ơi, lúc nãy cháu thấy Hạ tổng, là ... vợ, à lộn, không phải, là chồng...... người yêu ...... của cháu ạ? Còn đứa bé kia ......"

Lão quản gia bưng bát lên: "Tiên sinh ăn thêm ít nữa đi. Những việc này, ngài nên đi hỏi Hạ tổng cùng tiểu Hạ tổng."

Dư Niên đáng thương vô cùng mà nhìn ông.

"Bác à, cháu không dám hỏi họ."

"Bác, bác nói cháu biết với, có phải cháu đã kết hôn với đại vai ác đúng không? Đứa bé kia là con của cháu ạ? Cháu với bọn họ quan hệ có tốt không ạ?"

"Cháu già rồi, mấy người khác khi xuyên thư đều biết lợi dụng cốt truyện, đi lên đỉnh cao nhân sinh. Còn cháu, cháu làm không nổi. Cháu sẽ chết đó, bác nhẫn tâm nhìn cháu chết sao?"

"Xin bác đó, bác ơi, làm ơn làm ơn......"

Lão quản gia nghiệp vụ cao, sẽ không tự ý tiết lộ chuyện gia đình của chủ, nhưng mà......

Cậu ấy kêu mình "Bác ơi"!

Lão quản gia bất đắc dĩ mà thở dài: "Tiên sinh cùng Hạ tổng đã kết hôn được 5 năm, tình cảm hai người rất tốt, Hạ tổng sẽ không hại tiên sinh đâu."

Dư Niên hỏi: "Vậy nhóc con kia là sao? Là hắn ta sinh đúng không? Cháu sao mà sinh được?"

Lão quản gia nhìn Dư Niên, Dư Niên đứng hình, tay chậm chạp chỉ vào bụng mình: "Cháu sinh á?"

Lão quản gia gật gật đầu.

Dư Niên mất đi sức lực, ngã xuống giường, khổ sở đến mức muốn tan thành một bát cháo.

Cậu có khả năng sinh con cơ đấy, chính cậu còn không biết đến năng lực này của mình.

Lão quản gia an ủi cậu: "Tiểu Hạ tổng rất ngoan, hai ba con tiên sinh tình cảm cũng rất tốt, tiên sinh không cần lo lắng."

Lão quản gia mang cháo thịt gà đưa cho cậu: "Tiên sinh mới ăn nửa bát, ăn thêm một ít đi?"

Dư Niên bi thương lắc lắc đầu: "Cháu muốn tự làm mình chết đói luôn cho rồi."

Lão quản gia buông bát: "Tiên sinh lại nói mê sảng, không ăn thì không ăn. Tiên sinh nghỉ ngơi thêm lát nữa, tôi sẽ đi chuẩn bị đồ rửa mặt, thời gian không còn sớm, rửa mặt xong rồi ngủ."

Dư Niên ôm chăn, đáng thương gật gật đầu: "Vâng ạ, cháu cảm ơn."

Lão quản gia thở dài, thu dọn đồ vật rồi rời khỏi phòng bệnh.

Phụ tử Hạ thị đứng canh ngoài cửa, thấy lão quản gia ra đều quay đầu nhìn về phía ông.

Lão quản gia thấp giọng nói: "Tiên sinh vẫn đang sợ hãi, Hạ tổng cùng tiểu Hạ tổng tạm thời không nên đi vào."

Phụ tử Hạ thị vẫn không buông mà nhìn thoáng qua cửa phòng bệnh, Hạ Hành Khuyết sờ sờ cổ tay áo, phân phó lão quản gia: "Chăm sóc tốt cho em ấy, tôi cùng bác sĩ đều ở cách vách, có chuyện gì thì báo."

"Vâng."

*

Phòng cách vách.

Nhóm bác sĩ đang nghiêm túc thảo luận về tình huống của Dư Niên. Phụ tử Hạ thị đứng nghe.

"Dư tiên sinh các danh mục chỉ số của cơ thể đều rất bình thường, mất trí nhớ hoặc là ký ức bị sai, bước đầu xác định là do va chạm tại nạn xe cộ. Tình huống cụ thể phải đợi ngày mai kiểm tra thêm."

Hạ Hành Khuyết chống hai khuỷu tay trên bàn, hai bàn tay dày rộng đan nhẹ vào nhau tạo thành hình tam giác, chuyên tâm nghe nhóm bác sĩ nói chuyện.

Hạ Tiểu Hạc ngồi ở bên cạnh, tư thế giống y đúc ba nhóc. Tuy rằng nghe không hiểu, nhưng vẫn rất nghiêm túc.

Nửa giờ sau, nhóm bác sĩ thảo luận xong, nhưng là......

Nhóm bác sĩ quay đầu nhìn phụ tử Hạ thị, thấy ánh mắt thâm thúy của bọn họ liền cảm thấy áp bách: "Hạ tổng cùng tiểu Hạ tổng còn có gì muốn bổ sung sao?"

Hạ Hành Khuyết nghiêm mặt nói: "Tôi có một yêu cầu, ký ức không quan trọng, Niên Niên không nhớ ra cũng không sao, nhưng sức khỏe em ấy là quan trọng nhất."

"Đúng vậy."

Hạ Hành Khuyết nhìn thoáng qua đồng hồ: "Bàn đến tầm này thôi, giờ cũng đến lúc ăn khuya rồi, mọi người đi ăn đi."

Mọi người ánh mắt sáng lên: "Cảm ơn Hạ tổng."

Bác sĩ đều đi ra ngoài ăn bữa khuya, trong phòng chỉ còn lại hai người Hạ Hành Khuyết cùng Hạ Tiểu Hạc.

Phụ tử hai người nhìn nhau.

"Nói đơn giản là thế này." Hạ Hành Khuyết nhìn về phía Hạ Tiểu Hạc, giải thích, "Con phải hiểu rằng, ba ba không để ý tới con, không phải là không còn yêu con, ba ba con chỉ là bị bệnh nên không nhớ rõ con. Con không phải buồn, phải cùng ba chăm sóc ba ba con để ba con khỏe hơn, nghe chưa?"

Hạ tổng vẫn là tương đối chú ý tới sức khỏe tâm lý của con mình.

Hạ Tiểu Hạc gật gật đầu, biểu tình nghiêm túc cùng Hạ Hành Khuyết giống nhau như đúc: "Con hiểu. Ba ba không có chết, chỉ là quên mất con, bọn con có thể biết nhau thêm một lần nữa, có gì mà phải buồn?"

Tư tưởng của nhãi con ba tuổi vẫn tương đối thoải mái đơn giản.

Hạ Tiểu Hạc nghĩ nghĩ: "Ba ba hồi trước đã nói, con với ba ba có quan hệ huyết thống, quan hệ huyết thống chính là một cái khóa. Ba lớn, con cảm thấy ba nên lo cho mình hơn ấy."

Ba với ba ba không có khóa như bọn con đâu.

Hạ Hành Khuyết giữa mày giật giật: "Cảm ơn con quan tâm, ba sẽ chú ý hơn."

Phụ tử Hạ thị đơn giản trải qua một hồi công tác tư tưởng, có chung một nhận thức.

—— Dư Niên quên bọn họ cũng không sao, dù sao vẫn có thể làm quen thêm một lần nữa.

Hạ Hành Khuyết nói: "Con tắm rửa đi ngủ đi, dì giúp việc tới rồi, qua phòng bên cạnh tìm bà đi."

Hạ Tiểu Hạc hỏi: "Vậy còn ba?"

Hạ Hành Khuyết nghiêm mặt nói: "Ba muốn tìm bác sĩ để hỏi thêm vài thứ."

Hạ Tiểu Hạc trượt xuống ghế: "Vâng ạ."

Tiểu bá tổng xỏ giày da, túm quai quần yếm, chạy chạy ra khỏi phòng.

Ở phòng bên cạnh, dì giúp việc đã giúp nhóc chuẩn bị nước tắm cùng áo ngủ.

"Dì ở bên ngoài, có chuyện gì thì nói dì nhé."

"Vâng, cảm ơn dì ạ."

Cửa phòng tắm đóng lại, Hạ Tiểu Hạc cởi quần áo, bò vào bồn tắm trẻ em.

Bá tổng chúng tôi đều là tự mình tắm rửa!

Bị người khác thấy mình không mặc gì sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh bá tổng!

Đương nhiên, khi bá tổng còn nhỏ có khi sẽ yêu cầu ba ba hỗ trợ.

Chính là hiện tại ba ba bị bệnh rồi.

Hạ Tiểu Hạc trầm trọng mà thở dài, cầm khăn chà xát cánh tay mình.

Bọn họ biết nhau ba năm, ba ba thế nhưng nói quên nhóc liền quên, thật là!

Ba lớn nói, ba ba quên cậu, bởi vì ba ba bị bệnh.

Nhưng Hạ Tiểu Hạc cảm thấy, chắc chắn có nguyên nhân khác, kiểu như ——

Viện phí nhóc đóng cho ba ba không đủ nhiều.

Hạ Tiểu Hạc nhìn số lần chuyển tiền cho bệnh viện trên đồng hồ nhỏ, mới hai lần, quá ít.

Chắc chắn bởi vì nhóc nộp tiền chưa đủ nhiều, ba ba mới quên nhóc.

Hạ Tiểu Hạc nghĩ như vậy, liền bò ra khỏi bồn, quấn khăn đi ra khỏi nhà tắm.

"Dì ơi, mặc quần áo giúp cháu với, cháu muốn đi tìm bác sĩ."

Dì giúp việc nghi hoặc: "Tiểu Hạ tổng muốn tìm bác sĩ làm gì?"

Hạ Tiểu Hạc đúng lý hợp tình: "Cháu phải nộp thật nhiều viện phí cho ba ba!"

Dì giúp việc bật cười, giúp nhóc lau khô người, mặc áo ngủ, nhẹ nhàng khuyên: "Tiểu Hạ tổng không cần lo lắng, Hạ tổng có rất nhiều tiền, sẽ nộp thêm cho ba ba cháu."

"Nhưng mà......"

"Ngoan, mau ngủ đi."

Hạ Tiểu Hạc bẹp bẹp miệng, không tình nguyện mà trở về.

Dì giúp việc chuẩn bị rất chu đáo, sợ nhóc ở bệnh viện ngủ không được, còn cố ý đem giường gấp trong nhà đến đây, gối đầu khăn trải giường đều là đồ nhóc ngủ quen qua.

Chính là......

Trong bóng đêm, Hạ Tiểu Hạc nằm ở trên giường nhỏ, xoay người x100.

Nhóc ngủ không được.

Hạ Tiểu Hạc túm chăn, nhìn trần nhà đen nhánh, nhớ ba ba.

Hạ Tiểu Hạc từ trên giường ngồi dậy, vươn tay, cầm đồng hồ đặt trên đầu giường lên, cài báo thức lúc 6 giờ sáng.

Nhóc muốn dậy sớm để nộp tiền cho ba ba.

Nhóc không buồn, nhóc chỉ lo lắng một chút mà thôi.

Nhóc lo ba ba vẫn còn sợ nhóc cùng ba lớn, ba ba vừa thấy nhóc liền sợ hãi, làm sao bây giờ?

Không sao, nhóc cùng ba ba có quan hệ huyết thống, có cái khóa rồi, mau ngủ thôi.

Hạ Tiểu Hạc nhắm mắt lại, bắt chính mình ngủ.

Một lát sau, Hạ Tiểu Hạc mở to mắt, từ trên giường nhỏ ngồi dậy.

Không được! Nhóc ngủ không được!

Hạ Tiểu Hạc bò xuống giường, lấy đồng hồ đeo vào, mang theo gối, né dì đang ngủ ở gian ngoài, chuồn ra khỏi phòng.

Đã khuya, bệnh viện rất yên tĩnh, chỉ có ánh đèn trên hành lang còn sáng.

Hai vệ sĩ cùng lão quản gia vẫn đang trông coi ở cửa phòng bệnh của Dư Niên.

Hạ Tiểu Hạc từ phòng cách vách phòng thò đầu ra, thừa dịp bọn họ quay đầu, nhanh chóng chạy đến cửa, nhón chân, vặn tay cửa, toàn bộ người đều treo trên tay cầm, đem cửa mở ra.

Hai vệ sĩ quay đầu lại, lão quản gia hướng bọn họ xua xua tay: "Kệ, để cậu ấy đi vào."

Vì thế ba người đều quay đầu đi, làm bộ không có phát hiện.

Hạ Tiểu Hạc thuận lợi lẻn vào phòng bệnh, chạy đến mép giường.

Trong phòng cũng rất yên tĩnh, ba ba đã ngủ rồi.

Ba ba sao có thể ngủ được như vậy? Tiểu khả ái này không ở bên cạnh ba ba, tại sao ba ba có thể ngủ như thế?

Hạ Tiểu Hạc nhu nhu răng sữa, nhanh chóng đưa ra quyết định.

Giường rất lớn, cũng đủ để nhóc cùng ba ba ngủ.

Giường cũng không cao, nhóc bò lên được.

Nhưng mà, ba ba hiện tại không nhớ rõ nhóc, nếu ba ba tỉnh, đem nhóc đuổi đi thì làm sao bây giờ?

Mặc kệ, nhóc phải ngủ với ba ba.

Hạ Tiểu Hạc nhón chân, đem gối của mình để cạnh gối của Dư Niên, sau đó đôi tay bám mép giường, dùng sức ở chân đu lên.

iiiiiii ——

Hạ Tiểu Hạc cắn răng, bằng ý chí lực siêu mạnh mẽ của một bá tổng, chân với trong không trung chốc lát liền bò được lên giường.

Hạ Tiểu Hạc nằm bên người Dư Niên, sờ sờ góc áo ba ba, trộm cọ cọ ba ba, một bên ở trong lòng cầu nguyện ——

Ba ba đừng đuổi con đi, đừng đuổi con đi.

Bỗng nhiên, Dư Niên trở mình.

Hạ Tiểu Hạc ngừng thở, mở to hai mắt.

Dư Niên lật người qua, đối mặt với nhóc, một bàn tay giơ lên không trung rồi đáp đúng vào người con ruột mình.

Hạ Tiểu Hạc cả người đều cứng lại rồi.

Xong đời, nhóc vừa mới bò lên được, ba ba đã phát hiện ra nhóc rồi! Nhóc sắp bị đuổi đi rồi!

Dư Niên toàn bộ quá trình không tỉnh, thuần thục mà sờ cổ áo Hạ Tiểu Hạc, làm nhóc cũng trở mình theo, ôm nhóc vào trong ngực, còn thuận tay xoa bóp mông nhóc.

Cái này gọi là ký ức cơ bắp.

Tiểu bá tổng:???

Ba ba ký ức tuy rằng đã mất, nhưng tay ba ba vẫn còn sống, vẫn còn xoa mông nhóc được, đáng sợ thật sự!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro