Chương 1

Chương 1: Lạnh, lạnh thật...

Phương Ngôn đã nhìn điện thoại mười mấy lần trong vòng nửa tiếng, bầu trời bên ngoài sắp sửa tối đến nơi, hai tin nhắn cậu gửi cho Tang Dịch Minh trưa nay vẫn chưa được trả lời.

Phương Ngôn nhìn chằm chằm vào khung chat của bọn họ thất thần một lúc lâu, ở ngay trên đầu trang là tin nhắn cậu gửi cho Tang Dịch Minh tối qua, hỏi buổi tối anh có về ăn cơm không, nửa tiếng sau Tang Dịch Minh trả lời buổi tối phải đi ăn với khách hàng, bảo cậu không cần đợi anh, đi ngủ sớm đi.

Tối qua cậu tự nấu đại một bát mì để đối phó cho xong, ăn xong cũng không đi ngủ sớm mà tự tìm một bộ phim cũ, không có tâm trạng gì xem đi xem lại ba lần thì Tang Dịch Minh mới về.

Bên dưới là hai tin nhắn mà cậu gửi vào trưa nay, một tin là bức ảnh chụp cảnh tuyết rơi bên ngoài sân chơi mà cậu chụp, đây là đợt tuyết rơi đầu tiên trong năm nay.

Tin còn lại là hỏi Tang Dịch Minh buổi tối có về nhà ăn cơm không, hỏi anh muốn ăn gì, Phương Ngôn định sau khi tan làm sẽ đi chợ, dự báo thời tiết nói rằng ngày mai trời cũng có tuyết lớn, chắc là không ra khỏi nhà được nên cậu chuẩn bị mua thêm một ít thức ăn.

Mãi vẫn không nhận được tin nhắn trả lời, Phương Ngôn nghĩ chắc là Tang Dịch Minh vẫn đang bận hoặc lại đang họp nên mới không thấy tin nhắn của cậu, bây giờ sắp sửa cuối năm rồi, anh ấy  bận nhiều việc.

Phương Ngôn đã tự động tìm xong một cái cớ hoàn hảo cho Tang Dịch Minh.

Phương Ngôn đã bấm vào và phóng to bức ảnh tuyết rơi gửi cho Tang Dịch Minh vài lần, tuyết mùa đông năm nay đến muộn hơn những năm trước. Phương Ngôn nhớ năm ngoái là giữa tháng 11, năm trước nữa là đầu tháng 11, năm trước trước nữa còn sớm hơn, tuyết đầu mùa đã rơi từ cuối tháng 10.

Năm nay thì gần cuối tháng 11 rồi mà vẫn chưa thấy bông tuyết nào cả, Phương Ngôn nhìn chằm chằm vào dự báo thời tiết suốt một tuần trời mới đợi được trận tuyết đầu tiên của năm nay, buổi trưa lúc bông tuyết bắt đầu bay là cậu đã cực kỳ hào hứng chụp ảnh gửi cho Tang Dịch Minh rồi.

Lúc đó tuyết vừa mới bắt đầu rơi thôi chứ vẫn chưa chất đống, bây giờ từ trong văn phòng nhìn ra lần nữa, ngoài cửa sổ đã là một mảng trắng xóa, kéo trời và đất thành một vùng mờ mịt hỗn loạn, những cành cây ngô đồng bên đường vẫn còn trơ trụi và thiếu sức sống ngày hôm qua đã bị phủ đầy bằng màu trắng nặng nề.

Gió lớn, tuyết cũng lớn, lớp tuyết dày trên chạc cây bị gió thổi bay đi, chẳng bao lâu sau lại vội vàng tích thêm một lớp tuyết khác, không để lại bất kỳ thời gian lấy hơi nào.

Nhưng trong mắt Phương Ngôn, thế giới của cậu lại có thêm một cảm giác sống động liên quan đến màu trắng——

Cậu đã gặp Tang Dịch Minh vào một ngày tuyết lớn cuối đông, và cũng kể từ đó mà cậu yêu điên cuồng tất cả những mùa đông sau này.

Nhưng Tang Dịch Minh lại không biết chuyện này.

Phương Ngôn tắt màn hình điện thoại rồi đặt úp lên bàn làm việc, tiết học tuần này đã xong hết, hôm nay là thứ sáu, vẫn còn nửa tiếng nữa mới đến giờ tan học, cậu có thể sắp xếp lại một chút giáo án cần dùng cho tuần sau.

Thật ra giáo án đã được sắp xếp đi sắp xếp lại mấy lần rồi, không có gì để thêm bớt cả, Phương Ngôn đọc lại một lần rồi lại lật chiếc điện thoại đặt úp trên bàn lên.

Màn hình điện thoại sáng lên nhưng lại là vì nhận diện khuôn mặt chứ không phải vì có tin nhắn mới.

Phương Ngôn bấm tắt điện thoại rồi lại bật lại, màn hình khoá là ảnh cưới của cậu và Tang Dịch Minh năm đó, hai người mặc bộ Âu phục màu đen giống nhau, trên ngực cài hoa màu đỏ của chú rể, bọn họ vai kề vai nhau.

Kể từ sau ngày hôm đó, giữa bọn họ là mối quan hệ thân mật nhất trên đời.

Phương Ngôn trong bức ảnh đang cười rất tươi, khuôn mặt rạng rỡ đó tựa như một loài thực vật dây leo quấn quanh những khát khao tươi sáng, tất cả đều liên quan đến Tang Dịch Minh.

Tính cách Tang Dịch Minh vốn đã không hay cười nhưng Phương Ngôn vẫn có thể nhìn thấy độ cong nhếch lên khó mà nhận ra ở khóe miệng anh trong bức ảnh, thật ra Phương Ngôn cũng không biết nụ cười ở khóe miệng Tang Dịch Minh có phải là vì cậu nhìn nhiều quá nên sau đó tự huyễn hoặc ra hay không.

Phương Ngôn cứ nhìn mãi, nhìn mãi cho đến khi không nhịn được mà cũng cười lên theo. Tính cách cậu vừa dịu dàng vừa e dè nhưng lại có một khuôn mặt rất phong tình và nổi bật, vì vậy bất kể cậu có yên lặng đến mấy thì đi đến đâu cũng khiến cho người khác không dễ dàng bỏ qua.

Khi cười, hai mắt cậu cong lên, nốt ruồi lệ bên dưới mắt phải trông như một viên pha lê đen vô tình được thả vào mặt trăng, thậm chí còn mọc thêm một cái móc câu có thể tự động hút hồn người khác.

Lông mi của Phương Ngôn vừa dài vừa rậm, đôi mắt hai mí trong hẹp ngoài rộng, khi cười không bị lộ răng, hạt môi (*) hồng hào với đường nét rõ ràng ở môi trên còn kề sát với môi dưới, mái tóc nửa dài buông xuống, vài sợi tóc đen dán sát chiếc cằm trắng nõn trông cực kỳ đẹp mắt.

(*) hạt môi là vị trí ở cánh môi trên do phần lõm xuống ở ngay chính giữa tạo ra (phần đó được gọi là cung Cupid ở môi trên), giúp cho dáng môi trở thành hình trái tim hay còn gọi là môi được 'đính cườm'. Đặc điểm lớn nhất của môi đính cườm là môi trên có hạt môi rất rõ, giống như ngọc trai ở môi. (là phần khoanh tròn trong hình minh hoạ)

Giáo viên dạy toán Lưu Kỳ ở bàn đối diện biết Phương Ngôn đã kết hôn từ lâu nhưng đôi khi đột nhiên nhìn cậu như vậy vẫn phải sững sờ. Cô nhìn chằm chằm Phương Ngôn mới phản ứng lại được, trêu cậu: "Thầy Phương, cả một tiếng này thầy nhìn chằm chằm điện thoại đến mức sắp thủng lỗ rồi kìa, có phải đang đợi tin nhắn của anh Minh không?"

Suy nghĩ bị vạch trần dễ dàng như vậy làm cho Phương Ngôn hơi xấu hổ, cất điện thoại vào túi, cầm bút lên giả vờ tiếp tục sắp xếp giáo án: "Hôm nay tuyết rơi nên chụp một bức ảnh gửi cho anh ấy."

"Hai anh tốt thật đấy." Lưu Kỳ vẫn chưa kết hôn nên tràn đầy hâm mộ: "Nghe chủ nhiệm nói các anh đã kết hôn nhiều năm lắm rồi."

Hai mắt Phương Ngôn vẫn đang cười, gật đầu nói: "Phải, gần mười năm rồi."

"Gần mười năm rồi á? Thầy Phương, thầy kết hôn khi nào vậy?" Lưu Kỳ chỉ biết Phương Ngôn đã kết hôn nhiều năm lắm rồi nhưng thật sự không ngờ cậu đã kết hôn lâu như vậy, Phương Ngôn cùng lắm chỉ mới đầu ba mà thôi.

"Tốt nghiệp đại học xong là cưới luôn, năm 21 tuổi." Trong văn phòng vẫn còn những giáo viên khác, giọng nói của Phương Ngôn rất nhỏ.

Mắt Lưu Kỳ tròn xoe: "21? 21 trong mắt tôi vẫn là trẻ con đấy."

Phương Ngôn mỉm cười: "Năm nay cô cũng mới 25 thôi mà đã xem 21 là trẻ con rồi à?"

"Dù sao thì ai nhỏ hơn tôi đều như trẻ con hết." Lưu Kỳ nói chuyện rất thẳng tính, xua tay: "Bây giờ có rất ít người vừa tốt nghiệp xong đã kết hôn, ai cũng muốn chơi thêm vai năm nữa mà."

Bởi vì đối phương là Tang Dịch Minh đấy chứ, Phương Ngôn nghĩ, người mà cậu đã thích nhiều năm như vậy, từ nhỏ đã âm thầm giữ trong lòng. Cậu tưởng rằng cả đời này chỉ có thể giữ trong lòng, nào ngờ đến năm 21 tuổi lại nắm bắt được cơ hội kết hôn với Tang Dịch Minh, đương nhiên là cậu sẽ không bỏ qua.

Nhưng câu này Phương Ngôn đã không nói ra.

-

-

Đợi đến khi tan sở, khi các giáo viên khác trong văn phòng ra về hết, Phương Ngôn vẫn chưa nhận được hồi âm.

Lưu Kỳ là người cuối cùng rời đi, thấy Phương Ngôn vẫn còn ở đó thì hỏi tại sao cậu vẫn chưa về nhà, sau đó lại hỏi 'Có phải anh không mang theo ô không?', cô lấy ô từ trong túi ra, nói là có thể đi cùng nhau.

Đúng là Phương Ngôn không mang ô nhưng cậu vừa mới thấy bạn trai của Lưu Kỳ đang đợi cô bên dưới tòa nhà văn phòng nên không đi theo làm bóng đèn. Cậu bịa đại một lý do, bảo là lát nữa có người đến đón.

Lưu Kỳ cười hỏi có phải Tang Dịch Minh đến đón cậu không, Phương Ngôn gật đầu nói 'Phải' rồi vẫy tay chào cô: "Tuyết lớn nhớ chú ý an toàn, tuần sau gặp."

Lưu Kỳ một tay xách túi một tay cầm ô, vừa chạy ra ngoài vừa nói: "Thứ hai tuần sau gặp nhé, thầy Phương."

Không có ai đến đón cậu cả, Phương Ngôn cũng không cảm thấy gì, hơn nữa cậu cũng không cần người đến đón.

Mãi cho đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân trong hành lang nữa, Phương Ngôn mới bấm số của Tang Dịch Minh, không gọi được, đầu bên kia đã tắt máy.

Khoảng cách từ trường đến nhà chưa đến hai cây số, bình thường Phương Ngôn đều đi bộ đi làm và tan làm. Hôm nay gió to tuyết lớn, vừa mới ra khỏi toà nhà văn phòng thì gió tuyết đã thổi thẳng vào mặt cậu, sống mũi bị lạnh đến mức đau rát, nước mắt cũng sắp sửa chảy ra.

Phương Ngôn đội mũ áo khoác phao lên đỉnh đầu rồi lại dựng thẳng cổ áo lên, vùi cằm vào trong rồi cong người lao vào trong gió tuyết, chạy một mạch đến bến xe buýt.

Năm năm trước Phương Ngôn từng bị tai nạn xe nên để lại chứng PTSD (*) nghiêm trọng, kể từ đó về sau cậu không dám lái xe nữa.

(*) Rối loạn căng thẳng sau chấn thương (PTSD) là một chứng rối loạn khuyết tật phát triển sau khi trải qua một sự kiện đau thương.

Vì chuyện này mà Tang Dịch Minh đã mua lại một căn nhà và chuyển đến gần trường cậu, khi đó Phương Ngôn không đồng ý, cho dù không thể lái xe nhưng ngồi tàu điện ngầm hay xe buýt cũng rất tiện, nếu chuyển nhà thì sẽ bị xa công ty của Tang Dịch Minh.

Cuối cùng Tang Dịch Minh vẫn nhất quyết chuyển nhà, kể từ đó mỗi sáng đều phải dậy sớm hơn nửa tiếng, mỗi khi Phương Ngôn về nhà đều sẽ nhớ lại những chuyện này.

Phương Ngôn ngồi ở hàng cuối cùng trên xe buýt, nghiêng đầu dựa vào cửa kính, trong lòng vẫn đang nghĩ rằng tối nay có lẽ Tang Dịch Minh sẽ lại không về nhà ăn tối nữa, nhưng vì không nhận được tin nhắn rõ ràng từ Tang Dịch Minh bảo là sẽ không về nên cậu vẫn còn cất giấu một chút hy vọng.

Hôm nay trời có tuyết, cậu hy vọng Tang Dịch Minh có thể về nhà sớm một chút.

Phương Ngôn tính toán thời gian trong đầu, gần đây công ty của Tang Dịch Minh rất bận và thường xuyên tăng ca, bọn họ đã không ăn tối cùng nhau trọn vẹn 42 ngày rồi, cũng đã hơn một tháng rồi chưa làm.

Đang từ bữa tối mà nghĩ đến tận trên giường, Phương Ngôn cảm thấy chột dạ, cậu cũng không phải là chàng trai ở độ tuổi đôi mươi nữa, nghĩ đến chuyện này ở nơi công cộng làm cho mặt cậu hơi nóng lên, nhắm mắt lại rồi lại vùi cằm và chiếc mũi đã bị lạnh đến đỏ bừng vào trong cổ áo.

Cậu và Tang Dịch Minh đã kết hôn được gần mười năm rồi, mặc dù người khác nói đàn ông ba mươi cũng chính là lúc khoẻ mạnh, nhu cầu vẫn còn rất dồi dào nhưng tần suất cậu và Tang Dịch Minh làm với nhau kể từ sau khi kết hôn vẫn luôn rất thấp. Gần đây ngày nào Tang Dịch Minh cũng tăng ca, hôm nào về nhà cũng đã là nửa đêm, càng không có tâm trạng để làm việc gì khác.

Thỉnh thoảng buổi sáng hứng lên, để không chậm trễ giờ đi làm, cho dù có phản ứng thì cũng phải dậy sớm một chút mới được.

Vào ngày trời có tuyết, trên đường rất trơn và có nhiều xe dẫn đến tắc đường, suốt đoạn đường tài xế xe buýt cứ chửi kháy không ngừng. Sau một lần phanh gấp, cơ thể Phương Ngôn lao về phía trước theo quán tính, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Phương Ngôn lập tức bấu chặt lấy ghế ngồi của mình, không dám ngẩn người nữa.

Vụ tai nạn xe trước đó vẫn còn khiến cho cậu nghĩ lại mà sợ, sau khi xuống xe buýt tim Phương Ngôn vẫn còn đập rất lâu.

Chiếc xe buýt mà Phương Ngôn lên không phải là xe về nhà mà đến thẳng công ty của Tang Dịch Minh.

Đã hơn một năm cậu không đến đây, cô gái ở quầy lễ tân đã đổi sang người mới, hỏi cậu có hẹn trước chưa, Phương Ngôn lắc đầu nói chưa.

"Xin lỗi, phải hẹn trước mới được lên lầu ạ." Cô gái ở quầy lễ tân nói.

Phương Ngôn đang định giải thích mối quan hệ giữa mình và Tang Dịch Minh thì trợ lý Trần Triết Ngạn của Tang Dịch Minh xuống lầu ra khỏi thang máy đã nhìn thấy cậu. Thấy Phương Ngôn dường như đang sốt ruột giải thích gì đó với lễ tân, hắn chạy ngay tới, cung kính hỏi: "Thầy Phương ạ, thầy tới rồi."

Phương Ngôn nhìn thấy trợ lý của Tang Dịch Minh thì lập tức chuyển cuộc trò chuyện sang hắn: "Trợ lý Trần, tôi đến tìm Dịch Minh, điện thoại của anh ấy mãi không gọi được."

Trần Triết Ngạn hơi hoang mang: "Thầy Phương, sếp Tang chưa nói với thầy ạ? Anh ấy đi Pháp công tác rồi, chuyến bay vào buổi trưa, bây giờ chắc là đang trên máy bay nên điện thoại mới không gọi được."

Phương Ngôn sững sờ, biểu cảm trên khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh càng cứng đờ hơn. Cậu đứng bất động ở đó nửa phút nhưng lại không muốn bị người ta nhìn ra sự quẫn bách của mình, lỡ như trong công ty lại lan truyền tin tức tình cảm của bọn họ bất hoà thì không hay nên nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng để vớt vát cho mình.

"Nói rồi nói rồi." Phương Ngôn cúi xuống vỗ tuyết trên gấu quần, lúc đứng thẳng dậy đã nở một nụ cười: "Cậu nhìn tôi đi, hôm nay đúng là lạnh quá, lạnh đến hồ đồ luôn, cậu nói như vậy xong tôi mới nhớ ra, sáng nay anh ấy đã gửi tin nhắn cho tôi bảo là phải đi công tác rồi."

Trần Triết Ngạn nhìn tuyết bên ngoài, hắn biết Phương Ngôn không thể lái xe vì trước đó đã từng đưa đón Phương Ngôn vài lần theo như sắp xếp của Tang Dịch Minh, thế là lại hỏi cậu: "Tuyết bên ngoài lớn lắm, tôi lái xe chở thầy về nhé."

"Không cần, không cần đâu." Phương Ngôn xua tay, trong tay trợ lý Trần vẫn đang xách một chiếc cặp táp, trông không giống như sắp tan làm, có lẽ buổi tối vẫn còn sắp xếp công việc.

Đúng là Trần Triết Ngạn có sắp xếp công việc khác vào buổi tối, hợp đồng với bên Pháp xảy ra chút vấn đề, Tang Dịch Minh đã quyết định đi công tác vào phút chót, có rất nhiều công việc còn cần hắn tiếp tục bám sát xử lý.

Phương Ngôn lại kéo cổ áo lên, che đi nửa dưới khuôn mặt mình, khi tóc xõa xuống, nửa mặt trên cũng bị che lại bảy tám phần: "Trợ lý Trần cứ bận việc trước đi, tôi tự về là được."

Cậu nói xong, Trần Triết Ngạn còn chưa kịp sắp xếp xe khác đưa cậu về thì đã xoay người tự đi về trước. Tốc độ bước chân ban đầu còn tương đối ổn định sau khi rời khỏi cổng chính công ty đã trở nên càng ngày càng nhanh, cuối cùng chuyển sang chạy chậm xuống các bậc thang.

Trong lòng Phương Ngôn không ngừng nhắc nhở mình phải cẩn thận với những bậc thang trơn trượt, cứ nghĩ như vậy cho đến khi bất ngờ trượt chân một cái, cuối cùng vẫn bị ngã.

Cậu sợ bị người ta nhận ra nên lại túm chặt mũ hơn nữa, càng giấu kín mặt hơn. Bất chấp cơn đau như nứt ra ở xương hông và cẳng chân, cậu vội vàng chống tay bò dậy chạy sang bên đường, vẫy tay bắt một chiếc taxi trống tình cờ lái qua.

Tài xế dừng xe vững vàng trước mặt Phương Ngôn, Phương Ngôn cúi đầu nhìn mình, vì cú trượt ngã đó mà trên áo khoác phao và quần dính đầy tuyết, cậu đứng bên cửa, vỗ sạch cả tuyết trên giày rồi mới mở cửa hàng ghế sau ngồi lên xe.

Tài xế đạp ga phóng đi, dấu vết và dấu chân lộn xộn trên bậc thang do cú ngã của Phương Ngôn để lại đã nhanh chóng bị tuyết lớn bao phủ, trước khi có những dấu chân mới giẫm lên, trên đó là một màu trắng xoá mới, trông mà lạnh tê tái.

Sau khi taxi chạy được một lúc, Phương Ngôn mới nhận ra ghế sau bị ướt, quần cậu cũng bị ướt một mảng, mông và đùi lạnh cóng. Cậu nhích sang bên cạnh một chút nhưng cũng ướt, cuối cùng lại ngồi về trước, mông chỉ đặt lên mép ghế, vịn tay vào lưng ghế trước.

Tài xế nhìn cậu một cái qua kính chiếu hậu rồi nói: "Hôm nay chở khách cả ngày, ghế sau đã ướt từ lâu rồi, lúc lái xe ngang qua tôi đã thấy cậu bị ngã một cú, shhhh... Tôi nhìn thôi đã thấy đau rồi, trước khi cậu lên xe tôi đã nói qua cửa kính là không cần phủi tuyết ra khỏi giày làm gì đâu, chắc là cậu không nghe thấy, cứ phủi lâu ơi là lâu, lạnh biết bao nhiêu chứ."

"Tôi không nghe thấy." Phương Ngôn trầm giọng đáp lại một câu, ánh mắt tuỳ ý nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cho dù Phương Ngôn có nghe thấy thì cậu vẫn sẽ phủi, từ trước đến nay điều cậu sợ nhất là gây ra thêm rắc rối cho người khác, những gì có thể làm tốt sẽ cố gắng hết sức để làm tốt, bất kể là đối với ai.

Tài xế bật radio lên nhưng tín hiệu không tốt lắm, vang lên những tiếng rè rè không rõ, tài xế hỏi cậu có muốn nghe gì không.

Phương Ngôn lắc đầu nói không có gì muốn nghe, tài xế liền tắt radio đi rồi lại nói chuyện phiếm với cậu vài câu.

Ngày tuyết đường trơn và kẹt xe, quãng đường một cây số mà lái xe mất hơn 20 phút, cả đường cứ đi rồi lại dừng, một vài chiếc xe ở làn xe bên cạnh chạy không vững, tài xế taxi cũng phanh gấp và quay xe gấp mất mấy lần.

Tim Phương Ngôn cũng giật thót theo hết lần này đến lần khác, cậu lại lấy điện thoại ra xem vài lần.

Cậu biết chuyến bay đến Pháp hiện tại chắc chắn vẫn chưa hạ cánh, hơn nữa âm lượng điện thoại đã được bật ở mức tối đa nên có tin nhắn thì cũng sẽ không bỏ qua. Giống như việc chờ đợi hồi âm của Tang Dịch Minh như bây giờ vậy, đã là một thói quen vô thức được Phương Ngôn được hình thành trong suốt nhiều năm qua.

Trong xe đang bật điều hòa, Phương Ngôn xoa lòng bàn tay vừa đau vừa nhức, khi xoè ngón tay ra mới nhớ ra vừa nãy lúc ngã xuống bậc thang, lòng bàn tay phải của cậu đã nhấn thẳng lên cạnh bậc thang. Mặc dù không bị rách da nhưng vùng nối giữa lòng bàn tay với cổ tay vẫn còn rất đỏ, trông có vẻ là đã bị sưng, bây giờ cậu mới muộn màng cảm thấy đau.

"Có phải đang lạnh không?" Tài xế thấy Phương Ngôn không ngừng xoa tay thì lại vặn điều hòa lên vài độ.

Phương Ngôn quay đầu đi, nhìn đường nét những toà nhà bị gió tuyết làm mờ qua tấm kính mờ sương, lẩm bẩm một câu: "Lạnh, lạnh thật, mùa đông năm nay còn lạnh hơn cả những năm trước..."

Gin: mới chương 1 thôi mà nhà ngoại đã đau hết lòng mề rồi cứuuu 😭😭😭

Lại đào tiếp một bộ truyện mới, motif cũ nhưng được cái má Cửu Lục viết chắc tay nên toi tin tưởng nó sẽ là một bộ đáng đọc y như "Lắm chuyện" =))) theo quy tắc cũ thì chữ trên sẽ là lời tác giả, chữ dưới kèm theo tên Gin là lời tui nhó =))))

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: