Chương 9: Tôi không thích y

Tuyết đọng trong sân đã tan ra, chỉ có tuyết trên mặt đất gồ ghề vẫn trông như một bức màn trắng. Ninh Ngôn Ngôn thử dò xét đạp lên, cảm thấy chơi vui liền vui vẻ chạy về phía trước. Vu Tần Lãng mỉm cười, không nhanh không chậm theo sau lưng cô

Ninh Ngôn Ngôn nhìn thấy phía trước có chim đang mổ thức ăn, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, quay đầu hô: "Anh Tần Lãng, mau nhìn."

Vu Tần Lãng thuận theo hướng cô chỉ, nhìn thấy chim chóc trên mặt tuyết liền không khỏi cười lên.

Đột nhiên sắc mặt cậu biến đổi, nhanh chóng chạy tới.

Ninh Ngôn Ngôn thiếu chút nữa ngã sấp xuống, may mắn Vu Tần Lãng kịp thời đỡ lấy cô, cô vịn cánh tay Tần Lãng, lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Cảm ơn, anh Tần Lãng" .

Vu Tần Lãng cười vỗ vỗ bả vai cô: "Không có việc gì, em có thể đứng lên không?" .

Ninh Ngôn Ngôn gật đầu, cô vừa muốn đứng dậy lại đột nhiên bất động, hướng cậu chớp mắt: "Khương tiên sinh giống như không quá vui vẻ."

Vu Tần Lãng sửng sốt trong một cái chớp mắt, quay đầu liền nhìn thấy Khương Ngôn Lan đứng ở bên cửa, sắc mặt âm trầm nhìn cậu...

Cậu cười cười, quay đầu, xoa đầu của Ninh Ngôn Ngôn: "Đứng lên đi." nhưng Ninh Ngôn Ngôn lại lắc đầu, ngược lại càng thân mật hơn kéo cậu lại, ghé vào lỗ tai cậu thấp giọng khẽ nói: "Anh Tần Lãng, bác gái nói người kia bắt nạt anh, chúng ta không để ý tới hắn có được không." .

Khẳng định là mẹ Vu đã nói với cô cái gì, bình thường Ninh Ngôn Ngôn chưa từng chú ý tới những cái tin đồn ngoài giới kia...

Vu Tần Lãng bật cười: "Ừ, không để ý tới hắn." .

Ninh Ngôn Ngôn lúc này mới mặt giãn ra, cô kéo cánh tay cậu, từ trong ngực cậu lui lại: "Chúng ta trở về đi, có chút lạnh."

Vu Tần Lãng đỡ cô trở về

Lúc về đến cửa lớn, Ninh Ngôn Ngôn ngẩng đầu lên nhàn nhạt nhìn thoáng qua Khương Ngôn, ánh nhìn mang theo mười phần hương vị khoe khoang. Bị một cô nhóc con khiêu khích, quả nhiên mặt của Khương Ngôn Lan càng đen hơn.

Vu Tần Lãng lại chỉ dịu dàng vỗ mu bàn tay của cô nhóc, dìu cô tiến vào đại sảnh

Khương Ngôn Lan nhìn qua bóng lưng hai người, thần sắc trong mắt càng trở nên ảm đạm không rõ.

Sau đó ròng rã một ngày, Vu Tần Lãng đều theo bên Ninh Ngôn Ngôn, thậm chí ngay cả lúc dùng bữa ăn, Ninh Ngôn Ngôn cũng đều quấn lấy Vu Tần Lãng.

Hết lần này tới lần khác Vu Tần Lãng tốt tính đối đáp, thái độ của cậu thậm chí được cho dịu dàng đến cực điểm. Khương Ngôn Lan nhìn trong mắt, tự nhiên càng bực bội hơn.

Hắn ngồi trên ghế salon ở đại sảnh không nói một lời cũng không để ý tới những người khác.

Mẹ Vu mời khách mới, phần lớn là biết Khương Ngôn Lan, có ý cùng hắn nói chuyện phiếm vài câu, nhưng toàn thân hắn trên dưới đều viết ba chữ "Không vui vẻ" khiến người ta không dám tới gần.

Rốt cuộc nhịn đến lúc bữa tối kết thúc, đưa tiễn khách, Khương Ngôn Lan thấy Tần Lãng đi về tầng lầu có hai gian phòng, hắn vội vàng đứng dậy đi theo.

Tại đầu bậc thang, mẹ Vu gọi lại hắn, mỉm cười nói: "Ngôn Lan, cậu hôm nay cũng đã gặp cô con gái nhỏ của Ninh gia, cậu cảm thấy thế nào?"

Khương Ngôn Lan nhớ tới cô gái quấn lấy Vu Tần Lãng không thả kia, cắn răng nói: "Rất tốt." .

Mẹ Vu cười thở dài: "Ta cũng cảm thấy rất tốt, đáng tiếc Tần Lãng dường như không thích."

Khương Ngôn Lan nghe vào trong tai, tâm tình lập tức tốt, hắn cười nói: "Thật đáng tiếc."

Mẹ Vu nhìn hắn một chút, cũng cười nói: "Là rất đáng tiếc, ta cảm thấy đứa bé Ninh Ngôn kia không tệ."

Khương Ngôn Lan mỉm cười, cũng không phản bác lời bà.

Mẹ Vu lại nói tiếp: "Ta nghĩ Tần Lãng khả năng không thích nữ, không quan hệ, ngày mai ta mang Tần Lãng đi tham gia tiệc rượu của hàng xóm sát vách, bọn họ có con trai cùng Tần Lãng không chênh lệch nhiều, ở nước Mỹ công tác hôm qua vừa trở về."

Khương Ngôn Lan sắc mặt cứng đờ, rốt cuộc hiểu rõ ý tứ của bà.

Hắn trầm mặc một hồi, nói: "Mẹ, Tần Lãng không nhất định nguyện ý bị kéo đi xem mắt." .

Mẹ Vu cười nói: "Thế nhưng nó cũng không đưa ra phản đối." .

Biểu tình của Khương Ngôn Lan ngưng trệ, lại nói không ra lời.

Mẹ Vu liếc hắn một cái, nói: "Cũng giống như khi nó ly hôn cũng chưa hề cùng chúng ta phàn nàn qua, thậm chí cũng chẳng lộ ra nửa điểm tâm tư, nhưng ta biết nó khẳng định rất đau lòng" .

Đây là lần đầu tiên mẹ Vu trực tiếp đề cập đến việc bọn họ ly hôn.

Khương Ngôn Lan rũ mắt không trả lời...

Mẹ Vu lại nhìn hắn một chút: "Thằng bé chỉ là không nói mà thôi, trong lòng so với ai khác đều hiểu." .

Hai tay Khương Ngôn Lan nắm thành quyền, ngực hắn như bị thứ gì ngăn chặn, hô hấp đều có chút khó khăn.

Mẹ Vu nói: "Lúc trước cậu hướng thằng cầu hôn, ta cùng ba của nó đều khuyên nó nghĩ rõ ràng, nó lại khăng khăng muốn cùng cậu kết hôn."

Đây là lần đầu tiên Khương Ngôn Lan nghe được thái độ của Vu Tần Lãng ngay lúc đó, hắn chỉ cảm thấy nhịp tim đập như trống...

Hóa ra Vu Tần Lãng cũng không phải là không nguyện ý kết hôn.

Khương Ngôn Lan rốt cuộc khống chế không nổi, hắn nắm chắc lan can thang lầu...Hắn ngẩng đầu nhìn về phía lầu hai, tình tự trong mắt mơ hồ toát ra, thật giống như sẽ lập tức mãnh liệt mà tràn ra.

Mẹ Vu nhìn hắn đứng đấy bất động, bà lắc đầu, quay người hướng thư phòng đi đến...

Lúc rời đi, bà nhìn thoáng qua Khương Ngôn Lan, nói: "Cậu cũng cẩn thận suy nghĩ đi. Làm mẹ, ta không hy vọng con trai mình nhiều lần bị tổn thương." .

Khương Ngôn Lan như cũ nắm lấy lan can, trầm mặc không nói chuyện.

Mẹ Vu lại nói: "Nếu như cậu ngày mai muốn cùng chúng ta đi tiệc rượu, cũng không phải không thể nhưng ta cảm thấy cậu khả năng không quá ưa thích."

Xem ra bà vẫn là có ý định tiếp tục mang Vu Tần Lãng đi ra mắt.

Khương Ngôn Lan thần sắc đã khôi phục như thường, cười, gật đầu nói: "Vâng, con sẽ cân nhắc." .

Cùng mẹ Vu nói ngủ ngon, đưa mắt nhìn bà rời khỏi đại sảnh, Khương Ngôn Lan mới chậm rãi đi đến cầu thang.

Hắn dừng lại ở trước phòng ngủ Tần Lãng, mấy lần giơ tay lên, nhưng vẫn không có rơi xuống...

Nửa ngày, hắn mới hơi nhíu xuống lông mày, gõ vang cửa phòng.

Vu Tần Lãng mở cửa cho hắn, một bên đi vào trong, một bên tùy ý hỏi: "Ồn ào một ngày, anh không có ý định sớm nghỉ ngơi một chút?"

Khương Ngôn Lan không có đáp cậu, hắn trực tiếp đóng cửa phòng rồi tựa lưng ở trên cửa nhìn chằm chằm thân ảnh của cậu.

Vu Tần Lãng vừa mới tắm rửa qua, trên thân mặc áo choàng tắm, tóc vẫn ẩm ướt...Cậu ngồi tại giường theo lau tóc ẩm, khá lâu vẫn không nghe thấy thanh âm của Khương Ngôn Lan liền không khỏi quay đầu lại, ngay lập tức đối với con ngươi sâu không thấy đáy của hắn...

"Thế nào?" Vu Tần Lãng chần chừ một lúc, hỏi, "Có phải anh không điều chỉnh xong chênh lệch nên ngủ không được?"

Khương Ngôn Lan chậm rãi đi qua, ở bên người cậu ngồi xuống.

"Tần Lãng." Hắn khẽ gọi một tiếng, đưa tay đem Tần Lãng ôm vào trong ngực...

Vu Tần Lãng hơi kinh ngạc không biết đã xảy ra chuyện gì, cậu muốn đẩy hắn ra nhưng cuối cùng cũng lại bị mềm lòng...

Khương Ngôn Lan đem đầu vùi vào trong cổ của cậu, buồn bực không lên tiếng cọ cậu.

Vu Tần Lãng nói: "Mệt mỏi?"

Khương Ngôn Lan không trả lời, chỉ là chăm chú bóp chặt eo của cậu không thả...Vu Tần Lãng ánh mắt lóe lên một tia bất đắc dĩ, nhưng cậu không giãy dụa, mặc cho hắn ôm. Cũng không biết trải qua bao lâu, cậu mới nghe Khương Ngôn Lan ghé vào lỗ tai thấp giọng nói: "Tần Lãng, tôi là thật lòng thích em."

Vu Tần Lãng ngẩn người, rất nhanh cười vỗ cánh tay hắn giống như dỗ một đứa bé...

Những tiếng "thích" thường xuyên treo ở bên miệng hắn nhưng về phần có thật hay không lại không thể nào kiểm chứng.

Thấy Vu Tần Lãng thái độ qua loa, căn bản là cậu không tin hắn, Khương Ngôn Lan liền có chút gấp. Hắn ngẩng đầu lên, lầm bầm: "Tần Lãng..."

Vu Tần Lãng cười cười, lùi lại một chút, nói: "Tóc em chưa có sấy, sẽ làm quần áo của anh bị ướt."

Khương Ngôn Lan trong mắt toàn uất ức, bất mãn trừng cậu...

Vu Tần Lãng chỉ coi như không thấy, nói: "Em lập tức đi ngủ, anh cũng trở về phòng nghỉ ngơi đi." .

Nói rồi đứng dậy, dự định đến phòng tắm đổi khăn lau tóc.

Khương Ngôn Lan lại đột nhiên từ phía sau ôm cậu, cằm đặt trên bả vai Tần Lãng, khiến cậu căn bản không có cách nào lại cử động.

Vu Tần Lãng không khỏi khe khẽ thở dài trong lòng...

Khương Ngôn Lan cọ cổ cậu, không buông tha gọi cậu: "Tần Lãng..." .

Vu Tần Lãng cũng không để ý tới hắn, hắn cũng không thèm để ý, chỉ là trầm thấp gọi tên của cậu...

Mí mắt Tần Lãng khẽ cụp xuống, lông mi thật dài che khuất tình tự trong mắt, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Hai người cứ duy trì tư thế như vậy, ngay lúc Tần Lãng muốn tránh ra, hắn lại bỗng nhiên mở miệng: "Tần Lãng, tôi chỉ thích em."

Vu Tần Lãng khóe miệng hơi câu lên, đẩy bàn tay hắn ra, cũng không đem câu nói này để ở trong lòng...Khương Ngôn Lan ước chừng cũng đoán được ý nghĩ của cậu, một lần nữa đem cậu ôm sát, vội vàng nói: "Thật, tôi tuyệt không thích Giản Khải."

Lần đầu tiên nghe hắn nói về tình nhân cũ, không nghĩ là ở loại tình huống này...

Lúc trước hắn không nói đến Giản Khải trước mặt cậu, đem y bảo

bọc rất khá.

Vu Tần Lãng chỉ là sửng sốt trong chớp mắt, rất nhanh cười lên: "Kỳ thật chuyện này không quan trọng"

Khương Ngôn Lan sợ nhất dạng biểu tình bình tĩnh lại thờ ơ này của cậu, dưới tay dùng sức, cơ hồ muốn đem thân thể của cậu cắt đứt...

Vu Tần Lãng trầm mặc, nhẹ giọng khuyên hắn: "Ngôn Lan, anh trước thả em ra." .

"Không thả." Ở trước mặt Vu Tần Lãng, Khương Ngôn Lan am hiểu nhất là chơi xấu...

Vu Tần Lãng im ắng thở dài, nửa ngày sau mới khàn khàn nói: "... Em nhìn thấy hai người ở một chỗ ôm nhau." .

Khương Ngôn Lan khẽ giật mình, hiểu được cậu đang nói cái gì, giọng gấp gáp nói: "Tôi thật không thích y, tôi cùng y không có gì."

Vu Tần Lãng rũ mắt: "Đúng vậy, anh không thích, nhưng cũng không nỡ tổn thương cậu ấy." .

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro