Chương 30

Trần kha nuốt cơm xuống, cũng không vì sự có mặt của Vân Hy công chúa mà e ngại, nhìn Trịnh Đan Ny từ tốn nói:

"Ta muốn thu lại khuôn viên ở hướng Đông, nên hôm nay đã đến bàn bạc với Từ thúc. Việc quan trọng vẫn là nhờ sự tài trợ to lớn của Nương tử đây"

Tiếu ý rõ ràng hiện lên trên khuôn mặt của Trần Kha , tay vẫn nhiệt tình gắp đồ ăn, ăn cho xong.

Lúc này đây, ước chừng chưa tới nửa khắc, Trịnh Đan Ny  cùng Vân Hy công chúa đồng thời gác đũa. Ý gì? - đã dùng bữa xong rồi.

Trần Kha  không xa lạ với cảnh này nên không để tâm, mà vẫn yên lặng ăn cho no.

"Tỉ phu nói đến gia viên của thương gia Trần Vỹ sao?"

Khác với mong chờ của Trần Kha , người lên tiếng không phải Trịnh Đan Ny , mà là Vân Hy công chúa. Đôi phu thê trẻ hướng mắt về Vân Hy, nàng tiếp tục:

"Nghe nói Trần Vỹ đã về quê an hưởng tuổi già rồi thì phải?"

Trịnh Đan Ny  biết Trần Kha  lại như trên mây, nên nói thêm.

"Trần Vỹ là một thương nhân có tiếng, không chỉ việc đóng thuế nhiều cho triều đình, cứu tế bá tánh nghèo khó, mà quan trọng hơn ông chính là trong nghèo khó vươn lên để có gia sản như hiện giờ"

Trần Kha gật gù, thầm tán thưởng hai nữ nhân này vừa xinh đẹp, thông minh, kiến thức lại rộng.

Người thức thời như Trần Kha thì có phải được khen GA-Lăng lắm không? không đợi hai nữ nhân này thắc mắc, đã tự mình giải thích:

"Ta muốn sửa sai lại nơi đó một chút, ta muốn mở 1 quán mới"

Hai nữ nhân còn muốn nghe thêm, nhưng mà Trần Kha  chỉ nói có bấy nhiêu thôi.

Điều tốt nhất chính là họ không có ý ép Trần Kha  nói thêm. Xong bữa tối, Vân Hy nói vài câu cùng Trịnh Đan Ny  rồi trở về phòng khách nghỉ ngơi.

Bầu trời đêm lành lạnh, không gian yên tĩnh đến không dám đóng cửa mạnh. Từ thư phòng tắm trở về, Trần Kha nhìn thấy Trịnh Đan Ny ngồi trước gương ở bàn trang điểm tháo đi trang sức.

Lặng lẽ đi đến phía sau Trịnh Đan Ny , gỡ đi cây trâm cuối cùng trên đầu, cuối người ôm Trịnh Đan Ny từ phía sau.

"Đi ngủ thôi nương tử"

Trịnh Đan Ny mất tự nhiên, chưa kịp phản ứng thì Trần Kha đã bế nàng lên, mang đến bên giường, rồi nhanh nhanh chạy đến bàn thổi tắt nến. Một loạt hành động y như trẻ con này chọc cười Trịnh Đan Ny .

Trần Kha đến bên giường đã thấy gương mặt trắng hồng của nàng hiện lên sự vui vẻ, đôi mắt như mùa thu câu dẫn đến mê người.

Đợi Trần Kha lên giường xong, Trịnh Đan Ny  nửa đùa nửa thật hỏi:

"Kha xem ra cũng có một chút công phu tắt nến?"

Trần Kha lúc này mới vỗ trán, trợn mắt:

"Nàng là đang đùa giỡn ta sao, ta quên mất nàng chỉ cần búng một phát là tắt rồi mà, vậy sau này mỗi tối nàng sẽ là người tắt nến, ta thì đóng cửa, hehe"

Vậy là hạ màng xuống, ôm eo Trịnh Đan Ny , mũi hôn nhẹ lên trán nữ nhân trong lòng, nhắm mắt hưởng thụ.

"Tại sao Kha ngủ là cứ phải ôm chặt ta như vậy?"

"Rất dễ chịu?"

Trần Kha nhắm mắt trả lời, chưa tới 5 giây sau mở mắt, tay chống đầu, nằm nghiêng một bên, tư thế ái mụi nhìn Trịnh Đan Ny :

"Không lẽ nàng khó chịu?"

Trịnh Đan Ny  lắc đầu, miệng cắn lấy một bên môi, mày nhăng lại như lại muốn nói thêm gì, lại thôi.

Trần Kha  thấy vậy liền tiến sát, mặt đối mặt hỏi thêm:

"Nàng muốn nói gì sao? ta không buồn đâu"

"Kha thường ôm người khác khi ngủ như vậy sao?"

"Ta làm gì có chứ, ta chỉ ôm nàng mới thấy thoải mái thôi"

Trịnh Đan Ny không nói gì, xoay người đưa lưng lại với Trần Kha, Trần Kha cũng không hỏi thêm, gửi một nụ hôn nơi má đào, an phận ngủ.

Nói về Trịnh Đan Ny , nghe được câu trả lời như ý, lòng một trận ngọt ngào. Nếu câu trả lời là có - một ai đó, thì từ nay về sau nàng sẽ không cho phép Trần Kha  chạm vào nàng nữa, cũng mai Trần Kha miệng lưỡi trơn tru, vì thế nàng cũng chìm sâu vào giấc ngủ.

Trần Kha  theo thói quen mở mắt, đã không thấy người bên cạnh, cũng không lười biếng thêm mà bật dậy. Nhanh chóng vệ sinh cá nhân, rồi tìm Đại quản gia Nguyệt Kim, yêu cầu giờ Thìn gặp tại thư phòng.

"Hôm nay tỉ phu dậy sớm hơn mọi người thì phải, ngày thường Sương tỉ cứ mách rằng tỉ phu luôn thích ngủ đến mặt trời lên đỉnh"

Trần Kha  nhíu mày, nhìn sang Trịnh Đan Ny  đang nhàn nhạt uống trà, mặt nàng lại lạnh như tuyết trời mùa đông. Tự dưng Trần Kha  thấy sợ, Trịnh Đan Ny  lật mặt cũng nhanh thiệt.

Nên vừa ngồi xuống ghế, bên cạnh Trịnh Đan Ny , tự tay rót một ly trà nóng, rồi nói:

"Thường ngày ta lười biếng thật, nhưng hôm nay có Vân Hy mụi tại phủ, ta sao có thể làm xấu mặt nương tử đây"

Nói đoạn, vừa uống ngụm trà, lại liếc mắt chờ xem phản ứng của Trịnh Đan Ny . Tự nhiên nhìn thần thái của người ta, mà lòng trấn động, đây không phải nghĩa bóng, là nghĩa đen. Trần Kha  chính thức bị bỏng miệng do nước trà quá nóng.

Một tiếng "A" của Trần Kha, làm cục diện thay đổi.........

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro