Động Tác Nhỏ
Không lâu sau, Cúc Tịnh Y cho người đưa Ninh Kha về trông chừng nghiêm ngặt, còn mình thì mặt ủ mày chau về trước giường, chống nạnh trừng mắt nhìn Lâm Tư Ý : " Tiểu Tứ , tôi nói thật với cậu , nếu cậu mãi không chịu tỉnh, tôi sẽ sà vào lòng người khác đấy."
Trong lều vô cùng yên tĩnh.
Cúc Tịnh Y cắn răng, không ngừng cố gắng: "Họ Lâm kia, cậu thật sự không sợ tôi chạy theo người khác sao? Tôi rất có giá đấy."
Bình thường Cúc Tịnh Y chẳng dám hó hé lấy một lời những chuyện thế này đâu.
Năm phút sau, cô uể oải ngã ngồi trên ghế, nhìn gò má hôn mê của Lâm Tư Ý , mi mắt chậm rãi rủ xuống.
Chắc cô điên rồi, lại có ý đồ khích tướng cậu tỉnh lại.
Những lời đó chỉ là vấn đề của riêng cô, chắc Lâm Tư Ý vốn chẳng bận tâm.
Ánh mắt Cúc Tịnh Y lưu luyến trên ngón tay thô ráp của Lâm Tư Ý .
Cô do dự mãi, cuối cùng đầu ngón tay run run móc ngón trỏ của Lâm Tư Ý , nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nếu cậu chết thật thì sau này ai sẽ thoa thuốc cho tôi khi tôi bị thương. Tiểu Ny cũng đang chờ cậu gọi điện thoại đấy, tỉnh lại nhanh chút được không..."
Đáp lại cô vẫn là sự tĩnh lặng của gian phòng.
Cúc Tịnh Y khổ sở, ý niệm muốn giết Ninh Kha không ngừng sôi trào.
Bỗng dưng cô nghĩ đến một chuyện, lấy điện thoại trong túi bật album lên, lục tìm gì đó.
Không bao lâu sau, cô tìm được một video trong thư mục ẩn của album.
Đó là mấy tháng trước, công xưởng biên giới nhận được đơn đặt hàng vũ khí của tổ chức nước ngoài nào đó, thế nên ai nấy cũng vui vẻ, đêm hôm ấy nổi lửa chúc mừng ở công xưởng phụ kiện.
Cô giấu đoạn video này đã lâu, bên trong quay lại bộ dạng đầy sức sống của Lâm Tư Ý khi bị thuộc hạ trêu ghẹo.
Ánh mắt Cúc Tịnh Y càng lúc càng sáng.
Cô lại ra ngoài lều, rủ rỉ mấy câu bên tai thuộc hạ, thúc giục: "Trong vòng hai tiếng đồng hồ phải tìm cho ra."
"Được, Cúc Tỷ ."...
Bên kia, Đan Ny đợi một lúc ở hành lang, thấy điện thoại vẫn không có động tĩnh gì đành quay lại phòng bao.
Nghe tiếng mở cửa, Lưu Khiết đang nhả khói thuốc không ngừng lập tức ngồi thẳng người lại hỏi: "Em gái, em gọi cho chị ba em rồi à?"
Đan Ny cầm điện thoại ngồi xuống, bình tĩnh lắc đầu: "Tôi chỉ đến phòng vệ sinh một chuyến thôi."
Lưu Khiết : "..."
Chị ta cắn điếu thuốc, buồn bực phả làn khói trắng.
Trần Kha liếc nhìn Đan Ny , thầm nhíu mày.
Đan Ny vô tội nhìn cô , nhân lúc Lưu Khiết không chú ý thì nháy mắt với Trần Kha .
Lưu Khiết vốn không thấy được động tác nhỏ của hai người.
Chị ta xoa trán, buồn bực than thở: "Số hàng đó gửi cho phía đối tác, nếu chậm trễ thêm mấy ngày, mối làm ăn của tôi chắc tiêu rồi, thanh danh cũng mất luôn. Em gái à, em nói xem chị ba em phải làm sao mới nhả hàng ra, muốn bao nhiêu cứ bảo chị ta ra giá."
Nói ra những lời này, Lưu Khiết cảm giác tim mình đang rỉ máu.
Tính này tính nọ cũng không ngờ được hàng của chị ta sẽ kẹt ở biên giới.
Khổ nỗi đó lại là địa bàn khỉ ho gà gáy của Lâm Tư Ý .
Thế lực của Quảng Châu muốn xâm nhập cũng không phải là chuyện một sớm một chiều.
Thật là đau đầu mà.
Đan Ny cụp mắt nhấp ngụm trà: "Lâm Tam không thiếu tiền."
Lưu Khiết mím môi, gật đầu như thật nhưng trong lòng đang oán thầm: Phải, chị ba em không thiếu tiền, nhưng khiếm khuyết tình cảm.
Tiệc cua hôm nay Lưu Khiết ăn như đang nhai sáp.
Trong thời điểm bị ai phiền lòng như vậy, chị ta còn phải chịu đựng mấy động tác nhỏ ngọt ngào của hai người đối diện.
Chẳng hạn như Trần Kha kẹp một miếng chân cua trong đĩa, không đưa Đan Ny ngay mà phải chấm sốt đầy đủ mới cho vào đĩa của nàng .
Cứ như Đan Ny không có tay vậy.
Lại nhìn sang Đan Ny , nàng ăn thong thả, nhìn chân cua đưa đến còn nhếch môi cau mày: "Không ăn nữa."
Lưu Khiết liếc Trần Kha , thấy cô đặt đũa xuống, kiên nhẫn dỗ dành: "Ăn một miếng nữa thôi."
Dẹp bữa tiệc cua này đi!
Lưu Khiết đập mạnh đũa xuống, đứng dậy ra ngoài.
Bực quá đi.
Đi thẳng đến cửa cũng không nghe ai giữ lại mình, thế nên ngay lúc ra khỏi phòng bao, Lưu Khiết tự tìm đường lui cho mình: "Tôi đến phòng vệ sinh."
Hai người trong phòng đồng thanh nói: "Ừ."
Lưu Khiết xoay người rời đi.
Đan Ny nhìn cửa khép hờ, qua một lúc nghe được tiếng bước chân càng lúc càng xa mới buông đũa đối mặt với Trần Kha , giọng hờn dỗi: " Chị ba em ra ngoài không mang điện thoại, để lát em hỏi lại."
Trần Kha gật đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn Đan Ny : "Ừ, đừng miễn cưỡng."
"Không đâu." Đan Ny nén ưu tư xuống đáy lòng, cứ thấy chuyện hơi khác thường.
Nhưng nàng cũng chỉ đành chờ Lâm Tam gọi điện lại rồi mới hỏi cho rõ.
Sau mấy giây yên ắng, Trần Kha trầm giọng hỏi: "Sắp xếp thời gian đến Parma chưa?"
Đan Ny miễn cưỡng dựa ra lưng ghế: "Em tính thứ Sáu dự lễ tốt nghiệp xong thì xin nghỉ với Viện sĩ Giang."
Lễ tốt nghiệp chỉ có một lần, nàng không muốn bỏ lỡ.
Trần Kha chỉ "ừ", nhìn gương mặt trắng nõn của Đan Ny , lấy mu bàn tay cọ cọ: "Sắp xếp thời gian rồi báo trước chị biết."
"Ừ, em biết rồi."
Đan Ny hơi cong môi, sau đó nghiêng người, tựa vai lên lưng ghế, nhìn Trần Kha , hứng thú hỏi: " Chị nói xem, đi Parma có gặp Trần Quỳnh Anh không?"
Ngón tay đang vuốt ve gò má nàng của cô khựng lại, Trần Kha thích thú nhướng mày: "Sao tự dưng nhắc đến bà ta?"
Đan Ny ngẫm nghĩ, ánh mắt lấp lánh: "Em chỉ tò mò thôi, xem thử Phó chủ tịch Hội đồng nghiên cứu y khoa là người thế nào."
Ánh mắt Trần Kha thoáng lạnh lẽo, cô rút một điếu trong bao thuốc lá, chơi đùa trên đầu ngón tay, im lặng một lúc rồi cân nhắc nhếch môi: "Sẽ gặp thôi. Hai hôm trước người trong tộc đã triệu bà ta và Trần Anh về Parma."
Đan Ny nhìn Trần Kha , ý cười trong mắt càng sâu, có chút mong đợi. ...
Không lâu sau, Lưu Khiết quay lại.
Hình như chị ta đã rửa mặt, tâm trạng ổn định hơn nhiều.
Sau khi vào cửa, chị ta cầm khăn ăn trên bàn lau giọt nước đọng trên cằm, tính nói gì đó thì điện thoại của Đan Ny đổ chuông.
Nàng nhìn người gọi, không chào hỏi gì đã đứng dậy rời khỏi phòng bao.
Lưu Khiết trợn mắt há mồm, nóng vội hỏi: "Có phải Lâm Tư Ý không?"
Trần Kha mặc kệ chị ta, châm điếu thuốc, nhìn nơi nào đó như có điều suy nghĩ.
Bên ngoài, Đan Ny nhận cuộc gọi.
" Đan Ny , sao thế?" Đan Ny cầm điện thoại nhíu mày, bên trong là tiếng gió thét gào, xung quanh vô cùng ầm ĩ, thậm chí không nghe rõ giọng Lâm Tư Ý .
Nàng chau mày, trần thuật lại đơn giản, trong điện thoại truyền đến tiếng động cơ nổ máy, sau đó đối phương nói: " Chị biết rồi, chuyện này em đừng xen vào, nghe lời."
Rồi điện thoại cúp.
Tất cả nhìn như bình thường, nhưng lại là lạ không nói rõ được.
Dù là thái độ hay giọng nói của đối phương cũng rất giống của Lâm Tư Ý .
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro