Chương 15: Đổi giày.

Người dịch + beta: 一个陌生人。

———

Trịnh Bằng Khinh và Đổng Minh Ân mỗi người một bên, dìu Lâm Nhã Chí về phía phòng y tế. Nhưng Lâm Nhã Chí hình như vẫn không cảm thấy tình trạng của mình có gì nghiêm trọng, vẫn còn vùng vẫy: "Thầy thực sự không sao, không cần đến phòng y tế đâu. Chúng ta về lớp học tiếp đi."

Sức của Lâm Nhã Chí không hề nhỏ, suýt nữa Đổng Minh Ân không giữ nổi, cậu nhìn Trịnh Bằng Khinh, dở khóc dở cười: "Tao thấy thầy Lâm khỏe lắm mà."

Trịnh Bằng Khinh không dao động: "Để bác sĩ kiểm tra xong rồi tính."

Ba người lôi kéo nhau đi ngang qua các lớp khác. Vì thế mà học sinh các lớp đấy đều nhìn thấy một trong những học sinh nổi tiếng nhất khối và đàn em của hắn đang cùng nhau kéo lê giáo viên toán được đồn là người mà hắn ghét nhất qua cửa sổ, ánh mắt ai nấy đều hiện rõ sự đầy nghi ngờ.

Lâm Nhã Chí cảm thấy là một giáo viên mà lại bị hai học sinh dìu đến phòng y tế thì trông có vẻ không ổn, nếu là bình thường thì tình huống này nên phải đảo ngược mới đúng. Ông định nói lý với Trịnh Bằng Khinh thêm chút nữa, nhưng còn chưa kịp mở miệng, Đổng Minh Ân đã vì sợ không giữ được ông mà đưa một tay siết chặt eo ông, tay còn lại ép chặt bụng ông để giữ vững. Lâm Nhã Chí chỉ cảm thấy dạ dày bị thúc một cú, cả ruột gan lập tức cuộn trào, không thể nhịn nổi nữa, “ọe—” một tiếng nôn thốc ra, còn văng một ít lên giày của hai học sinh.

Lâm Nhã Chí: "..."

Đổng Minh Ân: "...”

Trải qua việc sáng nay con trai của ông cũng nôn mửa, Trịnh Bằng Khinh bây giờ lại rất bình tĩnh, trên mặt không có lấy một sự thay đổi nào, tiếp tục kiên quyết kéo Lâm Nhã Chí đi: "Thầy vẫn nên để bác sĩ khám thử đi."

Lâm Nhã Chí rất lúng túng, đối mặt với thực tế rành rành, không còn mặt mũi nào nói mình không sao nữa: "Vậy thì đi xem một chút đi."

Bọn họ không để ý rằng, trong một lớp học gần đó, từng ánh mắt kinh hãi đang dõi theo toàn bộ sự việc.

Vì thế mà đến giờ nghỉ giữa tiết ba, Lâm Khiển lập tức nghe được tin tức, bố anh bị Trịnh Bằng Khinh đánh đến mức nôn mửa. Lời đồn lan truyền có đầu có cuối, thậm chí có người còn thề thốt là mình tận mắt chứng kiến Trịnh Bằng Khinh lôi Lâm Nhã Chí ra khỏi lớp rồi đánh cho nôn cả ra. Lâm Khiển nghe mà sững sờ. Trí tưởng tượng của đám bạn cùng lớp thật sự quá phong phú.

Hứa Dao cũng bị lời đồn làm cho tức giận: "Vãi, Trịnh Bằng Khinh quá đáng thật sự!"

Lâm Khiển ngước mắt nhìn cậu ta một cái, thản nhiên nói: "Sáng nay mày cũng vừa đổ oan cho anh ấy một lần rồi đấy."

Hứa Dao nghe vậy suýt nữa lại bắt đầu nấc, mặt đỏ lên, rồi lại kinh ngạc: "Chẳng lẽ ba mày nôn như thế cũng là do ăn phải đồ của mình mà?"

Lâm Khiển nghĩ một lát: "Có thể lắm, sáng nay ông ấy cũng ăn."

Hứa Dao kinh ngạc: "Tao còn tưởng ông ấy cố ý đầu độc mày đấy?"

"Làm người thì nên có lòng tin vào nhau một chút." Lâm Khiển nhìn cậu một cách đầy ẩn ý, rồi đứng dậy: "Tao qua phòng y tế, tiết sau nhớ xin phép hộ tao."

Nhìn bóng lưng của Lâm Khiển, Hứa Dao không khỏi thắc mắc. Sao Lâm Khiển lại chắc chắn rằng không phải Trịnh Bằng Khinh ra tay?

Lâm Khiển vừa đến phòng y tế đã nghe thấy giọng của Lâm Nhã Chí: "…Không ngờ thật sự là ngộ độc thực phẩm, chắc chắn do đồ ăn ngoài tối qua không sạch sẽ. Bây giờ vấn đề an toàn thực phẩm đúng là đáng lo ngại…"

Ngay sau đó là Trịnh Bằng Khinh chịu không nổi nữa nói một câu: "Đồ tối qua không sạch thì đâu thể đợi đến bây giờ mới nôn."

Lâm Nhã Chí vẫn hoàn toàn không có tính tự giác: "Vậy thì thầy nghĩ không ra rồi."
Đúng lúc này, bác sĩ mang thuốc tới, nghe vậy bèn nói: "Là do bữa sáng có vấn đề."
Rồi quay sang hỏi Lâm Nhã Chí: "Sáng nay thầy ăn gì?"

Nụ cười trên mặt Lâm Nhã Chí dần biến mất, đột nhiên bật dậy: "Khiển cũng ăn bữa sáng tôi làm, tôi phải gọi nó đến kiểm tra ngay."

Ông vừa đứng lên thì lập tức chạm mặt Lâm Khiển. Khóe miệng Lâm Khiển giật giật, bước tới đè ông xuống giường bệnh: "Con không sao, ba nghỉ ngơi cho tốt đi."

"Thật sự không sao chứ?" Lâm Nhã Chí vội vàng nhìn con trai từ trên xuống dưới một lượt, thấy nó vẫn sống động như thường mới hơi yên tâm.

Ngược lại, Đổng Minh Ân lại nghe ra điểm mấu chốt, lập tức cười phá lên: "Vãi, thầy bị ngộ độc thực phẩm vì ăn đồ mình tự nấu á? Đúng là nhân tài!"

Lời vừa thốt ra đã bị ánh mắt sắc như dao của Trịnh Bằng Khinh chém thẳng tới, dọa cậu ta lập tức ngậm miệng.

Lâm Nhã Chí vô cùng xấu hổ, ngượng ngùng biện minh: "Không biết có phải do nguyên liệu không tươi hay không…"

Vì sức khỏe của bạn trai, Trịnh Bằng Khinh quyết định đứng ra, tàn nhẫn xé nát ảo tưởng của Lâm Nhã Chí: "Thầy, em nghĩ tốt nhất là thầy đừng nấu ăn nữa. Thầy nên yêu quý mạng sống, tránh xa nhà bếp đi ạ."

Lâm Nhã Chí đắng lòng, nhưng không thể phản bác, chỉ có thể buồn bực nằm lại xuống giường bệnh, trên mặt tràn đầy vẻ không cam tâm. Đúng lúc này, điện thoại đặt trên tủ bên cạnh reo lên. Lâm Khiển thuận tay cầm lấy giúp ông. Trên màn hình hiển thị: Thi Dật.

Lâm Khiển vô thức liếc mắt nhìn Trịnh Bằng Khinh, lại thấy hắn sắc mặt bình thường như không nhìn thấy gì. Lâm Khiển đưa điện thoại cho Lâm Nhã Chí. Ông nhìn thoáng qua, sắc mặt khựng lại một chút, chần chừ ngẩng lên nhìn cậu.

Lâm Khiển nói: "Bọn con về lớp trước đây."

Lâm Nhã Chí thấy anh không có phản ứng gì quá mức, âm thầm thở phào một hơi, chỉ gật đầu mà không nói gì thêm.

Ra khỏi phòng y tế, Đổng Minh Ân lập tức hớn hở tuôn trào xả một bụng cà khịa: "Tao thề, đây là lần đầu tiên tao thấy có người ăn cơm mình nấu mà bị ngộ độc thực phẩm, đỉnh thật sự. Tao phải mau chia sẻ với bọn trong lớp mới được…"

Cậu ta vừa nói được một câu đã nhận ra chẳng có ai đáp lại, quay đầu nhìn mới thấy hai người kia như đang ở trong thế giới riêng của mình, hoàn toàn không ai nghe cậu ta nói.

Đổng Minh Ân bỗng thấy có chút cô đơn, không chịu nổi mà lên tiếng tìm cảm giác tồn tại: "Hai người…"

Trịnh Bằng Khinh cuối cùng cũng chú ý đến cậu, khẽ nhíu mày: "Mày về lớp trước đi."

Đổng Minh Ân nghi hoặc: "Thế còn mày?"

"Tao đi cùng Lâm Khiển."

Đổng Minh Ân sững người, nhìn Trịnh Bằng Khinh rồi lại nhìn Lâm Khiển, trong lòng có chút xót xa: "Đại ca, anh không cần phải…" lấy lòng nó như thế đâu. Lời đến bên miệng, cuối cùng lại bị cậu ta nuốt trở lại.

"Đại ca, em sẽ chăm chỉ học tập." Đổng Minh Ân nghiêm túc nói.

Trịnh Bằng Khinh không hiểu sao đàn em lại đột nhiên nghiêm túc, nhưng thấy cũng không có gì xấu, lập tức gật đầu: "Cố lên."

Đổng Minh Ân lại hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Khiển một cái. Lâm Khiển không hiểu nổi ánh mắt đó có ý gì, nhưng dù sao cũng là đàn em của bạn trai mình, xem như người nhà, thế nên rất thân thiện mà nở một nụ cười: "Cố lên nhé."

Đổng Minh Ân: !!! Thách thức! Rõ ràng là thách thức!

Nhìn theo bóng lưng của Đổng Minh Ân, dường như vẫn có thể thấy được ý chí chiến đấu bỗng chốc dâng cao của cậu, Lâm Khiển cảm thán: "Mọi người hình như đều đã khác rồi."

Trịnh Bằng Khinh đột nhiên siết chặt cổ tay của anh rồi áp sát anh, vùi mặt vào cổ của anh, giọng trầm thấp: "Còn em thì sao, em sẽ không thay đổi chứ?"

Lâm Khiển vòng tay ra sau lưng hắn, ôm chặt hơn một chút, nói: "Khó nói lắm…"

Trịnh Bằng Khinh dùng răng nhẹ nhàng cọ xát lên cổ anh, ý cảnh cáo rất rõ ràng.

"Em nghĩ em có thể sẽ cao hơn…" Lâm Khiển nói. Ngay sau đó, cổ bị cắn nhẹ một cái, không đau, nhưng có chút tê dại.

"Dù em có cao thành người khổng lồ cũng không sao." Trịnh Bằng Khinh thấp giọng nói, "Nhưng không được thay lòng."

"Nhưng anh thấy đấy, hình như lòng em đã thay đổi rồi." Lâm Khiển khẽ thở dài.

Cơ thể Trịnh Bằng Khinh đột nhiên căng cứng, rồi lại nghe thấy Lâm Khiển bật cười khe khẽ: "Hình như em càng thích anh hơn rồi."

Lâm Khiển nghiêng mặt, nhẹ nhàng cọ vào mặt hắn: "Filter tình yêu đúng là đáng sợ, trước đây vào lúc này em nhìn anh thấy chỗ nào cũng xấu, bây giờ lại cảm thấy anh chỗ nào cũng đẹp, đúng là người đẹp trai thứ hai toàn trường, không kiềm chế được mà thích anh nhiều hơn một chút."

Trịnh Bằng Khinh: "…"

Lâm Khiển giọng điệu đầy tự trách: "Em chỉ có mỗi điểm này không tốt, khả năng tự kiểm soát hơi kém."

Trịnh Bằng Khinh cuối cùng cũng bật cười, cúi xuống cắn tai anh: "Vậy thì em có thể kém thêm một chút nữa."

Hắn ngừng lại một chút rồi nói: "Ví dụ như thử thách giới hạn của pháp luật."

Lâm Khiển: "… Ít nhất ba năm, anh cứ tìm hiểu đi"

Trịnh Bằng Khinh: "…"

Thấy tâm trạng của Trịnh Bằng Khinh không còn nặng nề như trước, Lâm Khiển mới buông hắn ra: "Anh về lớp học trước đi, em đi xem ba em thế nào."

"Ừm." Trịnh Bằng Khinh thả cổ tay anh ra, nhìn anh bằng đôi mắt thâm trầm một lúc lâu, cuối cùng vẫn nói ra: "Lâm Khiển, anh không thể lừa em, dù có làm lại lần nữa, anh vẫn không thể tha thứ cho Trần Thi Dật."

"Em biết, nhưng lần này anh có người yêu anh." Lâm Khiển hôn lên má hắn, "Có em là đủ rồi."

Trịnh Bằng Khinh nhìn anh, bỗng thở dài một hơi thật dài: "Vậy thì em mau chóng trưởng thành đi!"

Lâm Khiển đưa tay day trán, ánh mắt nhìn xuống đôi giày của Trịnh Bằng Khinh, hỏi: "Ba em nôn lên đó à?"

Trịnh Bằng Khinh nhìn thứ dính trên giày mình, không thể ghét bỏ cha vợ tương lai, chỉ có thể giơ tay lên tỏ vẻ bất lực: "Nhanh đến mức không kịp phản ứng."

"Vậy anh đi giày của em đi, tiết này em xin nghỉ rồi, lát nữa mang giày anh đi rửa, để khô một chút." Lâm Khiển nói.

Lúc này hai người vẫn cao gần bằng nhau, giày của Lâm Khiển Trịnh Bằng Khinh mang vào vừa khít, vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh, khiến lòng hắn vốn đang bực bội cũng dần dịu lại.

Đổng Minh Ân vừa về lớp đã bị cả đám bạn học ghét bỏ ra mặt.

"Giày mày thối quá đấy!"

"Đệch, vũ khí sinh học à?"

Đám bạn xung quanh đồng loạt nghiêng người né tránh, Đổng Minh Ân dù muốn chia sẻ chuyện Lâm Nhã Chí ăn cơm mình nấu rồi trúng độc cũng không tìm được ai để nói.

Lâu Tinh Quang còn tuyệt tình đẩy cậu sang một bên: "Mày có thể ngồi chỗ khác được không? Tao sắp ngạt thở rồi."

Đổng Minh Ân tức giận: "Giày của đại ca cũng y chang, có giỏi thì nói với đại ca như thế đi."

Lâu Tinh Quang cười nhạt: "Tao không tin, đại ca đâu phải cái loại bẩn thỉu như mày."

Đổng Minh Ân cười lạnh: "Đại ca dù thích sạch sẽ thì trong trường cũng làm gì có giày cho đại ca thay?"

Lâu Tinh Quang nghĩ thấy cũng đúng, đành miễn cưỡng chấp nhận: "Thôi để tao tập thích nghi với cái mùi này vậy."

Đổng Minh Ân: … Muốn nghỉ chơi.

Lúc Trịnh Bằng Khinh về lớp, hắn cảm thấy bầu không khí có gì đó rất kỳ lạ, cả lớp hình như đều đang… nhìn chằm chằm vào giày của hắn.

Trịnh Bằng Khinh thầm đắc ý, đúng là muốn yêu đương kín tiếng một chút cũng khó, mới thay giày cái thôi mà đã bị phát hiện rồi. Nhưng dù trong lòng đang lâng lâng, vẻ mặt hắn vẫn cực kỳ bình tĩnh, duy trì hoàn hảo phong thái đại ca của mình.
Bỗng nhiên Lâu Tinh Quang đè Đổng Minh Ân xuống đánh túi bụi: "Thằng lừa đảo! Hại bố phải hít cái mùi thối của mày cả nửa ngày trời!"

"Tao không nói dối, tao nói thật mà." Đổng Minh Ân ôm đầu chui ra, chui đến trước mặt Trịnh Bằng Khinh, ấm ức hỏi: "Đại ca, sao giày mày lại sạch rồi?"

Trịnh Bằng Khinh thản nhiên nói: "Nhìn kỹ lại đi."

Lâu Tinh Quang mắt tinh, lập tức "Ủa?" một tiếng: "Hình như đây không phải giày của đại ca."

Đổng Minh Ân kinh ngạc: "Đại ca, mày lấy đâu ra giày để thay thế?"

Trịnh Bằng Khinh vẫn thản nhiên nói: "Giày của Lâm Khiển."

Đám bạn học xung quanh: ……??

Lâu Tinh Quang cảm thấy kỳ lạ, dè dặt hỏi: "Thay mặt ba nó bồi thường?"

"Bồi thường cái đếch gì!" Đổng Minh Ân phẫn nộ, "Lâm Khiển vậy mà lại lấy giày rẻ tiền của mình đổi lấy giày hàng hiệu của đại ca! Đúng là không biết xấu hổ!"

Trịnh Bằng Khinh: "…" Muốn thể hiện tình cảm cũng khó khăn.

———

Follow, comment, rate để mình có thêm động lực nhé.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro