Chương 46: Anh cưới một cô gái bán đường
Editor: Frenalis
"Em yêu anh, anh không thể chết được. Nếu anh chết, em không sống nổi đâu..."
Cô cứ lặp đi lặp lại, những cảm xúc sợ hãi và hoảng loạn trong giấc mơ như muốn nhấn chìm cô.
Lục Huấn vừa chìm vào giấc ngủ sâu, mơ màng nghe thấy Lê Tinh gọi mình. Khi nghe đến tiếng gọi ông xã mà trước đây cô chưa từng dùng, anh cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Dù không chắc chắn, nhưng anh vẫn mở mắt ra.
Dưới ánh sáng mờ nhạt, anh thấy Lê Tinh đang ngồi nghiêng người nhìn mình, bàn tay cô vẫn đặt trên khuôn mặt anh.
Một đôi tay lạnh như băng.
"Có chuyện gì vậy?"
Lục Huấn vội ngồi dậy, đưa tay ôm lấy cô. Tay còn lại định với sang bên để bật đèn, nhưng Lê Tinh đã ôm chặt lấy anh: Em vừa mơ một giấc mơ, em sợ quá!"
"Em mơ thấy gì?"
Cô run rẩy trong vòng tay anh, rõ ràng là bị dọa không nhẹ. Lục Huấn không kịp bật đèn, chỉ siết chặt cô hơn, vỗ nhẹ lên vai cô, cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cô để an ủi: "Đừng sợ, có anh ở đây, không sao đâu."
"Em..."
Lê Tinh định nói rằng mình mơ thấy anh chết, nhưng chỉ cần nghĩ đến chữ "chết," cổ họng cô nghẹn lại không thể nói ra được. Một lúc lâu sau, cô mới khẽ nói: "Em mơ thấy mình lang thang đầu đường xó chợ, đến một tô mì lạnh cũng không có tiền mua."
"...Đến tô mì lạnh cũng không có tiền mua?"
Lục Huấn ban đầu rất lo lắng, nhưng nghe xong câu này, anh suýt bật cười. Anh suy nghĩ một chút rồi với tay bật đèn bàn. Ánh sáng mờ nhạt chiếu xuống, anh cúi đầu nhìn cô.
Khuôn mặt Lê Tinh vẫn còn tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe, hàng mi còn vương giọt nước mắt. Mái tóc xoăn bồng bềnh có vài sợi lộn xộn, không biết có phải do cô hoảng sợ mà túm lấy không. Khuôn mặt nhỏ nhắn càng lộ vẻ tiều tụy và đáng thương.
Nhìn cô như vậy, Lục Huấn lại thấy xót xa. Anh đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt cô: "Chỉ vì chuyện đó mà em sợ đến vậy sao? Em làm sao có thể lang thang đầu đường xó chợ, đến tô mì lạnh cũng không có tiền mua được? Dù anh có phá sản, cũng không để em rơi vào tình cảnh đó đâu."
Như nghĩ đến điều gì, anh mỉm cười nhìn cô: "Hơn nữa, chẳng phải em còn có một rương hồi môn sao?"
Lê Tinh há miệng, định nói rằng trong giấc mơ còn nghiêm trọng hơn cả phá sản, ngay cả hồi môn và những gì anh để lại cũng bị cô tiêu sạch. Nhưng đây là đêm tân hôn, nói những lời không may mắn như vậy thì thật không hay. Chỉ cần nghĩ đến thôi cô cũng đã tự nhủ thầm trong lòng rằng mọi chuyện đều suôn sẻ, tránh để giấc mơ ứng nghiệm.
"Ngay cả hồi môn em cũng tiêu hết, cả tiền của anh cũng bị em xài sạch." Suy nghĩ một lúc, cuối cùng cô chỉ thốt ra câu này.
Nghĩ đến giấc mơ đó, về chuyện thế giới này là một cuốn sách, Cố Như là nữ chính còn cô chỉ là kẻ đối lập ăn hại, Lê Tinh không nhịn được hỏi Lục Huấn: "Anh nói xem, có khi nào thế giới chúng ta đang sống chỉ là một cuốn tiểu thuyết không? Chúng ta chỉ là những nhân vật phụ, còn nhân vật chính là ai đó xuyên không từ tương lai tới..."
"Tiểu thuyết? Xuyên không?"
Lục Huấn nghe cô hỏi mà ngớ người. Anh bật cười phản ứng lại: "Dạo này em có phải đọc quá nhiều Liêu Trai Chí Dị không?"
"Đến mơ cũng kỳ lạ như thế."
"Xuyên không từ tương lai? Xuyên cả thân thể qua? Bây giờ ra ngoài tuy không cần giấy giới thiệu, nhưng ở trọ khách sạn cũng cần chứng minh nhân dân. Người từ nơi khác đến ở lâu còn phải làm giấy tạm trú. Không có hai thứ đó thì thành kẻ vô gia cư, hộ khẩu đen chắc chắn sẽ bị kiểm tra."
"Nếu là nhân vật chính, cũng không phải không thể. Nhưng nếu không có ai giải quyết giúp vấn đề giấy tờ, thì sớm muộn cũng bị chú ý. Vấn đề danh tính này không dễ xử lý đâu. Có khi người khác nhìn vào lại nghĩ người sống thoải mái hơn mới là nhân vật chính."
"Nhân vật chính trong mơ của em là ai quanh đây à? Anh chẳng thấy ai như thế cả."
"....Không phải xuyên cả thân thể, mà là linh hồn xuyên vào. Cô ấy nhập vào một cơ thể trong thế giới này."
"Nhập hồn à?" Lục Huấn lần này không nhịn được, bật cười bất đắc dĩ nhìn cô: "Em nghĩ thế giới này có ma à? Vậy vài ngày nữa chúng ta đến chùa thắp hương nhé."
Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
"Dù có những chuyện thần kỳ như vậy, thì cũng chẳng liên quan đến chúng ta. Mỗi người đều là nhân vật chính trong cuộc đời mình, chỉ là góc nhìn khác nhau thôi. Chúng ta chỉ cần sống tốt cuộc đời mình là đủ."
Anh liếc nhìn đồng hồ trên tủ, bây giờ là 4 giờ 40 phút sáng, gần 5 giờ. Hôm qua giờ này anh đã dậy, nhưng hôm nay vì có cô bên cạnh nên anh không muốn thức sớm. Cũng không muốn bàn về Liêu Trai hay triết lý phức tạp gì sau đêm tân hôn, nhất là khi cô cần nghỉ ngơi. Anh đưa tay xoa xoa mái tóc hơi rối của cô, nhẹ nhàng dỗ dành:
"Được rồi, chỉ là một giấc mơ thôi, những điều em mơ thấy sẽ không bao giờ xảy ra. Chúng ta nên ngủ đi, mai còn phải đến Cục Dân Chính lấy giấy đăng ký kết hôn nữa."
"Dạo này anh đã sắp xếp lại tiền nong trong tay. Theo cách em tiêu tiền bây giờ, dù anh không kiếm thêm trong 5 năm thì vẫn đủ. Hôm trước em nói thẻ bị quẹt hết hạn mức à? Anh đã mở thêm một cái thẻ mới ở ngân hàng, lần này hạn mức tăng lên, có 50 nghìn tệ, anh để trong ngăn tủ rồi, mai lấy nhé."
"Ngủ đi nào. Em trước đó chẳng phải rất buồn ngủ sao? Ngủ chút xíu đã tỉnh, giờ không buồn ngủ nữa à?"
Lê Tinh đương nhiên vẫn buồn ngủ, mí mắt cô nặng trĩu, đầu óc mơ hồ. Nhưng giấc mơ kia thật sự quá đáng sợ, khiến cô bừng tỉnh. Nhưng Lục Huấn nói cũng đúng. Làm sao có chuyện Cố Như nhập hồn? Nếu có, thì gia đình cô ấy chắc chắn sẽ phát hiện đầu tiên.
Hơn nữa, nếu thực sự có hồn ma, thì tất cả những người đã chết không phải đều thành ma sao? Vậy linh hồn ban đầu trong cơ thể Cố Như đã đi đâu? Có lẽ gần đây cô đọc quá nhiều tiểu thuyết, lại nghe cô Lục Kim Xảo nói về Cố Như nên mới để đầu óc bay xa như thế.
Trước đây cô còn mơ mình trở thành một trong bảy tiên nữ, xuống trần đánh phạt Đổng Vĩnh vì dám nhìn trộm lúc cô tắm cơ mà.
"Ừm, được."
Nghĩ thông suốt rồi, Lê Tinh thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là một giấc mơ, không đáng tin. Những điều đó sẽ không xảy ra, Lục Huấn sẽ không chết, cô cũng sẽ không sống như một kẻ điên, mượn tiền mua sắm rồi cuối cùng trắng tay, lang thang đầu đường xó chợ, đến một tô mì lạnh cũng không mua nổi.
Nhưng giấc mơ đó thật sự quá đáng sợ, đáng sợ đến mức cô vẫn cảm thấy nó rất thực, khiến lòng cô còn sợ hãi. Cô không nhịn được ôm lấy Lục Huấn, ngẩng đầu nhìn anh: "Vậy anh ôm em ngủ đi. Nếu em lại bị giấc mơ làm cho tỉnh dậy, chỉ cần chạm vào anh em sẽ không sợ nữa."
Ánh mắt cô ánh lên vẻ phụ thuộc rõ ràng, giọng nói mềm mại đến mức khiến người ta không thể không nhớ tới cảnh anh từng nâng cổ chân cô lên, giữ chặt hai đầu gối của cô. Khi đó đôi mắt cô đẫm lệ, nhưng vẫn dựa dẫm vào anh, giọng nói nhỏ nhẹ khiến trái tim anh mềm nhũn hóa thành nước. Làm sao anh có thể yêu cô cho đủ đây?
"Được rồi, anh sẽ ôm em ngủ. Em gối lên tay anh, được không?"
Lục Huấn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi vẫn còn hơi sưng đỏ của cô, vòng tay ôm lấy vai cô cùng nằm xuống. Lúc nãy anh cũng có ôm cô ngủ, chỉ là lo cô không thoải mái nên chỉ để hờ tay lên eo cô. Lần này anh trực tiếp kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô không một kẽ hở.
"Ngủ đi, dù em mơ thấy gì cũng đừng sợ, có anh ở đây rồi."
"Ừm." Vòng tay anh mạnh mẽ, hơi thở từ người anh khiến cô cảm thấy an tâm. Lê Tinh nằm trong vòng tay anh, hơi điều chỉnh tư thế để thấy thoải mái hơn, khẽ đáp lại một tiếng rồi nhắm mắt.
Lần này cô không mơ thấy gì nữa, ngủ một giấc rất sâu và ngọt ngào.
*****
Sáng sớm bảy giờ, ánh nắng bên ngoài xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu vào, Lục Huấn mở mắt tỉnh dậy. Đây là buổi sáng anh thức dậy muộn nhất trong suốt một năm qua.
Trong vòng tay anh, một chút trọng lượng nhẹ đang áp lên cánh tay, cúi đầu nhìn xuống, đó là người anh hằng mong nhớ.
Cô ngủ rất say, khuôn mặt tinh tế trắng nõn như sứ, má hơi ửng hồng. Đôi mắt vẫn còn chút đỏ do khóc đêm qua. Đôi môi nhỏ nhắn có chút khô do mất nước, cộng thêm vết sưng vẫn chưa tan hẳn, khiến đôi môi ấy càng thêm đỏ mọng, toát lên một nét quyến rũ khó cưỡng.
Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
Anh không kiềm lòng được, cúi xuống khẽ hôn lên đôi môi quyến rũ ấy, cảm giác mềm mại ngọt ngào vẫn như trước, làm anh không nhịn được mà hôn thêm lần nữa.
Lê Tinh ngủ rất say, chỉ cảm thấy đôi môi bị làm phiền, cô hơi nhíu mày, khẽ kêu lên một tiếng.
Sợ làm cô thức giấc, Lục Huấn vội dừng lại, ánh mắt dịu dàng nhìn cô thêm một lúc rồi cẩn thận buông cô ra, nhẹ nhàng rời khỏi giường.
Sàn nhà lộn xộn, thùng lễ được đặt cạnh đầu giường, những quả long nhãn, hạt sen và đậu phộng vương vãi khắp nơi. Quần áo rải rác, ga giường, váy cưới và cả bộ sườn xám nhăn nhúm với khuy bị anh cắn hỏng, dây đai đứt rời.
Lục Huấn vốn là người thích gọn gàng. Trong quân đội, giường của anh luôn chỉnh tề hơn người khác, đồ đạc đều được xếp ngay ngắn theo một đường thẳng. Thế nhưng khi nhìn cảnh tượng bừa bộn này, anh không hề thấy khó chịu, ngược lại có một loại cảm giác thỏa mãn, tinh thần sảng khoái như vừa chạy vài vòng vào buổi sáng sớm.
Anh nhanh chóng dọn dẹp đống đồ đạc trên sàn, nhặt lại các loại hạt bỏ vào thùng lễ, thu gom quần áo vương vãi. Sau đó bước vào phòng tắm dọn dẹp tiếp, nhưng lo sợ làm cô thức giấc nên không mở nước rửa mặt trong đó.
Quần áo của cả hai, bao gồm bộ váy cưới và ga giường đều được anh giặt sạch. Đồ bị dính dấu vết của đêm qua, anh không dùng máy giặt mà giặt tay. Những công việc này anh làm rất thành thạo, như người đã sống độc lập nhiều năm.
Chưa đầy một giờ, sân sau đã phơi đầy đồ, từng món được anh vắt khô kỹ lưỡng, không cần đến chế độ vắt của máy giặt mà chỉ còn vài giọt nước nhỏ xuống.
Giặt xong đồ, anh cầm chìa khóa xe đi ra ngoài, đến tiệm thuốc mua ít thuốc mỡ rồi ghé cửa hàng bán món cá viên hoành thánh mà cô thích ăn, mua mang về nấu. Mọi việc được hoàn thành nhanh gọn, quay đi quay lại cũng chỉ mới hơn tám giờ.
Nhớ tới giấc mơ làm cô sợ hãi tối qua, Lục Huấn cầm theo thuốc lên phòng. Nhưng vừa tới cửa, anh đã nghe thấy tiếng động nhẹ từ trong phòng truyền ra.
Lê Tinh nghe thấy tiếng anh mở khóa, mơ màng mở mắt, vẫn còn hơi ngái ngủ. Phòng được rèm nhung che kín, ánh sáng bên ngoài chỉ lọt vào chút ít, trông như trời vừa tờ mờ sáng. Cô ngẩng đầu nhìn anh, mắt liếc sang xung quanh rồi lẩm bẩm hỏi: "Mấy giờ rồi anh?"
"Em tỉnh rồi?"
Lục Huấn bước tới bên giường đỡ cô ngồi dậy, lấy chiếc gối anh nằm kê ra sau lưng cô để cô tựa vào: "Tám giờ bốn mươi mấy phút, chưa tới chín giờ. Em muốn ngủ thêm không? Nếu mệt thì ăn chút gì đó rồi ngủ tiếp, chiều nay chúng ta còn phải đi đăng ký kết hôn."
"Đã gần chín giờ rồi sao?" Cô không ngờ đã muộn thế này, liếc nhìn rèm cửa hai bên, chợt hiểu ra: "Anh kéo rèm lại rồi, bảo sao em ngủ đến giờ vẫn không biết trời sáng."
"Anh muốn em ngủ thêm chút nữa. Tối qua ngủ muộn, dậy sớm không có tinh thần đâu."
Giọng cô sau khi vừa tỉnh dậy có chút khàn khàn vì khô khốc, anh đứng dậy kéo rèm ra, rồi đi đến tủ đứng rót một ly nước ấm, đem đến bên giường cho cô.
"À." Lê Tinh nhận lấy chiếc ly, lắng nghe lời giải thích của anh, trong lòng ngọt ngào, khóe môi cũng khẽ nhếch lên: "Vậy anh dậy lúc nào? Em không hề biết."
"Hơn bảy giờ."
Lục Huấn nhìn cô uống nước, nhớ lại đêm qua trong phòng tắm cô liên tục kêu đau, làm.... Anh khựng lại một chút, mới hỏi tiếp: "Còn khó chịu không? Anh vừa đi hiệu thuốc mua ít thuốc về."
Khó chịu....
Lê Tinh đang uống nước, nghe thấy câu này, một vài ký ức chợt ùa về trong đầu, khiến khuôn mặt cô bất giác đỏ lên. Đêm qua khi đứng cạnh cửa, họ vẫn chưa tiến đến cùng. Sau đó, dáng vẻ anh đeo kính đã khiến cô không kìm lòng được mà chủ động hôn anh.
Sau đó nữa, con sói liền thức tỉnh.
Mạnh mẽ và cuồng nhiệt.
Cơ thể cô rã rời như tan ra từng mảnh, lúc sau vào trong phòng tắm, anh vẫn còn...
Hình ảnh anh bế thốc cô lên hiện lên trong đầu, ba lần, bốn lần... Lê Tinh cầm ly khẽ nhấp một ngụm nước, đôi môi hơi ướt nhỏ giọng trả lời: "Đỡ hơn rồi, không cần bôi thuốc đâu."
Da cô vốn nhạy cảm, hồi bé học múa cũng không ít lần bị thương, nhưng đều hồi phục khá nhanh, chắc chuyện này cũng không ngoại lệ?
"Không cần bôi thuốc?" Lục Huấn nhướng mày, ánh mắt tập trung vào cô: "Ý là tối nay vẫn được?"
"... Em chỉ nói là đỡ hơn thôi mà."
Ánh mắt anh lộ rõ vẻ thích thú. Lê Tinh nóng bừng cả mặt, không nhịn được liếc trộm anh, nhỏ giọng nói: "Chuyện này có thể làm mỗi ngày sao?"
Cô vừa trêu vừa ngượng, nhưng lúc ngượng lại càng thêm cuốn hút. Đôi mắt Lục Huấn tối lại, anh ngồi sát vào ôm lấy cô, ngón tay chạm vào vành tai nóng ấm, cúi đầu hôn nhẹ lên tai cô, còn khẽ ngậm lấy, ở bên tai cô cười khẽ:
"Sao lại không? Nếu em chịu được, không chỉ mỗi ngày, ban ngày hay buổi tối, bao nhiêu lần cũng được."
Tai cô vốn rất nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ là nửa người đã tê dại. Cô theo phản xạ co rụt cổ lại, nghe lời anh nói, tay run lên suýt làm rơi ly nước. Khuôn mặt đỏ bừng, đối diện với ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt của anh, cơ thể cô dường như nóng ran lên. Anh rõ ràng là cố ý, sáng sớm đã chọc ghẹo cô.
Cô cảm giác được một mặt hư hỏng của anh, nhưng lạ là cô không ghét điều đó, thậm chí còn thấy có chút thích thú. Cô cắn môi, không chịu thua nhìn anh hỏi: "Anh có giỏi đến thế sao?"
"Hay thử xem?"
Cô bất ngờ táo bạo, ánh mắt Lục Huấn càng tràn ngập ý cười. Câu nói như câu hỏi, nhưng giọng điệu cùng bàn tay đang di chuyển bên hông cô rõ ràng cho thấy chỉ cần cô gật đầu, anh sẽ sẵn sàng ngay lập tức.
Lê Tinh cảm giác da đầu căng chặt, cô không dám đùa với lửa nữa, vội nói: "Đừng mà, em vẫn chưa khỏe!"
"Vậy đợi em khỏe lại."
Một buổi sáng khá tốt đẹp, phản ứng của cô đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn trêu mãi. Lục Huấn khẽ cười, lại xoa lại hôn thêm cái nữa, anh định hôn môi nhưng cô đột nhiên nhớ ra mình chưa đánh răng, liền lấy tay che miệng không cho.
"Em chưa rửa mặt đánh răng."
Lục Huấn ngẩn ra một chút, sau đó bật cười: "Không sao."
Trong mắt anh, cô thế nào cũng đều xinh đẹp, thơm tho và ngọt ngào. Sáng nay anh đã nếm qua, nghĩ sao nói vậy: "Thơm mà."
Nhưng Lê Tinh không đồng ý, trước giờ cô luôn muốn mình hoàn hảo nhất trước mặt anh, làm sao có thể chấp nhận việc chưa đánh răng mà hôn anh được, "Phải rửa mặt đã."
Cô kiên quyết, Lục Huấn cũng không ép, chỉ dịu dàng nói: "Được, vậy em đi rửa mặt. Anh giúp em nhé?"
Tối qua cô đứng không vững, anh đã giúp cô, anh còn rất thích làm việc đó.
Nghe anh hỏi, Lê Tinh cũng nhớ lại chuyện tối qua, cúi đầu nhìn bộ váy lụa trắng mỏng đang mặc, mặt lại đỏ lên. Cô lắc đầu từ chối: "Em tự làm được."
"Anh nói là bữa sáng xong rồi đúng không? Anh xuống trước chờ em, em sẽ xuống ngay."
"Được, vậy anh xuống đợi em dưới nhà."
Lục Huấn vốn định đưa đồ trong tay cho cô, nhưng không biết cô đang nghĩ gì mà mặt lại ửng đỏ xấu hổ, bèn khẽ cười, gật đầu đồng ý. Nhớ lại tối qua cô không mang dép, anh nhìn qua mép giường rồi đi đến tủ giày lấy đôi dép cho cô, dặn cô vài câu trước khi đi xuống lầu.
Anh đi rồi, Lê Tinh kéo chăn ra bước xuống giường. Đầu ngón chân chạm đất, cảm giác hơi khó chịu ê ẩm, nhưng không đến mức quá nghiêm trọng, hoàn toàn không như trong tiểu thuyết miêu tả là không thể bước nổi.
Ừm, cũng có thể là chưa đến bảy lần?
... Ý thức được mình đang nghĩ gì, Lê Tinh vội đưa tay che mặt, nhanh chóng vào phòng tắm.
Tối qua nhiệt độ giảm, giường cũng coi như lớn, chăn cũng không quấn kín người nên cô không đổ mồ hôi, cũng không cần tắm rửa lại. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô đứng trước bàn trang điểm soi gương. Ngoại trừ mấy vết mờ trên cổ và xương quai xanh, còn lại sắc mặt cô rất tốt, da dẻ trắng hồng, hai mắt long lanh như chứa cả hồ nước. Tựa như câu nói cô từng đọc trong một cuốn sách về đàn ông và phụ nữ, Lê Tinh nghĩ đến đó lại đỏ mặt.
Sửa soạn xong, cảm thấy gương mặt không có gì để chê, Lục Huấn đang chờ ở dưới nhà, cô cũng không làm gì cầu kỳ. Lấy chai sữa dưỡng mà anh đã để sẵn trên bàn, đơn giản thoa qua, chỉ là chuẩn bị ăn sáng nên không thay đồ cũng được. Nhìn mình trong gương với chiếc váy lụa mỏng, đó là chiếc váy mà anh chuẩn bị, trước đây cũng là anh bảo mua, dường như anh rất thích nó. Cô do dự một chút, lấy lược chải tóc gọn gàng rồi đi xuống lầu.
Dưới nhà, Lục Huấn đã múc xong chén hoành thánh cá viên đặt trên bàn. Tay anh cầm tờ báo sáng nay đọc dở. Nhìn thấy cô đi xuống, bèn gấp báo lại đặt sang một bên, bước tới nắm tay cô dẫn đến bàn ăn:
"Sáng nay em còn ngủ, anh không hỏi mà tự mua cá viên hoành thánh. Sau này em muốn ăn gì cứ nói trước với anh. Anh sẽ ra ngoài mua hoặc tự nấu ở nhà."
Về chuyện nấu nướng, Lê Tinh từng nói cô chỉ biết làm cơm chiên trứng, cà chua xào trứng, mướp xào trứng... tất cả các món liên quan đến trứng xào. Còn lại thì chịu.
Lúc đó nghe xong, Lục Huấn chỉ cười, khiến cô xấu hổ đỏ cả mặt. Lúc đó anh mới nói anh nấu cũng được, khi bận thì ra ngoài ăn, hoặc mua đồ về nhà cô ăn ké.
Lê Tinh vui vẻ nhận lời.
Nhưng cô cũng không muốn Lục Huấn tốn quá nhiều công sức nấu nướng cho mình, thỉnh thoảng một bữa thì được, ngày nào cũng bận rộn tiếp khách rồi lại về nhà lo cơm nước cho cô, vừa bận vừa mệt.
Buổi sáng cũng vậy, có thời gian đó ngủ thêm một chút không tốt hơn sao? Hiện tại đồ ăn trong nhà đều mua sẵn.
"Buổi sáng cứ mua ăn ngoài là được rồi, chỗ này cũng gần chỗ bán đồ ăn sáng, sáng anh chạy bộ thì tiện thể mua về luôn, anh biết em thích ăn gì hay không thích ăn gì mà." Lê Tinh ngồi xuống chiếc ghế anh kéo ra, nghĩ ngợi rồi nói tiếp: "Lúc em đi làm, chúng ta vẫn như trước là ra ngoài ăn sáng, như vậy tiết kiệm thời gian."
"Được, vậy mấy hôm nữa em đi làm rồi thì chúng ta ra ngoài ăn." Lục Huấn luôn chiều theo Lê Tinh, nghe vậy anh cười đáp, rồi lại cầm chén giấm trên bàn thêm cho cô một thìa, cô ăn hoành thánh nhất định phải cho giấm, nói như vậy mới ngon.
Hai người cùng nhau ăn quen rồi, dần dần khẩu vị cũng giống nhau, bây giờ Lục Huấn ăn hoành thánh cũng phải cho giấm.
Hai người cùng ăn sáng ở nhà, thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu, yên tĩnh mà ấm áp.
Ăn sáng xong, đồng hồ quả lắc trong phòng khách vừa điểm đúng chín giờ rưỡi.
"Bây giờ mình đi đăng ký kết hôn luôn sao? Vậy... em lên lầu thay quần áo." Lê Tinh đặt đũa xuống, cầm khăn giấy lau miệng, nhớ đến chuyện đăng ký kết hôn mà hai người đã bàn bạc từ trước.
Lục Huấn đứng dậy, lấy hai cái chén chồng lên nhau, nói: "Tùy em, hôm nay anh không có việc gì, nếu em mệt thì nghỉ ngơi thêm chút nữa, chiều chúng ta đi đăng ký cũng được. Nếu bây giờ đi, đăng ký xong chúng ta ra ngoài ăn trưa, chiều chúng ta đi dạo đâu đó, trời lạnh rồi, quần áo mùa thu của em cũng không nhiều, có thể đi mua thêm vài bộ. Sau đó mua thêm ít quà ngày mai về nhà tặng bố mẹ với các anh chị nữa."
Lê Tinh suy nghĩ một chút: "Ai lại đi đăng ký kết hôn vào buổi chiều chứ, đều là buổi sáng, em thì không sao, bây giờ đi thôi."
"Vậy được, vậy chúng ta đi luôn bây giờ."
Lục Huấn đáp lời, liếc mắt thấy tài liệu trên bàn chưa đưa cho cô, anh đặt chén đũa sang một bên, cầm lấy đưa cho cô: "Tinh Tinh, em cầm lấy cái này."
"Đây là gì vậy?" Lê Tinh ngẩn người, đưa tay nhận lấy tập tài liệu, khó hiểu hỏi.
Lục Huấn kéo ghế ngồi sát bên cô, cười nói: "Tối qua không phải đã nói với em rồi sao? Mấy hôm trước anh đã sắp xếp lại số tiền mặt của nhà mình, đều ở trong này, ngoài ra còn có sổ đỏ căn nhà ở phố Dương Liễu, rồi cả hợp đồng cổ phần của trạm thu mua thủy sản, trang trại nuôi trồng, công ty mậu dịch sắt thép, đồ gia dụng, công ty vận tải... mà anh cùng góp vốn với Vũ Tiến."
"Ngoài ra anh còn có một số khoản đầu tư cá nhân, mua vài căn nhà mặt tiền và nhà cũ sửa sang lại cho thuê, ở Thượng Hải anh có quen một người bạn, anh ta đang dẫn một nhóm người chơi cổ phiếu, anh cũng theo mua một ít, cũng ở trong này, còn cả tiệm làm tóc Lệ Lệ mà em nói trước đây, anh cũng đầu tư vào một ít, chiếm một nửa cổ phần."
"Số tiền còn lại trong sổ tiết kiệm không nhiều lắm, nhưng chắc đủ chi tiêu trong nhà một thời gian."
"Ngoài ra anh còn mở cho em một cái thẻ mới, hạn mức năm vạn, em quẹt hết thì nói với anh một tiếng, anh gửi vào, hoặc em lấy sổ tiết kiệm của nhà mình gửi vào rồi quẹt, đều được."
"Đều đưa cho em quản lý hết sao?"
Lê Tinh nắm chặt thứ trong tay, bỗng cảm thấy nó thật nặng, đây là toàn bộ tài sản của Lục Huấn, anh cũng giống như đã nói trước khi kết hôn, sau khi kết hôn mọi thứ đều giao cho cô quản lý.
Nhưng anh rõ ràng biết cô tiêu tiền nhiều đến mức nào.
Quản lý sổ sách của cửa hàng bách hóa thì được, quản lý sổ sách của mình, bản thân cô còn không tin tưởng chính mình. Vì vậy ngay từ đầu cô đã không định tự quản lý tiền của anh, lại thêm giấc mơ tối qua, cô càng không định quản lý nữa.
Dù biết đó là một giấc mơ phóng đại, nhưng cô cảm thấy, đó cũng là một lời nhắc nhở dành cho mình. Ham muốn vật chất của con người là vô hạn, giống như cô trước đây, một tháng cùng lắm là tiêu một nghìn tám trăm, nhiều nhất là hai nghìn là hết cỡ.
Nhưng hai tháng nay cô đã tiêu hết bao nhiêu rồi, cô không tính nhưng cũng ước chừng được.
Con số thật đáng kinh ngạc.
Cứ tiếp tục như vậy, chuyện trong mơ chưa chắc sẽ không xảy ra, nghĩ đến việc anh luôn chiều chuộng, nuông chiều cô, cuối cùng lại vì cô mà kiệt sức... cổ họng cô nghẹn lại, ngay cả thở cũng thấy khó khăn.
"Thực ra, em muốn bàn bạc với anh một chuyện." Lê Tinh đặt tập tài liệu xuống, nghiêng đầu nhìn Lục Huấn nói.
"Chuyện gì vậy?" Lục Huấn hỏi cô.
Lê Tinh mím môi, một lát sau cô nói: "Trước đây không phải anh đã đưa cho em một cái thẻ hạn mức năm nghìn, với một cái thẻ hạn mức một vạn sao?"
"Hai tháng nay em đã quẹt thẻ quá hạn mức rất nhiều lần, chi tiêu rất lớn, trước đây em chưa bao giờ tiêu nhiều như vậy, em nghĩ, hay là cứ như trước đây, mỗi lần ra ngoài đều mang theo một số tiền cố định, để tránh tiêu xài không kiểm soát."
"Anh gọi điện cho ngân hàng, giảm hạn mức của hai cái thẻ đó xuống, đều còn ba nghìn là được rồi, như vậy nếu em quẹt quá hạn mức, anh lại gửi tiền vào cái thẻ mới anh đưa cho em... như vậy chi tiêu của em sẽ cố định, em tiêu tiền cũng có chừng mực." Lê Tinh vừa nói vừa liếc nhìn Lục Huấn: "Chỉ là anh sẽ vất vả một chút, có thể phải thường xuyên chạy đến ngân hàng..."
"Cái này không thành vấn đề, có thể nhờ kế toán của công ty mỗi ngày gửi tiền vào thẻ. Nhưng mà hạn mức ba nghìn thì quá thấp, nếu em nhìn trúng món trang sức nào cũng không mua được." Lục Huấn nhìn cô: "Tinh Tinh, em muốn cố định chi tiêu, anh không có ý kiến, nhưng nếu em làm vậy để kiềm chế bản thân tiêu tiền, anh cảm thấy không cần thiết."
"Hai tháng nay chúng ta tiêu xài đúng là hơi nhiều, nhưng những thứ em mua không phải đều là những thứ chúng ta dùng được sao? Cũng không phải mua bừa bãi."
"Em biết, nhưng mà em thấy làm vậy tốt hơn." Lê Tinh hiểu ý của Lục Huấn, chuyện tiêu tiền anh đều chiều theo cô, muốn cô vui vẻ, không muốn làm cô mất hứng, nhưng anh càng như vậy cô càng lo lắng về giấc mơ đó, sợ nó sẽ trở thành sự thật.
Cô xoay người đối diện với anh, đưa tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt trong veo nhìn vào mắt anh nói: "Em biết anh để em thoải mái tiêu tiền, anh có thể kiếm ra, nhưng em cũng nghĩ anh kiếm tiền vất vả, thực ra em chỉ cần mỗi ngày được đi dạo, nhìn thấy đồ mình thích thì mua là vui rồi, không cần phải mua đồ quá đắt tiền."
Tạm dừng một chút, cô lại nói: "Còn một chuyện nữa, anh phải hứa với em."
Cô chủ động ôm lấy cổ anh, giọng nói mềm mại dịu dàng. Với anh, đừng nói chỉ một chuyện, dù là mười chuyện hay một trăm chuyện, anh cũng sẵn sàng đồng ý.
Anh đặt tay trên eo cô, hơi dùng lực nhấc cô ngồi lên đùi mình. Cúi đầu nhìn cô, trên người cô vẫn mặc chiếc áo hai dây mà tối qua anh chọn. Chất liệu cotton lanh hơi rộng rãi, tôn lên làn da trắng mịn như tuyết. Hai cánh tay mảnh khảnh giơ lên để lộ hai hõm xương quai xanh sâu, như mời gọi ánh mắt người đối diện.
Ánh mắt anh hơi tối lại, bàn tay đang giữ eo cô bất giác siết chặt hơn, trầm giọng hỏi: "Muốn anh hứa chuyện gì?"
"Phải tự chăm sóc bản thân, mỗi ngày không được để mình quá mệt mỏi. Có thể đi xã giao, cũng có thể đi công tác, nhưng không được uống say đến sáng. Mỗi tối phải ngủ trước 12 giờ, mỗi ngày ít nhất phải đảm bảo ngủ từ 5 đến 6 tiếng. Và tuyệt đối không được lái xe trong trạng thái mệt mỏi hay thức đêm."
"Anh có thể hứa với em không?"
Lê Tinh biết giấc mơ của mình ảnh hưởng đến cảm xúc nhiều lắm, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh trong mơ, khi Lục Huấn qua đời, Thuận Tử và Vũ Tiến kể rằng những ngày anh không về nhà, mỗi ngày chỉ ngủ được nhiều nhất ba tiếng, lòng cô lại nhói đau, âm ỉ như bị ai bóp nghẹt.
"Em hy vọng mỗi ngày anh đều về nhà ăn cơm cùng em, ngủ cùng em... Nhưng nếu thật sự bận phải đi công tác, anh nhất định phải làm được những điều đã hứa với em, được không?"
"Em chỉ mong anh khỏe mạnh, chỉ cần anh ổn, em cảm thấy cuộc sống bây giờ rất tốt rồi, không cần quá nhiều tiền đâu."
Cô nói xong, ánh mắt không rời khỏi anh, tay nâng lên ôm lấy gương mặt anh, nghiêm túc hỏi: "Anh đồng ý với em nhé?"
Dừng lại một chút, cô khẽ liếm môi, gọi anh: "Ông xã."
Ông xã.
Ánh mắt Lục Huấn chấn động, nhìn cô chằm chằm hỏi: "Em vừa gọi anh là gì?"
Có vẻ anh rất để tâm đến cách xưng hô này. Lê Tinh bỗng cảm thấy ngượng ngùng, nhưng vẫn cố nén sự nóng ran trên mặt, nhìn anh rồi gọi lại một tiếng: "Ông xã, anh đồng ý với em được không?"
"Được." Giọng anh khàn đặc trả lời. Ngay sau đó, bàn tay to lớn giữ lấy gáy cô, cúi xuống ngậm lấy miệng cô, mãnh liệt mà nồng nàn mút lấy.
Anh cưới phải một cô gái ngọt ngào, lúc nào cũng rắc đường lên trái tim anh, khiến anh ngọt đến mức nghẹt thở.
Đây nào phải yêu cầu của cô, mà là tình yêu cô dành cho anh, tràn đầy đến mức lấp kín trái tim anh.
Truyện được post cả hai nơi tại https://truyentop.pro/tac-gia/frenalis và facebook Frenalis .
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro