Chap 7: Câu trả lời của anh (2)

Jeno ngồi chăm chú nhìn Sungchan lúc này đang bắt tay đội đối phương theo nghi thức giao hữu mở đầu mỗi trận đấu. Bình thường khi tập luyện ở sân nhà, Jeno cũng đã nhiều lần thấy Sungchan mặc bộ đồ bóng đá rồi, thế nhưng hôm nay hình ảnh Sungchan trong bộ quần áo cầu thủ với khuôn mặt điển trai và chiều cao thuộc hàng nổi bật trong tất cả các cầu thủ học đường tinh anh đang đứng trên sân bóng lại đặc biệt thu hút anh hơn bao ngày khác. Sungchan sau khi bắt tay với cầu thủ cuối cùng của đội bạn liền quay về phía Jeno đang ngồi ở hàng ghế của huấn luyện viên và các cầu thủ dự bị cách đó không xa, mỉm cười giơ ngón tay cái với anh. Jeno thấy vậy cũng cười lại với cậu, để lộ hai vầng trăng khuyết nhỏ cong cong xinh đẹp. Sungchan thầm nghĩ:

"May mà lợi dụng quan hệ xin phép được thầy huấn luyện cho bảo bối ngồi ở đó. Vừa để bảo bối dễ xem mình thi đấu vừa không rời được khỏi tầm mắt của mình. Hời thật!"

Tiếng còi vang lên bắt đầu trận đấu. Sungchan vội vàng thoát khỏi những suy nghĩ không an phận với cún nhỏ của cậu, nhanh nhẹn chuyển động chân bắt nhịp với trận chung kết quan trọng này. Jeno đặt tầm mắt mình theo từng chuyển động của Sungchan, trái tim anh cũng hồi hộp theo từng nhịp chuyền bóng trên sân của cậu. Hiệp đấu đầu tiên nhanh chóng trôi qua nhưng chưa đội nào giành được bàn thắng. Không hổ danh là những cầu thủ tinh anh học đường của thành phố S, những đội bóng lọt được vào đến vòng này thực sự không hề tầm thường, thậm chí là vô cùng ngang tài ngang sức.

Sungchan mở chai nước Jeno đưa, hạnh phúc tận hưởng việc anh cầm lấy khăn lau mồ hôi cho mình, mắt cười cong thành sợi chỉ nhỏ xíu. Jeno cũng không để ý, lúc anh nghe tiếng còi báo hiệu kết thúc hiệp một đến giờ giải lao và thấy Sungchan đi về phía mình, mồ hôi vương đầy trên khuôn mặt cậu, Jeno chỉ như vô thức mà đưa chai nước và tự tay cầm khăn lên nhẹ nhàng cẩn thận lau đi giúp cậu. Thấy Sungchan cứ nhìn mình cười tủm tỉm nhưng Jeno không nói lại cậu như thường ngày, bây giờ anh chỉ nghĩ đến việc Sungchan vừa phải chạy liền 45 phút đồng hồ trên sân không được nghỉ ngơi thôi.

- Em có mệt lắm không? Uống nước từ từ từng ngụm nhỏ một thôi, đừng uống liền một hơi lát nữa chạy sẽ không tốt cho dạ dày em đâu. Với cả chạy nhanh thì phải cẩn thận, không được để bị thương...

Sungchan nhìn xuống Jeno thấp hơn mình gần một cái đầu lúc này đang quàng khăn qua cổ giúp cậu, miệng vẫn không ngừng căn dặn, trong lòng cậu liền thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Jeno bình thường không phải kiểu người sẽ nói nhiều trong bất kỳ hoàn cảnh nào, thế nhưng lúc này trước mặt Sungchan thì Jeno cứ như một anh người yêu nhỏ khó tính ngoài lạnh trong nóng vậy. Sungchan đang định mở miệng trêu anh vài câu thì đã nghe tiếng còi của trọng tài tập trung tại sân cho hiệp đấu thứ hai. Sungchan lòng tiếc nuối không muốn rời đi nhưng chân vẫn phải nhanh chóng chạy về đội tập hợp, trước khi đi còn lưu luyến quay lại nói với Jeno:

- Còn một hiệp nữa thôi. Anh chờ em nhé?

Jeno mỉm cười gật đầu với Sungchan.

Thành viên đội bóng trường đại học M nhìn một màn này mà khóc không ra nước mắt. Đội trưởng của chúng ta từ lúc nào lại trở thành vai nam chính trong vở kịch người chồng ra chiến trường đánh giặc khiến đôi lứa chia lìa lâm li bi đát thế này.

Tiếng còi của hiệp đấu thứ hai vang lên. Trái bóng lại tiếp tục được chuyền qua chuyền lại trên sân với tốc độ và sự uyển chuyển làm người ta phải nín thở hồi hộp theo dõi. Thực sự đến giờ phút này vẫn rất khó để đánh giá xem đội nào có khả năng chiến thắng trong trận chung kết mà thực lực của cả hai bên kẻ tám lạng người nửa cân thế này.

Đang chăm chú theo dõi, đột nhiên trọng tài tuýt còi một tiếng đồng thời rút ra thẻ vàng. Tim Jeno lúc này giống như bị bóp nghẹn lại. Sungchan vừa bị một cầu thủ đội đối phương cố ý đá vào cổ chân khiến cậu ngã xuống sân cỏ. Jeno lo lắng đến nỗi đứng bật dậy, phải nhắc nhở bản thân lắm anh mới không mất khống chế mà chạy ra chỗ cậu. Sungchan lúc này đang được các thành viên đội bóng và nhân viên y tế khẩn cấp đứng quanh xem xét tình hình, vì chấn thương của cậu mà hai đội lúc này đang to tiếng qua lại với nhau khiến trọng tài phải đứng ra can thiệp. Sungchan không để ý đến sự hỗn loạn xung quanh, chỉ vội vàng đưa mắt tìm kiếm Jeno liền thấy anh lúc này khuôn mặt tràn đầy lo lắng, có vẻ có cả sợ hãi nữa, chân anh cũng đã bước ra khỏi vạch an toàn của hàng ghế huấn luyện rồi. Sungchan xoay cổ chân mình một chút rồi mau chóng đứng dậy, chạy tại chỗ một chút để chứng minh cho mọi người là mình có thể tiếp tục trận đấu. Đến khi mọi người đều tin tưởng là cậu vẫn ổn định để thi đấu, Sungchan mới quay đầu về phía Jeno lúc này vẫn lo lắng chưa thể ngồi xuống được, cậu lắc đầu cười với Jeno ý nói rằng mình không sao hết anh đừng lo lắng. Jeno thấy vậy mới bỏ xuống nỗi thấp thỏm trong lòng, nhìn cậu cười nói với các thành viên trong đội một lúc mới yên tâm ngồi xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro