Chương 42: Chỉ cần có tình yêu
Sau khi Đa Hân đăng Weibo, cô liền chìm vào giấc ngủ, cảm thấy thư thái chưa từng có, một đêm không mộng.
Cô trực tiếp xin công ty nghỉ phép ba ngày, ngày hôm sau vẫn ở nhà nghỉ ngơi như cũ, tập thể dục buổi sáng. Kể từ khi chuyển đến tiểu khu này, đây là lần đầu tiên cô chạy bộ buổi sáng trong tiểu khu, ở đây nhiều cây xanh hơn so với tiểu khu lúc trước. Ngẩng đầu nhìn lên, mùa thu đã thấp thoáng giữa những cành lá.
Sau khi hít thở bầu không khí trong lành, Đa Hân đi ra khỏi cổng tiểu khu, hai tay đút vào túi quần, đi bộ không mục đích trên đường. Vì trời còn sớm, trên đường đi, cô nhìn thấy có người dắt chó Samoyed trắng như tuyết, bộ lông rất dài nhưng được giữ rất sạch sẽ, đang được chủ dắt đi.
Chưa kịp đi tới, người kia đã dắt chó vào một quán cà phê ngoài trời bên đường, Đa Hân đi theo sau, ngồi vào bàn bên cạnh, gọi cà phê và bánh mì.
Chủ của chú chó là một cô gái trẻ khoảng 20 tuổi. Trong khi ăn sáng, cô gái chạm vào cằm và đầu của Samoyed. Samoyed chạy tới chạy lui dưới tay cô ấy, nhẹ nhàng và nghịch ngợm.
Đa Hân thích chó, nhưng công việc quá bận rộn, thời gian đi lại không chắc chắn, không có cách nào thường xuyên dắt chó ra ngoài đi dạo nên chỉ có thể nhìn cho đỡ thèm.
Chủ của chú chó nhận ra ánh mắt của cô nên nhìn sang, Đa Hân nở một nụ cười thân thiện với đối phương.
Samoyed quay đầu theo, hai mắt lúng liếng nhìn Đa Hân.
Đa Hân hỏi ý: "Tôi có thể chạm vào chó của cô không?"
Chủ của chú chó nhìn cô hai lần, nhìn ngoại hình và khí chất nổi bật của cô, liền sẵn sàng đồng ý: "Có thể."
Đa Hân bước đến, lòng bàn tay của cô đặt trên đầu Samoyed, nhẹ nhàng vuốt ve, chỉ một chút rồi quay trở lại chỗ ngồi ban đầu.
Đa Hân mỉm cười: "Cảm ơn."
Chủ của chú chó: "???"
Vậy là xong rồi sao?
Đa Hân uống hết cà phê trong ly rồi đứng lên đi tiếp. Mỗi ngày đều vội vàng đi làm, cô không nhìn kỹ khi đi qua con đường này, đúng lúc thừa dịp nghỉ ngơi bản thân thư giãn một chút.
Buổi trưa, giám thị Tỉnh Đào đúng giờ gọi cho cô: "Ăn trưa chưa? Cậu đang ở đâu?"
Đa Hân nhìn kỹ một chậu xương rồng trong tay, nói: "Chợ hoa điểu, một lát nữa mới ăn trưa, vẫn chưa đói."
Tỉnh Đào: "!!!"
Tỉnh Đào cho rằng mình nghe nhầm nên xác nhận lại lần nữa: "Cậu nói cậu đang ở đâu?"
Đa Hân chọn mua một vài chậu cây, nói với ông chủ: "Mấy chậu cây này, gói lại giúp." Sau đó mới mỉm cười và trả lời Tỉnh Đào, "Tớ cảm thấy nhà tớ trống trải quá nên quyết định mua một ít đồ trang trí, không được sao?"
Tỉnh Đào: "Được!"
Đa Hân đưa điện thoại ra xa hơn một chút, cau mày nói: "Được thì được, cậu rống như thế làm gì?"
Tỉnh Đào im lặng a a a a trong lòng một hồi, sau đó bình tĩnh nói: "Tối nay tớ sẽ đãi cậu một bữa ăn thịnh soạn?"
Đa Hân cầm lấy chiếc túi ông chủ đưa, nói: "Để tớ mời cậu đi, xem như thù lao vì cậu bôi thuốc cho tớ mấy ngày nay."
Tỉnh Đào nghe lời: "Được rồi, tớ muốn ăn bào sâm sí đỗ.*"
(* Bào Sâm Sí Đỗ – 鲍参翅肚: dùng để chỉ bốn loại hải sản quý là bào ngư, hải sâm, vi cá và bong bóng cá.)
"Được." Đa Hân sẵn sàng đồng ý.
Sau đó, Đa Hân mua hai chậu lan lớn để trong phòng khách, vì rất khó mang về nên đã hẹn với cửa hàng giao đến nhà cô vào ngày mai. Nhìn thấy một con vẹt rất thông minh, nhưng giống với chú chó kia, Đa Hân rất sợ loại sinh vật sống này, sợ rằng không chú ý một chút sẽ nuôi chết chúng nên chỉ có thể nhìn thành nghiện.
Đến khi cô rời khỏi chợ hoa điểu đã là 4 giờ chiều, cách bữa tối cũng không lâu nữa, cô dứt khoát lười ăn, đợi buổi tối rồi ăn luôn thể. Cô bắt taxi đến dưới lầu công ty của Tỉnh Đào, ngồi trong một quán cà phê Starbucks gần đó.
Đa Hân: [Cậu tan ca chưa?]
Tỉnh Đào: [Còn một tiếng nữa]
Đa Hân trả lời ok, mở phần mềm đọc sách trên điện thoại lên để gϊếŧ thời gian.
Lúc 5 giờ 45 phút, Tỉnh Đào mở cửa bước vào, nhìn thoáng qua đã thấy Đa Hân ngồi bên cạnh cửa kính. Toàn thân cô được tắm trong ánh hoàng hôn, giống như một con mèo lớn no bụng đang lười biếng giãn gân giãn cốt để tự thỏa mãn bản thân trong ánh nắng mặt trời.
Tỉnh Đào đi vòng sau lưng cô, vỗ một cái vào đầu Đa Hân.
Đa Hân bất mãn quay mặt lại, sau khi nhận ra người tới liền nở nụ cười bất lực: "Tan ca?"
Tỉnh Đào: "Uh huh."
Đa Hân hạ chân xuống khỏi ghế, giẫm trên mặt đất, súc tích nói: "Đi ăn thôi."
Cô sắp đói chết rồi.
Tỉnh Đào ngoài miệng nói bào sâm sí đỗ nhưng đến lúc ăn lại đổi ý, chần chừ phân vân giữa lẩu và thịt nướng. Đa Hân nhìn không vừa mắt, nhanh chóng thay cô ấy đưa ra quyết định: "Lẩu."
Tỉnh Đào nói: "Được."
Chọn một nhà hàng lẩu đã từng đến trước đây. Vì có quá nhiều người đợi chỗ, sau khi ngồi xuống, Tỉnh Đào liền cầm thực đơn chọn món, Đa Hân đi chọn nước sốt, phân biệt sốt dầu và sốt thịt bò riêng. Khi trở về, phát hiện dáng vẻ của Tỉnh Đào trông rất lạ.
Đa Hân ngạc nhiên nói: "Cậu bị sao vậy?"
Tỉnh Đào nháy mắt ra hiệu, thấp giọng nói: "Đoán xem tớ nhìn thấy ai?"
Ý nghĩ đầu tiên của Đa Hân là Tử Du, nhưng trực giác mách bảo cô rằng điều đó là không thể, hơn nữa biểu hiện của Tỉnh Đào có thâm ý, cô không thể đoán được, hỏi: "Ai?"
Tỉnh Đào nghiêng người, nhìn về phía Đa Hân.
Đôi mắt của Đa Hân đảo quanh một vòng, nhưng không phát hiện ra người nào khả nghi: "Hả?"
Tỉnh Đào trực tiếp công bố đáp án chính xác cho cô: "Chỗ tớ nghiêng về phía sau, bàn thứ hai đếm qua."
Đa Hân lần theo lời nhắc của cô ấy nhìn sang: "Một nam một nữ ngồi ở bàn kia?"
Tỉnh Đào lại nói: "Cậu nhìn người phụ nữ đó một lần nữa, bóng lưng giống ai."
Đa Hân cau mày thật chặt.
Tỉnh Đào phục cô, nói: "Là Phương Dĩnh đó."
Đa Hân ngẩn ngơ một lúc rồi nói: "Ồ." Sau đó cúi đầu xuống lấy iPad qua xem Tỉnh Đào đã gọi món gì.
Tỉnh Đào nói: "Cậu chỉ phản ứng như thế thôi à?"
Đa Hân không ngẩng đầu: "Bằng không?"
Tỉnh Đào nói: "Nếu là tớ, tớ sẽ tiến tới trái phải tát cô ấy hai cái. Lần trước cô ấy còn có mặt mũi gọi cho cậu để đòi quay lại, cậu nhìn cô ấy hiện tại lại câu người khác, hi vọng là kẻ lừa gạt."
Đa Hân qua loa nói:: "Ừ." Ngẩng đầu lên, "Đừng nhắc đến cô ấy, ăn đi."
Tỉnh Đào quan tâm đến chuyện của cô hơn cả chính cô, quá quan tâm cũng có thể gây ra rắc rối. Ví dụ như bây giờ, Đa Hân không muốn nghe bất kỳ tin tức nào về Phương Dĩnh.
Các món ăn đều được mang lên, Tỉnh Đào đẩy thịt về phía Đa Hân: "Gần đây cậu mệt mỏi, ăn nhiều thịt bồi bổ đi. Ngoài ra, dạ dày của cậu không tốt, không thể ăn quá cay..."
Đa Hân đã ăn trong lời nói dông dài của mẹ già.
Nửa chừng Tỉnh Đào không thể nhịn được, lắc lư một vòng trước mặt Phương Dĩnh. Phương Dĩnh nhận ra cô ấy, nhưng không biết rằng Tỉnh Đào đã biết về việc cô ta nɠɵạı ŧìиɧ nên chào hỏi cô ấy rất nhiệt tình.
Tỉnh Đào đi thẳng đến Đa Hân trong lời chào hỏi của cô ta, nụ cười của Phương Dĩnh đông cứng trên mặt.
Đa Hân cảm thấy cô ấy quá ấu trĩ, nhưng không chỉ trích cô ấy cái gì, chỉ nói: "Hài lòng chưa?"
Tỉnh Đào nói: "Không có, chỉ mới dằn mặt cô ấy một chút."
Đa Hân lắc đầu bất lực, dùng vá vớt đậu hũ trong nước lẩu cà chua ra, chấm nó với nước sốt cần tây thịt bò, ăn chậm rãi.
Tỉnh Đào cũng không muốn làm hỏng tâm trạng, vì vậy cô ấy gắp một vài miếng rong biển rồi ăn như gió cuốn.
Khi đang ăn, cô ấy đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn lại vị trí của Phương Dĩnh.
Đa Hân nhướng mắt ngạc nhiên: "Cậu lại sao vậy? Nhất kinh nhất sạ*."
(* Nhất kinh nhất sạ: Chỉ tinh thần của người ta quá mức căng thẳng hoặc hưng phấn, hành vi cử chỉ khác thường khuếch đại, khiến người ta bị dọa dẫm phát sợ.)
Tỉnh Đào cụp mắt xuống, che giấu sự hoảng sợ và giật mình, nói: "Không có chuyện gì."
Cô ấy biết tại sao lại có cảm giác quen thuộc khó tả với Tử Du rồi.
Ngoại hình của Phương Dĩnh có hai phần giống Tử Du.
Cô ấy lo lắng liếc nhìn Đa Hân trước mặt, cô ấy dám cam đoan rằng Đa Hân không bao giờ tự mình nhận ra điều này. Nếu cô biết rằng tám năm sau khi chia tay, những tưởng cuối cùng cô cũng có thể bước ra tìm bạn gái mới, kết quả vẫn còn mang theo bóng dáng của Tử Du, cô thế nào cũng sẽ gục ngã.
Sau này cũng đừng nghĩ đến chuyện hướng về một cuộc sống mới nữa.
Nhưng nếu không nói thì... có vẻ không ổn, nếu sau này Đa Hân tự mình phát hiện ra thì hậu quả còn thảm khốc hơn.
Tỉnh Đào lơ đãng thật lâu, Đa Hân nói vài câu với cô ấy, cô ấy vẫn luôn cắn đũa ừm ừm, không có tập trung như lúc mới ăn.
Đa Hân đặt đũa xuống, ấn một ngón tay lên trán Tỉnh Đào, nhìn cô ấy chằm chằm: "Có gì thì cứ nói đi."
Tỉnh Đào không còn cách nào che giấu dưới cái nhìn của cô, ấp a ấp úng mà vẫn quyết định thẳng thắn, nhưng cô ấy định đi đường vòng một lúc.
Tỉnh Đào cũng đặt đũa xuống, nói nhỏ: "Cậu thích mẫu con gái như thế nào?"
Đa Hân: "......"
Tỉnh Đào nói: "Tớ có một vài lựa chọn, cậu có thể chọn không?"
Đa Hân không thể hiểu được vì vậy liền đáp ứng.
Tỉnh Đào hỏi: "Cậu thích mặt trứng ngỗng hay mặt trái xoan?"
Đa Hân trầm ngâm nói: "... Ưa nhìn." Nhưng Tử Du là mặt trái xoan, nên mặt trái xoan sẽ trông đẹp hơn.
Tỉnh Đào: "..." nhìn Đa Hân với ánh mắt hình viên đạn, "Cậu chỉ có thể chọn một, không thể chơi tự do."
Đa Hân dùng một tay chống cằm, chán nản chờ cô ấy ra câu hỏi.
"Mắt to hay mắt nhỏ?"
"Vô nghĩa, cậu thích mắt nhỏ sao?"
"Da trắng hay màu lúa mạch."
"Trắng."
"Còn chiều cao thì sao?"
"Tốt nhất là thấp hơn tớ nửa cái đầu."
......
Sau khi đặt một loạt câu hỏi, Tỉnh Đào xác nhận, Đa Hân trả lời dựa theo các điều kiện của Tử Du. Nhưng đồng thời, cô ấy cũng cảm thấy kỳ lạ, theo lý thuyết Đa Hân nên thể hiện sự phản kháng khi trả lời những câu hỏi thế này, nhưng cô chẳng những không có, mà ngược lại thỉnh thoảng còn nhếch môi mỉm cười, dáng vẻ trông rất hạnh phúc.
Trúng tà sao?
Đa Hân nheo mắt nguy hiểm nhìn cô ấy: "Không phải cậu lại định làm mai cho tớ chứ?"
Tỉnh Đào vội vàng lắc đầu: "Không có."
Cho dù có đam mê như thế nào đi chăng nữa, cô ấy cũng sẽ không thức thời lựa chọn thời điểm này.
Đa Hân hỏi: "Vậy là cái gì?"
Tỉnh Đào nghiến răng, bất chấp tất cả nói: "Cậu có phát hiện ra Phương Dĩnh nhìn giống Tử Du không?"
Đa Hân bỗng dưng sửng sốt.
Tỉnh Đào sợ cô bị đả kích lớn, nhanh chóng bổ sung: "Nhưng qua những câu hỏi vừa rồi, mẫu người cậu thích là như vậy nên có điểm giống nhau là chuyện bình thường."
Đa Hân không nói chuyện trong một thời gian dài.
Tỉnh Đào ảo não trong lòng, nghĩ cách khắc phục.
Đa Hân đột nhiên cười rồi nhẹ nhàng nói: "Vậy sau này cậu không cần giới thiệu đối tượng cho tớ, để không làm hại cô nương trong sạch, giống như tớ vậy, sống một mình rất tốt."
Tỉnh Đào vội la lên: "Cậu không thể nói như vậy ——"
Đa Hân nhẹ nhàng ngắt lời cô ấy: "Tớ đã quyết định rồi."
Tỉnh Đào khó chịu nói: "Không thử thì làm sao biết được, ngộ nhỡ còn có thể thích một người không giống cô ấy."
Đa Hân lặng lẽ nhìn cô ấy.
Tỉnh Đào không nói lời nào.
Đa Hân dừng lại trong vài giây rồi nói: "Ngay cả khi cậu không nói với tớ điều này, tớ vẫn quyết định sau này sống một mình. Trước đây là vì tớ sợ cô đơn, nhưng bây giờ trong lòng tớ rất phong phú, tớ cảm thấy thoải mái hơn khi ở một mình."
Tỉnh Đào: "Hả?"
Đa Hân lại giơ đũa lên, cắn một miếng măng vừa mới ra khỏi nồi, nói một cách khó hiểu: "Con người có thể sống bằng khí cacbonic..."
Tỉnh Đào biết rõ câu nói này, nó nằm trong vở kịch "Rhinoceros in Love", trước đây cô ấy đã từng xem nó với Đa Hân, vế sau đó là: Chỉ cần có tình yêu.
Tỉnh Đào nói: "Nhưng không phải bây giờ cậu đang thất tình sao?"
Đa Hân cười nói: "Ai nói?"
Cô có tình yêu, từ nay về sau, cô sẽ mãi mãi có được tình yêu này, không có gì bất lợi. Nhưng lần này, không ai có thể cướp đi được.
Tỉnh Đào nghe cô nói như thế nhưng Đa Hân không có ý định giải thích cho cô ấy, Tỉnh Đào cũng không hiểu được.
Sau khi thanh toán xong, Đa Hân đi ngang qua bàn của Phương Dĩnh, Phương Dĩnh bất ngờ đưa mắt nhìn sang, đột nhiên xấu hổ, Đa Hân lịch sự gật đầu với cô ta, rồi bước đi không chớp mắt.
Tỉnh Đào đi theo cô, nhìn cô bước chân nhanh chóng, bóng lưng thoải mái, lại quay đầu trừng mắt với Phương Anh, lon ton đuổi kịp: "Cậu thật sự định bay à."
Đa Hân cười lớn, mở rộng hai cánh tay phối hợp, vẫy vẫy như đôi cánh.
Tỉnh Đào nói: "Cậu thế này giống như con chim cút."
Đa Hân vui sướиɠ tràn trề.
Đi dạo bên ngoài tiêu hóa thức ăn, đi ngang qua một bức tường, Đa Hân đứng yên, đưa tay vỗ cánh như bóng chim đang bay, để Tỉnh Đào chụp ảnh cho cô.
Tỉnh Đào phàn nàn cô: "Có ấu trĩ quá không?"
Đa Hân nói: "Ấu trĩ." Cô đăng bức ảnh này lên Weibo.
Cô có rất nhiều fan hâm mộ trên Weibo. Đa Hân thường đóng giao diện ngay sau khi đăng ảnh và không bao giờ đọc bình luận. Có lẽ hôm nay nhàn rỗi quá, hoặc có thể có một động lực nào đó khiến cô tự nhiên vuốt xem bình luận và trả lời bình luận đầu tiên.
[Hôm nay, có gần MZX hơn chút nào không?: Tôi yêu bạn [trái tim]]
Đa Hân mỉm cười và trả lời: [Tôi cũng thích bạn, moah moah]
Sau đó cất điện thoại.
Tử Du nhìn bình luận trả lời ở giữa màn hình điện thoại rồi mỉm cười.
Nàng theo dõi người kia lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cô trả lời lại câu này, tâm trạng hẳn là rất tốt.
Tử Du chống tay đứng dậy khỏi ghế sô pha, Tỉnh Nam không biết đã đứng sau lưng nàng từ lúc nào, vẻ mặt phức tạp. Tử Du sờ sờ mặt mình, kỳ quái nói: "Trên mặt tớ có cái gì sao?"
Tỉnh Nam nói: "Không có." Chỉ là ngồi trên ghế sô pha bất động gần nửa tiếng, Tỉnh Nam còn tưởng rằng nàng xảy ra chuyện gì nữa.
Tử Du xoay xoay cái cổ đau nhức: "Vậy tớ đi ngủ nha?"
Tỉnh Nam nói: "Tớ còn bận rộn với nhiều việc ở đây, tháng sau sẽ trở lại Mỹ, cậu có đi cùng tớ không?"
Tử Du lắc đầu: "Tớ có lớp."
Tỉnh Nam nói: "Cậu không thể xin nghỉ phép sao? Mọi người rất nhớ cậu. Lần trước Jenny có nói chuyện với tớ để tớ mau mang cậu trở về."
Tử Du suy nghĩ một chút, vẫn là lắc đầu: "Chờ tớ nghỉ phép, tớ trở về gặp các cậu."
Tỉnh Nam nhún vai, bước đến phòng dành cho khách, Tử Du quay trở lại phòng ngủ. Nàng vừa chạm vào tay nắm cửa đã nghe thấy giọng nói đột ngột của Tỉnh Nam, giọng điệu hơi ngập ngừng, cô ấy nói: "Hôm nay mẹ của cậu gửi tin nhắn cho tớ."
Tử Du quay mặt lại, cảm xúc không thấy có chút chập trùng nào: "Bà ấy nói cái gì?"
Tỉnh Nam nói: "Nói là gần đây bác ấy muốn trở lại Lâm Thành, hỏi cậu có thể cùng bác ấy ăn bữa cơm hay không."
Tử Du gật đầu nhàn nhạt, cho thấy mình đã biết.
Tỉnh Nam lộ vẻ khó xử, nói: "Tớ biết quan hệ của cậu và họ không tốt lắm, nhưng lần sau có chuyện như vậy, có thể đừng để tớ truyền đạt hay không, như vậy tớ sẽ... rất lúng túng."
"Làm phiền cậu." Tử Du xin lỗi, "Tớ sẽ nói với họ."
Tỉnh Nam thở dài rồi bước vào phòng.
Tử Du nhấn vào thanh tin nhắn văn bản. Sau khi soạn tin nhắn, nàng nhấn bàn phím điện thoại nhập một dãy số trong trí nhớ rồi chọn gửi đi.
Tử Du: [Lần sau có việc gì thì gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn cho con]
Mẹ Chu trả lời ngay lập tức: [Được]
Tử Du không trả lời lại, đi tắm một hồi mới mở điện thoại lên, phát hiện một tin nhắn nằm lặng lẽ bên trong: [Thân thể có khỏe không?]
Tử Du: [Rất tốt]
Mẹ Chu: [Vậy là tốt rồi, bây giờ con sống ở đâu? Mẹ gửi cho con ít đồ được không?]
Tử Du: [Con muốn ngủ]
Mẹ Chu: [Ngủ ngon]
Tử Du: [Ngủ ngon]
Tử Du liếc nhìn những tin nhắn trong khung chat, chọn xóa bỏ.
Tâm trạng tốt đẹp ban đầu hoàn toàn bị phá hỏng.
Nàng có thể buông bỏ rất nhiều thứ, nhưng đối với ba mẹ nàng, có lẽ nàng phải mất cả đời mới có thể trở lại trạng thái ban đầu. Nàng đã cố gắng hết sức để không ôm hận, nhưng mỗi khi nhìn thấy, nghe thấy hoặc thậm chí nghĩ về chuyện đó thôi, cảm xúc tiêu cực nảy sinh từ tận đáy lòng khiến nàng không thể đối mặt với họ một cách lý trí.
Họ vẫn sẽ cùng nhau đón năm mới, nhưng sẽ không có tiếng cười, sẽ chúc phúc cho nhau vào ngày sinh nhật theo đúng trình tự. Ba mẹ Chu sẽ đổ lỗi cho nhau về những gì đã xảy ra trong quá khứ, động một tí sẽ cãi vã ồn ào, tình cảm vợ chồng sâu đậm cũng không còn, lạnh nhạt như gia đình tạo nên từ những con người xa lạ.
Đời này có lẽ chính là như vậy, Tử Du khoanh tay sau đầu, đờ đẫn nhìn lên trần nhà.
Nàng nằm bất động một lúc lâu, không có ý định đi ngủ, mãi cho đến khi màn hình điện thoại lại bật sáng.
MZX19891014:
[Chúc ngủ ngon]
Tử Du mở điện thoại để bình luận câu chúc ngủ ngon, rồi nhắm mắt lại.
Lịch học ngày hôm sau sắp xếp chật kín, buổi sáng có bốn tiết. Khi Tử Du lên xe, trong miệng vẫn còn ngậm hai miếng bánh mì, buổi sáng nàng vô tình dậy muộn. Nàng lái xe ra khỏi bãi đỗ xe dưới tầng hầm, vừa lái xe ra đường đã nhìn thấy Đa Hân ở bên đường, khóe môi không khỏi cong lên.
Chiếc ô tô màu trắng gào thét lướt qua Đa Hân. Đa Hân tản bộ ven đường, đang nhìn cửa hàng bên đường bổng có cảm giác gì đó, xe đã chạy rất xa rồi, cô không nhìn thấy gì cả.
Đa Hân nghỉ ở nhà hai ngày, đến ngày thứ ba, thật sự không thể ngồi ngốc như thế nữa, cô bắt đầu đến công ty đi làm.
Trước tiên, cô gõ cửa phòng Giám đốc để trả phép, thái độ của Giám đốc Trương đối với cô vẫn như trước, Đa Hân cũng coi như chưa từng xảy ra chuyện hẹn ăn cơm ngày hôm đó, bình an vô sự.
Dường như cuộc sống trôi qua quá đỗi bình dị.
Ngày 14 tháng 10 là sinh nhật của Đa Hân. Tỉnh Đào và những người bạn đã sớm chuẩn bị tổ chức thật long trọng cho cô, Đa Hân không thể từ chối, mặc cho mọi người giày vò.
Đối với ngày sinh nhật của chính mình, cô cũng không có bất kỳ mong chờ nào hơn so với ngày bình thường. Ngày 14 tháng 10 năm nay đúng lúc rơi vào cuối tuần. Sáng sớm, Đa Hân đã bị Tỉnh Đào náo loạn.
Mì trường thọ, trứng gà đỏ.
Mặc dù Đa Hân không cố tình tăng ca, nhưng công việc của cô được định sẵn không giống với dân đi làm thời gian cố định 9 giờ tới 5 giờ. Hôm qua, cô bận rộn đến tận 2 giờ sáng, vừa ngủ được 5 tiếng đồng hồ đã bị cưỡng ép gọi dậy từ trong chăn.
Cũng may là cô không có tật xấu khi rời giường, nếu không bây giờ cô sẽ nổ tung mất.
Tỉnh Đào nhìn cô đầy mong đợi: "Mau ăn đi, chúng tớ đã chuẩn bị thời khóa biểu một ngày này cho cậu, nhanh lên."
Đa Hân đứng dậy, Tỉnh Đào đè cô xuống.
Đa Hân bất lực nói: "Tớ còn chưa đánh răng."
Tỉnh Đào cười ha ha, buông cô ra.
Đa Hân trở lại sau khi đánh răng, ăn nửa bát mì và một quả trứng gà đỏ, đồng thời nhận lời chúc mừng sinh nhật của Tỉnh Đào. Sau đó, cũng giống như Tỉnh Đào nói đi nhanh nhanh lên.
Những người bạn đều rất có bản lĩnh, bát tiên quá hải các hiển thần thông*. Đa Hân theo cả đám bọn họ náo loạn cả ngày, trở về hai chân đều muốn phế, trong tay cô ôm một túi quà, Tỉnh Đào còn cầm mấy cái trong tay.
(* Tám vị tiên đi qua biển, mỗi người đều trổ phép thần thông.)
Đa Hân gục ngã trên mặt đất, không nhịn được hướng về phía Tỉnh Đào cầu xin: "Năm sau có thể yên lặng tổ chức sinh nhật được không?"
Âm Tiêu nằm liệt bên cạnh cô, quay đầu nhìn cô: "Nếu như năm sau bọn họ có thể quên sinh nhật của cậu."
Đa Hân nói: "Thôi bỏ đi."
Dù sao một năm cũng không náo nhiệt được mấy lần, cô nên xả thân để kết nối mọi người.
Trước đây Đa Hân rất cô độc, nhưng sau khi gặp biến cố lớn, cô tiến vào một thái cực khác. Dù cô không thích chơi đùa với người khác lắm, nhưng cô không thể sống thiếu đám đông nên buộc mình phải trở thành một người hướng ngoại, kết bạn với rất nhiều người, mà những người bạn kia cũng đúng thật là bạn bè. Lúc trước, cô có thể tìm được sự an ủi đáng thương từ bạn bè, nhưng bây giờ cô cảm thấy hơi mệt mỏi.
Tỉnh Đào nghe cô nói xong, thờ ơ nói: "Vậy thì cứ tùy theo ý cậu mà làm, cậu vui vẻ là được."
Đa Hân trầm ngâm ừ một tiếng.
Tỉnh Đào đột nhiên phản ứng lại, hoảng sợ kêu lên: "Không phải cậu định tuyệt giao với tớ chứ?" Mấy ngày trước còn ngại mình nói quá nhiều.
Đa Hân nhìn cô ấy bằng nửa con mắt, cố ý nói: "Đúng rồi, đúng rồi."
Tỉnh Đào nhào tới ôm lấy cô, nói: "Không được, ma ma không cho phép!"
Đa Hân suýt nữa bị đè chết bởi đòn tấn công bất ngờ của cô ấy, nghẹn sặc rồi bật cười: "Cậu thật điên rồi, còn có, cậu thật sự rất nặng."
Chịu một trận véo của Tỉnh Đào.
Hai người đánh nhau xong, Đa Hân từ dưới đất lật người ngồi dậy, ngơ ngác dựa vào tường, không biết đang suy nghĩ gì.
Tỉnh Đào liếc nhìn cô.
Đa Hân nhận ra, cười nói: "Tớ buông tha cho cậu, cậu đi làm việc của cậu đi, đừng lo lắng cho tớ."
Tỉnh Đào nghi ngờ nhìn cô rồi bỏ đi.
***
Tỉnh Nam nghe thấy tiếng cửa phòng khách, bước ra ngoài.
Tử Du cầm một cái bánh kem trên tay, đặt ở cửa trước rồi cúi xuống thay giày.
Tử Du: "Tối nay không đi ra ngoài, ăn cơm ở nhà."
Tỉnh Nam cầm bánh kem đặt lên bàn, lẩm bẩm nói: "Biết rồi, hôm nay là sinh nhật của Đa Hân. Năm nào cậu cũng mua bánh kem, tớ không nhớ cũng khó."
Bánh kem được đóng gói rất kín, Tỉnh Nam vẫn cố gắng nhìn rõ bên trong.
Tử Du thay giày xong, đi tới: "Đừng nhìn, ăn bánh với tớ đi."
Tỉnh Nam cắm cây nến số 2 và số 8 vào, Tử Du thắp lửa lên, nhắm mắt lại và ước nguyện, sau đó thổi tắt nến.
Khi nàng mở mắt ra, không bỏ qua dáng vẻ mặt ủ mày chau, than ngắn thở dài của Tỉnh Nam, không khỏi nở nụ cười: "Tớ còn chưa thở dài, cậu than thở cái gì?"
Tỉnh Nam trầm giọng nói: "Cậu có biết hiện tại tớ muốn làm gì không?"
Tử Du nhướng mày: "Làm gì?"
Tỉnh Nam bất bình nói: "Đi nói rõ ràng từng chuyện từng chuyện đã xảy ra năm đó cho Đa Hân biết. Dựa vào cái gì cậu đau khổ nhiều năm như vậy, còn cô ấy vẫn sống tốt, là cô ấy trước ——"
"Cậu dám." Tử Du lạnh lùng ngắt lời cô ấy.
Tỉnh Nam giằng co với nàng một lúc, thua trận, chĩa nĩa vào bánh kem thỏa hiệp: "Tớ muốn socola phía trên."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro