Sử Lai Khắc Học Viện

- Đối với Sử Lai Khắc học viện, Đường Tam cùng Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ đều không hiểu rõ, Đại sư chỉ là nói cho Đường Tam cùng Tiểu Tuyết để bọn hắn tới nơi này tiếp tục học tập, ngoài ra cái gì cũng đều không nói. Nhưng từ vẻ mặt của Đại sư lúc ấy, Đường Tam mơ hồ có thể cảm thấy học viện này cùng Đại sư tựa hồ có chút quan hệ không bình thường.
- Dựa vào tuổi mà phân tích, Đường Tam cùng Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ hẳn là tới trung cấp hồn sư học viện, với thực lực của bọn họ bây giờ, đừng nói là trung cấp, cho dù là cao cấp hồn sư học viện thì khoảng cách tốt nghiệp cũng không xa. Nếu Sử Lai Khắc học viện chỉ là một tòa trung cấp hồn sư học viện, vậy có cần phải tới nơi này sao?
- Đường Tam tin tưởng, Đại sư tuyệt sẽ không làm chuyện vô vị, nếu để cho bọn hắn tới nơi này, nhất định là có đạo lý của Đại sư.
- "Tiểu Tam, ngươi biết Sử Lai Khắc học viện ở nơi nào không?" Tiểu Vũ lên tiếng hỏi, Rời khỏi Tác Thác thành, vẫn hướng phía nam, hai bên đường, có rất nhiều ruộng, Tác Thác thành có mỹ dự là Lương thực chi đô của Ba Lạp Khắc vương quốc không chỉ có thể để gọi không như vậy.
- Nhưng, ngọai trừ lượng lớn đồng ruộng ở ngoài, phóng mắt nhìn quanh, tại trong tầm quan sát của mắt, lại không thấy có cái gì như là kiến trúc của học viện.
- địa chỉ mà Đại sư nói cho Đường Tam, là ra khỏi cửa nam thành Tác Thác không xa sẽ thấy Sử Lai Khắc học viện.
- "Cụ thể ta cũng không rõ, chúng ta tiếp tục theo hướng nam đi, cuối cùng sẽ tìm được. Cái tên Đái Mộc Bạch kia nếu là đệ tử của Sử Lai Khắc học viện, thì điều đó chứng minh học viện này quả thực tồn tại."
- " Tam Ca." Âm thanh ngọt ngào của Tiểu Tuyết đột nhiên vang lên.
- Đường Tam tựa hồ hiểu được ý tứ của Tiểu Tuyết, bất đắc dĩ nói: "Ngươi cũng không còn nhỏ nữa, cũng không phải là không đi được."
- Tiểu Tuyết cười hì hì, nói: "Mặc kệ, ai bảo ngươi là ca của ta đây." Vừa nói, mạnh mẽ lao về phía Đường Tam
- Đường Tam đối với động tác của nàng đã sớm quen thuộc, hai tay đưa về sau, thân trên thoáng cúi xuống phía trước, đem Tiểu Tuyết cõng trên lưng mình. Bình thường Tiểu Tuyết rất rất nhu thuận cũng rất ít khi làm nũng với hắn nên lần nào nàng làm nũng hắn đều đặc biết chờ mong à, mặc dù ngoài mặt hắn khi nào cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ.
- Thân thể của Tiểu Tuyết rất nhẹ, đối với Đường Tam mà nói, căn bản không tạo thành gánh nặng gì. Mà tu vi của Tiểu Tuyết không kém Đường Tam thậm chí hắn cảm thấy có khi còn mạnh hơn hắn, tự nhiên sẽ không vì đi đường mà cảm thấy khổ cực, nhưng nàng chính là vẫn thích Đường Tam cõng nàng. Tại trên lưng Đường Tam tự đắc hướng xung quanh chỉ chỉ, tiếng cười như chuông bạc trong không trung quanh quẩn.
- Mỗi lúc thế này, trong lòng Đường Tam đều có cảm giác ấm áp, đó là một loại cảm giác ấm áp thuộc loại của gia đình. Thân thể tiếp xúc, có loại cảm giác trái tim cạnh trái tim, hắn hiểu được lòng mình thật thoải mái, ít nhất này đã chứng mình, hắn cũng không phải chỉ có một mình.
- Sáu năm đã trôi qua rồi, từ lần đầu tiên rời Thánh Hồn thôn đến Nặc Đinh sơ cấp hồn sư học viện học tập đến bây giờ, Đường Tam cùng Tiểu Tuyết vẫn không có gặp qua cha của mình. Đường Hạo vừa đi đã đi liền sáu năm, chẳng những không có quay lại, hơn nữa lại là biệt vô âm tín.
- Trong mỗi đêm dài yên tĩnh, Đường Tam nhớ tới cha của mình, trong lòng cảm thấy ẩn ẩn nhói đau. Mặc dù hắn hai kiếp làm người, nhưng đối với thân tình vẫn như trước, đều vô cùng khát vọng.
- Mà Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ tại trong lòng Đường Tam, tương đương với lấp đầy khoảng trống khi Đường Hạo rời đi, đối với Tiểu Tuyết cùng Tiểu Vũ , Đường Tam cực kỳ nuông chiều, tựa như các nàng là thân muội muội của hắn. Trước kia, khi còn ở Nặc Đinh, phương thức nghỉ ngơi duy nhất của Đường Tam chính là nhìn Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ. Bất luận các nàng làm cái gì, hắn thủy chung đều yên lặng nhìn các nàng, hưởng thụ phần cảm giác ấm áp đó trong lòng mình.
- Nụ cười của Tiểu Vũ tràn ngập ánh mặt trời, vui sướng phát ra từ nội tâm. Trong khi nụ cười của Tiểu Tuyết lại tràn ngập sự mông lung kiều diễm đôi khi lại có chút gì đó cô độc, mỗi thời khắc đó đều lây nhiễm trong tâm của Đường Tam, sợ là tu luyện dù khô khan hơn nữa, chỉ cần vừa nhìn thấy nhưng nụ cười của Tiểu Vũ và Tiểu Tuyết, thì mọi phiền não trong lòng Đường Tam cũng sẽ biến mất ngay lập tức.
- Tiểu Vũ thấy Đường Tam cong Tiểu Tuyết thì bĩu môi nói. " Tam ca người thiên vị à, chỉ cõng mỗi Tiểu Tuyết còn ta thì sao? Mà thôi dù sao ta cũng là tỷ tỷ của Tiểu Tuyết nên ta nhường vậy." Tiểu Vũ nói với vẻ mặt ta đây là tỷ tỷ ta lớn nên ta nhường, làm cả Đường Tam và Tiểu Tuyết buồn cười khi thấy vẻ mặt đó của Tiểu Vũ.
- "Tam ca, Vũ Tỷ các ngươi xem bên kia có cái thôn nhỏ." Tiểu Tuyết được Đường Tam cõng trên lưng là thời điểm miệng nàng ngọt ngào nhất.
- Đường Tam cùng Tiểu Vũ nhìn theo phương hướng ngón tay Tiểu Tuyết, chỉ thấy phía trước, ước chừng ngoài một dặm, có một thôn nhỏ, dựa vào mục lực của Tử Cực Ma Đồng, hắn có thể rõ ràng nhận ra, thôn nọ ước chừng có khoảng một trăm hộ dân, quy mô so với Thánh hồn thôn thì nhỏ hơn một chút. Bên ngoài thôn được vây bọc bởi hàng rào gỗ, tựa hồ dùng để phòng ngừa dã thú. Tại cổng thôn tựa hồ tụ tập không ít người, không biết xảy ra chuyện gì.
- Đường Tam mỉm cười nói: "Chúng ta đi qua đó hỏi, có lẽ người trong thôn sẽ biết Sử Lai Khắc học viện ở đâu. Hồn sư học viện hẳn là rất có danh mới đúng."
- Tiểu Tuyết chỉ ngón tay về phía trước, cười nói: " Tam Ca, nhanh nào."
- Đường Tam không tức giận trở tay đánh nhẹ lên mông nàng, dưới chân có chút dùng sức, nhắm hướng thôn nhanh chóng đi tới.
- Đi tới gần, Đường Tam cùng Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ đều phát hiện có chút không đúng, cổng thôn quả thật tụ tập không ít người, đại đa số đều là thiếu niên cỡ tuổi bọn họ, trong đó đại bộ phận đều có cha mẹ đi theo.
- Tại chỗ cổng thôn để một cái bàn, phía sau bàn có một lão giả hơn 60 tuổi đang ngồi, làm cho Đường Tam, Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ trợn mắt há hốc mồm chính là, trên cửa thôn dùng gỗ tạo thành có treo một tấm biển nhìn qua có chút đổ nát, phía trên có khắc năm chữ đơn giản "Sử Lai Khắc học viện". Phía trước năm chữ này còn có một hình cái đầu màu xanh biếc, nhìn qua như là một cái đầu của loại quái vật hình người. Xanh xanh, có chút đáng yêu. Trước ngực lão giả ngồi sau chiếc bàn nọ cũng mang theo một tấm huy chương hình tròn màu xanh biếc, hẳn là giáo huy của Sử Lai Khắc học viện.
- "Không thể nào." Tiểu Vũ bên cạnh Đường Tam, giật mình nhìn tấm biển, lại quay đầu nhìn Đường Tam, trong lòng hai người đều có chút ngạc nhiên. Còn Tiểu Tuyết thì bình tĩnh hơn nhiều vì nàng sớm đã biết.
- Đường Tam cười khổ nói: "Đều cũng đã tới rồi, xem đã rồi nói."
- Lúc này, xếp hàng phía trước bọn họ ước chừng hơn một trăm người báo danh, trong đó không ít người cũng đều cau mày, hiển nhiên trong cũng nghĩ giống Tiểu Vũ.
- Xếp hàng phía trước Đường Tam, Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ là một gã thiếu niên cùng cha mẹ. Chỉ nghe mẫu thân của thiếu niên nọ nói: "Có lầm hay không, đây mà được gọi là hồn sư học viện, chính là được xưng là học viện khi tốt nghiệp là có thể trở thành Tử Tước của đế quốc?"
- Phụ thân của thiếu niên có chút không xác định nói: "Đây là người của Vũ hồn điện nói, chắc là không sai. Nhưng học viện này cũng thật sự rách nát một chút."
- Thiếu niên nói: "Ba ba, con không muốn học ở đây, quá dọa người. Con muốn tới Tác Thác trung cấp hồn sư học viện. Dù sao, con cũng coi như là thiên tài tại sơ cấp học viện."
- Sợ là ngay cả quy mô của Nặc Đinh sơ cấp hồn sư học viện so với nơi này còn lớn hơn, hơn nữa, đây rõ ràng là một cái thôn nhỏ bình thường, cổng vào chẳng những làm bằng gỗ, lại không lớn bằng một phần ba của Nặc Đinh học viện. Đây cũng có thể gọi là hồn sư học viện sao?
- " Tam Ca, Tiểu Tuyết đại sư có lầm hay không? Ta nhìn thế nào cũng không thấy đây giống như là một tòa học viện. Sẽ không phải gạt người chứ."
- Phụ thân thiếu niên nhíu nhíu mày: "Nếu đã tới, vậy ráng đợi thêm lát nữa đi, nói không chừng đây là một loại khảo nghiệm. Học viện chánh thức không ở chỗ này."
- Trong đám người tuyệt đối có không ít cùng loại đối thoại, trên mặt đại bộ phận thiếu niên cùng cha mẹ đều lộ vẻ thất vọng nặng nề.
- Ánh mắt của Đường Tam cũng không có dừng lại trên những người báo danh quá dài, ánh mắt hắn nhìn về phía trước nhất, cũng chính là nơi báo danh, mục lực cùng thính giác dưới tác dụng của Huyền thiên công đều trở nên linh mẫn hơn, mơ hồ có thể nghe được đối thoại ở nơi đó.
- Lão giả ngồi ở sau bàn phụ trách tiếp nhận báo danh nhìn qua có bộ dáng uể oải, quần áo trên người nói cho dễ nghe một chút là đơn giản, nhìn thế nào cũng như là một lão nhân ở thôn quê, thậm chí tinh thần nhìn qua còn không bằng như lão Kiệt Khắc ở Thánh Hồn thôn.
- Lúc này, một thiếu niên đi tới trước bàn báo danh. Lão giả uể oải nói: "Phí báo danh mười kim hồn tệ, đặt ở trong cái rương kia là được."
- Phụ thân người thiếu niên nhanh chóng móc ra mười kim hôn tệ đặt bên trong chiếc rương do mấy tấm gỗ tạo thành.
- "Đưa tay ra"
- Thiếu niên theo lời đưa tay đến trước mặt lão giả, lão giả niết niết hai cái trên tay hắn, hướng hắn lắc lắc đầu, nói: "Tuổi của ngươi không phù hợp, có thể đi."
- Thiếu niên sửng sốt một chút, quay đầu nhìn về phía cha của mình, đứa nhỏ hơn mười tuổi sớm thành thục như Đường Tam cùng Tiểu Tuyết chính là không nhiều lắm.
- Phụ thân thiếu niên nhanh chóng cười nói: "Sư phụ, con trai ta chỉ là vừa mới qua sinh nhật mười ba tuổi, ngài xem, có khả năng nới lỏng một chút hay không?"
- Lão giả có chút không nhịn được nói: "Không nên ảnh hưởng đến người ở sau. Quy củ của học viện ngươi không biết sao? Chúng ta nơi này chỉ nhận những đứa nhỏ từ mười ba tuổi trở xuống. Hơn mười ba tuổi, nhất luật không thu. Các ngươi có thể đi."
- Phụ thân của thiếu niên nói: "Vậy phí báo danh của chúng ta ..."
- Lão giả không chút khách khí nói: "Một khi đã báo danh, sẽ không hoàn."
- Người đất sét còn có ba phần thổ tính, cha của thiếu niến nhịn không được cả giận nói: "Các ngươi rõ ràng là lừa tiền. Trả lại phí báo danh cho chúng ta, nếu không chúng ta quyết không đi. Sớm biết Sử Lai Khắc học viện tồi tàn thế này, chúng ta đã không đến."
- Lão giả liếc hắn một cái nhàn nhạt nói: "Mộc Bạch, có người muốn lấy lại phí báo danh, ngươi xử lý một chút."
- Ở bên cạnh, một đạo nhân ảnh chợt đứng lên: "Muốn lấy lại phí báo danh cũng được, đánh thắng ta, sẽ nhận được tiền."
- Người này đúng là Đái Mộc Bạch, trước vì ngồi một bên, bị đám người ngăn trở, Đường Tam cũng không có thấy hắn. So với ngày đó Đường Tam, Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ thấy hắn có chút bất đồng chính là, bây giờ thần sắc trên mặt hắn có chút bất đắc dĩ.
- Đái Mộc Bạch cũng không nói nhảm, lập tức thúc giục hồn lực của mình, thả ra toàn bộ ba hồn hoàn, hai cái bách niên một cái thiên niên. Hồn lực mênh mông trong không khí sinh ra áp lực vô hình, lãnh quang trong tà mâu lóe ra, nhìn về phía phụ tử đối diện.
- Giữa các Hồn sư, hồn hoàn vĩnh viễn là quyền được nói tốt nhất, mắt nhìn ba hồn hoàn trên người Đái Mộc Bạch kể cả một cái thiên niên bên trong. Cha của người thiếu niên sắc mặt đại biến, bỏ lại câu nói "tính chúng ta xui xẻo", rồi lập tức kéo con mình bước nhanh đi.
- Đái Mộc Bạch quay lại một bên ngồi xuống, tà mâu lạnh lùng liếc mắt về những thiếu niên đến báo danh cùng các gia trưởng ở phía sau, ý tứ uy hiếp rất rõ ràng. Ba hồn hoàn mang đến áp lực không phải người thường có thể thừa nhận. Hắn lúc này đã không còn giống một đại thiếu gia quần áo lụa là, ngược lại lại giống một tên ác ôn.
- Sau một màn này chấm dứt, hàng người đang đợi lập tức bớt đi ít nhất một phần ba, ai cũng không muốn mất không tiền, càng huống chi, vẻ ngoài của Sử Lai Khắc học viện trước mắt này thật là làm cho người không dám mơ cao.
- Lại là một thiếu niên đến trước mặt lão giả báo danh, cha mẹ hắn cũng cùng đi tới. Người mẹ tin tưởng tràn đầy bỏ mười kim tệ vào hộp gỗ, người thiếu niên nhu thuận đưa tay ra.
- Lão giả nhéo nhéo tay hắn, ánh mắt mờ mờ nhìn thiếu niên một cái, nói: " Vừa mới mười hai tuổi. Đem vũ hồn của người phóng thích ra, cấp cho ta xem."
- Thiếu niên gật gật đầu, một đạo hồn lực màu xanh biếc từ trong cơ thể phóng thích ra, một cái bách niên hồn hoàn vòng quanh cơ thể chuyển động lên xuống.
- Khí tức của bách niên hồn hoàn rõ ràng không kém, vũ hồn xuất hiện, một cây đằng mạn to và dài xoay quanh thân thể hắn.
- Vũ hồn này cùng với Lam ngân thảo của Đường Tam có chút điểm tương đồng, chỉ bất quá, vũ hồn của hắn không phải là thảo mà là một loại đằng mạn, cùng loại với đệ nhị hồn hoàn quỷ đằng của Đường Tam, chỉ bất quá thiếu độc tố của quỷ đằng.
- Lão giả lắc đầu nói: "Không hợp cách, ngươi có thể đi."
- Cha mẹ thiếu niên với vẻ mặt rất tin tưởng vào bản sự của con mình, nghe lão giả nói con họ không hợp cách, thần sắc nhất thời cứng lại, người mẹ không nhịn được hỏi: "Tại sao? Con ta tại sơ cấp học viện chính là người ưu tú, ngài không thấy là hắn có bách niên hồn hoàn sao? Hồn sư có được bách niên hồn hoàn cũng không có nhiều lắm đâu."
- Lão giả nhàn nhạt nói: "Hồn hoàn thứ nhất là bách niên quả thực rất tốt, bất quá hắn chỉ là một người thường."
- Người cha của thiếu niên nhíu mày nói: "Ta không rõ ý tứ của ngài."
- Lão giả có chút không nhịn được từ sau bàn đứng lên, chẳng hướng về phía cha mẹ người thiếu niên phía trước, đồng thời cũng hướng những người báo danh đang xếp hàng phía sau: "Tới Sử Lai Khắc học viện của chúng ta báo danh, các người hẳn là đã rất rõ ràng quy củ. Không rõ quy củ mà tới nơi này, chỉ là tặng không báo danh phí mà thôi. Bây giờ hối còn kịp. Các ngươi có biết Sử Lai Khắc trong cái tên Sử Lai Khắc học viện thì có hàm nghĩa là gì không?"
- Đại bộ phận người báo danh nghe lão giả nói xong, trên mặt đều mờ mờ mịt mịt.
- Lão giả lãnh đạm nói: "Sử Lai Khắc là một loại quái vật, cho dù tại trong hồn thú cũng là tồn tại một cách cực kỳ cổ quái. Hàm nghĩa của Sử Lai Khắc học viện chúng ta chính là quái vật học viện. Nói cách khác, chúng ta nơi này chỉ thu nhận quái vật, không thu người thường. Tuổi trên mười ba, hoặc là không có hồn lực ngoài hai mươi mốt cấp, vậy không cần ở chỗ này lãng phí thời gian nữa."
- Tâm tình của Đường Tam cùng Tiểu Vũ vốn giống nhau, đối với Sử Lai Khắc học viện có chút thất vọng, nhưng vừa nghe thấy lão giả nói, hứng thú trong lòng hắn lại nổi lên, học viện chỉ thu quái vật? Hàm nghĩa khác của hai chữ quái vật này chẳng phải chính là thiên tài sao? Còn Tiểu Tuyết nàng chỉ lẳng lặng nhìn như không liên qua đến mình.
- Vừa nói, lão giả trên người đột nhiên phóng thích ra một cỗ khí tức vô cùng mạnh mẽ, với thực lực của Đường Tam Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ cũng nhịn không được toàn thân run sợ. Quang mang màu đỏ trên người lão giả phát ra nồng đậm, một cây trường côn dày đặc những đạo hoa văn xuất hiện trên tay phải, kinh khủng nhất chính là tổng cộng có sáu cái hồn hoàn từ hắn mọc lên, quang mang huyễn lệ nhất thời trở thành tiêu điểm của toàn trường.
- Màu sắc của sáu cái hồn hoàn phân biệt là một trắng, một vàng, ba tím, một đen. Cũng chính là, một cái là thập niên hồn hoàn, một cái là bách niên hồn hoàn, ba cái thiên niên hồn hoàn cùng một cái là vạn niên hồn hoàn. Lão giả này thoạt nhìn như một lão nông hết sức bình thường, không ngờ lại là một Hồn đế ngoài sáu mươi cấp.
- Sau mươi cấp, chính là sáu mươi cấp a, cho dù tại cả Ba Lạp Khắc vương quốc, Hồn sư có cấp bậc như vậy cũng tuyệt đối chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
- Trường côn trong tay lão giả dựng trên mặt đất, một âm thanh trầm đục hướng bốn phía tán ra, cơ hồ chân của mọi người đều lảo đảo một chút.
- Hướng về phía trước một nhà ba khẩu đang trợn mắt, há mồm, khoát khoát tay: "Kế tiếp."
Quang mang hồn hoàn thu liễm, tất cả hồn lực biến mất trong nháy mắt, lão giả khôi phục bộ dáng uể oải lúc trước, phảng phất như khí tức của Hồn đế vừa rồi không phải là do hắn phát ra vậy.
- Nếu như lúc trước còn có chút người nhà bởi vì lời của lão giả có chút bực tức, vậy bây giờ đều là một bộ dáng câm như hến, ai dám đắc tội với một cường giả có cấp bậc Hồn đế? Mà lại là Hồn đế có vạn niên hồn hoàn.
- Phải biết rằng, trong chiến tranh, thực lực của một hồn đế, ít nhất có thể địch lại hơn một nghàn chiến sĩ ưu tú.
- Ánh mắt khinh thường của người nhà và những đệ tử báo danh trong phút chốc đã biến mất, thực lực của một người sư phụ phụ trách báo danh đã là ngoài sáu mươi cấp, vậy, lực lượng bản thân của Sử Lai Khắc học viện này cường đại đến trình độ nào?
- Nhưng là, rất nhanh đại bộ phận người nhà trên mặt đều toát ra vẻ luyến tiếc, yên lặng dẫn hài tử của mình rời đi.
- Mười hai tuổi đạt tới hơn hai mươi cấp hồn lực, như vậy theo như lời lão giả nói, vậy sợ rằng thực sự chỉ có quái vật mới đạt được.
- Vốn có hơn trăm nhóm trong chớp mắt tựu chỉ còn mười mấy người báo danh.
- Lão giả tựa hồ cũng không thèm để ý đến số lượng đệ tử, tiếp tục bắt đầu công việc của hắn.
- Người có thể lưu lại, hiển nhiên đều là một cách tự tin thông qua một cửa này của lão giả. Kế tiếp mấy người thiếu niên báo danh đều có hồn lực vượt qua hai mươi cấp, bản thân có hai cái hồn hoàn. Sau khi giao mười kim tệ báo danh phí, lão giả nói cho bọn họ cửa khảo thí thứ nhất để nhập học xem như đã vượt qua, có thể tiến vào học viện để tiến hành khảo thí cửa thứ hai. Người nhà không thể tiến vào học viện cùng thí sinh.
- Đứng một bên nhìn những người báo danh phía truớc, tâm tình của TIểu Vũ trở nên hưng phấn, thấp giọng nói bên tai Đường Tam cùng Tiểu Tuyết: "Học viện nhìn qua rất có ý tứ a, nhất là câu nói của vị sư sư kia, chỉ lấy quái vật, không thu người thường, thực sự là quá hay."
- Đường Tam mỉm cười, Tiểu Tuyết thì nói:"Giờ ngươi sẽ không hoài nghi lời Sư phụ dặn dò chứ. Sử Lai Khắc học viện này tuyệt không tầm thường."
- Bởi vì đã tiến gần về phía trước, bọn họ tự nhiên cũng có thể thấy Đái Mộc Bạch ngồi ở phía sau lão giả, Đái Mộc Bạch chẳng những là phụ trách giữ trật tự, đồng thời cũng phụ trách mang những đệ tử đã qua vòng kiểm đi vào trong học viện.
- Đái Mộc Bạch lúc này cũng trông thấy được ba người Đường Tam, khuôn mặt lãnh khốc lộ ra một tia mỉm cười, hướng bọn họ gật đầu, mở ra hai tay, làm ra một cái vẻ mặt bất đắc dĩ. Hiển nhiên là đang nói cho bọn họ, báo danh này phải dựa vào cố gắng của bản thân, ta không có biện pháp hỗ trợ.
- Trong khi bọn họ đang dùng ánh mắt để trao đổi, đột nhiên, âm thanh kinh thu hút ánh mắt của Đường Tam.
- Trên mặt lão giả phụ trách tiếp đón người báo danh lộ ra thần sắc kinh nghi bất định, lúc này, đứng trước mặt hắn là một cô gái, chính đang thu bàn tay lại.
- Cô gái này cũng không có cha mẹ đi theo, chỉ là một mình đơn độc. Trên người mặc một bộ đồ màu trắng đơn giản, làm cho người ta có cảm giác sạch sẽ. Tóc ngắn tới tai, gọn gàng, chiều cao so với Tiểu Vũ thấp hơn nửa cái đầu, bởi vì nàng ta quay lưng về phía Đường Tam và Tiểu Vũ cho nên nhìn không rõ khuôn mặt, nhưng từ làn da trên gáy có thể phát hiện, làn da của cô gái này cực kỳ đẹp, cực kỳ trắng mịn.
- "Xin hỏi, ta có thể thông qua sơ thí không?" Thanh âm của cô gái nhẹ nhàng dễ nghe, thiếu vài phần anh khí, nhưng nghe rất êm ái, làm người khác có cảm giác mềm yếu.
- Đường Tam từ ánh mắt của Đái Mộc Bạch nhìn về phía cô gái nọ là có thể đoán được nữ hài tử này nhất định rất đẹp, bởi vì trong tà mâu của Đái Mộc Bạch, hiện ra đã không phải là băng lãnh nữa, mà là quang mang giống như con sói. Đương nhiên là loại sắc lang.
- Sự kinh ngạc trên mặt lão già dần dần thu liễm, nhíu mày nói: "Ngươi tới đây, người nhà ngươi có biết không?"
- Cô gái không trả lời trực tiếp mà chỉ mỉm cười nói: "Đều nói là dạy những người đến mà không có phân biệt, chỉ cần ta phù hợp với yêu cầu của học viện, các ngươi không có lý do không thu ta?"
- Lão già tựa hồ do dự một chút, hướng Đái Mộc Bạch phất phất tay nói: "Mang nàng ta đi vào đi."
- Lang quang trong mắt Đái Mộc Bạch rất nhanh biến mất, khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng, mang theo cô gái đi về phía bên trong học viện.

Các đệ tử còn lại cũng rất nhanh thông qua vòng kiểm tra thứ nhất của lão giả, rốt cuộc tới phiên Đường Tam, Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ. Lúc này, Đái Mộc Bạch sau khi dẫn đường cho mấy đệ tử đến khảo thí cũng đã trở về bên cạnh lão giả.
- Đướng Tam đột nhiên phát hiện, ánh mắt của Đái Mộc Bạch thay đổi, nhìn chằm chằm về phía sau lưng của mình, tựa hồ như nhìn thấy sự vật cực kỳ kỳ lạ.
- Đường Tam xoay người lại nhìn một cách vô thức, mặc dù không thất thố như Đái Mộc Bạch, nhưng trong lòng cũng thầm chấn động.
- Tại phía sau của hắn, Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ chỉ còn lại có một đệ tử tới đăng ký, hơn nữa tựa hồ là vừa tới không lâu, đó cũng là một nữ hài tử, nhìn qua so với hắn cùng Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ còn nhỏ hơn một chút, mái tóc dài màu đen buông xõa trên vai, khuôn mặt cúi xuống, dáng người cao cũng tầm cô gái mặc quần trắng khi nãy, làn da cũng trắng gần như vậy. Nhưng là, cô gái này làm cho người ta có một loại cảm giác khác với những người khác.
- Vóc người cực kỳ đầy đặn nhìn có chút không phù hợp với tuổi của nàng, nếu không nhìn mặt mà nói, rất có thể sẽ bị cho rằng là một cô gái trưởng thành.
- Trái ngược với vóc người hỏa bạo chính là vẻ mặt của cô gái rất lãnh đạm, khác với sự lạnh lùng từ trong nội tâm khiến người khác không dám lại gần của Tiểu tuyết, mà đó là một loại lạnh phát ra để bảo vệ bản thân mình, trong đôi mắt màu đen hiện lên vẻ u buồn. Cùng với vẻ ngoài vốn cực kỳ xinh đẹp của nàng có chút xung đột
- "Các ngươi có báo danh hay không? Không nên đứng ngáng ở chỗ này." Thanh âm của lão giả mang Đường Tam từ trong tư duy tỉnh lại. Trên tay Đường Tam tê rần, quay đầu nhìn lại, phát hiện Tiểu Tuyết đang trợn mắt nhìn mình.
- "Chúng ta cùng báo danh." Đường Tam cố nén đau đớn trên tay, bỏ ba mươi kim hồn tệ đã chuẩn bị từ trước vào trong hộp gỗ. Đồng thời cùng Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ giơ bàn tay ra.
- Lão giả truớc tiên nhéo nhéo ở trên tay Tiểu Vũ, gật đầu nói: "Tuổi ngươi thích hợp". Xong lại nhéo nhéo tay Tiểu Tuyết. " tuổi ngươi cũng thích hợp." Khi tay lão chuyển sang tay Đường Tam thì âm thanh ngạc nhiên lúc trước không nhịn được lại xuất hiện.
- Lão giả tựa hồ có chút không tin, lại niết vài cái trên tay Đường Tam, thần sắc trên mặt nhất thời trở nên cổ quái. Ngẩng đầu nhìn về phía Đường Tam, nói: "Trên tay ngươi có đúng là luyện tập hồn kỹ gì đó đúng không?"
- Lão giả sở dĩ niết niết tay những người đăng ký chính là để thông qua xương bàn tay xác định tuổi chính thức, đây là không thể làm giả. Nhưng là niết tay của Đường Tam lại cực kỳ mềm dẻo, như thế nào cũng không cảm giác rõ tình trạng của xương cốt.
- Đường Tam trong lòng rùng mình, gât gật đầu, nói: ""Đúng vậy."
- Lão giả nhíu nhíu mày: "Giơ tiểu thối của ngươi lên."
- Đường Tam theo lời giơ tiểu thối của mình lên, đặt ở trên bàn, lão giả cách lớp vải niết tiểu thối hắn vài cái, Đường Tam nhất thời cảm giác được một trận tê nhói.
- Lão giả hướng hắn gật đầu, nói: "Bắp thịt phát triển rất tốt. Tuổi xương thích hợp. Được rồi, phóng thích vũ hồn của ba các ngươi đi."
- Đường Tam cùng Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ liếc nhau, đồng thời thúc dục hồn lực trong cơ thể.
Lam, đỏ, hồng ba màu quang mang đồng thời dựng lên, bách niên hồn hoàn đồng thới xoay quanh mà lên.
- Tai thỏ sinh ra, lông trắng xuất hiện trên hai tay Tiểu Vũ, thân hình theo đó mà cũng trở nên càng thêm thon dài. Vũ hồn Ngọc thỏ phụ thể.
- ánh sáng màu đỏ hiện lên xung quanh xuất hiện những cành mạn châu sao hoa bên cạnh Tiểu tuyết làm thể hiện lên vẻ đẹp kiều diễm lạnh lùng của nàng
- Trong lòng bàn tay Đường Tam sinh trưởng ra Lam Ngân Thảo bình thường nhất, theo hồn hoàn rót vào liền nhanh chóng biến hóa thành thảo đằng giống ngày trước khi chiến đấu cùng Đái Mộc Bạch.
- Lão giả đối với Tiểu Vũ chỉ là tùy tiện nhìn, ánh mắt liền rơi vào trên người Đường Tam cùng Tiểu Tuyết: "Dĩ nhiên là Lam ngân thảo, và đoá tiểu hoa. Lam Ngân Thảo và tiểu hoa cũng có thể tu luyện nhanh như vậy sao?"
- Đường Tam mỉm cười, nói: "Sư phụ, các ngươi nơi này không phải chỉ lấy quái vật sao? Ta cùng muội muội có tính là quái vật hay không đây?"
- Trên khuôn mặt lão già hiện ra vẻ tươi cười: "Quả thực là tiểu quái vật! Mộc Bạch, dẫn bọn họ vào."
- "Dạ!" Đái Mộc Bạch bước tới, hướng Đường Tam lộ ra nụ cười, nhưng ánh mắt của hắn tựa hồ là nhìn về hướng phía sau lưng Đường Tam.
- Đi theo sau Đái Mộc Bạch, Đường Tam cùng Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ tiến vào Sử Lai Khắc học viện, cũng chính là cái thôn kia.
- Đái Mộc Bạch nói: "Biết các ngươi có thể thuận lợi thông qua mà, cửa sau hẳn là cũng không có vấn đề gì". Vừa nói, hắn vừa không kiềm chế được phải quay đầu nhìn về phía cửa học viện.
- Tiểu Vũ tức giận nói: "Nhìn cái gì? Lại muốn hại nữ hài tử nhà người ta sao?
- Đái Mộc Bạch nhíu mày nói: "Ngươi thì biết cái gì. Ta cảm nhận trên người nữ hài kia có khí tức rất thân thiết với ta, chẳng những là cùng loại mà lại có một loại cảm giác có thể hỗ trợ nhau. Trong vũ hồn, gặp được người có vũ hồn có thể hỗ trợ lẫn nhau cực kỳ khó khăn. Khi gặp được người như vậy, nếu liên thủ với nhau thì thực lực của vũ hồn bản thân nhất định sẽ gia tăng vài thành. Đây chính là Vũ Hồn dung hợp kỹ"
- Tiểu Vũ thất thanh cười lớn, nói: "Nói như vậy thì vũ hồn của nữ hài tử kia hẳn là con hổ cái rồi?"
- Trên mặt hiện ra vài nét xấu hổ, Đái Mộc Bạch nói: "Cũng có thể như vậy lắm."
- Đi thêm một không quá xa, Đái Mộc Bạch dẫn bọn họ tới một mảnh đất trống. Vòng quanh là những gian nhà gỗ, khu đất trống này ước chừng năm trăm thước vuông, đây chính là trung tâm của Sử Lai Khắc học viện.
- Các thí sinh thông qua lần sơ thí lúc trước đều tụ tập tại đây, hồn lực ba động là cho không khí run rẩy không có quy tắc.
- Đái Mộc Bạch chỉ về phía trước nói: "Cửa thứ hai của các ngươi sẽ tiến hành tại chỗ này, sư phụ sẽ nói cho các ngươi rõ cần làm như thế nào. Ta còn muốn đi ra xem, nếu vũ hồn của nữ hài kia thực sự cùng ta khế hợp mà nói, thì bằng giá nào ta cũng muốn bắt nàng ta lại."
- Nói xong, Đái Mộc Bạch vội vã rời đi. Nghe theo lời hắn, Đường Tam nắm tay Tiểu Tuyết cùng Tiểu Vũ tiến về phía truớc, đứng ở sau hàng các thí sinh đang đứng.
- Đúng lúc này, một thanh âm nhẹ nhàng vang lên.
- " Bán Hương Tràng, bán hương tràng đây. Tiều nhất tiều, khán nhất khán, tẩu quá lộ quá bất yếu thác quá. Hương tràng nhãn hiệu Áo Tư Tạp hương vị thơm ngon. Giá rẻ mà số lượng lại nhiều. Chỉ năm đồng tệ một cái. Ăn hương tràng thương hiệu Áo Tư Tạp, cam đoan các ngươi càng dễ dàng thông qua khảo thí nhập học."
- Đường Tam, Tiểu Tuyết cùng Tiểu Vũ nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy ở cách đó không xa có một người đang đẩy một cái xe và rao bán. Từng đợt mùi thơm từ trên xe truyền ra, đã có một chút đệ tử đang đứng xếp hàng đi đến mua.
- Sau chiếc xe đẩy là một người mặc bộ đồ xám đơn giản, mái tóc ngắn chỉnh tề, râu quai nón đầy mặt, nhưng lại có một đôi mắt đào hoa thật lớn, ánh mắt không ngừng lưu chuyển, chuyên môn nhìn về phía những nữ hài tử trong đội ngũ. Tiểu Vũ cùng Tiểu Tuyết tự nhiên cũng khó chạy khỏi ánh mắt đảo qua của hắn. Rất khó tin tưởng, cái loại âm thanh nhẹ nhàng của nữ tử lại là từ trong miệng của một đại hán có ngoại mạo thô hào như thế phát ra.
- Đường Tam nhìn Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ nói: "Phía truớc còn mấy người, điểm tâm các ngươi cũng không ăn nhiều lắm, có muốn ăn hương tràng không?"
- Tiểu Vũ nghiêng đầu nói: "Ngửi mùi cũng không tệ lắm. Vậy thử xem sao."
- Tiểu Tuyết thì sắc mặt hơi cổ quái nhìn Đường Tam " vậy thì thử ăn đi". Dù sao Đái Mộc Bạch cũng sẽ ngăn cản Tam ca mua hương tràng Tiểu Tuyết trong lòng thầm nghĩ.
- Đuờng Tam gật đầu, để cho Tiểu Vũ cùng Tiểu Tuyết đứng xếp hàng còn mình tiến lại xe hàng ở phía xa.
- Tới gần, Đường Tam nhận thấy chiều cao của người bán hương tràng cũng tương đương với mình, trên xe đẩy còn gắn một cái biển gỗ, trên đó có khắc bốn chữ "Chuyên bán Hương Tràng".
- Người bán vừa nhìn thấy có người bước tới, lập tức nhiệt tình nói: "Tới mua hương tràng sao? Hương tràng thương hiệu Áo Tư Lạp, đồng tẩu vô khi, mùi vị được bảo đảm."
- Đường Tam mỉm cười nói: "Đại thúc, phiền ngươi bán cho ta hai cái."
- Thần sắc trên khuôn mặt chủ tiệm đột nhiên trở nên cứng ngắc: "Ngươi, ngươi vừa gọi ta là gì?"
- Đường Tam cũng sửng sốt: "Ta gọi ngài là đại thúc, có gì sao?"
1 Chủ tiệm cười khổ nói: "Đương nhiên có vấn đề, mà còn là vấn đề rất lớn nữa. Huynh đệ, năm nay ta mới mười bốn tuổi, ngươi lại gọi ta là đại thúc?"
- "Ách ...., Ngươi mới mười bốn tuổi?" Đường Tam giật mình nhìn người trước mặt này.
- Chủ tiệm khẳng định nói: "Đúng vậy, ta tên là Áo Tư Tạp, năm nay mười bốn tuổi, là sơ kỳ sinh của Sử Lai Khắc học viện, ngươi không thể bởi vì bộ râu của rậm rạp một chút mà gọi ta là đại thúc chứ."
- Đường Tam im lặng không nói, nhìn vẻ mặt đầy râu của Áo Tư Tạp, trong lòng nghĩ thầm, bộ râu của ngươi không thể chỉ có thể nói là tươi tốt một chút như vậy.
- "Ngươi thực sự mới mười bốn tuổi?" Đường Tam nhịn không được hỏi.
- Áo Tư Tạp gật gật đầu khẳng định, nói: "Đương nhiên, ta chính là đệ tử của học viện, ngươi hỏi ai cũng biết là ta mười bốn tuổi."
- Đường Tam trong lòng thầm nghĩ, không hổ là quái vật học viện, một thiếu niên mười bốn tuổi mà bộ râu có thể dài tới loại trình độ này, cũng tuyệt đối được tính là một đóa kỳ hoa.
- Áo Tư Tạp từ trên xe đẩy của mình lấy ra hai que xiên, xiên lấy hai căn hương tràng dài chừng mười ly đưa cho Đường Tam, một đầu của hương tràng vẫn đang đặt trên bếp lửa của xe đẩy để nướng, tản ra hương khí nồng đậm.
- Đường Tam lấy ra một ngân tệ đưa cho hắn: "Học trưởng, thật ngại quá, vừa rồi ta đã thất lễ rồi."
- Áo Tư Tạp nhẹ nhàng nói: "Không sao, sau này nhớ ghé thăm "Chuyên bán Hương Tràng" của ta nhiều hơn là được rồi."
- Đường Tam sảng khoái nói: "Không có vấn đề."
- "Đường Tam, ngươi đang làm gì vậy?" Đái Mộc Bạch dẫn theo vị đệ tử báo danh cuối cùng, cũng là cô gái lạnh như băng mà lúc nãy hắn nhìn chằm chằm nửa ngày đang đi tới.
- Áo Tư Tạp vừa nhìn thấy Đái Mộc Bạch, trên mặt lộ vẻ khổ não: "Đái lão đại, ngươi tới mua hương tràng để ăn sao?"
- "Đi chết đi!" Đái Mộc Bạch tức giận, trừng mắt lên: "Ngươi làm mất mặt học viện quá. Ta hình như không chỉ cảnh cáo ngươi một lần, không được bán hương tràng trong học viện. Chẳng lẽ ngươi muốn cho tất cả mọi người bị nôn mửa sao? Đường Tam, hương tràng này không thể ăn."
- Đường Tam nghi hoặc hỏi: "Tại sao?"
- Đái Mộc Bạch thần sắc có chút cổ quái: "Tiểu Áo, ngươi làm căn hương tràng mới ra."
- Thần sắc của Áo Tư Tạp nhất thời trở nên xấu hổ: "Đái lão đại, không cần được không. Nói như thế nào chúng ta cũng đã học chung vài năm, ngươi làm như vậy sẽ khiến cho tiểu học đệ mới tới oán niệm ta mất."
- Đái Mộc Bạch hừ lạnh một tiến "Ta chỉ nhắc nhở Đường Tam mà thôi, Đường Tam là huynh đệ của ta, không thể để ngươi làm bậy. Nhanh một chút, đừng để ta phải động thủ."
- Áo Tư Lạp hiển nhiên không chống nổi Đái Mộc Bạch,bất đắc dĩ đưa tay phải của mình ra, có chút bỉ ổi dùng giọng điệu yểu điệu kéo dài của hắn kêu lên một tiếng "Lão tử có cây xúc xích to."
- Quang mang màu vàng chợt ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, hai cái quang hoàn màu vàng từ dưới chân Áo Tư Lạp mọc lên, ngay sau đó, một cây xúc xích cùng cây trong tay Đường Tam giống nhau như đúc hiện ra trong lòng bàn tay hắn.
- "Ách..." Đường Tam vừa nghe cái câu "Lão Tử có cây xúc xích to" của hắn thì có chút cứng người lại. Câu này cũng thật là có nhiều nghĩa rồi. Trước không nói xúc xích phẩm chất thế nào, có thể ăn hay không. Chỉ vì lời này của Áo Tư Lạp cũng làm người khác không dám ăn. Nhất là cây xúc xích này định đưa cho Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ.
- Cảm thấy ánh mắt của Đường Tam bắt đầu trở nên phẫn nộ, Áo Tư Lạp vội vàng giải thích "Ta cũng không có biện pháp a. Thực vật vũ hồn trong lúc sử dụng muốn làm cho thực vật biến hóa phải phối hợp hồn chú bất đồng. Cái kia là chú ngữ, không phải ta nghĩ ra,cũng không muốn niệm đâu. Hơn nữa, xúc xích của ta phẩm chất tuyệt không có vấn đề."
- Đường Tam nhanh chóng đem xúc xích trong tay đưa trở về trong nồi "Xúc xích của ngươi, ngươi lưu lại cho chính mình ăn đi. Đái đại ca, cảm ơn ngươi nhắc nhở."
- Quái vật, quả là quái vật. Đường Tam có chút khóc cười không được, may mà chính mình không có ăn xúc xích đó, nếu không cũng bị đau to rồi.
- Thiếu nữ lạnh như băng bên cạnh Đái Mộc Bạch từ nãy giờ, chỉ lạnh lùng liếc Áo Tư Lap Một cái, lại hướng đến chỗ đội ngũ đi đến. Áo Tư Lạp vô tội hướng Đường Tam nhún nhún vai "Đáng thương cho ta, xúc xích mỹ vi như vậy, cư nhiên không ai thèm ăn. Ai.."
- Đái Một Bạch trừng mắt với hắn một cái "Ngươi cẩn thận một chút cho ta, bán xúc xích thì cũng phải đi ra ngoài học viện mà bán. Đường Tam, ta dẫn ngươi đi qua khảo thí."
- Hai ngươi trở lại đội ngũ, Tiểu Vũ nhìn hai tay trống trơn của Đường Tam "Xúc xích của ta đâu?"
- Tiểu Tuyết thì chỉ nhìn Đường Tam không hỏi thêm gì.
-Đường Tam cùng Đái Mộc Bạch liếc nhau, nhìn không được nhất thời cùng phóng thanh cười ha ha.
- Thiếu nữ lạnh như băng đứng phía sau Tiểu Vũ, trong mắt cũng hiện lên vẻ cười, thấp giọng nhàn nhạt nói "Vô vị."
- Tiểu Vũ bị bọn họ cười mạc danh kỳ diệu "Tới cùng là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ xúc xích nọ không thể ăn?"
- Đường Tam che miệng Tiểu Vũ lại, mang nàng kéo đến bên người, đem chuyện lúc nãy thấp giọng nói bên tai nàng.
- Nghe Đường Tam nói xong, khuôn mặt của Tiểu Vũ nhất thời trở nên đỏ bừng "Nam nhân các người, đúng là xấu chết được. Như thế nào lại có vũ hồn ky quái như thế.". Tiểu Tuyết thì chỉ lắc đầu không nói gì.
- Đái Mộc Bạch cười nói "Chúng ta nơi này chính là quái vật học viện, vu hồn tự nhiên cũng thiên kỳ bách quái rồi. Bất quá, Áo Tư Lạp tên gia học này trong học viện cũng tính là một đóa kỳ hoa. Vũ hồn của hắn không có công kích lực gì cả, nhưng trong vũ hồn thực vật hệ lại là cực phẩm. Dù sao, hắn cung cấp chính là thức ăn. Chỉ là người này trong lúc sử dụng vũ hồn có cái câu chú ngữa thật sự quá ác tâm đi. Hiểu được con người của hắn thì tuyệt đối sẽ không ăn xúc xích hắn tạo ra đâu. Không biết có phải tại vì thực vật vũ hồn hay không, bộ râu của hắn so với người thường thì tươi tốt hơn nhiều. Râu mép một ngày không cạo sẽ biến thành bộ dáng như thế, cho nên, trong học viện hắn cũng có biệt danh Xúc xích thúc thúc. Hắn cũng tự mình gọi là "Chuyên bán xúc xích".
- Lúc này, ngay cả Tiểu Tuyết cũng không nhịn được nở nụ cười "Đại hương tràng thúc thúc, thự sự là vũ hồn đáng xem a."
- Đái Mộc Bạch vỗ vỗ vai Đường Tam nói "Đi thôi, ta mang mọi người vào khảo thí. Không cần xếp hàng."
- Đường Tam nói "Như vậy không tốt a."
- Đái Mộc Bạch đáp "Yên tâm, ta không có thiên vị, cái này chính là đãi ngộ các ngươi được nhận." Vừa nói vừa văng theo hai người hướng đội ngũ phía trước đi tới.
- Phụ trách đợi khảo thí thứ 2 la một gã sư phụ lớn tuổi, bởi vì mua hương tràng, Đường Tam còn không biết bên này khảo thí là cái gì.
- Đái Mộc Bạch đi đến bên người lão sư, bên tai hắn nói mấy câu gì đó, lại chỉ chỉ Đường Tam Tiểu Tuyết cùng Tiểu Vũ.
- Sư phụ nọ gật gật đầu nói "Được. Ngươi dẫn bọn họ trực tiếp đến đệ tứ quan. Thông qua là trúng tuyển."
- Đái Mộc Bạch trở lại bên người Đường Tam cùng Tiểu Vũ, dẫn hai người hướng phía trong học viện đi tới. Cả bọn thí sinh đang xếp hàng cũng mặc kệ.
- Một gã nam thí sinh nói "Sư phụ, chuyện này là sao? Tại sao bọn họ lại có thể vào thẳng vòng 4. Chúng ta lại phải thông qua từng cửa?"
- Lão sư lớn tuổi lạnh nhật nói "Nếu ngươi có hồn lực vượt qua 25 cấp vậy cũng trực tiếp đến vòng 4 khảo thí, không cần ở nơi này làm chậm trễ thời gian. Mà ngươi khi kiểm tra hồn lực chỉ có 21 cấp, vậy phải lưu lại từng cửa mà thông qua."
- Nam thí sinh nghi hoặc "Hồn lực của bọn họ ngoài 25 cấp? Không có khả năng, chúng ta mới có 12 tuổi, nhưng thế nào có thế có hồn lực cao như thế?"
- Có thể đến nơi này, đều là hồn lực vượt qua 21 cấp, hơn nữa tuổi cũng không quá 12, trong sơ cấp học viện cũng coi như là một nhân vật trung tâm. Mà đến Sử Lai Khắc học viện này lại liên tục đụng vào tường đá, tâm tình cũng khó trách được có chút biến hóa."
- Đái Mộc Bạch lạnh lùng hừ một tiếng "Chính mình không được, đừng nghĩ rằng người khác cũng không được. Khi ta tiến vào học viện hồn lực cũng là 25 cấp, Đường Tam, cho bọn chúng thấy hồn lực của ngươi đi." Vừa nói, hắn vừa cầm lấy một khối thủy tinh màu trắng trên bàn cấp cho Đường Tam.
- Thủy tinh kiểm tra căn cứ vào cấp bậc bất đồng biểu hiện màu sắc bất đồng. Loại thủy tinh màu trắng này là kiểm tra hồn lực dưới 30 cấp, nếu hồn lực trên 30 cấp sẽ làm thủy tinh nổ.
- Đường Tam lúc này mới hiểu tại sao Đái Mộc Bạch nói thông qua cửa này cũng là đãi ngộ của bọn hắn, hiển nhiên, một cửa này là thi kiểm tra hồn lực của thí sinh chuẩn xác là bao nhiêu.
- Lập tức hắn cũng không mở miệng, tiếp nhận lấy thủy tinh màu trắng, trực tiếp đem huyền thiên công nội lực nhập vào trong đó
Trong phút chốc, chỉ thấy trong tay Đường Tam phát ra bạch quang mạnh mẽ, thuỷ tinh màu trắng trở nên sáng như ngọc, quang mang mãnh liệt từ thủy tinh phát ra chiếu khắp mọi nơi, rõ ràng là sắp đạt tới cấp ba mươi.
- Trên mặt vị sư phụ phụ trách việc kiểm tra toát ra nụ cười hài lòng: "Xem ra, học viện Sử Lai Khắc năm nay lại nghênh đón thêm một tiểu quái vật không tồi rồi."
- Trên mặt Đường Tam lộ ra một nụ cười mỉm và đưa thủy tinh cầu cho Tiểu Vũ, hắn không sợ Tiểu Vũ bị ngừơi ta đàm tiếu, đối với Tỉêu Vũ hắn tuyệt đối tin tưởng.
- Bạch quang đồng dạng lại lóe sáng lên, hoàn tòan ngăn cản cái miệng đàm tiếu của các thí sinh. Ánh mắt đang nhìn Đường Tam và Tiểu Vũ của những người đó nhất thời trở nên quái dị.
- Cấp hai mươi chín, mười hai tuổi hồn lực đã đạt tới cấp hai mươi chín, đây là mức mà con người có khả năng đạt tới sao?
- Có điều, danh hiệu quái vật chẳng phải chỉ xuất hiện trên người Đường Tam và Tiểu Vũ. Lúc Tiểu Vũ chuẩn bị đưa thuỷ tinh cầu cho Tiểu Tuyết thì Một thanh âm trong trẻo vang lên: "Sư phụ, Con nghĩ con cũng có thể vượt qua cửa thứ ba"
- Mở miệng chính là người báo danh kiểm tra trước Đường Tam, Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ, cũng là cô gái khiến cho vị sư phụ trong cửa thứ nhất kinh ngạc. Lúc này, Đường Tam, Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ chính thức nhìn thấy dung mạo của nàng, tóc ngắn ngang tai, da cực trắng, dung nhan đẹp đẽ, tuy vóc người không bốc lửa như nữ tử lạnh lùng kia nhưng vô cùng hài hòa, nhìn qua khiến cho người ta có cảm giác thoát tục. Trông thế nào cũng là một cô gái đã qua giáo dục quý tộc cao cấp.
- Nếu nói cô gái đến cuối cùng kia là một tòa băng sơn, vậy thì nàng chính là trận gió xuân ấm áp, nụ cuời xinh đẹp ấy làm cảm nhiễm tất cả mọi người xung quanh.
- Mỉm cười đi tới bên Tiểu Vũ, gật đầu với hắn một cái. Tiểu Vũ liền nhìn qua Tiểu Tuyết ý hỏi có đưa cho nàng ta trước không?
- Tiểu Tuyết gật gật đầu đồng ý, vì nàng sợ mình mà kiểm tra bây giờ thì mấy người sau khỏi phải kiểm tra. Lúc này Tiểu Vũ mới đưa quả thuỷ tinh cầu cho cô gái kia.
- Bạch quang sáng ngời lại xuất hiện, mặc dù không mãnh liệt bằng Đường Tam và Tiểu Vũ nhưng cũng tuyệt đối vượt qua hồn lực cấp hai mươi lăm, trông ước chừng khỏang hai mươi sáu cấp.
- Đang lúc nàng tính hỏi sư phụ liệu mình có được thông qua tới đợt khảo thí thứ tư hay không, nàng đột nhiên phát hiện thủy tinh cầu trong tay không thấy đâu nữa, một thân ảnh không một tiếng động đã xuất hiện bên cạnh nàng, ngay sau đó, bạch quang sáng ngời lại lóng lánh. Quang mang so với nàng khi rót hồn lực vào còn mạnh mẽ hơn vài phần, chính là tiêu chuẩn hồn lực cấp hai mươi bảy.
- Nhân vật đột nhiên xuất hiện chính là người cuối cùng đi với Đái Mộc Bạch tới nơi này, cô gái lạnh như băng kia. Lúc này cô gái lạnh như băng mới đưa trả lại thuỷ tinh cầu cho Tiểu vũ.
- " Tiểu Tuyết đến lượt muội này." Tiểu Vũ nói rồi đưa thuỷ tinh cầu cho Tiểu Tuyết.
- cầm Thuỷ Tinh cầu trong tay, Tiểu Tuyết liền rót hồn lực vào, quả thuỷ tinh cầu cúng sáng lên tương tự như của Đường Tam và Tiểu Vũ thì bỗng nhiên " Oànhhh." thuỷ tinh cầu nổ vỡ.
- Lúc này mọi người xung quanh đều kinh hãi nhìn Tiểu Tuyết. Nhất là Đường Tam và Tiểu Vũ.
- " Tiểu Tuyết muội khi nào thì đột phá cấp 30 vậy?" Đường Tam lên tiếng hỏi. " muội vừa mới đột pha thôi lúc chuẩn bị nói với huynh thì có chuyện nên quên mất." Đường Tam nghe Tiểu Tuyết nói vậy thì đưa tay lên vuốt tóc nàng. " nếu thế thì nhập học xong huynh cùng muội đi tim hồn thú làm hồn hoàn cho muội nhé." Tiểu Tuyết nhìn Đường Tam gật đầu.
- Trên mặt vị sư phụ phụ trách khảo thí không che dấu được vẻ kinh hãi: "Quái vật hàng năm đều có, năm nay đặc biệt nhiều. Một lần có tới năm người. Đặc biết là nàng ta thế mà đã đột phá cấp 30 Tốt, tốt, xem ra có vẻ hay ho đây. Mộc Bạch, dẫn bọn họ đi tới cửa kiểm tra số bốn đi."
- "Vâng!" Đái Mộc Bạch cung kính đáp lời. Tà mâu có chút phức tạp nhìn cô gái lạnh lùng kia, lúc này mới xoay người đi vào phía trong của học viện. Lúc này không còn lời phàn nàn của thí sinh nữa, thực lực đã nói lên tất cả.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro