Chương 41: Giao Kèo
Boun định chồm người đến kéo cậu lại ôm cậu nhưng Prem đột nhiên tránh né. Hắn liền nhíu mày.
Cậu chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
" Anh ngồi yên đi "
Prem bây giờ mới dịch người tới gần hắn . Bàn tay nhỏ nhắn chạm vào lồng ngực rắn chắc . Bắt đầu gỡ miếng băng quấn quanh cơ thể hắn. Ánh mắt đau lòng nhìn những vết thương trên người hắn . Boun bị đánh đến mức tay trái thì gãy phải bó bột. Chân tay đầy những vết bầm tím , cây gậy giáng xuống mạnh đến mức tạo thành những vết thương rách sâu phải khâu lại.
Boun ngay lập tức vòng tay phải ôm eo cậu , kéo cậu lại , giam cậu vào không gian của hắn. Prem không phản ứng gì chỉ tập trung rửa vết thương để thay băng cho hắn .
" Pao... "
Hắn khẽ gọi tên cậu .
Cậu vẫn giữ sự im lặng. Ánh mắt vẫn chỉ nhìn vết thương , không hề nhìn hắn. Ngày hôm qua , sau khi Doãn Kỳ và Yacht xông vào cứu bọn họ . Ngay lập tức phải đưa Boun về nhà gọi bác sĩ riêng đến cấp cứu. Lúc đó , hắn đã mê man bất tỉnh , còn Prem vì thế mà khóc suốt một đêm. Cũng may chất thuốc được đưa vào người hắn chỉ tác dụng trong một thời gian. Nhưng mà trên người Boun còn phải khâu rất nhiều mũi.
Boun khó hiểu chăm chú quan sát gương mặt tuấn tú. Cậu làm sao vậy ? Cậu giận hắn chuyện gì sao ?
" Pao... "
Boun lại gọi cậu một lần nữa.
Cậu vẫn không phản ứng. Đôi mắt lãnh đạm , hai tay chỉ thận trọng băng bó lại vết thương cho hắn.
Boun cúi xuống nhìn cậu. Hắn còn nhớ 10 năm trước , cậu cũng đã từng xử lý vết thương cho hắn. Hai người cũng ngồi với khoảng cách gần nhau như thế này trong một chiếc xe.
Vẫn là đôi mắt to tròn này , vẫn là hàng mi cong rợp bóng như cánh quạt . Vẫn là đôi môi anh đào căng mọng hình trái tim lúc nào cũng khiến hắn chỉ cần nhìn thấy là khó khăn nuốt nước bọt. Vẫn là gương mặt tuấn mỹ xinh đẹp động lòng người đó. Chỉ cần cậu nở nụ cười thôi thì đã làm cả ngàn người khuynh đảo , làm hắn xao xuyên không thôi. Hắn đã bị cậu làm cho mê hoặc. Boun hắn chỉ muốn độc chiếm tất cả , tất cả của cậu đều phải thuộc về hắn , chỉ là của riêng một mình hắn. Hắn không muốn ai nhìn thấy cũng không muốn ai được phép có được cậu.
Lúc nghe tin cậu bị bắt cóc hắn đã gần như phát điên. Boun hắn nhất định sẽ không tha cho bọn người đó , từng kẻ , từng kẻ một, chúng đều phải tan xương nát thịt.
Prem thay băng xong thì đột nhiên hắn cánh tay to lớn ôm chầm lấy cậu. Chóp mũi xuyên qua làn tóc , thu hết hương thơm ngọt ngào. Bọn giọng trầm khàn lên tiếng.
" Pao , anh yêu em... "
Hắn lại khẽ giật mình , hơi buông cậu ra
" Em đang khóc sao ? "
Không biết từ lúc nào , nước mắt đã chảy dài trên gò má cậu . Prem đôi mắt xinh đẹp tựa như dãy thiên hà từ bao giờ đã đỏ hoe. Từng giọt lệ lấp lánh trào ra từ hốc mắt. Cậu ngước mặt lên nhìn hắn.
" Đừng khóc , em đừng khóc , anh không thích nhìn thấy em khóc "
Boun ôm chặt lấy cậu dỗ dành.
Bỗng dưng , Điền Chính Quốc nổi giận đẩy hắn ra.
" Buông em ra , em ghét anh lắm... Buông em ra "
Cậu vừa khóc nức nở vừa nói. Hắn có biết cậu đã sợ hãi đến mức nào không ? Cậu sợ rằng sẽ không còn gặp lại được hắn , sẽ mãi mãi đánh mất hắn. Prem chợt nhận ra hắn đối với cậu quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời. Cậu càng sợ hãi lại càng rất giận hắn.
" Đừng hòng , cả đời này anh cũng không buông em ra. Cho dù em có muốn rời đi , anh cũng sẽ dùng mọi quyền lực của mình để giam giữ em lại. Em là của một mình anh "
Boun gầm gừ nói càng ôm chặt cậu hơn, kiềm hãm cậu trong vòng tay của hắn.
Prem vẫn tiếp tục đẩy hắn ra. Không nghĩ rằng lại chạm đến vết thương. Boun khẽ rên trong cổ họng , đôi môi mỏng mím chặt kiềm nén đau đớn. Cậu giật mình ngay lập tức dừng động tác.
Hắn bất thình lình chộp lấy môi cậu , cuồng dã cắn mút . Nhấp nháp vị ngọt trong miệng cậu. Khuôn miệng nhỏ nhắn bị đôi môi mỏng đoạt giữ , sít sao áp bức , đến một khe hở cũng không chừa ra . Khoang miệng bị hắn dùng lưỡi khuấy đảo , chiếc lưỡi mềm mại quấn chặt lấy lưỡi cậu , ma sát cuồng nhiệt.
Prem chống tay lên ngực hắn . Khó khăn tiếp nhận sự siết chặt của hắn. Hô hấp cậu gấp gáp , gần như không thể thở nổi . Hơi thở mạnh mẽ nóng bỏng giam giữ cậu , chiếm hết không gian hít thở của cậu. Cả người cậu bị hắn ôm lấy , dán chặt vào người hắn. Hai cơ thể khăn khít khao khát lẫn nhau.
Boun hận không thể đem cậu hòa nhập thành một thể. Trở thành là một phần của hắn. Để cả đời này ngoài hắn ra cũng không ai khác được phép đến gần cậu. Bản thân lại muốn hòa nhập cùng máu thịt cậu , cùng cậu tan chảy trong sự khát khao cháy bỏng này.
Một lúc sau , khi cậu thực sự hô hấp không còn nổi nữa. Boun mới quyến luyến rời khỏi đôi môi anh đào. Hai cánh tay hắn vẫn giam giữ thân thể cậu.
" Nếu đã đau thì phải buông ra , vì sao cứ ôm em như vậy . Anh ngốc vừa thôi chứ ? "
Đôi mắt ướt át nhìn hắn. Prem khẽ lên tiếng trách móc. Vừa trách móc chuyện vừa rồi lại như trách móc chuyện của ngày hôm qua.
Boun thâm tình nhìn cậu. Ngón tay vuốt khẽ gương mặt cậu , giọng trầm thấp nói
" Vì em , anh có thể chịu đựng tất cả "
Lòng cậu xao xuyên bởi lời nói của hắn. Người đàn ông này yêu cậu đến như vậy , cậu còn có thể đòi hỏi thêm gì nữa đây. Prem chủ động vòng tay ôm ngang thắt lưng hắn , gương mặt xinh đẹp dán vào lồng ngực rắn chắc.
" Em không muốn , không muốn nhìn thấy anh vì em mà phải chịu đau đớn . Vì nếu như thế trái tim em càng đau đớn hơn gấp vạn lần. Em đã sợ rằng cả đời này sẽ không còn được gặp lại anh nữa "
Cậu ngẹn ngào nói.
Boun trong lòng một tràn rung động, cánh tay ôm chặt lấy cậu , đôi môi mỏng chạm vào vầng trán thanh tú , hôn sâu lên đó.
" Ngốc quá , sao lại nói những lời như vậy. Mạng sống cả đời này của anh đều dành cho em. Anh làm sao có thể bỏ rơi em ? Em là của anh vì thế anh phải sống thật lâu để giữ chặt em bên người . Cả đời này em cũng không được phép rời xa anh "
Trái tim cậu theo lời nói hắn mà cảm giác ngọt ngào không tả xiết.
" Tại sao lại đối tốt với em như vậy , vì em mà chịu đựng đau đớn như vậy . Em không đáng , em từ trước đến giờ chỉ toàn làm cho anh đau lòng thôi "
Prem lại nức nở trong lòng hắn.
" Đã bảo em đừng nói mấy lời ngốc nghếch đó nữa. Tất cả mọi chuyện đều là vì... anh quá yêu em , Prem Warut".
Boun cúi xuống hút hết nước mắt của cậu. Lại di chuyển xuống , hôn lên đôi môi nhỏ nhắn. Bá đạo chiếm giữ , mang theo sự rung động cùng triền miên trong đó.
" Boun... Em cũng rất yêu anh "
Cậu vòng tay ôm lấy cổ hắn . Cùng hắn chìm đắm vào nụ hôn ngọt ngào. Giờ phút này cậu mới có thể hoàn toàn buông lỏng , thành thật với trái tim mình.
Hắn khóe miệng cong lên hài lòng . Tiếp tục chiếm đóng môi cậu.
Đột nhiên , tiếng gõ cửa vang lên.
" Boun... "
Prem giật mình muốn đẩy hắn ra.
Boun đành miễn cưỡng buông cậu ra . Đôi lông mày nhíu sâu. Thật là , hắn lại bắt đầu không vui với người quản gia này rồi.
" Có chuyện gì ? "
Cậu nói vọng ra cửa.
" Thưa tiểu chủ , có John chủ tịch đến "
Tiếng của Tiêu Lạc vang lên từ sau cánh cửa.
" Cha ? "
Prem kinh ngạc nhưng chưa kịp phản ứng gì thì cánh cửa đã bị đẩy ra. John chống gậy bước vào , bị làm cho sửng sốt cứng ngắc nhìn hai người. Thấy cậu và Boun ngồi trên giường còn đang ôm nhau .
" Hai đứa... "
" Cha , sao cha lại đến đây ? Chẳng phải cha đang ở London sao ? "
Cậu có chút mất tự nhiên đẩy hắn ra , đứng dậy khỏi giường nhìn người đứng ngay cửa.
John là người lớn , sống lâu năm như vậy , đầu đã hai thứ tóc tất nhiên nhạy cảm nhận ra chuyện gì xảy ra giữa hai người. Ông nheo mắt nhìn cậu
" Là tối hôm qua đột nhiên O gọi điện cho ta , thằng bé khóc lóc nói con đã bị bắt cóc . Ta đã sốt ruột chạy về đây nhưng về đến đây ta lại nghe tin con đã được cứu nên ta cũng bớt lo lắng phần nào "
Boun muốn bước xuống giường nhưng ông đã nhìn hắn , chậm rãi lên tiếng ngăn lại
" Cậu cứ nằm yên đó đi, không cần phải đứng lên chào hỏi "
" Vết thương không sao chứ ? "
John giọng ôn tồn hỏi.
Hắn nằm trên giường thấp giọng trả lời
" Không có gì nghiêm trọng , cảm ơn chủ tịch đã quan tâm "
" Không cần cám ơn . Cậu đã cứu Prem , người nên nói lời cám ơn là tôi mới phải phép "
Ông nghiêm túc trả lời.
Không để Boun kịp lên tiếng , Johm một lần nữa mở miệng
" Nhưng cho dù cậu có cứu con trai tôi thì cậu cũng nên biết tôi vẫn sẽ không chấp nhận cậu và con trai tôi ở cạnh nhau. Johm gia chỉ chấp nhận hôn ước với người thừa kế "
Ngay lập tức , Boun lại định lên tiếng nhưng lần này là cậu cướp lời .
" Cha , con yêu anh ấy "
Prem ánh mắt kiên định nhìn cha. Vừa nói , bàn tay cậu nắm lấy tay hắn.
John không nghĩ lại nghe chính miệng con trai mình thừa nhận như vậy. Ông nhíu mày nhìn cậu
" Ta đã từng nói với con thứ tình cảm đó không được phép tồn tại trong thế giới của chúng ta . Vì vậy ta vẫn sẽ không chấp nhận chuyện này "
" Nếu như cháu trở thành người thừa kế, trở thành người sở hữu tương lai của tập đoàn B&P . Vậy thì Điền chủ tịch sẽ chấp nhận ? "
Boun đột ngột cất giọng.
John nghiêm nghị đáp
" Phải , nếu như cậu là người thừa kế thì tôi sẽ chấp nhận . Nhưng cậu hiện tại đã mất đi quyền thừa kế "
" Được , sau khi vết thương lành hẳn , chủ tịch hãy cho cháu 3 tháng. Sau 3 tháng , cháu nhất định sẽ ngồi lên vị trí tổng giám đốc tập đoàn B&P , điều hành tổng công ty "
Hắn nghiêm túc nói.
" Sao cậu chắc là mình làm được ? Win chưa chắc sẽ chấp nhận cho cậu bước chân trở về "
" Cháu chắc chắn làm được. Nếu cháu làm được , đến lúc đó nhất định chủ tịch sẽ phải đồng ý cho cháu cùng Prem kết hôn "
John khẽ nhíu mày suy ngẫm . Gương mặt già nua có chút nhăn lại
" Được , giao kèo này sẽ được đặt ra . Tôi cho cậu thời hạn 3 tháng sau khi trị lành vết thương. Nếu cậu làm được , tôi sẽ chấp nhận cho Prem cùng cậu kết hôn "
" Thôi , ta có công việc phải đi trước, con ở lại đây chăm sóc cho cậu ta đi "
Ông thấp giọng nói , sau đó cất bước ra ngoài.
Cánh cửa từ từ khép lại. Boun ngay lập tức kéo cậu ngồi xuống , vòng tay ôm lấy cậu.
" Sao anh lại làm như vậy ? "
" Làm gì cơ ? "
" Anh đã nói không thích kinh doanh mà. Sao bây giờ lại... "
" Pao , anh đã suy nghĩ kỹ rồi. Chuyện thích hay không thích đối với anh không còn quan trọng nữa. Đối với anh , bây giờ em là chuyện quan trọng nhất . Anh muốn đường hoàng lấy em về làm vợ của anh , muốn mọi người phải công nhận em là người bạn đời duy nhất của anh , tất cả đều phải chúc phúc cho chúng ta "
Boun hôn hôn lên chóp mũi cậu, yêu chiều nói.
Cậu lo lắng nhìn hắn , nhỏ nhẹ hỏi
" Nhưng anh chắc mình sẽ làm được chứ ? Thứ mà bản thân ghét sợ rằng sẽ không thể miễn cưỡng làm được "
Hắn bật cười trước bộ dạng của cậu , lại đưa tay nhéo má cậu
" Pao, đúng là anh ghét kinh doanh nhưng không có nghĩa là anh không biết kinh doanh "
" Thật chứ ? "
" Tin anh đi , có được không ? Vả lại anh còn có em là thần đồng trong thương giới ở bên cạnh , sợ gì không làm được "
Hắn nhếch miệng ranh mãnh nói.
" Lẻo mép "
Cậu bất mãn nhìn hắn .
Boun đột nhiên ôm lấy cậu, gương mặt anh tuấn vùi vào hõm cổ trắng mịn, hít lấy hương thơm dịu nhẹ ngọt ngào. Hắn giọng khàn khàn lên tiếng.
" Pao , để có được em cho dù bất cứ điều gì anh cũng sẽ đánh đổi ".
End.
Truyện Sắp End Rồi Nhé Mọi Người Còn Khoảng 9 Hoặc 10 Chương Nữa Thôi
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro