Chapter 8:' What have you done?'

' Anh đã làm việc đó ư?'

'Draco.'
Hermione lẩm bẩm với giọng khẽ thu hút sự chú ý của Draco ngay lập tức. Draco nhìn chằm chằm vào cô một giây khi cô lại gọi hắn bằng tên mà không phải bằng họ như trước ... có một cảm giác lạ lẫm cuộn trào trong dạ dày nhưng hắn ta vẫn lờ đi và nhướng mày hỏi. Đôi mắt của Hermione lại nhìn vào cuốn sách của cô và mỉm cười một chút.

'Mọi người sẽ cho rằng anh thích em hoặc một cái gì đó tương tự vậy nếu anh không ngừng nhìn chằm chằm vào em như thế.'

Hermione nói một cách tình cờ, giống như một lời bình luận , nhưng đôi mắt cô vẫn không rời khỏi cuốn sách mà cô đang đọc. Hermione nhận ra Draco đang ngồi trước mặt cô với một cái bàn ở giữa họ. Cô cố gắng không chú ý đến việc Draco đã duỗi chân ra sao cho chúng ở gần với chân của cô. Cô có thể cảm thấy hắn khẽ dịch chuyển để chân họ chạm nhau.

'Không ai ở đây để thấy chúng ta ở cùng nhau, Granger. Tôi không thể tin rằng em đang đọc sách trong khi chúng ta đang trong kỳ nghỉ mà! '

Draco rên rỉ sốt ruột rồi đưa hai tay ra sau đầu, nhìn chằm chằm vào Hermione với một nụ cười nhẹ trên khuôn mặt tái nhợt.

'Em đích thị là mọt sách rồi.'

Hermione bắt chéo chân nhưng không nói gì với lời bình luận đó. Draco biết rằng cô đã nghe thấy khi cô khẽ cau mày một chút. Cô thậm chí còn không tỏ ra khó chịu như mọi khi, và Draco trợn mắt nhìn cô. Hắn ta hành động như thể buồn chán nhưng hắn không ... thực sự, mặc dù hắn sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó với Hermione. Draco hài lòng với việc nói chuyện với cô mặc dù đã rất khuya trong khi cô ấy còn đọc một cuốn sách ở giữa thư viện lớn này ... hắn nhận ra mình đã mê đắm đến mức nào.Draco đã rời khỏi phòng yêu cầu một giờ trước để gặp Hermione trong thư viện và kể từ lúc đó họ đã nói chuyện cùng nhau , Hermione đã đọc sách trong nửa giờ qua. Draco thở dài và nhìn ra ngoài cửa sổ gần đó. Hắn hầu như không bao giờ nhìn thấy ánh sáng ban ngày vì trời thường tối vào buổi chiều  còn hắn thì nhốt mình trong phòng yêu cầu cho hầu hết các hôm trong thời gian nghỉ. Mặc dù hắn đã rời đi lúc nửa đêm chỉ để gặp Hermione và họ sẽ chỉ ngồi trong thư viện ,nói chuyện hoặc đi xuống bếp và ăn. Hắn thở dài khi đôi mắt xám lang thang trên bầu trời đêm từ nơi hắn đang ngồi , giờ có thể nhìn thấy mặt trăng lơ lửng trên không trung với những ngôi sao đang ôm ấp xung quanh nó. Đôi mắt của Draco lại nhìn vào Hermione khi chân cô vô tình đá vào ống chân hắn. Cô liếc nhìn hắn với một lời xin lỗi hiện rõ trong mắt nhưng Draco lườm cô vụng về. Cô cau mày, nhíu mày lại với vẻ khó chịu.

'Đừng đá tôi bằng đôi chân khổng lồ của em chứ, Granger!'

Draco gầm gừ dưới hơi thở của mình. Mặc dù hắn chỉ đang nói đùa, Hermione nghiêm túc với hắn, Draco cố gắng không cười khi cô liếm môi, đó là điều hắn nhận thấy về cô. Hermione thường liếm môi khi cô sắp nổi cơn thịnh nộ hoặc bất cứ khi nào cô thấy khó chịu - điều này thường là do Draco và sự mỉa mai của hắn. Draco nhận ra hắn thích điều này của cô.
' Chỉ là lỡ trúng thôi! Tại sao anh không thể di chuyển chân ra khỏi chỗ em? Anh đang xâm chiếm không gian cá nhân của em, Draco.'Hermione nói, ngồi thẳng lên một cách nghiêm túc .
'Em sẽ biết khi tôi xâm chiếm không gian cá nhân của em mà, Granger.'

Draco nói với giọng nhấn mạnh, hy vọng thu hút sự chú ý của Hermione.  Cô ngước lên từ cuốn sách của mình và Draco nhếch mép khi thấy đôi mắt màu cà phê của cô nheo lại trên hắn. Họ nhìn chằm chằm vào nhau trong sự thân mật của khoảnh khắc và Draco nháy mắt với cô, khiến cô đỏ mặt.
'Nếu anh hiểu ý em là gì thì ...'
'Đó là quá muộn vào ban đêm cho sự cười nhạo rác rưởi của anh rồi đó.' Hermione nói và thả ánh mắt từ Draco vào cuốn sách của mình. Cô cảm thấy chân hắn áp sát vào chân cô  rồi quay lại nhìn hắn khi chân Draco với ý định tuột chiếc quần jean của cô ra.

' Đừng có ngu ngốc nữa, Draco.'

'Em không cần phải làm bộ làm tịch* vậy đâu , Granger,'

(  * Để mấy bồ hiểu rõ ý của Draco hơn: Ở đây Draco nói "Play hard to get" = tỏ ra khó khăn để ai đó thấy khó đạt được điều họ muốn (từ mình) -> bày tỏ sự không thích thú hoặc ngại ngùng trước một ai đó đang thể hiện ham muốn tình dục hoặc những thứ lãng mạn, đặc biệt là một phương tiện để làm bản thân hấp dẫn hơn với họ; 'làm kiêu', 'làm bộ làm tịch'.)

Draco nói và chế tay lên miệng ngáp một cách một mỏi . Hermione đá chân hắn một lần nữa nhưng Draco chỉ cười thầm với cô, âm thanh vang vọng khắp thư viện.

'Tôi nghĩ rằng chúng ta nên đi đến hoặc phòng chung bây giờ. Anh trông thật mệt mỏi!'

Hermione chú ý và đứng dậy, đẩy ghế ra. Cô ấy đóng cuốn sách lại.
'Em sẽ cất cái này đi đã.'

Draco ngồi yên vị trí đó nhìn theo Hermione khi cô thắp đũa phép lên và đi xuống một vài lối đi đến nơi cô đã lấy cuốn sách ban nãy. Hắn lướt mắt lên xuống trên cơ thể cô, tự hỏi về sự thật đêm qua. Hắn yêu Hermione. Tất nhiên là hắn có tình cảm với cô, cô khiến hắn cảm thấy ... có sự nhộn nhịp trong tim mỗi khi cô nói ra tên của hắn chứ không phải là họ. Draco quan sát khi Hermione nhóm gót để đặt cuốn sách lên kệ trên cùng. Áo sơ mi của cô hơi lộ ra phần bên trong thấy vậy, Draco nhìn đi chỗ khác với một hơi thở gấp gáp.

' Chết tiệt.'

Hắn thì thầm với chính mình khi nhìn thấy thoáng qua phần bụng phẳng lì của Hermione. Hắn lập tức chuyển hướng nhìn ra cửa sổ , một con cú đang đậu trên bệ , cố gắng gõ cào cửa kính bằng cái mỏ của nó.
Draco đứng dậy, sau một cái nhìn về phía Hermione, người đang kiểm tra mặt sau của một cuốn sách đặc biệt với sự thích thú.

' Thật là lập dị'. Draco nghĩ với một nụ cười nhếch mép khi cô lật qua các trang. Hắn tiến đến phía cửa sổ ,mở nó ra, để con cú và không khí lạnh tràn vào thư viện. Con cú trắng muốt bay vút vào phòng , đáp xuống bàn , có một lá thư được buộc vào chân nó. Con cú rất đẹp, hắn phải thừa nhận, và Draco bước về phía trước để lấy lá thư. Vài giây sau, Draco đột ngột hét lên những lời tục tĩu khi con cú dùng vuốt nó cào tay hắn lúc hắn cố gắng lấy bức thư ra .

'Anh làm gì ...' Hermione dừng lại sau  khi chạy nhanh đến cái bàn ,nhận thấy đó là Hedwig , cô bắt đầu tiến lên ngay lập tức với một cái nhíu mày trên khuôn mặt.

'Con chim khốn nạn đó!'.

Draco kêu lên, cho Hermione thấy bàn tay của mình có một vết xước trên bàn tay nhợt nhạt của hắn ta. Hắn thở dài và vẫy đũa phép trên nó để vết xước được chữa lành, một câu thần chú nhỏ mà Hermione đã dạy hắn. Mặc dù hắn không thể làm điều đó tốt như Hermione đã làm.
Hermione lờ hắn đi nhưng cô vẫn liếc nhìn vết thương . Điều đó không nghiêm trọng chút nào và cô chắc chắn rằng nó sẽ lành lại sau vài ngày. Cô quay lại đối mặt với Hedwig, con cú đang phẫn nộ với Draco như thể muốn hét vào mặt hắn ta. Khi đôi mắt của Hedwig quay sang Hermione, nó lại ấy ngoan ngoãn giơ chân ra để cô lấy lá thư , là của Harry. Hermione tự hỏi tại sao bồ ấy lại trả lời lâu như vậy nhưng không ngần ngại đưa tay lấy bức thư.

'Cảm ơn, Hedwig.'

Hermione lẩm bẩm nhẹ nhàng vuốt nhẹ đầu con cú tuyết để lông của nó xù lên. Hedwig buông ra một tiếng ngoan ngoãn và sau đó nhìn lên Draco, vỗ cánh với hắn ta trong sự tức giận.

'Có vẻ như Hedwig không có thiện cảm với anh nhỉ.'

'Tôi chỉ cố gắng giúp em lấy bức thu trong khi nó lại tấn công tôi!'

Draco kêu lên và xoa tay. Hermione đưa mắt nhìn hắn và nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. Draco nhìn vào mắt cô khi cô lẩm bẩm một câu thần chú tốt hơn giúp chữa lành vết thương đó ngay lập tức.

' Đó là những gì tôi nhận được khi cố gắng trở nên hữu ích đấy à?'

'Bây giờ em có thể nhận thư của mình, Draco. Em đủ mạnh mẽ rồi mà. '

Hermione nói, bực mình vì tiếng rên rỉ của hắn nãy đến giờ. Họ nhìn chằm chằm vào nhau một lúc và Hedwig nhân cơ hội bay lên, ẩn mình vào bầu trời tối. Draco nheo mắt nhìn giọng điệu của Hermione và cô thở dài, bước về phía trước với lá thư trên tay, 'Xin lỗi. Em không có nghĩ là ... . Em chỉ thấy hơi mệt mỏi!'

'Tôi có thể nói, Granger,'

Draco nhếch mép và thu hẹp khoảng cách giữa họ bằng một bước. Hermione quay lại trước khi hắn có thể nói bất cứ điều gì hoặc di chuyển trên trước cô; cô ấy không có tâm trạng bây giờ cô chỉ muốn bước ra xa hắn một chút ,ngồi trên bàn, mở ra lá thư mà cô vừa nhận được. Draco cau mày khi cô rời khỏi hắn và rồi hắn trở nên nghi ngờ khi cô đọc bức thư và đưa mắt lên nhìn hắn.

' Ai gửi em bức thư đó vậy?'

'Chỉ là Harry thôi.'

Hermione nhún vai như thể đó không phải là vấn đề lớn rồi cô quay lại đọc tiếp bức thư của mình .

~~~~~

Mình thật không thể tin rằng bồ ở lại Hogwarts với Malfoy mà không nói với mình đó! Bồ biết hắn ta là gì mà và ngay cả khi bồ chưa tin điều đó thì bồ nhất định sẽ thấy rằng Draco Malfoy là một tử thần thực tử. Mình không muốn bồ ở gần hắn ta. Bồ không cần phải dạy kèm hắn nữa đâu. Có lẽ lần này kế hoạch của cụ Dumbledore không phải là một kế hoạch tốt. Nhưng nếu bồ biết bất cứ điều gì về Malfoy, bồ phải nói ngay với cụ Dumbledore hoặc với mình.

Mình rất vui vì bồ thích món quà mà mình tặng. Thẻ và quà bồ tặng mình thật tuyệt, cảm ơn bồ. Hãy chăm sóc và tránh xa Malfoy. Mình khá chắc chắn rằng hắn ấy sẽ cố gắng đến gần bồ hơn để có được thông tin về điều bí mật của chúng ta.

Yêu và quý
Harry.

~~~~~

'Tốt hơn là em không nên nói với mặt sẹo về chúng ta.'

Draco nói ... mặc dù đó là yêu cầu nhiều hơn và Hermione không đánh giá cao việc bị nói phải làm gì. Hắn đi về phía trước nơi Hermione đang ngồi trên bàn. Cô cau mày nhìn hắn và vo lá thư thành một quả bóng khi đôi mắt của Draco theo dõi hành động của cô.

'Tôi nghiêm túc đấy, Granger.'

'Tại sao em không nên nói với bồ ấy?'

Hermione hỏi, nhét lá thư vào túi quần jean. Đôi mắt của Draco nhìn vào túi của cô ấy và rồi ngước lên mặt cô ấy đang nhìn hắn đầy quyết tâm. Hắn đứng giữa hai chân cô, Hermione ngạc nhiên vì ngón tay cái của hắn bắt đầu vuốt ve má cô một cách nhẹ nhàng .Hermione quan sát trong khi Draco suy ngẫm câu hỏi của cô như thể hắn không thực sự có câu trả lời. Hắn lùi lại vài bước và đưa tay vuốt nhẹ tóc. Hermione đã nghi ngờ, tại sao Draco không muốn Harry biết về chuyện của họ? Không phải vì hắn sợ Harry sẽ tức giận, Hermione hiểu Draco đủ rõ để biết rằng hắn sẽ không sợ Harry.

Có lẽ đó là lý do mà Harry nghĩ mặc dù hắn ta nổi tiếng là hơi cực đoan khi phán xét mọi người (không ngạc nhiên vì hắn ta đã trải qua rất nhiều). Hermione nhét lá thư trong túi khi Draco quay lưng lại với cô. Mình khá chắc chắn rằng hắn sẽ cố gắng đến gần bồ hơn để có được thông tin về bí mật của chúng ta Harry đã viết trong thư. Đó thực sự là lý do tại sao Draco không muốn ai biết về chuyện của họ sao? Hoặc có thể là vì Draco sợ cha mình ... Hermione thật bối rối! Cô không biết phải nghĩ gì và liệu cô có thể tin Draco hay không ...

'Chúng ta nên đi thôi.'

Draco nói và nắm lấy tay cô trong một động tác nhanh nhẹn. Hermione rời khỏi bàn, quá sốc trước sự khẩn trương trong giọng nói của mình để phản ứng. Họ đi cùng nhau trong im lặng và sớm ra khỏi thư viện. Draco quay sang cô khi họ bước đi và thì thầm.

'Mọi người sẽ trở lại vào tối mai.'

Hermione tạo ra một tiếng ồn .

' hmm.'

Nhưng không nói thêm nữa. Cô ý thức được rằng Draco đã buông tay cô để đổi lấy việc nhét nó sâu vào túi hắn. Draco nhìn cô khi họ bước xuống cầu thang và tiến về phòng sinh hoạt chung Slytherin. Hermione cứ nhìn thẳng và một ý nghĩ đang ù ù trong đầu. Draco đang che giấu điều gì đó.

'Thật là một quý ông.'

Hermione thì thầm, khoanh tay trước ngực khi họ đến phòng sinh hoạt chung Slytherin. Draco quay sang cô trước cửa và nhướng mày.

'Ai đã dẫn em đến phòng sinh hoạt chung này vậy?'

'Chỉ cần hét lên nếu một vụ giết người đến với em bằng một con dao'.

Draco nháy mắt với cô trấn an nhưng Hermione chỉ chế nhạo nhìn hắn. Họ nhìn chằm chằm vào nhau một lúc rồi Hermione chịu thua và cười thầm trước khi gục đầu vào ngực hắn. Draco vuốt tóc cô.

'Em biết là em không cần phải ngủ một mình tối nay mà.'

'Nếu đây là cách thuyết phục em ngủ với anh tối nay, thì có vẻ nó không hiệu quả rồi.'

Hermione nói, vẽ những vòng tròn nhỏ trên ngực hắn khi Draco vòng tay ôm lấy cô.
'Không ngủ với tôi nhưng ... chúng ta chỉ có ba người trong ký túc xá, điều đó có nghĩa là có một chiếc giường dự phòng bên cạnh tôi.'

Draco nhún vai.

'Nó giúp em không phải đi về phòng sinh hoạt một mình.'

'Anh có chắc không?'

Hermione hỏi một chút nghi ngờ.
Draco đảo mắt nhìn cô và đáp lại hắn nắm lấy tay cô, quay ra cửa. Hắn nói mật khẩu và cánh cửa bật mở. Draco để Hermione vào trước và họ vào phòng sinh hoạt chung Slytherin lạnh lẽo. Hermione nói điều gì đó giống như cô không mong đợi nó trông như thế này nhưng Draco chỉ dẫn cô đến ký túc xá của hắn.

'Xin hứa là trong phòng sẽ ấm hơn.'

Draco nói và nháy mắt khi Hermione khẽ rùng mình. Họ leo lên cầu thang và rẽ một số góc trước khi đến ký túc xá của Draco. Hermione nhìn xung quanh và để tay cô lướt trên tấm màn dài màu xanh lá cây bạc. Ký túc xá trông giống như ký túc xá của cô nhưng mọi thứ đều có màu xanh và trông rất đẹp. Draco đưa cho cô ấy một chiếc áo sơ mi , Hermione cau mày với hắn ta.

' Nó hơi lớn với tôi vì vậy nó có thể che chắn cho em, tôi đoán vậy. Tôi sẽ quay lại ngay, chỉ cần để quần áo của em trên ghế. Phòng tắm là cánh cửa đó. '

Draco bước ra khỏi phòng còn Hermione thì nhìn xung quanh cô. Cảm giác thật kỳ quặc khi ở đây với Draco mặc dù cô biết hắn ta chỉ đang cố gắng trở nên tốt đẹp ... hoặc cố gắng đánh lạc hướng cô khỏi cuộc trò chuyện của họ trong thư viện. Tuy nhiên, Hermione đã cởi hết quần áo trừ đồ lót và sau đó cô nhặt chiếc áo lên. Nó có vương mùi hương của Draco, một mùi hương cô yêu thích. Hermione vừa kéo chiếc áo qua đầu khi Draco gõ nhẹ vào cửa.

'Vào đi.'

Hermione nói có chút lo lắng. Cánh cửa khẽ mở và Draco thả mình vào trước khi đóng cánh cửa lại sau lưng. Đôi mắt hắn nhìn Hermione trong chiếc áo sơ mi và một cái nhếch mép xuất hiện trên mặt hắn. Chiếc áo sơ mi dài xuống đến đầu gối của cô nhưng hắn biết nó làm cô khó chịu đến mức nào. Hermione đỏ mặt lúng túng và chỉ vào phòng tắm.

'Em sẽ quay lại ngay.'

Draco gật đầu còn Hermione nhìn xuống đất với đôi má đỏ ửng nãy giờ. Cô đẩy một sợi tóc ra sau tai rồi quay vào phòng tắm. Draco nhìn cô, tim  đập nhanh hơn rất nhiều so với bình thường. Cô xinh đẹp, không thể phủ nhận được điều đó. Hermione đóng cửa phòng tắm và Draco bắt đầu xông vào hành động. Hắn nắm lấy quần jean của cô trên sàn và lục lọi trong túi cô. Draco biết những gì hắn ta đang làm là sai trên mọi phương diện. Hắn cảm thấy có chút tội lỗi khi mời Hermione đến đây chỉ để hắn có thể đọc thư của cô. Bức thư là mục đích duy nhất và chỉ vì hắn muốn biết Harry đã nói gì về hắn. Draco cuối cùng cũng tìm được bức thư trong túi quần jean . Hắn ta cầm quần jean của Hermione bằng một tay và lá thư trong một tay khác trong tiếng nước chảy ra từ phòng tắm. Draco ngập ngừng và nhìn vào bức thư. Bức thư nói rằng Draco là một tử thần thực tử... tất nhiên, Draco không biết nội dung của bức thư đang nói gì cả. Với một tiếng thở dài chán nản, Draco lại nhét lá thư chưa đọc hết trở lại vào túi và đặt chiếc quần jean trở lại nơi hắn đã lấy chúng.

Hắn ấy không thể làm điều đó. Hắn  không thể đọc thư cá nhân của cô; cô sẽ ghét hắn mãi mãi và điều cuối cùng mà hắn muốn là Hermione ghét hắn. Hắn ta đã có quá nhiều thù hận suốt đời rồi. Draco ngồi ở mép giường và vùi mặt vào tay , khẽ rên rỉ.
'Draco.' giọng nói của Hermione bay về phía hắn,  Draco nhìn lên thì thấy Hermione đang đứng đối diện hắn. Cô cầm cây cột đầu giường và nhìn hắn chằm chằm.

' Granger ? Cái gì ... nó là gì? ' Draco hỏi và đứng ngay lập tức khi thấy biểu hiện của Hermione.

Cô đang nhìn cố định vào ... hông hắn? Không, điều đó không thể đúng. Draco cau mày nhìn cô khi cô ngước lên. Cái nhìn cô dành cho hắn là một thứ mà hắn sẽ nhớ suốt cuộc đời. Cái nhìn lạnh lùng, đóng băng hắn đến tận xương và khiến căn phòng ấm áp biến thành băng giá. Hermione trừng mắt nhìn hắn ta trong sự sốc, tức giận, giận dữ và những cảm xúc khác mà Draco không thể xác định được. Draco nhận thấy một cú sốc bất ngờ đâm xuyên qua cơ thể hắn. Cô có biết rằng hắn đã xem thư của cô không? Không,lúc đó cô đang ở trong phòng tắm cơ mà! Cô không thể biết được!

'Granger, tại sao em nhìn tôi như thể tôi phạm tội giết người vậy?'

Draco hỏi, mặc dù hắn ta quá sốc trước cơn thịnh nộ bất thường của Hermione.

' Anh đã làm cái quái gì với chính mình vậy, Malfoy?'

Hermione kêu lên lạnh lùng và cô ấy đưa tay lên cổ họng, lùi lại một chút, 'nói với em rằng em không nhìn thấy điều đó ...'

'Nhìn thấy cái gì cơ?'

Draco hỏi và bước về phía cô .

'Tôi chưa làm gì sai cả, Granger!'

Hermione nắm lấy cánh tay hắn trong cơn thịnh nộ. Draco không biết cô sẽ làm gì nhưng máu hắn trở nên lạnh lẽo khi anh nhận ra đó là gì. Hermione nắm lấy tay áo của hắn ta và hất nó về phía khuỷu tay để cánh tay hắn lộ rõ. Dấu ấn đen tối đáng sợ xung quanh làn da nhợt nhạt của Draco, dường như trông rất tươi sáng. Hermione lùi lại khi nhìn thấy nó, một tiếng nức nở sâu thẳm thoát ra khỏi cổ họng cô và cô đưa hai tay lên miệng. Draco cảm thấy trái tim mình như sụp đổ xuống đất khi hắn nhận ra biểu cảm trên khuôn mặt cô. Hắn cố gắng giải thích nhưng biết rằng hắn sẽ không bao giờ có thể. Dấu ấn đen tối đã đẩy lùi Hermione ra khỏi hắn , trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ ước hắn ta có thể đốt nó ra khỏi da ngay lúc này.


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro