Chap 22
Light tỉnh dậy trên chiếc giường mềm mại của hai người với tấm lưng đau nhức.
Hắn nằm sấp, trần trụi phần thân trên và lưng hắn được băng bó cẩn thận. Mặt hắn có vài vết bầm tím từ trận chiến lúc trước.
Bên cạnh giường, L đang quan sát hắn với ngón tay cái trong miệng anh và Watari đang thu dọn dụng cụ sơ cứu.
"Yagami-kun, cậu bị một nhát đâm không sâu lắm vào lưng và nhiều chỗ quanh xương sườn bị bầm tím. May là không bị rạn nứt hay gãy xương, nội tạng của cậu vẫn ổn. Cứ thế này tầm 1-2 tuần vết thương sẽ lành tương đối. Bây giờ cậu cảm thấy thế nào?" Người trợ lí già hỏi thăm.
Hắn mệt mỏi nhắm mắt lại, trả lời.
"Ngoài lưng bị đau ra, tôi nghĩ tôi khá ổn. Cảm ơn, Watari-san vì đã băng chăm sóc vết thương cho tôi."
Watari gật đầu hài lòng, dặn dò hắn nếu cơ thể có gì không ổn hãy gọi ông trước khi rời khỏi phòng.
Trong phòng chỉ còn hắn và thám tử.
Không khí im ắng trôi qua.
"Light-kun ổn không? Đừng lo, Watari có bằng thạc sĩ về lĩnh vực y khoa, nếu có chấn thương nghiêm trọng nào, ông ấy sẽ biết." Ryuzaki là người lên tiếng trước.
Sự đa tài của Watari lần nào cũng làm Light không khỏi ngạc nhiên. Ông ta như một quản gia đa năng của L, xử lí hoàn hảo công việc nhỏ như làm bánh kem cho thám tử cho đến những việc như thu thập dữ liệu, hay đóng vai trò là người trung gian liên lạc với các tổ chức cảnh sát quốc tế, lần này là một chuyên gia về y tế khi cần.
Watari rất xứng đáng với vai trò trợ lí cho thám tử vĩ đại nhất thế giới.
Nằm trên giường, Light nhíu mày, tâm trạng hắn không tốt trước giọng nói bình thản của anh, dù trước đó anh đã lo cho hắn.
"Cảm ơn đã cứu tôi, Light-kun."
"Không có gì, lỗi là của tôi khi va vào tủ bát và là người bắt đầu cuộc chiến." Hắn thở dài bất đắc dĩ, nhìn đi chỗ khác nhằm tránh ánh mắt thám tử.
"Sự thật không đổi là cậu đã cứu tôi khỏi cái hòm kia." L nhún vai thừa nhận, đồng thời tra chìa khóa vào chiếc còng và thả tự do cho cả hai cổ tay của hai người.
"Light-kun có muốn uống hay ăn gì không? " L thắc mắc, đôi mắt anh không rời khỏi người trên giường.
"Không, cảm ơn."
Chàng sinh viên trả lời ngắn gọn, khuôn mặt mệt mỏi chìm vào gối, hắn chỉ muốn đi ngủ càng nhanh càng tốt.
"Tôi có thể giúp gì để Light-kun cảm thấy tốt hơn không? Cậu trông khá tệ! Tôi khá giỏi trong việc mát xa đấy! " Ánh mắt thám tử dò xét ngôn ngữ cơ thể của người nằm trên giường, xác định Light rất cần nghỉ ngơi và thư giãn.
L do dự vài giây trước khi trèo lên giường, ngồi sát cạnh Light trong tư thế hai đầu gối kéo sát vào ngực anh.
Đôi tay Ryuzaki nhanh nhẹn vuốt ve, nhào nặn và xoa bóp đôi vai Light.
"Anh không cần làm thế đâu, tôi chỉ muốn đi ngủ." Light cằn nhằn, mặc dù toàn thân hắn dần thư giãn trước những cú chạm của anh.
Đôi lông mày của L nhăn lại, khuôn mặt trở nên khó hiểu.
"Tôi thấy cậu đang thư giãn. Chẳng việc gì phải từ chối nếu nó làm cậu thấy tốt cả. Đừng bày trò tsundere* với tôi." Ryuzaki bình luận, vẻ bất lực.
(*tsundere: chỉ những người có bề ngoài ương ngạnh nhưng bên trong họ vẫn tràn đầy tình cảm. Tóm lại là những người không thành thật với cảm xúc mình có, nói 'không' nhưng thực ra rất muốn.)
Light giật mình, khóe mắt hắn giật liên tục.
"Gì??? Tsun... Tôi không có. Đừng so sánh tôi như một nữ sinh đỏ mặt đang yêu được không!!"
Đôi mắt L trở nên khó hiểu hơn nữa.
"Vậy sao cậu từ chối?"
Light ngồi dậy, lặng lẽ tiến lại gần anh. Hai tay hắn chạm vào hai gò má anh, vuốt ve nhẹ nhàng.
Khi đã kéo khuôn mặt anh lại gần, miệng hắn ghé sát vào môi thám tử, chỉ cách có 1 inch.
"Vì mỗi lần anh chạm vào tôi, tôi đều muốn làm thế này." Light thì thầm những lời chỉ đủ cho hai người nghe, theo cách mê hoặc nhất có thể.
Môi hai người gặp nhau trong một nụ hôn chậm chạp, từ tốn, giống như đang thưởng thức một tách trà.
Light giữ sự cuồng nhiệt lại, chỉ từ từ cảm nhận yên bình trong nụ hôn họ trao nhau.
Phút chốc hắn và anh như hai máy bay ở hai bên đối địch, đang nằm im trong hòa bình bởi lệnh ngừng bắn giữa hai phe là kẻ thù của nhau.
Họ quên đi những lời buộc tội, những trận đánh nhau lẫn thân phận của hai người.
Ryuzaki mím môi trên của hắn và đưa lưỡi vào miệng Light.
Hắn đứng hình, rồi liền nắm chặt gáy anh và hôn sâu hơn.
Đôi môi của họ ngấu nghiến nhau trong niềm đam mê.
Hai trái tim họ đập thình thịch trong lồng ngực với cường độ khó tin. Light đang hôn L một cách thô bạo, cắn vào môi anh khi lưỡi hai người mơn trớn nhau.
Trong bóng tối căn phòng vang lên những âm thanh ẩm ướt, gợi tình và say đắm. Hơi thở của L bị đánh cắp khỏi anh.
Cả hai kéo nhau ra một lúc trước khi L vòng tay qua vai Light, hôn lại hắn. Nụ hôn này được hắn đáp ứng một cách háo hức.
Lần này Light dịu dàng, một tay hắn giữ anh ở sau cổ, tay còn lại nắm lấy vai anh.
Hắn đẩy nhẹ thám tử xuống giường, người hắn ép sát vào cơ thể đối phương.
L, không bị chi phối, vung chân quấn quanh hông Light và siết chặt. Cả hai miệng không bao giờ rời nhau trong một khoảnh khắc.
Đến lúc này, họ đã làm chủ được hơi thở bằng mũi trong khi hôn, và âm thanh duy nhất trong phòng là hơi thở điên cuồng của họ lẫn vào tiếng ồn ào ẩm ướt của miệng, lưỡi đang nhảy múa.
Light thích hôn L, nụ hôn tuy lộn xộn nhưng làm hắn cảm thấy thỏa mãn.
Tay của L, đột nhiên vươn lên sờ vào dưới áo Light.
Hắn thấy da mình gần như quá nóng, dù sao hắn cũng không để ý, tất cả những gì hắn quan tâm bây giờ là hôn anh.
Tay hắn lướt qua đường cong ở hông anh, xuống dưới thắt lưng quần jean và chạm vào mông người kia.
Ngay cả qua lớp vải, hắn chợt nhận ra anh có một cặp mông tuyệt vời, nhỏ gọn và khá săn chắc.
Light đập hông mình vào háng anh và nghe thấy L phát ra tiếng rên nhỏ không chủ ý.
Hắn cảm thấy L muốn kết thúc nụ hôn, có lẽ là do lo lắng, nhưng Light sẽ không cho phép điều đó.
Lưỡi hắn đột nhập vào sâu trong miệng anh, không ngừng khuấy động liên tục, rồi quấn lấy lưỡi thám tử và điên cuồng vuốt ve, mơn trớn.
Hắn hài lòng khi anh phát ra tiếng rên rỉ dễ nghe hơn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro