Chương 3
Hắn cứ nằm im trên người Omega rất lâu, dường như chẳng thể nhúc nhích.
Hắn chưa bao giờ cảm thấy kết nối tâm hồn sâu sắc đến thế với bất kỳ ai, và linh cảm mách bảo rằng một khi lùi lại, Omega kia sẽ trượt khỏi tay hắn.
"Izu?" Một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau. Hắn biết đó là Uraraka, hẳn là bị thu hút bởi những âm thanh ồn ào lọt qua cửa, từ những tiếng nổ của cục cưng hắn cho đến tiếng thét xé tai của cậu. "Ôi Chúa ơi, cậu đã làm gì vậy?" Cô thở hắt ra từ bên phải hắn.
Hắn chậm rãi rời miệng khỏi vết đánh dấu vĩnh viễn còn tươi mới.
"Tớ… tớ không cố ý, chỉ là cảm giác đó quá tuyệt và em ấy cũng muốn điều đó kinh khủng…"
"Đừng đổ lỗi cho cậu ấy!" Cô rít lên, sải bước về phía họ sau khi vớ lấy cuộn băng trên bàn hắn. "Ngu ngốc! Liều lĩnh!" Cô gầm gừ lúc làm sạch vết thương. Sub đang toả ra Sub Space mãnh liệt. Đây là trạng thái mạnh nhất hắn từng chứng kiến, hắn gần như có thể nếm được nó trên đầu lưỡi qua mùi hương và khí tức toả ra.
"Tớ không đổ lỗi cho em ấy!" Hắn rên rỉ, nhổm người dậy khỏi... của hắn, Omega giờ đã là của hắn. "Tớ chỉ... mất kiểm soát. Tớ muốn... tớ muốn em ấy kinh khủng, Uraraka, tớ chưa bao giờ cảm thấy thế này."
"Đó là vì cậu ấy là Sub Omega!" Cô nhe răng về phía hắn.
"Tớ không nghĩ vậy! Nhỡ đâu... Nhỡ đâu em ấy là định mệnh của tớ thì sao?" Hắn tuyệt vọng muốn cô hiểu. Hắn biết việc hắn làm là ngu ngốc, và trong một số trường hợp, nó có thể là bất hợp pháp vì vấn đề đồng thuận.
"Và đây là cách cậu muốn bắt đầu mối quan hệ với định mệnh của mình à?" Cô khịt mũi trước khi lùi lại một bước khi vết đánh dấu sâu đã được băng bó. Hắn bồn chồn nhúc nhích khi mắt cô quét qua cả hai, chỉ dừng lại khi người Sub bật ra những tiếng rên khe khẽ. Hắn không muốn kéo cậu ra khỏi Sub Space lần nữa.
"Tớ không thể dừng lại được," Hắn bĩu môi như một đứa trẻ, tay nhẹ nhàng xoa dọc hai bên sườn người Sub, cố gắng đẩy cậu chìm sâu hơn vào Sub Space.
"Chà," Cô thở dài thườn thượt. "Chuyện cũng đã rồi. Cậu sẽ phải chịu trách nhiệm, đặc biệt là vì cậu ấy không thể kết đôi với ai khác nữa. Cậu có thể đã hủy hoại nghiêm trọng cuộc đời cậu ấy đấy." Cô hậm hực trước khi quay gót dậm bước về phía bàn.
"Tớ biết." Nhưng hắn không nghĩ vậy. Cái cách Omega réo gọi được chiếm hữu, dù chỉ bằng mùi hương, đã cho hắn tự tin rằng Sub này cũng muốn thế, dù tỉnh táo hay say xỉn. Điều đó khiến hắn hơi lâng lâng khi nhận ra giờ mình đã có bạn đời, thứ mà hắn tưởng mình đã bỏ lỡ.
Khi Uraraka quay lại chỗ họ, cô cầm theo túi khăn ướt nóng. Trong lúc hắn cầm lấy chúng và bắt đầu lau người cho Omega, Uraraka tháo dây trói cho cậu.
Cô toát ra vẻ bất bình và giận dữ. Hắn chỉ chịu đựng điều đó vì Omega của hắn đã quá đê mê trong mùi hương và Glare của hắn đến mức không thèm để ý đến ai khác.
"Cậu thậm chí còn không biết cậu ấy là ai," Cô lầm bầm khi quay lại bàn.
"Chưa, nhưng giờ chúng ta có cả đời để làm việc đó mà." Hắn rướn người về phía trước và kéo miếng bịt mắt ra, tận hưởng tiếng thở dài đầy mãn nguyện của người Sub. Gương mặt cậu thật đẹp đẽ trong trạng thái ngây ngất này.
"Nhỡ cậu ấy là tội phạm thì sao?" Uraraka dựa lưng vào bàn, khoanh tay trước ngực. Những lời đó khiến hắn khựng lại đôi chút.
"Tớ... tớ sẽ biết chứ," Hắn gầm gừ đáp lại. Hắn nhẹ nhàng lau sạch mặt và tóc cho cậu trai tóc vàng, một lần nữa tận hưởng những tiếng thở dài khe khẽ và tiếng rên ư ử yếu ớt.
"Không, cậu không biết đâu. Cậu mê mẩn cậu ấy đến mức hầu như chẳng nhận thấy gì khác ngoài giới tính và giới tính thứ hai của cậu ấy." Cô chế giễu. Hắn nhẹ nhàng lau khăn ướt lên cánh tay vạm vỡ đáng kinh ngạc của Sub, lau đi vài giọt tinh dịch và mồ hôi.
"Giác quan nguy hiểm không kích hoạt." Hắn lên tiếng khi lau xong cả hai tay và chuyển sang ngực cậu. Mặt hắn nóng bừng khi thấy hai nụ hoa săn lại và những bọt sữa trong veo rỉ ra. Lạ thật, nếu Omega tiết sữa, nó sẽ đặc và trắng đục hơn. Nhưng cũng có những trường hợp hiếm hoi phân hoá muộn, và Sub vốn đã khá hiếm nên hắn nhún vai, cho qua và tiếp tục lau người.
"Sao nó phải kích hoạt chứ? Cậu ấy hoàn toàn nằm trong tay cậu! Cậu có thể bảo cậu ấy bò ra sàn và liếm tinh dịch của ai đó trên sàn nhảy và con người đáng thương đó cũng sẽ làm, chỉ để nếm trải cái Sub Space mà cậu đẩy cậu ta vào!" Cô gắt lên, khiến hắn giật nảy mình. Cô... không sai. Chắc chắn là ban đầu người tóc vàng sẽ chống cự, nhưng cũng như buổi chơi của họ, cậu sẽ gục ngã rất nhanh.
"Được rồi, tốt thôi. Giả sử em ấy là tội phạm đi, tớ cũng đâu còn là anh hùng nữa." Hắn nhún vai. Hắn đã bị ép làm anh hùng khi còn trẻ. Điều đó đi kèm với việc là con trai ruột của AFO và con trai nuôi của OFA. Khi họ thắng cuộc chiến, hắn đã cất áo choàng đi và dùng tiền tiết kiệm của mình để mở một quán cà phê riêng.
"Cậu không thấy câu nói đó có vấn đề gì à?" Cô nói với vẻ mặt vô cảm khi hắn lau xong tinh dịch và sữa non. Hắn phải dừng lại và suy nghĩ về những gì mình vừa nói, quá xao lãng bởi sinh vật hoàn hảo mà hắn vẫn đang kẹt bên trong.
"Tớ..." Hắn không có câu trả lời cho cô. Không gì có thể xoa dịu cô ngay lúc này, cả hai đều biết. Vì vậy, thay vào đó, hắn tập trung lấy một chiếc khăn nóng mới và lau xuống chiếc bụng hơi chướng của Sub. Hắn không nhận ra bụng của sinh vật bé nhỏ này căng cứng đến thế cho đến tận bây giờ. Chỉ một lượng nhỏ tinh dịch của hắn, ngay cả khi không trong kỳ phát tình, cũng khiến lớp da căng ra. Cơ thể hắn run rẩy khi nghĩ đến việc bịt kín Omega lại và giữ cho cậu căng phồng như thế.
"Tớ sẽ thay đổi em ấy." Những lời đó tuột ra mà hắn không thực sự nghĩ về chúng.
"Cái gì!?" Cô bật ra một tiếng cười tàn nhẫn. Hắn tự hỏi liệu hạt giống của mình có bám lại không. Omega đã chuẩn bị sẵn sàng để thắt nút, nên có khả năng cao là cậu đã dùng biện pháp phòng ngừa. Vì lý do nào đó, ý nghĩ đó khiến tâm trạng hắn chùng xuống. Cho đến khi người Sub rên rỉ và cựa quậy như thể bị kéo ra khỏi không gian an toàn của mình.
"Suỵt, không sao đâu cục cưng," Hắn thủ thỉ, toả pheromone trấn an, hòa quyện với Glare thống trị của mình để xóa đi mùi hương chua chát. Hắn thích cái cách Omega dễ dàng ổn định trở lại, tiếng thở dài hạnh phúc khe khẽ thoát ra khỏi đôi môi đỏ mọng của cậu.
"Izuku, thôi nào," Uraraka rên rỉ. "Đó là giải pháp của cậu nếu cậu ấy là tội phạm à? Không giao nộp cậu ấy, mà cố gắng thay đổi cậu ấy?" Hắn lau xong bụng Sub và bắt đầu lau xuống đường V-line, cẩn thận tránh dương vật nhỏ mềm mại. Hắn thích Omega nam, cái cách tinh hoàn của họ nằm bên trong, và cửa huyệt bắt đầu ngay dưới gốc dương vật. Từ góc của hắn, hắn có thể thấy những cánh môi hoàn hảo đó đang bao quanh nút thắt của mình.
Hắn rùng mình khi nhìn thấy chỗ phình nhẹ của nút thắt bên dưới lớp mỡ mỏng ngay dưới dương vật và xung quanh huyệt của cậu.
"Izuku?" hắn bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ bởi giọng nói đầy lo lắng của bạn mình. "Nhỡ đâu... Nhỡ đâu cậu ấy hối hận thì sao?"
Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến tim hắn như rơi xuống dạ dày, tầm nhìn mờ đi vì nước mắt trào ra.
"D-Daddy," Sub rên rỉ, kéo sự chú ý hắn trở lại. Đôi mắt đỏ xinh đẹp của cậu chỉ hơi hé mở, chân mày nhíu lại. Chết tiệt, sinh vật xinh đẹp của hắn thật dễ bị kéo ra khỏi Sub Space.
"Suỵt, không sao đâu" hắn thủ thỉ khi rướn người về phía trước, dụi mũi xuống dọc cổ cục cưng của mình, ấn những nụ hôn hé miệng nhẹ nhàng lên tuyến thể chưa bị đánh dấu của cậu. Hắn cảm nhận được tiếng gừ gừ khe khẽ rung lên trên môi mình, khi vòng tay mạnh mẽ nhưng lỏng lẻo vòng qua vai hắn.
Hơi thở của Alpha ngắt quãng khi chiếc lưỡi nóng hổi lướt qua tuyến thể đang sưng của chính hắn.
"Mmm, ngon quá," một tiếng gừ gừ rung lên trên ngực hắn khi vòng tay của Omega siết chặt. Hắn vui vẻ rướn người về phía trước đủ để ấn trán mình vào ghế và để Sub liếm và mút lấy tinh dầu từ tuyến thể đang rỉ ra của hắn.
Tay vẫn rảnh, hắn bắt đầu lau chân cho Omega. Alpha không lo lắng về việc nhận được vết đánh dấu. Thứ nhất, hắn sẽ sướng phát điên nếu nhận được, thứ hai, Omega vẫn đang trôi nổi ở rìa Sub Space, tìm kiếm sự tiếp xúc nhưng không thực sự muốn làm bất cứ điều gì với nó.
"Uraraka, có một cái plug ở đằng kia," hắn không thể cưỡng lại được, giờ khi hắn cảm nhận được lớp da căng cứng đó áp vào bụng mình. Hắn nghe thấy cô thở dài trước khi tìm thấy nó và mang đến cho họ.
Vào lúc chiếc plug nằm trong tay hắn, vòng tay của Sub đã bắt đầu trượt khỏi hắn, chỉ còn vài cú liếm lưỡi lười biếng như mèo con, khiến hắn dễ dàng ngẩng đầu lên trở lại.
"Chúng ta có thể nói chuyện này sau, khi em ấy thoát khỏi Sub Space được chứ?" hắn hỏi, lúc này cả hai đều đang tập trung vào cửa huyệt hoàn hảo của Sub. Hắn nhẹ nhàng lướt ngón tay dưới các nếp gấp, cảm nhận nút thắt của chính mình, cố gắng xác định xem họ sẽ còn kẹt lại trong bao lâu. Tiếng rên của Sub rất nhẹ, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy cậu sắp tỉnh lại.
"Tốt thôi, nhưng tớ sẽ không dọn dẹp mớ hỗn độn này khi cậu ấy làm tan nát trái tim cậu đâu." Cô càu nhàu khi đi nhanh về phía cửa.
Cậu cảm thấy ấm áp. Ấm áp vô cùng.
Cậu cảm nhận từng tấc da thịt từ cổ trở xuống đang cọ xát vào thứ gì đó mềm mại và xốp mịn. Thứ gì đó mà cậu sẽ muốn tha về tổ của mình, nếu cậu cho phép mình có một cái tổ.
Mặc dù chiếc chăn rất ấm, nhưng dường như nó không phải là nguồn nhiệt chính góp phần tạo nên cảm giác ấm áp đến ngột ngạt mà cậu đang cảm nhận.
Khi cậu dần lấy lại nhiều cảm giác hơn, cậu nhận ra có một sự rung động kỳ lạ trên vai mình, và một giọng nói trầm ấm đang nói chuyện bên trên. Ban đầu cậu không hiểu được những lời đó, nhưng chúng lại mang đến sự an ủi và khiến cậu cảm thấy an toàn.
Cậu từ từ ngoi lên khỏi nơi mà cậu đoán là Sub Space, vui vẻ trôi nổi càng lâu càng tốt.
"Muộn rồi đấy, cục cưng ơi" Đó là những lời rõ ràng đầu tiên. Cậu muốn nói rằng mình không quan tâm, hoặc thậm chí yêu cầu Daddy đưa mình về nhà để cảm giác này không phải kết thúc, nhưng cậu biết rõ hơn.
Cậu đã thành công với mục tiêu của mình. Cậu đã được kết đôi.
Sẽ không Alpha nào có thể ra lệnh cho cậu, không ai có thể nhận ra cậu là Omega trừ khi cậu cho phép.
Giờ đã được một Dom đánh dấu và kết đôi, Glare và mệnh lệnh của Dom cũng sẽ ít ảnh hưởng đến cậu hơn, trừ khi cậu muốn thế.
Katsuki đã giành lại được quyền kiểm soát.
Vì lý do nào đó, một phần trong cậu ghét cái ý nghĩ rằng giờ đây cậu đã kiểm soát được mọi khía cạnh trong cuộc sống của mình.
"Cục cưng ơi" Một tiếng gầm gừ vang lên. Tiếng gầm gừ không giận dữ, xấu tính hay thậm chí là đòi hỏi, mục đích của nó chỉ đơn giản là để thu hút sự chú ý.
Katsuki rên rỉ và cựa quậy trong chăn, cử động đó giúp cậu nhận thức rõ hơn về cơ thể mình.
Cậu đang ở trong lòng Alpha, cảm nhận được đùi của Daddy dưới mông mình. Họ đang ở trên một chiếc ghế dài, nếu cảm giác mềm mại dưới chân cậu là chính xác.
Cậu đang ngồi thẳng, đầu tựa vào vai Daddy, với hai cánh tay mạnh mẽ vòng quanh cậu.
À, đây là after care à? Cậu không nhận ra nó được dùng để đánh thức các Sub khỏi Sub Space.
"Đến lúc mở mắt ra rồi nào" Vẫn là tiếng gầm gừ nhỏ đó. Cậu không muốn nhưng cậu biết mình cần phải làm vậy, nếu không phải vì cậu có buổi học vào sáng mai, thì cũng vì cảm giác trong bụng cậu ghét cái ý nghĩ không vâng lời Daddy.
Khi cậu mở mắt ra, cậu thầm cảm ơn vì ánh sáng rất mờ.
"Bé ngoan của tôi đây rồi," Daddy thủ thỉ, khiến má Katsuki ửng hồng. Cố gắng nhìn đi chỗ khác ngoài người đàn ông to lớn hơn, mắt cậu dừng lại trên đống quần áo gấp gọn gàng đặt ở phía bên kia ghế. Ngay trên cùng là chiếc quần lót theo chủ đề Valiant của cậu.
"Ôi trời ơi," Cậu rên rỉ khi mặt nóng bừng lên không chỉ vì lời khen.
"Hử?" Khi Katsuki nắm lấy một phần chăn và che mặt mình, cậu cảm thấy Daddy nhìn theo hướng của cậu, trước khi một tiếng khịt mũi vang lên, và hắn xoa rối tóc cậu. "Em tự làm đấy à?"
Katsuki rên rỉ một tiếng cao vút và kéo đầu gối sát vào ngực, phản ứng của cậu khiến Daddy bật ra một tràng cười sảng khoái.
Tại sao âm thanh đó lại gây ra một cơn rùng mình dễ chịu trong bụng cậu? Cậu ngẩng đầu lên và nhìn Alpha chằm chằm. Tiếng cười làm lồng ngực hắn rung lên, và khóe mắt hắn nhăn lại khi nhắm mắt.
Chết tiệt, Daddy đẹp trai vãi.
Cậu phải rời khỏi đây. Cậu không được phép dính líu! Vào rồi ra!
Katsuki vội vã đẩy mình ra khỏi Alpha, chân cậu vướng vào chăn và ngã nhào, để rồi bị Daddy tóm lấy như một tiểu thư khốn khổ.
Một cánh tay dày cuộn quanh eo cậu, lưng cậu hơi ưỡn ra vì tư thế ngã, và Daddy cúi xuống nhìn cậu với vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của hắn.
"Cứ từ từ, cục cưng à. Thoát khỏi Sub Space không phải là một cuộc đua đâu." Katsuki chật vật để nghe hắn nói gì qua tiếng ù đi trong tai khi tim cậu đập nhanh hơn mức bình thường.
Khi đôi mắt xanh lục lướt xuống môi rồi lại ngước lên mắt cậu, cậu khẽ rên rỉ. Cậu muốn nó. Cậu khao khát nụ hôn mà đôi mắt đó hứa hẹn một cách tuyệt vọng.
Đột nhiên có một bàn tay đặt sau gáy cậu, to lớn, ấm áp và an ủi, kéo cậu lại gần mặt Alpha hơn.
Họ không nên làm thế này, Katsuki cần phải chấm dứt chuyện này, nói với hắn đó là một khoảng thời gian vui vẻ, nhưng đây không phải là thứ Katsuki muốn.
Mắt Katsuki chùng xuống, miệng hơi hé mở chờ đợi khi cậu cảm nhận được hơi thở mạnh mẽ của Daddy phả vào môi mình.
May mắn thay, hoặc không may tùy theo cách nhìn, điện thoại của Katsuki bắt đầu vang lên báo thức "Về nhà đi, thằng ngu".
Cậu trai tóc vàng được trả về tư thế đứng thẳng khi tiếng cười khác bật ra từ Daddy.
"Em tự làm đấy à?" Tất nhiên là cậu tự làm rồi, đó thực sự là tiếng Katsuki la hét lặp đi lặp lại những từ đó to hết mức có thể.
Thay vì nói ra điều đó, cậu bỗng dưng líu lưỡi, gật đầu và lùi lại khỏi người đàn ông say đắm đó.
"Tôi..." Giật phăng cái băng cá nhân đi. Cứ nói thẳng là mày không muốn hắn. Nói với hắn, cảm ơn vì cuộc vui, mong không bao giờ gặp lại.
Mắt Katsuki mở to khi sống mũi cay xè trước ý nghĩ đó. Chết tiệt! Cậu mạnh mẽ hơn thế này cơ mà.
"Cục cưng ơi, có chuyện gì vậy em?" Sự lo lắng trong giọng nói của Alpha khiến cơn đau trong ngực cậu tồi tệ hơn.
Đôi bàn tay to lớn đang ôm lấy mặt cậu, ngón tay cái lau đi nước mắt khi Katsuki nhận ra người đàn ông này đã trao cho cậu nhiều tình yêu thương hơn bất cứ ai cậu từng nhận được.
"Tôi không thể làm thế này." Lời nói thoát ra khỏi môi Katsuki bằng một giọng khàn đặc đau đớn. Cảm giác như có lưỡi dao lam trong cổ họng khi cậu ép chúng ra. Những ngón tay cái trên má cậu dừng lại, khi người đàn ông cao hơn nghiêng đầu.
"Không thể làm gì cơ?" Câu hỏi thật ngây thơ, và thật...
"C-Chuyện này," Cậu khàn giọng, bàn tay phủ chăn của cậu ra hiệu giữa hai người họ. Cậu thấy cơn bão hoảng loạn trong mắt người đàn ông lớn tuổi hơn. Đôi mắt của một người trưởng thành.
Katsuki đã phạm sai lầm, tất cả đều là sai lầm. Cậu còn là một đứa trẻ! Cậu đáng lẽ không nên đến câu lạc bộ, đáng lẽ không nên lừa một người đàn ông yêu thương, chu đáo như vậy đánh dấu mình.
Nếu mọi người phát hiện ra tuổi của cậu, Daddy sẽ phải vào tù.
Katsuki lại đẩy mình ra khỏi người đàn ông đó, bụng cậu cuộn lên vì hối hận và tội lỗi. Tầm nhìn của cậu mờ đi và lồng ngực thắt lại. Cậu không thể thở được, và cậu cảm thấy như mình sắp nôn.
"Cục cưng ơi, thở đi em" Ngay cả với nỗi đau đớn và thống khổ trong đôi mắt xanh lục đó, hắn vẫn đang cố gắng giúp Katsuki.
Cậu không thể chịu đựng được nữa, cậu vội vã nhấc tấm chăn lên để lồm cồm bò đến chỗ quần áo của mình.
"Cục cưng à, chúng ta nói chuyện này đi mà em" một tiếng rên rỉ vang lên sau lưng cậu, tất cả những gì cậu có thể làm là lắc đầu. "Em chưa thể đi được, em chưa hoàn toàn thoát khỏi Sub Space đâu." Cậu thấy Alpha tiến lại gần khi cậu vật lộn để mặc quần lót. Đó là một cuộc vật lộn chỉ vì cái phần Omega ngu ngốc trong não cậu không chịu buông cái chăn chết tiệt đó ra. Bám chặt lấy nó, như thể nó níu cậu lại với trái đất.
Khi một bàn tay to lớn đặt lên vai cậu, cậu bò đi, vấp ngã và ngã ngửa ra sau, cơn đau nhói lên từ cửa huyệt nhắc nhở về nút thắt mà cậu đã tiếp nhận.
Khi Daddy cố tiến thêm một bước, cơ thể Katsuki bùng nổ trong hoảng loạn, cùng với bàn tay đang cầm quần áo của cậu.
"Dừng lại!" Cậu là Katsuki Bakugou cơ mà, cậu sợ cái quái gì cái gã ngu ngốc này chứ!?
Tiếng hét đó đủ để khiến người đàn ông đứng sững tại chỗ trong vài giây rồi giơ tay đầu hàng và lùi lại.
"Được rồi" Giọng hắn khản đặc khi những giọt nước mắt lớn giàn giụa trong đôi mắt xanh.
Hắn nhìn Sub lấy lại hơi thở. Đôi mắt hồng ngọc của cậu mở to và ngập tràn hoảng loạn.
Hắn đã làm gì sai sao? Hắn đã hành động quá nhanh ư? Có phải là vì nụ hôn suýt xảy ra, hay là...
Cái điện thoại. Nghe có vẻ hợp lý là một cái báo thức, nhưng nếu đó là một cuộc gọi thì sao?
Ôi trời ơi, nhỡ đâu hắn vừa đánh dấu vĩnh viễn người đàn ông đã có gia đình thì sao!?
Hắn không làm gì cả khi Omega cuối cùng cũng lồm cồm đứng dậy, làm rơi bộ quần áo rách nát và chộp lấy điện thoại.
Ánh mắt họ chạm nhau trong giây lát và hắn cảm thấy hy vọng nhen nhóm trong lồng ngực, rằng có lẽ tất cả chỉ là hiểu lầm và Omega sẽ ở lại nói chuyện.
Chỉ để rồi bị xé toạc cùng với trái tim hắn khi Sub kéo tấm chăn lên cao hơn và chạy về phía cửa. Hắn quá sợ hãi để ngăn cậu lại, sự hoảng loạn trong đôi mắt đó sẽ còn ám ảnh hắn một thời gian.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro