19. Vì chị nên em không có sự lựa chọn
Chiếc taxi lao vùn vụt trong đêm theo yêu cầu của Lô Tĩnh, chẳng mấy chốc đã đến địa chỉ lúc nãy Trương Nhuận nói.
Hẵng em ấy quá đau và mệt, đã thiếp đi từ nãy giờ.
Lô Tĩnh đau lòng vén những sợi tóc dính vào vết thương mà không khỏi đau đến xót lòng.
Bác tài xế vẫn muốn hỏi lại lần nữa là có chắc họ không muốn vào bệnh viện.
- Em ấy không muốn nên chúng cháu sẽ không đến bệnh viện. Cảm ơn bác !
Rồi nhẹ nhàng lay Trương Nhuận dậy, dìu đỡ em ấy ra khỏi xe.
Trong nhà đèn vẫn còn sáng, dì Hân đã ngồi đó đợi từ sớm, Trương Nhuận rời khỏi nhà mà chẳng báo, điện thoại thì không gọi được nên dì Hân lo lắng ngồi đợi đến tận khuya.
Tiếng cửa mở, tâm trạng đang bồn chồn chuyển sang lo lắng khi nhìn thấy vết thương của Trương Nhuận.
Thảng thốt chạy đến hỏi liên tục.
- Trương Nhuận... Con bị gì thế này ? Đi đánh nhau sao ? Bị thương thế này sao không đến bệnh viện ?
Lô Tĩnh cảm thấy có lỗi, định nói là vết thương trên người Trương Nhuận là do mình gây ra. Nhưng Trương Nhuận đã nhanh trí nói trước.
- Trên đường đi chơi với bạn thì gặp cướp, nhưng không sao rồi ạ. Chỉ một số chỗ bị thương, nhờ chị ấy đưa con về.
- Phải đi bệnh viện thôi. - dì Hân lo lắng nhìn từng vết thương.
- Không, con không đi đâu - dùng ánh mắt né tránh.
Từ lúc ba mẹ mất trong bệnh viện, Trương Nhuận cực kì ám ảnh khung cảnh của bệnh viện.
Lúc đi vào đó, cảm tưởng mọi chuyện khủng khiếp sẽ xảy ra.
Có lần sốt nặng, dì Hân bế Trương Nhuận đến bệnh viện nhưng trong cơn sốt tăng cao cứ lẩm bẩm không đi và liên tục khóc.
Lần đó đành phải gọi y tá đến tận nhà, và chăm sóc theo sự chỉ dẫn của bác sĩ.
Nhìn những vết thương này, dì Hân chỉ sợ bị nặng hoặc nhiễm trùng, nhưng nếu con bé không muốn cũng không ép được.
Đến bên tủ thuốc, lục soạn thuốc sơ cứu vết thương, sát khuẩn đầy đủ, Lô Tĩnh chạy đến chỗ dì Hân hỗ trợ.
- Để con giúp dì sát trùng cho em ấy ạ !
Một chút lưỡng lự của dì Hân, nhưng vẫn đưa hết đồ cho Lô Tĩnh đầy sự trông cậy mà nói.
- Cảm ơn con, chăm sóc nó giúp dì hôm nay nhé.
•
Dìu em ấy vào phòng, nhanh chóng cởi áo Trương Nhuận ra.
Trương Nhuận thì có hơi ngại ngùng đó, nhưng Lô Tĩnh vẫn là lo lắng cho em ấy mà không chút ngại ngùng nào hết.
Phút chốc đã giúp em ấy cởi xong áo, chườm đá lên vết thương bị bầm sưng.
Vì bị nhấn vào chỗ đau nên Trương Nhuận rên rỉ the thé.
Lô Tĩnh bật cười thành tiếng.
- Không đi bệnh viện, để chị làm cho là đau lắm nha
- Cam tâm tình nguyện a ~
Trương Nhuận thích thú cười tinh nghịch.
Trong cái đau điếng người ấy vẫn là hạnh phúc nhiều hơn.
Lúc sau, Lô Tĩnh ngồi đối diện mặt Trương Nhuận để sát khuẩn vết thương trên mắt.
Lau đi vết máu khô, vết thương hở một chút, nên không khỏi xót, nhè nhẹ tay mà vẫn làm tim đau nhói mỗi lần chạm vào.
- Chị có một chuyện chưa bao giờ hỏi em. Lúc em đưa chiếc ô cho chị, lúc chúng ta cùng dùng chung một chiếc ô. Em nói rằng nhà em gần, nên không cần ô. Chị đâu hề biết nhà em xa đến như vậy ? Sao em nói dối ?
- Em không muốn chị bị cảm.
- Vậy em bị cảm, chị sẽ không bận tâm sao ?
Trương Nhuận mỉm cười buồn một lát.
- Thật ra em không nghĩ chị lại bận tâm đến em đâu. Lúc chị nói em về nhà chị đi, em vui lắm á ! Nhưng mà sau đó, em đã nhìn thấy chị hôn hắn. Quyết định sau đó của em, chỉ là người dự bị trong lòng chị... sau hắn. Chỉ có thể mất lòng tin ở hắn, nhưng em vẫn muốn mình là điểm tựa mà chị có thể thấy an toàn tuyệt đối. Đó là điều duy nhất em có thể làm...
- Em... Sao chị vô tâm với tình cảm chân thành đó, em vẫn thích chị ?
Ánh sáng của trăng chiếu vào gương mặt thanh tú của Lô Tĩnh, thứ ánh sáng ấy còn làm cho Trương Nhuận thấy rõ giọt nước mắt đang lăn dài trên má của người đối diện, thật đẹp nhưng nhìn chị khóc lòng Trương Nhuận cũng không kiềm được mà sẵn sàng nói ra hết lòng mình.
- Lúc trước em có nhiều sự lựa chọn, chọn người này người kia để cùng nhau ở một chỗ, lựa chọn giữa học hay không học. Nhưng từ lúc em thích chị, em chẳng có quyền chọn lựa cho mọi thứ liên quan đến chị. Em chẳng thể nói chị chia tay hắn, vì cơ bản chị không tin em. Em không thể ngỏ ý muốn chị làm bạn gái mình, vì em đâu hơn hắn chỗ nào mà có thể lo được cho chị sau này. Hay việc chọn cách thôi làm người dự bị, em chỉ sợ lúc chị cần chỗ dựa tin tưởng thì em không còn ở đó. Chị có thể thích con gái, nhưng có thể không thích em cũng là điều đương nhiên. Còn em, cơ bản là không có chọn lựa, vì lòng em không muốn.
Lời nói vừa dứt, Lô Tĩnh chồm người tới đặt lên trên môi em ấy một nụ hôn.
Trương Nhuận có thể cảm nhận được vị mặn của nước mắt trên môi mình.
Sững sờ nhìn Lô Tĩnh chờ đợi lời giải thích.
- Chị không biết mình có cảm giác với con gái, nhưng chị dám chắc rằng... Chị thích em. Người chị thích phải là Trương Nhuận.
Một nụ cười hạnh phúc trên môi Trương Nhuận, câu nói này không phải được chờ đợi từ rất lâu sao.
Trương Nhuận nắm tay làm Lô Tĩnh giật mình.
- Chị nói thật là chị thích em đúng không ? Em không có mơ mà ~
- Ừ... ừ, em không có mơ.
Lô Tĩnh tinh nghịch nhéo má Trương Nhuận mỉm cười.
Mọi thứ chợt diễn ra tự nhiên hơn, Lô Tĩnh cũng không còn ngại ngùng nữa.
Trương Nhuận từ từ kề mặt mình gần đến Lô Tĩnh.
- Chị có muốn cùng em, trong một mối quan hệ không ?
Lô Tĩnh cười trong lòng, em ấy là đang nghiêm túc tỏ tình với mình.
Trả lời làm sao cho ngầu đây, nhưng mà nhìn cái mặt em ấy cưng quá, nhìn muốn hôn thật.
Cười gật gật đầu, xong tiến sát lại mà hôn nhẹ.
Trương Nhuận liền nhanh tay kéo Lô Tĩnh lại và giữ chặt bởi nụ hôn sâu.
Cả hai như chìm trong thế giới của riêng họ, Trương Nhuận hạnh phúc quên luôn cả nỗi đau của mình bởi vết thương trong lòng đã được chữa lành thì vết thương ngoài da có là gì.
Ngày định mệnh gặp Lô Tĩnh, từng khoảng thời gian trải qua cùng Lô Tĩnh, có đau buồn trong lòng không ít.
Em ấy chưa từng nghĩ mình phải cố gắng nhiều đến vậy để có được ngày hôm nay.
Thậm chí đã từng nghĩ đến việc, mình sẽ là dâu phụ, đứng kề bên Lô Tĩnh trong ngày lễ trọng đại.
Trương Nhuận đã từng là đứa trẻ vô lo cho tương lai, lần này sẽ tính đến chuyện đường đường chính chính lo cho tương lai của mình khi có Lô Tĩnh bên cạnh.
Có một điều chắc chắn rằng, dù cho có nhiều khó khăn thế nào, Trương Nhuận vẫn kiên quyết cố gắng vượt qua để giữ mối quan hệ này.
•
Lô Tĩnh bỗng thấy hơi khát nước, nên đi xuống dưới nhà.
Thấy đèn vẫn còn sáng, thấy dì Hân đang ngồi đấy suy nghĩ gì đó, ánh mắt nhìn trong vô định.
Lâu lâu lại phát ra tiếng thở dài.
Lô Tĩnh đi xuống ngồi đối diện, không quên rót cốc nước đưa sang trước mặt dì.
- Dì đang lo cho Trương Nhuận ạ ?
Uống một ngụm nước, dì Hân vẫn im lặng mà gật đầu.
Thở dài sau đó mới nói tiếp.
- Lo chứ, dì lúc nào chả lo cho nó. Dì sợ nó để nó một mình rồi lại nghĩ về những chuyện buồn, nghĩ về ba mẹ nó.
Lúc đầu Lô Tĩnh chỉ nghĩ rằng, dì Hân đang lo về vết thương trên người Trương Nhuận nhưng có vẻ, Trương Nhuận có nhiều nỗi buồn sâu thẳm nữa mà chỉ có dì Hân mới biết.
Trương Nhuận chưa bao giờ kể về gia đình của em ấy, lúc này Lô Tĩnh biết mình có hơi tọc mạch nhưng vẫn muốn tìm hiểu kĩ.
- Ba mẹ em ấy đâu rồi ạ ?
Dì Hân nét mặt buồn rầu, nghĩ đến lại nghẹn ngào đưa mắt nhìn lên bức ảnh gia đình được treo ở gần đó.
- Đã rời xa, lúc nó 4 tuổi. Những ngày tháng đó với nó như bầu trời tối đen, không lối thoát, không điểm tựa. Dì quyết định ở cùng để chăm lo cho nó, không để một phút nào nó cô đơn.
Sự hi sinh của dì Hân là vô giá, dì đã có thể chọn lựa một cuộc sống gia đình riêng cho mình nhưng vì thương Trương Nhuận quá nên dì không nỡ.
Đau xót cho gia đình bạc phận và cũng cảm phục dì Hân nhiều hơn nữa, mắt
Lô Tĩnh ngấn lệ không kiềm được mà rơi xuống.
- Con xin lỗi vì đã hỏi.
- Không sao đâu con ạ. Sau này chúng ta đều là gia đình, chuyện này con cũng nên biết.
Huh ? Lô Tĩnh ngạc nhiên thật sự.
Ý dì Hân là như thế nào, Lô Tĩnh không đoán ra.
- Tụi con không cần nói dì cũng biết. Lúc con đứng trước mặt dì, dì ngờ ngợ con là đứa nhỏ mà Trương Nhuận in hình để trong phòng rồi. Trước đó, dì cũng từng thấy nó khóc trong phòng nghĩ là con bé bị từ chối tình cảm nên khóc lóc đến cỡ này. Dì biết vết thương trên người đó, có thể là vì con, lúc con ấp úng định nói nhưng con bé đã ngăn con lại. Còn trách con bé này ngu ngốc, sau đó dì thật hạnh phúc khi biết con cũng thích con bé.
- Trông con lộ rõ vậy ạ ??
- Ừm lộ lắm, giấu được gì thì giấu chứ không giấu được sự lo lắng, thương người ta qua ánh mắt đâu nha.
Lô Tĩnh cười hì hì, tỏ vẻ thích thú rồi chợt im lặng định hỏi gì đó.
- Dì Hân có ghét con không ạ ? Vì con đã làm em ấy bị thương.
- Có ghét hay không, không quan trọng. Trương Nhuận là đứa cứng đầu, dì có ghét con nó cũng thích con thôi. Nhưng mà dì đặc biệt thích con nha. Xinh xẻo, ngoan hiền nữa.
Lô Tĩnh là được khen mà rất hài lòng.
Gia đình em ấy thích mình, không có gì phải lo nữa cả.
Một khoảng lặng giữa hai người, dì Hân nhìn Lô Tĩnh mà nói những lời chân thực.
- Không biết ngoài kia, người ta có kì thị hai đứa như thế nào. Dì chỉ mong hai đứa thực sự hạnh phúc. Ngôi nhà này vẫn là chỗ dựa để hai đứa tin tưởng bên nhau. Được chứ ?!?
•
Cửa phòng được mở nhè nhẹ, tránh gây ồn cho Trương Nhuận đang yên giấc ở trong.
Lúc nãy là do lo lắng cho em ấy nên chưa kịp quan sát chung quanh phòng, chợt muốn cười phá lên khi phát hiện thấy ảnh lúc nhỏ của mình được đặt trên bàn, cạnh ảnh của em ấy.
Vội lấy điện thoại chụp lấy khoảnh khắc này, trong lòng không khỏi ca thán em người yêu của mình lúc nhỏ cưng thế cơ.
Nhìn sang con người đang ngủ co người lại trên giường mà không khỏi xót thương, bước vào chăn, kéo chăn lên cho em ấy.
Ôm lấy con người ấy vào lòng, Trương Nhuận cũng thuận thế rúc vào người Lô Tĩnh.
Cảm tưởng như em ấy đã được ngủ thoải mái hơn, chân duỗi thẳng muốn thò ra ngoài giường.
Lô Tĩnh thấy vậy cũng bật cười.
- Mốt chúng ta mua cái giường to dài hơn nha !
Trương Nhuận tất nhiên vẫn đang mê ngủ nãy giờ, chỉ nói trong vô thức.
- Lô Tĩnh... Lô Tĩnh...
Lô Tĩnh hôn nhẹ lên vầng trán gần đó có vết thương đã được băng bó kĩ.
- Chị đây, chị yêu em, Nhuận ! Sau này, chị sẽ bù đắp những tổn thương mà em từng có.
Chúng ta luôn thường thấy, một Trương Nhuận là người dự bị, là người Lô Tĩnh nương tựa mỗi lúc khó khăn, mất niềm tin nhất.
Sẽ có những lúc Trương Nhuận yếu đuối, đau lòng, Lô Tĩnh biết chứ, nhưng lúc này mới có thể chính thức bên cạnh em ấy, để nhìn thấy mặt yếu đuối, muốn em ấy thích thì cứ làm nũng với mình.
Tình yêu là sự nượng tựa lẫn nhau, không ai chỉ có nghĩa vụ luôn phải là điểm tựa cho người kia.
Giờ thì Trương Nhuận cũng có điểm tựa cho cuộc đời mình, là người luôn nhìn thấy được mặt khác của Trương Nhuận.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro