4.2. Lòng tự dây hoa lụa, hai dải ngàn đan thắt

Tương Liễu yên lặng nhìn Tiểu Yêu, thấy đôi môi sưng tấy và vết đỏ trên cổ tay nàng, hốt nhiên không đành lòng, may là chỉ thấy không đành trong chốc lát.

Từ sau đám cưới tộc Xích Thủy, y thấy Tiểu Yêu hơi khác so với trước kia. Y vẫn biết dù nàng bề ngoài lạnh lùng, không muốn mà cũng chẳng quan tâm bất cứ điều gì, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một người yêu hận mãnh liệt. Trước đây, nàng sẽ không dễ dàng bộc lộ những cảm xúc này trước mặt y, nhưng thời gian này nàng lại bộc lộ chúng với y mà không hề do dự.

Suốt một tháng qua, không phải Tương Liễu không muốn chọc tức nàng để đẩy nàng ra xa, nhưng cho dù bị y lạnh lùng xa lánh, thất vọng nối tiếp thất vọng, Tiểu Yêu vẫn muốn đến gần y, thái độ lại cực kỳ kiên nhẫn. Thậm chí vào đêm ấy... nàng bị yêu thuật của y mê hoặc, nói rằng nàng muốn ở bên y cả đời...

Tương Liễu tin lời nàng. Thế nên y càng quyết tâm đuổi nàng đi, giống như đêm nay. Rõ ràng nàng bị y đuổi đi, nếu là trước đây lẽ ra nàng đã đi mất rồi, nhưng lần này nàng nhất quyết ở lại, còn nhất định phải hỏi lý do cho ra lẽ.

Lúc ấy Tương Liễu vô cùng tức giận, thế nên một mực muốn khiến nàng sợ hãi tận đáy lòng, sợ tới mức không dám đến gần mình nữa, thậm chí y còn muốn bắt Đồ Sơn Cảnh về đây, để từ đây về sau nàng ngoan ngoãn làm Vương cơ Cao Tân của nàng.

Nghĩ đến đây, Tương Liễu lại nhắm mắt, nghĩ thầm chờ Tiểu Yêu ngủ say mình sẽ ra ngoài. Dù sao cũng đã đến nước này, sáng mai chắc nàng sẽ tỉnh táo lại mà rời đi thôi.

Nhưng đợi rất lâu cũng không nghe tiếng nàng kéo chăn nằm xuống, Tương Liễu mở mắt, mới thấy Tiểu Yêu đang nhìn mình vừa cười vừa rơi lệ.

Tương Liễu thấy nụ cười của nàng rất lạ, không khỏi kinh hãi: "Cô..."

"Tương Liễu." Tiểu Yêu khoác chăn từ tốn đứng lên, bởi vì tay chân bất động quá lâu nên hơi chậm chạp. Nàng để chân trần đi đến trước mặt Tương Liễu, đứng yên ngẩng đầu nhìn y: "Ngài nói nếu tôi ở lại cạnh ngài, ngài sẽ thế nào?" Vừa nói hai tay nàng vừa buông lỏng, chiếc chăn trượt xuống đất, để lộ thắt lưng lỏng lẻo và váy áo bị Tương Liễu vò nhàu.

Tương Liễu nhíu mày: "Cô làm gì vậy?"

"Làm gì ư?" Tiểu Yêu khẽ nhắc lại, nói: "Không phải ngài nói ngài muốn đối xử với tôi thế này sao?"

Nàng thở dài, đưa tay tháo thắt lưng, rũ tay, áo ngoài lập tức trượt xuống.

Tương Liễu nhìn nàng chằm chằm, trán dần dần nổi đầy gân xanh.

Tiểu Yêu dường như không biết gì, lại cởi áo trong¹ mỏng manh xuống.

¹ Nguyên văn từ này là lý sam 里衫, tức là áo mặc lót ở trong áo ngoài và bên ngoài áo yếm. Vì sợ một số bạn hiểu "áo trong" là đồ lót (như cách dùng từ ở địa phương mình) nên mình chú thích ở đây.

Nàng làm vậy vì giận Tương Liễu, thậm chí còn hơi oán hận, nghĩ rằng nếu ngài khăng khăng muốn ép tôi, vậy tôi cũng ép ngài.

Tương Liễu, trước nay ngài chưa từng hỏi tôi có bằng lòng với những chuyện ngài làm cho tôi hay không, nên bây giờ tôi cũng không hỏi ngài.

Giờ thì trên người nàng chỉ còn độc một chiếc yếm màu vàng tơ thêu hoa văn chìm với chiếc váy ngắn. Nàng đứng trong tranh sáng tranh tối của sắc trời tang tảng, tóc đen xoã dài, sợi buông sau lưng, sợi rơi trước ngược, lại còn có sợi rơi vào trong áo yếm.

Rồi nàng vừa tháo dây yếm, vừa thản nhiên lẩm bẩm: "Được, ngài muốn thì tôi chiều ngài."

Dây vừa tháo ra, Tương Liễu đột nhiên vươn tay nắm chặt vai nàng: "Cao Tân Cửu Dao! Cô điên rồi!"

Tay Tiểu Yêu bị y dùng linh lực khống chế, nước mắt rưng rưng đọng lại ở khóe mắt nàng ửng hồng, cứ như lưỡi dao nhẹ nhàng đâm vào lòng y. Nháy mắt, lửa giận trong lòng Tương Liễu tiêu tan, giọng y cũng dịu đi: "Bà cô của tôi ơi, làm ơn đừng quậy nữa!"

Khi ấy Tương Liễu vẫn còn là Phòng Phong Bội, vẫn đưa Tiểu Yêu đến sòng bạc chơi. Nàng đeo mặt nạ đầu chó bắt chước tiếng chó sủa, Phòng Phong Bội lo tộc Ly Nhung bắt họ lại nện cho một trận, bèn van bà cô của tôi ơi, làm ơn đừng quậy nữa.

Bà cô của tôi ơi, làm ơn đừng quậy nữa.

Tiểu Yêu biết nói vậy có nghĩa là gì, nghĩa là người đàn ông đang đợi trước mặt nàng vào thời khắc này không còn là Cửu Mệnh Tương Liễu lạnh lùng nữa, y đã quay về làm Phòng Phong Bội.

Một Bội, với mái tóc bạc trắng.

Suốt một tháng qua chưa bao giờ Tiểu Yêu thấy vui vẻ đến thế, không chỉ vì Tương Liễu cuối cùng cũng dỡ xuống chiếc mặt nạ lạnh lùng trước mặt nàng, mà còn vì nàng đã thắng cược rồi.

Nàng sụt sịt, chớp mắt cho lệ doanh tròng rơi xuống, khẽ hỏi: "Tôi không gây sự nữa, ngài còn gây sự nữa không?"

Lúc này Tương Liễu mới biết mình mắc mưu, vốn là kiểu người được quan tâm sẽ bối rối nên chín cái đầu đều ngây ra. Y lắc đầu cười khẽ, nhẹ nhõm cả người, bèn thu lại linh lực ghìm tay Tiểu Yêu, cúi xuống nhặt từng mảnh y phục nàng cố tình cởi ra, choàng chăn lên người nàng, cuối cùng bế Tiểu Yêu nhẹ nhàng đặt lên giường.

Tiểu Yêu lộ nửa khuôn mặt ra ngoài chăn cười tít mắt, Tương Liễu cúi đầu nhìn nửa người trên của mình, nghĩ một lát rồi đưa tay lấy áo trong khoác vào.

Lúc này Tiểu Yêu mới nhích vào phía trong, nhường chỗ cho y ngồi: "Tôi thắng rồi đúng không?"

Tương Liễu bất đắc dĩ nói: "Đúng, cô thắng, ta thua." Y ở trên giường, vuốt ve gương mặt Tiểu Yêu, cẩn thận vén tóc lòa xòa ra sau tai nàng.

Thời khắc này, Tương Liễu thần sắc ôn hòa, khóe miệng như có ý cười, khi nhìn Tiểu Yêu y không hề che giấu yêu thương và quyến luyến, để tình cảm cứ thế đong đầy trong mắt mình.

***

Trước đây, lần mà Tương Liễu trốn trong phòng Tiểu Yêu không phải là lần duy nhất hai người nằm ngủ cùng nhau, mà ba mươi bảy năm dưới đáy biển đêm nào cả hai cũng bên nhau, nhưng đêm nay tâm trạng của hai người không như trước nữa.

Tương Liễu uể oải ngồi dựa người trên giường, Tiểu Yêu dựa vào trong lòng y. Trời sắp sáng mà cả hai không buồn ngủ chút nào.

"Tiểu Yêu." Tương Liễu nhìn người trong lòng, "Nàng biết từ khi nào?"

"Biết chuyện gì?" Tiểu Yêu vờ vịt.

Tương Liễu cười khẽ: "Không nói cũng được, chuyện không quan trọng." Hắn vỗ vỗ trán nàng, "Sao tim đập nhanh thế, nàng hồi hộp rồi à?"

Dĩ nhiên Tiểu Yêu hồi hộp, không chỉ hồi hộp mà còn xấu hổ.

Theo hiểu biết của nàng về tình yêu nam nữ, tư thế của nàng và Tương Liễu lúc này rất giống với bộ dáng lười biếng thân mật sau khi ái ân. Tuy nàng từng được Tương Liễu ôm vào lòng ngủ ba mươi bảy năm, nhưng khi đó nàng luôn im lặng, không thể nhìn, không thể nói như bây giờ. Nhớ đến cảnh tượng mới xảy ra trên chính chiếc giường này, mặt Tiểu Yêu càng lúc càng nóng.

Phát giác nàng khác lạ, Tương Liễu đứng dậy định xem xét thì bị Tiểu Yêu hốt hoảng ngăn lại, y không nhịn được cười, nói: "Giờ mới biết xấu hổ à, lúc cởi y phục gan dạ lắm mà? Sao, vẫn còn nhớ chuyện vừa nãy?" Y kéo tay nàng ra, "Hay là chúng ta... tiếp tục đi?"

Tiểu Yêu đỏ bừng mặt, kéo chăn lên vùi đầu vào mất hút.

Tương Liễu không trêu chọc nàng nữa, vén chăn ra một chút, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng: "Ca ca và phụ vương nàng tìm nàng, chỉ thiếu điều lật tung trời đất lên. Giờ nàng tính làm sao?"

Tiểu Yêu im lặng.

Tương Liễu nhìn chằm chằm trần nhà: "Tiểu Yêu, nếu nàng và ta thề thốt ở bên nhau thì cũng không phải không có cách. Chỉ là hiện tại hai ta không nghĩ tới cách ấy được, vì... hai ta bây giờ không có tư cách."

Tiểu Yêu vẫn im lặng, sự bình tĩnh của Tương Liễu khiến nàng không biết mở lời như thế nào.

Tương Liễu tiếp tục nói: "Chắc nàng cũng biết rồi. Chuyện hai chúng ta... khó mà có kết cục tốt đẹp." Hắn cúi đầu liếc nhìn Tiểu Yêu, "Nàng cũng biết, ta và ca ca nàng vẫn còn một trận quyết chiến. Ta không chết... thì hắn chết."

Tiểu Yêu lúc này thoáng buồn bã, nhưng nghe Tương Liễu nhắc nhở, nàng không thể không tỉnh táo đối mặt với vấn đề mình hằng trốn tránh. Nghĩ hồi lâu nàng khó tránh khỏi tự giễu, và vẻ mặt do dự của Hiên Viên vương khi nghe nhắc đến giao tình của nàng và Tương Liễu đột nhiên lướt qua tâm trí nàng.

"Tương Liễu." Tiểu Yêu ngẩng đầu, "Chàng biết cha của em không?"

Tương Liễu lấy làm lạ: "Cao Tân vương à?"

"Không..." Tiêu Dao rũ mắt, mím môi, thậm chí còn thấp giọng nói: "Cha em... là Xi Vưu."

Tương Liễu ngồi thẳng người lên, "Thì ra Vương cơ Cao Tân thật sự là thiên kim của đại tướng quân Xi Vưu."

Tiểu Yêu kinh ngạc nói: "Chàng không thấy bất ngờ ư?"

"Bất ngờ à..." Tương Liễu thấp giọng lặp lại, "Cũng hơi." Rồi y tiếp lời: "Năm ấy khi ta chính thức đi theo cha nuôi, Xi Vưu đã chết rồi. Tuy lúc ông ấy còn sống hai người gần như là kẻ thù, nhưng sau khi Xi Vưu chết, cha nuôi truy điệu Chúc Dung thì cũng truy điệu ông ấy."

Tương Liễu đưa tay vuốt tóc Tiêu Dao, bỗng lờ mờ hiểu ra vì sao nàng kể chuyện này cho mình nên khẽ hỏi: "Ông ấy chết trong tay mẹ nàng, Vương cơ Hiên Viên, đúng không?"

Ở thời không kia Tiểu Yêu sớm đã biết hết những vui buồn, sinh tử, hợp tan mà cha mẹ mình từng trải qua, nên Tiểu Yêu hiện tại đã hoàn toàn chấp nhận thân thế của mình. Nàng nhớ đến rừng hoa đào bên dòng Xích Thủy, nhớ đến bốn trăm năm mẹ nàng chờ đợi trong vô vọng, vùi đầu vào lòng Tương Liễu, rầu rĩ cất lời: "Khi nào chàng rảnh thì theo em đến Bách Lý gặp cha mẹ đi."

Tương Liễu không nghĩ gì khác, chỉ cho rằng Tiểu Yêu muốn mình cùng đến đó lạy cha mẹ, bèn nhẹ giọng đồng ý. Rồi y hỏi nàng: "Nàng nghĩ chúng ta cũng có ngày đó ư?" Tương Liễu cười bảo: "Nếu có ngày đó thật, ta chết dưới tay nàng, cũng hay."

"Không được!" Tiểu Yêu đột nhiên cao giọng: "Chúng ta không có ngày đó đâu!"

Tương Liễu sửng sốt, lại an ủi nàng: "Ừ, chúng ta không có ngày đó."

Có lẽ hai người đều biết rõ nhưng không nỡ vạch trần, nên im lặng hồi lâu. Lúc này trời đã sáng hẳn, ngoài kia lại vang tiếng trẻ con nô đùa trước Hồi Xuân Đường. Tương Liễu đưa tay hoá ra một lớp chắn âm thanh, ôm Tiểu Yêu nằm xuống.

"Ngủ thôi."

"Vâng..."

Tương Liễu vuốt nhẹ mi mắt của nàng: "Ngủ dậy... nàng trở về đi."

Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, cuối cùng Tiểu Yêu cũng gật đầu.

Nhờ linh lực thôi thúc, Tiểu Yêu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tương Liễu yên lặng nhìn khuôn mặt say ngủ của nàng hồi lâu, đoạn bóp trán ra chiều mệt mỏi, đắp chăn cho Tiểu Yêu xong thì nghiêng người, ôm lấy nàng từ phía sau như hồi còn ở đáy biển, cũng say giấc nồng.

***

Chạng vạng ngày thứ hai.

Quả Cầu đứng trong sân nghiêng đầu, nhìn Tương Liễu và Tiểu Yêu từ biệt mà ậm ừ kêu trong họng, nó chưa từng thấy yêu quái chín đầu thế này bao giờ nên tò mò lắm.

Tiểu Yêu dựa vào lòng Tương Liễu không muốn đứng dậy, Tương Liễu cũng không muốn buông tay, song y đối xử với Tiểu Yêu đầy dịu dàng mà cũng đầy lý trí. Tương Liễu nhìn tịch dương phía cuối chân trời, cuối cùng cũng buông tay, nâng mặt Tiểu Yêu lên, nhẹ hôn lên vết bớt hoa đào: "Đi đi."

Tiểu Yêu thở dài, nàng không phải là người tùy ý làm bừa, nhưng cũng biết đã đến lúc mình phải đi rồi.

Tương Liễu cầm tay nàng đặt lên ngực mình: "Ta luôn ở đây với nàng." Y cười nói: "Nàng nghe này, chúng đang đập chung một nhịp."

Tiểu Yêu gật đầu: "Ừ." Nàng cũng cười.

Bạch điêu chở Tiểu Yêu, sải cánh bay đi, Tương Liễu đứng đó bất động ngước nhìn nàng, môi nở nụ cười, ánh mắt dịu dàng.

Mãi đến khi bóng dáng nàng ngày càng xa, cuối cùng thu thành một chấm mờ nhạt, vẻ mặt Tương Liễu dần lạnh lùng trở lại. Một tham tướng của nghĩa quân không biết từ đâu đến, cung kính quỳ xuống trước mặt y, thấp giọng bẩm báo rằng Cộng Công muốn gặp y một lần.

Tương Liễu phất tay, tỏ ý đã hiểu.

Chờ tham tướng lui đi rồi, Tương Liễu lại ngẩng đầu nhìn trời, trong đôi mắt đã trở về vẻ tàn nhẫn kia chợt hiện lên chút dịu dàng khó thấy.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro