Chương 122. Nhất định là một mỹ nhân tuyệt sắc
Edit: Lumi
Vừa nghĩ tới chuyện của Mỗ Mục, Phượng Cửu Nhi lại cảm thấy nhức đầu.
Bây giờ, phải đối phó với Tiểu Anh Đào thì càng đau đầu hơn.
"Nếu biết là nhiệm vụ bí mật, sao có thể tùy tiện nói với người khác?" Cửu Nhi quay mặt đi chỗ khác không nhìn nàng.
Cô nương này thích Mộ Mục như thế, Hình Tử Châu lại thích nàng, bây giờ tính là mối quan hệ gì? Tam giác? Tứ giác? Ấy, liên quan gì đến nàng?
"Thực sự là nhiệm vụ sao?" Tiểu Anh Đào vẫn có chút không dám tin.
Vừa rồi thấy ánh mắt Mộ Mục nhìn Phượng Cửu Nhi, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, chỉ là, lại cảm thấy không có khả năng lắm.
Có phải là nàng nghĩ quá nhiều rồi không.
"Là nhiệm vụ." Để nàng trông coi bảo vật gia truyền giúp hắn, cũng tính là nhiệm vụ nhỉ.
Phượng Cửu Nhi thở ra một hơi, quay đầu nhìn Tiểu Anh Đào, đưa khuôn mặt có vết sẹo lại gần.
"Ngươi xem bộ dạng ta như thế này, chẳng lẽ Mộ Mục lại đi tỏ tình với ta? Đừng có nói đùa nữa."
Tiểu Anh Đào lại bĩu môi nói: "Thực ra dáng vẻ của Cửu Nhi rất xinh đẹp, nếu không nhìn nửa khuôn mặt, thì chính là một mỹ nhân tuyệt sắc."
Người khác không phát hiện ra mà thôi, nhưng nàng thì thấy rất rõ.
Cứ tưởng rằng Phượng Cửu Nhi đang đau buồn vì khuôn mặt của mình, Tiểu Anh Đào kéo lấy tay nàng, khẽ lắc đầu.
"Cửu Nhi đừng buồn, biết đâu sau này sẽ tìm được loại thuốc hoặc là tìm được thần y nào đó, có thể chữa được vết sẹo trên mặt ngươi thì sao!"
"Ngươi luôn nói là ta trông xinh đẹp, trên thực tế, nếu vết sẹo của ngươi chữa lành rồi, thì không biết đẹp hơn ta gấp bao nhiêu lần đâu!"
Cửu Nhi im lặng, đối mặt với một cô gái lương thiện đơn thuần như Tiểu Anh Đào, nói thêm nữa cũng là lừa dối.
Nàng không muốn lừa dối người khác, chỉ đành ngáp một cái, khàn giọng nói: "Buồn ngủ quá, mau về ngủ đi, ngày mai còn có buổi tập huấn."
"Được rồi." Tiểu Anh Đào cũng không nghĩ nhiều nữa, vui vẻ quay về cùng nàng.
Không ngờ vừa vào cửa, thì nhìn thấy trong phòng có thêm mấy cô gái mặc bộ kình trang*, là học sinh cũ các nàng nhìn thấy ở trên võ trường hôm nay, coi như là học tỷ.
*Kình trang: Trang phục gọn, nhẹ, dùng để tập võ, chiến đấu
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Tiểu Anh Đào đi vào, thì thấy Tần Thanh đang cởi quần áo.
Phượng Cửu Nhi lập tức đóng cửa phòng lại, cũng đi đến.
"Các ngươi cũng cởi quần áo ra đi, kiểm tra!" Một học tỷ trong đó trầm giọng nói.
Phượng Cửu Nhi lập tức hiểu ra là đang xảy ra chuyện gì, lời nàng nói với Ngự Kinh Phong, quả nhiên Ngự Kinh Phong vẫn nhớ.
Tiểu Anh Đào và Phượng Cửu Nhi cũng đều đi tới, mặc dù hơi xấu hổ, nhưng, vẫn cởi từng lớp quần áo ra.
"Trời ơi!" Tiểu Anh Đào nhìn cơ thể của Phượng Cửu Nhi, không nhịn được khẽ hô lên: "Nước da của ngươi đẹp ghê, mặn mà trắng sáng, rất đẹp luôn!"
"Khụ!" Một học tỷ ho khan một tiếng.
"Khụ." Tiểu Anh Đào cũng vội vàng ho một tiếng, không dám nói gì nữa.
Nhưng, ánh mắt của mấy học tỷ cũng khóa chặt lên người Phượng Cửu Nhi, dường như không muốn rời đi.
Màu trắng hồng, trong suốt như pha lê, trắng sáng không tì vết, nếu trên mặt không có vết sẹo, thì nha đầu này quả thực có thể nói là khuynh sắc khuynh thành.
Phá hủy gương mặt, quả là đáng tiếc.
"Cái đó, ta có thể mặc lại quần áo chưa?" Mấy người nhìn chằm chằm vào cơ thể nàng, đây là có ý gì?
"Xin lỗi, các ngươi có thể mặc lại quần áo rồi." Cánh tay và ngực đều không có vết thương, đã chứng minh thích khách bị thương đêm nay không phải là một trong các nàng.
Mấy học tỷ kia rời đi, rồi lại sang phòng khác kiểm tra.
Ba người bên trong vừa mặc quần áo xong, thì bên ngoài, đột nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai. Rồi sau đó, ầm một tiếng, cửa phòng bên cạnh bị đá văng ra, một số người vội vàng lao vào trong sân...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro