Chương 53. Nếu Cửu Nhi của ta có thể trở về

Nói là trong nửa năm này không nói đến chuyện kết hôn cưới gả, nhưng trên thực tế, ai mà không biết là hoàng gia muốn từ hôn.

Sau nửa năm, nếu không có ai nhắc tới thì hôn sự này cũng bỏ đi.

Đó chính là ý của thánh chỉ này.

Đột nhiên Cửu Nhi lại nhớ tới lời nói kia của Cửu hoàng thúc: Cửu Nhi tuổi còn nhỏ, không thích hợp bàn chuyện kết hôn cưới gả.

Đạo thánh chỉ này, chỉ sợ thật sự chính là thuận theo ý của Cửu hoàng thúc.

Thế nhân đều nói ở trong triều Cửu hoàng thúc là người dưới một người trên vạn người, nhưng bây giờ Phượng Cửu Nhi nghĩ lại, tại sao luôn cảm thấy đến hoàng thượng Cửu hoàng thúc cũng không sợ?

"Cửu Nhi, còn không tiếp chỉ khấu ân?" Phượng lão thái gia nhắc nhở nói.

Lúc này Phượng Cửu Nhi mới hoảng hốt quỳ xuống tiếp nhận thánh chỉ: "Đa tạ hoàng thượng ban thưởng."

Nàng cười hì hì, trong lời nói cũng không có ý đặc biệt kính sợ, đổi lại là người khác, có lẽ đã bị hạch tội rồi.

Nhưng, nàng là một đứa ngốc, ai thèm cùng nàng so đo chứ?

Dù sao, ý của hoàng gia đã đưa tới, đồ vật ban thưởng cũng đã mang đến, công công chào hỏi qua Phượng lão thái gia, lại quay đầu thỉnh an thái tử rồi dẫn đoàn người đi.

Đây chính là hoàng gia từ hôn, không cần quá nhiều lý do, tóm lại, hôn sư này đã bị hủy bỏ rồi.

"Thái tử điện hạ." Phượng lão thái gia giờ mới rảnh rỗi hành lễ với thái tử.

Đám người Phượng Quân Trác tự nhiên cũng nhanh chóng hành lễ với thái tử.

Chỉ có Phượng Cửu Nhi, cầm xem kim nạm ngọc được ban thưởng, nhìn với vẻ thích thú, không thèm để thái tử vào mắt.

Đã từ hôn rồi, bây giờ, Chiến Dục Hành cũng như ý nguyện rồi đúng không?

Nàng không buồn chút nào, chỉ là, chỉ là thay Phượng Cửu Nhi thật sự ưu phiền một chút thôi, chỉ một chút mà thôi.

"Gia gia, con muốn về phòng đếm số lễ vật này." Phượng Cửu Nhi vui vẻ phấn chấn, ra hiệu cho đám người hầu đem số vật phẩm ban thưởng đó về viện của mình.

Mấy tên người hầu tỳ nữ muốn cười nhưng lại không dám.

Phượng Cửu Nhi thật đúng là một đứa ngốc, đã bị hoàng gia từ hôn, mất hết mặt mũi, chỉ sợ cả đời này cũng không tìm được người tốt rồi.

Vậy mà nàng vậy còn có thể tươi cười như hoa, cười đến vô tâm vô phế, không phải đứa ngốc, trong thời điểm này ai mà còn có thể cười được.

Đặc biệt, bây giờ người từ hôn còn đang ở trước mặt nàng.

Mọi người nhìn thái tử điện hạ, đều không biết có nên thật sự nghe lời của Phượng Cửu Nhi đem số vật phẩm ban thưởng đó đưa về hay không.

Một đám người đến động cũng không dám động một cái.

"Sao vậy? Ta muốn đem đồ của ta về, nhanh lên, nếu không sẽ giống như lần trước bị người khác lấy đi mất."

Lời nói của Phượng Cửu Nhi khiến tất cả người có mặt ở đây xấu hổ muốn chết.

Số vật phẩm ban thưởng lần trước Cửu vương phủ đưa tới, thật sự đã bị lấy gần hết chỉ còn lại vài cái.

"Vật phẩm phụ hoàng ban thưởng, ai dám động đến?" Chiến Dục Hành đi đến trước mặt nàng.

Lời này của thái tử điện hạ chính là cảnh cáo tất cả mọi người, lần này ai dám đánh chủ ý lên vật phẩm ban thưởng của Phượng Cửu Nhi thì quyết sẽ không tha.

Đáy mắt Phượng Cửu Nhi có ý cười, nhưng lúc quay đầu nhìn Chiến Dục Hành lại là vẻ mặt vô tội: "Í, thái tử ca ca cũng tới sao?"

"Thái tử ca ca, thánh chỉ vừa rồi của hoàng thượng là có ý gì vậy? Là muốn nửa năm sau chúng ta lại thành thân sao?"

Nàng cố ý đấy! Chỉ là muốn xem nam nhân này rốt cuộc có thể nhẫn tâm với Phượng Cửu Nhi đến mức nào.

Lời này của Phượng Cửu Nhi khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.

Phượng Quân Trác định quát mắng, thì Chiến Dục Hành đã nói: "Nếu sau nửa năm, Cửu Nhi của ta có thể trở về, thì chúng ta......thành thân."

Phượng Cửu Nhi bị chấp niệm nổi lên trong ánh mắt hắn dọa sợ tới mức tay cũng run lên, kim nạm ngọc trong tay thiếu chút nữa thì rơi xuống đất.

Là ý gì? Tại sao nàng lại hoàn toàn nghe không hiểu ý của Chiến Dục Hành?

Cái gì trở về? Không phải nàng đang sống sờ sờ ở đây sao?

Còn có, biểu tình của hắn tại sao......lại tình thâm nghĩa trọng như vậy?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro