The gift of name
Lời dịch giả: tác giả thường giải thích một số chi tiết trong dấu () và tôi sẽ giữ nguyên như vậy chứ không bỏ chúng đi.
---
“Tôi không chắc rằng tôi hiểu được việc này thưa ông André… ông đã bao giờ nói tiếng Hàn chưa?”
Michael Connor nghi ngờ nhìn hắn. Phó Giám Đốc của cục Thợ săn Liên bang Mỹ chắc hẳn đã không mong Hội trưởng như hắn có mặt ở đây. Anh ta chắc hẳn đã nghĩ mình sẽ làm việc với Hwang Dong-Soo. Dù sao phía bọn họ đã yêu cầu từ hội Scavenger một thợ săn hạng S biết nói tiếng Hàn. Đáng lẽ ra Hwang Dong-Soo là người phù hợp với yêu cầu này nhất, kỳ lạ thay, Thomas André lại đáp ứng tất cả các tiêu chí yêu cầu và thành thật mà nói thì dạo này hắn chẳng có việc gì hay ho để làm cả.
Thomas được sinh ra với một cái tên tiếng Hàn trên cánh tay, thế nên mẹ hắn đã cố gắng đảm bảo hắn có thể sử dụng được ngôn ngữ này khi trưởng thành. Bà nuôi dạy hắn tử tế, dành dụm từng đồng cho hắn học ngoại ngữ, thậm chí đến mức đôi khi phải giảm lượng thức ăn một chút. Chà, cuối cùng thì việc đó cũng không mang lại cho hắn quá nhiều lợi ích trừ việc chiêu mộ thành công Hwang Dong-Soo, nhưng đó không phải lỗi của hắn, có hằng hà sa số người trùng tên với tri kỷ của hắn, và không phải chưa từng có ai trong số những người đó cố đánh lừa hắn rằng họ có cái tên Thomas André trên tay.
Nói tóm lại, nó khá vô vọng.
(Oh, tất nhiên hắn không phải là người duy nhất! Hầu hết mọi cái tên trên đời này đều có nhiều hơn một người sử dụng, điều này khiến việc đó trở nên khó khăn hơn. Hiện nay có nhiều trang web giúp những tri kỷ dễ dàng tìm thấy nhau hơn. Tri kỷ của hắn rõ ràng là chưa bao giờ nghe về những trang web đó, hoặc không quan tâm đến nó vì chẳng có ai tên Sung Jin Woo tìm cái tên Thomas André bao giờ.)
Và chuyện là thế đấy, hắn nói được tiếng Hàn và ít nhiều gì thì hắn cũng phải kiếm được tí gì đó từ những khóa học mà mẹ hắn đã trả tiền cho hắn học chứ. Dù sao thì hắn cũng không phải một đứa con bất hiếu (nếu bà ấy còn sống, bà hẳn sẽ ném vài chiếc dép vào mặt hắn để phản đối.)
“Ừ, dù sao thì tôi cũng có nhiều thời gian rảnh mà.” vì Thomas là một kẻ nhân từ nên hắn trả lời ngắn gọn khi thấy một giọt mồ hôi lăn trên trán của Michael Connor, “Vậy người đàn ông đó đâu?”
Một nhóm người của Cục đưa hắn xuống tầng hầm. Laura đi theo hắn, nghiêm túc và chuyên nghiệp như mọi khi, phớt lờ vài kẻ nói cô không liên quan đến việc này. Bọn họ có thể thử chạm vào cô ấy nếu họ muốn, Thomas sẽ xé toạc cánh tay họ trước khi họ kịp chạm vào Laura. Quản lý của hắn đi theo hắn mọi lúc mọi nơi, kể cả tầng hầm của cục Thợ săn Liên bang Mỹ.
Connor cung cấp nhanh cho họ một số thông tin cơ bản về tình hình hiện tại. Người đàn ông xuất hiện trong hầm ngục và đánh bại của một đội thợ săn rank A. Rõ ràng ông ấy rất mạnh. Nguy hiểm. Ông ta có thể là một con quái vật mang vẻ ngoài của nhân loại. Không ai có thể ra khỏi hầm ngục mà không cần bước vào. Đây là trường hợp đầu tiên.
“Ông ấy nói tên mình là Sung Il-Hwan.” Oh, một người họ Sung! “Một thợ săn Hàn quốc đã biến mất trong ngục tối từ mười năm trước.” Connor đặt vào tay hắn một tệp hồ sơ khớp với hồ sơ của Sung Il-Hwan mà họ tìm thấy sau vài giờ. Thomas hầu như không nhìn vào bức ảnh chụp người đàn ông trước khi nhìn người (hoặc thứ đang tự xưng là người) đằng sau tấm kính.
Khá cao, vạm vỡ, dương như không quan tâm đến ngoại hình của mình. Tóc của ông ta cũng phải dài ngang ngửa với tóc của Thomas nhưng hẳn ông ta chưa bao giờ nghe về mấy thứ hay ho như bàn chải tóc hay lược. Ông ta bị trói bởi vòng hạn chế mana ở cổ tay và mắt cá chân, rõ ràng ông ta đang hơi thu mình lại, như thể cố tỏ ra không nguy hiểm.
“Màu cam không hợp với ông ta lắm.” Laura nhướng mà nhận xét và thành thật mà nói thì nó hoàn toàn đúng.
“Các anh đã nói gì với ông ta rồi?” Thoma hỏi trước khi bước vào buồng giam, nhận lấy chiếc tai nghe nhỏ mà hắn được đưa cho. Điều quan trọng mà hắn cần biết là những gì họ đã nói với người đàn ông đó để tránh cung cấp thêm thông tin cho ông ta và không tạo ra những mâu thuẫn trong các thông tin được cung cấp.
“Ông ta biết mình hiện đang ở Hoa Kỳ và bị thẩm vấn vì đây là một tình huống chưa bao giờ xuất hiện. Ông ta không phản kháng và không hỏi thêm bất kỳ câu hỏi nào nữa.” Connor trả lời.
Thomas bước vào buồng giam không phô trương. Ánh mắt của người đàn ông ngay lập tức tập trung vào hắn, và Thomas nghĩ mình đã quyết định đúng đắn khi tự thân đến đây. Dù người đàn ông này là ai (hay thứ gì?), ông ta mạnh hơn Hwang Dong Soo. Mạnh hơn nhiều thợ săn rank S mà Thomas từng gặp trước đây. Có vẻ ngày hôm nay của hắn sẽ trở nên thú vị hơn nhiều.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện người đàn ông và nhìn ông ta một lúc lâu mà không phá vỡ bầu không khí im lặng. Đó không phải là sự đe dọa hay gì nhưng Thomas rất uy nghiêm và hắn rất mạnh mẽ. Hầu hết mọi người, ngay cả những người không biết hắn ta là ai, cũng run sợ khi hắn nhìn họ. Còn người đàn ông này thì không, ông nhìn thẳng vào mắt hắn không một chút nao núng, không quay đi và cũng không phản ứng hung hăng như cách hầu hết mọi con quái vật sẽ làm. Thú vị, thật thú vị.
“Để có thể giải thích cho ông một số việc đã xảy ra” Thomas giải thích bằng tiếng Hàn, “Tôi cần phải xác định xem ông là người hay quái vật.”
Người đàn ông gật rãi gật đầu và nhìn hắn một chút. Có một cái gì đó đặc biệt trong mắt ông ta, phần nào giống như sự quan tâm. Đôi đồng tử màu xám đen của ông ta sáng rực lên với thứ mana tựa như Thomas - vàng óng, tựa như mặt trời. Điều này khá kỳ lạ, hắn thấy như mình cảm nhận được mana của chính hắn từ người đàn ông.
“Tôi không mong sẽ được gặp một trong những Mảnh vỡ của ánh sáng rực rỡ khi vừa trở lại đây. Thật vinh hạnh.” người đàn ông chào, nghiêng đầu nhẹ.
Oh, ông ta là một kẻ lập dị. Người đàn ông mỉm cười một chút, khá nhẹ, chỉ hơi mím môi chứ không để lộ răng. Ông ta có vẻ thực sự vui khi gặp Thomas (và chuyện đó khá kỳ lạ, hắn có thể thề rằng họ chưa bao giờ gặp nhau.)
“Ờ…ừm? Xin chào?” hắn trả lời và nụ cười của người đàn ông rộng thêm một chút. “Vậy…ông có thể bắt đầu giới thiệu về bản thân mình không?”
Người đàn ông đưa ra mọi thông tin hoàn toàn khớp với hồ sơ Thomas đã nhận. Ông ta cho biết tuổi tác của mình trước khi biến mất, và thực tế thì ngoài mái tóc đã dài ra, ông ta hầu như không già đi nhiều lắm. Ông ta cho biết tên vợ mình là Park Kyung Hye (ông ta kể về bà bằng cảm xúc của một người đàn ông mới yêu, kể cả khi họ đã kết hôn được hai mươi năm rồi). Ông đã đặt tên cho con gái mình là Sung Jinah (bảy tuổi khi ông ta biến mất, một thiên thần nhỏ của ông). Tất nhiên ông cũng nói tên con trai mình - Sung Jin Woo.
Thomas không phải kiểu người biết xấu hổ và hiển nhiên hắn sẽ tận dụng mọi cơ hội mà mình có, thế nên, hắn vén tay áo lên, để lộ dấu ẩn tri kỷ của mình, làm người đàn ông chưa rõ có phải quái vật hay không dừng lại. Đôi mắt người đàn ông ngay lập tức nhìn vào cái tên - trùng tên với tên con trai ông - và quay lại hỏi hắn, thiếu trìu mến hơn ban nãy.
“Tên anh có phải là Thomas André không?”
À - nếu Sung Il-Hwan biến mất mười năm trước thì không đời nào ông ta biết Thomas André là ai, không đời nào ông ta nhận ra hắn là ai. Nhưng nếu tên hắn được viết trên cơ thể của con trai ông thì điều đó lại hoàn toàn khả thi. Thật quá đỗi bất ngờ khi được gặp cha của tri kỷ của mình trước cả khi kịp biết tri kỷ của mình trông như thế nào.
“Chào cha chồng!” Thomas bắt đầu mỉm cười “Rất vui được gặp cha!”
Khuôn mặt của Sung Il-Hwan nhăn lại khi ông ta đáng giá Thomas một lần nữa - chiều cao của hắn (có trời mới biết sao hắn lại cao to đến vậy), cơ bắp, sức mạnh, aura và mana của hắn. Ông đáng ra phải nhận thấy hắn nguy hiểm đến nhường nào.
“Con trai tôi mới mười bốn tuổi thôi. Đừng có mà cố tiếp cận nó.”
Thành thật mà nó, hắn đang thể hiện sự tôn trọng rồi. Thomas là một kẻ đáng sợ, kể cả vào những ngày mà hắn cho là tốt lành. Dám nói chuyện và khiêu khích hắn như thế đòi hỏi thứ dũng khí mà hiếm ai có được. Với kẻ tự gọi bản thân là Thợ săn mạnh nhất thế giới,... chà, người đàn ông đó đã rất can đảm (và rất nhiều tình yêu thương cho người ông ta bảo vệ.)
“Cậu ấy mười bốn tuổi vào mười năm trước…” Thomas tiết lộ sự thật và thành thật mà nói hắn đã có thể tế nhị hơn khi nói với ông rằng ông ta đã đánh mất mười năm cuộc đời. “Thế nên bây giờ cậu ấy đã hơn hai mươi tư tuổi rồi và tôi khá chắc chắn rằng cậu ấy đã đủ tuổi hợp pháp ở hầu hết các quốc gia trên thế giới.”
Như một cách tự bảo vệ bản thân khỏi sự choáng váng trước sự thật mà Thomas vừa tiết lộ, người đàn ông không có quá nhiều phản ứng khi biết rằng bản thân đã vắng mặt khỏi cuộc đời của những đứa con mình trong một khoảng thời gian dài (và Thomas càng lúc càng tin chắc rằng người đàn ông này thật sự là người mà ông ta đã khẳng định). Ông ta có vẻ hơi ngợp thở và có chút đau lòng trong mắt ông ấy, nhưng chúng nhanh chóng biến mất.
“Cậu là tri kỷ của con trai tôi.” cuối cùng, ông nói, giữa sự hoài nghi và thất vọng “Thật là khốn nạn…”
Vậy là Thomas vừa tiến gần thêm một bước về phía tri kỷ của mình! Bây giờ hắn thậm chí còn biết cả tuổi của tri kỷ của mình! Hai mươi tư, nhỏ hơn Thomas một chút, hoàn toàn hợp pháp, họ sẽ không thể trở thành một đôi nếu tuổi tác chênh lệch quá lớn. Ah - chắc hẳn mẹ hắn sẽ rất vui vì đã cho hắn học tiếng Hàn nhiều năm, cuối cùng thì nó cũng đã đem lại một kết quả trên cả tuyệt vời.
“Ê Connor! Người đàn ông này là cha của tri kỷ của tôi, thế nên thả ông ấy ra đi.” Thomas ra lệnh bằng tiếng Anh và hắn biết rằng mệnh lệnh sẽ được tuân theo ngay. Kể cả các thành viên của cục Thợ săn Liên bang Mỹ cũng sẽ nghe theo hắn thôi, họ sợ hãi hắn quá nhiều để từ chối bất kỳ yêu cầu nào mà hắn đưa ra. “Tôi sẽ chăm sóc cho ông ấy!”
Laura lập tức bước vào buồng giam với chìa khóa còng tay của Sung Il-Hwan và mở còng cho ông. Người đàn ông đứng dậy và thực sự thì ông ta khá cao và oai vệ. Ông ta để họ dẫn mình đến lối ra và Connor dừng tại đó, liếc xéo Thomas vài cái, rõ ràng là đang bất mãn với cách hắn giải quyết vấn đề.
“Vậy cha chồng, hay tôi nên gọi là cha thôi nhỉ?” Thomas hỏi khi họ lên máy bay riêng của Hiệp hội Scavenger để đến Hàn Quốc (hắn đang cố phô trương sự giàu có của mình để gây ấn tượng với cha chồng tương lai, nhỉ?)
“Đừng gọi tôi như thế, cậu André.” Sung Il-Hwan ngồi đối diện với Thomas lạnh lùng trả lời. Rõ ràng là Thomas sẽ gặp một chút khó khăn để có được sự chấp nhận của cha chồng tương lai (thật là lạ, hắn đã nói năng cư xử vô cùng hoàn hảo! Hắn thả ông khỏi nơi giam giữ ông và hiện đang đưa ông trở về đoàn tụ với gia đình của mình ở Hàn Quốc trên chiếc máy bay riêng của hắn mà chẳng cần trả lại gì. Mẹ hắn chắc chắn sẽ tự hào lắm).
“Con trai của cha là tri kỷ của tôi, thế nên một lúc nào đó rồi cha cũng sẽ trở thành cha chồng của tôi thôi. Tập làm quen từ sớm cũng có sao đâu.” Thomas giải thích, hướng hai lòng bàn tay về phía người đàn ông Hàn Quốc như một biểu tượng hòa bình. Thỏa thuận đình chiến đầy tốt đẹp của hắn bị từ chối, và Sung Il-Hwan dành thời gian còn lại của cả chuyến bay để lườm và gầm gừ với Thomas mỗi khi hắn cố nói chuyện với ông (có lẽ hắn nên xem xét lại đánh giá của mình về người đàn ông này, ông ta cư xử hơi giống một con quái vật).
“Tôi và vợ tôi không phải tri kỷ của nhau và chúng tôi từng rất hạnh phúc. Nếu Jin Woo không thích cậu, tôi chắc chắn sẽ không để cậu chạm vào thằng nhỏ, dù chỉ là một sợi tóc.” Sung Il-Hwan nói với hắn khi cả hai hạ cánh xuống Hàn Quốc, tại sân bay quốc tế Seoul.
Không một ai chào đón họ. Họ đã không dành ra dù chỉ một giây để thông báo về chuyến viếng thăm của mình (họ đã có thể làm vậy, nhưng nó sẽ vướng phải nhiều thủ tục và Laura quá bận tìm kiếm thông tin về gia đình Sung Il-Hwan nên không thể thông báo được). Dù sao cũng không có nhiều thứ thay đổi, Hiệp hội Thợ săn Hàn Quốc, họ đã được thông báo ngay khi nhóm của Thomas vừa đặt chân xuống mặt đất. Khi họ đến nơi, Thomas và nhóm nhỏ của hắn đã cách đó khá xa.
Thomas yêu cầu một chiếc ô tô và một tài xế để đưa họ đến địa chỉ mà Laura tìm được, địa chỉ này, đối chiếu theo hồ sơ của Sung Il-Hwan, đã không thay đổi trong mười năm qua. Khu phức hợp đã cũ và hơi nứt nẻ nhưng người đàn ông Hàn Quốc đi cùng họ có vẻ rất vui khi trở lại đó. Ông dẫn họ đi dọc theo hành lang, đến trước cửa một căn hộ - nơi tri kỷ của hắn đang ở, tuyệt vời làm sao. Thomas có chút lo lắng khi sắp được gặp tri kỷ của mình.
Người mở cửa là một cô gái trẻ tuổi teen, đã mặc đồ ngủ để chuẩn bị kết thúc một ngày dài. Cô nhướng mày nhẹ khi nhìn thấy cả nhóm và thì thầm một chữ “Xin chào.” nhỏ xíu chẳng mấy chân thành.
“Xin chào.” Thomas trả lời bằng tiếng Hàn, “Chúng tôi đang tìm Sung Jin Woo.”
Laura đứng kế bên hắn gật đầu nhẹ trước khi hơi cúi chào, Sung Il-Hwan mở to mắt, nước mắt rưng rưng. Ah, rõ ràng họ đã đến đúng địa chỉ nhưng có vẻ như người đàn ông kia, dù đã biết rằng mười năm đã trôi qua, nhưng ông ta có vẻ vẫn chưa thật sự chấp nhận được sự thật đó.
“Bây giờ anh ấy vắng nhà rồi. Mấy người cần gì vậy?” cô gái trẻ trả lời hắn, dường như không nhận ra ông ta (hắn thề là hắn không có ý xúc phạm hay gì đâu).
“Jinah?” Sung Il-Hwan hỏi khi cuối cùng cũng tìm lại cách nói. Ánh mắt cô ấy - Sung Jinah - ngay lập tức chuyển về phía ông ta. Cô ấy quan sát từng chi tiết trên người người đàn ông, người vẫn đang mặc bộ đồ tù màu cam và chưa có thời gian chăm chút lại mái tóc của mình. Rõ ràng cô không nhận ra ông ta.
“Ông là ai?” cô ấy hỏi với cái nhăn mặt nhỏ. Thomas nhớ lại cảm giác khó chịu khi không biết gọi một người bằng từ ngữ nào. Sung Il-Hwan có vẻ không quá lo lắng - hoặc ông ta vẫn chưa thật sự nhận ra.
“Là…là cha đây.” ông nói và Thomas thật sự hơi có cảm giác muốn đấm ông ta vì ông ta đã có thể tìm một cách tốt hơn đoàn tụ với con gái mình mà. “Sung Il-Hwan” ngay cả Laura bên cạnh hắn cũng thở dài trước câu trả lời của ông.
“Gì chứ?” Sung Jinah nhướng cao mày hỏi lại.
“Cha là cha của con.” Sung Il-Hwan giải thích và gượng cười. Thomas cố không nghiến răng ken két, hắn không đến đây để xem một cảnh dở tệ trong một bộ phim dài tập dở hơi.
Khuôn mặt cô gái nhăn nhó và cô lùi vài bước vào căn hộ trước khi đóng sầm cửa trước mặt họ. (Chắc chắn tính thô lỗ phải được di truyền từ trong gen gia đình này vì cả hai người mà hắn gặp đều cực kì thô lỗ với hắn. Thomas thật sự không thể chờ để được gặp tri kỷ của mình). Cỡ mười giây sau, cánh cửa được mở ra và cô gái trẻ cực kì cau có với họ.
“Cha tôi đã mất được mười năm rồi. Tôi thật sự không nghĩ đùa giỡn như vậy là hài hước đâu.”
Cô ấy nói, tay cầm điện thoại (cô ấy đang gọi cho ai nhỉ, hay cổ đang gửi tin nhắn?). Cô ấy hằm hừ khi người đàn ông cố lại gần cô. Cuối cùng, Sung Il-Hwan lùi lại, trong vài giây, có vẻ như ông không biết phải nói gì. Ông mở miệng ngập ngừng:
“Con sinh non hai tuần.” Sung Il-Hwan bắt đầu nói, “Khi mẹ con về sau khi khám bác sĩ phụ khoa, bác sĩ đã yêu cầu mẹ con soạn sẵn đồ để đến bệnh viện vì con có thể sinh sớm hơn dự tính. Bà con đã rất buồn vì bà không thể ở đó khi con chào đời.” giọng ông nhẹ nhàng như thể đang cố xoa dịu một con thú nhỏ, “Từ đầu tiên con nói là tên anh trai con.” ông kết thúc.
Có lẽ chính câu nói cuối cùng đã khiến cô gái trẻ xác nhận người đàn ông này thật sự là cha mình khi đôi mắt cô ấy mở to. Thomas không thể hiểu hết những cảm xúc phức tạp trên gương mặt cô, sự ngạc nhiên, hoài nghi, nhẹ nhõm rồi sau đó nó lại trở thành một cái gì đó tiêu cực pha lẫn giữa sợ hãi và căm hận. Cô siết chặt tay rồi thả ra, chỉ vào Sung Il-Hwan.
“Tôi cảnh báo ông, nếu ông đến đây để tách tôi khỏi anh Jin Woo, tôi sẽ không để ông yên! Anh ấy là người đã nuôi nấng tôi! Ông không thể chia cắt chúng tôi đâu!” cô gái tức giận.
Có lẽ sự lo lắng ấy hoàn toàn hợp lý. Theo hồ sơ mà Thomas đã đọc trên máy bay, cô ấy mới mười bảy tuổi và chưa đủ lớn để tách khỏi người giám hộ. Nếu cha cô ấy yêu cầu quyền nuôi nấng cô từ anh cô, khả năng cao là nó sẽ được chấp nhận vì ông ta sẽ được ưu tiên hơn anh cô. Nhưng dẫu sao thì với sự ảnh hưởng của Thomas, hắn chắc chắn sẽ sắp xếp mọi thứ theo ý muốn của tri kỷ của hắn.
“Chà, cha sẽ không giành quyền đó với mẹ con đâu, mẹ con sẽ thất vọng mất.” Sung Il-Hwan cố đùa. Nhưng qua cái cách ông ta lùi lại một chút và buôn thõng bờ vai thì hắn dễ dàng biết ông ta chỉ đang cố không làm cô gái thêm đề phòng và rõ ràng là rất tổn thương bởi những gì cô nói. Dù vậy, gương mặt Sung Jinah lại lạnh như băng.
"Mẹ mất rồi." cô trả lời, giọng nói lạnh lùng đến đau đớn.
Chết tiệt, trong hồ sơ đâu có ghi cái này. Thomas liếc nhìn Laura, người quản lý đang kiểm tra lại thông tin. Điều này không khớp với thông tin họ có. Theo những gì họ được biết, Park Kyung-Hye đang được chăm sóc trong bệnh viện và bà ấy còn sống. Sung Il-Hwan lùi lại vài bước, khuôn mặt căng cứng với vẻ kinh hoàng, người đàn ông gần như quên cả cách thở và nước bắt bắt đầu chảy xuống từ khóe mắt ông.
"Mẹ chỉ chìm vào Giấc ngủ vĩnh hằng thôi." một giọng nói lạ vang lên và Thomas ngay lập tức quay mặt lại, hắn thậm chí còn không cảm nhận được sự hiện diện của người đó khi người đó đến gần. "Nói mẹ mất rồi là hơi hấp tập đó, Jinah."
Đó là một chàng trai trẻ, trông khá giống với Sung Il-Hwan trong bức ảnh trong tệp hồ sơ, cả về gương mặt, mái tóc đen bóng lẫn đôi mắt xám đen. Anh ấy cao và bước đi đầy tự tin, trên tay là chiếc túi mua sắm. Thomas biết đó là ai trước cả khi lời thì thầm của Sung Il-Hwan giúp hắn chắc chắn suy nghĩ của hắn thêm lần nữa.
"Jin Woo?" người đàn ông hỏi.
Thomas nhìn Laura, cô ấy gật đầu và giơ ngón cái lên. Hắn đã tìm được tri kỷ của mình rồi (hay tri kỷ hắn mới là người tìm thấy hắn? Vì hiện tại hắn đang ở Hàn và Jin Woo đã cố gây bất ngờ cho hắn bằng cách xuất hiện sau lưng hắn. Wel, sao cũng được).
"Chào cha." Jin Woo trả lời, anh ấy chỉ có thể biết ông ta là ai khi nghe hầu hết cuộc trò chuyện, có lẽ Sung Jinah đã nhắn tin cho anh.
"Ừ, nhưng ít nhất mẹ cũng đợi đến khi bọn tôi trưởng thành rồi mới rời đi chứ không như ông." Jinah nói, chẳng có vẻ gì là đã nguôi ngoai.
Sung Jin Woo thở dài, rõ ràng đang bất mãn với một đêm đầy ầm ĩ. Thành thật mà nói, Thomas hoàn toàn có thể thông cảm với anh. Hẳn là phải sốc lắm khi cha mình (người đã chết từ mười năm trước) đột nhiên xuất hiện trước căn hộ của mình. Nhất là khi ông ấy còn đi với hai người Mỹ thường xuyên xuất hiện trên trang nhất của nhiều tờ báo.
"Có lẽ chúng ta nên đi uống cà phê trước đã." Sung Il-Hwan đề nghị khi cắn chặt môi dưới, rõ ràng rất bất ngờ trước sự ghét bỏ mà cô con gái dành cho mình.
"Ông không được vào nhà của bọn tôi." Sung Jinah hét lên, "Anh Jin Woo à, nếu ông ta bước một chân vào đây thì em sẽ ra ngoài ngay lập tức!"
"Nè, đây là nhà của cha mà." Sung Il-Hwan cố gắng làm dịu bầu không khí nhưng ông ta không hiểu rằng con gái ông bây giờ không muốn gặp ông một chút nào cả (chuyện này cũng dễ hiểu, lần cuối cùng mà họ gặp nhau là khi cô bảy tuổi - bây giờ ông chỉ còn là một người xa lạ với con mình).
"Không." Jin Woo trả lời và Thomas có thể dễ dàng nhận ra anh sẽ đứng về phía em gái mình, "Tôi là người trả tiền thuê nhà và hợp đồng là do tôi đứng tên." anh tiến về phía trước, lướt qua Thomas (con mẹ nó, anh thấp hơn hắn nhiều, dễ thương ghê). Anh đưa cái túi cho em gái mình, cô nhìn vào nó, lùi vào trong căn hộ và đóng sầm cửa lại.
Sung Jin Woo thở dài, nhìn cha anh với ánh mắt chết chóc trong một thoáng rồi rút ít tiền khỏi ví. Anh đến chỗ Sung Il-Hwan, người đang muốn ôm anh (hành động này chắc chắn sẽ không được chấp nhận với bầu không khí hiện tại), Jin Woo đưa tiền cho ông và giữ một khoảng cách hợp lý.
"Có một khách sạn cách đây không xa, đi thuê một phòng đi và chúng ta sẽ nói chuyện sau."
Rồi Sung Jin Woo quay về phía Thomas và Laura lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt và đánh giá họ từ trên xuống dưới, rõ ràng anh đang ám chỉ rằng anh không muốn nói chuyện với ông ta lúc này.
“Jin Woo, chúng ta có thể…” Sung Il-Hwan vẫn đang cố gắng nói chuyện với con trai mình, nhìn chằm chằm vào mấy tờ tiền Sung Jin Woo đưa cho ông như thể nó đang thiêu rụi con người ông. Nếu hỏi Thomas rằng điều gì ở người đàn ông này đáng tôn trọng nhất thì đó chắc chắn phải là sự kiên trì.
“Igris” Sung Jin Woo chợt nói và Thomas không hiểu từ đó nghĩa là gì, “Hộ tống cha ta đến khách sạn.”
Rồi cái bóng của Jin Woo động đậy, từ từ rời khỏi mặt đất và đần tụ lại thành một hình người cao hơn cả Thomas, một hiệp sĩ đen với cái mũ bảo vệ gắng theo những sợi tựa như lông vũ màu đỏ. Một triệu hồi sư - Thomas nhận ra với một nụ cười. Hắn biết tri kỷ của mình là một thợ săn nhưng theo hồ sơ, anh ấy chỉ là một thợ săn rank F, không, nói một cách hợp lý thì không một thợ săn nào có thể triệu hồi một hiệp sĩ như cách Jin Woo vừa làm.
(Và nụ cười của Thomas càng tươi hơn khi hắn nhận ra hiệp sĩ này rất mạnh mẽ, mạnh hơn nhiều thợ săn trong ban hội của hắn. Hắn thậm chí không muốn tự hỏi liệu điều này có ý nghĩa gì với tri kỷ của hắn hay không.)
“Không… không… không thể nào.” Sung Il-Hwan thì thầm, “Tại sao lại là con…”
Gương mặt ông tái mét và ông không nói thêm gì nữa. Mọi kiên trì và động lực mà ông từng có hình như đã tan biến cả, ông để cái bóng (Igris) dẫn ông ra ngoài khu phức hợp.
Vài giây im lặng, Thomas trao một ánh nhìn với Laura, người chắc chắn hiểu được nó. Họ chỉ đến để gặp tri kỷ của Thomas nhưng họ tình cờ lại được làm khán giả cho một vở kịch gia đình nho nhỏ và khám phá ra một thợ săn rank S (và ngu ngốc làm sao nếu họ để anh ấy ở Hàn Quốc trong khi Thomas - tri kỷ của anh - đang cai trị Hoa Kỳ như một ông hoàng.)
“Tại sao anh lại đến đây?” Jin Woo hỏi bằng tiếng Anh và ngay trước khi Thomas kịp trả lời, anh hỏi thêm: “Không, không cần trả lời nữa đâu, tên anh nằm ngay trên cánh tay tôi, tôi có thể hiểu tại sao anh lại đến đây.”
“Tôi biết nói tiếng Hàn…” Thomas cố nói bằng ngôn ngữ của tri kỷ hắn thay vì trả lời. Hắn đã học tiếng Hàn nhưng có vẻ giờ nó vô dụng rồi, thế nên hắn phải tìm một cách nào đó để gây ấn tượng với chàng trai trẻ này thôi. Nếu anh ấy nhìn thấy một người đã chết mười năm đột nhiên đứng trước mặt mình mà không mảy may có lấy một chút bất ngờ trên gương mặt thì Thomas đoán hắn sẽ phải dùng chút mánh khóe rồi.
“Và tôi biết tiếng Anh.” Jin Woo trả lời bằng tiếng Anh (có lẽ anh ấy cũng không muốn lép vế).
Thomas cười thật tươi lộ cả hàm răng với anh, rồi hắn vén tay áo lên, để lộ ra hình xăm minh chứng cho mối quan hệ của họ. Chàng trai nhìn tên của mình trên tay Thomas, rồi anh nhìn vào đôi mắt hắn một thoáng trước khi nhìn vào tay hắn một lần nữa. Anh thở dài một chút rồi kéo tay áo lên, cái tên ‘Thomas André’ được viết in hoa trên cánh tay anh.
“Nếu cậu biết tôi là ai, tại sao cậu chưa bao giờ thử đến gặp tôi?” Thomas hỏi sau một phút vui vẻ, hắn không thể treo mỏ mãi được, Laura nhìn hắn và đảo mắt như thể cô đang muốn nói với hắn rằng hắn nên nói thứ gì đó hay ho hơn thay vì nhìn Jin Woo bằng ánh mắt nồng cháy như thể muốn lột sạch quần áo anh ra.
“Anh có biết trên thế giới này có bao nhiêu người tên Thomas André không?” Sung Jin Woo hỏi và không, Thomas không biết, “Lần cuối tôi tìm có khoảng hơn 220.000 người, và con số đó liên tục tăng lên trong mười năm qua.”
Cũng… hợp lý. Rốt cuộc Thomas cũng không thể tìm được Jin Woo vì lý do đó. Cơ mà việc nhìn thấy ai đó có cùng tên với tri kỷ của mình ngay trước cửa nhà thì chắc chắn không thể nào là trùng hợp được, nó thật sự không quá khó đoán.
“Chà, tôi hy vọng việc đưa bố cậu về nhà sau một thập kỉ vắng bóng sẽ là một khởi đầu tốt đẹp với tư cách tri kỷ của cậu.” Thomas nói và gương mặt lại nở một nụ cười rất tươi.
“Ừ, tôi vui lắm.” Jin Woo trả lời, giọng nói vẫn lạnh lùng và bờ môi không mảy may cong lên chút nào.
Laura đứng cạnh hắn hít một hơi thật sâu trước khi ho nhẹ. Đó là một nước đi hay, nếu không thì sự im lặng này sẽ trở nên khó xử lắm.
“Xin lỗi.” Jin Woo nói trong khi gãi gáy, “Hiện tại tôi không được tốt tính cho lắm. Tôi thật sự rất cảm ơn những gì anh đã làm, Jinah cũng vậy, dù con bé chưa nhận ra. Chỉ là…” anh ngập ngừng vài giây như đang tìm từ nào đó thích hợp “...nếu chúng tôi của bây giờ có cơ hội để gặp lại cha hay mẹ thì cha tôi thật sự không phải người chúng tôi muốn gặp, ít nhất là lúc này.”
Có thể câu nói ấy không hay cho lắm, thậm chí có phần tiêu cực, nhưng đã mười năm trôi qua kể từ khi cha họ biến mất, thành thật mà nói, nếu Thomas có thể chọn gặp lại cha hay mẹ mình, rõ ràng sự lựa chọn của hắn cũng khá rõ ràng.
“Ừ, đừng lo, tôi sẽ ở cạnh cậu.” Thomas nói và vẩy tay, “Mà nếu cậu cần ông ấy biến mất thêm lần nữa thì chỉ cần nói với tôi. tôi sẽ lo việc đó.”
“Tôi không cần đâu.” Jin Woo trả lời.
Một nụ cười thích thú nhỏ xuất hiện trên mặt anh. Thomas nhận ra anh không nghĩ nó là một câu nói nghiêm túc, anh cho hắn chỉ đùa thôi và hắn sẽ không giết Sung Il-Hwan nếu Jin Woo nhờ hắn. Chắc hẳn anh ta trở thành một thợ săn thật sự mạnh mẽ chưa bao lâu vì anh không biết đến sự bạo lực và ngang tàng của các thợ săn rank S khác (dựa theo hiệp sĩ mà Jin Woo đã triệu hồi thì anh không thể nào không phải một rank S.)
“Vậy cậu cần gì?” Thomas vui vẻ hỏi lại.
Hắn cần biết mình phải làm gì để đảm bảo tri kỷ của hắn sẽ ở cạnh hắn. Giờ hắn đã tìm thấy Jin Woo rồi, hắn nhất định sẽ không để anh rời xa hắn. Ồ, hắn không thể giữ anh lại nếu anh không nguyện ý (hắn có đủ khả năng, nhưng hắn sẽ không làm thế) thế nên hắn cần tìm hiểu xem thứ gì sẽ khiến tri kỷ hắn vui, một thứ gì đó sẽ khiến anh quý mến hắn và muốn ở cạnh hắn.
“Cậu có cần tiền không?” khuôn mặt Sung Jin Woo trở nên lạnh lẽo, “Mẹ cậu đang phải nằm viện và tôi hoàn toàn có khả năng thanh toán viện phí cho bà ấy cả đời, chỉ cần một câu nói của cậu thôi.” đó là sự thật. Thomas thừa tiền để có một cuộc sống xa hoa và chi trả cho tất cả những gì Jin Woo muốn trong hàng thập kỷ kể cả khi hắn quyết định nghỉ việc ngay bây giờ.
“Tự bản thân tôi có thể lo liệu việc đó.” chàng trai người Hàn trả lời và nụ cười mà Thomas tìm kiếm nãy giờ phút chốc vụt tắt.
“Một ngôi nhà khang trang hơn thì sao?” Thomas đề nghị, cố gắng cứu vãn đống ẩn tượng xấu hắn vừa tạo ra, “Không có ý xúc phạm gì đâu nhưng căn hộ của cậu không quá tiện nghi. Tôi có thể mua cho cậu một căn biệt thự giữa trung tâm thành phố, tôi có thể mua nó nhanh vô cùng luôn. Chỉ cần một từ của cậu thôi và tối mai cậu sẽ có một tòa lâu đài!”
“Không, tôi không có hứng thú với nó.” giọng nói của Jin Woo trở nên lạnh lùng hơn và Thomas bắt đầu thấy tuyệt vọng trước đôi mắt thất vọng của tri kỷ hắn.
“Đó không phải là mấy thứ cậu thích hả? Oh, vậy cậu có thích thứ gì khác không? Tôi có thể đưa cậu đến những nhà hàng nổi tiếng nhất trên thế giới - chỉ cần gọi điện với họ thôi và chúng ta sẽ có một bàn ngay lập tức!” hắn giải thích, đó không phải khoe khoang, đó là sự thật. “Hay cậu thích thứ gì đó cổ điển hơn? Hoa và chocolate? Một chai sâm panh hảo hạng? Tôi có cả một hầm rượu Moët & Chandon, tôi có thể cho cậu cả hầm rượu nếu cậu thích…”
Thomas bị Laura huých một cái vào sườn, làm câu nói của hắn ngừng ngay tại chỗ. Cô ấn lưng hắn xuống buộc hắn phải cúi đầu. Cô ấy may mắn vì hắn quý cô, nếu là người khác thì hắn đã chặt đứt tay họ rôi.
“Tôi xin lỗi, cậu Sung. Anh André chỉ có ý tốt thôi, nhưng tôi phải thừa nhận rằng cách anh ấy thể hiện không được tinh tế lắm.”
Cô trừng mắt nhìn hắn và cúi đầu cùng hắn như đang hỏi hắn đang làm gì vậy (không biết bao nhiêu lần, bao nhiêu tiếng đồng hồ mà Thomas đã dùng để luyên thuyên với Laura về tri kỷ của hắn, về cách hắn sẽ tặng quà và yêu mến tri kỷ của hắn như thế nào cỡ nào. Quản lý của hắn hẳn là phải tức giận lắm khi chịu đựng hắn lảm nhảm bấy lâu nay để rồi chứng kiến cảnh tượng thảm hại như hiện tại.) Đối diện họ, Jin Woo thở dài và ra hiệu cho họ đứng thẳng lại.
“Chính xác thì anh muốn gì?” tri kỷ của hắn hỏi.
“Cậu là tri kỷ của tôi.” Thomas giải thích vì hắn thật sự không biết nói gì, “Tặng quà… không tốt sao? Mọi người ai cũng thích được tặng quà mà, không phải sao?”
Jin Woo nhăn mặt và Laura cạnh hắn thở dài, xoa xoa thái dương. Rõ ràng là Thomas cần xem xét lại định nghĩ của mình về một món quà nếu hắn muốn ghi điểm với Jin Woo.
“Một thứ gì đó hữu ích hơn thì sao? Cậu có chiến đấu bằng vũ khí không?” và lần đầu tiên kể từ khi họ gặp nhau, đôi mắt Jin Woo ánh lên vẻ quan tâm, Thomas biết mình đã đi đúng hướng rồi. “Cậu thích loại vũ khí nào?” hắn hỏi khi không nhận được câu trả lời.
“Dao găm.” Sung Jin Woo trả lời với một tiếng thở dài mệt mỏi.
Oh, thật hoàn hảo làm sao.
“Chà, tôi nghĩ mình có một món quà hoàn hảo cho cậu.”
Hắn cười lớn. Ai biết rằng việc tham gia giết chết một con rồng sẽ giúp hắn ghi điểm trong mắt tri kỷ của mình chứ?
(“Em sẽ không từ chối một căn hộ lớn hơn đâu!” Jinah hét lên sau cánh cửa. Và Thomas làm sao có thể từ chối em dâu tương lai của mình chứ?)
End
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro