anh đừng bỏ lại mình em có được không

Từ chương  1754-1764

Sau khi ngủ, di động của Mộ Dung Miên đổ chuông.

Nhìn dãy số hiện lên, ánh mắt anh trở nên hung ác, lạnh lùng. Anh đứng dậy bước ra phòng khách.

“Alo…”

Thanh âm sốt ruột của Mộ Dung phu nhân vang lên: “Randy, đã hơn nửa tháng rồi, rốt cuộc cậu muốn làm gì, bên này… tôi không chống đỡ nổi nữa. Lần trước cậu đã đồng ý với tôi thế nào, cậu không thể nuốt lời lần nữa đâu.”

Mộ Dung Miên nhắm mắt lại, sau một lát im lặng liền bình tĩnh nói: “Biết rồi, tuần sau tôi sẽ quay về.”

Mộ Dung phu nhân cố gắng áp chế lửa giận trong điện thoại: “Tuần sau… Còn muốn tuần sau nữa? Một mình tôi ở bên này khó khăn thế nào cậu có biết không hả?”

Mộ Dung Miên lạnh lùng: “Tuần sau! Đây là thời gian sớm nhất tôi có thể cho bà, thời gian dài như thế mà bà còn chống đỡ được chứ nói gì chỉ một tuần này.”

“Được… Tôi cho cậu thêm một tuần nữa.”

Quý Miên Miên dán tai vào cửa, che miệng, cẩn thận nghe, không dám phát ra bất kỳ một tiếng động nào.

Vừa rồi cô dậy đi toilet, mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện bên ngoài, nghiêng tai lắng nghe thì lại nghe thấy Mộ Dung Miên nói tuần sau anh sẽ trở về.

Nghe xong những lời này, Quý Miên Miên chỉ cảm thấy trống rỗng, nhất thời không biết phải làm gì.

Anh… phải đi sao? Rốt cuộc anh vẫn phải đi sao?

Anh đã đồng ý sau này sẽ vĩnh viễn ở bên cô, vĩnh viễn không rời đi, anh còn nói sẽ cùng cô về nhà, sao giờ anh lại muốn đi rồi?

Quý Miên Miên vốn tưởng hạnh phúc của cô rốt cuộc đã tới rồi, người đàn ông này rốt cuộc đã hoàn toàn thuộc về cô, dù sao bọn họ cũng đã đăng kí kết hôn rồi, không phải sao?

Nhưng… sự thật là cô chỉ đang nằm mơ thôi sao?

Bên ngoài, Mộ Dung Miên nói gì đó nhưng cô đã không nghe được nữa, cô không biết mình về giường nằm như thế nào, cô ôm chặt chăn, cắn răng để không phát ra thanh âm nào.

Quý Miên Miên rất sợ, cực kỳ hoảng sợ…

Từ sau khi Diệp Thiều Quang trở về dưới thân phận Mộ Dung Miên, trong lòng cô luôn bất an. Sau khi về nhà thăm ba mẹ, thấy anh cam đoan với ba mẹ sẽ đối xử tốt với cô, sẽ yêu thương cô cả đời, lúc này tâm tình cô mới thả lỏng một chút, thế nhưng…

Cô không ngờ, ngày này lại tới sớm như thế.

Giữa một đêm như thế này, làm cho cô hoàn toàn không kịp đề phòng.

Chính là đêm mà Mộ Dung Miên nói với fan của anh rằng anh đã quay phim xong rồi, anh đã nói tạm biệt với làng giải trí, anh muốn dẫn vợ mình đi về một tương lai chỉ có hai người.

Trên weibo fan của anh vẫn còn đang gào khóc thảm thiết, cầu xin thần tượng của họ hãy quay về.

Nhưng hiện tại, thần tượng của bọn họ không chỉ rời khỏi họ, mà ngay cả cô anh cũng sắp rời bỏ rồi.

Ngày thuộc về riêng hai người họ còn chưa bắt đầu cơ mà.

Cổ họng Quý Miên Miên như bị thứ gì đó ghim chặt, vừa cứng vừa đau, nhưng cô không dám khóc vì sợ Mộ Dung Miên đột nhiên sẽ đi vào.

Trong lòng cô loạn như ma, cô không biết phải làm như thế nào, nhưng cô biết mình sẽ tuyệt đối không để Mộ Dung Miên rời đi. Lần trước anh đi mất hơn 1 năm mới trở về, lần này… còn may mắn được như thế nữa không?

Chính cô căn bản cũng không chịu được việc anh rời khỏi mình lần thứ hai, chắc cô sẽ điên mất.

Cô tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không để anh ra đi.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra, Mộ Dung Miên tiến vào.

Quý Miên Miên vội vàng nhắm mắt lại, làm bộ như đã ngủ say. Cô không dám để cho Mộ Dung Miên biết vừa rồi mình đã nghe được những gì.

Mộ Dung Miên nằm xuống, nhẹ nhàng vươn tay ôm cô vào lòng.

Anh không ngủ được, trong lòng cứ nghĩ mãi tới lời của Mộ Dung phu nhân.

Người khiến anh áy náy nhất trong lòng chính là Quý Miên Miên, đã đồng ý với cô sẽ cùng cô trải qua cuộc sống đơn giản từng ngày.

Đêm nay, vừa mới nói lời tạm biệt với làng giải trí, bọn họ còn có kế hoạch nghỉ ngơi hai ngày, sau đó đi du lịch. Từ sau khi đăng kí kết hôn, họ còn chưa có tuần trăng mật, cho nên phải đi chơi một chút. Quý Miên Miên nói muốn đi ra biển, muốn được ngắm mặt trời mọc trên biển.

Nhưng giờ…

Chỉ còn một tuần nữa.

Anh đã đồng ý với Mộ Dung phu nhân rồi, anh phải đi giúp bà ta.

Dù thế nào, dù mục đích của bà ấy là gì, sự thật vẫn là anh nợ bà ấy một mạng, nợ người thì phải trả.

Mộ Dung Miên suy nghĩ rất loạn, anh áy náy với Quý Miên Miên, không biết sẽ phải nói gì với cô.

Đang nghĩ, bỗng nhiên người trong lòng giật mình một cái.

Mộ Dung Miên vốn nghĩ có lẽ cô chỉ động một chút, sẽ không thức dậy, nhưng rất nhanh anh liền nhận ra có điều không đúng.

Cái đầu nhỏ chôn chặt trong ngực anh, chui vào lòng anh, không đúng, nên nói là chui hẳn vào trong áo ngủ của anh.

Mộ Dung Miên có cảm giác rõ ràng là lông mi của cô cọ cọ trên ngực mình làm cho anh có cảm giác tê dại.

Anh lạnh một chút, hỏi: “Miên Miên, dậy rồi? Sao em…”

Còn chưa nói xong, chỗ mẫn cảm nhất ở ngực bị Quý Miên Miên há mồm cắn một nhát, âm thanh của Mộ Dung Miên im bặt, phát ra một tiếng rên, hô hấp cũng dồn dập, nhiệt độ cơ thể nóng lên thấy rõ, ngay cả người cũng như có một luồng điện chạy qua.

Anh có cảm giác Quý Miên Miên hình như có vấn đề, cô đã mệt muốn chết rồi, gần đây không cho anh chạm vào buổi tối, nhiều lắm cũng chỉ cho anh hôn hít, sờ soạng mấy cái chứ không cho phép anh làm gì hơn.

Vậy mà bây giờ cô còn chủ động khiêu khích anh, đúng là hiếm thấy, không, hẳn là chuyện lạ.

Trước giờ, vì lo lắng cho sức khỏe của anh nên cô không chịu cho anh làm chuyện đó quá nhiều.

Quý Miên Miên chủ động như thế làm cho anh không thể nào khống chế được mình, trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn, hai tay giữ chặt lấy eo Quý Miên Miên, trong miệng gọi tên cô: “Miên Miên… Miên Miên…”

Quý Miên Miên không rên một tiếng, bàn tay nhỏ bé kéo ngực áo của anh xuống, đè anh ra, nhẹ nhàng trêu chọc anh.

Mộ Dung Miên cảm giác mình sắp nổ tung tới nơi, thế nhưng vật nhỏ này lại không cho anh nhúc nhích một chút nào.

Chờ cô chơi đã mới cho anh được thống khoái một trận.

Sau khi kết thúc, Mộ Dung Miên nằm ở trên giường, cả người vẫn đang trong trạng thái hưng phấn, lần triền miên này cho anh cảm giác khác mọi lần, thật sự là thỏa mãn cả tâm sinh lý. Anh vuốt ve gương mặt Quý Miên Miên, hỏi: “Miên Miên, nói cho anh biết, em sao thế?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Miên Miên hồng hồng, sâu trong mắt có một tầng mị sắc, đôi môi đỏ mọng sưng lên, lúc nhìn anh không tự giác mà toát ra phong tình làm cho anh khó lòng mà kiểm soát nổi mình.

Quý Miên Miên cọ cọ vào cổ anh, hỏi: “Anh có vui không?”

Mộ Dung Miên căng thẳng trong lòng, ánh mắt của Quý Miên Miên làm cho anh hơi sợ, anh vội hỏi: “Đương nhiên vui rồi, Miên Miên, em nói cho anh biết, có chuyện gì xảy ra thế?”

Quý Miên Miên cắn cắn môi, cố lấy dũng khí, nói: “Anh xem… Em có thể làm cho anh vui vẻ, em có thể chăm sóc cho anh, em cũng biết nấu ăn, em đã lớn hơn so với trước kia rồi, cho nên…”

Mộ Dung Miên hỏi: “Cho nên?”

“Anh đừng bỏ lại mình em, có được không?” Nói xong, hốc mắt Quý Miên Miên liền đỏ lên, nhìn Mộ Dung Miên đầy mong chờ.

Mộ Dung Miên sửng sốt, nhất thời liền hiểu ra ý của cô muốn nói. Cô gái ngốc này… nghe được cuộc nói chuyện ban nãy của anh, nên cô sợ anh sẽ rời đi.

Anh nhớ tới một loạt hành động khác thường vừa rồi của Quý Miên Miên, chỉ cảm thấy đau lòng và tự trách mình.

Xem ra, thời gian này anh vẫn chưa cho cô cảm giác an toàn được, chưa khiến cô hoàn toàn yên tâm.

Đây là lỗi của anh, là anh không để ý tới tâm trạng của cô.

Mộ Dung Miên ôm chặt lấy Quý Miên Miên, trán áp lên trán cô, nhìn thẳng vào mắt cô, nói: “Bảo bối, anh chưa từng nghĩ sẽ bỏ lại em.”

Anh đã quyết định tương lai sẽ đi như thế nào, sao anh có thể bỏ lại người mà mình coi trọng nhất trên đời này được.

Vì cô, chuyện gì anh cũng có thể làm được.

Quý Miên Miên đỏ mắt, nói: “Nhưng anh nói là anh phải đi.”

Cô cực kỳ tủi thân, cũng cực kỳ sợ hãi. Cô không phải người thông minh nên không biết phải dùng cách gì để giữ chân anh.

Cô chỉ có thể nghĩ ra được duy nhất một cách đó là hỏi thẳng anh, bởi cô không biết nói vòng vo, cũng không biết chơi trò tâm lý với anh.

Quý Miên Miên rất sợ hãi, cô sợ Mộ Dung Miên nói dối mình.

Thấy khóe mắt cô có nước mắt rơi ra, Mộ Dung Miên cúi đầu hôn lên mắt cô, liếm liếm những giọt nước mắt mặn chát, anh cảm thấy rất đau lòng.

Mộ Dung Miên ôm chặt Quý Miên Miên, giữ lấy mặt cô, dịu dàng nói: “Không phải đi một mình, anh muốn đưa em đi cùng.”

Quý Miên Miên đã chuẩn bị khóc lớn một trận, nếu Mộ Dung Miên không mang cô đi cùng thì nhất định cô sẽ khóc tới chết trước mặt anh. Nhưng anh vừa nói câu này làm  cho nước mắt của cô không biết chảy đi đâu hết, Quý Miên Miên chớp chớp mắt, một hồi lâu sau mới lấy lại được giọng nói của mình, túm lấy vai anh, run run giọng hỏi: “Anh… Anh… Nói cái gì?”

Mộ Dung Miên giữ cằm cô, cười nói: “Anh nói, không phải anh sẽ đi một mình mà là muốn đưa em đi cùng.”

“Thật không?” Quý Miên Miên kêu lên.

Cô thật sự không dám tin vào lỗ tai mình nữa, cô còn đã nghĩ đến quyết định tệ nhất rồi.

Tay Mộ Dung Miên nhẹ nhàng vuốt ve lưng Quý Miên Miên: “Đương nhiên là thật rồi, anh không thể để em ở lại đây được. Nhưng mà… sang bên kia rồi sợ là sẽ không được yên bình lắm, có lẽ em còn gặp phải cả nguy hiểm nữa, em nguyện ý sao?”

Quý Miên Miên vui mừng suýt chút nữa bật dậy, cô liên tục gật đầu: “Nguyện ý, nguyện ý… rất nguyện ý. Em đi, em đi cùng anh, anh đi đâu thì em theo tới đó, em không bao giờ rời khỏi anh đâu.”

Cô vốn đã nghĩ nếu Mộ Dung Miên bảo cô ở nhà  chờ anh về thì nhất định cô sẽ khóa anh ở trong nhà luôn.

Cô không bao giờ muốn phải chờ đợi trong bóng đêm và tuyệt vọng nữa, những ngày sống không bằng chết như thế thật sự rất đau khổ.

Dù cuộc sống thế nào, dù ăn bữa nay lo bữa mai, dù cho khốn cùng và thất vọng thì cô vẫn muốn ở bên cạnh Mộ Dung Miên, anh đi đâu thì cô sẽ ở đó.

Thân thể hai người dính sát vào nhau, anh phát ra một tiếng than thở: “Anh cũng không muốn rời khỏi em, anh rất muốn đưa em theo ở bên cạnh mình, cho dù là nguy hiểm, cái chết thì anh cũng muốn cùng em trải qua.”

Anh đã đồng ý với Mộ Dung phu nhân thì anh phải thực hiện, anh cũng đã đồng ý với Quý Miên Miên nên càng phải giữ lời.

Anh cái gì cũng muốn, vậy thì chỉ có thể bốc đồng ích kỷ một lần.

Tay Mộ Dung Miên trượt xuống mông Quý Miên Miên rồi vỗ nhẹ một cái: “Em đi theo anh sợ là sẽ rất lâu mới gặp lại nữ thần của em, em bỏ được à?”

Quý Miên Miên đỏ mặt, vặn vẹo thân mình: “Không bỏ được, nhưng mà… chị Thanh Ti vẫn ở đây, nhưng còn anh… em không biết nữa, em muốn thấy anh.”

Nữ thần của cô sẽ cả đời ở đây, chồng và con cô cũng ở đây, cô chẳng còn cần gì cả, nhưng mà… Mộ Dung Miên thì không giống thế.

Giữa hai người, Quý Miên Miên chỉ có thể lựa chọn một, cô nghĩ chị Thanh Ti cũng sẽ không trách cô.

Huống chi, chờ chuyện tình bên kia được Mộ Dung Miên giải quyết xong, bọn họ vẫn sẽ lại trở về, cô sẽ lại tiếp tục làm trợ lý của chị Thanh Ti lần nữa.

Mộ Dung Miên vuốt cằm của cô, cười nói: “Xem ra, rốt cuộc địa vị của anh ở trong lòng em đã thắng Yến Thanh Ti rồi, thật đúng là không dễ dàng gì.”

Quý Miên Miên há mồm cắn lên ngón tay anh một chút, dẩu môi nói: “Anh ở trong lòng em lúc nào cũng quan trọng.”

“Ừ, anh tin…”

Mộ Dung Miên cúi đầu dán lên mặt của cô nhẹ nhàng cọ hai cái.

Sau đấy, rốt cuộc Quý Miên Miên cũng cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, tuy rằng Mộ Dung Miên không nói với cô tại sao phải trở lại nơi đó, cũng không nói sẽ có những chuyện gì sẽ xảy ra.

Nhưng những cái này Quý Miên Miên cũng không để ý, cô yêu anh, còn những thứ khác mà nói với cô đều chỉ là râu ria.

Cô là một người rất đơn giản, yêu cầu cũng không nhiều.

Nói rõ ràng được chuyện này, nỗi bất an trong lòng Quý Miên Miên tan đi không ít, lại ỷ lại vào Mộ Dung Miên y như cũ.

Bóng đêm thâm trầm, trải qua một hồi kinh hách, hai người cũng không làm gì nữa.

Mộ Dung Miên ôm Quý Miên Miên, nhẹ nhàng cắn lên tai cô, nói: “Anh không biết là Miên Miên của chúng ta cũng có lúc nhiệt tình như thế đấy…”

Quý Miên Miên lập tức đỏ mặt: “Anh đừng có nói nữa…”

Mộ Dung Miên hôn cô, nói: “Miên Miên, chúng ta làm thêm lần nữa nhé?”

Tay Quý Miên Miên lập tức che miệng anh lại: “Anh còn nói, anh im ngay… Còn không phải tại anh sao?”

Lời còn chưa nói xong, tay Quý Miên Miên run lên, Mộ Dung Miên đang nhẹ nhàng cắn tay cô, cô vội rụt tay về: “Muộn thế này rồi, mau ngủ đi, mai đi cùng em tới Nhạc gia.”

Mộ Dung Miên không dễ dàng buông tay, nhanh ôm chặt lấy cô: “Miên Miên… Thêm một lần nữa đi mà…”

Quý Miên Miên chôn mặt dưới gối: “Không được… Không chỉ lần này, về sau nhất định phải đề ra quy tắc… một tuần… chỉ được ba lần.”

Mộ Dung Miên vừa nghe liền mặt mũi trắng bệch, anh hôn lên gáy cô, nói: “Không được, Miên Miên… Em nói thế thì sao chúng ta có thể đưa con đi gặp ba mẹ được?”

Với nhu cầu cao của Mộ Dung Miên, lúc ở phim trường, Quý Miên Miên luôn nói là bận quá, một tuần cũng không cho ăn một lần, rốt cuộc cũng quay phim xong rồi mà cô vẫn không thể cho anh ăn thỏa thích được, sao có thể chứ?

Quý Miên Miên hừ một tiếng: “Cũng không được, anh phải tiết chế, tiết chế, hiểu không?”

Mộ Dung Miên cười nhẹ, nói thầm bên tai cô: “Miên Miên… Cho anh một lần nữa đi, anh sẽ nói cho em… tất cả những gì em muốn biết.”

Quý Miên Miên định cự tuyệt theo bản năng, nhưng vừa định mở miệng lại hiểu ngay được ý tứ của anh.

Thân hình cô cứng ngắc trong giây lát, ngẩng mặt lên, hỏi: “Anh…”

Một trận tê dại lan tràn từ sau gáy, hơi thở của Mộ Dung Miên phả lên nơi đó nóng rực, Quý Miên Miên nghe được thanh âm khàn khàn của anh: “Anh nói, em thỏa mãn anh thì anh sẽ nói cho em những gì em muốn biết, được không nào?”

Quý Miên Miên cắn cắn ngón tay, điều kiện này thực sự rất đáng để động tâm. Cô cọ cọ trong lòng Mộ Dung Miên một vòng, đối mặt với anh, hỏi: “Thật chứ?”

Mộ Dung Miên gật đầu: “Đương nhiên…”

Quý Miên Miên ngẫm lại, nhìn nhìn khí sắc của Mộ Dung Miên, thấy tinh thần anh rất tốt, mắt sáng rực, gương mặt ửng đỏ, cánh môi hồng, nhìn hết sức xinh đẹp, toàn thân như đang viết: bà xã, anh còn chưa được ăn no!

Quý Miên Miên cắn răng một cái, cảm thấy trạng thái này cũng không tệ lắm. Lúc ở phim trường, ngày nào anh cũng làm việc, buổi tối muốn kéo cô làm vài chuyện mờ ám nhưng đều bị cô từ chối.

Mà quả thật, anh đúng là phải nhịn rất nhiều ngày rồi.

Thân thể này chắc là ổn rồi, mà điều kiện anh nói thực sự làm cô rất động tâm.

Tuy rằng cô không hỏi anh đã trải qua những chuyện gì, nhưng… trong lòng thực ra vẫn rất muốn biết. Chỉ là nếu anh không nói thì cô cũng không chủ động hỏi.

Nhưng, nếu anh đã nói vậy thì cô sẽ không cự tuyệt nữa.

Vào lúc Mộ Dung Miên đang nghĩ Quý Miên Miên sẽ từ chối mình thì lại bị đẩy một cái.

Quý Miên Miên cưỡi lên hông Mộ Dung Miên, hai tay phủ trước ngực anh, phi thường nghiêm túc nói: “Anh nói rồi đấy, đừng có nuốt lời. Đợi lát nữa nếu anh không nói cho em biết thì em sẽ cực kỳ tức giận, cực kỳ…”

Mộ Dung Miên thưởng thức thân thể lung linh của cô, chỉ cảm thấy người bắt đầu nhộn nhạo: “Nếu em muốn biết thì anh sẽ nói cho em nghe toàn bộ.”

“Vậy… Tốc chiến tốc thắng đi.” Quý Miên Miên cúi đầu hôn Mộ Dung Miên.

Trong lòng cô nghĩ tốc chiến tốc thắng nhưng mà Mộ Dung Miên cũng phải phối hợp mới được.

Nguyên bản cô tính toán, sau khi hành sự xong sẽ bắt anh nói hết những chuyện anh đã trải qua, nói thật rõ ràng.

Nhưng… chờ xong việc, Quý Miên Miên đã mệt không thở nổi, ngồi xe suốt một đêm từ trường quay về nhà đã mỏi nhừ rồi, còn chưa ngủ được chút nào đã tỉnh lại, vì cách lấy lòng Mộ Dung Miên nên đã đại chiến một trận đến kiệt sức, giờ lại thêm một trận nữa, cô làm gì còn tinh lực dư thừa nào để nghe hay hỏi cái gì nữa.

Quý Miên Miên cố gắng muốn tỉnh táo một chút nhưng mí mắt cứ như dính lại, cô mơ mơ màng màng nói: “Không… không được, em… không thể ngủ… Không thể ngủ… Anh, anh… còn chưa nói… cho em biết…”

Mộ Dung Miên nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô: “Ngủ đi, chờ tỉnh lại rồi anh sẽ nói với em, không vội.”

“Nhưng… nhưng… nhỡ đâu anh…” Ý thức của Quý Miên Miên đã cực kỳ mơ hồ, ngay cả nói cũng không xong nữa.

Mộ Dung Miên nhẹ nhàng dỗ dành: “Anh sẽ không lừa em, chờ em tỉnh lại, anh sẽ nói tất cả cho em nghe, tin anh, ngủ đi.”

“Tin… anh…” Rốt cuộc Quý Miên Miên cũng phun ra hai chữ này, sau đó không gắng gượng nổi nữa mà nhắm mắt lại ngủ.

Mộ Dung Miên thở dài một tiếng, trước giờ anh vẫn luôn không nói cho Quý Miên Miên là vì không muốn cô lo lắng cho mình.

Chuyện này thực sự quá phức tạp, anh không muốn để cô biết được.

Cơ hồ, từ lúc sinh ra anh đã phải làm quen với các dạng âm mưu, hai tay anh cũng không  sạch sẽ, nhưng anh muốn Quý Miên Miên vĩnh viễn đều là một người thiên chân vô tà, không nhiễm bụi trần.

Giờ nếu đã quyết tâm dẫn cô đi, không để cô phải ở trong nước một mình nữa, vậy thì có một số việc nhất định phải nói ra.

Đến biên kia, cô không hiểu gì, không biết gì, dù anh có toàn lực bảo vệ cô nhưng chỉ sợ không thể chu toàn được.

Nên đối mặt thì phải đối mặt…

Cũng may, có cô ở bên cạnh anh.

Mộ Dung Miên nhắm mắt lại, sương mù trong lòng tan đi, con đường tương lai càng thêm rõ ràng, càng thêm kiên định.

Buổi sáng 9 giờ, rèm cửa sổ không kéo ra nhưng ánh mặt trời vẫn xuyên qua các kẽ hở chiếu vào trong phòng.

Trên giường lớn, Quý Miên Miên đang ngủ say đột nhiên mở mắt ra, ngồi bật dậy.

Sau khi tỉnh lại, cô lập tức quay sang nhìn bên cạnh mình, vị trí bên cạnh trống không, Mộ Dung Miên đã không còn ở đây, nơi anh nằm rất lạnh.

Trong lòng Quý Miên Miên hoảng hốt, người đâu rồi, chẳng lẽ… anh… đi rồi?

Quý Miên Miên bất chấp tất cả, lập tức từ trên giường nhảy xuống, quần áo cũng không buồn mặc vào, cứ thế chạy ra ngoài.

Bên ngoài không có ai, cô chỉ cảm thấy lạnh từ đầu đến chân, cô gọi tên Mộ Dung Miên nhưng không có ai trả lời.

Quý Miên Miên run bắn cả người, anh ấy đi rồi, anh ấy… rốt cuộc vẫn đi sao?

Quý Miên Miên lắc lắc đầu, không, anh ấy nói sẽ không đi nữa, anh ấy nói sẽ dẫn cô đi cùng.

Quý Miên Miên run rẩy cầm lấy di động, muốn gọi cho Mộ Dung Miên nhưng tay cứ như không phải của mình, ngón tay cứng ngắc không bấm số được.

Đột nhiên cửa phòng vang lên, Quý Miên Miên bỏ di động xuống lao ra.

Quý Miên Miên vừa mở cửa ra thì trước mắt đã tối sầm, một người lao vào lòng anh, anh ôm lấy cô theo bản năng.

Kết quả, vừa mới ôm đã phát hiện ra người trong lòng còn… chưa mặc quần áo.

Mộ Dung Miên giật mình, vội vàng đá cửa vào: “Em dậy lúc nào? Sao không mặc đồ, mang giầy dép đã ra ngoài rồi? Không lạnh à?”

Quý Miên Miên hít hít mũi: “Anh đi đâu thế?”

Thấy anh, Quý Miên Miên thực cảm thấy mình thực sự không thể chịu nổi nỗi kinh hoàng này, quả thật chẳng khác nào vừa mới chết đi một lần.

Mộ Dung Miên vẫn còn xách túi đồ vừa mới đi mua sắm trên tay, anh nói: “Anh thấy em chưa dậy nên đi siêu thị, nếu không chờ em tỉnh lại rồi thì em sẽ đói bụng mất.”

Quý Miên Miên tựa đầu, vùi chặt trong lòng anh không chịu buông ra.

Mộ Dung Miên thả túi đồ ra, ôm cô vào phòng ngủ, thấy trên người cô lành lạnh, anh trách cứ: “Sao có thể không mặc quần áo mà đã ra ngoài rồi? Nếu người mở cửa không phải anh thì sao hả?”

Quý Miên Miên nhỏ giọng đáp: “Tại em bị anh dọa.”

Mộ Dung Miên sững sờ một chút, rồi thở dài: “Ừ, là anh không tốt… Lần sau ra ngoài anh nhất định sẽ nói với em.”

Cô gật đầu: “Ừ.”

Mộ Dung Miên lấy một bộ quần áo mặc ở nhà ra đưa cho cô mặc vào. “Anh đi nấu cơm, em muốn ăn gì?”

Quý Miên Miên lắc đầu: “Giờ em không muốn ăn, đêm qua anh đã đồng ý với em…”

Mộ Dung Miên xoa xoa tóc cô: “Đói bụng từ tối qua tới giờ, ăn trước đi, ăn xong rồi anh sẽ kể, ngoan…”

“Vậy… được…”

Mộ Dung Miên mặc tạp dề đi vào bếp, anh mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, trước tiên rửa một quả táo đưa cho Quý Miên Miên ăn trước.

Cô đứng ở cửa bếp nhìn anh nấu cơm, bảo cô ra phòng khách cô cũng không chịu đi.

Mộ Dung Miên lắc đầu, đành lấy một cái ghế nhỏ cho cô ngồi nhìn vậy.

Vì thế, anh nấu cơm trong bếp, cô ngồi trên ghế ăn táo và nhìn anh.

Trong bếp, âm thanh dao thái, tiếng cháo sôi sùng sục, tiếng xào rau hòa vào nhau làm cho Quý Miên Miên cực kỳ an tâm.

Cô cảm thấy mình là một người bình thường và rất tục tằng, chỉ thích cuộc sống bình thường đơn giản đến đơn điệu, tràn ngập hương vị khói bếp nhân gian, những thứ kinh tâm động phách, khúc chiết, ly kỳ cô đều không thích, và cũng không muốn.

Cô rất muốn cùng người đàn ông mình yêu này sống tại chính căn nhà này.

Mộ Dung Miên nấu cơm xong bèn mang ra ngoài, gọi Quý Miên Miên lại ăn.

Quý Miên Miên ăn một miếng trứng sốt cà chua rồi chợt thở dài: “Cũng chỉ có anh mới nấu ngon…”

Mộ Dung Miên múc cho cô một chén cháo: “Ăn nhiều vào, anh sẽ kéo hết chỗ thịt mà em đã mất trên người quay về.”

Quý Miên Miên cười hắc hắc.

Ăn xong, cô sờ sờ cái bụng đã trương phình lên, cùng anh rửa bát xong thì cùng nhau ngồi xuống: “Em đã chuẩn bị xong rồi, anh nói đi.”

Hai người đối mặt nhau, Quý Miên Miên khẩn trương tới mức lòng bàn tay đầy mồ hôi, cô rất muốn biết nhưng cũng lại sợ biết được sự thật này.

Cô muốn biết tất cả những gì xảy ra trên người Diệp Thiều Quang một năm qua, lại sợ sau khi anh kể ra rồi cô sẽ đau lòng.

Mộ Dung Miên thấy Quý Miên Miên khẩn trương tới mức nín thở, ánh mắt nhìn anh chằm chằm, hai tay không tự chủ được siết thật chặt.

Anh vỗ vỗ bả vai cô, bóc cho cô một quả quýt: “Anh nghĩ chắc em muốn biết nhất là tại sao anh lại từ Diệp Thiều Quang biến thành Mộ Dung Miên đúng không?”

Quý Miên Miên gật đầu: “Ừ… Em muốn biết…”

Mộ Dung Miên bóc một miếng quýt đưa vào miệng cô, anh nghĩ nghĩ có lẽ nên bắt đầu nói từ buổi tối hôm ấy.

“Lúc lái xe lao ra khỏi cầu, trước khi bom nổ một giây anh đã nhảy ra khỏi xe, cho nên… bị thương, có điều chưa tới nỗi mất mạng ngay lúc đó.”

Quý Miên Miên cầm lấy một tay anh: “Sau khi anh rơi xuống sông, chị Thanh Ti đã cho người xuống hạ du tìm kiếm nhưng mấy ngày cũng không tìm được.”

Mộ Dung Miên vỗ vỗ tay cô, nói tiếp: “Anh chưa rơi vào sông thì đã hôn mê rồi, sau đó xảy ra cái gì cũng không biết, đến lúc anh tỉnh lại thì đã là một tháng sau, anh cũng đã ở tận Anh.”

“Là Mộ Dung… phu nhân?”

Mộ Dung Miên cười nhẹ: “Đúng thế, là bà ấy, người cứu anh là bà ấy. Anh hỏi bà ấy sao tìm được anh, sao lại đưa anh tới Anh, bà ta nói một con thuyền đánh cá trên sông đã cứu được anh, bà ấy cho người đưa anh tới Anh.”

Quý Miên Miên cắn môi, không nói gì.

Mộ Dung Miên xoa xoa mặt cô: “Cảm thấy rất khó tin đúng không?”

Quý Miên Miên gật đầu.

Mộ Dung Miên cười châm biếm một tiếng: “Anh cũng không tin, nhưng thực tế là sau khi anh tỉnh lại thì đã mang gương mặt của Mộ Dung Miên rồi.”

Quý Miên Miên cảm giác chuyện này có rất nhiều thứ chưa được nói rõ: “Anh… có thể kể lại chi tiết hơn không?”

Mộ Dung Miên đưa quýt vào miệng cô: “Ngọt không?”

Cô vội vàng gật đầu: “Ừ, ngọt, anh mau nói cho em biết đi, anh biết là em rất không thông minh, em sẽ không nghĩ được rõ ràng đâu.”

Mộ Dung Miên cười rồi lại tiếp tục nói: “Mộ Dung phu nhân và chồng là Mộ Dung Chí Hoành có một người con trai duy nhất tên là Mộ Dung Miên, đúng lúc anh gặp chuyện không may thì anh ta cũng bị ngã ngựa, tính mạng nguy kịch.”

Quý Miên Miên cảm giác như hiểu ra cái gì, hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Một tuần sau khi anh gặp chuyện không may, bà ấy cho người ta tìm thấy anh đang trọng thương, đưa anh tới Anh, trùng hợp là trên cơ thể anh và con bà ấy có vài bộ phận rất phù hợp. Anh nghĩ đây chính là nguyên nhân mà Mộ Dung phu nhân tìm tới anh, bà ta muốn lấy vài thứ trên người anh để ghép cho con bà ấy, đáng tiếc… Con trai của bà ấy không thể chống đỡ nên chết trước, em nói xem, có phải mạng anh rất lớn hay không?”

Mộ Dung Miên nói nhẹ nhàng bâng quơ, nụ cười nhẹ nhàng trên mặt, ánh mắt nhìn Quý Miên Miên rất dịu dàng, tựa hồ như đang nói một câu chuyện cười, thế nhưng Quý Miên Miên lại cảm giác được ý lạnh thấu xương giữa những câu chữ anh đang kể.

Mộ Dung phu nhân lấy Diệp Thiều Quang để làm vật hy sinh để cứu con trai mình.

Bà ta dựa vào cái gì mà có thể bừa bãi hủy đi sinh mệnh và thân thể của người khác chứ?

Quý Miên Miên hốc mắt cay cay, nắm chặt tay Mộ Dung Miên, tựa hồ như muốn chịu đựng thay anh.

Mộ Dung Miên cười nói tiếp: “Mộ Dung phu nhân chỉ có một đứa con này, nhưng chồng bà ta lại có rất nhiều thân thích…”

"Hơn nữa, chồng bà ấy sức khỏe rất kém, lúc nào cũng có thể mất đi, cho nên con trai của bà ấy không thể chết được, bằng không gia sản to lớn như thế phải làm thế nào? Vì vậy… bà ấy đã biến anh trở thành con trai của mình.”

Mộ Dung Miên còn sống thì người thừa kế gia sản nhà Mộ Dung chính là anh ta, nhưng nếu anh ta chết, Mộ Dung Chí Hoành cũng chết, vậy thì một mình Mộ Dung phu nhân làm sao có thể bảo vệ khối tài sản kia cho được?

Hay là nói, không có con thì chồng bà ta chết đi sẽ để lại tài sản đó cho mình bà ta thôi sao?

Mộ Dung phu nhân không phải người phụ nữ bình thường, trong tình huống con trai duy nhất chết đi, bà ta còn có thể bình tĩnh quyết định loại chuyện này, quyết định không hề do dự, điều này người khác không làm được.

Quý Miên Miên vươn tay sờ lên mặt Mộ Dung Miên, cô mấp máy môi muốn nói nhưng lại không thể nói được tiếng nào.

Mộ Dung Miên ôm lấy cô: “Đừng sợ, khuôn mặt này cũng rất hợp với anh, cho dù không dùng khuôn mặt này thì anh cũng không thể dùng gương mặt kia nữa. So với việc sử dụng một gương mặt đầy sẹo lồi lõm để làm em sợ thì anh cảm thấy thích khuôn mặt này hơn.”

Mộ Dung phu nhân nói khuôn mặt kia của anh đã bị hủy hoại, hơn nữa bị ngâm nước quá lâu nên các vết thương đều thối rữa và nhiễm trùng, muốn sống sót thì chỉ có cách duy nhất là cấy da mới.

Đối với vẻ bên ngoài, anh chưa từng coi nó là quan trọng, chỉ cần còn sống thì sống dưới gương mặt của ai cũng được.

Quý Miên Miên ghé vào ngực anh, ôm chặt lấy eo anh, lắc đầu: “Em không sợ… Em không bao giờ sợ…”

Cô chỉ cảm thấy đau lòng, trong suốt một năm, anh phải trải qua cuộc sống không thuộc về mình, ngay cả nghĩ cô cũng không hề nghĩ tới điều đó.

Trên người Mộ Dung Miên chỗ nào cũng thấy sẹo, có đôi khi cô còn không dám đếm xem có bao nhiêu cái nữa.

Mộ Dung Miên thản nhiên nói: “Anh sống, con bà ấy chết, dù mục đích ban đầu của bà ấy là gì thì bà ấy cũng đã cứu anh, đây là điều không thể không thừa nhận. Hơn nữa, mọi dữ liệu về Diệp Thiều Quang đã bị xóa bỏ, anh chỉ có thể sống dưới thân phận Mộ Dung Miên này, anh nợ bà ấy một mạng.”

Mộ Dung phu nhân ngoài cho anh gương mặt của con trai bà ấy, còn dốc hết tâm tư thay đổi tất cả những bề ngoài khác của anh.

Người phụ nữ này thật sự rất lạnh lùng, đã chỉnh sửa khắp người anh đến máu chảy đầm đìa.

Mộ Dung Miên đã chết, còn anh dùng gương mặt của người ta, dùng trái tim của người ta, dùng tên của người ta để sống sót.

Nhưng dù anh có dùng tên của Mộ Dung Miên thì cũng sẽ không sống cuộc sống mà anh ta từng sống, anh muốn tự mình đi đường của mình.

Lúc trước được người ta vớt lên từ dưới sông, anh  toàn thân không lành lặn, toàn bộ cơ thể này gần như phải lắp ráp lại một lần.

Chân bị gãy, xương sườn gãy, tỉnh lại ở tháng thứ 2, bác sĩ nói có lẽ anh sẽ bị liệt cả đời, không có cách nào để đứng lên lần nữa.

Mộ Dung Miên dùng thời gian 10 tháng để khôi phục lại, ngã xuống không biết bao nhiêu lần mới có thể đứng được trên hai chân của mình, sống cuộc sống của người bình thường.

Bác sĩ phẫu thuật cho anh nói rằng sự tồn tại của anh là một kỳ tích.

Ông ấy làm trong ngành nhiều năm cũng chưa từng thấy một ai chân bị thương đến như thế mà còn có thể đứng dậy.

Nhưng ông ấy không biết, Mộ Dung Miên có thể đứng lên một lần nữa, tín niệm duy nhất khiến anh có thể kiên trì chống đỡ từng ngày một đó là trở lại bên cô, trở về…

Có lẽ, khi yêu một người nào đó thực sự thì trên đời này chẳng còn có gì đáng để sợ hãi với nữa.

Anh không sợ đau, không sợ chết, chỉ sợ rốt cuộc không thể gặp lại cô.

Quý Miên Miên ôm chặt lấy eo Mộ Dung Miên: “Em sẽ đi cùng anh, anh nợ bà ấy thì em sẽ giúp anh trả, dù anh muốn làm gì cũng được, chỉ cần không bỏ lại em thì chúng ta sẽ cùng đối mặt.”

Mộ Dung Miên an ủi cô: “Sự tình, kỳ thật… cũng không có gì phiền toái cả. Mộ Dung phu nhân sợ sau khi chết thì địa vị của bà ấy ở nhà Mộ Dung sẽ không còn, những người họ hàng của chồng bà ấy sẽ cướp hết gia sản, ra tay hãm hại bà ấy. Việc anh cần làm là giúp bà ấy củng cố địa vị của mình.”

Tuy rằng đầu óc Quý Miên Miên khá ngu ngơ nhưng cô vẫn biết những tranh đua ích lợi trong chuyện này đáng sợ thế nào.

Nếu Mộ Dung gia có thể dễ dàng giải quyết như thế thì Mộ Dung phu nhân cũng không cho Diệp Thiều Quang gương mặt của cả con trai mình.

Chuyện này nhất định rất phiền toái, rất nguy hiểm, cho nên thân phận này của Mộ Dung Miên phải tồn tại, quyết không thể để người ta biết là anh ta đã chết.

Bà ấy biến Diệp Thiều Quang thành Mộ Dung Miên là vì hy vọng anh có thể giúp được mình, khiến cho địa vị của bà ấy ở nhà Mộ Dung được củng cố, không bị đám họ hàng kia cướp đi.

Nhưng tình huống bên đó cụ thể thế nào thì Quý Miên Miên không biết, cô chỉ biết một điều duy nhất đó là chắc chắn sẽ không thái bình.

Quý Miên Miên ngẩng đầu hỏi: “Chúng ta sang đó cần phải làm gì?”

“Không cần làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh Mộ Dung Chí Hoành làm một đứa con hiếu thảo, để ông ấy yên tâm ra đi và giao Mộ Dung gia lại cho anh, vậy là xong.” Mộ Dung Miên nói rất nhẹ nhàng.

Quý Miên Miên hồ nghi nói: “Chỉ… đơn giản vậy thôi sao?”

Mộ Dung Miên cười nói: “ĐƯơng nhiên, chỉ đơn giản thế thôi, ai cũng biết Mộ Dung Chí Hoành rất yêu thương con trai duy nhất của mình, chỉ cần cái tên Mộ Dung Miên còn tồn tại thì anh ta chính là người thừa kế duy nhất của nhà Mộ Dung, hợp pháp, không ai có thể dị nghị được.”

Chờ sau khi Mộ Dung Chí Hoành qua đời, quyền thừa kế thuộc về Mộ Dung Miên, như thế cũng không khác gì rơi vào tay Mộ Dung phu nhân cả.

Đợi hết thảy an ổn trở lại, anh sẽ bàn giao lại hết số tài sản này cho Mộ Dung phu nhân.

Mộ Dung Miên cân nhắc trong lòng như thế, cảm thấy không có gì sai biệt lắm.

Hy vọng không xảy ra sự việc ngoài ý muốn nào.

Mộ Dung Miên nói những lời này làm cho Quý Miên Miên cảm thấy rất an tâm: “Vậy… Mộ Dung Chí Hoành liệu có nhận ra anh không phải Mộ Dung Miên không?”

Mộ Dung Miên lắc đầu: “Yên tâm, sẽ không đâu… Gương mặt này của anh và con trai ông ấy giống nhau như đúc, sao có thể nhận ra chứ?”

Một năm qua, Mộ Dung phu nhân đưa cho anh rất nhiều ảnh tư liệu về Mộ Dung Miên trước kia để anh bắt chước, hơn nữa nói với anh rất nhiều chuyện tình về Mộ Dung Miên, bà ấy còn sợ anh lộ sơ hở hơn cả anh.

Nếu Mộ Dung Chí Hoành biết Mộ Dung Miên là giả, con trai ông ấy đã chết, còn anh chỉ là thế thân do vợ ông ấy tìm về, vậy thì chắc chắn sẽ không để lại cho họ một phần gia sản nào.

Với sự thông minh của anh, dùng một năm học tập, bắt chước một người là đủ rồi.

Quý Miên Miên lo lắng bắt lấy cánh tay anh: “Em hơi lo sợ…”

Con người luôn có sự sợ hãi với những gì mình chưa biết, Quý Miên Miên chưa bao giờ tới Anh, trong nhà Mộ Dung có cái gì cô đều hoàn toàn không biết.

Mộ Dung Miên nhìn thấy vẻ lo lắng không yên của Quý Miên Miên thì hơi tự trách mình, nếu không phải tại anh thì cô cũng không phải đối mặt với những chuyện thế này, là anh kéo cô vào.

“Đừng sợ, thực ra không nguy hiểm thế đâu, em cứ coi như anh tới đó quay một bộ phim đi.”

Quý Miên Miên gật đầu: “Vậy giờ anh… Mặt đã ổn định chưa?”

Mộ Dung Miên cúi đầu lại gần để cô nhìn: “Tốt mà, em xem, ngay cả sẹo cũng không có.”

Quý Miên Miên nhẹ nhàng vuốt ve trên mặt anh, rẽ tóc trên đầu ra để nhìn thấy vết sẹo khâu lại, đúng là khôi phục rất tốt, không biết đã dùng kỹ thuật phẫu thuật gì mà ngay cả sẹo cũng nhìn không rõ ràng.

Phải tới lúc tự mình lau tóc cho anh, Quý Miên Miên mới nhìn thấy mấy vết sẹo đó.

Quý Miên Miên nhớ tới những vết thương trên người anh, vội hỏi: “Trên người anh có rất nhiều vết thương là do đâu, bác sĩ Lí nói anh đã trải qua không ít cuộc giải phẫu lớn.”

“Toàn là giải phẫu bình thường thôi, vì trên người anh có rất nhiều vết thương, như một cỗ máy bị hỏng hóc đủ mọi chỗ ấy, cần phải tu bổ suốt một năm, nhưng hiện tại cũng không sao rồi mà, em cứ nhìn sự lợi hại buổi tối của anh thì biết.”

Quý Miên Miên đỏ mặt: “Anh nói chuyện chẳng đứng đắn gì hết, nếu thân thể này của anh đã ổn định thì chắc chắn bác sĩ Lí sẽ không dặn dò em đưa anh đi làm kiểm tra.”

“Bác sĩ luôn lo lắng xa hơn bệnh nhân mà, nhưng anh thật sự không sao đâu. Em không phải sợ, đến đây, anh nói với em tình huống của nhà Mộ Dung, để sang đó còn biết đường ứng đối cho thỏa đáng.” Mộ Dung Miên mặt không đổi sắc lảng sang chuyện khác.

Quý Miên Miên vừa nghe đã vội vàng gật đầu: “Ừ, anh nói đi, em sẽ cố gắng nhớ hết.”

“Nhà Mộ Dung từ trước tới nay đều do Mộ Dung Chí Hoành cầm quyền, tuy rằng thân thể ông ta không tốt, phần lớn thời gian nằm ở bệnh viện đều lâm vào hôn mê, nhưng ông ta vẫn nắm rất chắc tài vụ của nhà Mộ Dung. Cho nên Mộ Dung phu nhân lo lắng, nếu ông ta biết con trai mình đã chết, chỉ sợ Mộ Dung Chí Hoành sẽ không cho bà ấy một phân tiền nào sau khi chết.”

Dù nhà Mộ Dung có nhiều người họ hàng rất khó thu phục nhưng anh vẫn cảm thấy người khó thu phục nhất chính là lão nhân kia.

Quý Miên Miên hỏi: “Người này tính tình thế nào?”

Mộ Dung Miên dịu dàng đáp: “Tính tình rất tốt, là một người rất cơ trí, có rất nhiều chuyện ông ấy đều hiểu rõ nhưng không muốn nói. Chỉ là tuổi cao nên nhiều khi xử lý công việc có chút không hiểu ý người khác, em không cần phải sợ.”

Quý Miên Miên gật đầu: “Đến lúc đó em có phải gặp… mẹ anh không?”

Mộ Dung Miên mỉm cười: “Đương nhiên phải gặp rồi. Giờ em là vợ anh, anh là anh ta… xem như là con bà ấy đi, anh tất nhiên phải dẫn em đi gặp bà ấy rồi.”

Anh đưa Quý Miên Miên là muốn nói với Mộ Dung phu nhân rằng, cho dù bà ấy có cho anh mạng sống thì cũng đừng mong có thể khống chế anh.

Anh có thể giúp bà ấy, nhưng phải dùng phương pháp của riêng anh.

Quý Miên Miên vừa nghe đã thấy bồn chồn.

“Hết thảy đã có anh rồi, đừng lo lắng.”

“Tuần sau chúng ta phải đi sao?”

“Ừ, tuần sau.”

“Vậy… Em phải chuẩn bị đầy đủ một chút.”

Mộ Dung Miên vuốt ve mặt cô, nói: “Em rất tốt rồi, không cần chuẩn bị gì cả, anh nói với em để em chuẩn bị tinh thần một chút thôi chứ không phải để em đem nó làm thành gánh nặng cho mình.”

Quý Miên Miên gật đầu: “Ừm, em hiểu, vậy… ngày mai chúng ta đi thăm chị Thanh Ti. Em theo anh sang đó thì phải nói với chị ấy một câu.”

Mộ Dung Miên gật đầu: “Được…”

Sau khi xác định sẽ đi cùng Mộ Dung Miên, tâm tình Quý Miên Miên dần dần thả lỏng và bình tĩnh lại, mặc dù trong lòng vẫn có một chút lo lắng.

Nhưng ít nhất cô đã biết sẽ không phải rời khỏi anh, có lời cam đoan này, Quý Miên Miên cảm thấy cho dù phía trước có mãnh hổ thì cô cũng không sợ.

Ngày thứ hai, hai người tới Nhạc gia.

Hiện giờ cuộc sống của Yến Thanh Ti rất nhàn nhã, thanh thản và đầy hưởng thụ…

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro