cô cho anh một cuộc đời mới, cuộc đời khác hẳn Diệp Thiều Quang

Từ chương 1967-1968

Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến ngày kết hôn của Lí Nam Kha, Quý Miên Miên mới yên tâm dưỡng thai tại nhà, sau khi về nhà cô cảm thấy bản thân thật sự đã nếm trải được sự đãi ngộ như công chúa, ba mẹ cô đối xử với cô còn tốt hơn khi cô còn bé, cuối cùng cô cũng đã biết được mùi vị của sự được yêu thương cưng chiều rồi.

Hai cụ dường như không thể chờ được nên đã mua sẵn quần áo và giày cho đứa cháu chưa ra đời, mỗi ngày đều cười rất vui vẻ.

Gặp người là cứ nói con rể tôi rất tốt, chúng tôi sắp có cháu ngoại rồi.

Có người hỏi còn gái bà có đã có thai rồi sao vẫn còn chưa chịu làm đám cưới? Có phải phía nhà bên kia gia cảnh khó khăn?

Hai ông bà cười tít mắt nói: đúng vậy, phía con rể tôi cũng chẳng khá giả gì, nó chỉ mua cho chúng tôi một căn biệt thự ở xx, thêm vài cửa hàng. Còn hôn lễ, chẳng qua chỉ là hình thức mà thôi, chúng nó vừa đi làm giấy chứng nhận, do công việc quá bận rộn nên người già như chúng ta cũng không thể nào bắt bọn trẻ làm lỡ chuyện công việc được. Dù sao cũng đã là phu thê hợp pháp, muốn tổ chức hôn lễ lúc nào mà chả được, nhưng không ngờ Miên Miên nhà chúng ta thật biết phấn đầu, nhanh thế đã có thai rồi, con rể tôi lại thương Miên Miên, dù sao kết hôn cũng là một chuyện phải hao tốn nhiều sức lực, nên mới muốn Miên Miên cứ ở nhà dưỡng thai trước đã.

Những lời nói vừa rồi đã chặn hết những ai có ý kiến ở trong tiểu khu này, hơn nữa người trong tiểu khu đều biết, con rể nhà lão Quý trước kia là một đại minh tinh, vì Miên Miên nên mới lui khỏi giới giải trí, muốn dáng vẻ có dáng vẻ, tiền bạc thì khỏi phải bàn tới.

Vì Mộ Dung Miên bận rộn về chuyện nhà cửa nên thỉnh thoảng sẽ đi làm một vài thủ tục liên quan, ngoài ra còn một vài chuyện của công ty nhà Mộ Dung, phía tổng bộ đã cử người về nước để làm khảo sát, trừ việc không hài lòng về hoàn cảnh ra thì những chuyện khác đều rất tốt, có thể nói sức sống nền kinh tế ở đây còn tốt hơn của Anh Quốc.

Thời gian còn lại của Mộ Dung Miên đều ở nhà bầu bạn với Quý Miên Miên

Đúng rồi, buổi sáng anh còn phải đi ra chợ mua thức ăn cùng với bà Quý nữa.

Bà Quý cảm thấy gần đây mình trẻ ra không ít, đi đến đâu cũng đều khen con rể của mình.

Khi tiết trời đẹp đẽ sẽ đi câu cá cùng với ông Quý, lâu lâu cũng sẽ đến võ quán của ông để phụ giúp.

Trạng thái cuộc sống của hai người vừa nhẹ nhàng vừa thảnh thơi vừa thoải mái, không cần để ý tới ánh mắt của người ngoài, mọi thứ đều rất khác so với cuộc sống đầy căng thẳng ở nước Anh trước kia.

Nhà ông bà lão Quý gia không hề biết, Mộ Dung Miên đang sở hữu công ty lớn cỡ nào, cũng không biết anh có bao nhiêu tiền.

Quý Miên Miên cũng không nói, cô cho rằng những chuyện này nói ra cũng chỉ khiến ba mẹ cô lo lắng thêm thôi.

Họ đều là những người bình thường, tuổi tác đã cao, chỉ cần sống những ngày tháng bình thản là đã được rồi, nói với họ rằng bây giờ họ có rất nhiều tiền, đó không hẵn là chuyện tốt đẹp, mà ngược lại sẽ thành gánh nặng với họ.

Hơn nữa, Quý Miên Miên cảm thấy dùng số tiền đó để làm từ thiện sẽ tốt hơn, dù sao đó cũng không phải là tiền của nhà cô.

Nhà Mộ Dung đã trở thành quá khứ rồi, khi về nước thì tốt nhất không nên nhắc lại những việc đó nữa thì hơn.

Bây giờ cô chỉ muốn ở bên ba mẹ, chồng và con mình.

Mộ Dung Miên đã ghi được điểm tối đa trước mặt ba mẹ cô, cả nhà ở bên nhau không hề có một khoảng cách nào, mọi người đều vui vẻ hòa thuận.

Mỗi ngày khi mở mắt ra được nhìn thấy Mộ Dung Miên, ăn những món ăn mẹ làm, tối đến cả nhà cùng xem tivi, Quý Miên Miên cảm thấy những ngày tháng thế này thật đáng giá, hạnh phúc cứ thể len lõi vào trong mọi ngóc ngách của căn nhà.

Mỗi ngày Quý Miên Miên đều sẽ vuốt ve bụng mình, trong tim cô đang cất tiếng nói: “Bé cưng à, ngoan ngoãn lớn lên, mau ra con nhé, trong nhà chỉ thiết mỗi con thôi.”

Đợi đứa bé được sinh ra, một nhà ba thế hệ, thật đầy đủ biết bao.

Khát vọng lớn nhất trong lòng Quý Miên Miên chính là cho Mộ Dung Miên được một gia đình hoàn chỉnh.

Những gì anh ấy mất đi, cô sẽ cố gắng bù đặp lại tất cả, sẽ không để cho anh có bất cứ sự nuối tiếc nào.

……

Chớp mắt đã tới ngày kết hôn của Lí Nam Kha, tuy hai người già đều không muốn cho cô đi, nhưng dù sao cũng là bạn bè thân, nên Quý Miên Miên không đi không được.

Mộ Dung Miên lo lắng nếu hôm đó mới đi thì thời gian sẽ quá gấp gáp, ảnh hưởng đến sức khỏe của Quý Miên Miên.

Thế là hai người xuất phát trước một ngày và Lí Nam Kha sắp xếp cho họ ở trong nhà họ Lý.

Tuy hai người đều muốn ở trong ngôi nhà ở Lạc Thành, nhưng dù sao cũng đã lâu không về nên cần phải dọn dẹp mới có thể ở được. Thế là họ quyết định ở khách sạn, thế nhưng Lí Nam Kha sống chết không cho, bắt hai người họ vại đến nhà họ Lý ở.

Lý do là, Quý Miên Miên đã lặn lội đến từ một thành phố sát bên chạy đến tham gia hôn lễ của cô, nên cô phải chăm sóc lại thật chu đáo.

Hơn nữa, bạn bè của Lí Nam Kha rất ít, nên trước khi xuất giá cố muốn tìm một người bạn để tâm sự, nói ra những điều buồn bực ở trong lòng mấy ngày nay.

Hiếm khi Lí Nam Kha chẳng cần phải đến trực ban khuya ở bệnh viện thế là cô lôi Quý Miên Miên nằm trên giường cùng tâm sự.

Cô nói: “ Trong lòng tôi cảm thấy rất bất an, tuy tôi rất chờ đợi buổi hôn lễ này nhưng vừa nghĩ đến việc ngày phải sắp phải kết hôn, tôi vẫn cảm thấy lo lắng không yên.”

Quý Miên Miên hỏi cô: “Bởi vì Hạ Lan Tú Sắc?”

Lí Nam Kha gật đầu nói: “Đúng vậy, không hẵn vì cô ta mà còn là vì bản thân tôi cảm thất rất hồi hộp, tuy tôi đã 30 tuổi, nhưng dù sao đây cũng là lần kết hôn đầu tiên trong đời tôi.”

Cô thở dài, nói tiếp: “Trước đây mẹ tôi đã từng nói, kết hôn với Hạ Lan Phương Niên thì về sau có thể gặp phải khá nhiều chuyện phiền phức, thật ra điều tôi sợ không phải là những chuyện phiền phức đó, lúc tôi và anh ấy chưa kết hôn cũng đã gặp nhiều chuyện rồi, cái tôi sợ là, lỡ sau khi kết hôn, tình cảm của chúng tôi không được tốt đẹp lắm thì phải làm sao đây? Cô cũng biết chúng tôi  không giống như cô và Mộ Dung Miên, cũng không giống Thanh Ti và Nhạc Thính Phong, tôi lo lắng, nếu như... nếu như cuộc sống sau khi kết hôn của anh ấy lại không được như ý thì phải làm sao?

Có lẽ đây là con đường tâm lý mà các cô gái sắp kết hôn phải đi qua.

Kết hôn là chuyện lớn cả đời, lỡ như về sau không được hạnh phúc thì phải làm sao đây?

Tuy cô rất yêu Hạ Lan Phương Niên, nhưng.....không ai biết được tình yêu này có thể giữ được cả đời hay không?

Quý Miên Miên nắm chặt tay Lí Nam Kha và nói: “Cô không cần căng thẳng, không sao đâu, tình yêu của mọi người không giống nhau, nếu đều giống nhau hết thì nó chẳng phải là tình yêu nữa, giữa hai người sẽ có cách ở bên nhau của mình, cô không cần phải so sánh với ai. Tôi cảm thấy Hạ Lan Phương Niên là một người rất tốt, thời buổi này còn được mấy người đàn ông có nhân phẩm tốt đâu. Ban đầu cô đã cố chấp theo đuổi anh ta đến như thế thì cô phải tin tưởng anh ấy chứ, đúng không? Cô cũng phải tin vào ánh mắt của mình nữa chứ!”

“Còn về phía Hạ Lan Tú Sắc, chỉ cần ta đừng đến quấy rồi thì hôn lễ này chắc chắn sẽ cử hành rất thuận lợi. Hơn nữa cô cũng đã nói Hạ Lan Phương Niên bây giờ đã rất ghét cô ta, nên cô không cần lo lắng việc anh ta sẽ đứng về phía Hạ Lan Tú Sắc. Nếu như ả ta thật sự làm ra chuyện gì, thì cô sẽ thấy sợ cô ta sao? Cô đừng quên dù sao mình cũng là thiên kim của nhà thị trưởng, nếu theo cách nói của chị Thanh Ti thì cô ỷ thế hiếp người thì đã sao? Cô xem ả ta còn có thể làm được trò trống gì!”

Lí Nam Kha không nhịn được lời nói đùa của Quý Miên Miên, cô cười: “Nếu Hạ Lan Tú Sắc không đến quấy rối thì....đó mới là chuyện lạ ngàn năm có một.”

"Cô đợi mà xem đi, không chừng ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì đó, nhưng tôi đã chuẩn bị xong hết rồi, mặc kệ xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ tiếp tục tiến hành buổi hôn lễ này, chỉ cần tôi không chết, thì cô ta đừng hòng hóa hoại hôn lễ của tôi. Cô nói đúng lắm, ngày mai bà đây sẽ chời trò ỷ thế hiếp người!”

Lí Nam Kha không hề tin Hạ Lan Tú Sắc sẽ chịu từ bỏ ý đọnh, từ khi biết được chuyện cô và Hạ Lan Phương Niên sắp kết hôn, thì cô ta chỉ gọi đến một cuộc điện thoại, sau đó thì không hề có thêm tin tức gì. Yến Thanh Ti nói tính cách cô ta tự nhiên thay đổi, thì lúc đầu cô cũng chẳng để ý lắm.

Nhưng những ngày gần đây Hạ Lan Tú Sắc lại chẳng có một chút động tĩnh gì, không gọi điện thoại tới, không gây chuyện, càng không giở trò tính toán cô. Điều này khiến Lí Nam Kha rất kinh ngạc, đồng thời cũng dấy len nỗi lo trong lòng cô.

Một con chó vỗ dĩ sủa không ngừng nghỉ, đột nhiên lại trở nên yên lặng. Tuy cô ta vẫn còn sống, hơn nữa sống rất khỏe mạnh, nhưng kỳ lạ là không hề có một chút động tĩnh nào, điều này không phải là chuyện tốt, ngược lại còn khiến người ta càng thêm lo lắng.

Lí Nam Kha cảm thấy Yến Thanh Ti nói rất đúng, Hạ Lan Tú Sắc bây giờ còn khó hiểu hơn cô ta ngày trước, cũng càng nguy hiểm hơn rất nhiều.

Ngày mai là ngày diễn ra hôn lễ, ai biết được cô ta sẽ giở trò gì, xem ra Hạ Lan Tú Sắc nhất định sẽ ra tay vào ngày mai.

Nhưng Lí Nam Kha lại hoàn toàn không nắm được hành động của Hạ Lan Tú Sắc, nên cô chỉ có thể cầu thượng đế, xin người ngày mai hãy chiếu cố đến hôn lễ của con

Quý Miên Miên nghiêm túc nói với cô: “Tôi tin cô nhất định sẽ hạnh phúc, hôn lễ cũng sẽ diễn ra hết sức thuận lợi.”

Cùng Quý Miên Miên nói chuyện một lúc, tâm trạng căng thẳng lo lắng của Lí Nam Kha đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

“Miên Miên, cảm ơn cô.”

Lí Nam Kha vốn dĩ muốn ngủ chung với Quý Miên Miên, nhưng ai kêu người ta có chồng rồi làm gì, thế là cố chỉ đành về phòng mình mà ngủ thôi.

Sau khi về phòng, lăn qua lăn lại vẫn không thể ngủ được, cô nhìn thấy tin nhắn của Hạ Lan Phương Niên gửi qua, cô mỉm cười, nằm trên giường trò chuyện với anh.

Nói chuyện thêm hai tiếng đồng hồ, đến khi cô ngủ thì thời gian đã quá nữa đêm.

Ngày thứ 2, vừa mới sáng sớm Lí Nam Kha đã bị lôi dậy, tối qua do ngủ quá khuya nên sáng nay khuôn mặt trở lên sưng húp, buồn ngủ đến mức ngáp lên ngáp xuống.

Quá trình diễn ra hôn lễ cô cùng dài dòng, chỉ việt trang điểm làm tóc không thôi đã tốn mất 2 tiếng đồng hồ.

Lí Nam Kha đồi đợi đến mức sắp ngủ quên, trong lòng than khổ không ngớt, kết hôn là một chuyện khiến người ta tiêu hao quá nhiều thể lực mà!

Cuối cùng cũng đã trang điểm xong, chú rể sẽ đến đón dâu, rể phụ là những luật sư trong sở luật sư của Hạ Lan Niên Phương, ai nấy cũng đều trẻ tuổi đẹp trai, đứng với nhau chẳng khác nào một nhóm nhạc nổi tiếng.

Yến Thanh Ti và Nhạc Thính Phong đến thẳng khách sạn tổ chức hôn lễ, Mộ Dung Miên cẩn thận bảo vệ Quý Miên Miên đi theo đoàn xe rước dâu.

Quý Miên Miên đã kết hôn lại còn đang mang thai nên không thể trở thành phụ dâu được.

Đợi khi đến khách sạn tổ chức hôn lễ, cuối cũng Quý Mien Miên cũng gặp được Yến Thanh Ti

Quý Miên Miên mắt sáng rỡ, thiếu chút nữa là nhào qua đó, nhưng cũng may có Mộ Dung Miên đứng sau giữ lại: “Chị Thanh Ti, chị đã đến rồi ư....tối hôm qua em đã muốn đến tìm chị rồi, đúng rồi Hạnh Nhân đâu? Nó không qua đây với chị sao?”

Yến Thanh Ti không trả mời mà quan sát Quý Miên Miên trước, sau đó véo má cô và cười nói: “Béo lên rồi.”

Quý Miên Miên sờ khuôn mặt béo lên không ít của mình và nói: “Ở nhà, ba mẹ đều xem em như heo mà nuôi, cả ngày chỉ biết ăn ăn ăn, chị xem eo của em đã to hơn rất nhiều rồi.”

Yến Thanh Ti vừa nhìn, quả nhiên là có to hơn trước một chút.

"Trước đây do em quá gầy, bây giờ béo lên một chút nhìn mới đẹp.”

Mộ Dung Miên cưng chiều nói: “Thấy chưa, anh đã nói rồi, em không hề béo lên mà.”

Quý Miên Miên trừng mắt nhìn anh: “Hạnh Nhân đâu chị?”

“Ở nhà với bà, chị thấy hôn lễ sẽ nhiều người mà nó thì còn quá nhỏ, hơn nữa chị cũng lo hôm nay sẽ không được yên ổn.” Càng nói về sau, giọng Yến Thanh Ti càng nhỏ dần.

Quý Miên Miên gật đầu liên tục: “Đúng đúng đúng, chị nói rất đúng, Hạnh Nhân không nên đến đây.”

“Hôm nay em phải theo đi, tuyệt đối không được đi xa, muốn làm gì thì nói với chị, biết chưa?”

Quý Miên Miên ôm lấy cánh tay Yên Thanh Ti: “Vâng, em biết rồi!”

Hôn lễ chính thức bắt đầu, người chủ trì nói một vài chuyện hài hước, làm bầu không khí trở nên vui vẻ hẳn lên.

Bên trái Quý Miên Miên là Yến Thanh Ti, còn bên phải là Mộ Dung Miên, Nhạc Thính Phong ngồi bên cạnh Yến Thanh Ti. Bốn người ngồi chung một chỗ, thật sự quá nổi bật, khiến bao nhiêu ánh nhìn đều hướng về vị trí của họ.

Địa điểm tổ chức hôn lễ là do cha của Lí Nam Kha nhờ người lo liệu nên có không ít bảo vệ ở đây. Tất cả những người ở đây đều phải có thiệp mời mới được vào, có lẽ vì để phòng ngừa Hạ Lan Tú Sắc thừa cớ lẫn vào.

Nhưng dù có như thế, trong lòng Lí Nam Kha vẫn cảm thấy không yên nhữ cũ.

Dù lời nói của người chủ trì rất hài hước, làm các khách mời cười không ngớt, nhưng vẫn không thể nào làm dịu được sự lo lắng trong lòng Lí Nam Kha.

Hôn lễ tiến hành được một nữa, nghi thức cũng sắp kết thúc rồi, Hạ Lan Tú Sắc vẫn chưa xuất hiện, trong lòng Lí Nam Kha cảm thấy rất căng thẳng, cô vẫn cảm thấy hôm nay không thể thuật lợi như thế được.

Nghi thức kết thúc, đến phần đeo nhẫn cưới cho nhau.

Hạ Lan Phương Niên nắm chặt tay của Lí Nam Kha: “Không cần lo lắng, đây là hôn lễ của chúng ta.”

Cho dù có ai đó muốn phá hoại thì đây vẫn là hôn lễ của họ, là ngày tốt của họ, trong ngày này họ phải hưởng thụ nó thật trọn vẹn.

...

Từ chương 1986-1992

Quý Miên Miên và Mộ Dung Miên về lại quê nhà, mỗi người đều có cuộc sống và con đường riêng của mình, không thể cứ tham gia vào cuộc sống của người khác mãi được.

Sau khi Quý Miên Miên về nhà, vài ngày sau đã phải đi bệnh viện để khám thai.

Từ bệnh viện bước ra, hai người đều cẩn thận hơn hẵn, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc.

Mộ Dung Miên dìu Quý Miên Miên, căng thẳng đến nỗi đổ mồ hôi đầy đầu.

Vừa về đế nhà, bà Quý đã hỏi: “Kết quả kiểm tra hôm nay thế nào? Đứa bé phát triển tốt chứ?

Hai người không nói gì, Mộ Dung Miên đỡ lấy Quý Miên Miên, để cô từ từ ngồi xuống.

Bà Quý cảm thấy hai người không được bình thường, vội vàng hỏi: “Sao thế? Có phải đã xảy ra chuyện gì? Mau nói đi, con đang làm cha mẹ gấp đến chết đây này!”

Quý Miên Miên ngẩng đầu nhìn mẹ cô và nói: “Mẹ...”

Tim bà Quý chợt căng thẳng: “Ây da, con gái à, sao thế này? Tiểu Mộ à, con mau nói đi!”

“Đúng vậy, mau nói đi, đã xảy ra chuyện gì?”

Mộ Dung Miên nói: “Ba, mẹ....hai đứa”

“Cái gì?”

Mộ Dung Miên lẩm bẩm: “Miên Miên mang thai hai đứa.”

Bà Quý sửng sốt, khuôn mặt tràn ngập sự vui vẻ, bà kêu lên: “Hai đứa....ý con là, sinh đôi?”

Mộ Dung Miên gật đầu: “Bác sĩ nói.....2 đứa....”

Mẹ Qúy và Cha Quý đứng bật dậy, hai người kích động đến đỏ mặt.

Cha Quý nói: “Con gái cha thật lợi hại, một lần liền mang thai đôi...”

Bà Quý nhìn bụng của Quý Miên Miên nói: “Lúc trước mẹ còn thắc mắc sao bụng của con lại to hơn một chút so với những người cùng tháng khác, không ngờ lại là sinh đôi, mà sao lần trước kiểm tra lại không phát hiện ra nhỉ?”

Mộ Dung Miên lắc đầu: “Không biết nữa, chắc do bác sĩ đó cẩu thả quá.”

Anh chẳng có thời gian để nghĩ tới những việc đó nữa, bây giờ trong lòng đều là việc Miên Miên mang thai đôi.

Từ sau khi biết được tin đó, Mộ Dung Miên cứ cảm giác như cả người đang bay lơ lửng, không biết phải làm gì mới tốt.

Vừa vui vẻ vừa lo lắng.

Không biết bản thân nên làm những gì, nhìn Quý Miên Miên, cứ cảm thấy mỗi bước đi của cô cũng đều rất mệt mỏi.

Sau khi nỗi vui của hai người già qua đi, còn lại là sự lo lắng.

Tuy rằng mang thai đôi là chuyện tốt, nhưng con gái sẽ phải chịu khổ gấp đôi, vừa nghĩ đến đây, hai người già vừa đau lòng vừa thích thú.

Trong thời gian dưỡng thai dài về sau, bà Quý có thể nói là móc hết tâm tư ra dưỡng thai cho con gái.

Không dám cho Quý Miên Miên ăn quá nhiều, sợ rằng thai nhi lớn quá nhanh làm cô chịu khổ, lại lo lắng ăn quá ít thì dinh dưỡng sẽ không đầy đủ.

Phụ nữ mang thai đôi thì bụng sẽ bự lên khác nhanh.

Theo sự tăng lên của số tháng, bụng của Quý Miên Miên ngày càng ta, đợi đến 7 tháng, bụng cô còn bự hơn người mang thai đủ tháng.

Quý Miên Miên thì trông chẳng béo lên bao nhiêu, cơ thể nhỏ nhắn vác theo một cái bụng to to, lúc đứng lên phải đỡ lấy eo, đi vài bước đã mệt đến mức thở dốc, cơ thể phù thũng nặng nề, đến tối thường bị chuột rút, có thể thấy hai đứa nhóc kia hành hạ Quý Miên Miên không ít.

Buổi tối Mộ Dung Miên ngủ cùng một phòng với cô, vốn dĩ anh không dám ngủ quá sâu, có động tính nhỏ nào anh cũng liền thức giấc. Mỗi lần nhìn thấy vành mắng đỏ nhòe vì cơn đau bị chuột rút của Quý Miên Miên, Mộ Dung Miên cảm thấy rất hoảng loạn và sợ hãi. Vừa bực vừa tức với hai thứ trong bụng cô, sao chúng có thể hành hạ người khác đến thế!

Vài tháng tiếp theo, Mộ Dung Miên gầy đi 6 cân, mỗi ngày đều hận không thể theo sát Quý Miên Miên 24/24, nhất là những tháng cuối, anh nhìn thấy bụng của Quý Miên Miên là cảm thấy kinh hồn bạc vía.

Mỗi ngày anh đều nói với chính mình, về sau không cần thêm đứa con nào nữa.

Trong thời gian Quý Miên Miên mang thai, anh ở kế bên nhìn cũng đã cảm thấy đau khổ, huống chi là cô ấy.

7 tháng sau, khi cách ngày dự chỉ khoảng 2 tuần, cuối cùng Mộ Dung Miên đã có thuyết phục được Quý Miên Miên sinh theo hình thức sinh mổ.

Bản thân mang thai đã rất vất vả, mang thai một đứa đã rất gian nan, huống chi có tới hai đứa

Nếu sinh con tự nhiên ra sẽ phải chịu nổi đau gấp hai lần người khác, đêm đến Mộ Dung Miên toàn mơ thấy ác mộng, anh sợ sẽ xảy ra chuyện!

bà Quý cũng cảm thấy, nếu là một đứa thì có thể sinh tường, nhưng hai đứa, con gái sẽ rất đau đớn.

Sau khi đã thuyết phục được Quý Miên Miên, anh đưa cô đến bệnh viện sớm, chọn một ngày lành và tiến hành phẫu thuật sinh con.

Khi chờ ở bên ngoài phòng sinh, Quý Miên Miên gấp đến mức đi vòng vòng lối đi, cả người đều là mồ hôi, anh cứ hỏi bà Quý không ngừng: “Mẹ, tại sao vẫn chưa ra? Vào đó đã lâu rồi mà!”

Bà Quý an ủi anh: “Mới có vài phút thôi, con cứ yên tâm đi, bây giờ việc sinh mổ là chuyện rất bình thường, Miên Miên sẽ không có chuyện gì đâu, con cứ ngồi xuống đợi đi!”

Mộ Dung Miên nhìn lại thời gian, đúng là mới chỉ qua vài phút thôi, nhưng vì sao anh cứ cảm thấy như đã qua rất lâu rồi.

Thời gian chời đợi trôi qua vô cùng chậm, Mộ Dung Miên cảm thấy bản thân sắp hết nhẫn nại rồi, cả người sắp bùng nổ thì cánh cửa phòng sinh mới mở ra.

Ngay lập lúc anh chạy tới, lúc này cả người anh đều bị mồ hồi thấm ướt

Hai y tá bồng hai được bé sơ sinh được bọc cẩn thận ra, nói: “Mẹ tròn con vuông, là hai công chúa nhỏ đáng yêu.”

Hai cụ bà nhà họ lý lập tức đi tới, hai người già, mỗi người bồng một đứa từ tay y tá qua.

Mẹ lý kích động đến mức sắp khóc: “Ây da, bảo bối nhỏ của bà, bảo bối của bà, nào, để bà bồng bảo bảo của bà nhé...”

Một người đàn ông như ông Quý khi ôm cháu, cũng thấy ích động đến phát khóc.

Mộ Dung Miên chẳng có tâm trạng đâu mà xem con, anh vội vàng hỏi: “Bác sĩ vợ tôi đâu? Cô ấy bây giờ ra sao?”

Y tá nói với anh: “Phẫu thuật rất thành công, đợi thuốc mê hết tác dụng cô ấy sẽ tỉnh lại ngay thôi.”

Sau khi y tá giúp Quý Miên Miên vệ sinh sạch sẽ, liền đẩy cô về phòng bệnh.

Mộ Dung Miên canh giữ ở bên Quý Miên, lúc nãy anh mới nhớ tới hai cô con gái nhà mình, bè vội vàng đi xem.

Hai cô gái nỏ lúc này đã ngủ mất rồi, cả người đỏ ứng, có hơi nhăn nhúng, nhìn không giống hai người họ chút nào, trong lòng Mộ Dung Miên thấy hơi nghi nhoặc, đây thật sự là con ruột của họ sao?

Đến tận bây giờ, khi nhìn thấy con, Mộ Dung Miên chẳng thấy vui vẻ hơn là bao, trong lòng anh vẫn còn nhớ đến hình ảnh Quý Miên Miên trong thời gian mang thai, phù thũng chuột rút, hành động bất tiện.

Trong lòng Mộ Dung Miên thật ra cũng có chút trách khứ hai đứa nhóc kia, đối với anh, con dù quan trọng thế nào cũng không quan trọng bằng vợ được.

Anh ấy không nhịn được mà nói ra nghi vấn trong lòng

bà Quý nhìn ghét bỏ đáp: “Tụi nó giống y như lúc Miên Miên mới vừa sinh ra, đỏ đỏ nhăn nhăn như khỉ, con đã làm cha rồi, những lời thế này không được nói lung tung, biết chưa?"

Đang nói thì một trong hai cô nhóc mở mắt ra, đôi mắt đen lay láy, trong suốt cứ như dòng suối sạch sẽ nhất giữa núi rừng, nhìn lên Mộ Dung Miên, vào giây phút đó, anh chỉ cảm thấy con tim run lên, như bị cái gì đó bắn trúng.

Đó là một cảm giác kỳ là, không nói nên lời, làm cho vành mắt Mộ Dung Miên chua sót, như đang muốn rơi nước mắt.

Bây giờ khi đối mặt với đối mắt của cô con gái nhỏ, Mộ Dung Miên mới thật sự có cảm giác làm cha người ta, vui vẻ, trách nhiệm, anh mới ý thức được rằng, mình đã là....làm cha rồi?

Bà Quý vui vẻ nói: “Ây da, chị gái của chúng ta tỉnh rồi này, mắt cũng đã mở ra rồi, nào nào, cho ba con bế con nào.

Bà bồng đứa bé đang được bọc kín, cẩn thận đưa qua cho Mộ Dung Miên: “Con bồng thế này, một tay giữ đầu của nó.”

Mộ Dung Miên vươn đôi tay có chút run rẩy, bồng lấy cô chị gái nhỏ.

Đứa bé quá nhỏ, Mộ Dung Miên không dám dùng sức, anh dùng một tay cũng đã có thể nâng đứa bé lên.

Đứa bé mềm mềm đang năm trên tay anh, Mộ Dung Miên cảm thấy rất chấn kinh. Anh cảm thấy một chút sơ suất, dù chỉ là một phần sức nhỏ cũng có thể làm bé con bị thương.

Mộ Dung Miên nhìn về phía em gái vẫn con ngủ say, trong tim anh dường như có thứ gì đó sắp tuôn trào ra ngoài. Đây là con gái của anh, đứa con nối tiếp sinh mệnh anh và Miên Miên

Trước đây Mộ Dung Miên không hiểu được tại sao mỗi lần Nhạc Thính Phong nhắc đến con trai mình, dù có hơi tỏ ra ghét bỏ nhưng lại hàm chứa sự cưng chiều, kiêu ngạo không che giấu được.

Bây giờ anh đã hiểu được lý do.

Anh đã từng hy vọng rất nhiều thứ nhưng lại xuýt mất đi, nhưng Quý Miên Miên đã đừng từng chút đến cho anh, cô cho anh một cuộc đời hoàn toàn mới, một cuộc đời khác hẵn với Diệp Thiều Quang.

Bồng lấy con gái mình, Mộ Dung Miên vừa nghĩ đến sau này sẽ có hai cô bé có đôi mắt to to giống Quý Miên Miên, khuôn mặt be bé, làn dan trắng nõn, miệng í ơi kêu cha, thì như có một niềm vui cực kỳ to lớn đang kích động lòng anh, trong đầu anh nghĩ tới sau này anh sẽ đem những thứ tốt nhất tặng hết cho con gái mình

Hai đứa là chị em sinh đôi nên cân nặng sẽ nhẹ hơn những đứa trẻ bình thường, nên bác sĩ phải cho hai đứa nằm trong giường giữ ấm quan sát một khoảng thời gian.

Nên Mộ Dung Miên chưa bồng được bao lâu, hai cô nhóc đã bị y ta bồng đi.

Mộ Dung Miên tiếp tục trực bên giường Quý Mien Miên, sau khi thuốc mê hết tác dụng, cô vừa mở mắt là nhìn thấy ngay khuôn mặt của Mộ Dung Miên.

Anh cuối đầu hôn lên khuôn mặt hơi trắng bệch của cô: “Miên Miên, em vất vả rồi, cảm ơn em đã đem đên cho gia đình chúng ta 2 thiên sứ nhỏ.”

Quý Miên Miên hơi suy yếu nói: “Em đã nói là sẽ cho anh một gia đình hoàn chỉnh mà, các con vẫn ổn chứ?”

“Chúng đều rất khỏe, và...rất xinh đẹp.”

Mộ Dung Miên do dự một lát nhưng vẫn nói ta ba chữ “rất xinh đẹp”, dù sao cũng là con gái, nói xấu thì hình như không được hay lắm.

Quý Miên Miên chớp mắt nói: “Vậy là tốt, lần này cuối cùng có thể thoải mái rồi.”

“Chúng ta chỉ cần hai đứa này thôi, không cần thêm đứa nào nữa.”

Quý Miên Miên gật đầu: “Được, hai đứa vừa hay có bạn, vừa hay!”

Hai đứa, không nhiều không ít, vừa đủ.

Hai tuần sau, Quý Miên Miên xuất viện.

Cả nhà dọn đến căn biệt thự đã mua từ năm trước

Căn biệt thự độc lập, bên trong có vườn hoa riêng, trong vườn có xích đu, có chòi nghỉ mát nhỏ. Mộ Dung Miên còn dự định đợi khi bé con lớn lên thêm một chút sẽ bày thêm cầu tuột và một vài món đồ chơi của con nít.

Sau khi tròn tháng, hai cô nhóc bắt đầu lớn lên, làn da vàng biến mất, khuôn mặt trắng nõn đáng yêu, đôi mắt vừa đen vừa to, trong suốt sáng ngời, giống như hai quả nho đen bóng đáng yêu. Khi nhìn thấy người khác, miệng sẽ mỉm cười, lộ ra hàm răng đáng yêu. Thế nên hai cụ nhà họ Quý càng thêm không nỡ rời xa hai cô nhóc này.

Hai cô nhóc giống y hệt nhau, có lúc Quý Miên Miên còn không phân biệt được chúng.

Cô đặt tên cho hai đứa là Tiểu Thất và Tiểu Cửu, bởi vì đó là thời gian cô sinh chúng ra, như thế vừa đơn giản vừa dễ nhớ, đứa tên Tiểu Thất là chị gái, còn đứa lên Tiểu Cửu là em gái.

Lần đâu tiên Yến Thanh Ti thấy hai cô nhóc là vào tiệc đầy tháng của chúng. Cô cảm thấy rất thích chúng, còn thích hơn lần đầu nhìn thấy Hạnh Nhân là cô.

Sao cứ cảm thấy, con gái nhà Quý Miên Miên sinh ra vừa xinh vừa mềm vừa đáng yên bụ bẫm, khi kêu ê a lên, làm người nghe cảm thấy tâm trạng đột nhiên dễ chịu hơn hẵn.

Nhìn thôi đã khiến cô động tâm, muốn sinh thêm một bé gái nữa

Nhưng vừa nghĩ đến công việc của mình, cô vừa nhận thêm một bộ phim, kịch bản rất tốt, phim cũng sắp bắt đầu quay, cô cũng đang chuẩn bị cho nó, hơn nữa lỡ như đứa thứ 2 lại là con trai thì sao?

Cô ngẩng đầu nhìn Quý Miên Miên, lại gần và cười nói: “Miên Miên ở cử xong lại càng xinh ra thêm, làn da thì càng mềm mại như nước.”

Quý Miên Miên kinh ngạc: “Chị, chị có việc gì phải không?”

Yến Thanh Ti hắng giọng nói, “Không có gì, chỉ là sau này em nhớ thường xuyên dắt Tiểu Thất Tiểu Cửu đến nhà chị, nhà chị chỉ có một mình Hạnh Nhân, cứ cho chúng nó chơi với nhau nhiều vào.”

Cô rất hối hận vì lần này không dắt Hạnh Nhân theo, cô hối hận quá!

Đều tại cậu, muốn đón mẹ cô thì cứ đón đi, lất Hạnh Nhi ra làm cái cơ để làm gì.

Làm nó không thể nhìn thấy hai đứa em xinh đẹp thế này.

Quý Miên Miên đáp ứng rất sảng khoái: “Được chứ!”

Yến Thanh Ti nghĩ thầm, thanh mai trúc mã là phải được bồi dưỡng từ bé, mặc kệ là đứa nào trong hai cô nhóc đây nhìn trúng Hạnh Nhân nhà cô, thì cô cũng đều lời to!”

Quý Miên Miên không hiểu được ý đồ của Yến Thanh Ti, buổi tối lúc cho con bú sữa, cô thuận miệng nói ra cho Mộ Dung Miên nghe.

Mộ Dung Miên cười ha ha, thì ra Yến Thanh Ti đã có ý đồ với con gái nhà anh sớm như thế, xem ra anh phải trông chừng thật kỹ rồi,

……

Lần đầu tiên Hạnh Nhân gặp Tiểu Thất, Tiểu Cửu là vào ngày sinh nhật một tuổi của hai đứa, Hạnh Nhân lúc đó đã là một cậu bé rất ngạo kiều rồi, nhưng khi gặp hai cô nhóc kia, tuy cảm thấy rất mới lạ, cũng có ý muốn sờ thử, nhưng tâm tư kỳ lạ của cậu bé không ai có thể đoán được đâu.

Cậu nhìn một lúc rồi nói: “Thật béo, như heo con, chỉ biết ăn ăn ăn thôi.”

Khóe miệng Yến Thanh Ti co giật, chỉ muốn xách Hạnh Nhân lên hỏi, béo ở chỗ nào? Béo chỗ nào chứ? Rõ ràng là hai cô nhóc rất đáng yêu đó biết không! Còn nói người ta giống heo, con có thấy con heo con nào lại xinh đẹp như thế không?

Cô còn hận không thể lén ôm hai đứa nhóc nhà Quý Miên Miên về nuôi nữa là!

Cô chọt vào đầu con trai mình: “Nói bậy gì đó, em gái xinh đẹp thế này, bình thường có có thấy qua chưa? Hôm hay mẹ dắt con đến là muốn nói cho con biết, sau này hai đứa sẽ là em gái của có đó biết chưa? Con làm anh trai phải biết bảo vệ chúng, không thể để người khác bắt nạt chúng được, có biết không? Đừng nghĩ rằng con càng có quyền bắt nạt hai đứa nó nhé!”

Lí Nam Kha nói, thật ra những đứa nhóc như Hạn Nhân, đã vào thời kỳ phản nghịch rồi, chúng không thích nghe lời người lớn nói đâu.

Quý Miên Miên cũng cảm thấy, Hạnh nhân không hợp với các bạn trong nhà trẻ, nhóc không chơi với anh, còn hay chọc giận những cô bé muốn chơi với nhóc. Phụ huynh những nhà đó đã chạy đến nói với cha của Hạnh Nhân nhiều lần rồi.

Yến Thanh Ti kêu anh dạy lại con nhưng Nhạc Thính Phong không để ý lắm, còn nói với cô rằng: “Lúc nhỏ anh cũng như thế, từ nhỏ đã không để ý với nữ sắc, con trai anh giống anh.”

Hạnh Nhân nhìn về hai đứa bị chọc đến cười khanh khách, bĩu môi nói: “Biết rồi, con sẽ miễn cưỡng bảo vệ chúng nó.”

Lần thứ hai gặp Tiểu Cửu là vào một năm sau.

Bộ phim Yến Thanh Ti tham gia được nhận một giải, là một giải rất quan trọng, cô kêu Quý Miên Miên đến xem cảnh cô lên nhận giải.

Vốn dĩ Quý Miên Miên tính dắt hai đứa nhóc đi theo, nhưng Mộ Dung Miên đột nhiên có chuyện rất quan trọng, phía công ty bên kia xảy ra một chút chuyện, thế là anh bắt buộc phải đi xử lý.

Hai ông bà nhà họ Lý lo lắng Quý Miên Miên sẽ không chăm sóc hết được cho hai đứa.

Nên Mộ Dung Miên đưa cô và Tiểu Cửu đến Lạc Thành, sau khi giao cho Yến Thanh Ti mới rời đi trong lưu luyến.

Yến Thanh Ti vừa nhìn thấy Tiểu Cửu liền chạy tới, cuồi đầu hôn mấy cái lên mặt bé con.

Khi đến nhà họ Nhạc, Yến Thanh Ti cứ ôm Tiểu Cửu không chịu buông tay. Đợi khi Miên Miên đi vệ sinh cô mới hỏi Hạnh Nhân: “Hạnh con xem, để em gái nhỏ này làm vợ con nhé được không?”

Hạnh Nhân nhìn cô nhóc đang gặm ngón tay, cả khuôn mặt thể hiện lên sự ghét bỏ, nhưng khi nhìn vào đôi mắt tròn to của bé cưng, cậu khựng lại một chút rồi nói: “Miễn cưỡng chấp nhận.”

Nói xong cậu lại nhìn Tiểu Cửu, nói thầm: Ừm, cũng tạm được, dù sao cũng dễ thương hơn một chút so với lần gặp trước.

Yến Thanh Ti xem chút là giơ tay ra vò lấy đầu con trai cô, ánh mắt kiểu gì đây, “miễng cưỡng chấp nhận?” Bé con dễ thương xinh đẹp thế này mà còn kêu “miễn cưỡng chấp nhận”, vậy cái gì mới được gọi là xinh đẹp?

Yến Thanh Ti véo mặt con trai mình: “Con có biết thế nào gọi là xinh đẹp không? Nhóc con! Tiểu Cửu nhà chúng ta xinh đẹp như thế, con nhìn Tiểu Cửu đi, cặp mắt này, cái mũi này, cái miệng dễ thương này. Dễ thương đến nỗi mẹ muốn nhét con lại vào bụng rồi biến con thành Tiểu Cửu.”

Hạnh Nhân thời dài: “Miễn cưỡng xinh hơn một chút so với những bé gái trong nhà trẻ.”

Đợi sau khi Quý Miên Miên bước ra, Yến Thanh Ti mới hắng giọng, tạm thời không dám cho Quý Miên Miên biết cô đang có ý đồ với con gái nhà người ta, nếu không, lỡ đâu Quý Miên Miên lại không muốn dắt con đến gặp con trai cô thì biết tính sao?”

Cô thả Tiểu Cửu xuống rồi nói với Hạnh Nhân: “Dẫn em gái ra ngoài chơi, không được bắt nạt em đó biết chưa?”

Hạnh Nhân trợ mắt: “Con là loại người đó sao?”

Yến Thanh Ti....

So với bạn cùng tuổi thì nó trưởng thành sớm hơn, được thừa hưởng mọi tính cách của cha mình, lại còn là một đứa rất cao ngạo, lãnh đạm, Yến Thanh Ti cảm thấy chính cô cũng không thể quản nổi thằng con nhà mình

Lúc hai bà mẹ đang nói chuyện ở phòng khách, Hạnh Nhân nắm tay Tiểu Cửu chậm chạp đi ra ngoài.

Tiểu Cửu nhìn về phía xích đu.

Hạnh Nhân hỏi: “Muốn ngồi xích đu à?”

Tiểu Cửu gật gật đầu, ánh mắt to tròn nhìn nó, thanh âm ngọng ngịu: “Anh giúp em đi.”

Một lát sau, Hạnh Nhân đi tới đằng sau chiếc xích đu: “Còn không tới đây?”

“Cảm ơn anh.” Tiểu Cửu reo vang một tiếng, chạy tới.

Hạnh Nhân ngoắc ngoắc gọi lái xe bế Tiểu Cửu ngồi lên xích đu, sau đó xua xua tay: “Chú đi đi.”

Lái xe gãi gãi mũi, chẳng lẽ hắn không cần chờ, chờ hai đứa này chơi xong lại bế cô nhóc kia xuống à?

Hạnh Nhân đứng ở đằng sau đẩy đẩy, nó còn bé nên sức cũng chưa nhiều, không thể đẩy xích đu lên cao được.

Chơi trên xích đu một hồi, Tiểu Cửu muốn xuống.

Nũng nịu gọi: “Anh, em muốn xuống.”

Hạnh Nhân đi tới trước mặt con bé: “Nhảy xuống, anh đỡ em.”

Tiểu Cửu cắn cắn môi: “Anh… cao quá, em sợ.”

Hạnh Nhân vươn tay: “Anh có thể tiếp được em, nếu em không xuống được thì cứ đợi ở đây đi.”

Tiểu Cửu tội nghiệp nhìn nó: “Vậy… Anh nhất định phải đón được em nha.”

“Nhanh chút đi, đừng chần chừ.”

Tiểu Cửu bĩu bĩu môi, sau đó từ trên xích đu nhảy xuống.

Kỳ thực, xích đu không cao lắm, nhưng với chiều cao của Tiểu Cửu thì vẫn có thể coi là rất cao.

Khi Tiểu Cửu vừa nhảy xuống, Hạnh Nhân vươn tay ra đón, nhưng có vẻ nó đã đánh giá mình cao năng lực của bản thân, nó vẫn còn là một thằng nhãi con, sao có thể ôm nổi một con nhóc khác chứ?

Vì thế, Tiểu Cửu vừa đụng tới người Hạnh Nhân thì cả hai liền ngã ra.

Tiểu Cửu bị ngã đau quá khóc òa lên, Hạnh Nhân ảo não, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên, chắc là nó đang thẹn, nói muốn ôm người ta, kết quả… lại không ôm được.

Hạnh Nhân chìa tay ra: “Đưa tay cho anh, anh kéo em dậy, đừng khóc nữa.”

Tiểu Cửu ngồi dưới đất, khóc: “Em không thèm, tại anh đấy…”

Hạnh Nhân vênh mặt, vẻ mặt cao ngạo rất đáng ăn đòn, nói: “Hừ, mẹ anh đã nói rồi, em nhất định sẽ trở thành vợ của anh, dù thế nào em cũng không được từ chối.”

Yến Thanh Ti…

Cô và Quý Miên Miên cùng ra ngoài tìm hai đứa con, kết quả liền nghe được câu này của Hạnh Nhân.

Trong lúc nhất thời, bà mẹ Yến Thanh Ti quả thực không dám nhìn vào đôi mắt đầy kinh ngạc của Quý Miên Miên

Khụ khụ… Yến Thanh Ti ho khan hai tiếng, cô nên giải thích chuyện này thế nào đây?

“Chuyện là… chị thích Tiểu Cửu nên mới nói với Hạnh Nhân là sau này có muốn cưới Tiểu Cửu làm vợ không, không ngờ… nó lại thật sự…”

Nói xong, Yến Thanh Ti cảm thấy có chút không đúng, hình như cô chưa từng nói sau này Tiểu Cửu nhất định sẽ làm vợ của Hạnh Nhân, cô chỉ hỏi nó là có muốn cưới Tiểu Cửu hay không thôi mà.

Yến Thanh Ti ngẩng đầu nhìn cái mặt vênh váo của thằng con.

Không phải Hạnh Nhân đã coi trọng con gái nhà người ta luôn rồi đấy chứ?

Quý Miên Miên đối với mấy lời của trẻ con cũng chẳng để ý lắm, lời của trẻ con thường không cố kị mà, hơn nữa cô cũng cảm thấy, sau này bọn nó lớn rồi, nếu thật sự coi trọng nhau thì đây cũng là chuyện tốt mà.

Ở Nhạc gia hai ngày, đưa Tiểu Cừu đi xem Yến Thanh Ti nhận giải trong lễ trao giải xong, ngay ngày hôm sau Mộ Dung Miên liền khẩn cấp chạy tới đón người.

Lúc Mộ Dung Miên ôm Tiểu Cừu đi, Hạnh Nhân banh khuôn mặt nhỏ nhắn ra mà nhìn, một câu chào tạm biệt cũng không nói.

Nó nhìn Tiểu Cửu lên xe rời đi, rất nhanh mất hút, trong mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ rồi quay đầu đi vào trong nhà.

Yến Thanh Ti sớm nhìn ra nó có vấn đề, véo véo cái mặt nhỏ nhắn của nó, nói: “Thằng nhóc thối này, con không biểu hiện cho tốt thì sau này ba mẹ vợ sẽ không thích con đâu. Bọn họ mà không thích con thì con cũng đừng hòng mà lấy được vợ. Tiểu Cửu còn nhỏ xinh đẹp đáng yêu như thế, không biết có bao nhiêu thằng bé thích nó đâu nhé.”

Hạnh Nhân: “Xí…”

“Đừng có tỏ vẻ kiêu căng nữa đi, một thằng bé như con sẽ không làm cho mấy cô bé vui vẻ được đâu.”

“Hừ…”

Yến Thanh Ti dí tay lên trán nó: “Còn muốn hừ nữa, mẹ nói gì con đã nhớ kỹ chưa?”

Hạnh Nhân dừng lại, khoanh tay như người lớn, nói: “Con không tin em ấy gặp con rồi còn có thể thích một thằng nhóc nào khác.”

Yến Thanh Ti sửng sốt, Nhạc Thính Phong ở bên cạnh cười to thành tiếng: “Rất đúng, rất đúng, không hổ là con trai ba, phải khí phách thế này mới đúng chứ.”

Yến Thanh Ti lấy lại tinh thần, nhìn thằng con mới chỉ có bốn tuổi của mình, đột nhiên rất muốn nhìn thấy bộ dáng sau này của nó.

Chuyện của mỗi người họ vẫn tiếp tục, nhưng chương mới về cuộc đời của bọn trẻ cũng lặng lẽ mở ra.

Qua mười năm sau, thế hệ bọn họ sẽ dần lui lại phía sau, mà những đứa con của họ sẽ lớn lên, sẽ trở thành nhân vật chính trong một câu chuyện mới.

Yến Thanh Ti cúi người, ngồi xổm xuống trước mặt Hạnh Nhân.

“Nhóc con, nhớ kỹ những lời con nói hôm nay, sau này nhất định phải cưới Tiểu Cửu về đấy.”

Hạnh Nhân: “Biết rồi, còn phải chờ mẹ nói sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro