lần trước em bảo em thích tôi đúng không, tôi chấp nhận lời tỏ tình của em
Từ chương 778-779
Buổi tối chuẩn bị xong, Giang Lai chở Nhạc Thính Phong với Yến Thanh Ti, Khúc Kính chở Nhạc phu nhân và Quý Miên Miên.
Hôm nay Quý Miên Miên mặc một chiếc váy ren màu đen, cổ chữ V, đeo một chiếc vòng cổ, sau khi trang điểm vào nhìn như biến thành một người khác, dáng vẻ hoạt bát đáng yêu lại mang thêm chút quyến rũ.
Khúc Kính lái xe, liên tục nhìn lén qua gương chiếu hậu, bị Nhạc phu nhân phát hiện, nói: "Tiểu Khúc, lo mà lái xe đi, có nhìn nữa cũng không phải người của cậu đâu, nghĩ cũng đừng nghĩ."
Khúc kính xẹp miệng: "Vậng ạ, thưa Thái hậu nương nương, hạ thần nhìn một chút cũng không được sao?"
Nhạc phu nhân: "Sợ cậu nhìn nhiều thì trong lòng lại ngứa ngáy."
"Sao có thể chứ?"
"Đến bữa tiệc thì tha hồ mà nhìn, tha hồ mà tìm mấy người không đứng đắn kia ý."
Khúc Kính cảm thấy oan uổng, anh cũng chỉ nhìn có vài lần. Gái xinh ai chả muốn nhìn, mà anh còn đã làm cái gì đâu, mặc dù trước kia có mấy người bạn gái nhưng đều là yêu thật lòng, lúc chia tay cũng là vì thật sự hết yêu rồi.
Hai người nói chuyện mà Quý Miên Miên cứ mơ hồ không hiểu bọn họ đang nói cái gì, cái gì mà nhìn hay không nhìn. Nhìn ai? Chẳng lẽ nhìn cô sao?
Đến cửa khách sạn, Yến Thanh Ti mới biết khách sạn này là sản nghiệp của Diệp gia, mà tiệc từ thiện lần này cũng do Diệp gia tài trợ...
Yến Thanh Ti nắm chặt tay, Diệp gia...
Nhạc Thính Phong cầm lấy tay cô: "Còn có anh mà!"
Anh không nói “không cần lo lắng”, cũng không nói “không cần phải sợ”, chỉ mấy chữ đơn giản kia cũng có thể khiến Yến Thanh Ti từ từ bình tĩnh lại.
Lần này, rốt cuộc cũng phải đối mặt với người của Diệp gia rồi!
Nhân viên của khách sạn mở cửa xe ra, Nhạc Thính Phong xuống xe trước, đi vòng qua bên đối diện mở cửa, đỡ tay Yến Thanh Ti dìu cô xuống xe.
...
Từ chương 788-789
Hạ Lan Phương Niên thấy Giang Lai đang nói chuyện với một cô bé, anh ta do dự một lát rồi chuẩn bị đi qua đó nói với Giang Lai, bảo cậu ta cẩn thận một chút, nhỡ mà có chuyện gì xảy ra thật thì cũng có chuẩn bị trước.
Giang Lai nói với Quý Miên Miên: “Em như thế này có phải tốt hơn bao nhiêu không? Em nhìn xem, trang điểm ăn mặc kiểu này xinh hơn bao nhiêu, em cũng là con gái, nên học trang điểm đi. Mỗi ngày phải trang điểm cho chính mình trở nên xinh đẹp, mua thêm mấy món đồ mà mặc.”
Quý Miên Miên cầm một ly Champane, bĩu môi nói: “Em chỉ làm một trợ lý bé tẹo, làm gì có thời gian mà trang điểm? Hơn nữa em còn phải bảo vệ nữ thần của em mà, mặc váy làm sao tiện bằng mặc quần được? Nếu mà có đánh nhau thật thì váy vóc vướng víu lắm, mặc như thế này anh không cảm thấy em quái lạ à? Em còn cảm thấy ở phía dưới gió nó đang lùa đây này.”
Quý Miên Miên rất ít khi mặc váy. Hôm nay ăn mặc như vậy, cô cảm thấy ngồi cũng không được, đứng cũng không xong, làm thế nào cũng không ổn.
Giang Lai lắc đầu, thật đúng là lãng phí của trời, rõ ràng dáng đẹp thế này, mặt mũi còn đáng yêu, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng sẽ trở thành thủ của đám đàn ông. Nếu như không phải có anh đứng bên cạnh trông chừng thì không biết đã có bao nhiêu gã muốn tiếp cận cô nàng rồi.
Giang Lai quyết định dạy dỗ Quý Miên Miên: “Em nghĩ thế là không được. Em là con gái thì phải có dáng vẻ của một cô gái. Nếu như em yêu đương rồi có bạn trai, em cũng cứ thế này à?”
Quý Miên Miên chớp chớp mắt: “Nhưng mà em đã có bạn trai đâu? Em cũng không chuẩn bị có bạn trai nhá.”
“Thì đang bảo em nghĩ mà, em nghĩ đi, sau này em có bạn trai rồi…”
Quý Miên Miên bật cười ha hả: “Không có khả năng đó, em có phải bị thần kinh đâu mà nghĩ như thế, anh có thể nằm mơ giữa ban ngày rồi đấy.”
Giang Lai thở dài một tiếng, con nhóc này chẳng đáng yêu gì cả.
“Em chỉ nghĩ một tẹo thôi. Thế này đi, bây giờ em cứ giả vờ coi anh như bạn trai em đi, em nghĩ xem em cư xử với anh như thế nào đây?”
Vẻ mặt Quý Miên Miên đầy ghét bỏ: “Thế thì càng không được. Nhìn mặt của anh em càng không thể tưởng tượng ra nổi, bởi vì anh không không đủ đẹp trai…”
Giang Lai muốn hộc máu mồm, có thể nói năng lực làm việc của anh không mạnh, có thể nhân phẩm của anh không tốt, nhưng dám bảo anh không đủ đẹp trai thì anh không thể nhịn được.
“Sao anh lại không đủ đẹp trai cơ chứ? Cả công ty ai mà chẳng bảo trừ Boss ra, anh là người đẹp trai nhất. Em có biết là trong công ty có bao nhiêu người thầm mến anh không?”
Quý Miên Miên lắc đầu: “Em không biết… Chắc là thẩm mĩ của phụ nữ trong công ty các anh có vấn đề!”
Giang Lai lại ói thêm ngụm máu nữa: “Em… còn có thể nói chuyện bình thường được không đây? Có muốn tiền thưởng nữa không hả?”
Đột nhiên một giọng nói vang lên chen vào giữa hai người: “Xin lỗi, quấy rầy một chút.”
Quý Miên Miên và Giang Lai ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Diệp Thiều Quang đứng đó, không biết từ bao giờ, khuôn mặt anh ta tái nhợt như thể đóng băng lại, ánh mắt nhìn Quý Miên Miên chằm chằm như thể đang nhìn kẻ địch. Quý Miên Miên giật cả mình: “Anh…”
Giang Lai ngẩn ra rồi vội vàng nói: “Diệp tiên sinh có chuyện gì sao?”
Diệp Thiều Quang không để ý đến cậu ta, nhìn Quý Miên Miên nói: “Lần trước em bảo em thích tôi đúng không?”
Tròng mắt của Quý Miên Miên suýt chút nữa thì rơi ra ngoài: “Tôi… thích anh?’”
Diệp Thiều Quang: “Tôi chấp nhận lời tỏ tình của em.”
“Tôi…” Quý Miên Miên vừa mới thốt ra được một chữ, Diệp Thiều Quang đã đột nhiên vươn tay ra kéo cô vào trong lòng anh, cúi đầu hôn lên môi cô. Anh chỉ hôn một cái rồi nhanh chóng buông ra, ngẩng đầu nói với Giang Lai vẫn đang đứng ngẩn tò te ra đấy: “Tôi đưa người của tôi đi.”
Còn chưa nói hết câu, Diệp Thiều Quang đã lôi xềnh xệch Quý Miên Miên đi mất.
Một lúc sau Giang Lai mới phản ứng lại được, “Wtf, cái moẹ gì thế này?”
Hạ Lan Phương Niên đứng bên cạnh nhìn, liền bước đến nói: “Giang Lai, tối nay có khả năng sẽ có chuyện xảy ra, cậu theo sát Nhạc Thính Phong và bác Nhạc nhé!”
...
Diệp Thiều Quang kéo Quý Miên Miên đến một góc hẻo lánh của hội trường.
Quý Miên Miên sau khi tỉnh táo lại liền hất tay Diệp Thiều Quang ra: “Này, anh nói cái gì đấy? Ai bảo thích anh, ai nói cơ, anh mộng du đấy à, hay là đầu bị cửa kẹp rồi?”
Diệp Thiều Quang dồn Quý Miên Miên vào góc tường, trong bóng tối u ám, hai mắt anh sáng ngời, anh nói: “Giang Lai có đẹp bằng tôi không?”
Giọng nói của Diệp Thiều Quang có chút lạnh lẽo pha lẫn đáng sợ.
“Không…” Quý Miên Miên không phải là đứa trẻ biết nói dối, vẻ bề ngoài của Giang Lai thực sự không thể bằng được Diệp Thiều Quang.
“Vậy em thử coi tôi thành bạn trai tương lai của em, thử làm nũng với tôi xem nào?”
“Anh á? Ha ha… anh đừng có đùa nữa. Tôi thấy anh nhiều nhất sẽ nghĩ đến việc lăn lên giường với anh. Bạn trai… cái này… chậc… cái này… anh không được đâu…” Quý Miên Miên cười gượng. Bao lâu rồi cô không gặp Diệp Thiều Quang, cũng sắp sửa quên anh ta đến nơi rồi. Kết quả anh ta đột nhiên chui ở đâu ra, thế này đúng là khiến cho người ta trở tay không kịp.
Không sai, vẻ bên ngoài của anh ta rất tốt, nhưng dù anh ta có đẹp đến mấy cũng không phải là nữ thần của cô.
Miễn cưỡng ngủ một hai lần còn được, bạn trai à? Thôi đi!
Diệp Thiều Quang: “Đúng thế, em đã ngủ với tôi hai lần rồi. Nếu đã ngủ rồi, không bằng cứ ngủ tiếp đi, tôi cho em ngủ tôi cả đời đấy, hoặc là mỗi ngày chung giường với tôi cũng được.”
Mãi sau, từ trong góc mới vang lên tiếng của Quý Miên Miên: “Này, anh tưởng tôi là đồ ngu chắc, thế thì có gì khác nhau đâu?”
“Đương nhiên là khác nhau rồi…”
“Sao tôi không nhìn ra nó có cái gì khác nhau?”
“Em thử một lần là biết chứ gì?”
...
Từ chương 803-813
Nếu người bà ta mang tới là giả mạo, thì chẳng phải sẽ bị người ta cho rằng có tâm địa bất chính, chả trách người có tính khí tốt như Nhạc phu nhân cũng phải một nổi giận.
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, bà ta vẫn luôn cho rằng Nhạc phu nhân là người không có đầu óc gì, mặc dù gần đây có thay đổi, nhưng chỉ là do bị Yến Thanh Ti ảnh hưởng... Đến bây giờ bà ta mới biết, Nhạc phu nhân không phải không có đầu óc mà là không muốn dùng đầu óc đi hại người thôi.
Hạ Lan phu nhân run rẩy nói: "Bà… bà... Tô Ngưng Mi, tôi không ngờ bà lại vô sỉ đến trình độ này, ngay cả chồng mình cũng không nhận? Nhạc Bằng Trình, bà ta nói ông là giả, chẳng lẽ ông không nói gì sao?"
Hạ Lan phu nhân bị Nhạc phu nhân ép điên rồi, dù ván bài lần trước bị thua sạch quần áo thì cũng không chật vật như lần này.
Nhạc Bằng Trình vội vàng nói: "Ngưng Mi, anh là thật, anh là Nhạc Bằng Trình, thật là anh đây mà... Em nhìn rõ xem, anh chính là Nhạc Bằng Trình mà..."
Nhạc Bằng Trình muốn xông đến, nhưng chưa kịp tới gần đã bị Quý Miên Miên đạp một phát bay ra ngoài.
Một phát đạp này của Quý Miên Miên không hề khách sáo, dùng hết sức mà đạp, chỉ một phát đã đem ông ta đạp bay, trùng hợp ngã lăn quay trước mặt Diệp Thiều Quang.
Diệp Thiều Quang lui về phía sau sờ mũi một cái, nhìn một phát đạp này của Quý Miên Miên thì chỉ cảm thấy bình thường Quý Miên Miên đối với anh vẫn còn khách khí chán!
...
Trên thế giới này, người thật sự có can đảm, có khả năng cắt một đường ở cổ tay mình ít vô cùng, cái này cũng cần tới dũng khí, mà tuyệt đại đa số mọi người đều không có cái dũng khí này.
Hạ Lan Minh Đức nhìn thấy máu ồ ồ chảy ra từ cổ tay Hạ Lan Tú Sắc, sắc mặt cô ta ảm đạm dần, cả người lảo đảo muốn ngã, yếu ớt gọi hai tiếng "ba, ba", cuối cùng ngã xuống.
Dù sao đây cũng là con gái ông ta, dẫu sao cũng đã yêu thương nhiều năm như vậy.
Hạ Lan Tú Sắc cử động, cổ tay cô ta vẫn đang chảy máu, thành công kéo lại sự yêu thương của Hạ Lan Minh Đức, ông ta hô to: "Con... con, Tú Tú... Mau, mau gọi xe cấp cứu..."
Ở trong đám đông đang hỗn loạn, vang lên một thanh âm trong trẻo lạnh lùng: "Nếu muốn chết thật thì cắt cổ nha, cắt cổ tay làm gì, cô cắt tay trước mặt nhiều người như vậy còn thiếu nước hô lên, tôi sắp chết, mau tới cứu tôi..."
Lời vừa dứt, bỗng không trung vang lên một tiếng "Keng", một cây đao rơi trước mặt Hạ Lan Tú Sắc.
Nhạc Thính Phong nhìn sang đã thấy Diệp Thiều Quang thu tay về, một chân vẫn còn đạp Nhạc Bằng Trình, khiến ông ta không thể mở miệng, cũng không thể chạy trốn.
Mà cả người Hạ Lan Tú Sắc thì khẽ run lên một cái, ánh mắt nhắm càng chặt hơn.
Yến Thanh Ti cười nhạt, giả vờ hôn mê còn chưa đạt nha.
Hạ Lan Minh Đức nắm chặt nắm tay: "Diệp Thiều Quang, tôi chưa bao giờ kết oán với Diệp gia, con gái tôi đã như vậy, cậu còn muốn thế nào? Nó mới chỉ là một cô bé, chả lẽ cậu muốn nó chết trước mặt cậu thì cậu mới vừa lòng? Phải không?"
Diệp Thiều Quang châm chọc: "Trước hết cứ làm một lần giám định ADN xem có phải con gái ông không đã."
Hạ Lan Minh Đức cắn răng, hôm nay mặt mũi ông ta đã mất sạch. Mặc dù trong lòng ông ta cũng có hoài nghi đây có phải con gái ông ta hay không, nhưng... bất kể thế nào, ông cũng không thể tận mắt nhìn thấy đứa bé ông nuôi mười mấy năm chết tại đây.
Cho dù thật sự không phải con gái ông đi chăng nữa, muốn xử lý bọn họ cũng phải làm giám định ADN xong đã
...
Xe cảnh sát vừa mới đi khỏi, xe cứu thương liền đến đưa cả hai mẹ con Hạ Lan phu nhân đi. Hạ Lan Minh Đức cũng đi theo, ông ta còn ở lại đây để làm trò cười cho người khác nữa à?
Bữa tiệc từ thiện vốn dĩ náo nhiệt như thế giờ chỉ còn lại một đống hỗn độn.
Nhạc Thính Phong vẫn chưa để những người khác rời khỏi đây, người của anh vẫn chặn ở cửa ra vào của hội trường.
Anh nói: “Chuyện xảy ra ngày hôm nay, từ đầu đến cuối mọi người đều nhìn thấy rất rõ ràng, chắc chắn rằng mọi người cũng biết rõ Hạ Lan phu nhân cấu kết với tình nhân, giả mạo làm cha ruột của tôi, muốn xâm nhập vào nhà chúng tôi…”
“Đúng thế, đúng thế, chúng tôi đều rất rõ ràng. Hạ Lan phu nhân thật chẳng ra gì, sao có thể làm ra những chuyện như thế này được, quá là độc ác. Nhạc phu nhân đánh rất hay….”
Ngay lập tức có người đứng bên cạnh nói theo: “Nhạc phu nhân căn bản là không có đánh bà ta, là do bà tự tìm đường chết thôi.”
Nhạc Thính Phong nhếch môi: “Nếu đã như vậy thì xin mời các vị đưa điện thoại ra, sau khi chúng tôi xác định trong điện thoại không có bất cứ một video hoặc ghi âm nào thì mới có thể để các vị rời khỏi đây. Chuyện này có liên quan đến danh dự và uy tín của nhà họ Nhạc, nếu như bị lộ ra ngoài vậy thì không hay chút nào, phải không?”
Đương nhiên có người không đồng ý, bây giờ đối với mọi người, điện thoại là thứ vật dụng quan trọng nhất trong cuộc sống, trong đó ẩn chứa rất nhiều bí mật, rất nhiều cặp vợ chồng có điện thoại gọi đến đều không thể nghe trước mặt nhau, phải chạy ra chỗ khác mới được, sao có thể để người khác tra xét điện thoại của mình?
“Cái này… cái này… Nhạc thiếu, làm như vậy không hay lắm đâu, tự chúng tôi sẽ xoá hết những gì đã quay được là được rồi mà?”
“Xin lỗi, bây giờ ngay cả gia đình của bạn thân còn không thể tin tưởng huống chi là người khác?” Thái độ của Nhạc Thính Phong cực kì cương quyết.
“Nhạc thiếu, dù sao anh cũng không phải là cảnh sát, anh không có quyền tra xét chúng tôi, anh làm thế này là xâm phạm đời sống riêng tư của chúng tôi.”
“Không sao, những người không đồng ý người của tôi tra xét có thể đợi, đợi đến khi nào mọi người đồng ý thì mới được phép đi khỏi nơi này. Tôi xin phép được đi trước, hôm nay mẹ tôi đã chịu tổn thương nặng nề đến như thế, tôi phải đưa bà về nhà nghỉ ngơi.”
Những gì Nhạc Thính Phong nói cực kì rõ ràng, không cho kiểm tra cũng được thôi, vậy thì cứ đợi ở đây đi, không chịu hợp tác thì đừng hòng ra khỏi đây.
Nhạc phu nhân lập tức ôm ngực, “ôi” một tiếng, nói: “Thanh Ti, bác đau đầu, đau ngực quá, đến đây đỡ bác đi con.”
Yến Thanh Ti vội vàng chìa tay ra đỡ lấy Nhạc phu nhân.
Có người hét lên: “Nhạc Thính Phong, anh đừng có tưởng nhà họ Nhạc các người thế lực lớn là có thể một tay che trời, anh làm như thế là phạm pháp, tôi muốn kiện anh…”
Nhạc Thính Phong cười thản nhiên, nói: “Vậy khi nào các người ra khỏi đây rồi hẵng nói, tôi đang chờ đấy.”
Một câu thôi cũng đủ khiến mọi người ở đây đều im bặt.
Ánh mắt của bọn họ nhìn chằm chằm vào Nhạc Thính Phong, nhìn anh đưa Nhạc phu nhân và Yến Thanh Ti rời khỏi nơi này mà không thể làm được gì, họ muốn đi nhưng tất cả cửa ra vào đều bị chặn hết cả rồi.
Có một người đàn ông trung niên tính tình không được tốt, hét lên: “Thật quá ngông cuồng, không coi ai ra gì… Chẳng lẽ cả cái Lạc Thành này đều của nhà họ Nhạc chắc? Tôi đang muốn xem, xem ai có thể cản tôi ra khỏi đây đấy?”
Ông ta hùng hổ bước ra ngoài, kết quả chưa đến một lúc thì đã tiu nghỉu quay vào, dù cho người khác có hỏi cái gì ông ta cũng không trả lời, chỉ trực tiếp rút điện thoại ra, tự mình mở khoá quăng cho người kiểm tra.
Ánh mắt Diệp Thiều Quang vẫn bám theo hình ảnh Quý Miên Miên rời khỏi đây, khẽ cắn răng, cái gã Nhạc Thính Phong này, anh giúp anh ta thế mà anh ta không chịu mở cửa sau cho anh.
Khó khăn lắm mới tóm được Quý Miên Miên, bây giờ lại để cô chuồn mất.
Diệp Thiều Quang quăng cả cái điện thoại cho Giang Lai. “Chiếc điện thoại này tôi không cần nữa, để tôi đi.”
Giang Lai nhớ đến cái cảnh anh ta kéo Quý Miên Miên đi: “Cái này, Diệp tiên sinh không hay lắm đâu, chúng tôi cũng không phải là người tham tiền.”
“Tôi cầu xin anh đấy, được chưa?” Mặt mũi Diệp Thiều Quang trở nên dữ tợn.
Giang Lai vuốt vuốt sống mũi: “Vậy… được rồi, anh… đi trước đi, nhưng… chắc là... không đuổi kịp đâu…”
“Cậu nói cái gì cơ?”
“Không có gì, đi thong thả nha!” Giang Lai cười ha ha.
Diệp Thiều Quang sải chân bước vội, phi như bay ra ngoài, may mà vận may của của anh cũng không tệ đến như vậy, đúng lúc nhìn thấy Quý Miên Miên khom người lên xe.
Diệp Thiều Quang ngay lập tức chạy đến đó, tốc độ còn vượt qua cả vận động viên chạy nước rút một trăm mét, nhanh chóng lôi Quý Miên Miên đã bước một chân vào trong xe xuống dưới.
Quý Miên Miên bị kéo cho một phát cả người suýt ngã ngửa ra đằng sau, nhưng may được người đứng đằng sau đỡ lấy. Cô nhìn thấy gương mặt xinh đẹp, kinh diễm đó của Diệp Thiều Quang liền quát lên: “Diệp Thiều Quang, anh muốn làm cái gì?”
“Em nói xem tôi có thể làm cái gì đây? Hôm nay tôi đã bắt được em, em cảm thấy tôi còn có thể để em dễ dàng trốn thoát được hay sao?”
Diệp Thiều Quang khiêng Quý Miên Miên lên vai rồi nói với tài xế: “Bảo với Yến Thanh Ti là tôi đưa người của cô ta đi trước.”
Quý Miên Miên hét lên: “Cái tên khốn khiếp Diệp Thiều Quang này, anh để bà đây xuống ngay không thì bảo? Có bản lĩnh thì chúng ta đánh một trận, xem xem tôi có thể giết chết được anh hay không…?”
“Có thể, chốc nữa lên giường rồi em muốn giết tôi bao nhiêu lần cũng được.”
Diệp Thiều Quang bước nhanh như bay, Yến Thanh Ti ở phía sau nhìn thấy anh ta vác Quý Miên Miên chạy mất, nhảy xuống xe muốn đuổi theo nhưng đã không kịp nữa rồi.
Yến Thanh Ti tức đến nghiến răng: “Cái tên Diệp Thiều Quang này, nhất định phải động đến người của em đấy à?”
Nhạc Thính Phong nói: “Hắn ta không có ác ý với Quý Miên Miên…”
Yến Thanh Ti gật đầu: “Em biết là không có, nếu như có thì em đã sớm đập chết hắn rồi.”
“Đi thôi, lên xe cái đã, chốc nữa anh sẽ cho người điều tra hành tung của Diệp Thiều Quang.”
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro