trời mau sáng quá, tiễn ông về tây thiên
Từ chương 1888-1900
Cho nên, bà lao tới chỗ Phu nhân Jones, nhưng... rốt cuộc vẫn là đánh giá thấp lòng dạ độc ác của đối phương.
Tay Mộ Dung Miên đang túm phía sau Mộ Dung phu nhân đột nhiên buông ra, mặc cho bà co quắp ngồi dưới đất cũng không quản, xoay người đi tới trước mặt Phu nhân Jones còn đang run rẩy sùi bọt mép.
Lúc này, bà ta gãi đến mức làm cho phần da lộ ở bên ngoài đã mơ hồ nhìn thấy máu thịt, cả người gần như không còn ý thức.
Bà ta gục trên mặt đất, liên tục dùng đầu đập xuống mặt đất.
Người lần đầu tiên dính ma túy, nếu như không thể sống qua thì sẽ có thể cứ như vậy mà chết.
Nhất là phu nhân Jones lại còn chuẩn bị cái loại một lần thành nghiện này, ma túy kiểu mới cả đời cai cũng không xong, đoán chừng nỗi thống khổ khi bị hành hạ trong đó chỉ có chính bà ta mới có thể biết.
Mộ Dung Miên lạnh lùng nhìn, túm lấy y phục phu nhân Jones lên, sau đó đem bà ta ném vào trong hòm kính mà mới vừa rồi Mộ Dung phu nhân đã phải nằm qua.
Bà ta vừa nằm xuống, rắn rết liền lập tức bò lên trên người, nhất là trên người bà ta mùi máu tươi rất nồng. Trên cánh tay, miệng vết thương trên cổ không ngừng chảy máu, rất nhanh, trùng độc đã bò đầy trên vết thương.
Phu nhân Jones lăn lộn ở bên trong, co quắp, kêu rên, đối với bà ta mà nói, cái gọi là hạ đẳng đại khái chính là như vậy.
Bà ta một lòng muốn cướp lấy Mộ Dung gia, một lòng hành hạ Mộ Dung phu nhân, muốn cho Mộ Dung Miên sống không bằng chết.
Thế nhưng, những thứ này bà ta đã chuẩn bị cho bọn họ, hôm nay toàn bộ đều rơi xuống trên người của bà ta.
Mộ Dung phu nhân nói với anh: "Đi, con đi nhanh đi..."
Mộ Dung Miên vẫn không nhúc nhích, kiểm tra một lần dưới mặt đất của căn phòng, đem toàn bộ đồ trong túi của phu nhân Jones đổ ra, nhưng cũng không tìm được thứ anh muốn tìm, anh hỏi: "Thuốc ở đâu?"
Mộ Dung phu nhân hô hấp càng ngày càng dồn dập, đôi môi đã bắt đầu phát tím, bà lắc đầu: "Mẹ không sao, căn bản mẹ cũng không có trúng độc, bà ta chỉ muốn... lừa gạt ngươi."
Mộ Dung Miên liếc mắt nhìn phu nhân Jones không còn ý thức, nheo mắt lại, đi tới, một tay túm lấy bà ta nhấc lên, một tay lật tìm những chỗ có thể giấu đồ vật trên người bà ta nhưng vẫn không thu hoạch được gì, anh chán ghét vứt bà ta trở lại
Anh nhìn hai tay của mình một chút, không được phép ghét bỏ.
Mộ Dung Miên thô lỗ túm Mộ Dung phu nhân: "Đi bệnh viện đi."
Nếu tìm không được thuốc giải, vậy cũng chỉ có thể mau chóng đi bệnh viện, anh có thể cứu bà liền cứu, cứu không được, đó chính là mệnh của bà.
Anh cũng đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, nếu như bà vẫn chết, đó chính là mệnh của bà không được sống.
Mộ Dung phu nhân lắc đầu, bà thở dốc nói: "Ran... Randy, con có thể tới mẹ đã rất vui mừng rồi, con đi mau, không cần phải để ý đến mẹ, nếu con không đi sẽ không còn kịp nữa..."
Mộ Dung Miên lạnh lùng nói: "Bà có thể câm miệng hay không, bớt nói."
"Cầu xin con, con đi nhanh đi, Randy..."
Mộ Dung Miên không để ý tới bà, một tay kéo bà, một tay ôm lấy hũ tro cốt trên mặt đất muốn đi lên trên.
Thế nhưng chưa đi được mấy bước, anh lại từ từ lui xuống.
Họng súng đen ngòm đang ở cách chỗ của anh không tới hai thước, anh đi lui xuống, họng súng kia cũng đi xuống dưới.
Mộ Dung Miên một lần nữa lui về lại chỗ cũ, anh chậm rãi để Mộ Dung phu nhân xuống.
Mộ Dung phu nhân nhìn người phía trước đang xuống, phiền muộn không dứt, nếu như không phải là bà nhất thời bị kích động, hôm nay anh cũng không phải rơi vào hiểm cảnh như vậy, đều là bà sai.
Mộ Dung Miên ánh mắt ngó chừng bốn người từ phía trên đi xuống, người đàn ông trung niên đứng ở chính giữa, mặc âu phục thủ công rất hợp, đeo cà vạt, vóc người hơi mập, nếu đi ở trên đường phố chắc hẳn sẽ rất giống như một quý ông khoe khoang.
Ba người bên cạnh hắn, trong tay mỗi người đều cầm súng, họng súng toàn bộ đều nhắm vào anh.
Trong đó hai người đàn ông cầm súng đứng ở phía sau, mang một cái bao vải, tựa hồ ở trong túi chính là người.
Người đàn ông trung niên dang rộng tay ra, bộ dạng thật lòng xin lỗi, nói: "Xin lỗi, tôi thấy ngày hôm nay, các người có là ai cũng không thể đi được."
Mộ Dung Miên quét qua từng người bọn họ, ánh mắt dừng lại nhìn trên bao vải kia hai giây đồng hồ.
Tầm mắt của anh cuối cùng vẫn là dừng ở trên mặt người đàn ông trung niên cầm đầu, nói: "Ông Brown."
Người đàn đông trung niên cười nói: "Phu nhân tôi nói không sai, cậu quả thật là một thanh niên rất thông minh, xem ra, chuyện chúng ta sắp sửa nói đến sẽ rất thú vị."
Hắn chính là chồng của phu nhân Jones, ông Brown, một tên ngụy quân tử luôn ra vẻ đạo mạo, một tên chính khách hám lợi đen lòng, một lão già không chừa thủ đoạn nào.
Mộ Dung Miên châm biếm, nói chuyện vui vẻ? Còn không phải là một cuộc chiến ngươi chết tôi sống sao?
"Nói như thế nào để khiến cho tôi biết điều một chút, chắp tay đem toàn bộ gia sản chuyển nhượng, hay là nói việc ông báo thù cho vợ mình như thế nào?"
Anh dừng lại một chút, châm chọc nói: "Không đúng, thấy ông thế này, đoán chừng sẽ không báo thù cho vợ của mình đâu.”
Ông Brown cười vô cùng trí thức, nói: "Tôi có một bằng hữu rất có học thức đã nói với tôi rằng đàn bà chính là lá trên cây cây, năm nay rơi xuống, sang năm còn có thể mọc mới ra, cũng như dùng lời ở quốc gia các người mà nói, đàn bà chính là quần áo, nếu như đã mặc bẩn thì vứt bỏ đi mua cái mới dùng, không cần thiết phải giặt lại một lần nữa."
Mộ Dung Miên thật muốn dùng dao cắt cái khuôn mặt giả cười kia nát vụn, anh cũng không nói gì, đàn bà chính là một món đồ vật, sống chết không cần để ở trong lòng.
"Xem ra ông đang rất muốn cùng tôi nói chuyện thứ nhất." Trong lòng Mộ Dung Miên rất bình tĩnh, chỉ là anh cảm thấy thời gian dường như không còn sớm, cần phải trở về, nếu không khi Miên Miên tỉnh lại phát hiện anh không có ở đấy sẽ lại lo lắng.
Mộ Dung Miên vừa liếc mắt nhìn Mộ Dung phu nhân ngã trên mặt đất, ánh mắt đã mơ màng.
Trong lòng thở dài một tiếng, nếu như bà nhanh chóng chết đi thì cũng tốt, thế nhưng hết lần này tới lần khác đều như vậy, khiến cho anh không tránh được có chút do dự.
Brown khoát khoát tay, nói: "Không không không, tôi là chính khách, tôi không phải là thương nhân, đối với tôi mà nói, tiền cũng không trọng yếu, quan trọng là... làm thế nào dùng tiền để giúp tôi đạt được chức vị như tôi muốn, tôi không phải là bà ta, cho nên hai người chúng ta lúc này có thể đàm phán hữu nghị."
"Bảo tôi giúp đỡ ông sao?"
"Không sai, trợ giúp tôi thắng được tổng tuyển cử, chúng tôi có thể hỗ trợ để đôi bên cùng có lợi, chờ cậu giúp tôi thắng được tổng tuyển cử, tôi sẽ có thể giúp cậu kiếm nhiều tiền hơn, tôi dùng quyền lực trong tay giúp cậu khai thác rộng rãi thị trường mua bán, tôi có thể cung cấp cho cậu rất nhiều lợi ích, cậu cảm thấy như thế nào?"
Mộ Dung Miên thản nhiên nói: "Nghe có vẻ cũng không tệ."
"Nhìn xem, tôi đã nói chúng ta nói chuyện sẽ rất thú vị mà, chỉ cần cậu đáp ứng ký hiệp nghị này, tôi lập tức có thể để cậu mang theo mẹ của cậu rời đi. Tôi không phải là người đàn bà ngu xuẩn kia, đối với tôi mà nói, cậu rốt cuộc là ai cũng không quan trọng." Brown nở nụ cười, thoạt nhìn có chút hòa khí.
"Không tệ, vậy trên tay ông có thuốc giải độc không?"
Ông Brown nhún nhún vai: "Xin lỗi, cái này tôi cũng không có, chuyện này là tự bà ta làm, tôi cũng không biết."
"Vậy ông có mặt mũi nào nói chuyện cùng tôi đây?" Mộ Dung Miên miễn mở mắt ra, trong đôi mắt giễu cợt giống như dao găm bay qua.
"Cậu sống còn có thể mang thi thể bà ấy đi, chẳng lẽ như vậy không đã là tôi khoan dung cho cậu rồi sao?" Brown tiên sinh nhìn Mộ Dung Miên, nói ra lời vô sỉ như lẽ đương nhiên vậy.
Mộ Dung Miên cười, "Cuối cùng tôi cũng đã biết, hai người các ông... tại sao lại là một đôi rồi, bộ dạng không biết xấu hổ thật giống nhau như đúc."
Không phải là người một nhà không vào chung một cửa, diện mạo phu nhân Jones cùng chồng bà ta thật sự giống nhau vô cùng, đến mẹ của anh cũng không nhận ra.
Brown cũng không tức giận, hỏi: "Vậy cuộc đàm phán này coi như tan vỡ sao?"
"Ông cảm thấy thế nào, có thể nói là thành công sao?"
Brown ra vẻ bộ dáng thất vọng: "Vậy thì thật làm cho người ta tiếc nuối, vốn tưởng rằng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ a."
Mộ Dung Miên cười lạnh: "Trời đã sáng, ông lại vẫn đang nằm mơ, người như ông mà còn muốn làm Thủ tướng, lời nói này thật sự kinh hãi nhất thế kỷ."
Người đã như thế còn tham gia tổng tuyển cử, ha ha, nếu như hắn ta mà được chọn thì mọi người trong quốc gia này đúng thật là lọt vào trong Địa ngục.
Ông Brown bỗng nhiên vỗ tay một cái: "A, thiếu chút nữa quên mất, người có tuổi rồi thật là hay quên." Hắn hướng về phía người sau, vẫy tay lại, hai người kia đem cái túi trong tay để xuống, cởi bỏ để lộ ra người ở bên trong.
Sắc mặt Mộ Dung Miên vốn rất bình tĩnh vậy mà trong nháy mắt trở nên cực kỳ khác biệt, thân thể lười biếng đột nhiên căng thẳng.
Ánh mắt của anh gắt gao nhìn chằm chằm người nằm trên đất, hai cái tay không tự chủ nắm chặt lại.
Ông Brown bí mật nói nhỏ: "Nghe nói đây là vợ của cậu?"
Hắn thở dài một tiếng: "Thật là một cô bé gái phương Đông xinh đẹp, cậu không biết thật ra tôi vẫn vô cùng si mê các người đẹp phương Đông, đây mới đúng là con cưng của Thượng Đế..."
Ông Brown quay đầu, khuôn mặt dữ tợn hỏi Mộ Dung Miên: "Hiện tại chúng ta có thể nói chuyện không?"
"Nếu như ông muốn cùng tôi nói chuyện ông muốn chết như thế nào, tôi có thể cùng ông nói chuyện." Thanh âm Mộ Dung Miên phảng phất như phát ra từ khe đá, anh thật hối hận đã không thu dọn toàn bộ gia đình này sớm hơn một chút.
Mộ Dung Miên cố ý không quan tâm đến sinh tử của Mộ Dung phu nhân, anh cố ý coi thường tro cốt bị hủy, nhưng anh quyết không thể nhìn Quý Miên Miên chịu nửa điểm thương tổn.
Ông Brown cười to, nói: "Người trẻ tuổi, cậu tốt nhất đừng nên cùng tôi chơi tâm kế, cậu chơi đùa cũng không thể bằng tôi chơi đâu, cô bé này là người cậu để ý nhất, chỉ cần cậu đáp ứng điều kiện của tôi, tôi bảo đảm sẽ tha cho vợ chồng hai đoàn tụ, nhưng điều kiện tiên quyết là cậu phải nghe tôi, biết điều một chút."
"Hiện tại, cho dù tôi có đáp ứng, ông cũng sẽ không lập tức thả cô ấy."
Ông Brown bất đắc dĩ nói: "Cái này… cậu đúng là hiểu rõ, cuối cùng tôi cũng phải nắm một lá bài ở trong tay chứ, nếu không sau khi cậu mang theo cô ta rời đi, chẳng phải là sẽ xoay đầu lại để đối phó tôi sao. Tôi cũng chỉ muốn giữ cho mình một lá bài để bảo vệ tính mạng a, nhưng cậu yên tâm, đúng giờ quy định tôi sẽ cho các người gặp mặt, tôi có thể chiếu cố cô ta rất tốt."
"Nếu như tôi không đồng?"
Brown dang tay ra: "Vậy thì thật ngại, cô vợ này của cậu xinh đẹp như thế mà lại không được hưởng qua tư vị của nam nhân châu Âu sao, tôi và bọn chúng có thể biểu diễn cho cậu xem."
Mộ Dung Miên tay nắm chặt hết sức, "Ông hẳn cũng chưa hưởng qua mùi vị của đàn ông châu Âu nhỉ, không bằng các người biểu diễn cho tôi xem, tôi cảm thấy hứng thú với cái này hơn."
Brown lắc đầu nói: "Cậu tốt nhất không nên chọc giận tôi, chọc giận tôi đối với cậu mà nói không có nửa điểm tốt. Xem ra, không để cho cậu nếm một chút thì chắc là cậu không biết chịu thua, hai người các ngươi... hầu hạ vị tiểu thư xinh đẹp này thật tốt."
Hai người kia nhất thời lộ ra điệu cười bỉ ổi, Mộ Dung Miên hận không thể làm cho bọn họ chết đi, anh có liều mạng cũng sẽ không để cho bọn họ động đến Quý Miên Miên.
Nhưng anh vừa định hành động, đột nhiên nhìn thấy Quý Miên Miên đang hôn mê bất tỉnh vậy mà thật nhanh hướng về phía anh nháy mắt một cái.
Mộ Dung Miên sửng sốt, mới vừa rồi một màn nháy mắt kia nhanh đến mức chỉ trong chớp mắt, anh chăm chú nhìn lại, hai mắt Quý Miên Miên nhắm nghiền, thoạt nhìn như đã đã lâm vào hôn mê sâu.
Dường như khoảnh khắc vừa rồi chẳng qua là Mộ Dung Miên bị hoa mắt chứ không hề có thực.
Mộ Dung Miên âm thầm bấm một cái vào lòng bàn tay của mình, đau.
Trái tim của anh chậm rãi thả xuống, Miên Miên không hôn mê mà đã tỉnh lại, vậy ít nhất tình huống trước mắt đối với bọn họ mà nói cũng không phải là tệ nhất.
Hết thảy còn có thể xoay chuyển.
Hai người ngoại quốc cao to kia cao nâng Quý Miên Miên lên đi về phía ghế salon, Mộ Dung Miên mở miệng: "Chờ một chút…"
Đuôi lông mày của Brown nhướn lên: "Thế nào, muốn cùng tôi nói chuyện sao? Bất cứ lúc nào tôi cũng hoan nghênh."
Ánh mắt Mộ Dung Miên lạnh lùng quét qua hai người ngoại quốc kia, tay bọn họ động vào vợ anh, anh nhất định phải đem bốn tay kia chặt đi.
Anh hỏi: "Tôi rất muốn biết, các người làm sao mà có thể đem vợ của tôi tới đây?"
Brown ha hả cười một tiếng: "Chuyện này hình như cũng không phải là việc gì khó làm."
Mộ Dung Miên nhắc lại: "Tôi muốn biết ngươi làm như thế nào?"
Brown nói: "Mọi người đều yêu tiền, chỉ cần mua được một người giúp việc trong nhà của cậu, để cô ta đi gõ cửa, nói cho vợ cậu biết hiện tại cậu đang gặp nguy hiểm. Tôi cũng không làm cái gì, cô ta liền tự mình chạy ra khỏi nhà, đợi cô ta chạy đến rồi, thế nào thì cũng không do cô ta quyết định nữa."
Mộ Dung Miên siết chặt tay, suy cho cùng cũng không phải là ở trong nước, ở chỗ này cũng thường xuyên bị cản trở, rất nhiều chuyện gặp phải khó khăn.
Thời gian anh tới nơi này quá ngắn, căn bản không có bao nhiêu tinh lực và thời gian để xây dựng thế lực của mình, dẫn đến trong nhà có cạm bẫy như vậy.
Brown cười nói: "Thế nào, chuẩn bị cùng tôi nói chuyện sao?"
Hắn thủy chung vẫn là cười dài, bất kể Mộ Dung Miên nói gì cũng không một chút tức giận.
Người đàn ông cặn bã như vậy Mộ Dung Miên gặp qua không ít, tính cách của bọn họ không hề tồn tại cái gọi là đạo đức, đối với bọn họ mà nói, chỉ có quyền lợi và mục đích.
Mộ Dung Miên chậm rãi nói: "Ông mặc kệ vợ của mình, tôi rất muốn biết, ông đối với con gái của ông ra sao?"
Lúc anh trên đường tới đây đã sai khiến thủ hạ của Mộ Dung phu nhân đi tìm cho được Jessica rồi trói cô ta lại.
Ban đầu, anh hi vọng tới thời điểm mấu chốt, con gái hai người bọn họ có thể làm bia đỡ đạn cho mình.
Chỉ có điều, hiện tại trong lòng Mộ Dung Miên cũng không nắm chắc được bao nhiêu phần, nếu uy hiếp phu nhân Jones có lẽ còn có chút tác dụng, đáng tiếc... Chồng bà ta lại là một khối thép cứng, chiêu này đại khái là không dùng được.
Quả nhiên, Brown đối với việc lần này hồn nhiên không thèm để ý: "Vợ, con gái, chẳng qua chỉ là tảng đá trên người có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, lúc bình thường, mang theo một tảng đá xinh đẹp đúng là rất đáng nhìn, nhưng khi gặp phải sự việc hệ trọng thì những thứ này cũng có thể tiện tay vứt bỏ được."
Mộ Dung Miên cười lạnh: "Xem ra, cho dù con gái của ông chết, đoán chừng cũng không có ai nhặt xác cho cô ta."
Sớm biết Jessica không có nửa điểm tác dụng nào, anh đã không làm chuyện uổng công vô ích.
Ánh mắt Mộ Dung Miên lạnh lùng nhìn phu nhân Jones còn đang quay cuồng giữa hòm kính một chút, bà ta không ngừng gãi, có một số rắn rết cũng bị nàng quăng chết.
Brown cười ha hả, nói: "Người trẻ tuổi, chuyện tình cậu trải qua vẫn còn quá ít. Chờ cậu đến cái tuổi như tôi, cậu sẽ tự phát hiện, những nữ nhân này a, cậu muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cậu cần gì vì một người mà mà lãng phí sức lực, chỉ cần cậu đáp ứng điều kiện của tôi, cậu muốn bao nhiêu mỹ nữ sẽ có bấy nhiêu."
Tay Mộ Dung Miên xoa xoa, liếc mắt nhìn Mộ Dung phu nhân trên mặt đất, xác định bà có còn thở mới chậm rãi nói: "Nhưng tôi chỉ muốn duy nhất người này chứ không muốn người khác, làm sao bây giờ."
Hắn đang hết sức kéo dài thời gian, hắn muốn biết Quý Miên Miên muốn làm cái gì.
Brown vẻ mặt thoải mái, "Cũng có thể, chỉ cần cậu đáp ứng điều kiện của tôi, tôi bảo đảm sẽ không cho người nào động đến cô ta, còn có thể chăm sóc thật tốt. Thật ra thì tôi cũng không muốn làm ác nhân, nếu như chúng ta có thể vui vẻ nói chuyện sẽ tốt hơn."
Mộ Dung Miên nhìn người đàn ông trước mắt đang ra vẻ đạo mạo trang nghiêm, trong mắt hiện lên khinh thường: "Tôi có một tật bệnh, chỉ cần là tôi thích, người nào cũng không được động vào, động vào một chút... Tôi đều muốn lấy mạng hắn."
Mộ Dung Miên thanh âm trong trẻo lạnh lùng, không cao không thấp, có một chút mơ hồ, tựa hồ cũng không chút gì uy hiếp.
Anh cầm một vật cứng ở giấu trong túi áo, nheo mắt lại.
Brown vừa nghe xong, ngửa đầu cười to: "Ha ha ha, người trẻ tuổi, những lời nói kiêu ngạo này... ai cũng có thể nói, thế nhưng... cậu cũng phải nhìn xem cậu bây giờ mình có năng lực đó hay không. Đến hôm nay, tôi sẽ dạy cho cậu biết cái gì là năng lực. Bất luận kẻ nào, chỉ cần là ngăn cản cậu trên con đường đi tới quyền lực, đều có thể giết không chút lưu tình, đây mới là thứ cần thiết cho sự thành công."
Hắn vung tay lên, "Các ngươi đi đi, không cần khách khí, nhớ phải thương yêu cô vợ nhỏ da mịn thịt mềm mại này của hắn cho tốt."
"Rõ."
Hai người kia vội vã đem Quý Miên Miên mang lên trên ghế salon, trên mặt hiện lên điệu cười quỷ quái bỉ ổi.
Tay Mộ Dung Miên rất nhanh cứng đờ, hàm răng cũng nhanh chóng cắn chặt, anh không biết Quý Miên Miên tính toán điều gì nên không dám hành động thiếu suy nghĩ, thế nhưng... Làm sao anh có thể trơ mắt nhìn bàn tay dơ bẩn của bọ̣n hắn động đến người cô được.
Brown nhìn vẻ mặt biến hóa của Mộ Dung Miên, cười to, nói: "Không vui sao, tức giận sao? Chờ cậu hết tức giận hết thảy sẽ tốt, cậu sẽ phát hiện ra đàn bà chẳng là cái gì, chẳng qua chỉ là một thứ đồ có cũng được mà không có cũng không sao, chỉ có quyền lực mới là điều một người đàn ông theo đuổi vĩnh viễn..."
Mắt thấy hai người đàn ông kia vừa nói lời hạ lưu... vừa gấp rút cởi quần, lửa giận trong lòng Mộ Dung Miên đã nhanh chóng đốt anh thành tro, anh liếc mắt nhìn phía sau Brown còn sót lại một tên hộ vệ cầm súng, chuẩn bị... động thủ!
Anh tính toán thời gian hợp lý, góc độ, vị trí, chỉ cần cướp lấy súng của người kia, hết thảy đều dễ dàng.
Đang lúc anh giữ sức chờ thời cơ chuẩn bị động thủ, chỉ nhìn thấy hai người đàn ông ngoại quốc kia đưa tay muốn cởi quần áo Quý Miên Miên ra.
Nhưng không ngờ, Quý Miên Miên chợt mở mắt, đồng thời lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai vung tay lên, tung ra một nắm bụi màu trắng.
Mộ Dung Miên vừa nhìn lập tức phản ứng, anh nhanh chóng tiến lên, móc ra lưỡi dao cứng rắn trong túi áo kia ra. Trong lúc tất cả bọn hắn đều chú ý đến biến hóa của Quý Miên Miên, anh đã một bước xông qua, lưỡi dao sắc bén trong tay thật nhanh xẹt qua cổ tay của người đàn ông kia, hắn kêu thảm một tiếng, súng thời rơi trên mặt đất.
Cùng lúc đó, hai người đàn ông có ý đồ quấy rối Quý Miên Miên bị cô vung bụi ra làm mờ mắt, súng trong tay hai người đã để xuống, quần vừa cởi đến cổ chân, đối với Quý Miên Miên mà nói, hiện tại hai người này chính là con heo kinh tởm.
Quý Miên Miên ở trên ghế sa lon bật lên một cái, toàn thân dùng khí lực, hướng về phía cổ một người trong đó, lăng không phi ra một cước, hai tay thuận thế túm lấy một cánh tay của người còn lại.
Kèm theo tiếng xương gãy lìa giòn vang là tiếng hét thảm cùng lúc của hai người, đây là âm thanh được Mộ Dung Miên cho là thực sự nghe êm tai đến muốn chết...
Trên cõi đời này quả nhiên là không có thanh âm nào có thể êm tai hơn so với thanh âm này rồi, đối với Mộ Dung Miên mà nói, nó thực sự vui vẻ tới cực điểm.
Nếu như ông Quý ở đây lúc này, nhìn thấy Quý Miên Miên mây bay nước chảy lưu loát sinh động một cách tuyệt vời, nhất định phải vỗ tay khen hay.
Đứa con gái này của ông hai mươi năm nay đã phát huy cực hạn một thân công phu của mình.
Bất kể là tốc độ hay là sức lực, bao năm qua Quý Miên Miên đều là thể hiện tốt nhất.
Cô đá bay một người đàn ông ngoại quốc đi, bẻ gãy cánh tay một người khác. Đúng lúc hai người vẫn còn đang kêu thảm thiết, thuần thục đem khí lực toàn thân đã dồi dào bẻ gãy tất cả cánh tay của bọn họ, sau đó... lại vung hai chân ra đạp lên mệnh căn của cả hai.
Hai người liên tiếp kêu lên thảm thiết, khi hai chân Quý Miên Miên đá ra cú cuối cùng, tiếng kêu hai người quả thực giống như giết heo, có thể gọi là thảm thiết.
Mộ Dung Miên ở một bên nhìn thấy, cả người cũng run lên, anh nhìn cũng thấy đau, hai cú đá kia của Quý Miên Miên hoàn toàn có thể khiến bọn họ đoạn tử tuyệt tôn.
Nhưng Mộ Dung Miên lại rất muốn hô to một tiếng: bà xã, đá tốt lắm, trình độ đá thật là cao. Quả thực là không thể tốt hơn nữa!
Mộ Dung Miên cũng không có nhàn rỗi, lưỡi dao mỏng và sắc bén trong tay anh thoáng cái xẹt qua đúng cổ tay tên hộ vệ kia, khí lực của anh lớn vô cùng, cắt đứt gân cổ tay hắn, trong nháy mắt máu tươi phun ra, Mộ Dung Miên thật nhanh khom lưng nhặt súng của hắn rơi trên mặt đất lên, nhắm ngay vào Brown.
Hết thảy phát sinh quá nhanh, quả thực có thể nói là không kịp nhìn, tất cả biến hóa chỉ trong nháy mắt, tình hình hai bên đột nhiên đảo ngược, hoàn toàn khiến cho Brown không kịp phản ứng nữa.
Hắn làm sao có thể nghĩ đến Quý Miên Miên đã hôn mê lại đột nhiên tỉnh lại, làm sao có thể nghĩ đến cô lại có lực chiến đấu mạnh mẽ như vậy, cũng không hiểu được, hai vợ chồng người ta làm sao lại có thể phối hợp tốt như thế.
Họng súng mới vừa nhắm vào Mộ Dung Miên, lúc này lại nhắm ngay đầu của hắn, trong lòng hắn một trận kinh hoảng.
Mộ Dung Miên cười lạnh nói: "Lão già này, tôi cũng là tới để chỉ bảo ông cái gì mới thật sự là năng lực."
Thân thể Brown khẽ run, mới vừa rồi hắn còn cho là mình nhất định có thể khống chế hết thảy, tuyệt đối có thể làm cho Mộ Dung Miên biết điều một chút nghe theo mình.
Thế nhưng làm sao trong nháy mắt, chính mình liền từ ưu thế hoàn toàn biến thành tình thế không thuận lợi.
Lúc này, cuối cùng Brown cũng nhớ ra bà vợ của mình, hắn liếc mắt nhìn phu nhân Jones đang nằm ở trong hòm kính bị rắn rết bò khắp người, nhất thời bị làm cho sợ đến hai chân run run.
Quý Miên Miên nhìn thấy Brown đột nhiên cười một tiếng lộ ra một hàm răng trắng, cùng lúc đó cô giơ một chân lên, sau đó nặng nề hạ xuống, dẫm lên trên người một trong hai tên hộ vệ trên mặt đất đang kêu rên kia, tên hộ vệ kia lại hét thảm một tiếng nữa, xương sườn trước ngực không biết bị gãy mấy cái.
Quý Miên Miên ha hả cười nói: "Là ông nói muốn để cho tôi nếm thử mùi vị đàn ông Châu Âu các người đúng không? Bà đây đối với cái này không có hứng thú, nhưng tôi có hứng thú muốn cho các người nếm thử quyền cước của phụ nữ Phương Đông, bảo đảm cho các người ăn một bữa, hưởng thụ cả đời."
Quý Miên Miên cảm thấy trên người mình bây giờ có vô cùng vô tận khí lực, muốn toàn bộ trút hết lên người tên khốn này.
Lại còn muốn sàm sỡ cô, mẹ kiếp, cho ngươi chiếm này.
Quý Miên Miên dùng sức đạp mạnh vào ngực hai người, bộ dáng hung tàn kia khiến cho Brown sợ đến bắp chân run run.
Cho đến khi hai người kia hôn mê, Quý Miên Miên mới ngừng chân lại: "Được rồi, tới phiên ông. Trên người của ngươi nhìn xương cốt cũng thừa nhiều, chi bằng tôi từng chút từng chút tháo xuống giúp, để cho ông nếm thử quyền cước của tôi đây rốt cuộc là cái mùi vị gì, nhất định khiến ông cả đời không quên."
Brown nhìn cô gái phương Đông nhỏ xinh kia đang mỉm cười vui vẻ đi tới, chỉ cảm thấy giống như là nhìn thấy ma quỷ từ địa ngục bò đến.
"Cô dừng lại, cô dừng lại, chúng ta... Chúng ta thương lượng được không?"
Mộ Dung Miên châm biếm: "Tôi cảm thấy có lẽ chúng ta không có gì cần phải thương lượng."
Nói xong, anh đột nhiên xoay người một cái, súng cầm trên tay chợt nện xuống, báng súng cứng rắn vừa lúc đập vào trên đầu tên hộ vệ mới vừa bò dậy kia.
Hộ vệ kia cổ tay đã bị cắt, nhưng hai chân hắn vẫn khá tốt.
Đáng tiếc, hắn còn chưa kịp làm gì đã bị Mộ Dung Miên phát hiện, cũng là do vận khí của hắn thật sự kém.
Lúc đó, hắn cảm thấy như là Mộ Dung Miên một dùng một cục sắt đập lên đầu, ngay lập tức máu đổ đầm đìa, ngất đi.
Hôm nay, Brown mang theo ba hộ vệ, mặc dù không chết nhưng toàn bộ ba người đều mất đi lực chiến đấu, nhất là hai người kia, vận mệnh sau này tám phần là thành thái giám.
Hiện tại chỉ còn lại có một mình Brown, nhưng hắn cũng chỉ là kẻ miệng cọp gan thỏ, không có trợ thủ, hắn không làm được gì hết.
Hắn nhìn thấy ba hộ vệ cùng ngã trên mặt đất giống như heo chết thì vừa tức vừa sợ, chỉ hận bản thân khinh thường quá mức, đến lúc thế này lại không có mang nhiều người tới, nếu như mang đi nhiều, hiện tại làm sao có chuyện để hai người bọn họ càn rỡ.
Nhưng có hận thì làm sao, hôm nay vẫn là lọt vào trong tay của bọn họ.
Mộ Dung Miên nói với Quý Miên Miên: "Miên Miên, lão già này em muốn trừng trị thế nào?"
Lúc này, quyền chủ động ở trong tay bọn họ, nếu như không hành hạ lão một chút, anh nghĩ là mình không nuốt nổi cơn giận này.
Kế tiếp là trò chơi thời gian, đến phiên hai vợ chồng bọn họ định đoạt, người nào cũng đừng mong thoát.
Quý Miên Miên xắn tay áo lên: "Lão già chết tiệt, ông còn ngông cuồng, còn lớn lối đi, đã rơi vào trong tay chúng ta thì đây chính là số kiếp của ông rồi, còn muốn tham gia tổng tuyển cử sẽ làm người khác chán ghét, trước tiên tôi đập cho mặt của ông nát bét rồi nói tiếp."
Vừa nói Quý Miên Miên vừa nhận lấy lưỡi dao trong tay Mộ Dung Miên, một cước đạp Brown ngã trên mặt đất, dẫm trên lồng ngực của hắn, không để cho hắn nhúc nhích, sau đó không nói lời gì, ở trên khuôn mặt ra vẻ đạo mạo kia của Brown hạ xuống mấy đường.
"Ông đã không biết xấu hổ, tôi đây sẽ thành toàn cho ông."
Quý Miên Miên ra tay rất tàn nhẫn, thực đúng là không giữ lại nửa điểm tình cảm, khí lực lớn, một dao có thể thấy xương, hận không để đem lưỡi dao cắm vào mặt hắn.
Quý Miên Miên cũng nghe rõ ràng, lão già này sai bảo hai người đàn ông ngoại quốc kia làm cái gì với cô.
Nghĩ đến đây, Quý Miên Miên lại toàn thân lửa giận, toàn bộ đều tích góp từng chút một lên trên tay.
Tôi cắt, tôi cắt, tôi đem da mặt của ông cắt cho nát vụn, xem ông còn có mặt mũi nào giả bộ cái gì là chính nhân quân tử nữa không.
Brown nghe được cả thanh âm lưỡi dao cứa trên da thịt của mình, cảm thấy máu trên mặt mình đang chầm chậm chảy ra, hét ầm lên: "Các người không thể giết tôi, các người sao có thể giết tôi... Tôi là… nghị viên quốc hội, tôi là nghị viên, tôi không phải là người bình thường... Nếu các người dám đụng đến tôi, tôi sẽ tuyệt đối sẽ không tha cho các người..."
"Ha ha..."
Quý Miên Miên cười lạnh một tiếng, động tác trên tay nhanh hơn. Cho đến khi toàn bộ trên mặt hắn đều là máu đã nhìn không ra là con mắt trước mặt, Quý Miên Miên mới hài lòng.
Brown liên tục kêu lên thảm thiết, nằm trên mặt đất đau co quắp: "Ngừng, ngừng... Các người dừng lại, tôi sẽ không làm phiền các người nữa, hãy nhanh để cho tôi đi... Mau thả tôi ra, tôi có thể đáp ứng các người... B, bất kỳ, bất kỳ điều kiện gì... Các người phải tha con tôi..."
Đau đớn khiến cho Brown khuất phục, hắn vốn là người theo chủ nghĩa quyền lợi, ở tình huống như vậy, sẽ không chút do dự lựa chọn cầu xin tha thứ.
Trong lòng hắn cảm thấy Mộ Dung Miên tuyệt đối sẽ không dám giết mình, nhiều lắm cũng chỉ là đánh hắn một trận dữ dội, nếu hắn lại tiếp tục cầu xin tha thứ, nói không chừng họ sẽ thả hắn.
Nhưng hắn lại không biết, sao Mộ Dung Miên có thể để hắn rời đi như vậy, nhất là khi hắn lại dám động tới Quý Miên Miên, điểm này anh tuyệt đối sẽ không nhượng bộ nửa phần.
Mộ Dung Miên mỉm cười nói: "Ngài Brown gấp làm gì vậy, lúc này mới bắt đầu mà, vợ của tôi vẫn là còn chưa chơi vui vẻ đâu, em nói có đúng không, Miên Miên?"
Quý Miên Miên gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, gấp làm gì, tôi mới vừa làm một chuyện mà thôi, vẫn còn rất nhiều thứ chưa làm đâu, chẳng lẽ ông lại không mong đợi sao?"
Quý Miên Miên cười tủm tỉm cúi người xuống nói với Brown: "Ông xem, ông gấp làm gì trong khi tôi còn chưa sốt ruột."
Cô nhìn cánh tay và chân của hắn nghiên cứu xem nên bắt đầu từ chỗ nào?
Quý Miên Miên cầm lưỡi dao mỏng trong tay, tia sáng lạnh dưới ánh đèn kia làm cho sống lưng người ta phát rét. Giống như bị một con thỏ có răng thép dài chăm chú nhìn vào, bất cứ lúc nào cũng sẽ mở hàm răng rắn chắc ra nhào lên cắn đứt cổ họng hắn.
Brown đau tới ánh mắt đã mơ hồ, trong lòng hắn đang run rẩy, miệng lại nói: "Cô... Rõ ràng... bất tỉnh rồi, cô... rốt cuộc tại sao... lại tỉnh? Cô không thể tỉnh lại mới đúng."
Lời này của hắn dường như là đang hỏi Quý Miên Miên, dường như cũng là tự nói với mình, hắn không cam lòng cứ như vậy mà thua.
Quý Miên Miên liếc mắt xem thường: "Ngừng, nếu tôi không bất tỉnh, liệu các ông có yên tâm mang tôi tới đây như vậy không?"
Lần này là lần phát huy thông minh đầu tiên của Quý Miên Miên từ nhỏ đến giờ, có lẽ chính cô cũng phải thừa nhận, cho tới bây giờ cô chưa lúc nào thông minh như vậy.
Thói quen mỗi ngày của cô là dựa vào Mộ Dung Miên mà ngủ, mặc dù lúc anh đột nhiên rời đi cô đã ngủ say, thế nhưng không có anh dĩ nhiên là Quý Miên Miên sẽ ngủ không yên.
Cho nên, sau khi anh rời đi không bao lâu, kỳ thật cô đã tỉnh.
Kết quả vừa mở mắt ra, liền phát hiện đã không thấy người bên cạnh.
Lúc ấy, trong lòng Quý Miên Miên có chút hồi hộp. Phản ứng đầu tiên nghĩ chẳng lẽ anh đi toilet rồi, thế nhưng cô tìm khắp phòng ngủ cũng không thấy.
Lúc này, đã không khó đoán được, Mộ Dung Miên nhất định là đi cứu Mộ Dung phu nhân rồi.
Quý Miên Miên vừa nghĩ tới sáng sớm Mộ Dung Miên đã rời đi một mình, lòng bàn tay liên tiếp đổ mồ hôi lạnh.
Cô đang gấp gáp không biết lúc này nên như thế nào, cũng không biết làm như thế nào tìm được anh. Nhưng nữ hầu của Mộ Dung gia mà Brown mua được lại tới nói cho cô biết, Mộ Dung Miên đi cứu Mộ Dung phu nhân, nếu như cô muốn gặp anh, không muốn khiến cho Mộ Dung Miên cùng Mộ Dung phu nhân chết, hãy đi cùng cô ta.
Quý Miên Miên không thể không biết đây là cạm bẫy, thế nhưng cô thực sự đang lo lắng cho Mộ Dung Miên. Cái thân thể kia của anh cũng không thể chạy quá xa được, làm thế nào đấu cùng cái loại lão yêu bà như phu nhân Jones, cho dù như thế nào cũng phải đi tìm được anh trước đã.
Cho nên, Quý Miên Miên gật đầu đồng ý đi cùng cô ta.
Nhưng lần này, trong lòng cô cố gắng kéo dài thời gian, cô để cho nữ hầu ở cửa đợi mình, cô đi thay quần áo, mặc một bộ quần áo thể thao nhẹ nhàng, nhìn thấy trên bàn trang điểm một hộp phấn bột trang điểm, một ý nghĩ xuất hiện, cô dứt khoát lấy một nắm phấn bột cất vào trong túi áo.
Sau đó ra khỏi Mộ Dung gia, trong lòng cô cũng hiểu được, người giúp việc kia nói cho cô biết bản thân Mộ Dung Miên rơi vào nguy hiểm, chỉ cần cô biết thì chắn sẽ đi ra ngoài, cho nên cô lo lắng, một khi rời khỏi Mộ Dung gia, đoán chừng phu nhân Jones sẽ cho người qua bắt cóc cô.
Cô ôm thử một chút ý niệm trong đầu, quả nhiên ra cửa không bao lâu liền cảm giác được có người đến gần.
Cô luôn đề phòng đối những người thủ đoạn, vì vậy trong lúc bọn chúng đang cố gắng làm cô bất tỉnh, cô liền ngừng thở vô cùng phối hợp.
Cô biết, chỉ cần mình hôn mê, những người đó nhất định sẽ đưa cô đến trước mặt phu nhân Jones, đến lúc đó, cô có thể cứu Mộ Dung Miên.
Cho nên, dọc đường đi Quý Miên Miên giả bộ là thi thể đã chết, trước kia cô đi theo Lãnh Nhiên làm thợ trang điểm, đoàn kịch không đủ vai diễn, Quý Miên Miên liền đảm nhiệm luôn, hơn nữa còn là diễn tử thi, đạo diễn còn nói cô diễn đặc biệt giống.
Mặc dù về sau cô biết người bắt cóc cô lại không phải là phu nhân Jones, nhưng chồng bà ta thì cũng giống như vậy, cũng không có khác gì.
Quý Miên Miên được mọi người cho rằng đã hôn mê và mang tới đây, đến nơi này nhìn thấy Mộ Dung Miên, tảng đá trong lòng cô mới xem như rơi xuống.
Lúc trước cô lo lắng Mộ Dung Miên sẽ kiêng dè cô cùng người cứng chọi với cứng, cho nên vội vàng nháy một cái với anh.
Cô biết Mộ Dung Miên nhất định sẽ hiểu được ý tứ trong đó.
Quả nhiên anh không có hành động, đợi chờ cô động thủ trước.
Sở dĩ Quý Miên Miên đợi đến khi hai người kia cởi quần mới động thủ bởi vì khi đó phòng bị của bọn họ là yếu kém nhất, buông súng trong tay xuống, cởi quần, chuẩn bị làm một cuộc lớn, kết quả...
Quý Miên Miên hôm nay xem như đánh một trận đã nghiền, cô xoa bóp tay, khóe môi gợi lên, một phen đá bay Brown.
Lão già hèn hạ như vậy, cô làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn được.
Quý Miên Miên ngửa đầu hỏi Mộ Dung Miên: "Cái gì cũng có thể làm ư? Không cần kiêng nể?"
Mộ Dung Miên ôn nhu nói: "Dĩ nhiên, em cứ mặc sức, muốn làm cái gì thì làm cái đấy."
Anh vốn muốn đem toàn gia phu nhân Jones trừ diệt tận gốc rễ, hôm nay, chính bọn họ đưa mình tới tận cửa, vậy anh còn khách khí làm gì?
Cùng lắm thì chờ sau khi bọn anh chết, anh làm một chút che dấu đối với hiện trường là được rồi.
Quý Miên Miên cười hắc hắc, đứng lên, sau đó quyết định thật đá ra một cước thận mạnh, thẳng tắp đạp trúng mệnh căn của Brown: "Tôi cho ông sau này cả ngày phải dùng y phục của nữ nhân làm đồ dùng... Bà đây cho ông không làm đàn ông được luôn..."
Nụ cười trên mặt kia Quý Miên Miên thật là ngây thơ, cùng với hành động hung tàn của cô, quả thực là làm cho người ta không thể tin được là đều là cùng một người, mặt Thiên Sứ, lại làm ra hành động của ma quỷ.
"Sau này tôi sẽ cho ông từ sáng đến tối giả bộ ngụy quân tử..."
"Tôi cho ông cả ngày nghĩ tới tiền của nhà chúng tôi..."
"Cho ông dũng khí chiếm tiện nghi của người khác..."
Quý Miên Miên nói một câu liền đá một cước, cuối cùng cứ như hạt mưa rơi lên trên người Brown, cô đánh đập toàn bộ đều là sát chiêu, đánh gần như nát bét phần dưới của bọn họ.
Không biết cuối cùng Quý Miên Miên đã chặt đứt mấy cây xương của Brown, dù sao anh cũng hiểu tuyệt đối không phải là điều tốt.
Lúc mới bắt đầu, Brown cũng lăn lộn trên đất cầu xin tha thứ, nhưng một hồi sau ngay cả thanh âm cũng không thể nói ra, trong cổ họng phun ra một ngụm máu.
Mộ Dung Miên thấy trên trán Quý Miên Miên ra mồ hôi, kéo cô: "Tốt lắm, nghỉ ngơi một chút, có mệt hay không? Đau chân không?"
Quý Miên Miên lắc đầu: "Không mệt, không đau, hôm nay thật sự sảng khoái, lẽ ra nên sớm đánh bọn họ một bữa thống khoái như vậy."
Mộ Dung Miên nuông chiều vuốt ve mặt của cô.
Quý Miên Miên nhìn Brown vẫn co quắp trên mặt đất một chút, nói: "Hỏng bét, không phải em đánh chết hắn rồi đấy chứ?”
Mộ Dung Miên nụ cười ôn nhu, nói: "Anh vốn không muốn để cho hắn sống."
Lời này Mộ Dung Miên quả là nói với Quý Miên Miên, thanh âm ôn nhu mang theo ấm áp.
Còn những câu nói kia lại như muốn hóa thành băng, lạnh thấu xương.
Trong lòng của anh không có nửa điểm ý nghĩ muốn giữ mạng cho bọn họ, anh vốn là muốn tính toán cho cả nhà bọn họ đều chết.
Nhưng hôm nay lại phát sinh chuyện này, khiến cho anh không muốn nữa làm điều thừa.
Nếu chính bọn hắn đã chạy đến tìm chết, vậy anh cần gì phải khách khí nữa.
Nếu để cho bọn họ sống thêm một ngày, nói không chừng cũng chỉ là phát sinh thêm sự cố thôi.
Quyết định, ngày hôm nay phải giải quyết bọn họ cho xong.
Quý Miên Miên nghe được lời Mộ Dung Miên vừa nói..., run run một chút: "Như vậy, dường như không tốt lắm đâu, dù sao hắn cũng là nghị viên a? Chuyện này vạn nhất mà bị người ta phát hiện, chúng ta chạy không được đâu."
Mặc dù mới vừa rồi Quý Miên Miên vừa đánh đã mê, thế nhưng, cô thật sự cũng không có nghĩ muốn lấy mạng Brown, cô chỉ cảm thấy loại khốn kiếp này nếu không dạy dỗ hắn một cách mạnh mẽ, hắn chắc hẳn là không nhớ lâu.
Nhưng mà đánh người bị thương với đánh chết người, hai cái này bản chất vẫn khác nhau.
Mộ Dung Miên mỉm cười: "Yên tâm, có anh ở đây."
Nếu anh quyết định làm như vậy, chắc chắn có biện pháp của anh.
Huống chi, Quý Miên Miên đã đánh người ta thành như vậy, nếu như cứ để đấy mặc kệ, thật sự chờ thương thế của họ tốt lên rồi, bọn họ cũng sẽ gặp phiền toái. Đến lúc đó, nếu như dây dưa đến phạm vi lớn, thì so với hắn, họ chết còn khó hơn.
Mộ Dung Miên cúi đầu nhìn Brown, trong miệng hắn liên tục hộc máu, trong máu tựa hồ có vài cục máu màu đỏ sậm, đoán chừng nội tạng đã dập nát rồi, mấy cú đạp mới vừa rồi của Quý Miên Miên khí lực cũng không phải bình thường, nói như vậy, nếu không nhanh nhanh tiến hành cứu chữa thì cũng không còn bao nhiêu thời gian sống nữa.
Quý Miên Miên cũng phát hiện tình trạng thân thể Brown không bình thường, nhất thời chột dạ một phen, cô rụt cổ lại, lui về sau một bước, nhích tới gần Mộ Dung Miên, ôm lấy cánh tay anh, vội vàng nói: "Cái kia, ông... ông xã, em thấy hắn cũng không sống được thêm bao lâu nữa, chúng ta vẫn là nên để lại hắn ở đây không cần lo a, nhanh chóng mang theo phu nhân đi thôi, em thấy bà hình như không tốt."
Mộ Dung phu nhân nằm trên mặt đất hô hấp dường như không còn, sắc mặt cực kỳ kém, tựa hồ có thể chết bất cứ lúc nào.
Quý Miên Miên thật sự sợ hãi, bà ấy không nên chết ở chỗ này.
Mộ Dung Miên liếc mắt nhìn Mộ Dung phu nhân, gật đầu: "Được."
Quý Miên Miên vội vàng đỡ Mộ Dung phu nhân dậy, sau đó đem cõng bà lên vai.
Bỗng nhiên, Mộ Dung Miên nói: "Chờ một chút."
Mộ Dung Miên xoay người đi tới trước hòm kính, phu nhân Jones ở bên trong dường như cũng không kém, nằm đó không nhúc nhích.
Có thể tác dụng của ma túy trên người bà ta đã hết, cả người cứ như vừa từ trong địa ngục bò ra, thân thể bất động, nhưng lý trí đã khôi phục một chút.
Mới vừa rồi bà ta nghe được Mộ Dung Miên nói cùng Quý Miên Miên, trong nội tâm bà ta run rẩy, không dám lộn xộn, tận lực thu nhỏ sự hiện hữu của mình lại, hi vọng bọn họ không nhớ tới mình, nếu không, bà ta cũng không có cách nào sống sót.
So với chết thì bị rắn rết bò ở trên người căn bản là không thấm vào đâu.
Phu nhân Jones sợ hết hồn hết vía, vừa nghe Quý Miên Miên nói đi, trong lòng nhất thời nhẹ nhõm.
Nhưng suy nghĩ kia vừa trong giây lát, Mộ Dung Miên lại đi tới, anh hướng phu nhân Jones khẽ mỉm cười: "Yên tâm, tuyệt đối sẽ không quên mất bà đâu, phu nhân Jones."
Mộ Dung Miên thản nhiên nói: "Tôi tới nhìn mặt bà lần cuối cùng, tạm biệt."
Phu nhân Jones lắc đầu, hai con ngươi rất nhanh co rút hoảng sợ, "Không, không... Van xin cậu, tha... tôi..."
"Không được, đừng có giết tôi... Van xin cậu, đừng có giết tôi… tôi… có thể cho cậu rất nhiều thứ, hết thảy trong nhà tất cả tôi đều có thể cho cậu..."
"Tôi bảo đảm, sẽ không nói lung tung, tôi sẽ không..."
Phu nhân Jones thay đổi bộ dáng lớn lối lúc trước, cả người run run đau khổ cầu khẩn.
Thế nhưng những câu cầu khẩn này không có một chút tác dụng.
Mộ Dung Miên khóe môi nhếch lên, nụ cười yêu nghiệt, hình ảnh phu nhân Jones dừng ở trong đôi mắt anh làm cho người ta sợ hãi vô cùng.
Mộ Dung Miên xoay người kêu một tiếng: "Miên Miên."
"Ôi chao, tới đây." Quý Miên Miên cõng Mộ Dung phu nhân đi qua: "Gọi em làm gì?"
Mộ Dung Miên hướng cô ra hiệu động tác cắt cổ, Quý Miên Miên lập tức hiểu được: "Được, biết rồi, trước tiên anh đỡ lấy."
Trước tiên Quý Miên Miên đem Mộ Dung phu nhân đưa cho anh, sau đó túm phu nhân Jones lên.
Phu nhân Jones sợ hãi không thôi: "Tôi sai rồi, đừng có giết tôi, đừng có giết tôi... Không..."
Bà ta còn chưa nói dứt lời, trên cổ bị đánh mạnh một cái, ánh mắt khép lại, lập tức ngất đi.
Quý Miên Miên vốn định trực tiếp vặn gãy cổ bà ta, thế nhưng cô lại cảm thấy như vậy dường như không tốt lắm, liền đánh ngất xỉu trước: "Em cảm thấy nếu vặn gãy cổ dường như không tốt lắm."
Mộ Dung Miên xoa xoa đầu Quý Miên Miên: "May mà em thu tay lại kịp thời, trực tiếp bẻ gãy cổ tựa hồ không tốt thật."
Quý Miên Miên cười hắc hắc: "Vậy anh muốn làm thế nào, chúng ta đi trước ư?"
Mộ Dung Miên đưa Mộ Dung phu nhân cho Quý Miên Miên: "Nhân lúc phía ngoài vẫn chưa nhiều người lắm, sương mù còn chưa tản đi, em đi trước, xe anh ở bên ngoài, em hãy lái xe đi."
Quý Miên Miên sửng sốt: "A? Anh có ý gì a?"
"Em đi trước, nơi này giao cho anh, anh sắp xếp thoả đáng hậu quả, đem nơi này xử lý sạch sẽ."
"Thế nhưng, anh thì làm thế nào?"
"Anh có biện pháp của anh, yên tâm, anh sẽ không bị người ta nhìn ra được."
Quý Miên Miên thấy trong lòng anh đã có dự tính, cô suy nghĩ một chút hẳn là cũng sẽ không có nguy hiểm gì rồi, dù sao cô cũng đã đem người cũng đánh gục.
Quý Miên Miên gật đầu: "Vậy em đưa Mộ Dung phu nhân đi bệnh viện trước."
"Không được, không thể đi bệnh viện, em về nhà trước, anh sẽ mời thầy thuốc tư của Mộ Dung gia tới nhà." Mộ Dung phu nhân trúng độc, nếu đi bệnh viện, tới khi thi thể cả nhà phu nhân Jones bị phát hiện, lại thêm chỉ cần tra khảo bọn họ về gia sự của Mộ Dung gia liền sẽ bị điều tra ra, cảnh sát thế nào cũng sẽ tìm đến.
"Được, em ở nhà chờ anh."
"Ừ, đi về đi thôi."
Quý Miên Miên cõng Mộ Dung phu nhân đi, chỉ để lại một mình Mộ Dung Miên trong tầng hầm.
Mộ Dung Miên mắt lạnh quét qua mấy người ngổn ngang trong phòng, anh khom lưng nhìn Brown đã mơ màng hai mắt lên, khẽ mỉm cười: "Trời sáng mau quá, tiễn ông về Tây thiên."
...
Quý Miên Miên vừa mới lái xe về đến nhà, thầy thuốc tư đã tới rồi.
Thầy thuốc sau khi xem, lắc đầu, tình hình không có chút hi vọng.
Lúc sau ông ta tiêm cho Mộ Dung phu nhân một mũi rồi cho người đưa bà tới phòng khám bệnh riêng của mình.
Phòng khám bệnh của ông ta thiết bị cùng thuốc men cũng tương đối đầy đủ, sau khi đến đây lại lập tức bắt đầu cấp cứu.
Độc trên người Mộ Dung phu nhân cũng không phải là đặc biệt lợi hại, nhưng đáng tiếc chính là thời gian trúng độc đã lâu rồi.
Quý Miên Miên không ngừng nói với thầy thuốc: "Thầy thuốc, nhờ cậy ông, nhất định phải cứu cứu bà ấy, van ngươi."
Thế nhưng, ngay cả thầy thuốc đem hết toàn lực, kết quả cũng không hi vọng.
Quý Miên Miên khóc lóc gọi điện thoại: "Anh mau tới đây, Mộ Dung phu nhân sắp không xong rồi."
Trong điện thoại im lặng một lúc lâu mới vang lên thanh âm khàn khàn của Mộ Dung Miên: "Được, biết rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro