Chương 6: Gặp gỡ vô tình

Thời gian trôi đi, họ bắt đầu có những cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn. Ở thư viện, Tiêu Chiến đang ôm cả chồng sách nhạc lý thì bất ngờ va phải Nhất Bác.

Một vài quyển rơi xuống đất, Nhất Bác lập tức cúi xuống nhặt, bàn tay chạm nhẹ vào tay cậu. Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tim Tiêu Chiến lại nhảy một nhịp lạc. Nhất Bác không nói gì nhiều, chỉ đặt sách lên bàn và khẽ gật đầu, nhưng đôi tai lại đỏ lên.

Cũng có khi ở sân trường, sau giờ học, hai người vô tình cùng đi về một hướng. Tiêu Chiến lúng túng không biết mở lời ra sao, còn Nhất Bác chỉ im lặng đi bên cạnh. Nhưng chính sự im lặng ấy lại tạo cảm giác ấm áp lạ thường. Tiêu Chiến tự hỏi, phải chăng khoảng cách giữa hai người đang dần thu hẹp?

Những buổi tối, tin nhắn lại nối dài. Có hôm, Tiêu Chiến gửi: "Ngày mai có kiểm tra, cậu có hồi hộp không?"

Nhất Bác trả lời: "Không. Nhưng nếu cậu lo, tớ sẽ giúp cậu ôn."
Tiêu Chiến đọc đi đọc lại câu ấy, khóe môi khẽ cong. Ở góc bên kia, Nhất Bác cũng ngồi nhìn màn hình sáng, lòng dậy lên một cảm giác lạ lùng mà cậu chưa từng trải qua.

Cả hai chưa từng gọi tên mối quan hệ này. Chỉ có những lần ánh mắt chạm nhau, những dòng tin nhắn ngắn ngủi nhưng chứa đầy ý nghĩa. Trong thinh lặng, một sợi dây vô hình đã được buộc vào trái tim họ.

Cuối hành lang của tòa nhà học lý thuyết, Tiêu Chiến vô tình chạm mặt Vương Nhất Bác. Lần đó chỉ là một buổi chiều muộn, cả hai cùng rời khỏi lớp học khác nhau nhưng lại cùng đứng chờ thang máy.

Thoáng im lặng ấy khiến Tiêu Chiến thấy tim mình gõ nhịp lạ. Nhất Bác đứng bên, tai nghe còn đeo một bên, ánh mắt dõi ra ngoài cửa kính, gương mặt hờ hững nhưng khí chất toát lên lại khiến Tiêu Chiến khó mà rời mắt. Khi cửa thang máy mở, hai người cùng bước vào, không một lời chào, nhưng sự im lặng ấy lại khiến không gian như chỉ còn hai nhịp tim vang vọng

Những cuộc gặp gỡ vô tình như thế dần trở nên thường xuyên hơn. Thư viện, căng tin, phòng tập... mỗi lần ánh mắt họ lỡ chạm nhau, cả hai đều vội vàng né tránh, nhưng trong lòng lại thấp thoáng một cảm giác khó gọi thành tên.

Bạn bè bắt đầu để ý, vài lời trêu chọc xuất hiện, song cả Tiêu Chiến và Nhất Bác đều giữ thái độ im lặng, như thể muốn giấu đi sợi dây vô hình đang siết chặt giữa hai người.

Một buổi sáng đầu thu, lớp học chung vang lên tiếng gõ thước của thầy giáo chủ nhiệm. Ông đặt tập tài liệu dày xuống bàn, giọng trầm ấm nhưng nghiêm nghị:
"Các em, năm nay trường ta nhận được lời mời tham dự Cuộc thi Nghệ thuật Toàn quốc. Đây là sân khấu lớn, quy tụ các học viện nghệ thuật hàng đầu.

Và như các em biết, thủ khoa của mỗi khoa sẽ là đại diện trước tiên. Tiêu Chiến – khoa thanh nhạc, Vương Nhất Bác – khoa vũ đạo, hai em sẽ là gương mặt chính của trường."

Cả lớp rộ lên tiếng bàn tán, nhiều ánh mắt tràn đầy phấn khích hướng về phía hai người. Tiêu Chiến hơi sững lại, trong lòng dấy lên một luồng áp lực. Đây không còn là sân khấu của trường, mà là cuộc thi toàn quốc – hàng nghìn khán giả, ban giám khảo là những tên tuổi lớn.

Nhất Bác thì chỉ khẽ nhíu mày, như thể đã sớm chuẩn bị tâm lý. Thầy giáo tiếp tục:
"Yêu cầu của vòng này là kết hợp âm nhạc và vũ đạo. Hai em hãy bàn bạc để đưa ra tiết mục phù hợp. Thầy tin vào các em."

Buổi học tan, Tiêu Chiến bước ra hành lang, lòng rối bời. Cậu vốn quen đứng trước micro, quen với nhịp phím đàn, chứ chưa từng nghĩ mình sẽ phải phối hợp chặt chẽ với vũ đạo. Trong khi đó, Nhất Bác đi ngay phía sau, dáng vẻ điềm tĩnh. Khi ra đến sân, Nhất Bác bất ngờ lên tiếng:
"Tiêu Chiến."

Cậu quay lại, ánh mắt lúng túng: "Ừ?"

Nhất Bác nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng chắc nịch: "Chúng ta thử khác đi. Không chỉ hát và nhảy tách rời. Mà... cùng nhau song ca và cùng nhảy."

Tiêu Chiến tròn mắt, thoáng kinh ngạc. Ý tưởng ấy thật liều lĩnh. Ai cũng biết Nhất Bác là thiên tài vũ đạo, còn cậu là giọng ca xuất sắc. Nhưng cả hai lại chưa từng công khai cho thấy mình có thể làm tốt thế mạnh của người kia. Nếu thử, họ có thể thành huyền thoại, hoặc thất bại thảm hại. Nhưng trong ánh mắt kiên định của Nhất Bác, Tiêu Chiến bất giác gật đầu.
"Được. Thử xem."

Kể từ hôm đó, họ bắt đầu chuỗi ngày tập luyện căng thẳng. Phòng tập vang vọng tiếng đàn hòa cùng tiếng bước chân. Ban đầu, Tiêu Chiến vụng về trong từng động tác, nhịp nhạc rối loạn. Cậu thường bật cười ngượng ngùng mỗi khi sai động tác. Nhất Bác vẫn giữ vẻ nghiêm túc, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên sự kiên nhẫn lạ lùng.

Nhiều lần, Nhất Bác tiến đến, chỉnh từng động tác cho Tiêu Chiến, bàn tay vô tình chạm vào cánh tay, vào vai cậu. Tiêu Chiến khẽ giật mình, trái tim đập loạn, nhưng lại không rút ra.

Ngược lại, những khi Nhất Bác thử hát, giọng cậu trầm ấm nhưng còn thiếu độ ngân. Tiêu Chiến kiên nhẫn ngồi bên, gõ nhịp trên phím đàn, nhẹ nhàng hướng dẫn: "Chỗ này, cậu thử thả lỏng hơn. Đừng gồng vai." Nhất Bác nghe theo, và lần đầu tiên, cả hai bật cười khi âm thanh vang lên ngọt ngào đến bất ngờ.

Những đêm muộn, phòng tập chỉ còn hai người. Ngoài kia, gió đêm luồn qua khe cửa, mang theo hơi lạnh. Tiêu Chiến lau mồ hôi trên trán, đưa chai nước cho Nhất Bác. Cậu kia nhận lấy, ánh mắt chạm vào nhau, lâu hơn bình thường. Không ai nói gì, chỉ có tiếng tim đập gấp gáp trong lồng ngực.

Ngày thi đến gần, họ thống nhất giữ bí mật ý tưởng cho đến phút cuối, không nói với giáo viên hay bạn bè. Họ muốn biến tiết mục này thành một cú nổ thực sự. Và rồi, đêm chung kết cuộc thi nghệ thuật toàn quốc cũng đến.

Hội trường rộng lớn, hàng nghìn khán giả ngồi chật kín, ánh đèn sân khấu rực rỡ. Khi MC cất giọng giới thiệu: "Xin mời đại diện Học viện Nghệ thuật XX – Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác", cả khán phòng bùng lên tiếng reo hò.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro