Chương 61: Đừng bắt chị kém sang
Canh lúc Trang đi vệ sinh, Lập Uy cũng lọ mọ đi theo sau, hai người một truy một trốn, trong khi tấm lòng của Trang hầu như đều trao gửi về một người. Hắn kéo nàng ra một góc vắng, giọng nói trầm đục mang mùi bia rượu nồng nặc: "Trang, em lại nhớ người yêu cũ nữa đúng không? Anh phải làm sao bây giờ hả Trang? Mười năm rồi sao em không chịu quên? Anh thật muốn gặp cô ta thử xem cô ta rốt cuộc có ma lực như thế nào."
"Anh cũng cố chấp mười năm..." Trang nhìn sâu vào mắt Lập Uy, hiếm khi nào nàng lại đối diện với hắn trực diện như thế này kể từ sau khi hắn tỏ tình với nàng năm nàng hai mươi mốt tuổi. Trong lòng ai cũng có chấp niệm, hắn cũng có, nàng cũng có, tại sao hắn được quyền có còn nàng thì phải quên?
"Anh yêu em, anh dám đảm bảo trên đời này không ai yêu em bằng anh. Em tin tưởng anh một lần được không? Bỏ đi quá khứ được không em?" Hắn mặt mày đỏ au vì rượu, bao nhiêu năm nay hắn chỉ chờ đợi một mình nàng, làm bạn với nàng chỉ mong một ngày nào đó nàng nhìn về phía sau và thấy hắn chờ đợi nàng. Nhưng không, nàng không và sẽ không bao giờ có chút tình cảm nào cho hắn. Hôm nay chứng kiến nàng còn nhớ người yêu cũ, cảm giác này không khác gì đem hắn lăng trì nơi địa ngục. Thì ra là đau đến vậy, vẫn còn đau hệt như khi hắn hai mươi.
Trang ngước đôi mắt đượm buồn của mình nhìn hắn, nàng thật sự không muốn tình bạn của hai người ra nông nổi này.
"Em cũng yêu cô ấy, em dám đảm bảo trên đời này không ai yêu cô ấy bằng em. Cô ấy là tất cả... anh hiểu được mà, đúng không? Làm sao mắt em nhìn vừa một ai khác trong khi tim em chỉ có cô ấy? Anh có thể ưng ý cô gái khác ngoài em không?" Nếu hắn cũng yêu nàng tương tự với tình yêu của nàng dành cho Diệp Anh, ắt hẳn hắn cũng sẽ hiểu, nếu đã xác định đã yêu người ấy thật lòng thật dạ, người ấy xuất hiện trước mặt mình khó mà lãng quên được.
Lập Uy ôm trán đứng tựa vào tường, hắn thật hận bản thân mình. Cuộc đời hắn được ba mẹ chu cấp cho những điều tốt nhất, một gương mặt đẹp trai, một gia cảnh bề thế, bất kể thứ gì hắn đều không thiếu. Ngày còn mười mấy tuổi hắn hay bảo rằng mình là người hạnh phúc, đầy đủ, vẹn toàn nhất, nhưng lớn lên hắn mới biết rằng ông trời không cho không ai thứ gì. Ông trời cho hắn cuộc sống hoàn hảo rồi mang một cô gái hoàn hảo đặt trước mặt hắn, nói với hắn rằng hắn không bao giờ có được nàng, không bao giờ!
"Anh thật sự bế tắc... Trang... Anh ước mình có thể ngủ một giấc dậy rồi quên em." Lập Uy cắn chặt môi mình, là đàn ông không được phép khóc. Mặc cho hai hốc mắt hắn nóng hổi, những giọt nước mắt sẵn sàng tuôn trào. Hắn nhịn, nhịn đến bao nhiêu năm nay rồi mới bộc phát.
Trang lùi lại hai bước rồi muốn rời khỏi, nàng nhìn thì thấy Diệp Anh đang vô tình đi vệ sinh cùng hướng này. Thấy hai người cùng đứng với nhau, Diệp Anh ấp úng nói: "Xin lỗi... em định đi vệ sinh thôi."
"Xin lỗi cái gì? Cuộc đời em có cái gì khác ngoại trừ xin lỗi không?" Trang tức giận quát lên một tiếng, đúng là nàng đang giận cá chém cá, đúng người đúng tội. Đây có phải là Diệp Anh từ trong biển lửa giành lại sự sống của nàng không? Có còn là Diệp Anh can đảm bảo vệ nàng hết lần này đến lần khác, che chở nàng, yêu thương nàng nữa hay không? Dạo gần đây nàng cảm thấy thật xa lạ.
Diệp Anh nhìn nàng chằm chằm, không hiểu tại sao lại bị mắng.
Lập Uy thấy vậy bèn nói: "Em làm gì thì làm đi, anh với chị đang nói chuyện một chút."
Diệp Anh gật đầu chạy thẳng vào bên trong nhà vệ sinh, hệt như đứng một lát nữa Trang sẽ ngoạm đầu cô mất. Cô vội vã vào trong đi vệ sinh, đóng cửa lại tự mình ngẫm nghĩ gương mặt của Trang ban nãy, có vẻ như Trang đang cáu cô.
Lúc Diệp Anh đang đứng rửa tay thì phát hiện có người đứng đằng sau lưng mình, nhìn qua gương, cô thấy Trang đang nhìn mình chăm chăm.
"Không phải đang nói chuyện với bạn trai sao?" Diệp Anh hỏi, cố gắng không quay đầu lại nhìn Trang mà chỉ cúi đầu rửa tay.
Trang tức giận đấm vào bả vai Diệp Anh một cái, bảo rằng: "Thì ra là như vậy? Bạn trai cái khỉ gì, hôm bữa không phải tôi tự công khai là lesbian sao?"
"Em nói nhỏ thôi, lỡ có người nghe được thì sao?" Diệp Anh xoa xoa cánh tay mình, cô xoay mặt lại nhìn gương mặt Trang. Trang đã say rồi, ngày xưa Dương quý phi làm sao bày ra bộ dáng phong tình khi say, Diệp Anh thấy Trang cũng tuyệt sắc như thế.
"Không sợ..."
"Trang..."
"Không quan tâm." Trang phụng phịu dỗi hờn, nàng không quan tâm, tất cả đều không quan tâm.
"Chị yêu em, chưa bao giờ hết yêu em... Em nói em có bạn trai rồi thì chị chấp nhận đứng sau lưng em. Nhưng ban nãy... chị hiểu được rồi." Trước mặt vẫn là bé Trang của năm nào, vẫn là tình yêu bé nhỏ hôm nào, hệt như năm 2002 đầy tình yêu đó.
Trang nhướn người lên hôn lên môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng chứa đầy nỗi nhớ. Nụ hôn nhẹ nhanh chóng bị đảo khách thành chủ, Diệp Anh đẩy Trang dựa vào cánh cửa phòng vệ sinh rồi hôn lên đôi môi hồng mà mình nhớ nhung bao nhiêu lâu nay. Hôn chưa thỏa thì nghe có tiếng xoay cửa, Trang hơi cười, nàng kéo Diệp Anh vào bên trong phòng vệ sinh rồi đóng cửa lại.
Tay của Diệp Anh là thứ hư hỏng nhất trần đời, vừa hôn được môi con gái nhà người ta đã tìm đến tận ngực. Trang đánh nhẹ vào tay Diệp Anh, yêu cầu Diệp Anh tập trung vào nụ hôn của hai người.
"Không nghĩ lại có ngày hôn ở đây." Trang thở ra khi Diệp Anh buông đôi môi mình ra, nụ hôn quen thuộc dời đến chiếc cổ trắng nõn thơm tho của nàng. Rõ ràng Diệp Anh luôn biết nàng yếu đuối nhất là ở chỗ nào, dễ dàng khuấy động dục vọng ẩn sâu trong nàng.
Diệp Anh áp sát vào tai Trang, thì thầm: "Nhớ em... Cuộc đời về sau giao cho tôi được không? Tôi nhất định sẽ không rời bỏ em nữa. Bảo vệ em, yêu thương em... Một lần đau đớn như vậy đã quá đủ rồi."
"Muốn tâm tình, trước tiên hết buông ngực em ra đã." Trang nắm lấy bàn tay của Diệp Anh đang để trên ngực mình, vốn ngực nàng cũng không phải chỗ gác tay của chị ấy.
"Ngực em to lên." Diệp Anh trêu đùa khiến mặt Trang đã đỏ nay còn đỏ hơn. Cô đưa tay lau đi vệt son ban nãy bị cô làm lem, nhịn không được mà hôn lên má Trang thêm một cái. "Tối nay chị nhất định không buông tha cho em... Chị sẽ hôn em cả đêm nay... không bỏ sót nơi nào..."
"Ai dạy chị mấy thứ này? Nói mau?"
Nhưng nghe những lời gợi tình như vậy khiến Trang cảm thấy máu nóng chạy rần rần trong cơ thể, Diệp Anh thật sự quá hư hỏng rồi. Chân Trang như mềm nhũn, một con người bình thường bị cấm dục mười sáu năm, có thể nào không bùng nổ khi gặp lại người thương của mình. Trang cũng là con người với những nhu cầu hoàn toàn bình thường, nàng nghe những lời này và biết mình sắp được chết trong vòng tay Diệp Anh rồi.
Hai người hôn nhau bên trong phòng vệ sinh nhỏ, nỗi nhớ khiến hai người muốn nhau ngay lập tức nhưng lý trí lại ngăn hai người có thể làm yêu nơi công cộng như thế này. Vậy nên Trang cứng rắn bảo: "Ngừng lại! Hôn nãy giờ đủ rồi."
"Em thấy đủ không? Chưa đủ..." Diệp Anh đưa mặt lại gần Trang định hôn thêm nhưng Trang nhanh hơn chuồn ra ngoài. Nàng mà không lý trí thì Công Tằng Tôn Nữ Thùy Trang nàng sẽ bị làm yêu ngay nhà vệ sinh mất, nàng quá cao quý đối với nhà vệ sinh này, như vậy là kém sang.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro