Chương 81: Gió đưa cành trúc

Khi Hoa ngước mắt lên nhìn Quỳnh đang nằm lim dim mắt hưởng thụ kia, cô nghi hoặc hỏi: "Cảm giác như thế nào?"

"Cũng không tệ lắm... Không có kinh nghiệm vậy cũng ổn rồi."

Thật ra Hoa cũng không biết chuyện như vậy làm như thế nào, chuyện nam nữ ra sao cô còn chẳng biết, chuyện nữ nữ cũng chẳng hay. Ban nãy Hoa chạm vào nơi bên dưới chân một chút mà Quỳnh lại phát ra tiếng, vậy nên cô đùa nghịch nãy giờ, thích thú không buông. Đùa nghịch chán chê xong lại chẳng biết làm gì tiếp đến.

"Mùi vị không ghê như em tưởng..."

Hành động đi đôi với lời nói, Hoa lại chứng minh cho Quỳnh thấy rằng mùi vị của chị ấy hoàn toàn không ghê, còn có vẻ khá vui nữa. Nhưng vấn đề mấu chốt là muốn vui lại không biết vui như thế nào, Hoa cảm thấy nan giải.

"Cho ngón tay vào bên trong đi."

Lạy các vị thần linh trên cao, Quỳnh nói những từ này ra mà đầu óc muốn phát nổ. Nàng đang dạy cho một người cách thể nào là làm yêu, chuyện cả đời nàng còn chẳng dám nghĩ tới.

"Khôngggggg. Huhu, không được chọt vào mông chị!" Quỳnh khóc ròng, trời má con bé dám chọt vào mông nàng, đau thốn đến trời xanh.

Hoa hết hồn, cô lật đật xoa xoa nơi vừa bị chọt kia, dỗ dành hệt như đang dỗ dành một đứa bé: "Thương thương, không đau nha, không đau nha". Vừa nói Hoa vừa hôn xung quanh để cho Quỳnh đỡ đau, đúng là dốt mang lại hậu quả khá nghiêm trọng.

"Rảnh thì chơi một mình đi, ai rảnh đâu mà chơi tiếp." Quỳnh khóc oa oa lên, tự nhiên lại đâm vào giữa mông người ta một cái muốn hồn phi phách tán, nàng thật muốn lấy gạch ống chọi cho Hoa chết.

Biết mình ngu ngốc nên Hoa mới hôn xung quanh dỗ dành cho Quỳnh không đau nữa, cũng mất một lúc Quỳnh mới thôi dỗi, nhưng hứng thú cũng không còn như ban nãy nữa. Hoa trườn người lên hôn lên môi Quỳnh, cô biết mỗi lần mình hôn Quỳnh sẽ nhịn không được có hứng trở lại. Chẳng trách hôm trước cô có đọc ở đâu trên mạng rằng nụ hôn là đầu câu chuyện, đúng là nụ hôn vạn năng.

"Ở đây..." Quỳnh cẩn thận cho Hoa biết nơi kia là nơi nào, tránh trường hợp đâm nhầm động ban nãy. Hoa lần mò, phát hiện quả thật là có nơi đi vào. Cô ngẩn người nhìn Quỳnh, biểu cảm hệt như "ủa, thì ra là chỗ này hả?"

Cô cho ngón tay của mình vào bên trong nhẹ nhàng, cả một ngón tay cũng bị lấn áp. Hoa cảm nhận bên trong của Quỳnh mềm mại bao bọc lấy mình, vừa ấm nóng vừa ẩm ướt, thật là một bầu trời mới lạ.

"Chị cảm thấy sao?" Hoa di chuyển nhẹ nhẹ, đúng là không có kinh nghiệm làm gì cũng không ra hồn.

Quỳnh hệt như đang bình phẩm một món ăn, nàng gật gà gật gù: "Cũng tàm tạm đó."

"Vậy sao chị không phát ra tiếng đi?"

"Hả? Tiếng hả? Ái chà chà, ái chà chà..." Quỳnh trêu Hoa khiến Hoa mặt đỏ tía tai, thật ra là nàng copy trend trên mạng, không ngờ cô bạn nhỏ ngu ngơ lại nổi giận lên, giận lẫy nên cho tay ra ra vào vào liên tục. Lần này Quỳnh cũng không giỡn nổi nữa, nàng cong người tránh né, hệt như nàng cũng sắp chạm tới được cánh cổng thiên đường.

Trong phòng nhỏ có hai bạn trẻ mới được yêu lần đầu đang cố gắng thỏa mãn nhau, bên trong phòng của hai bạn già kia lại xảy ra sự cố. Hai người đổi vai một chút, đáng lẽ như mọi ngày Trang thường ngồi lên người Diệp Anh chọc ghẹo, tay quá lắm là sờ soạng một chút, không ngờ lần này chơi giỡn mà mất lần đầu của Diệp Anh thật. Máu của Diệp Anh chảy ra khiến Trang sợ hãi mặt tái mét, nàng ôm miệng mình ngăn không cho bản thân la lên, luống cuống bảo: "Chết rồi, huhu, em không biết đâu. Em... Em..."

Diệp Anh thấy máu chảy ra một dòng nho nhỏ, sợ dính vào ga giường nên cầm khăn đi vào nhà tắm để tắm lại. Nhưng Trang thấy vậy còn lo hơn, nàng đứng ở cửa phòng mếu như mèo mắc mưa, tay vẫn còn run run.

"Huhu... Diệp Anh giận em rồi hả?"

"Ngốc quá, tắm chung không? Trả hẳn 500 tắm tiên nè." Diệp Anh bật vòi sen để nước chảy xuống tóc mình, tắm gội lại một lần nữa cho sạch sẽ.

"Lần này em nhận tắm free thôi."

Có người vẫn đứng nép ở cửa mếu máo, đã hơn ba mươi tuổi đầu mà hệt như Thùy Trang năm mười sáu tuổi, ngáo ngơ, ngốc nghếch.

"Thôi em đừng tắm, bữa mới cảm xong. Chị xong liền nè."

Mãi mà Trang vẫn không thôi run tay, vì nàng dùng tay mình làm chảy máu người khác, nếu mà không chảy máu thì lại khác. Nàng sợ cảm giác mình vô tình tổn thương người mình yêu, mặc dù khi học võ nàng từng đánh qua không biết bao nhiêu người.

"Ngốc ghê, trước sau gì mình chẳng làm chuyện này."

Lần trước Diệp Anh phá lần đầu tiên của nàng chẳng có một giọt máu nào, nàng nghĩ lần này cũng sẽ như vậy, bản thân nàng cũng không muốn hôm nay lật kèo. Ngón tay run run, cầm ly nước còn không đàng hoàng, Trang thật sợ cảm giác ngón tay xuyên qua tấm màng mỏng kia, có vẻ nàng đã làm Diệp Anh của nàng đau rồi. Áy náy lẫn cả sợ hãi, một đêm trôi qua trong sự kinh hoàng.

Buổi sáng bốn người hai tâm trạng tụ họp với nhau dưới sảnh cùng ăn sáng, Diệp Anh thấy mặt Hoa hưng phấn như thể được ba nó bơm tiền, còn mặt chị Quỳnh thì tối tăm, mắt thì thâm quầng. Phản ứng này có khác gì Trang đang buồn ngủ ngáp lên ngáp xuống đâu? Diệp Anh nghi ngờ, hai người này... Không phải kia kia chứ?

Cô nhắn tin: "Con kia, mày ngủ với chị Quỳnh rồi hả?"

Hoa nhận được tin, phản ứng đầu tiên là phun hết nước lại vào ly đang uống. Cô sờ soạng mặt mình, có lộ liễu như vậy lắm không?

"Vậy là chắc 100% còn gì, mày rờ mặt làm gì nữa?"

"Sao mày biết dạ?"

"Tao bấm đốt ngón tay."

"Đm. Ngon. Mày học bói toán bao giờ?"

"Nói tao nghe mày có định yêu người ta không? Giỡn chơi đứt tay đó nha con."

Hoa nhìn sang Quỳnh, chỉ thấy Quỳnh im lặng ăn bữa sáng của mình.

"Chị ấy bảo đừng nghĩ nhiều, fwb thôi."

"Nếu mày nghĩ mày có khả năng chơi cuộc chơi đó. Tao nghĩ mày chơi không nổi đâu."

Trang gắp thịt bò của mình thả vào bát của Diệp Anh, nói một câu làm cả hai người buông điện thoại xuống: "Ăn đi, một lát hai người nói chuyện riêng sau."

Một lát Diệp Anh kể cho Hoa nghe chuyện tối qua của hai người, Hoa cười đến sặc cả nước trong phòng mình, Quỳnh hỏi gì cũng nhất định không kể. Cô nổi hứng tặng cho Diệp Anh hai câu thơ.

"Gió đưa cành trúc la đà.
Giỡn chơi một chút ai dè mất trinh."

Diệp Anh nhận được liền tìm sang phòng Hoa đánh cho một trận nhừ tử, còn hét về phòng mình: "Bà xã, em qua đánh phụ chị."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro