Chương 42

Sau khi lĩnh chứng, Khuất Kinh cùng Du Chiêu nắm tay nhau đi ra khỏi cục dân chính. Chỉ thấy ở trước cửa, Hoa Thì đang phát bao lì xì cho đội kèn trống xô na, còn nói: "Có muốn cùng nhau ăn bữa cơm không?"

"Không được, không được." Đội trưởng đội nhạc nói, "Chúng tôi còn có một nhà có đám tang cần đi đây."

"Chạy show hả?" Hoa Thì nói, "Thật sự là khổ cực nha!"

Đội tưởng đội nhạc cười cười, nói: "Mưu sinh mà!" Nói rồi hướng Du Chiêu cùng Khuất Kinh cười ha hả cáo biệt: "Được rồi! Chúc hai vị tân hôn hạnh phúc, sớm sinh quý tử!"

Du Chiêu nghe tới bốn chữ "sớm sinh quý tử", ngược lại cảm thấy đặc biệt không thoải mái. Thật ra Du Chiêu vẫn luôn uống thuốc tránh thai. Không phải cậu không muốn mang thai, mà là cậu vẫn nghĩ, ngày nào còn chưa kết hôn thì ngày đó vẫn không nên mang thai. Giống như một ngày khách hàng còn chưa kí hợp đồng, tất nhiên không thể giao hàng.

Hai bên thỏa thuận xong, không lừa gạt nói dối, mới là sinh ý thành!

Du Chiêu lại nghĩ, theo tần suất xé mở miếng ngăn tin tức tố của bọn họ, nếu không dùng thuốc, nói không chắc trước khi cưới liền mang thai.

Nghe được lời chúc phúc của đội trưởng ban nhạc, Khuất Kinh cười nói: "Vậy mượn cát ngôn của anh!" Sau đó Khuất Kinh liền thưởng thêm cho bọn họ. Đội nhạc thu hồng bao, một chuỗi thao thao bất tuyệt chúc mừng cát tường.

Náo náo loạn loạn nói một đống xong lái xe mới tới kéo bọn họ đi.

Khương Tuệ Tức cười nói: "Thật tốt, mẹ đã đặt bàn ở Hỉ Phúc Lâu. Chúng ta cùng ăn cơm đi?" Nói rồi Khương Tuệ Tức lại hỏi Hoa Thì cùng Thang Kha: "Các cậu không có chuyện gì thì cùng đi đi?"

Hoa Thì xoa xoa tay: "Được ạ! Con thích nhất là thịt dê Hỉ Phúc Lâu."

Khương Tuệ Tức gật đầu, cười nói: "Tốt, cùng đi đi. Nhiều người càng náo nhiệt."

Đoàn người tới Hỉ Phúc Lâu, chọn lô ghế riêng ngồi xuống. Hoa Thì ở một bên giới thiệu với mọi người: "Canh gà chỗ này là chính tông! Đều dùng gà trống thiến! Gà thiến, mọi người biết là cái gì không..."

"Mọi người đều biết." Du Chiêu lạnh nhạt đánh gãy lời Hoa Thì.

"Cậu nghe tôi nói hết đi mà!" Hoa Thì vẫn nhịn không được mà khoe khoang, "Mọi người cho rằng một đao là xong việc sao? Gà thiến nhà bọn họ đều dùng thuốc Đông Y thiến gà! Rất cao cấp, rất bổ!"

Khuất Kinh nghe Hoa Thì bàn luận vấn đề thiến gà, uống một ngụm canh gà mĩ vị đều muốn cảm thán gà đối với nhân loại đã cống hiến vĩ đại như thế nào.

Hoa Thì nói y thích cơm dê ở đây cũng không phải giả, ào ào mà ăn xong hai bát. Du Chiêu nhịn không được cau mày: "Cậu rất đói à?"

Hoa Thì nói: "Bữa trưa tôi còn chưa ăn nữa." Rồi lại ý thức được cái gì, y lại nói: "Đương nhiên tớ cũng không phải không có cơm ăn, chuyên môn đi ăn trực như vậy! Dầu gì tớ cũng là một phú nhị đại gia tài bạc triệu nha."

"Đúng, mọi người đều biết." Du Chiêu động viên nói.

Ngày hôm nay Hoa Thì đặc biệt cao hứng, giống như y là nhà mẹ đẻ của Du Chiêu, vô cùng vui vẻ, còn uống rất nhiều rượu. Chờ y uống nhiều rồi liền bắt đầu phát rồ, nhiều lần cường điệu mình là người có tiền, còn đem một xấp thẻ vàng, thẻ bạch kim, thẻ đen lấy ra, quăng đầy đất.

Cha Khuất nhíu chặt lông mày, nói với vợ: "Bà xem, Du Chiêu quen biết toàn là những người nào vậy!"

Khương Tuệ Tức nguýt ông một cái: "Một ngày vui vẻ như thế, ông không thể ngậm miệng một chút, để nó càng vui vẻ sao?"

Cha Khuất bĩu môi một cái, liền không nói nữa.

Hoa Thì phát điên xong liền lăn ra ngủ.

Du Chiêu cũng bất đắc dĩ: "Xin lỗi, xin lỗi, người bạn này của con..."

"Không có chuyện gì, ngày hôm nay cao hứng mà!" Khuất Kinh vung tay, tỏ ý đã hiểu, quay đầu nói với Thang Kha "Cậu sững sờ làm gì? Nhặt thẻ lên!"

Thang Kha không có cách nào, đành nhặt từng cái từng cái thẻ của Hoa Thì lên. Khuất Kinh dặn dò: "Cậu cẩn thận một chút, mấy thẻ này đều rất đáng giá, cậu làm mất một tấm thôi cũng không đền nổi đâu!"

Trong lòng Thang Kha chỉ muốn chửi bậy, nếu đổi là bình thường chắc đã sớm nhảy lên nói "Tôi không xứng nhặt cái này! Ngài tới đi!". Mà cân nhắc hôm nay là ngày đại hỉ của Khuất Kinh bèn tạm thời nhịn xuống.

Chờ nhặt thẻ xong Khuất Kinh lại nói: "Được rồi, bây giờ cậu đi thuê một gian phòng, đưa Hoa Thì đi nghỉ ngơi đi."

Trong lòng Thang Kha lặng yên tới nửa ngày: "Cái này không tốt đâu! Y là O, truyền đi sẽ ảnh hưởng tới danh dự của y."

"Không sao, không sao." Du Chiêu nói, "Y không có danh dự."

"?" Thang Kha nhịn không được lầm bầm, "Nhưng tôi có!"

Khuất Kinh cũng mắng gã: "Chỉ có cậu thanh thuần khả ái! Chờ cuộc họp hàng năm tôi trao giải cho cậu sao? Cậu muốn ẵm giải thưởng xử nam cuối cùng của thế kỉ à? Hay là chờ quốc gia phong cậu thành người bảo vệ động vật?"

Thang Kha bất đắc dĩ mà cõng Hoa Thì, trong tay cầm theo một đống thẻ ngân hàng giá trị liên thành, mang theo biểu tình của "người trèo thuyền trên sông Von-ga" mà rời khỏi ghế riêng.

Khuất Kinh hoan hoan hỉ hỉ nắm tay vợ mới cưới, quay đầu nói với cha mẹ: "Được rồi, hai người tự trở về đi thôi!"

Cha Khuất kinh ngạc: "Các ngươi muốn đi đâu? Không về nhà sao?"

Khuất Kinh nói: "Vẫn phải tới nhà họ Du nói chuyện một chút. Hơn nữa còn phải giúp vợ con dọn nhà, không phải sao?"

Khương Tuệ Tức ngược lại đồng ý: "Cái này cũng nên làm, lúc con tới cũng nên lễ phép một chút. Hôm nay ngày lành tháng tốt, chớ cùng người ta cãi nhau."

"Con biết rồi." Khuất Kinh nói, "Nếu không muốn nghe, con dùng tin tức tố tới áp chế là được!"

Khương Tuệ Tức lại nói: "Con cẩn thận, dùng tin tức tố lung tung đi áp chế ảnh hưởng omega là trái với luật trị an!"

Khuất Kinh cười nắm tay Du Chiêu: "Vợ con sẽ đến bảo lãnh thả con ra."

Du chiêu đỏ mặt: "Vậy chúng con đi trước..." Nói rồi Du Chiêu nhìn cha Khuất cùng Khương Tuệ Tức, có chút ngượng ngùng nói: "Cha, mẹ."

Khương Tuệ Tức nghe Du Chiêu gọi một tiếng như thế, thực sự là cao hứng, cười gật đầu: "Các con đi đi."

Cha Khuất ngược lại hừ hừ không nói.

Khương Tuệ Tức dùng cùi chỏ huých ông một cái: "Ông làm sao mà không lên tiếng? Con nó gọi ông đấy!"

Cha Khuất lại oán giận nói: "Không phải bà bảo tôi ngậm miệng sao?"

Khương Tuệ Tức cười tức, nói: "Vậy ông tiếp tục ngậm đi! Tôi thấy cũng rất tốt."

Cha Khuất buồn bực. Hai người buồn bực cả một đường về nhà.

Khuất Kinh gọi xe, cùng Du Chiêu tới nhà họ Du.

Hiện tại là mười giờ tối, Du Ung, Du Hải, Đoạn Khách Nghi đều ở nhà. Nghe nói Khuất Kinh cùng Du Chiêu trở lại, ba người cũng không thể vắng mặt mà cùng nhau xuất hiện, thể hiện chút lễ độ.

Đoạn Khách Nghi bưng một đĩa hoa quả tới, làm bộ chính y gọt, cười nói: "Không biết Kinh Nhi có thích ăn cái này không?"

Khuất Kinh cười nói: "Cảm ơn, mẹ Đoạn."

Đoạn Khách Nghi nghe thấy Khuất Kinh gọi mình là mẹ, cũng sợ hết hồn: "A... Ai... Ha ha, đứa nhỏ này..." Hơn nữa, Đoạn Khách Nghi dù là omega, nhưng cũng chưa từng bị gọi một tiếng "mẹ". Cho dù là Du Ung cũng gọi y một tiếng "ba".

Bất thình lình bị gọi "mẹ", Đoạn Khách Nghi lại cảm thấy không hề dễ chịu.

Trên thực tế, rất nhiều nam omega đều không thích bị gọi là "mẹ".

Khuất Kinh tự nhiên cũng biết Đoạn Khách Nghi không thích, nhưng cũng vì biết nên mới nói. Ai sẽ không lén lút làm người hắn ghét khó chịu chứ?

Khuất Kinh còn nói: "Là như vậy, hôm nay con đã kết hôn cùng Du Chiêu rồi. Cho nên câu mẹ này vẫn không tránh được, mẹ Đoạn."

Đoạn Khách Nghi kinh hãi đến biến sắc. Du Ung và Du Hải cũng bị dọa nhảy một cái.

"Kết hôn rồi?"

"Thật ra là ở cục dân chính lĩnh chứng." Khuất Kinh nói tới cây ngay không sợ chết đứng, một bộ thuận lý thành chương, thậm chí lấy ra app Ngày Hoàng Đạo, "Hôm nay là ngày tốt trăm năm mới có một lần!"

Ngày tốt thì đúng là tốt, nhưng "trăm năm mới có một lần" lại khó nói. Nhưng mà phịa chuyện, ai mạnh miệng thì chính là người đúng.

Du Hải ho khan hai tiếng: "Này, này cũng quá đột ngột đi! Hơn nữa, nếu quyết định, làm sao lại không báo sớm với chúng ta một tiếng? Chúng ta cùng nhau thu xếp."

Du Chiêu liền nói: "Cũng là nhất thời nghĩ tới, nhất thời kích động. Nhưng ở cục dân chính con cũng gọi điện cho giám đốc Đoạn, giám đốc Hải, chỉ là vừa vặn thư kí của giám đốc Đoạn với Hạ Đào đều nói hai người không tiện gặp."

Hai chữ "Hạ Đào" vừa nói ra, cả Đoạn Khách Nghi, Du Hải cùng Du Ung đều không thoải mái.

Có thể bằng một câu nói khiến ba người này không thoải mái, cũng coi như chút sắc màu của ngày hôm nay.

Du Chiêu vừa cười vừa nói: "Mọi người sẽ không trách con chứ?"

Đoạn Khách Nghi là một người gia giáo rất nghiêm khắc, trước tiên trưng ra nụ cười giả lả: "Ha ha! Làm sao sẽ chứ! Đây là việc mừng! Nhưng là thời điểm đăng kí kết hôn cũng không có cảm giác bằng nghi thức chính thức. Đợi tới khi các con làm lễ cưới thì đừng quên chúng ta nha! Càng không nên quên họ hàng nhà mình! Bằng không chúng ta sẽ tức giận đó! Ha ha ha!"

Du Hải gật gật đầu, nói: "Kì thực như vậy cũng tốt, hiện tại chính là người một nhà. Ngày làm lễ cưới các con đã quyết định rồi sao?"

Du Chiêu liếc mắt nhìn Khuất Kinh một cái. Khuất Kinh liền tiếp lời: "A, còn chưa có xác định. Nói không chùng chúng con sẽ không tổ chức, trực tiếp đi hưởng tuần trăng mật cũng rất tốt."

Du Chiêu gật đầu: "Ừm."

Trong lòng Du Chiêu có chút bất ngờ, cậu nghĩ người như Khuất Kinh nhất định sẽ muốn làm một lễ cưới thế kỉ, có phái đoàn hoành tráng. Ngược lại là Khuất Kinh, bởi vì hắn không nắm chắc suy nghĩ của Du Chiêu, mới không nói chắc. Đến cùng, Khuất Kinh cảm thấy, mấy người thân của Du Chiêu này, mỗi người đều quấn lên muốn làm khó bọn hắn. Nếu thật sự tổ chức đại hôn không biết bọn họ còn muốn khiêu chiến cái gì nữa!

"Nào có thể không tổ chức hôn lễ?" Đoạn Khách Nghi ngữ khí khoa trương nói, "Hai nhà chúng ta đều là danh gia vọng tộc trong thành phố! Người biết thì nói các con khiêm tốn, người không biết chưa biết chừng sẽ đồn đại lung tung!"

Khuất Kinh nói: "Quản bọn họ nói cái gì làm gì! Con còn nghe thiếu mấy lời đó sao? Hai ngày trước không biết từ đâu xuất hiện tin tức bôi nhọ Du Chiêu cùng Du thị, con đã cho người xóa đi, này còn chưa tính là gì."

"Bôi đen Du Chiêu, còn có Du thị?" Du Hải kinh hãi, "Người nào làm?"

Khuất Kinh vờ tiếc rẻ nói: "Còn không có tra được!"

Du Hải nhân tiện nói: "Vậy con giao lại cho ta! Ta lớn tuổi, quen biết cũng nhiều. Nhất định có thể tra được!"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro