Chương 1: Mở đầu

[Hoa khôi và người tình.]

Đường Di An là nhân vật nổi tiếng trong trường Đại học T, không chỉ trong Học viện Nghệ thuật nơi cậu theo học mà cả toàn trường đều ít nhiều nghe qua những lời đồn về cậu.

Một Omega có vẻ ngoài quá mức xinh đẹp, đi đến đâu cũng trở thành trung tâm bàn tán của mọi người. Trên trang tỏ tình của trường có rất nhiều bài đăng về Đường Di An, nhưng tình trạng mối quan hệ quan hệ của cậu đến nay vẫn chưa ai biết.

Nhiều người đã tỏ tình với Đường Di An qua các bài đăng ẩn danh hoặc công khai cũng có, nhưng cậu chưa bao giờ hồi đáp, điều này càng làm nổi cái danh đoá hoa cao lãnh của cậu.

Đường Di An kết thúc tiết học buổi sáng, như thể có ai đó thúc giục, cậu chạy bộ xuống lầu.

Trước cửa Học viện Nghệ thuật đỗ một chiếc Aston Martin. Xe sang đỗ trước cửa Học viện Nghệ thuật là chuyện không mấy hiếm gặp với các sinh viên của trường, nhưng hôm nay chiếc xe này lại thu hút sự chú ý một cách lạ thường.

Bởi vì người bước lên chiếc Aston Martin đó không phải ai khác, mà chính là Omega nổi tiếng nhất Đại học T đó.

Đường Di An bước lên xe, thấy người đàn ông bên cạnh đang cúi mắt nhìn điện thoại.

Người đàn ông thấy cậu đã lên, liền khóa màn hình và đặt điện thoại sang một bên, cười nói: "Hiếm khi tan học đúng giờ nhỉ."

Đường Di An lúc xuống xe chạy khá vội nên vẫn còn hơi thở gấp, đôi mắt kia trong veo và quyến rũ: "Em vừa tan học là chạy đến gặp anh ngay, sợ anh đợi lâu."

"Ồ," - nụ cười của người đàn ông càng sâu hơn - "Thì ra em nhớ anh đến vậy à."

Đường Di An bị nói đến mức mặt đỏ bừng: "Là anh nói buổi chiều có cuộc họp, em sợ làm lỡ thời gian của anh."

Người đàn ông thấy cậu cố chấp không chịu thừa nhận, cũng không vạch trần, anh cúi người tới gần đặt một nụ hôn lên cổ Omega, rồi khởi động xe, lái ra khỏi trường.

Đa số sinh viên của Học viện Nghệ thuật đều tự vận hành tài khoản cá nhân bằng cách tận dụng nhan sắc của mình để lập blog cá nhân, nhưng Đường Di An không có ý định theo nghề truyền thông tự do đó, dù cậu cũng có tài khoản riêng nhưng nó hoàn toàn là tài khoản cá nhân.

Cậu bình thường hay đăng lên đó vài tấm tự chụp, ảnh phong cảnh hoặc đồ ăn, chức năng và tác dụng của tài khoản này đối với cậu giống như vòng bạn bè hơn.

Mặc dù vì nhan sắc mà cậu thu hút không ít người theo dõi, nhưng cậu không phải là blogger chuyên nghiệp, nên số lượng theo dõi cu không quá nhiều cũng không quá ít, phần lớn là người quen hoặc bạn học, vì vậy cậu cũng không có ý định chuyển tài khoản sang chế độ riêng tư.

Sở thích nhỏ của cậu là đi khám phá các nhà hàng đạt sao Michelin, và thích tìm kiếm các quán cà phê mới.

Người đàn ông Alpha biết những sở thích này của cậu, mỗi khi hai người cùng nhau ăn tối, anh đều đưa Đường Di An đến nhà hàng mới mà cậu muốn thử, dỗ dành cậu vui vẻ.

Hôm nay hai người cũng đến một nhà hàng Ý cần đặt chỗ trước, cùng nhau ăn uống vui vẻ, Đường Di An còn chụp không ít ảnh.

Sau bữa ăn, người đàn ông chuẩn bị đưa Đường Di An về trường. Mặc dù bình thường họ hay đi ăn tối, sau đó hoặc đến khách sạn nghỉ ngơi hoặc qua đêm tại một căn hộ ở phía Bắc thành phố của người đàn ông.

Cũng có đôi khi họ chỉ đi xem phim sau bữa tối, lái xe lên núi dạo chơi, đến quán cà phê thú cưng vuốt ve mèo chó, đến phòng tập bắn cung, hoặc ở nhà cùng nhau chơi game console vài tiếng đồng hồ.

Không khác gì buổi hẹn hò của bất kỳ cặp đôi sinh viên đại học bình thường nào.

Thế nhưng, người đàn ông thực chất lớn hơn Đường Di An gần 11 tuổi. Tuy vẫn còn trẻ và đẹp trai nhưng đã sớm không còn ở độ tuổi sinh viên nữa.

Hôm nay vì người đàn ông có cuộc họp vào buổi chiều, hai người ăn cơm xong không thể thân mật hẹn hò hoặc ân ái như thường lệ.

Trong bãi đỗ xe, ở khoang xe không có đèn, người đàn ông nhân lúc tối sầm ấy cúi người tới để hôn cậu.

Mặc dù Đường Di An mới tròn mười chín tuổi, trông xinh đẹp và thanh thuần, nhưng mỗi lần hôn nhau cậu đều nhiệt tình ôm lấy người đàn ông, chủ động há miệng, lè chiếc lưỡi nhỏ nhắn ra, vừa có chút táo bạo lại vừa có chút ngượng ngùng, vừa tận hưởng vừa đắm chìm quấn quýt với người đàn ông.

Dù cậu ngoan ngoãn thuận theo, nhưng tuyệt đối không ở thế bị động, mỗi lần đều vui vẻ đón nhận tất cả những gì người đàn ông dành cho mình.

Cậu biết người đàn ông yêu cậu đến mức không thể thỏa mãn được.

Hai người hôn nhau rất lâu, ghế xe còn ngả phẳng, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, có lẽ họ đã thân mật ngay trong xe ở bãi đỗ xe.

Nhưng không, động tác thô bạo cởi quần áo của người đàn ông bị một cuộc điện thoại làm gián đoạn.

Người đàn ông vẻ mặt không vui, mang theo sự tức giận nhìn màn hình điện thoại, khi nhìn thấy hiển thị tên người gọi trên màn hình, thần sắc của người đàn ông chợt sững lại trong một khoảnh khắc, sau đó bực bội vuốt mái tóc bị làm xuống ra sau.

Người đàn ông xuống xe.

Đường Di An ngoan ngoãn đợi trong xe ba phút.

Khi quay lại, người đàn ông cười nói: "Anh đưa em về trước nhé."

Đường Di An gật đầu ngoan ngoãn đồng ý.

Khi đến ký túc xá, các bạn cùng phòng đã quen rồi hỏi cậu lại đi hẹn hò ở đâu.

Bạn bè đều theo dõi tài khoản Instagram của Đường Di An. Cậu thường xuyên đăng ảnh đồ ăn, đăng nhiều thì phát hiện ra đối diện bàn mình luôn có một người đàn ông đeo đồng hồ, hay mặc vest, đôi khi cũng mặc đồ thường ngày, trông rất có gu ăn mặc.

Mặc dù người đàn ông chưa bao giờ để lộ mặt, ảnh chỉ lộ ra ngón tay thon dài và một góc quần áo, nhưng ai cũng có thể đoán được bạn trai của Đường Di An chắc chắn là một Alpha cao lớn đẹp trai, gia thế không tầm thường.

Mỗi lần Đường Di An đăng bài đều gắn thẻ một tài khoản. Khi mọi người nhấp vào, sẽ thấy tài khoản đó không có bất kỳ nội dung nào, chỉ có những bài đăng của Đường Di An được hiển thị trong phần nội dung liên quan.

Không ít bạn bè của Đường Di An hoặc những người tò mò trong trường đã theo dõi tài khoản này, nhưng tài khoản này lại chỉ theo dõi duy nhất một người, đó chính là Đường Di An.

*

[Hoa khôi trường ngoại tình.]

Cố Thư Hợp và Đường Di An quen nhau vào tầm một năm trước trong khuôn viên Đại học T. Lúc đó, Tập đoàn họ Cố tài trợ cho một cuộc thi kinh doanh và vòng chung được tổ chức tại Đại học T.

Ban đầu, người được sắp xếp trao giải là một giám đốc khu vực của tập đoàn, nhưng hôm đó Cố Thư Hợp tình cờ có việc phải làm ở Đại học T, nên anh quyết định ghé qua hiện trường và kiêm luôn vai trò trao giải.

Đường Di An lúc đó chỉ mới là sinh viên năm nhất, cậu là thành viên của đội giành chiến thắng được nhận giải thưởng từ người thừa kế Tập đoàn họ Cố.

Đó là lần đầu tiên Đường Di An gặp Cố Thư Hợp, hai người thậm chí còn không nhìn nhau, không nói với nhau một lời nào, cũng không có bất kỳ tiếp xúc thân thể.

Nhưng ngay trong ngày hôm đó, Đường Di An đã ngửi thấy mùi pheromone Alpha nhàn nhạt trên người Cố Thư Hợp, đó là mùi gỗ mun trưởng thành.

Lúc đó Cố Thư Hợp hoàn toàn không có ấn tượng gì về Đường Di An, cho đến buổi tiệc tối sau lễ trao giải vài tuần sau, họ mới gặp lại nhau lần nữa.

Đội thắng giải ngoài tiền thưởng và cúp ra còn có một vé tham dự buổi tiệc tối sau lễ trao giải, được đặc cách cho phép tham gia.

Các sinh viên đại học lần đầu đến một sự kiện mang tính kinh doanh như vậy, khó tránh khỏi có chút căng thẳng, nhưng ai nấy đều mang tâm lý không ăn thì phí, đến để ăn một bữa no nê.

Đường Di An đứng một mình trước quầy đồ ăn, không biết nên gắp loại bánh nào. Cậu là sinh viên khoa vũ đạo, cần phải giữ dáng liên tục, đối với những chiếc bánh kem nhỏ thế này, cậu cho phép bản thân phá lệ chọn một cái để thưởng thức.

"Cái Bánh Mont Blanc vị quế bên trái, chỉ còn lại cái cuối cùng thôi, chắc là loại ngon nhất đấy. Dù sao thì đồ ngon cũng sẽ rất được săn đón, vừa quay đi là hết."

Cậu nghe thấy tiếng nói liền ngẩng đầu lên, thấy Cố Thư Hợp mặc vest đang mỉm cười nhìn cậu và gợi ý.

Mùi gỗ mun y hệt như ngày hôm đó đánh thức ký ức của Đường Di An.

Cố Thư Hợp đã uống quá nhiều sâm panh trong buổi họp, nhưng bụng lại chưa có gì lót dạ, anh từ chối thư ký đang chuẩn bị gắp đồ ăn cho mình, một mình đi dạo quanh khu đồ ăn, xem có món điểm tâm nào vừa ý không.

Công việc lại quá bận rộn, những chuyện liên quan đến cuộc sống anh đã lâu không tự mình lựa chọn, ít nhất chuyện ăn uống vẫn có thể tự mình quyết định.

Lúc này, Cố Thư Hợp đứng cạnh Đường Di An, cúi đầu nhìn Omega thấp hơn mình gần một cái đầu.

Ngũ quan của Đường Di An rất nổi bật, đôi mắt ngấn nước vô cùng trong veo, thực sự xinh đẹp lại thanh thuần.

Khi Cố Thư Hợp nhìn cậu, rất khó để không liên tưởng đến người năm mười bảy mười tám tuổi kia, dù sao thì đôi mắt của hai người cực kỳ tương đồng, ngay cả nét ngây thơ và vẻ trẻ con đặc trưng trong ngũ quan cũng rất giống nhau.

Thấy Alpha cúi đầu nhìn lại mình, Đường Di An mặt hơi đỏ bừng, vội vàng cảm ơn rồi đi mất.

Lúc đó Cố Thư Hợp không có ý nghĩ gì đặc biệt về Đường Di An, chỉ cảm thấy Omega này trông rất quen mắt, mình đã từng gặp ở đâu đó.

Sau này trong buổi tiệc, khi giáo viên phụ trách của Khoa Kinh doanh Đại học T dẫn sinh viên đến bàn Cố Thư Hợp chào hỏi, anh lại nhìn thấy Đường Di An lần nữa, mới chợt nhớ ra Omega này là sinh viên của cuộc thi kinh doanh Đại học T.

Tên là Đường Di An.

Sau đó một tháng rưỡi, với tư cách là cựu sinh viên danh dự của Đại học T, Cố Thư Hợp nhận được món quà do hội cựu sinh viên gửi tới, đó là một tấm vé tham dự dạ tiệc kỷ niệm thành lập trường.

Vì là vào tối thứ Bảy, Cố Thư Hợp được nghỉ một ngày nên đã đến Đại học T. Bên ngoài nhà hát của Đại học T gần Học viện Nghệ thuật có một hàng dài quảng cáo tiết mục, trong đó có một tấm áp phích quảng cáo in hình chụp một cảnh trên sân khấu.

Trong khung hình, dưới ánh đèn màu tím nhàn nhạt, một Omega mặc trang phục múa ballet màu trắng tinh đang nhẹ nhàng nhảy giữa không trung, dáng múa uyển chuyển và đẹp đẽ, chiếc cổ thon thả cùng bàn tay dài và đôi chân thẳng tắp, với đường eo xinh đẹp khó quên.

Không biết có phải vì tấm ảnh này chụp đẹp có tính nghệ thuật hay không, mà không ít sinh viên đang cầm điện thoại chụp lại tấm áp phích quảng cáo kia.

Cố Thư Hợp vì thế mà nhìn thêm một cái, chỉ thấy mấy dòng chữ phía dưới cùng của áp phích.

Vũ công ballet chính: Đường Di An.

"Hả? Là đứa nhỏ lần trước à." - Cố Thư Hợp có chút ngạc nhiên.

Cậu ấy là sinh viên khoa vũ đạo sao?

*

[Xinh đẹp đến mức nào mà đến cả chỗ của cậu?]

Chính vì cái liếc nhìn vô tình đó, Cố Thư Hợp đã có được một tiết mục đáng để mong chờ tại dạ tiệc kỷ niệm trường.

Nhưng sự mong chờ này không hề mãnh liệt, chỉ là ở một nơi hoàn toàn xa lạ, đột nhiên phát hiện ra người quen đã gặp vài lần, nếu thực sự phải chọn một tiết mục để mong đợi, anh có thể sẽ chọn tiết mục của Đường Di An, dù sao anh cũng chỉ quen biết mỗi một mình cậu ấy.

Chính là sự mong chờ nông cạn và đơn giản như thế.

Đèn sân khấu dần tối đi, tiết mục độc vũ ballet bắt đầu.

Đường Di An có một khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, tỷ lệ cơ thể cũng vô cùng nổi bật. Là một Omega, mặc dù chiều cao không bằng Alpha, nhưng với đôi chân dài miên man đó, nhìn thế nào cũng không khiến người ta cảm thấy cậu ấy nhỏ bé.

Hòa cùng với tiếng đàn piano cổ điển du dương, Đường Di An xuất hiện như một nàng tiên trong rừng xanh. Không ai mà không bị thu hút toàn bộ sự chú ý bởi cậu, bao gồm cả Cố Thư Hợp lúc đó đang ngồi dưới khán đài.

Anh ngồi trong bóng tối, ánh sáng duy nhất phản chiếu trong mắt anh đều đến từ Đường Di An trên sân khấu.

Làn da trắng như tuyết của Omega dưới ánh đèn tỏa sáng lấp lánh, mỗi lần cậu giơ tay hay mỗi lần nhảy lên đều nhẹ nhàng vô cùng, cậu ngẩng cao cổ, kiêu ngạo mà xinh đẹp.

Ngược lại với điều đó, thần sắc của Omega lại mong manh như thủy tinh dễ vỡ, khiến người ta yêu thương muốn che chở.

Đường Di An trên sân khấu khiến Cố Thư Hợp nín thở, anh cũng nghe thấy tiếng hít sâu của các sinh viên Alpha ở hàng ghế sau, nhất thời có chút cảm khái.

Những thứ xinh đẹp luôn khiến người ta khao khát, nhưng Cố Thư Hợp lúc đó, chỉ đang thưởng thức một màn trình diễn độc nhất vô nhị, một bữa tiệc thị giác, một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

Anh chưa từng nghĩ rằng, lúc đó anh đã có tình cảm khác thường với Đường Di An.

Nhưng có lẽ tà niệm đã gieo vào huyết nhục trong tim anh từ lúc anh không hay biết, chỉ là bản thân anh không hề hay biết.

Sau khi dạ tiệc kỷ niệm trường kết thúc, Cố Thư Hợp đến hậu trường gặp người bạn cũ – Phó hội trưởng Hội cựu sinh viên, Dịch Lịch. Hai người tốt nghiệp cùng khóa, trước đây đều là thành viên trong hội sinh viên, lại cùng đội bóng bầu dục, quan hệ rất thân thiết.

"Thế nào? Chất lượng buổi biểu diễn lần này không tệ chứ? Bằng không thì tại sao tôi phải tốn công sức khuyên cậu đến." - Dịch Lịch huých vai Cố Thư Hợp trêu chọc.

"Tôi lại không hiểu cậu sao? Cậu chỉ lo sợ ghế khách mời cựu sinh viên không ngồi đầy, mất mặt thôi." - Cố Thư Hợp cười đáp.

Ghế khách mời cựu sinh viên thường dành cho những người đã tốt nghiệp có đóng góp về kinh tế hoặc danh tiếng cho trường.

Dịch Lịch bị vạch trần, liền chuyển đề tài: "Có tiết mục nào mà cậu thích nhất không? Lát nữa tôi còn phải đi phỏng vấn với bên truyền thông của hội cựu sinh viên, cần chọn ra một tiết mục xuất sắc nhất. Cậu thích tiết mục nào?"

Cố Thư Hợp suy nghĩ: "Tiết mục độc vũ ballet đó đi, của Đường Di An."

"Ôi chao, sao anh biết Đường Di An?" - Dịch Lịch kinh ngạc: "Cậu ta nổi tiếng đến vậy à? Xinh đẹp đến mức đi cả đến chỗ của anh rồi à?"

Cố Thư Hợp cười mắng anh ta: "Đừng nói bậy, để người khác nghe thấy lại tưởng tôi thế nào. Cậu ta từng tham gia thi kinh doanh, trước đây tôi từng trao giải cho cậu ta nên có chút ấn tượng."

"Này, cậu đừng nói vậy, tôi chợt thấy cái vẻ xinh đẹp này của Đường Di An, sao lại hơi giống với... người năm xưa..." - Dịch Lịch chưa kịp nói xong thì mấy người quen cũ bên kia đã gọi anh ta đi.

Alpha lúc đi không quên ngoảnh đầu lại: "Tôi cũng đưa vé cho Hứa Cập Anh, mẹ kiếp nó lại không đến, không chừng giờ đang làm trò gì trên giường của Omega nào đó rồi. Lần sau nhớ gọi Hứa Cập Anh đi, phải bắt lão Hứa mời tôi bữa cơm để tạ lỗi! Đúng rồi, anh cũng nhớ đưa cậu ấy đi cùng nhé, lâu rồi chưa gặp bảo bối xinh đẹp của chúng ta."

Cố Thư Hợp nghe anh ta nói "của chúng ta" thì bật cười, đang định mắng người, nhưng người kia như được bôi dầu dưới chân, chạy biến mất tăm.

*

[Hứa Cập Anh xuất hiện.]

Sau khi về nhà vào buổi tối, trước khi ngủ, Dịch Lịch đột nhiên gửi một tin nhắn, sau đó lại gửi tiếp một danh thiếp tài khoản.

[Tài khoản của Đường Di An, cậu ấy nói muốn kết bạn với cậu. Hôm nay tôi nghe hai người đã quen nhau từ trước, nên trực tiếp giúp hai người trao đổi danh thiếp luôn. Lát nữa nếu cậu ấy chủ động kết bạn với cậu trước, cậu nhớ chấp nhận nhé.]

Quả nhiên không lâu sau, có thông báo yêu cầu chấp nhận kết bạn, Cố Thư Hợp không nghĩ nhiều mà liền chấp nhận.

"Chào buổi tối, Cố tiên sinh, tôi là Đường Di An của Đại học T."

"Ừm, chào cậu."

Lịch sự mà xa cách.

Cố Thư Hợp chỉ nói ba chữ, sau đó trực tiếp tắt nguồn đi ngủ.

Tất cả người mới xuất hiện trong danh bạ của anh đều có chung đãi ngộ này.

Đường Di An cũng không ngoại lệ.

Mãi sau này, Cố Thư Hợp mới nhớ đến Đường Di An, là đã gần một tháng sau, trong một buổi tụ tập cuối tuần của hội bạn thân Alpha.

Hay nói đúng hơn là buổi tụ tập của thế hệ thứ hai, thứ ba.

Hôm nay ngoài Dịch Lịch, Hứa Cập Anh lại xuất hiện.

Mấy năm nay, Hứa Cập Anh rất ít khi tham gia tụ tập do công việc quá bận rộn, lại còn đang bận giúp đỡ gia đình phát triển công ty con, đối với mấy người anh em này, hành tung của Hứa Cập Anh gần như là bí ẩn.

Tuy nhiên, trong số này phải loại trừ Cố Thư Hợp, bởi vì Hứa Cập Anh sống ngay trên lầu của Cố Thư Hợp.

Trong số các anh em, hai người họ là những người quen nhau sớm nhất, từ khi tiểu học học trường quốc tế đã học chung, ngay cả Dịch Lịch cũng phải đến cấp hai mới gia nhập.

Hai người vì sở thích quá giống nhau, thường xuyên tranh giành cùng một thứ, cho nên trước giờ lại không hợp nhau, từ nhỏ đã đánh nhau mà lớn lên, kết quả lại trở thành anh em thân thiết.

Dịch Lịch là người có máu chơi bời nhất, là một công tử nhà giàu điển hình chỉ biết ăn nhậu và tiệc tùng. Ở trên có người anh cả, anh ta hoàn toàn không quan tâm đến chuyện gia đình, bình thường chỉ thích lui tới chỗ Omega, chỗ nào có Omega xinh đẹp, bất kể là hot girl mạng hay người mẫu trẻ, cứ nhắc đến là anh ta đều biết, phần lớn còn từng ngủ cùng.

Hôm nay hiếm khi có Hứa Cập Anh thường xuyên bận rộn này đến, hắn thậm chí không còn hứng thú đi nhảy với mỹ nhân nữa, bưng ly rượu quay về phòng trò chuyện với mọi người.

Chuyện trò giữa các Alpha làm sao có thể tránh khỏi chủ đề về Omega.

Đa số là chuyện trên giường.

Cố Thư Hợp là người không mấy thích thú chủ đề này nhất, người đứng thứ hai là Hứa Cập Anh.

Hứa Cập Anh là vì bình thường đa số đều có người tình cố định, chuyện trên giường đối với hắn mà nói thì chả có gì đáng để kể.

Mấy người anh em hầu như chưa từng thấy hắn hẹn hò, nếu không phải Dịch Lịch và Cố Thư Hợp là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ, biết rõ ngọn ngành, nếu không người ta đã tưởng hắn từng bị tổn thương tình cảm nên chỉ làm tình mà không yêu đương.

Cố Thư Hợp cũng không thích nói về chủ đề này, bình thường anh chỉ im lặng lắng nghe, không nói nhiều, nhưng hôm nay anh lại phá lệ lên tiếng.

Dịch Lịch thở dài: "Con người thật là dễ thay đổi. Trước đây tôi thấy những Omega bị cưỡng ép đến mức khóc lóc trên giường rất kích thích, mẹ kiếp giờ tôi mà gặp, chỉ thấy mất hứng, người không biết còn tưởng tôi đang làm chuyện cưỡng bức, kỹ thuật không tốt..."

Hứa Cập Anh nghe thấy liền bật cười: "Kỹ thuật của cậu vốn đã không tốt rồi, cái này không thể trách Omega được."

"Tránh ra đi, không biết thì đừng có mà nói." - Dịch Lịch gần như muốn tức giận.

"Còn có loại đã ngủ mười mấy lần rồi, cởi đồ còn bày đặt ngượng ngùng, trước đây tôi còn thấy thuần khiết đáng yêu, bây giờ chỉ thấy cậu ta diễn không biết mệt à, tôi nhìn còn mệt thay. Nếu gặp loại Omega này, tôi dám cá, khẩu giao không biết làm mà cưỡi ngựa'cũng không làm được nốt, căn bản không chủ động được, chẳng khác nào đang chơi với thằng ngốc, lại còn kiêu kỳ muốn chết. Thật là vô vị."

"Gần đây tôi khá hài lòng với một hot girl mạng nhỏ, ngoại hình trông có vẻ thuần khiết muốn chết, tôi còn tưởng lại gặp loại vô vị đó, ai ngờ người ta chủ động không ngừng, kỹ năng dùng miệng thì tuyệt vời. Loại có sự khác biệt giữa vẻ ngoài và bên trong này, làm tình mới thấy kích thích chứ!"

Dịch Lịch say khướt, nhưng tửu lượng anh ta tốt, hoàn toàn không ảnh hưởng đến tốc độ nói chuyện.

Nghe đến đoạn sau, Cố Thư Hợp, người chưa bao giờ quan tâm đến chủ đề này, từ từ cau mày, ngữ khí có chút gắt gỏng: "Dịch Lịch, dạo này chuyện chăn gối của cậu không thuận lợi à? Uống có chút rượu mà lắm lời thế."

Dịch Lịch bị giọng điệu của anh làm cho khó hiểu, khí thế hung hăng ban nãy hoàn toàn biến mất, lẩm bẩm: "Tôi chỉ đang chia sẻ quan điểm của mình với mọi người thôi, đâu giống như anh, phúc khí lớn thế, không có phiền não nhiều như vậy. Chỉ có những kẻ chúng tôi không có phúc hưởng thụ mới lắm lời như vậy thôi."

Hứa Cập Anh đang xem kịch ở một bên không nói gì, hôm nay hắn lại cực kỳ trầm mặc.

Hứa Cập Anh khoanh chân dài dựa vào ghế sofa, Alpha cầm ly rượu trong tay, chậm rãi xoay viên đá bên trong, chất rượu màu vàng đã gần hết. Ánh mắt hắn luôn nhìn về phía Cố Thư Hợp, không thể đoán ra là biểu cảm gì, trông như bình tĩnh lại như đang xem trò vui. Hứa Cập Anh không hề bất ngờ khi nhận ra sự khác thường của Cố Thư Hợp.

Cuối cùng, Hứa Cập Anh thở dài, đặt mạnh ly rượu xuống bàn, lấy hộp thuốc lá ra: "Tôi ra ngoài hút điếu thuốc, mấy người tiếp tục đi."

"Đúng rồi, Đường Di An kia..." - Giọng nói của Dịch Lịch và Cố Thư Hợp bị Hứa Cập Anh đóng cửa lại. Hắn một mình tựa vào lan can, thần sắc thản nhiên, không biết đang ngẩn người suy nghĩ điều gì.

*

[Người tình bí mật.]

Tại buổi tụ tập, Dịch Lịch lại nhắc đến Đường Di An, Cố Thư Hợp mới nhớ ra trong danh bạ của mình còn có người này.

Trên đường về nhà, anh được tài xế riêng của nhà họ Cố đón. Anh dựa vào ghế sau trong cơn hơi say, từ từ mở ảnh đại diện của Đường Di An ra.

Trong vòng bạn bè của Đường Di An không có nhiều nội dung, đa số là ảnh của cậu, lúc đi chơi hoặc lúc tập luyện.

Từng chút cuộc sống của Đường Di An được thể hiện qua từng tấm ảnh này, toàn là hình ảnh một Omega trẻ trung xinh đẹp và cuộc sống đại học của cậu.

"Cố tổng." - Tài xế gọi một tiếng ở hàng ghế trước.

"Ừm?" - Cố Thư Hợp ngẩng đầu lên khi nghe tiếng gọi, mới nhận ra đã đến bãi đỗ xe của nhà mình.

Anh đã vô thức xem hết vòng bạn bè của Đường Di An suốt cả đường đi.

Lần tiếp theo Cố Thư Hợp gặp Đường Di An là tám tháng trước, tại Bệnh viện trực thuộc Đại học T. Cố Thư Hợp đến khoa Nhi của Đại học T để lấy thuốc. Vốn dĩ anh đã để dì giúp việc nhà đi lấy thuốc theo đơn là được, nhưng Cố Thư Hợp không yên tâm nên vẫn đích thân đến đó một chuyến.

Chính tại sảnh bệnh viện, anh đã gặp Đường Di An đang ngẩn người trên ghế chờ.

"Đường Di An?"

"Cố tổng?"

Cả hai đều ngạc nhiên khi gặp nhau ở đây.

"Cậu bị bệnh à?" - Cố Thư Hợp trầm giọng hỏi.

Cố Thư Hợp rất cao, ngay cả trong số các Alpha cũng được coi là cao lớn. Khi anh cúi đầu nhìn Đường Di An, cậu không khỏi cảm thấy áp lực. Cố Thư Hợp thấy cậu không tự nhiên nên đã ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cậu, anh cố tình cách ra một ghế trống, không ngồi ngay cạnh Đường Di An.

"Không phải, là mẹ tôi bị bệnh." - Đường Di An cười khổ: "Bà ấy đang nằm viện ở đây, tôi đến thăm bà."

"Bị nặng lắm sao?"

"Ừm, phải phẫu thuật."

.......

"Trước đây là thuê y tá chăm sóc à?"

"Ừm, vì em còn phải đi học, trước đây đều thuê y tá, nhưng tuần tới em dự định xin bảo lưu để tự mình đến chăm sóc bà ấy."

Thần sắc Đường Di An mang nét buồn bã.

"Tại sao phải bảo lưu? Chi phí quá cao à?" - Cố Thư Hợp không hiểu, nghiêng đầu nhìn Omega.

"Ừm, bây giờ còn chưa gom đủ tiền phẫu thuật, không mời nổi y tá nữa. Sau này em dự định ban ngày đi làm thêm, ban đêm đến trông nom, nếu đi học thì không làm được những việc này..."

Cố Thư Hợp nghe vậy có chút ngạc nhiên. Trước đây anh thấy những chia sẻ trên vòng bạn bè của Đường Di An phần lớn đều là cuộc sống hào nhoáng, nhưng ai ngờ được một Omega được nhiều người chú ý như vậy lại có một mặt khó khăn như thế đằng sau.

Có lẽ vì lúc Đường Di An buồn phiền quá giống người đó, hoặc vì một số lý do mà Cố Thư Hợp không muốn thừa nhận điều giấu kín trong lòng.

Tóm lại, lòng Cố Thư Hợp mềm đi.

Nghĩ cho cùng, số tiền này đối với anh không đáng kể.

Giọng Alpha trầm ấm, dịu dàng, và rất dễ khiến người khác an tâm, anh nói: "Không cần phải bảo lưu, tổng cộng cần bao nhiêu, để tôi giúp cậu chi trả."

Hành động của Cố Thư Hợp này đã rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Một tuần sau, để cảm ơn Cố Thư Hợp, Đường Di An đặc biệt mời anh ăn tối.

Giống như trong mọi cuốn tiểu thuyết, Omega không giàu có đã dùng tiền thù lao biểu diễn trước đây của mình để chi đậm mời Cố Tổng một bữa tiệc buffet lẩu Sukiyaki.

Ngay tại trung tâm thương mại bên cạnh khu giảng đường đại học.

Nếu phải hỏi Cố Thư Hợp, lần hẹn hò đầu tiên của anh và Đường Di An là khi nào, Cố Thư Hợp chắc chắn sẽ không nói là lần này. Bởi vì, bữa ăn này mang ý nghĩa cảm ơn còn nhiều hơn là mập mờ.

Sau đó hai người lại cùng nhau ăn thêm vài lần, cơ bản là mỗi tuần gặp mặt một lần, còn thực sự xác định bên nhau là nửa năm trước khi đến khu cắm trại ngoại ô.

Ban đầu trước bữa tối họ dự định về thành phố, nhưng đột nhiên trời đổ mưa, xảy ra sạt lở đất trên sườn núi, cắt đứt đường đi.

Hai người buộc ở lại qua đêm ở địa phương, phải tốn không ít công sức mới giành được căn phòng cuối cùng ở nhà nghỉ địa phương.

Cố Thư Hợp chưa từng ở trong căn phòng tồi tàn như vậy, khó chịu đến mức không nói năng được gì.

Đường Di An thấy dáng vẻ đáng thương của anh liền đi trêu chọc anh.

Trong phòng chỉ có một chiếc giường lớn, buổi tối sau khi tắm rửa, hai người đành phải ngủ chung.

Trong đêm mưa, một Alpha và một Omega chen chúc trong cùng một không gian, Cố Thư Hợp hoàn toàn không ngủ được. Trên TV của nhà nghỉ đang phát quảng cáo, Đường Di An kể những chuyện vui ở trường.

Cho đến khi TV cũng bắt đầu chiếu chương trình đêm khuya, Đường Di An mới ghé sát lại nhìn anh.

Đường Di An không nói gì, đôi mắt xinh đẹp đó lặng lẽ nhìn anh. Cố Thư Hợp ngửi thấy mùi hương Omega trên người Đường Di An, ngay cả mùi sữa tắm giá rẻ của nhà nghỉ cũng không che giấu được sự quyến rũ trong đó.

Hai người nhìn nhau rất lâu, không một lời nói, họ đã hôn nhau.

Sau đó, những buổi hẹn hò của họ không còn là nhà nghỉ tồi tàn trên sườn núi nữa, mà là những khách sạn thương hiệu xa xỉ cố định và căn biệt thự ở khu nhà giàu phía Bắc thành phố.

Và hiện tại, tại một căn hộ ở phía Bắc thành phố, Cố Thư Hợp đang chuẩn bị mừng sinh nhật lần thứ hai mươi của Đường Di An.

Món quà sinh nhật Cố Thư Hợp chuẩn bị cho cậu chính là căn nhà mà họ đang ở lúc này.

Anh hy vọng Đường Di An có thể dọn ra khỏi ký túc xá, sau này mỗi lần gặp mặt, anh đều có thể đợi cậu ở đây.

Hết chương 1.

tớ tự điều chỉnh đôi chút về số lượng chương mà tớ cảm thấy phù hợp, vì bản raw tớ kiếm được những tới 112 chương nhưng mỗi chương số chữ lại rất ít, tớ thấy đăng tải theo raw như thế nó bị lê thê quá thuôi ^. .^

mà thực sự cố thư hợp với đường di an đều có profile khá ổn nhưng lại dính vào ngoại tình, uổng thật sự. xinh đẹp giỏi giang như đường di an lại phải đi làm tảm tiu, tớ vừa đọc vừa edit nên không biết sau này 2 người này hành xử ra sao nhưng bé thụ chính được công chính cưng chiều lắm dù chưa yêu nhau ദ്ദി(˵ •̀ ᴗ - ˵ ) ✧

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro