Chương 81: Ngươi lại muốn thế nào?
Chương 81: Ngươi lại muốn thế nào?
Cố Diệc Phong đột nhiên bị đá xuống giường, cả người hắn đều ngẩn ra. Hắn ngồi dưới đất, ngơ ngác quay đầu nhìn người trên giường với gương mặt lạnh như băng, theo phản xạ, cổ rụt lại, sau đó mới bừng tỉnh, tội nghiệp mở miệng: "Sư đệ, ngươi đá ta làm gì?"
Mặc Linh Nguyệt chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái, kéo lại y bào của mình, chỉnh trang cẩn thận như mọi khi, không để lộ chút gì.
Cố Diệc Phong nhíu mày, có vẻ không hài lòng với hành động chỉnh lại y bào của y, giọng điệu có chút bất mãn: "Sư đệ, phía dưới còn chưa xem xong mà!"
Nghe vậy, ánh mắt Mặc Linh Nguyệt càng lạnh lẽo hơn, y giật Nguyệt Hồn Linh bên hông rồi ném mạnh về phía Cố Diệc Phong, lực đạo lớn không chút nương tay.
Cố Diệc Phong giật mình, chưa kịp nhìn rõ thứ gì bị ném tới thì thân thể đã theo phản xạ ngả về sau, tránh được Nguyệt Hồn Linh của Mặc Linh Nguyệt.
Tuy nhiên, hắn có thể tránh được Nguyệt Hồn Linh, nhưng không tránh được những thứ Mặc Linh Nguyệt tiếp tục ném tới sau đó.
Mặc Linh Nguyệt ném một đống đồ qua, Cố Diệc Phong không thể tránh né, trực tiếp bị ném trúng.
Nếu là những thứ bình thường ném tới, Cố Diệc Phong có bị trúng cũng chẳng đau chút nào. Thế nhưng, những thứ Mặc Linh Nguyệt ném đi hầu như đều là thần khí, tiên khí.
Dù rằng khi ném, Mặc Linh Nguyệt không vận linh lực nên cũng không đau mấy, nhưng vẫn khiến Cố Diệc Phong cảm thấy bực bội như bị kiến cắn, toàn thân không thoải mái.
Cố Diệc Phong nghĩ ngợi, dường như bị ném đến tức giận, ma khí và Lưu Tịch trong người hắn bắt đầu xao động, tràn ngập trong không gian căn phòng, nhưng hắn vẫn còn đủ lý trí để khống chế không để ma khí thoát ra ngoài phòng.
Tuy nhiên, người trên giường không hề có chút phản ứng nào.
Mặc Linh Nguyệt chỉ thản nhiên nhìn hắn, không có ý định ngăn cản.
Cố Diệc Phong thấy chiêu này không có tác dụng, liền cười trừ, thu ma khí và Lưu Tịch về, thậm chí còn rất ngoan ngoãn nhặt những món thần khí, tiên khí dưới đất rồi mang đến trước mặt Mặc Linh Nguyệt, chớp mắt vô tội, thái độ vô cùng thành khẩn: "Ta sai rồi, sư đệ, ngươi đừng giận, ta không xem nữa, không xem nữa."
Hắn thậm chí còn lắc đầu để tăng độ tin cậy cho lời nói của mình.
Mặc Linh Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn một cái, sau đó thu lại mọi thứ vào nhẫn trữ vật rồi nằm xuống, quay lưng về phía Cố Diệc Phong, không thèm để ý đến hắn nữa.
Cố Diệc Phong thấy vậy, nhỏ giọng mở miệng: "Này, sư đệ, ta có thể ôm ngươi ngủ không?"
Đáp lại hắn là một sự im lặng.
Cố Diệc Phong thấy Mặc Linh Nguyệt không trả lời, coi như là ngầm đồng ý, hắn cẩn thận bò lên giường.
Rồi lại bị Mặc Linh Nguyệt đá xuống giường lần nữa.
Cố Diệc Phong: "Σ(°△°|||)︴"
Lần này Cố Diệc Phong thật sự thấy tủi thân, nhưng hắn tủi thân cũng không có ai dỗ dành, chỉ có thể tự mình bò dậy.
Người trên giường đắp chăn, nhắm mắt lại, dường như đã ngủ say.
Cố Diệc Phong chậm rãi bò đến bên giường, lần này cũng không dám tự tiện leo lên nữa.
Hắn đi vòng qua phía Mặc Linh Nguyệt đang nằm, ngồi xổm xuống bên giường, hai tay đặt lên mép giường, cứ thế mà nằm úp xuống, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang nhắm chặt mắt của người kia.
Biểu cảm trên gương mặt hắn có chút phức tạp, như buồn bã, lại như tủi thân.
Tầm nhìn của ai đó quá mạnh và đầy oán niệm, khiến Mặc Linh Nguyệt vốn đã không thoải mái lại càng thêm khó chịu. Y mở mắt, định lạnh lùng bảo hắn tránh ra, thì thấy biểu cảm trên mặt Cố Diệc Phong từ kỳ lạ lại càng kỳ lạ hơn.
(Đại khái từ (;′⌒') thành o(〃'▽'〃)o.)
Mặc Linh Nguyệt im lặng một giây, sau đó lại nhắm mắt.
Cố Diệc Phong thấy y nhắm mắt, biểu cảm trên mặt liền từ o(〃'▽'〃)o trở lại thành (;′⌒') một lần nữa.
Khi Mặc Linh Nguyệt mở mắt lại, biểu cảm của hắn lại trở về o(〃'▽'〃)o.
Mặc Linh Nguyệt: "......"
Cảm giác như hắn trông thật ngốc.
Mặc Linh Nguyệt phớt lờ ánh mắt của hắn, vô cảm quay người sang phía khác, không chút tình cảm.
Cố Diệc Phong thấy vậy liền tủi thân trong giây lát, sau đó lại vòng sang phía khác, ngồi xổm bên giường tiếp tục nhìn Mặc Linh Nguyệt.
Hắn cũng không dám nói gì nữa, sợ nếu làm Mặc Linh Nguyệt giận thì y sẽ không cho hắn ở lại phòng nữa.
Mặc Linh Nguyệt không thèm để ý đến hắn, tiếp tục nhắm mắt.
Cố Diệc Phong: "QAQ"
Nhìn người đã nhắm mắt không mở ra nữa, Cố Diệc Phong càng thêm tủi thân, nhưng Mặc Linh Nguyệt nhắm mắt rồi, chẳng ai nhìn thấy sự tủi thân của hắn.
Cố Diệc Phong nhìn một lúc lâu, sau đó từ từ đứng dậy, nhích người về phía trước.
Thấy người trên giường không mở mắt, hắn lại tiếp tục nhích tới một chút, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, hai tay đặt lên giường.
Cố Diệc Phong lén lút nhìn Mặc Linh Nguyệt một cái nữa, thấy y vẫn chưa mở mắt, hắn từ từ nhấc một chân lên, khẽ cong đầu gối, không tiếng động quỳ lên giường, nửa người đã leo được lên giường.
Làm xong mọi thứ, hắn lại nhìn về phía Mặc Linh Nguyệt. Nhưng lần này khác với lúc trước, khi hắn nhìn qua thì đã đối diện với đôi mắt lạnh như băng của Mặc Linh Nguyệt.
Mặc Linh Nguyệt đang vô cảm nhìn hắn.
Thấy vậy, Cố Diệc Phong phản ứng cực nhanh, khi Mặc Linh Nguyệt mới chỉ vừa nhấc chân lên thì hắn đã nhào tới, rồi ôm chặt y qua lớp chăn, không cho y cơ hội đá hắn lần nữa.
Hắn thậm chí còn không cho Mặc Linh Nguyệt cơ hội phản kháng, đè chặt người y xuống giường, thậm chí còn dùng cả sức mạnh của thần hồn.
Mặc Linh Nguyệt chỉ kịp thò tay ra: "......" Tên khốn này!
Sau vài lần giãy giụa không thoát được, Mặc Linh Nguyệt đành buông xuôi, mặt vô cảm nhìn người đang đè lên mình: "Buông ra."
Cố Diệc Phong không buông, hắn nghĩ ngợi rồi nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Ngươi để ta ôm ngủ thì ta sẽ buông."
Mặc Linh Nguyệt: "...... Ngươi vừa nói xem xong rồi sẽ ngoan ngoãn ngủ mà."
Cố Diệc Phong trừng mắt, lớn tiếng phản bác, âm lượng lớn đến mức bên ngoài phòng cũng có thể nghe thấy: "Chưa xem xong! Phía dưới vẫn chưa— ưm ưm!"
Còn chưa nói hết, Mặc Linh Nguyệt đã vội đưa tay bịt miệng hắn lại.
Nhưng chỉ sau vài giây, cảm giác ẩm ướt trên lòng bàn tay khiến Mặc Linh Nguyệt lập tức rút tay về.
Cố Diệc Phong thấy vậy, vô tội mím môi, ngây thơ chớp mắt, vẻ mặt như thể hắn không làm gì cả.
Mặc Linh Nguyệt nhìn tay mình ướt ướt, im lặng. Y nghiến răng, cong chân định đá mạnh lên.
Cố Diệc Phong thấy vậy liền nhanh chóng thu chân lại, đè chặt chân Mặc Linh Nguyệt, không cho y cơ hội đá.
Mặc Linh Nguyệt: "......" Muốn giết người.
Hai người giằng co với nhau rất lâu, trời đã dần tối, các đệ tử của Phong Chủ Phong Phong Tuyệt Môn cũng lần lượt trở về, đèn đuốc tại Dịch Khách Cư sáng trưng, bên ngoài truyền đến tiếng người nói chuyện và tiếng bước chân không ngớt.
Cuối cùng, Mặc Linh Nguyệt là người nhượng bộ trước, dù sao thì tư thế này khiến y vô cùng không thoải mái.
Mặc Linh Nguyệt cúi đầu, "Buông tay ra."
"Ta không buông!", Cố Diệc Phong bày ra bộ mặt cố chấp, vẻ mặt như thể nếu không đạt được mục đích thì nhất quyết không chịu buông tay.
Mặc Linh Nguyệt hơi nghiêng đầu, giọng nói nhỏ nhẹ đến mức khó mà nghe rõ, "... Để ngươi ôm."
"Ta không buông!", Cố Diệc Phong tưởng rằng Mặc Linh Nguyệt không đồng ý, quyết tâm biểu lộ sự kiên quyết của mình. Chỉ trong giây tiếp theo, hắn mới nhận ra, "Hả?"
Ánh mắt hắn sáng lên, nhanh chóng buông tay ra, tốc độ cực nhanh lật chăn nằm xuống bên cạnh Mặc Linh Nguyệt, còn vòng tay ôm lấy người trước mặt vào lòng mình, toàn bộ động tác liền mạch, dứt khoát.
Nếu không biết, ai nấy đều sẽ nghĩ rằng hắn đã làm điều này cả trăm ngàn lần rồi.
Sau khi ôm được người trong lòng, Cố Diệc Phong cuối cùng cũng im lặng, ngoan ngoãn nhìn chằm chằm người trong lòng mình.
Mặc Linh Nguyệt thấy vậy liền khẽ thở phào nhẹ nhõm. Y hơi chỉnh lại tư thế rồi nhắm mắt.
Chăm sóc một Cố Diệc Phong say rượu còn mệt hơn cả bị người ta truy sát.
Nếu biết trước, lúc đó y nên ngăn cản hắn lại.
Lúc đó tại sao y lại nghĩ rằng hắn có chừng mực chứ!?
Rõ ràng hắn chưa bao giờ đáng tin!
Hai người cách nhau rất gần, gần đến mức hơi thở đan xen vào nhau không rõ là của ai.
Cố Diệc Phong vốn định ngoan ngoãn ngủ, nhưng vì khoảng cách quá gần, mùi hương từ người trong lòng cứ không ngừng quẩn quanh, khiến hắn không thể nào phớt lờ.
Cố Diệc Phong khẽ cúi đầu, người trong lòng với đôi mày thanh tú, đôi mắt nhắm nghiền, trông vô cùng thanh tao và ngoan ngoãn, ánh mắt hắn không tự chủ dừng lại ở đôi môi mỏng đang khẽ mím lại.
Đôi môi ấy dường như bị hắn cắn qua, mang theo chút đỏ ửng, trông hấp dẫn vô cùng.
Càng nhìn, Cố Diệc Phong càng thấy không thoải mái, cắn chặt môi dưới, cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, và cơ thể cũng dần trở nên nóng bừng khó chịu, khó chịu đến mức hắn bồn chồn cựa quậy không yên.
Người bên cạnh liên tục cựa quậy, khiến Mặc Linh Nguyệt không thoải mái. Y nhẫn nhịn một hồi, cuối cùng không nhịn được mà mở mắt, giọng nói lạnh lẽo xen lẫn chút bất lực, "Ngươi lại muốn làm gì nữa?"
Cố Diệc Phong nghe vậy cúi đầu, trán kề sát trán y, giọng khẽ nói, "Sư đệ, ta thấy khó chịu."
Giọng nói mang theo chút khàn khàn, trầm thấp đến mức khiến người ta muốn chìm đắm trong đó.
Mặc Linh Nguyệt giật mình, nhiệt độ từ trán truyền đến dường như sắp làm y bỏng, lúc này y mới nhận ra nhiệt độ cơ thể hắn có chút bất thường.
Trong lòng y chợt thắt lại, nhíu mày, chẳng lẽ rượu 'Tiên Túy' có vấn đề?
Rượu 'Tiên Túy' y cũng đã uống qua, nhưng chỉ nhấm nháp vài ngụm, nhiều nhất cũng chỉ một chén là ngã, cũng chưa từng nghe nói có ai uống được hơn bốn mươi bát.
Mặc Linh Nguyệt vươn tay nắm lấy cổ tay Cố Diệc Phong, truyền linh lực vào để dò xét tình trạng trong cơ thể hắn.
Cảm giác mát lạnh từ cổ tay khiến Cố Diệc Phong dễ chịu hơn đôi chút, hắn lập tức nắm lấy tay Mặc Linh Nguyệt, kéo nhẹ xuống.
Mặc Linh Nguyệt không hề đề phòng, giây tiếp theo, tay y liền chạm phải một cảm giác kỳ lạ xuyên qua lớp áo.
Y ngây ngốc cúi đầu nhìn, nhưng lớp áo bào của cả hai che lại, không thể nhìn thấy gì.
Khi Mặc Linh Nguyệt kịp phản ứng lại, hô hấp của y lập tức ngừng lại, mắt mở to, khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng, như bị điện giật mà rút tay về, vô thức nhấc chân đạp mạnh về phía trước.
Cố Diệc Phong vốn đang muốn làm điều gì đó quá đáng hơn liền giật mình, vươn tay bắt lấy chân của Mặc Linh Nguyệt, trong mắt mang theo chút mơ hồ nhìn y, giọng khàn khàn, "Sư đệ, ta khó chịu."
Mặc Linh Nguyệt nghiến răng nói, "... Nhịn đi!"
Cố Diệc Phong mím môi, "Nhìn sư đệ ta không nhịn được."
Nói xong, hắn tràn đầy mong đợi nhìn về phía Mặc Linh Nguyệt, "Sư đệ, ta có thể..."
"Không được!", Mặc Linh Nguyệt không biểu lộ chút cảm xúc nào, "Tự ngươi tự giải quyết."
Trong mắt Cố Diệc Phong hiện rõ sự thất vọng, hắn nhìn thẳng vào đôi mày thanh tú như tranh vẽ trước mặt, bàn tay dần hạ xuống, và nhịp thở của hắn liền trở nên khác với thường ngày.
Hô hấp dần trở nên hỗn loạn.
Mặc Linh Nguyệt ngẩn người nhìn hành động của hắn, đồng tử y co lại.
Cái gọi là tự giải quyết không phải là để hắn làm điều này!!!
Ngay lúc y định phản ứng để ngăn cản, Cố Diệc Phong đã lập tức đưa ngón tay khác ra, đặt nhẹ lên môi y, thì thầm, "Suỵt."
Giọng nói trầm thấp mang theo một loại cảm xúc không thể nói thành lời.
Khi Mặc Linh Nguyệt vừa định đưa tay kéo tay hắn ra, bên ngoài bỗng vang lên tiếng của đệ tử Lưu Ngự, khiến y lập tức cứng đờ cả người, không dám nhúc nhích.
Tòa nhà này chủ yếu là nơi các đệ tử Lưu Ngự tham gia trận chiến tranh đoạt tiên môn đang ở, mà phòng kế bên của họ là phòng của Mộ Vãn Phong và Giang Thanh Ngôn.
Giọng Mộ Vãn Phong tràn đầy vui vẻ, "Hôm nay ta đổi được không ít đan dược, trong trận chiến tranh đoạt tiên môn chắc chắn sẽ dùng đến. Nói mới nhớ, Cố đạo hữu bọn họ lại không đợi chúng ta trở về! Thật là quá vô nghĩa khí!"
Giây tiếp theo, giọng Giang Thanh Ngôn vang lên, "Ta nghĩ họ không cố ý đâu, nghe nói Cố đạo hữu uống 'Tiên Túy', có lẽ là say rồi."
Mộ Vãn Phong nghe vậy, giọng liền cao lên mấy bậc, "Ta vừa nghe nói có người uống hết bốn mươi bảy bát 'Tiên Túy' mà không say! Quá lợi hại! Đó là 'Tiên Túy' đấy!"
Giang Thanh Ngôn nghe vậy liền nhắc khẽ, "Sư huynh, nhỏ giọng thôi, Cố đạo hữu bọn họ có thể đã nghỉ rồi."
Mộ Vãn Phong lúc này mới tỉnh ngộ, "Ồ, được."
Hai người đẩy cửa phòng bên cạnh của Cố Diệc Phong và Mặc Linh Nguyệt rồi bước vào.
Mặc Linh Nguyệt lo sợ có người nghe thấy tiếng động gì đó, cứng đơ người, không dám động đậy chút nào.
Cố Diệc Phong nhìn người trước mặt có vẻ đang căng thẳng, hắn chẳng quan tâm người khác nghe thấy hay không, lập tức nắm chặt tay Mặc Linh Nguyệt, ngón tay khẽ di chuyển, đan xen với ngón tay của y, ánh mắt mang chút mơ hồ mà nhìn người trước mặt, trong khi tay còn lại tiếp tục hành động của mình.
Mặc Linh Nguyệt cũng không dám giãy giụa mạnh, chỉ có thể trợn mắt nhìn người đang tùy tiện vô lý trước mặt.
Tuy nhiên, khuôn mặt y càng đỏ ửng, ánh mắt trừng lớn hoàn toàn không có chút uy hiếp nào, đôi mắt mơ màng tựa như sương mù, lại càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ.
Hô hấp của Cố Diệc Phong lại trở nên càng hỗn loạn hơn.
Thấy vậy, mặt Mặc Linh Nguyệt càng đỏ bừng, cảm giác cơ thể cũng bắt đầu nóng dần lên, y quay đầu nhìn sang một bên.
Cố Diệc Phong thấy vậy, thấp giọng nói, giọng khàn khàn, mang theo chút mệnh lệnh, "Nhìn ta."
Tuy nhiên, Mặc Linh Nguyệt hoàn toàn không nghe lời hắn.
Cố Diệp Phong tiến lại gần hơn, hơi thở nóng rực, giọng nói khàn đục, "Ngươi không nhìn ta thì ta sẽ hôn ngươi đấy."
Mặc Linh Nguyệt nghe vậy liền quay đầu, trừng mắt nhìn hắn một lần nữa.
Cố Diệp Phong thấy y quay đầu, trong mắt thoáng hiện rõ sự thất vọng, cứ như hắn đang rất mong Mặc Linh Nguyệt không nghe lời.
Khuôn mặt tinh xảo, tuấn mỹ trước mặt, kẻ đối diện nhìn hắn đầy khát vọng, nhưng trong đôi mắt trong trẻo ấy lại phản chiếu bóng dáng của hắn, như thể hắn chính là cả thế giới của y. Một cảm giác lạ lẫm dâng lên từ tim, nhịp đập trái tim lớn đến mức hắn có thể nghe rõ, không biết đó là của ai, của người trước mặt hay của chính hắn. Mặc Linh Nguyệt cắn môi dưới, cuối cùng không chịu nổi mà quay đầu sang chỗ khác.
Lần này, Cố Diệp Phong không nói gì nữa.
Không biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng nhịp thở của kẻ bên cạnh cũng ổn định lại, Mặc Linh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.
Y vừa thở ra một hơi thì liền thấy Cố Diệp Phong định kéo y lại gần, Mặc Linh Nguyệt lập tức lùi lại tránh xa, hạ thấp giọng, "Không được động!"
Cố Diệp Phong hơi ngạc nhiên, nhưng cũng ngoan ngoãn giữ im lặng, không nhúc nhích. Hắn cũng nhỏ giọng theo, "Sao vậy?"
Mặc Linh Nguyệt: "Đừng ôm ta."
Cố Diệp Phong trợn tròn mắt, giọng nói không tự chủ được mà to lên vài phần, "Rõ ràng ngươi đã đồng ý cho ta ôm ngủ mà!"
Giọng điệu của hắn đầy vẻ oán trách, như thể đang trách móc Mặc Linh Nguyệt vì lời nói trước sau bất nhất, mà hoàn toàn không nhận ra kẻ nói không giữ lời là chính hắn.
Mặc Linh Nguyệt thật sự muốn đánh hắn một trận, "... Hạ giọng xuống!"
Cuối cùng, Mặc Linh Nguyệt vẫn để hắn ôm ngủ, bởi vì nếu không cho ôm, tên kia sẽ gây rối. Giờ thì khác hẳn với ban ngày, lúc này Dịch Khách Cư gần như đã kín người, mà toàn bộ đều là tu sĩ, khó có thể đảm bảo tiếng động sẽ không bị ai nghe thấy.
Tuy nhiên, trước khi để hắn ôm, Mặc Linh Nguyệt đã thi triển một thuật thanh tẩy mới đồng ý.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro