Thế Giới Thứ Ba: Lương Sanh Là Đại Mỹ Nhân (8)
☆ Chương 74: Anh/ Cô Ta Là Nam Hay Là Nữ?
Đạo diễn Vương Ngải gần đây rất nôn nóng, ông đang quay phim thần tượng "Tái Ngộ Liêu Trai" đến câu truyện cuối cùng Liêu Trai Chi Thư Sinh lại có biến, người đóng vai thư sinh bị phát hiện sử dụng ma túy, gây nên sóng gió lớn. Mới quay được một nửa, phần tiếp theo chẳng thể quay nữa. Vương Ngải mắng to vài tiếng xúi quẩy, chuẩn bị tìm người thay thế. Kết quả bên đầu tư biết tin, mạnh mẽ nhét một người vào từ cửa sau.
Mẹ nó, nhìn người kia da mỏng thịt mềm, nhưng lại kéo dài sẽ tiêu tốn thêm tiền, Vương Ngải cũng miễn cưỡng nhận, nhìn cũng có tí nhan sắc. Ai biết đến lúc diễn, mặt đơ, lời kịch chẳng nói được, một cảnh NG mười mấy lần, đem hình tượng thư sinh ôn văn nhĩ nhã diễn thành tiểu quan ở chốn thanh lâu, làm Vương Ngải tức đến đau cả ruột gan phèo phổi. Ngoài ra, ỷ có bên đầu tư chống lưng, còn mắc bệnh ngôi sao, mỗi ngày đến muộn, làm toàn thể nhân viên đoàn phim chờ một mình gã, oán khí đến tận trời.
*NG: not good
*Ôn Văn Nhĩ Nhã: tao nhã, lịch sự, ôn hoà lễ độ
*Tiểu quan = kỹ nam
Vương Ngải không phải người nóng tính, bản thân ông có tài hoa, địa vị trong giới khá cao, cũng chẳng thiếu tiền đầu tư, không nhịn được nữa, trực tiếp đá người ra khỏi đoàn phim, thứ gì nha!
Tiểu bạch kiểm chạy tới trước mặt nhà đầu tư khóc lóc kể lể, bên đầu tư còn cảm giác hứng thú với gã, nên lại tìm vai diễn cho gã, gã lúc này mới vừa lòng.
*Tiểu bạch kiểm: chỉ những chàng trai trắng trẻo, xinh đẹp. Sống bám vào người khác hoặc được bao nuôi.
Ngày này, Vương Ngải nổi giận ngay tại phim trường, ở trước mặt mọi người quát mắng ánh mắt của nữ chính không đúng, biểu cảm không đúng chỗ, nói đến làm cô nước mắt lưng tròng, dù gì cô cũng là ngôi sao có chút tiếng tâm, bị đạo diễn mắng trước mặt mọi người như thế, hoàn toàn không còn mặt mũi. Cũng may, cô không phải người không có não, liều mạng đè nén lửa giận cùng sự oan ức đang muốn bộc phát, thành khẩn nói lời áy náy, biểu thị lần sau tuyệt đối sẽ không NG.
Vương Ngải buồn bực mà vung tay, để cô đi nghỉ ngơi.
Trong trường quay, tất cả mọi người đều lặng lẽ làm việc, không dám thêm dầu vào lửa. Nam chính vai thư sinh đến nay chưa tìm được người đóng, đạo diễn không thể không quay những cảnh khác trước, đến bây giờ những phân đoạn khác đều sắp quay xong, nam chính còn không biết đang ở cái xó nào. Cũng khó trách đạo diễn càng ngày càng nóng tính! Nếu là bọn họ, trong giới rất nhiều người vừa có nhan sắc vừa có kỹ năng diễn xuất, không tìm được cấp bậc ảnh đế, cũng tìm tiểu thịt tươi đang "hot", kỹ năng diễn xuất cũng tạm được, không thì sao? Tại sao nhất định phải yêu cầu cao? Tốn thời gian lại mất công tốn sức!
*Tiểu thịt tươi: Những nam nghệ sĩ trẻ tuổi, có giá trị nhan sắc cao.
Cô trợ lý phim trường lén lút trốn trong góc, tranh thủ lúc rảnh rỗi mà lướt weibo, chảy nước miếng với người đẹp trên màn hình, ngày hôm qua khi lướt weibo, cô đã phát hiện người đẹp bí ẩn này, thậm chí còn cảm thấy người đẹp này nên đến đoàn phim đóng vai thư sinh, tỉ lệ người xem tivi nhất định sẽ cao.
Vương Ngải đi vệ sinh xong đi ngang qua, nhìn thấy cô chơi điện thoại, giận không chỗ phát tiết, trực tiếp mắng: "Công việc đều làm xong? Không biết trong thời gian làm việc không thể chơi điện thoại sao?"
Cô gái sợ hết hồn, vừa quay đầu liền thấy gương mặt u ám của đạo diễn, trái tim nhỏ run rẩy, cũng chẳng biết thế nào, trực tiếp đưa điện thoại tới trước mặt Vương Ngải, cẩn thận nói: "Tôi thấy đạo diễn đang lo lắng vị trí nam chính, tôi liền lên mạng xem, còn phát hiện một người thích hợp. Đạo diễn, ông xem, có phải rất giống thư sinh không!"
Ban đầu Vương Ngải nghĩ là cô tìm tiểu thịt tươi đang "hot" cho ông, biểu cảm thiếu kiên nhẫn, chỉ nhìn thoáng qua, lập tức thay đổi thái độ: "Người này là ai?"
Cô thấy thái độ của ông, lại cảm thấy có hi vọng, càng mong có thể được tiếp xúc với người đẹp, lập tức ân cần giảng giải: "Đây là người mẫu của Cổ Trang Mỹ Nhân Phường, dáng vẻ thư sinh này cực kỳ tuấn mỹ nho nhã, phù hợp với nhân vật chúng ta cần, hơn nữa khí chất này, ánh mắt này, nhan sắc này, để cậu ấy làm nam chính, tỉ lệ người xem tivi tuyệt đối sẽ tăng cao —— "
Đôi mắt Vương Ngải sáng lên, lật xem ảnh chủ đề thư sinh, một bên gật đầu, vừa nói: "Người này tên gì? Là người mẫu chuyên dụng hay là người trong giới?"
Cô há mồm muốn nói gì đó, lại bi kịch phát hiện chẳng biết nói gì, cô không tìm thấy bất kỳ thông tin nào về người đẹp này, ngay cả Cổ Trang Mỹ Nhân Phường cũng chẳng tiết lộ bất kỳ tin tức nào, làm cả đám người kêu gào, càng quan trọng là... mọi người vì việc người đẹp này là nam hay nữ mà tranh cải.
"Này —— chắc là người mới! Mỹ Nhân Phường trước kia chưa từng dùng cậu ấy." Cô cũng không quá chắc chắn.
Vương Ngải lật hết ảnh thư sinh, xem lại lần nữa, càng nhìn càng cảm thấy thích, là người đều yêu thích cái đẹp, hơn nữa người trong ảnh, ánh mắt biểu cảm cử chỉ đều rất đúng chỗ, lại như vị công tử được vẽ ra từ thời đại hỗn loạn đen tối, không giống người khác mặc dù mặc cổ trang, trong xương vẫn lộ ra hương vị hiện đại.
Chỉ có điều, ông thấy người phụ nữ mặc áo phượng xinh đẹp, mi tâm co rúm, giống như có chỗ nào không đúng?
"Anh / cô ta đến cùng là nam hay nữ?"
Cô gái thầm cười trộm, thì ra đạo diễn cũng bị người đẹp làm hoang mang sao! Nghĩ như vậy, tâm trạng tốt hơn nhiều! Chúc mừng đạo diễn bước vào con đường u mê không lối thoát!
"Đạo diễn, tôi cũng không biết nữa! Weibo của Mỹ Nhân Phường cũng không để ghi chú, người này cũng không công khai weibo, tất cả mọi người đều đang hỏi vấn đề này."
Vương Ngải cau mày, nhìn ảnh chụp thêm vài lần, cô nhìn sắc mặt của ông, thăm dò nói: "Thật ra, dù là nam hay nữ, chỉ cần anh / cô ta đóng vai thư sinh, dấu diếm nhân bánh không được sao? Trước kia có một vị tiền bối chẳng phải diễn rất tốt sao? Ít nhất, năm đó tôi không biết cô ấy là nữ."
Ánh mắt Vương Ngải lóe lên, nghĩ xa hơn so với cô trợ lý phim trường: "Hiện tại rất nổi trên weibo?"
Nói đến cái này, cô liền hưng phấn, như bật động cơ, bắt đầu líu lo không ngừng: "Nổi, sao không nổi? Mấy ngày nay luôn đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng, không bị chìm xuống, lượt đăng lại nhiều đến kinh người. Nghe nói, chỉ trong hai ngày, hai bộ cổ trang trong chủ đề ở cửa hàng của Mỹ Nhân Phường phải đặt trước đến tận hai tháng, bọn họ kiếm được bộn tiền. Rất nhiều người đều hướng về phía hắn, Mỹ Nhân Phường nhờ vậy mà có thêm nhiều khách hàng nam."
Người khác lời hay lỗ không liên quan tới ông, sau khi ông biết được thứ mình muốn, tâm lý càng chắc chắn, vỗ vai cô trợ lý phim trường, hiếm khi khen: "Không tệ, tiếp tục cố gắng!"
Cô trợ lý phim trường kích động đỏ mặt, gật đầu liên tục: "Đạo diễn yên tâm, tôi nhất định sẽ cố gắng."
Khi quản lý Lương nhận được cuộc gọi từ Vương Ngải, thì đang trong lúc đang bận tới mất ăn mất ngủ, hận không thể phân thân thành hai, trong vài ngày ngắn ngủi, đơn đặt hàng của Mỹ Nhân Phường tăng mạnh, lịch hẹn trước đều sắp đẩy tới cuối tháng sau, ông là bận cũng vui. Khi biết đạo diễn nổi tiếng muốn tìm Cố Lương Sanh đóng phim, quản lý Lương khó giải thích được có cảm giác sớm biết sẽ như vậy, nếu Cố Lương Sanh không trở nên nổi tiếng, ông đem đầu hái xuống để người ta làm cầu để đá!
Nghe Vương Ngải dò hỏi Cố Lương Sanh là nam hay nữ, trong lòng quản lý Lương cười thầm, đối với kết quả này cực kỳ thoả mãn, trên trang của Mỹ Nhân Phường đều bị cộng đồng mạng dò hỏi không ngừng, nhưng bây giờ còn chưa phải lúc công bố.
Quen biết nhiều bạn có thêm nhiều đường, hơn nữa đối với đạo diễn Vương Ngải, quản lý Lương vẫn tình nguyện cho ông ta mặt mũi. Nói tình huống căn bản về Cố Lương Sanh, thuận tiện nhắc nhở một câu, người ta là công tử, khả năng đi làm diễn viên không cao.
Vương Ngải ừ vài tiếng, tỏ vẻ hiểu rõ, nhìn dáng dấp như là người thế gia, ông nhíu mày, tính khả thi của việc mời được Cố Lương Sanh đến rất thấp!
*Thế Gia: Một gia tộc có nhiều đời vinh hiển.
Cố Lương Sanh đang ở nhà cùng mẹ Cố nhìn hệ liệt các chủ đề cổ trang.
Mẹ Cố nhìn bộ này thích, nhìn bộ kia cũng yêu tha thiết, hận không thể cho con mình đi chụp hết một lượt, Cố Lương Sanh ngồi ở trên ghế sa lon, vẻ mặt tuyệt vọng: "Mẹ, mẹ muốn con mệt chết à!"
Mẹ Cố mím môi cười nói: "Ôi chao, mỗi ngày một bộ, cũng không phải chụp hết trong vòng một ngày, sao sẽ mệt chứ? Mẹ tìm nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp cho con, mua công ty cổ trang chuyên nghiệp về quay chụp, cho con chơi thế nào?"
Cố Lương Sanh xin miễn cho kẻ bất tài, vui đùa một chút thì được, nếu tốn tâm tư kinh doanh, hắn đây không làm! Hắn là mắc bệnh lười thời kì cuối mà!
Lúc chuông điện thoại vang lên, là số lạ, Cố Lương Sanh không để ý, liền nhận cuộc gọi, nghe xong ý đồ của đối phương, nhíu mày: "Ông nói ông là đạo diễn? Tìm tôi đóng phim? Còn là nam chính? Đóng vai thư sinh?"
Mẹ Cố liếc mắt, nghe đến hai chữ đóng phim, dựng lỗ tai.
"Nhưng tôi không quen đạo diễn Vương Ngải! Số điện thoại của tôi là ai cho ông?"
Đạo diễn Vương Ngải! Mẹ Cố vui mừng che miệng, đây là người tạo nên phim thần tượng, cung đấu, hành động đang "hot" đạo diễn Vương Ngải sao! Nàng mỗi ngày đều xem ( hậu cung truyền ) đó!
"Con trai, Vương Ngải chính là đạo diễn phim cung đấu hồi trước con đã xem cùng mẹ, rất nổi tiếng!"
Cố Lương Sanh bừng tỉnh, chính là đạo diễn bộ phim cung đấu có thể lọt mắt hắn! "Tôi không phải diễn viên xuất thân chính quy, ông nhất định phải tìm tôi sao? Không sợ tôi làm hỏng phim à."
Đạo diễn Vương Ngải ở đầu dây bên kia cố gắng thuyết phục nói: "Không phải xuất thân chính quy cũng chẳng sao! Tôi nhìn người rất chuẩn, từ lúc thấy ảnh tuyên truyền liền biết cậu là người tôi muốn tìm. Trong điện thoại không tiện nói, nếu không chúng ta tìm thời gian, ra uống ly cà phê, trò chuyện chi tiết hơn?"
Cố Lương Sanh thấy ổn, cùng ông hẹn thời gian địa điểm, chuẩn bị tới xem thử coi sao.
Cúp điện thoại xong, mẹ Cố vội vàng nói: "Tiểu Sanh à, có phải đạo diễn Vương Ngải tìm con đóng phim?"
Cố Lương Sanh cầm quả táo tây cắn một cái, gật đầu, nói không rõ: "Đúng ạ, nói là phim truyền hình mới gì đó thư sinh trong tái ngộ liêu trai. Con nói với ông ấy, ngày mai đến trò chuyện."
"Vậy thì tốt! Đi ra ngoài mở mang, đỡ hơn luôn ở nhà chơi game!" Mẹ Cố vui vẻ nói.
Cố Lương Sanh hừm hừm: "Mẹ, mẹ ghét con ở nhà sao?"
Mẹ Cố mang vẻ mặt ghét bỏ mà vỗ đùi Cố Lương Sanh: "Mẹ là ghét con không hay ra ngoài, không tìm một cô vợ về cho mẹ!"
Cố Lương Sanh yên lặng mà gặm táo tây, không nói lời nào, hắn sợ lúc đó mang một người vợ nam về, sẽ hù chết nàng!
.
Editor: Mỗi lần gần tới lễ hay ngày lễ và sau lễ là lại bắt đầu stress. Cầu an ủi 🥺🥺🥺
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro