Chương 16: Đàn ông đều giả dối như nhau

Vì ban ngày có lịch trình hẹn hò đầu tiên, nên mọi người trở về thu dọn hành lý đơn giản. Hành lý của Giản Thượng Ôn là ít nhất, đơn giản chỉ có một chiếc vali, đi đâu cũng chỉ xách theo cái đó.

Nhân viên ê-kíp chương trình đã chờ sẵn ở sân bay.

Phó đạo diễn lên tiếng: "Hoan nghênh mọi người chính thức bước vào chuyến du lịch tình yêu đầu tiên! Kể từ hôm nay, chúng tôi sẽ mở cổng bình chọn trực tuyến. Nếu khán giả có thể đoán chính xác ai từng là người yêu cũ của ai, họ sẽ có cơ hội tham gia quay số trúng thưởng một tỷ nhân dân tệ tiền mặt, do nền tảng phát sóng trực tiếp Tiểu Thái Dương tài trợ!"

Vừa dứt lời, khán giả trong phòng livestream lập tức bùng nổ.

Chương trình này quá hào phóng! Thậm chí số tiền thưởng còn nhiều hơn tổng mức giải thưởng mà các nền tảng khác trao tặng vào dịp cuối năm!

Phó đạo diễn lại mỉm cười: "Đương nhiên, nếu các khách mời bí ẩn của chúng ta có thể che giấu thân phận đến hết chương trình mà không ai đoán ra, họ cũng sẽ nhận được một phần thưởng bí mật cực kỳ giá trị!"

Mỗi khách mời trên hiện trường đều có biểu cảm khác nhau.

Thấy hiệu ứng mình muốn đã đạt được, Phó đạo diễn tiếp tục: "Tôi tin rằng mọi người sẽ cố gắng hết sức để che giấu thân phận của mình. Nhưng ai cũng biết, những người từng yêu nhau, dù có cố che giấu thế nào cũng sẽ để lại dấu vết. Mời tất cả khán giả hãy phát huy trí tuệ Holmes của mình để trở thành người chiến thắng cuối cùng!"

Vừa nói xong, cả phòng livestream lập tức sôi trào.

"Trời ơi! Tôi phải chuẩn bị kính lúp để soi cho rõ từng chi tiết mới được!"

"Cảm giác Từ Dương và Lạc ảnh đế rất đáng nghi!"

"Ôn Cẩm và Phó tổng là thanh mai trúc mã đó!"

Cả mạng xã hội đều bị cuốn hút vào trò chơi tương tác mới lạ này, khán giả không ngừng phân tích, các topic nóng và group thảo luận lần lượt được lập ra. Trong khi đó, tại hiện trường, các khách mời cũng đã đến khu vực đỗ chuyên cơ riêng.

Từ xa, ngay khi bước ra khỏi sảnh chờ, họ lập tức nhìn thấy một chiếc chuyên cơ màu bạc với cánh đen, từng đường nét sắc sảo và thanh thoát, đẹp đẽ như một thanh kiếm vừa tuốt khỏi vỏ, toát lên sự xa hoa và đẳng cấp.

Dư Xán Xán cảm thán: "Chuyên cơ của Thẩm đạo đẹp quá!"

Nghe nhắc đến người trong lòng, mắt Ôn Cẩm sáng rực lên, hào hứng giải thích:
"Chiếc này không đơn giản đâu! Đây là mẫu máy bay cá nhân mới nhất được nâng cấp nội thất trong nước. Nghe nói bên trong có diện tích lên đến 2000 sqft (≈186m²), thậm chí sàn nhà còn được lát bằng đá cẩm thạch nhập khẩu đó!"

Nghe vậy, Dư Xán Xán hơi tò mò, nghiêng đầu hỏi: "A Cẩm, cậu rành vậy luôn? Nhà cậu chắc cũng có chuyên cơ riêng nhỉ?"

Ôn Cẩm hơi đỏ mặt: "Có thì có... nhưng không đẳng cấp bằng của Thẩm đạo."

Không thể không thừa nhận, chuyên cơ của Thẩm Nghị đúng là cực phẩm trong giới thượng lưu. Nội thất bên trong xa hoa đến mức khó tin, hành lang sâu hun hút. Phòng khách rộng lớn với sofa bọc da mềm mại sạch sẽ, quầy bar cao cấp trưng bày đầy rượu vang thượng hạng, ly pha lê trên bàn dưới ánh sáng mặt trời càng trở nên trong suốt lấp lánh. Màn hình TV cỡ lớn kết hợp với hệ thống đèn trang trí khiến bầu không khí càng thêm thư giãn và sang trọng.

Sau khi cất hành lý xong, các khách mời lần lượt tập trung tại phòng khách.

Phải nói rằng, phần lớn khách mời của chương trình đều có xuất thân không tầm thường. Dù đang ở trong một không gian xa hoa bậc nhất trên chuyên cơ công nghệ cao, ai nấy vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, như thể đây chỉ là một chuyến đi bình thường. Mỗi người ngồi trên sofa, xử lý công việc riêng, cả căn phòng toàn là những nam thần mỹ nhân, trông vô cùng bắt mắt.

Ôn Cẩm ngồi trên sofa, cầm poster du lịch lên xem, hào hứng nói: "Nghe nói núi Ô Lương là một nơi rất đẹp, bốn mùa cây cối xanh tươi, mùa hè mát mẻ, cực kỳ thích hợp để nghỉ dưỡng!"

Mọi người đang trò chuyện.

Lúc này, một khách mời nữa từ phòng ngủ bước ra, chính là Kỳ Ngôn. Anh mặc sơ mi trắng đơn giản cùng quần jeans rộng, có vẻ vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, vài giọt chưa khô thấm xuống eo, làm lộ ra đường nét săn chắc của cơ bụng.

Thấy Kỳ Ngôn, Ôn Cẩm tươi cười hỏi: "Ngôn ca, sao anh lại đi tắm vậy?"

Kỳ Ngôn vừa dùng khăn lau tóc vừa đáp: "Không có gì, thân nhiệt tôi hơi cao, đứng ngoài lâu một chút là nóng, nên tiện thể đi tắm luôn."

Ôn Cẩm gật gù: "Thì ra là vậy."

Những người khác không nói gì thêm, chỉ có Giản Thượng Ôn ngồi ở góc sofa khẽ cong môi cười. Người khác có thể tin lời Kỳ Ngôn, nhưng chỉ có cậu là biết rõ nguyên nhân thật sự. Kỳ Ngôn dễ đổ mồ hôi hơn người bình thường, mùa hè lại càng không chịu nổi. Ban ngày chỉ cần ra ngoài là nhất định phải tắm rửa mới thấy dễ chịu.

Dù vậy, chuyện này tất nhiên khán giả hay các khách mời khác không thể biết được.

Ôn Cẩm chẳng mảy may suy nghĩ nhiều, chỉ tò mò hỏi: "Anh dễ bị nóng sao? Vậy có cần chỉnh điều hòa thấp hơn không? Hay em lấy quạt cho anh nhé?"

Thực ra Kỳ Ngôn không hề thấy nóng, chỉ đơn giản là ra mồ hôi nhiều. Anh lập tức từ chối: "Không cần đâu."

Nhưng Ôn Cẩm lại tưởng anh ngại ngùng, liền chạy đi mượn nhân viên một chiếc quạt mini, nhét vào tay Kỳ Ngôn, nghiêm túc dặn dò: "Không sao đâu Ngôn ca, anh đừng cố chịu, nóng thì cứ bật quạt lên cho mát!"

Nói xong, Ôn Cẩm hài lòng nghĩ thầm, mình đúng là biết quan tâm người khác!

Ở phía xa, Giản Thượng Ôn không nhịn được bật cười. Cậu nghĩ, điều hòa trong phòng đã lạnh lắm rồi, bây giờ còn thêm một cái quạt, chắc Kỳ Ngôn sắp bị hành cho khổ sở rồi đây.

Trên sóng livestream, khán giả cũng bắt đầu sôi nổi bình luận:

"A Cẩm đúng là tinh ý, vừa nhìn đã biết Ngôn ca sợ nóng!"

"Hai người này dễ thương quá đi!"

"Có khi nào A Cẩm với Kỳ Ngôn là một đôi không?"

Bình luận ngày càng sôi động, ai nấy đều hào hứng phân tích.

Giản Thượng Ôn lười biếng ngồi trên sofa, bị hành động của Ôn Cẩm chọc cười, khóe mắt cong cong, ánh nhìn đầy ý cười.

Nhưng ngay sau đó, cậu bỗng chạm phải ánh mắt của Kỳ Ngôn.

Người đàn ông vừa mới tắm xong, làn da vẫn còn vương chút đỏ sau khi phơi nắng, vành tai cũng hơi ửng hồng. Một giọt nước từ tai anh lăn xuống, trượt qua cần cổ rồi dừng lại ở hầu kết cao thẳng, trông đầy gợi cảm. Kỳ Ngôn dường như hiểu rõ Giản Thượng Ôn đang nghĩ gì, lập tức trừng mắt nhìn cậu một cái.

Rõ ràng biết anh không nói thật, vậy mà Giản Thượng Ôn lại cứ trưng ra bộ dáng xem kịch vui!

Phải rồi, từ trước đến nay cậu chưa từng để tâm đến cảm xúc của anh!

Nếu không, năm đó cậu cũng sẽ không dứt khoát chia tay rồi rời bỏ anh!

Sắc mặt Kỳ Ngôn trầm xuống sau khoảnh khắc đối diện với ánh mắt của Giản Thượng Ôn. Anh cúi đầu, che giấu đi tâm trạng rối ren trong lòng.

Khán giả theo dõi livestream nhanh chóng nhận ra sự thay đổi này.

"Ủa, sao Ngôn ca đột nhiên có vẻ không vui vậy?"

"Hình như vừa nhìn Giản Thượng Ôn xong thì sắc mặt thay đổi?"

"Nhìn kiểu này là đang tức giận rồi!"

"Ngôn ca cũng là người trong giới, chắc chắn biết mấy chuyện của Giản Thượng Ôn, có khi nào là không ưa cậu ta?"

Trong lúc bình luận trên livestream đang ngày càng sôi nổi, một giọng nói bất chợt vang lên giữa căn phòng.

Dư Ý nhìn về phía Kỳ Ngôn, tò mò hỏi: "Kỳ Ngôn ca, em nhớ không nhầm thì quê anh ở núi Ô Lương, đúng không?"

Câu nói vừa dứt, cả phòng im bặt.

Núi Ô Lương, tuy là địa điểm lý tưởng để tránh nóng, nhưng thực tế lại vô cùng lạc hậu. Thị trấn nhỏ bị bao quanh bởi núi non, gần như tách biệt với thế giới bên ngoài.

Kỳ Ngôn vốn là người nghiêm túc trong mọi chuyện, thấy mọi người tò mò liền gật đầu: "Ừm, phong cảnh ở đó rất đẹp, bốn mùa dễ chịu, là một nơi đáng sống."

Ôn Cẩm bẩm sinh đơn thuần, hào hứng nói: "Vậy chắc chắn là một nơi rất tuyệt, chỉ nghe thôi cũng khiến em muốn đến đó sống rồi!"

Giản Thượng Ôn khẽ cong môi, cười nhạt.

Ôn Cẩm lập tức chú ý, tò mò hỏi: "Giản ca, anh thấy sao?"

Giản Thượng Ôn lắc đầu: "Khí hậu ở núi Ô Lương tuy dễ chịu, nhưng vì nằm trong vùng nhiệt đới, động vật hoang dã khá nhiều, đặc biệt là vào mùa hè muỗi rất nhiều. Người ngoài đến đó có thể sẽ không quen."

Ôn Cẩm nghiêng đầu: "Vậy anh không thích nơi nóng à, Giản ca ca?"

Giản Thượng Ôn đáp: "Không, so với nóng, anh còn sợ lạnh hơn."

Những ngày tháng bị bỏ lại giữa nền tuyết trắng khi còn nhỏ, cậu vĩnh viễn không thể quên. Cậu ghét cái lạnh, không cách nào cảm nhận được niềm vui của mùa đông hay những bông tuyết rơi. Sau khi sống lại, cơ thể cậu vẫn rất yếu, tay chân lúc nào cũng lạnh buốt.

Ôn Cẩm thở dài: "Cũng đúng ha. Tối qua em sang phòng anh rủ chơi game mà không thấy anh đâu. Em còn để ý thấy phòng anh không bật điều hòa nữa, chắc là thật sự rất sợ lạnh rồi."

Cách đó không xa, Kỳ Ngôn bất giác ngước lên nhìn.

Anh chợt nhớ về một chuyện rất lâu trước kia.

Năm đó, vào một ngày tuyết rơi dày ở núi Ô Lương, cũng là sinh nhật anh. Giản Thượng Ôn đã một mình đi tàu hỏa đến tìm anh, gương mặt vì rét mà đỏ bừng, nhưng chiếc bánh sinh nhật trong tay lại được bọc kín mít, không hề bị lạnh.

Lúc đó, Kỳ Ngôn trách anh: "Sao trời lạnh thế này mà còn chạy đến đây?"

Giản Thượng Ôn chỉ ngây ngốc cười, đáp: "Tôi không sợ lạnh."

Mùa đông năm đó, tuyết rơi dày đến mức sau này núi Ô Lương chưa bao giờ có một trận tuyết nào lớn như vậy nữa. Và nụ cười của Giản Thượng Ôn hôm ấy cũng mãi mãi in sâu trong ký ức của anh.

Kỳ Ngôn bất giác ngẩn người.

Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói vang lên, phá vỡ dòng suy nghĩ của anh.

Phỉ Thành đang ngồi trên sofa chơi game, từ sáng đến giờ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như thể Giản Thượng Ôn nợ tiền anh ta. Nhưng lúc này, hắn bỗng dưng ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên người Giản Thượng Ôn, ánh mắt đầy bất mãn.

Hắn nhướng mày, giọng điệu như một gã đàn ông bị người yêu phản bội: "Tối qua anh chẳng phải nói với A Cẩm là mệt muốn nghỉ ngơi, không chơi game được sao? Thế mà lại không ở phòng? Rốt cuộc anh đã đi đâu?"

Câu hỏi vừa thốt ra.

Toàn bộ phòng khách đều đồng loạt quay sang nhìn Giản Thượng Ôn, kể cả Phó Cẩn Thành từ nãy đến giờ vẫn tập trung xem tài liệu công ty. Lạc Chấp Diệp, người tối qua còn ăn bánh ngọt cậu đưa, cũng đặt sách xuống, ánh mắt không chút biểu cảm nhìn cậu.

Tất cả ánh nhìn đều đổ dồn về một chỗ.

Giản Thượng Ôn: "......"

__________________

*Hình ảnh minh hoạ chuyên cơ của Thẩm Nghị:

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro