Chương 09

Chương 9:

Cù Đông Trần tắm xong đi ra, thấy Lệ Thâm dựa vào đầu giường chơi điện thoại di động, khẽ nhíu mày.

"Làm sao vậy?" Cù Đông Trần vừa lau tóc vừa mở tủ tìm quần áo sạch sẽ.

"Tôi nổi tiếng đến vậy sao, ăn một bữa cơm cũng có thể bị chụp trộm." Ngữ khí Lệ Thâm không tốt lắm, tuy là bạn học, nhưng dù sao đây cũng là việc riêng tư của hắn, người kia chưa được sự đồng ý đã chụp trộm còn phát tán trong nhóm WeChat, dù là ai cũng không thể chấp nhận được, huống chi người trong cuộc lại là Lệ Thâm.

Nhưng Cù Đông Trần không ngờ bây giờ hắn mới nhìn thấy cái tin này.

"Vậy cậu và Hứa Dĩnh xảy ra chuyện gì?" Cù Đông Trần đưa lưng về phía hắn, vẻ như lơ đãng hỏi.

"Chuyện gì mà xảy ra cái gì?" Lệ Thâm nở nụ cười, ngước mắt nhìn bóng lưng người kia, "Chỉ ăn một bữa cơm mà thôi, Cù Đông Trần cậu bụng dạ hẹp hòi quá."

"Tôi bụng dạ hẹp hòi cũng không phải hôm nay cậu mới biết." Cù Đông Trần mặc quần áo tử tế bước tới bên cạnh hắn, sắp xếp cho bản thân xong cúi người hôn một cái lên khóe miệng hắn, "Lệ Thâm, cậu và Hứa Dĩnh tốt nhất nên giữ khoảng cách một chút, tôi không chắc mình có thể nhẫn nhịn cô ta bao lâu."

"Sao thế, uy hiếp tôi?" Lệ Thâm nở một nụ cười thuần lương, "Vừa mới hầu hạ cậu thư thái xong, giờ muốn trở mặt không quen biết."

Cù Đông Trần nhìn hắn một chút, Lệ Thâm vẫn luôn giữ khuôn mặt không đáng quan tâm kia, tựa hồ căn bản không xem lời của hắn là chuyện gì to tát, Cù Đông Trần dưới đáy lòng cười lạnh, đóng cửa rời đi.

Nụ cười trên mặt Lệ Thâm dần thu lại, từ đầu giường lấy ra một điếu thuốc châm lên.

Hắn và Cù Đông Trần, tựa như cùng nhìn về một hướng, không cần biết quy tắc thế nào mà chậm rãi tiến lên, nhưng cả hai đều chưa bao giờ nghĩ tới một kết quả.

Bởi vì lúc trước đã nhận lời Dung Cẩm Giác, cho nên hắn gọi điện tới hỏi thời gian cụ thể, Lệ Thâm lại mở baidu tra một chút tài liệu liên quan đến người kia.

Phiền Giang Ngôn, mấy năm trước tham gia chương trình casting mà vào ngành, vẫn luôn giữ thái độ không nóng không lạnh, năm ngoái bỗng nhiên tham gia mấy tiết mục tống nghệ đang nổi, sau lại nhận được hai bộ phim được đầu tư lớn, mặc dù chỉ là vai phụ, nhưng kỹ năng diễn xuất lại rất đặc sắc, bằng ngoại hình và nỗ lực của chính mình, trong thời gian ngắn đã có một lượng fan đáng kể.

Cơ bản đã nắm được phong cách cùng lối diễn xuất của người này, Lệ Thâm trong lòng đã đạt được mục đích.

Hẹn thời gian cùng Dung Cẩm Giác xong, vì là cuối tuần, Lệ Thâm liền hỏi Cù Đông Trần có muốn đi cùng không, Cù Đông Trần hỏi hắn, "Dung Cẩm Giác tại sao bỗng nhiên lại nhờ cậu tới hỗ trợ?"

"Có lẽ là vì muốn làm cho người ta vui." Lệ Thâm kỳ thực rất muốn gặp mặt người tên Phiền Giang Ngôn này một chút. Người có thể mê hoặc cái tên Dung Cẩm Giác không ăn khói lửa nhân gian này đến đầu óc choáng váng, hẳn là đạo hạnh rất thâm hậu.

"Đổi lại, chụp xong Dung Cẩm Giác mời khách, không say không về." Lệ Thâm nói với Cù Đông Trần.

Kỳ thực là hắn giấu tâm tư riêng, nghĩ đến giai nhân trong lòng Dung Cẩm Giác, toàn thân lại càng cảm thấy lúng túng, chi bằng mang Cù Đông Trần tới, cũng có người làm bạn.

Cù Đông Trần thấy hắn bỗng dưng ân cần để mình đi cùng như thế, nhất thời cũng không nói ra được lời từ chối.

Hai người lái xe đến điểm hẹn, là Lệ Thâm chọn cảnh, một nhà xưởng bỏ đi, sẽ sớm phá dỡ, hắn dùng một chút quan hệ bảo vệ mới cho vào.

Cù Đông Trần nhìn một bức tường đã sụp lún, đi tới giẫm lên vách tường xám xịt, hơi kinh ngạc, "Cậu sao lại chọn nơi như thế này để chụp?"

Lệ Thâm lấy ống kính ra điều chỉnh ánh sáng, vốn đưa lưng về phía Cù Đông Trần, tiến lên phía trước vài bước sau đó bỗng nhiên xoay người nhìn Cù Đông Trần, "Đông Trần."

Cù Đông Trần đang đốt thuốc, theo phản xạ ngước mắt nhìn hắn, xoạt xoạt một tiếng, hình ảnh được chụp lại.

Cù Đông Trần sững người một giây, bỗng nhiên có chút không tự nhiên, "Làm gì mà chụp trộm vậy?"

Lệ Thâm cúi đầu xem bức ảnh, khóe miệng vẽ nên một nụ cười, "Tôi không phải đang điều chỉnh ánh sáng sao, tìm điều kiện cho cảm giác tốt nhất."

Cù Đông Trần đi tới trước mặt hắn, nhìn mình trong hình, ánh mặt trời bốn giờ chiều ôn nhu chiếu lên người hắn.

"Tôi cảm giác so với minh tinh mình cũng không tồi, cậu nói có phải không, Lệ Thâm." Cù Đông Trần tràn đầy tự tin.

Lệ Thâm chỉ cười.

Một lát sau Dung Cẩm Giác mới đến, đó là lần đầu tiên Cù Đông Trần và Lệ Thâm nhìn thấy Phiền Giang Ngôn, cái người trong truyền thuyết, nam minh tinh khiến Dung Cẩm Giác bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

Lệ Thâm nghĩ, hóa ra dáng vẻ Dung Cẩm Giác yêu thích chính là như thế này. Không thích cười, không thích nói, cả người toát lên vẻ lạnh lùng, không có lấy một chút mùi khói lửa, đối với Dung Cẩm Giác lại càng xa cách.

Ngẫm lại trước đây người theo đuổi Dung Cẩm Giác có đầy đủ nam thanh nữ tú, muốn sắc đẹp có sắc đẹp, muốn ôn nhu có ôn nhu, Phiền Giang Ngôn rốt cuộc đã đánh trúng vào chỗ nào của cái tên Dung Cẩm Giác băng sơn ngàn năm này, Lệ Thâm càng ngày càng tò mò.

Quá trình quay chụp rất thuận lợi, Phiền Giang Ngôn cực kì phối hợp với hắn, hai người hầu như không cần giao tiếp quá nhiều, hắn đơn giản chỉ dẫn một chút, Phiền Giang Ngôn có thể mang lại loại cảm giác hắn muốn. Nói như thế nào đây, Lệ Thâm cảm thấy hai người họ rất ăn ý.

Lúc nghỉ ngơi Lệ Thâm hỏi Cù Đông Trần muốn hút thuốc không, Cù Đông Trần đi tới đưa cho hắn, lại châm một điếu khác đưa cho Phiền Giang Ngôn, Phiền Giang Ngôn khách khí khoát tay, "Tôi cai rồi."

Dung Cẩm Giác đem nước khoáng đã sớm chuẩn bị từ lâu đưa cho anh, giải thích với hai người, "Cổ họng em ấy phải bảo vệ cẩn thận, không thể hút thuốc."

Cù Đông Trần lúc này mới ồ một tiếng, nói rằng, "Đúng rồi, lúc trước ở sân vận động hình như anh có một buổi biểu diễn, cháu tôi còn rất thích anh, chẳng trách lúc nãy vừa nhìn đã có cảm giác rất quen mắt."

Phiền Giang Ngôn lịch sự cười cười, "Tháng sau tôi còn có một show diễn, lúc đó sẽ nói trợ lý đưa cho các anh mấy tấm vé VIP, xem như là một chút lòng thành."

Cù Đông Trần châm thuốc hút vài hơi, trả lời, "Vậy thì cám ơn, lúc đó tôi và Lệ Thâm nhất định sẽ đi cổ vũ."

Lúc trở về Cù Đông Trần ngồi trên xe, nhớ tới ban nãy lúc ăn cơm Dung Cẩm Giác chăm sóc cho Phiền Giang Ngôn, tuy rằng không tới mức tỉ mỉ chu đáo, nhưng vì người ta cố ý chọn nhà hàng tư nhân, lúc xuống xe còn cẩn thận đưa mũ cho Phiền Giang Ngôn đội, làm cho Cù Đông Trần cảm thấy rất ngạc nhiên.

"Đang nghĩ gì thế?" Lệ Thâm nhìn người bên cạnh hỏi.

"Tôi cảm thấy sau này phải nhìn tên họ Dung với cặp mắt khác xưa rồi." Cù Đông Trần nửa nghiêm túc nửa trêu chọc nói.

Lệ Thâm thấp giọng nở nụ cười, "Nói thật, tôi cũng nghĩ thế."

Nếu như nói hiểu biết của Cù Đông Trần về Dung Cẩm Giác vỏn vẹn chỉ dừng lại ở mặt ngoài, thì Lệ Thâm từ nhỏ đã cùng hắn lớn lên trong một mái nhà. Quan hệ giữa Lệ gia và Dung gia xưa nay cũng không tồi, Lệ Thâm từ nhỏ đã rất thân với Dung Cẩm Giác.

Dung Cẩm Giác này cái tôi cực kì cao, từ nhỏ sinh ra trong một gia đình giàu sang, đối nhân xử thế cũng không cần phải xem sắc mặt người khác, tuy rằng sau khi lớn lên hiểu chuyện rồi dần biết thu liễm, nhưng phần ngạo khí trong xương cốt kia lại không thay đổi chút nào. Bản chất giữa Lệ Thâm và hắn khác nhau ở chỗ, Lệ Thâm còn có một người anh cả là Lệ Vanh, người kia từ nhỏ đã là tấm gương học tập của hắn. Lệ Thâm làm sai chỗ nào, Lệ Vanh đều sẽ chỉ ra cho. Lúc hắn còn nhỏ, Lệ Vanh càng giống như cha, làm bạn cùng hắn trưởng thành, mà Dung Cẩm Giác, bởi vì là con một, người trong nhà lại càng nuông chiều hơn một chút, nên cho dù ra xã hội, tật xấu vênh mặt hất hàm sai khiến người khác vẫn như trước, không thay đổi.

Dung Cẩm Giác đã quen được người khác chăm sóc, dĩ nhiên sẽ không đi học quan tâm chăm sóc người ta. Nhiều năm như vậy, Lệ Thâm cũng chỉ gặp qua một Phiền Giang Ngôn.

Nhưng Phiền Giang Ngôn này lại thiên về trường hợp đặc biệt, không để ý chút nào tới sự chăm sóc của Dung Cẩm Giác. Lệ Thâm nhớ lại thái độ lạnh nhạt của Phiền Giang Ngôn đối với Dung Cẩm Giác, bất đắc dĩ vì bạn tốt của mình mà thở dài.

Loại chuyện tình cảm này, thật đúng là không thể nói rõ ràng.

Lệ Thâm thuận đường lái xe về chỗ ở của hai người.

Đem xe đỗ ở nhà để xe dưới hầm, Lệ Thâm quay đầu nhìn thấy Cù Đông Trần vẫn còn đang cúi đầu chơi điện thoại di động.

"Xem cái gì vậy, cũng đã xem suốt dọc đường rồi?"

Cù Đông Trần đưa điện thoại di động cho hắn, "Tôi đặt trước hai tấm vé xem phim."

Là một bộ phim điện ảnh nước ngoài mới chiếu gần đây, phim tình cảm lãng mạn, Lệ Thâm nở nụ cười, hỏi, "Cù Đông Trần cậu không thể mua vé phim hài hay phim hành động sao?"

"Nếu không thì về nhà tự mình diễn?" Cù Đông Trần cười đáp lại.

Rạp chiếu phim ở phía tiểu khu đối diện, Lệ Thâm mở cửa chuẩn bị xuống xe, nhìn Cù Đông Trần một cái nói, "Cũng có thể xem phim tình cảm trước, sau đó lại về nhà diễn phim hành động một lúc."

"Một lúc?" Cù Đông Trần đóng cửa xe, cười đi đến ôm eo Lệ Thâm.

Hai người ở bên ngoài ít có hành động thân mật như vậy, mà khi Cù Đông Trần đi đến ôm, Lệ Thâm cũng không từ chối, chỉ cười, đến gần cắn lỗ tai của hắn, "Cậu muốn mấy trận cũng đều được, Trần ca."

Lần đầu tiên Lệ Thâm gọi hắn như vậy. Hắn từng nghe qua rất nhiều danh xưng từ người khác, nhưng lúc Lệ Thâm gọi ra danh xưng này, Cù Đông Trần bỗng nhiên có xúc động muốn đem hắn áp chặt trong nhà để xe mạnh mẽ mà làm.

Hắn nhẫn nhịn thực sự quá lâu rồi, muốn làm Lệ Thâm, muốn đem hắn đặt dưới thân, khiến hắn gọi mình là Trần ca, Cù Đông Trần dưới tia sáng ảm đạm siết chặt nắm đấm, cố gắng đè nén xung động trong nội tâm.

Cù Đông Trần chọn bộ phim tình cảm này vì gần đây một phim điện ảnh nước ngoài đang hot trên internet, có thể làm bùng lên lửa nhiệt của người xem. Bối cảnh phim là vào Thế chiến thứ hai, nam chính đăng kí nhập ngũ, bỏ qua gia thế xuất sắc cùng cô gái mình yêu lao tới tiền tuyến, nhưng vì yêu phải nữ gián điệp người Đức nên bị xúi giục. Nữ chính trong quá trình mê hoặc xúi dục vai nam chính cũng hoàn toàn bị hắn hấp dẫn. Hai người rơi vào bể tình, sinh một người con trai. Sau đó trong một chiến dịch, nam chính bỗng nhiên phản bội, thành công đem tình báo quan trọng nhất của Đức ghi lại vào USB, khiến nước Đức tổn thất nặng nề. Nữ chính đột nhiên thức tỉnh, hóa ra sự thật là nam chính vì muốn dụ dỗ cô mà diễn một màn kịch. Tất cả đều là giả dối, cuối cùng, nữ chính trong lúc tuyệt vọng sát hại con trai mình rồi tự sát, nam chính trở lại đất nước mình, tiếp tục tác chiến. Năm 1945, Thế chiến thứ hai kết thúc. Nam chính trước khi chiến tranh giành thắng lợi một ngày, cũng lựa chọn kết thúc cuộc đời của mình.

Trong một khắc kia, tiếng súng vang lên, ánh đèn trong rạp chiếu phim đột nhiên bật sáng, bộ phim kết thúc.

Lệ Thâm vỗ vỗ gò má Cù Đông Trần, "Tỉnh lại đi, phim kết thúc rồi."

Cù Đông Trần còn mơ màng buồn ngủ mà mở mắt ra, "Đã hết rồi?"

Đoàn người bắt đầu lục tục đi ra.

Lệ Thâm bất đắc dĩ nhìn hắn cười, "Cù Đông Trần, cậu đã ngủ hai tiếng rưỡi đấy."

Lúc đi ra ngoài Cù Đông Trần thấp giọng hỏi Lệ Thâm, "Phim này rất cảm động à? Sao tôi lại thấy nhiều người vẫn còn khóc thế."

Lệ Thâm lườm hắn một cái, không nói lời nào.

Về đến nhà, Cù Đông Trần liền cởi quần áo đi tắm. Đang tắm dở, bỗng nhiên cửa bị vặn mở ra.

Lệ Thâm mặc áo ngủ bước vào.

"Sao vậy, không kịp đợi?" Cù Đông Trần lau nước trên mặt, như cười như không nhìn hắn hỏi.

Lệ Thâm lại trực tiếp đi tới trước mặt hắn, đưa tay đóng vòi hoa sen, "Không kịp đợi, muốn làm cậu."

Cù Đông Trần dùng bàn tay ướt đẫm lau tóc hắn, cười chủ động hôn lên, "Vậy thì tới đi."

Nụ hôn của hai người lần này không hề mang theo nôn nóng như lần trước, chậm rãi mà thâm tình. Lệ Thâm khẽ cắn môi dưới của hắn, Cù Đông Trần rất kiên nhẫn cởi từng cúc áo ngủ của người kia, mãi đến khi cả người trần trụi.

Hai người cùng hôn, cùng vuốt ve thân thể của nhau, Lệ Thâm đến gần ngậm rái tai của hắn liếm láp, Cù Đông Trần ngồi xổm người xuống hôn vật to lớn giữa hai chân hắn, ngậm lấy sau đó khẽ cắn.

Tiếng thở dốc của Lệ Thâm dần trở nên dồn dập.

Cù Đông Trần đè hắn dựa trên tường, sau đó quỳ một chân xuống liếm cho hắn.

Lệ Thâm đưa tay nắm chặt tóc đối phương, trong miệng phát ra tiếng hít vào thoải mái.

"Lệ Thâm, tôi muốn làm cậu." Cù Đông Trần liếm hắn trong chốc lát, đứng lên hôn, sau đó nghiêng đầu ghé vào lỗ tai mê hắn mê hoặc nói, "Tôi muốn làm cậu, mạnh mẽ XXX cậu, làm đến mức cậu không thể kêu lên nổi..."

Lúc này, dù là Lệ Thâm đạo hạnh thâm hậu cũng không nhịn được khi nghe thấy lời nói hạ lưu của Cù Đông Trần, chỗ dưới hạ thân vì mấy câu ấy mà cứng đến phát đau, Cù Đông Trần cố ý tỏ vẻ không nhìn thấy. Lệ Thâm dùng cái đùi lớn đi chọc hắn, hắn cũng không quản, Cù Đông Trần cùng hắn nắm chặt hai tay, "Cậu nói đi, rốt cuộc có được hay không, hửm?"

Lệ Thâm bị hắn chọc đến khó chịu, lườm hắn cháy mặt, sau đành phải nói, "Lên trên giường."

Lệ Thâm quỳ trên giường, Cù Đông Trần đem tính khí của mình để trên bắp đùi hắn bắt đầu trước sau luật động. Cái đùi lớn của Lệ Thâm kẹp chặt tính khí hắn, Cù Đông Trần cưỡi trên người hắn hưng phấn ngay cả hô hấp cũng run rẩy.

"A... Đông Trần, chậm một chút..." Rõ ràng vẫn chưa tiến vào, nhưng mà hành động như vậy lại khiến hắn cảm thấy so với tiến vào còn sảng khoái hơn.

Cù Đông Trần cưỡi trên người hắn nhanh chóng luật động, động tác hắn quá mạnh bạo, mấy lần thiếu chút nữa xô Lệ Thâm ra. Lệ Thâm vùi đầu trong lòng bàn tay, tiếp nhận sức nặng Cù Đông Trần mang đến, đây là lần đầu tiên hắn bị Cù Đông Trần cưỡi làm. Hắn thực sự sảng khoái đến không kêu lên nổi, thậm chí trong nháy mắt muốn để Cù Đông Trần chân chính tiến vào trong mình.

Cuối cùng cũng phóng thích, Cù Đông Trần lật đối phương lại bắn lên cơ bụng hắn, sau đó đưa tay ra nhanh chóng tuốt động cho hắn, Lệ Thâm kêu a a mà phóng xuất.

Trên mặt cùng bên tai đều ửng đỏ.

Cù Đông Trần ôm lấy người kia hôn môi cùng rái tai hắn.

Đến lượt thứ hai, Cù Đông Trần nằm trên giường để Lệ Thâm tiến vào mình. Lệ Thâm thoáng cái đâm vào nơi sâu nhất trong hắn, Cù Đông Trần bình thản mặc hắn làm càn. Thanh âm hắn xưa nay trầm thấp có từ tính, nhưng ngày thường đều khắc chế, hôm nay chẳng biết vì sao, cứ làm càn như vậy lại thoải mái mà kêu, Lệ Thâm nghe tiếng rên rỉ của hắn càng ngày càng không kiểm soát được mà dốc toàn lực chọc vào, "Trần ca, tôi làm cậu như vậy sảng khoái lắm sao?"

Cù Đông Trần kêu tiếng trước tiếng sau càng phóng túng hơn.

Hắn làm đến một nửa thì lui ra ngoài, kéo Cù Đông Trần ấn hắn lên cửa phòng ngủ, "Chân mở lớn chút, Trần ca."

Cù Đông Trần đem đầu chôn vào ngực khẽ ngửi đầu vú hắn, Lệ Thâm không chịu nổi động tác này của hắn, tim đập dồn dập, cũng không kìm nén mà tiếp tục nhanh chóng luật động.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro