Chương 10

Cuối cùng mèo con cũng không thể giảm béo, nhìn thân thịt của mình, hai hàng nước mắt tuôn rơi.

Sao mình lại béo lên nữa rồi?

Đặc biệt là khi nhìn thấy đầu của mình qua cửa sổ xe, lại càng hoảng sợ.

Tôi là ai? Đây là đâu? Ai có thể nói cho hắn biết, mèo con mập mạp hai cằm trước mặt này rốt cuộc là ai?

Minh Lạc hoảng sợ, mèo con mập mạp bên trong cửa sổ xe cũng làm ra vẻ hoảng sợ tương tự, Minh Lạc nhíu mày, mèo con mập mạp bên trong cửa sổ xe cũng nhíu mày, Minh Lạc vươn móng vuốt, mèo con mập mạp bên trong cửa sổ xe cũng vươn móng vuốt lên vẫy vẫy — cuối cùng Minh Lạc cũng không cam lòng thừa nhận, đây chính là hắn.

Một mèo có hai cằm.

Thật đáng sợ!

Còn nhớ trong cuộc bình chọn cuối năm ngoái, hắn vẫn là một trong những thú nhân hình thể đẹp nhất và đáng mơ ước nhất của toàn đế quốc, khiến ai cũng muốn ngủ, nhưng bây giờ — mèo con mập mạp mang vẻ mặt tang thương nhìn ngoài cửa sổ, hắn không còn là hắn của năm đó nữa rồi.

Dù sao năm đó hắn cũng không có hai cằm và bụng phệ a!

Cũng không biết đợi đến khi mình có thể biến trở về bộ dáng ban đầu, cái thây béo này có thể vứt được hay không, nếu mà vứt không được — thì hắn sẽ trở thành nguyên soái đại nhân đầu tiên trong lịch sử có bụng phệ mất!

Dù sao quân trang luôn được may đo vừa khít, còn có eo bó, ai có vấn đề về dáng hình sẽ lộ rõ ngay.

Hắn chắc chắn sẽ trở thành trò cười của toàn bộ đế quốc, chắc chắn là thế!

Mèo con mập mạp u buồn nhìn ra ngoài cửa sổ, ngay cả khi xe đến nơi vẫn còn chìm trong ưu thương khó tả, đến khi Lâm Nhiên xuống xe, chuẩn bị bước vào công hội chuyên viên dinh dưỡng, mèo con mập mạp mới tỉnh lại, cùng mọi người chúc phúc cho Nhiên Nhiên.

Hôm nay là ngày Lâm Nhiên thi lấy chứng chỉ chuyên viên dinh dưỡng trung cấp, chỉ cần thi đậu, viện nuôi dưỡng của các bé sẽ có thêm một năm trì hoãn, không bị giải thể, mà các bé cũng không bị phân tán đến các viện nuôi dưỡng khác, chia cách nhau.

Không phải những viện nuôi dưỡng khác không tốt, chỉ là nơi này chính là nhà của các bé!

Các bé cùng lớn lên ở đây từ nhỏ, cùng nhau liếm lông, cùng nhau gây chuyện, cùng nhau bị mắng, các bé mới không cần tách ra đâu!

Huống chi ở những viện nuôi dưỡng khác, chắc chắn sẽ không còn những ngày tháng hạnh phúc như bây giờ.

Mặc dù bây giờ xã hội đề cao tự do, từ nhiều năm trước đã có các thú nhân ăn cỏ đề xuất và thông qua đạo luật bình đẳng, nhưng chân lý cá lớn nuốt cá bé vẫn vô tình hiện hữu khắp nơi trong đế quốc.

Dù là chuyên viên chăm sóc hay hộ lý, khi chăm sóc cho các ấu tể, người ta sẽ luôn ưu tiên những ấu tể khỏe mạnh trước, bởi vì ấu tể như vậy dễ được nhận nuôi hơn, cũng dễ tạo ra giá trị cho xã hội hơn, không giống như các bé, dù có cố gắng bao nhiêu, cuối cùng có khi vẫn là kẻ vô tích sự, có thể miễn cưỡng nuôi sống chính mình cũng đã xem như không tệ.

Hơn nữa bởi vì các bé là người đến từ bên ngoài, ở trong đoàn thể ấu tể đã sớm quen thuộc, các bé mãi mãi là những người xa lạ, nếu gặp phải những thú nhân ấu tể có ý thức lãnh địa mạnh mẽ, thì càng khó hòa nhập hơn.

Nhưng ở viện nuôi dưỡng ấu tể Lam Thiên thì khác, bất kể là ai, khi đối xử với các bé, mọi người đều công bằng như nhau. Ý thức lãnh địa của các bé không mạnh, thậm chí Mao Mao còn mời mèo con ngủ cùng nữa.

Còn lý do vì sao ư?

Đương nhiên là vì ấm áp rồi á!

Ai bảo Mao Mao là một ấu tể bị hói chớ, bé chỉ có một ít lông trên đầu thôi, mùa xuân ở tinh cầu Tây Á quá lạnh, nên bé đã mơ ước đến bộ lông dài của mèo con từ lâu rồi đấy!

Đương nhiên là mèo con không đời nào để Mao Mao đạt được mục đích đâu, tuy rằng Nhiên Nhiên luôn trêu chọc hắn, nhưng hắn vẫn rất thích ở cùng một chỗ với Nhiên Nhiên, dù sao Nhiên Nhiên cũng thích hắn như vậy, hắn không thể phụ lòng Nhiên Nhiên được!

Hắn là một con mèo có trách nhiệm mà!

Cho nên bảo vệ viện nuôi dưỡng ấu tể Lam Thiên là tâm nguyện chung của tất cả mọi người, mà là người thực hiện tâm nguyện này, mọi người đương nhiên phải tới đưa tiễn Nhiên Nhiên rồi!

Giúp lão viện trưởng lau nước mắt, Lâm Nhiên ôm ông: "Yên tâm đi, con chắc chắn sẽ thành công."

"Ừm, ừm..." Lão viện trưởng có chút nghẹn ngào: "Ông biết con là đứa trẻ ngoan, cố gắng hết sức là được, dù có thành công hay không, vẫn còn có ông ở đây mà, đừng quá áp lực."

Ánh mắt Lâm Nhiên kiên định cười gật gật đầu, lại lần lượt ôm ôm từng ấu tể, cuối cùng ôm mèo con mập mạp đã được nhuộm thành màu cam để tránh bị nhận ra, nhịn không được lại sờ sờ đống mỡ.

Cảm giác thật tuyệt!

Sau đó mới cùng Angela bước vào công hội chuyên viên dinh dưỡng.

Vẫn là quy trình như cũ, chỉ khác là thời gian thi lần này dài hơn, tổng cộng hai môn thi, phải thi đậu hai ngày, ngày đầu thi lý thuyết, ngày hôm sau mới thi thực hành.

Mà hôm nay chính là thi lý thuyết.

Giám thị từ một người đã tăng lên thành hai, bài thi vốn chỉ có vài trang cũng đã biến thành hàng chục trang dài lê thê. Nếu không phải đã thực hành mô phỏng ở nhà vài lần, chỉ cần nhìn thấy chồng đề thi này thôi cũng đủ khiến Lâm Nhiên đau đầu.

Tuy số lượng nhiều, nhưng khi Lâm Nhiên bắt đầu làm bài, cậu không khỏi có hơi bối rối.

Không phải vì đề thi quá khó hay câu hỏi quá oái oăm, mà vì cậu ngạc nhiên — chẳng phải đề này hơi dễ quá rồi hay không?

So với tài liệu mà Angela đã đưa cho cậu, những câu hỏi này thực sự đơn giản đến mức không thể tin nổi.

Sau khi xác nhận lại, đây đích thực là đề thi của kỳ thi chuyên viên dinh dưỡng trung cấp, chứ không phải của kỳ thi sơ cấp, Lâm Nhiên cũng chỉ có thể ngoan ngoãn thành thật ngồi làm bài, cố gắng hoàn thành sớm để về nhà chuẩn bị cho kỳ thi thực hành vào ngày mai.

Quá trình làm bài diễn ra vô cùng suôn sẻ, Lâm Nhiên rất tự tin về bài thi của mình. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, không phát hiện ra lỗi nào, cậu vui vẻ nộp bài rồi bước ra khỏi phòng thi.

Vừa bước ra ngoài, cậu lập tức nhìn thấy một người quen.

Không ai khác chính là Jimmy.

Từ sau cuộc thi lần trước Angela trùng hợp cứu cậu bé mập mạp Jimmy, khi cậu bé mập mạp muốn báo đáp nhưng lại bị bọn họ từ chối, sau đó Lâm Nhiên không còn nghe tin gì của đối phương nữa, không nghĩ tới lần này lại gặp cậu ấy ở công hội chuyên viên dinh dưỡng. Nhưng lần trước chẳng phải cậu ấy đã vượt qua kỳ thi chuyên viên dinh dưỡng sơ cấp rồi sao? Tại sao lần này lại tới nữa?

Chẳng lẽ cậu ấy cũng thi chuyên viên dinh dưỡng trung cấp giống cậu? Nhưng với trình độ của cậu bé mập mạp, điều này không có khả năng!

Mà cậu bé mập mạp Jimmy cũng nhanh chóng nhìn thấy Lâm Nhiên, lập tức nhiệt tình nhào tới.

"Chờ một chút chờ một chút, đừng đi vội, tôi còn phải cảm ơn anh vì lần trước đã vươn tay giúp đỡ."

Nụ cười trên mặt cậu bé mập mạp trông rất ngây ngô đáng yêu. Mặc dù Lâm Nhiên không muốn để ý nhưng vẫn lịch sự đáp lại bằng một nụ cười.

Cậu bé mập mạp Jimmy dường như không nhận ra sự lạnh nhạt của Lâm Nhiên, cho dù Lâm Nhiên không nói một lời cũng có thể nói thao thao bất tuyệt, kể hết chuyện gia đình mình làm gì, làm cho Lâm Nhiên ít nhiều hiểu được về xuất thân của người này. Gia đình của cậu ta cũng có chút thế lực trên tinh cầu Tây Á.

Mà vẫn đợi đến khi ra khỏi công hội chuyên viên dinh dưỡng, lại thấy được Angela. Lúc này, cậu bé mập mạp Jimmy mới làm như kẻ trộm, nhìn chung quanh một chút, sau khi phát hiện không có ai mới lén lút ngoắc ngoắc ngón tay cho Lâm Nhiên và Angela: "Tôi có chuyện muốn nói với các anh, liên quan đến viện nuôi dưỡng."

Angela và Lâm Nhiên đều giật mình, mặc dù đã sớm biết sẽ bị tra ra, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy có chút buồn bực trong lòng.

"Tôi không cố ý xúc phạm đâu." Jimmy vội vàng giải thích: "Tuy rằng ban đầu tôi thực sự muốn điều tra các anh, nhưng tất cả các camera điện tử đều bị phủ Tổng đốc điều động, bố tôi không thể lấy lại được, vì vậy tôi không thể tìm thấy các anh qua hình ảnh, sở dĩ tôi có thể tìm thấy các anh là vì một người khác."

"Một người khác?"

Vẻ mặt của Jimmy rất ngay thẳng, không giống như đang nói dối, khiến Angela và Lâm Nhiên chuyển từ không vui sang nghi ngờ, người này là ai?

"Anh còn nhớ người cùng thi với chúng ta hôm đó không?" Jimmy quay sang hỏi Lâm Nhiên.

"Tất nhiên là nhớ." Lâm Nhiên vẫn còn nhớ rất rõ đứa trẻ xui xẻo kia.

Jimmy mím môi: "Cái tên đã thuê người tấn công chúng ta lần trước chính là do hắn phái tới, bố tôi đã thẩm vấn ra được chuyện này, nhưng ngay khi bố tôi định bắt hắn thì phát hiện hắn là khách của phủ Tổng đốc, chính xác hơn là con của quản gia của khách phủ Tổng đốc."

"Anh cũng biết gần đây tất cả các camera điện tử đều bị phủ  Tổng đốc điều động. Điều này có nghĩa là cho dù hôm đó những thú nhân kia có đánh được chúng ta, bọn họ vẫn có thể xóa video để xóa bỏ bằng chứng."

"Cho nên người này không thể động vào được, nhưng mặc dù không thể làm gì hắn, tôi vẫn điều tra được khá nhiều thông tin, trong đó có thông tin về viện nuôi dưỡng ấu tể của các anh."

Lâm Nhiên và Angela bỗng dưng mở to hai mắt: "Cậu nói là viện nuôi dưỡng ấu tể của chúng tôi?"

"Đúng vậy." Jimmy gật đầu: "Vì quản gia của khách ở phủ Tổng đốc gần đây đang điều tra thông tin về viện nuôi dưỡng của các anh, trông như thể nơi đó đã nằm trong tay hắn rồi. Đề xuất kiểm tra tư cách đánh giá viện nuôi dưỡng cũng là do quản gia đề nghị."

Nói đến đây, Jimmy lo lắng nhìn Angela và Lâm Nhiên: "Cho nên các anh nhất định phải cẩn thận, nếu viện nuôi dưỡng không duy trì được nữa, các anh có thể đến tìm tôi, tôi có thể giúp các anh."

Nhưng mà đối mặt với Jimmy đã ra tay giúp đỡ, Angela và Lâm Nhiên lại không hẹn mà cùng lắc đầu từ chối: "Không cần đâu."

Nhưng thông tin từ Jimmy thực sự rất quan trọng, quan trọng đến mức cuộc thi ngày mai có thể thuận lợi tiến hành hay không.

Nếu mọi thứ thuận lợi thì không sao, nhưng nếu không... Angela sẽ phải tiết lộ nghề nghiệp trước đây của mình, chuyên viên chăm sóc ấu tể.

Mặc dù điều này sẽ kéo theo nhiều rắc rối không nhỏ, nhưng ít nhất viện nuôi dưỡng cũng có thể chống đỡ thêm một đoạn thời gian.

Lâm Nhiên và Angela tạm biệt Jimmy, sau đó lo lắng rời khỏi công hội chuyên viên dinh dưỡng, các bé ấu tể nhìn thấy thì lập tức trong lòng thắt lại, chẳng lẽ Nhiên Nhiên thi không tốt?

"Không sao đâu, lần sau thi lại cũng được mà, Nhiên Nhiên đừng buồn." Mao Mao nhảy lên đỉnh đầu Nhiên Nhiên, giúp Lâm Nhiên mổ tóc.

"Đúng vậy, Nhiên Nhiên đừng buồn, không sao đâu, anh đừng buồn mà." Thỏ con nhảy vào túi áo của Lâm Nhiên, một đôi tai dễ thương chớp chớp.

"Nhiên Nhiên, tụi em đều rất yêu anh." Ngân Lang Kỳ Kỳ ôm bắp chân Lâm Nhiên cọ cọ.

"Nhiên Nhiên..."

Đám ấu tể đã bao vây Lâm Nhiên, thế cho nên cả người Lâm Nhiên đều không biết làm sao, vội vàng nói: "Anh thi tốt mà, thật sự không buồn chút nào đâu."

Nhưng không có ấu tể nào tin cậu.

Cho nên Lâm Nhiên cũng không có phát hiện, bên ngoài công hội chuyên viên dinh dưỡng, con trai của quản gia đã cùng thi với cậu lần trước, đang đứng ở đằng xa quan sát cậu.

Mà con trai quản gia kia cũng sẽ không phát hiện, một con mèo cam mập mạp, đang trừng mắt tròn xoe ngạc nhiên nhìn cậu ta, tràn đầy khiếp sợ.

Thật không ngờ, lại gặp "người quen" kia trong tình huống như thế này.
________________

Tác giả có lời muốn nói:

Minh Lạc: Từ một bé mèo trắng mập biến thành bé mèo cam mập, để cho mình mập càng hợp lý hơn ~ 23333

2437 từ

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro