Quyển 2 - Chương 53. Nội gián
Chương 53. Nội gián
Dưới ánh hoàng hôn, Chiêu Nhiên ôm Úc Ngạn thoắt ẩn thoắt hiện trong khu rừng hoang vu, ánh nắng không quá gay gắt trải lên những sợi tóc trắng như tuyết của anh, anh khẽ thở dốc, buộc phải giảm tốc độ.
Tiếng bồ câu kêu từ phía sau ngày càng gần, vài con bồ câu trắng làm từ bóng bay vỗ cánh đuổi theo, nổ tung trước mặt Chiêu Nhiên, chất nhầy ăn mòn màu trắng cũng theo đó mà bùng nổ, Chiêu Nhiên trượt chân dừng lại đột ngột, cuốn lên khói bụi khô cằn trên mặt đất, che khuất khuôn mặt người trong lòng, đôi găng tay da của anh bị chất lỏng bắn vào làm cháy thủng vài lỗ nhỏ.
Nhà ảo thuật không nhanh không chậm đuổi theo, ung dung xoay nắn những chiếc bóng bay dài trong tay, những con vật nhỏ được gã nặn ra sống động như thật, thẳng tiến không lùi lao về phía Chiêu Nhiên, liên tục phát nổ trên đường anh đi, ép Chiêu Nhiên phải chạy theo phương hướng đã định trước, cũng ngăn anh tiến vào bất kỳ khu vực âm u nào.
Chiêu Nhiên bị ép đến nghĩa trang công cộng ở vùng ngoại ô thành phố Hồng Ly, cuối cùng cũng dừng lại ở cuối cây cầu vòm bắc qua sông.
Vừa bước qua cổng, anh đã cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo rợn người bốc lên từ dưới chân, bầu không khí hoàn toàn khác với sự yên tĩnh và yên bình mà một nghĩa trang nên có.
Một người đàn ông cao gầy đeo kính từ từ bước lên điểm cao nhất của cây cầu vòm, trên gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý đã tính trước, từ trên cao nhìn xuống Chiêu Nhiên.
"Hửm? Ngài Phương." Chiêu Nhiên ngẩng mặt nhìn hắn, mỉm cười ngạc nhiên, "Nghe nói trưa nay ngài dùng cả tay chân bò ra khỏi khách sạn, xem ra cô Hai nhà chúng tôi vẫn còn nương tay quá, mới có một buổi chiều thôi mà ngài đã có thể tản bộ được rồi."
Người đàn ông cao gầy chính là dược sĩ Phương, người đã đàm phán giao dịch với cô Hai, hắn là một trong những thành viên cốt cán của Redneck Drift, rất được ông chủ Hùng coi trọng.
"Tổng giám đốc Hùng rộng lượng, không chấp nhặt nhiều với cô Khổng." Ngài Phươngnắm tay che miệng ho khẽ, việc buổi trưa đàm phán thất bại, suýt chút nữa bị một cô gái yếu đuối dẫn người dọn sạch, thực sự khiến hắn thấy hơi xấu hổ.
Hắn không nói thêm lời nào, đột nhiên dang rộng hai tay, rải ra xung quanh một loạt viên con nhộng, viên nhộng rơi xuống đất vỡ tan, bột thuốc màu xanh phát sáng bên trong nhanh chóng được mặt đất hấp thụ.
Những viên con nhộng bí ẩn đó phát huy tác dụng rất nhanh, mặt đất khô cằn nứt toác, một bàn tay xanh tím đột ngột chọc thủng mặt đất, những ngón tay đầy hoen tử thi* bấu chặt lấy mặt đất, từ lớp đất xốp rệu rã gầm gừ bò lên, vài giây sau, một khuôn mặt thây ma vỡ nát thối rữa đột nhiên nhô lên khỏi mặt đất.
*Hồ máu tử thi hay Hoen tử thi (tiếng Latinh: livor mortis, tiếng Anh: postmortem lividity, hypostasis, suggillation) là một dấu hiệu của thi thể đã chết. Đó là khi máu tụ lại ở phần dưới cơ thể và làm màu da biến thành màu đỏ hơi tía.
Hơn chục con quái vật thây ma "Chết đi sống lại" bò ra từ mặt đất nứt nẻ, những tù nhân vượt ngục âm phủ ấy lũ lượt tụ lại hướng về phía Chiêu Nhiên.
Chiêu Nhiên ôm chặt lấy Úc Ngạn đang bất tỉnh lên cao hơn, tay trái rút ra con dao găm từ bao đựng trên chân, ánh mắt bình tĩnh đảo qua bốn hướng, phát hiện đường lui của mình đã bị chặn, nước sông cuồn cuộn chảy xiết dưới cầu, không còn đường nào để trốn thoát.
Trong nghĩa trang này lẽ ra chỉ nên chôn các hũ tro cốt, sao lại có xác chết, dựa vào mức độ phân hủy của những xác chết này, ít nhất chúng đã bị chôn dưới đất khoảng một tuần, rồi bọn chúng lại để nhà ảo thuật ép Chiêu Nhiên vào chiếc bẫy đã chuẩn bị sẵn, giống như bắt rùa trong vại.
Nhưng ủy thác "Gray Crow: Dollhouse" được giữ bí mật tuyệt đối trong quá trình thực hiện, để đảm bảo an toàn cho các thực tập sinh, thậm chí không cho phép nhân viên kỹ thuật của Công ty Grey Crow tham gia nhiệm vụ, địa điểm liên kết cũng được quyết định đột xuất ở phòng ảo đoàn xiếc thú, vậy sao Redneck Drift lại biết được?
"Còn có một tiếng nữa mới đến lúc mặt trời lặn, ôm theo một người, cậu có thể chạy được bao xa?" Nhà ảo thuật nói chậm rãi: "Sao không bàn điều kiện với nhau đi, làm thế nào cậu mới chịu giao cậu bé đó cho tôi?"
Chiêu Nhiên bình tĩnh phơi mình dưới ánh nắng, toàn bộ cơ thể anh đã trở nên nhợt nhạt.
Nhà ảo thuật bước tới, cười nói: "Cậu ở Underground bao năm nay, số lần ra tay ngày càng ít, dù nhiệm vụ có khẩn cấp thế nào, cậu cũng luôn núp sau cấp dưới, hiếm khi tự mình xuất hiện. Tôi luôn có một thắc mắc, rốt cuộc là vì cậu chức cao nên trở nên lười biếng, hay là do vết thương cũ tái phát, thực lực sa sút rồi?"
Biểu cảm của Chiêu Nhiên không hề lộ ra sơ hở nào, chỉ có gò má Úc Ngạn đang kề sát vào ngực anh, mới có thể nghe được nhịp tim của anh đột nhiên đập nhanh hơn.
Thì ra Redneck Drift dám ngang nhiên khiêu khích Underground như vậy là vì đã tính toán đến điều này.
Xem ra trong công ty không chỉ có nội gián, mà người này còn có thể tiếp cận thông tin về các thành viên cốt lõi. Anh chợt nhớ lại sự bất thường của Tổ trưởng Tổ Hậu Cần Máy Móc trong mấy ngày qua, hôm tổ chức kỳ chuyển chính thức gã viện cớ rời đi nhưng bị anh ngăn lại, lúc đó anh không phát hiện điều gì khả nghi, nhưng khi nghĩ đến việc trong tuần này Tổ Kỹ Thuật và Tổ Máy Móc cùng tham gia điều chỉnh thiết bị liên kết "Gray Crow: Dollhouse", mà tổ trưởng Tổ Máy Móc lại mấy lần không có mặt ở vị trí của mình.
Không ngờ nội gián lại là trong nội bộ lãnh đạo cấp cao, cả công ty có thể sẽ rơi vào nguy hiểm khó lường.
"Thật sự bị tôi đoán trúng rồi sao?" Nhà ảo thuật cười lạnh, gã đã tiếp cận đủ gần để tấn công, đột nhiên gã nhún chân nhảy vọt lên cao, lao thẳng về phía Chiêu Nhiên, một lá bài A cơ lóe lên giữa các ngón tay, mép lá bài mỏng manh trong tay gã như kim loại đã được mài giũa, đầu nhọn của lá bài áp sát vào đầu của Úc Ngạn.
Hôm nay nếu may mắn, có khi còn có thể moi được dị hạch trên người Chiêu Nhiên, bày nó trong nhà như tác phẩm nghệ thuật để thưởng thức, thật là một cảm giác tuyệt vời biết bao.
Nhà ảo thuật dám thách thức Chiêu Nhiên, vì tự tin vào thực lực của mình. Là một vật dẫn loài người, trên cổ tay gã gắn một viên dị hạch bạc cấp ba, viên hạch này có nguồn gốc từ thầy của gã, nhà ảo thuật lừng danh thế giới Charles Hanna.
Khi một con người đạt đến đỉnh cao trong nghề nghiệp của mình bị nhiễm bức xạ dị hóa, dị hạch hình thành trong cơ thể có khả năng rất cao trở thành hạch nghề nghiệp.
Trong di chúc của Charles Hanna có ghi rõ, tặng hạch nghề nghiệp - Nhà Ảo Thuật cho học trò xuất sắc nhất của mình, gắn vào cổ tay phải mà ông luôn lấy làm tự hào.
Hạch nghề nghiệp là một loại dị hạch hiếm gặp chỉ đứng sau loại dị hóa, khả năng của nó mạnh hơn rất nhiều so với các dị hạch cùng cấp khác. Tuy nhiên cậu học trò được ông ta công nhận lại có sở thích giết người trong bóng tối, ngoài sân khấu thì làm sát thủ, cực kỳ thành thạo.
Chiêu Nhiên ôm người trong lòng, không thể ra đòn thoải mái, nhưng cũng không chịu đặt Úc Ngạn xuống tạm, lo rằng nếu rời khỏi sự bảo vệ của mình, y sẽ bị quả bóng độc của của nhà ảo thuật tấn công.
Thế nhưng anh vẫn tỏ ra ung dung, thậm chí không lùi một bước: "Ông nghe được tin đồn này ở đâu thế, tôi còn tưởng ông đang ước nguyện đấy."
Lá bài mang theo ánh bạc rơi xuống, nhìn thấy chỉ còn cách trán Úc Ngạn mười centimet, đột nhiên bị ngăn lại, cổ tay của nhà ảo thuật bị một sức mạnh to lớn nắm lấy, khiến gã ngay lập tức ngây người.
Tay phải Chiêu Nhiên kìm chặt nhà ảo thuật, tay trái cầm dao găm quét ngang về phía trước, không chút do dự cứa đứt động mạch cảnh nhà ảo thuật, máu tươi phun ra ồ ạt, nhưng đồng thời, Úc Ngạn đang bất tỉnh vẫn được anh ôm chặt trong lòng không hề lay chuyển.
Nhà ảo thuật ghì chặt dòng máu phun trào từ bên cổ, sắc mặt tái nhợt: "uhmm, bốn tay..."
"À." Con dao găm bị Chiêu Nhiên ném lên không trung xoay tròn một vòng, hai cánh tay phụ tiếp lấy Úc Ngạn, tách ra khỏi cơ thể Chiêu Nhiên, lơ lửng duyên dáng lùi về phía sau, Chiêu Nhiên nhướn mày cười nói: "Dù một tay cầm dao, một tay giết ngươi, tôi vẫn còn tay để ôm em ấy."
Lời vừa dứt, bóng dáng Chiêu Nhiên đã lao tới trước mặt nhà ảo thuật, mũi dao chúc xuống đâm mạnh, song người dưới thân lại đột ngột biến thành một quả bóng hình người màu đen, mũi dao không kịp dừng lại, đâm nổ bóng, bắn ra chất lỏng đen, ăn mòn những bia mộ xung quanh.
Nhà ảo thuật thoắt hiện sau lưng anh, năm ngón tay lật ra ba lá bài, dùng sức cổ tay quăng mạnh xuống, Chiêu Nhiên lăn mình né tránh, ba lá bài chí mạng liền cắm sâu xuống mặt đất một tấc.
Nhà ảo thuật thừa thắng xông lên, đánh tới gần Chiêu Nhiên.
Chiêu Nhiên đột nhiên phát ra một tiếng rít cực kỳ chói tai, khóe môi nứt toác, vết nứt dính liền từ trên xuống, kéo dài đến tận gò má, những chiếc răng nanh dày đặc hơi hé mở, con ngươi nhạt màu cùng lòng trắng mắt bốc cháy thành một mảng đỏ như máu.
Tiếng gào thét như dã thú mang theo luồng áp lực nặng nề ngăn cản pháp sư tiến gần.
Ngài Phương thấy tình hình không ổn, liền ra lệnh cho những thây ma dị thể trong nghĩa trang bị thuốc xúc tác cùng xông lên.
Trên gò má nhợt nhạt và cổ Chiêu Nhiên nổi lên những hoa văn đỏ như dung nham mạch, dưới chân đột ngột xuất hiện vòng tròn vàng óng, những điểm sáng vàng bò trườn dưới chân, vẽ thành hoa văn hình mặt trời có tâm đối xứng.
Lá cờ Thần chiến tranh tung bay trên mặt đất, hàng chục vòng tròn vàng từ trung tâm bay ra, bao quanh chân những thây ma dị thể đang ào tới, trong mỗi vòng sáng, đều xuất hiện một ảo ảnh kỵ sĩ mặc áo giáp sắt, tay cầm một thanh kiếm nặng, đám thây ma gào rú cắn xé đối thủ, hưng hoàn toàn không thể chạm vào ảo ảnh kỵ sĩ, chúng bị kiếm nặng bổ vào đầu, ngay cả dị hạch vừa được tạo ra trong cơ thể cũng bị chém vỡ nát.
"Lá cờ thần chiến tranh của Chiêu Nhiên, hắn chơi thật rồi... Thực tập sinh kia là gì của hắn?" Nhà ảo thuật nghiến răng chịu đựng cơn choáng váng do mất máu quá nhiều, lúc này dưới chân cũng xuất hiện một vòng tròn vàng, gã khẽ lay áo choàng, cơ thể biến thành quả bóng hình người màu đen rồi bay đi, tránh được nhát chém kỵ sĩ kiếm nặng trên không.
Vòng tròn cuối cùng đuổi theo ngài Phương, ngài Phương hoảng hốt trèo lên cây thông trong nghĩa trang, vòng tròn vàng liền mắc lại ở gốc cây, kỵ sĩ mặc giáp bạc cầm kiếm chiến không suy nghĩ gì, chỉ biết tấn công mục tiêu bị vòng vàng khóa chặt, liền giơ rìu lên bổ xuống cây từng nhát.
"Ôi, ôi." Ngài Phương hai tay hai chân ôm chặt thân cây rung lắc dữ dội, chửi rửa đồ súc sinh, dám báo tin giả lừa chúng ta.
Dưới bầu trời dần bị tối đen bao phủ, không ai để ý đến Chiêu Nhiên đang thở dốc dữ dội, anh lùi một bước về phía dòng sông, trong dòng nước chảy ngầm, một bóng đen khổng lồ đang từ xa bơi lại gần.
Chiêu Nhiên bịt miệng mũi Úc Ngạn, nhảy xuống nước, lao mình vào cái bóng đen đang bơi tới: "Anh hai cứu em."
Vỏ sò lập tức mở ra, nuốt cả hai người vào trong khoang rỗng lớn rồi khép lại, đồng thời che khuất ánh nắng xiên xuống người Chiêu Nhiên, làn da trắng như tuyết và mái tóc dài của Chiêu Nhiên bắt đầu chuyển màu, tinh thần và thể lực cũng theo bóng tối mà khôi phục sức sống.
Một chuỗi nhãn cầu từ trong khe hở chen ra, chớp mắt dồn dập bay về phía nhà ảo thuật, mỗi nhãn cầu bay về một hướng khác nhau, trong đó một nhãn cầu đã giao với ánh mắt của nhà ảo thuật.
Khả năng "Cái nhìn chết chóc" của Cáp Bạch, khi chạm mắt với nhãn cầu, cơ thể sẽ bị đóng băng tại chỗ, chịu đựng sự chém giết của kỵ sĩ giáp bạc trong vòng tròn.
Nhà ảo thuật nhân lúc nhãn cầu chớp mắt liền kéo áo choàng che kín tầm nhìn bỏ chạy, nhưng nhãn cầu biến bay, lượn qua các chướng ngại vật, liều mạng nhìn thẳng gã từ nhiều góc độ khác nhau.
Nhà ảo thuật bị giữ chân trong giây lát, kỵ sĩ giáp bạc lặng lẽ giơ kiếm lao tới, thanh kiếm nặng nề đâm xuống, nơi rơi xuống máu tươi tuôn trào.
Nhãn cầu cuối cùng cũng chớp một cái, nhà ảo thuật nhanh chóng ném ra một quả bóng bay hình chó con, quả bóng bay nổ tung bên cạnh nhãn cầu, chất nhầy ăn mòn bắn lên nhãn cầu, nhãn cầu phát ra tiếng rít chói tai, hóa thành một đám khói đen bốc hơi.
"Thứ quái gì vậy... Có ai phục kích chúng ta sao.... Bị lừa rồi." Toàn thân nhà ảo thuật nhuộm đầy máu, từng giọt từng giọt rơi xuống thấm đẫm bùn đất dưới chân.
*
Chiếc vỏ sò lớn trôi nổi dưới đáy nước, bên trong đầy đủ không khí, khô ráo và ấm áp.
Chiêu Nhiên ngồi xếp bằng trong vỏ sò, đẩy chiếc đầu lâu của bạn trai cũ vốn được đặt ở giữa sang một bên, kiên nhẫn vỗ nhẹ vào mặt Úc Ngạn, ghé sát tai nhẹ giọng thúc giục: "Ngạn Ngạn, tỉnh lại nào."
Chuỗi nhãn cầu như chùm nho chen chúc khắp bốn phía, hung dữ nhìn Chiêu Nhiên dỗ dành đứa nhỏ, gầm gừ giận dữ: "Mang theo con thú cưng nhỏ của em rồi cút ra khỏi nhà tôi."
"Suỵt, đừng ồn ào." Chiêu Nhiên quơ lấy chiếc đầu lâu lăn vào góc, nhét chùm nhãn cầu dính nhơm nhớp vào trong.
Hàng chục nhãn cầu đồng loạt trợn trắng, hai nhãn cầu từ hốc mắt đầu lâu chui ra, nhìn chằm chằm vào Chiêu Nhiên, như thể một phụ huynh đang tăng huyết áp vì tức giận, trơ mắt nhìn đứa con nghịch ngợm của mình nhặt về một con mèo hoang rụng lông từ đống rác, đặt lên chiếc giường ngủ gọn gàng nhất quyết đòi ôm nó ngủ, vì vật nó đang cố gắng bình tĩnh suy nghĩ nên vứt đứa nào ra ngoài, hay là đuổi sạch cả hai cùng lúc.
Trên đầu Úc Ngạn vẫn còn dáng miếng liên kết, dưới những cái vỗ nhẹ của Chiêu Nhiên, y hơi hé mắt, con ngươi trống rỗng, rõ ràng ý thức vẫn còn bị mắc kẹt trong Dollhouse, không thể cưỡng ép tỉnh lại.
Nhưng bản năng cơ thể vẫn còn đó, Úc Ngạn vòng tay ôm lấy cổ Chiêu Nhiên, sức lực yếu ớt, giống như những tua cuốn của loài cây leo.
"Haizz..." Tai Chiêu Nhiên nóng bừng, hiếm khi bé Bồ Hóng bày ra dáng vẻ mềm mại dễ bị điều khiển đến vậy, ban đầu anh muốn xoa nắn mút mút, nhưng vì có anh hai ở đây, anh đành phải vỗ nhẹ vào lưng dưới của Úc Ngạn mà dừng lại.
"Dễ thương chứ hả." Chiêu Nhiên hấc cằm với anh hai, dễ dàng nhấc bỗng Úc Ngạn lên rồi để y tựa lại lên vai mình, "Em ấy đặc biệt thích em ôm, chỉ cần ôm vào lòng là không nghịch ngợm nữa, ngoan lắm."
Nhãn cầu chăm chú nhìn người em trai rẻ tiền như bị ma nhập, giật giật hai cái.
-
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro