c61_62
Chương 61: Ăn nào!
Edit: OnlyU
Diệp Đình Vân đột nhiên mở mắt ra, Giang Thiếu Bạch hơi bối rối nghiêng đầu.
Tuy cậu vẫn là gương mặt đó, nhưng hắn lại có cảm giác cậu trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều.
Giang Thiếu Bạch chớp chớp mắt, đột nhiên cúi đầu hôn lên môi Diệp Đình Vân.
Hắn vốn định hôn nhẹ một cái, nhưng cảm giác quá “phê”, hắn không kiềm được cúi người, đẩy sâu nụ hôn này.
Diệp Đình Vân vừa mới tỉnh lại, không ngờ Giang Thiếu Bạch sẽ tập kích bất ngờ nên cậu không kịp phản ứng. Đến lúc cậu chợt tỉnh thì ánh mắt phát lạnh, lập tức cắn hắn một cái.
Giang Thiếu Bạch vội rút lui, tuy rút nhanh nhưng trên môi vẫn lưu lại hai dấu răng. Hắn liếm liếm môi, thầm nghĩ tuy thoạt nhìn cậu khá lạnh lùng, nhưng có vẻ trong lòng nhiệt tình như lửa đây.
“Khốn kiếp, anh làm gì đó hả?” Diệp Diểu trợn mắt, hoảng hồn nói to.
Giang Thiếu Bạch cười cười, nét mặt rất thiếu đòn: “Không phải trước đây cậu luôn cầu tôi hôn anh hai cậu sao? Bây giờ tôi làm như cậu mong muốn đó!”
Diệp Diểu: “…” Đó là chuyện mấy ngày trước, hơn nữa khi đó chỉ là hiểu lầm thôi.
Phía trên nóc tòa nhà gần đó, Lâm Tri Nguyên đang nhìn xuống, bị hành động bất ngờ của Giang Thiếu Bạch làm cứng đờ, Vô Ưu đại sư càng giật mình, lão hòa thượng rút tràng hạt ra không ngừng niệm “A di đà phật”.
Lâm Tri Nguyên bất đắc dĩ lắc lắc đầu, thì ra quan hệ giữa Diệp nhị thiếu và cậu nhân viên giao hàng này là vậy.
Diệp Diểu nhìn tòa nhà trước mặt, thầm nghĩ tên háo sắc thật không biết xem hoàn cảnh, hiện tại là tình huống gì chứ! Hắn còn có tâm trạng hôn hôn hít hít, không sợ đột nhiên bê tông đá tảng rơi xuống sao? Nếu lúc này bê tông rơi trúng đè chết hắn thì cũng không sao, nhưng lỡ trúng anh hai y thì sao?!
Diệp Diểu nhìn tòa cao ốc, trong lòng có cảm giác kỳ lạ, trước kia y thấy tòa nhà này âm u lạnh lẽo, hiện giờ thì không còn cảm giác này nữa.
Giang Thiếu Bạch cười cười nói: “Có thể đi về được rồi.”
Diệp Đình Vân liếc nhìn hắn: “Nó vốn muốn cám ơn cậu, nhưng mà, cậu ăn nhiều lắm à?”
Giang Thiếu Bạch hấp thu sát khí tích tụ đã lâu dưới tầng hầm, kế tiếp chỉ cần phá bỏ trụ trấn long dưới hầm là long mạch có thể từ từ khôi phục. Thế nhưng hắn lại ăn quá nhiều, chẳng những ăn phần lớn sát khí mà ngay cả khí tức bản nguyên của long mạch cũng bị nuốt không ít. Trải qua nhiều năm bị trấn áp, long mạch vốn đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề, lại bị Giang Thiếu Bạch hút quá nhiều.
Hắn nhìn cậu nói: “Cũng không còn cách nào khác, tôi mà thấy món ngon là không kiềm chế được cái miệng.”
Diệp Diểu thắc mắc hỏi: “Anh hai, “nó” là ai?”
Diệp Đình Vân không nói gì, Diệp Diểu lập tức buồn bực. Dường như anh hai và tên háo sắc này rất ăn ý, y ẩn ẩn có cảm giác bị cho ra rìa.
Giang Thiếu Bạch nhìn về phía tòa nhà nói: “Đồ vật trong tòa nhà đã an tĩnh, mọi người trở về đi.”
Diệp Diểu: “Anh không vào xem tình hình sao?”
Hắn cười đáp: “Nhìn cái gì, cũng không có gì tốt để lấy.” Cấp trên đã phái người đến xử lý, hắn không nên làm thay người ta, vả lại đã trễ lắm rồi, hắn nên về ngủ.
Diệp Diểu: “…” Lại nữa rồi.
Giang Thiếu Bạch lắc mình một cái, rất nhanh đã không thấy bóng dáng.
“Anh hai, hắn lại chạy rồi.” Diệp Diểu buồn bực nói.
Diệp Đình Vân nhìn tòa cao ốc rồi nói: “Chúng ta cũng về trước thôi.”
Y nhìn tòa nhà lung lay như sắp sập, khó xử nói: “Không quản nơi này à?”
Cậu thản nhiên đáp: “Sẽ có người khác đến xử lý, yên tâm, tạm thời tòa nhà không dễ sập như vậy đâu.”
Diệp Diểu gật đầu nói: “OK, vậy về thôi.” Đã mấy ngày rồi y không được ngủ ngon giấc, có thể nghỉ ngơi một chút cũng tốt. “Anh hai, cơ thể anh không sao chứ?”
“Anh khỏe rồi.” Cậu nhàn nhạt đáp, dòng khí chạy loạn trong người cậu đã được khống chế, sau này chỉ cần không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì cậu sẽ không xảy ra tình trạng giống thời gian trước nữa, cứ động một chút là bị mộc hóa.
Diệp Đình Vân nhìn về hướng Lâm Tri Nguyên và Vô Ưu đại sư đang đứng trên nóc tòa nhà kia. Diệp Diểu thấy ánh mắt cậu thâm thúy cũng nhìn theo: “Anh hai, anh nhìn gì vậy, ở đó có gì hả?”
Cậu lắc đầu: “Không có gì, đi thôi.”
Diệp Diểu: “…”
Giang Thiếu Bạch đứng dựa vào tường, hắn giơ tay sờ sờ lên môi, xúc cảm tuyệt vời kia vẫn còn lưu lại trên môi. Hắn nghiêng đầu, thầm nghĩ đúng là ma xui quỷ khiến, tại sao hắn lại không kiềm chế được mà hôn Diệp Đình Vân? Thật sự kỳ quái. Cũng tại lão thần côn, khi không chọn cho hắn một vị nam thê, làm hắn không bình thường luôn.
…
Sáng sớm hôm sau.
Giang Thiếu Bạch ngồi dậy trên giường, Quách Phạn tò mò nhìn hắn.
“Lão nhị, cậu nhìn tôi như vậy là sao?” Giang Thiếu Bạch theo bản năng liếm môi, dấu răng mà Diệp Đình Vân cắn môi hắn hẳn là đã mất đi, cơ thể hắn cũng đã khôi phục, chỉ là khỏe hơn người thường rất nhiều.
Quách Phạn nghi ngờ hỏi: “Lão tứ, mấy ngày nay cậu về phòng lúc nào vậy?”
Hôm qua hắn chơi game rất hăng, đến hai ba giờ sáng mới kết thúc, hình như lúc đó Giang Thiếu Bạch ra ngoài còn chưa về. Nhưng sáng nay, khi hắn thức dậy đã thấy lão tứ trong phòng, chuyện này đã xảy ra nhiều lần rồi, tối nào lão tứ cũng đi ra ngoài nhưng sáng sớm không hiểu sao đã về, như xuất quỷ nhập thần vậy.
Buổi tối có nội quy cấm ra ngoài, rốt cuộc lão tứ vào bằng cách nào?
Giang Thiếu Bạch: “…” Chuyện này thật khó nói, hắn lảng sang chuyện khác: “Nhanh rời giường, sắp trễ học rồi.”
Quách Phạn hơi khinh bỉ nhìn hắn: “Cậu trốn học suốt, còn có mặt mũi nói tui hả?”
Giang Thiếu Bạch: “…” Chuyện ở hầm đậu xe đã kết thúc, hắn có thể rảnh rỗi rồi.
Bách Quang Vũ quan sát Giang Thiếu Bạch, hắn cau mày nói: “Nhìn cái gì?”
Cậu bạn xoa cằm đáp: “Không biết có phải cảm giác của tôi sai không, tôi thấy lão tứ mặt mày hồng hào, chẳng lẽ…” Thật sự mất zin rồi?
Giang Thiếu Bạch trừng mắt nhìn Bách Quang Vũ: “Cậu nghĩ nhiều quá rồi, tôi chỉ ăn ngon ngủ ngon nên mới khỏe mạnh đầy sức sống như vậy mà thôi.”
Bách Quang Vũ: “…” Ăn ngon tạm không nói đến, nhưng ngủ có ngon không? Hình như cũng rất ngon, tối ngủ không ngon nhưng ban ngày thường trốn học ngủ bù.
…
Lâm Tri Nguyên và Vô Ưu đại sư đi một vòng quanh tòa cao ốc.
“Sát khí đã tiêu tan hết rồi.”
Vô Ưu đại sư gật gật đầu, cảm thán nói: “Đúng là thủ đoạn thần kỳ.”
Lâm Tri Nguyên vốn đang sầu não vì sát khí ở tòa nhà, kết quả chỉ trong vòng một đêm, sát khí đã tiêu tan hết. Vấn đề khó khăn nhất đã được giải quyết, tiếp theo chỉ cần tiến hành dỡ bỏ tòa nhà là được. Chỉ cần thứ bên dưới không làm loạn thì việc tháo dỡ không thành vấn đề.
“Rốt cuộc người đó là ai?” Vô Ưu đại sư thầm nghĩ âm sát nơi này rất nhiều, không biết năng lực của người kia đến trình độ nào, nếu có thể sử dụng năng lực này, có lẽ sẽ giải quyết được vấn đề cực khó khăn về phong thủy phía trên.
Lâm Tri Nguyên thở dài: “Diệp tam thiếu nói cậu ta không biết người kia. Mỗi lần đối phương xuất hiện đều giấu đầu giấu đuôi.”
Ông vốn không định truy hỏi về “nhân viên giao hàng” kia, nhưng năng lực của đối phương quá đặc biệt, tuy tuổi tác của ông đã không còn nhỏ nhưng vẫn không nhịn được mà tò mò.
Ông nghĩ Diệp Diểu không nói dối nhưng còn che giấu vài điều. Lúc nhắc đến người kia, trông Diệp Diểu rất buồn bực.
…
Lúc này Diệp Đình Vân đang ngồi trong phòng khách, Diệp Diểu ngồi đối diện như một chú chó Pug.
Cậu nhìn vẻ mặt của em trai, nhịn không được xoa đầu y: “Sao lại làm cái mặt này?” Giống như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi, làm bộ đáng thương.
Diệp Diểu phồng má, y cứ có cảm giác anh hai sắp bị người ta bắt cóc đi.
“Anh hai, hai vị đại sư đã xem xét tòa nhà kia, công trình hư hỏng tương đối nghiêm trọng, đành phải dỡ bỏ. Hình như cấp trên có ý xây dựng lại, nhưng vì trước kia xảy ra vài chuyện nên không ai trả giá.”
Diệp Đình Vân lóe lên vài suy nghĩ: “Đây là cơ hội tốt!”
Vị trí của tòa nhà vốn là long mạch, trước đây bị sát khí bao phủ, hiện tại toàn bộ sát khí đã bị tiêu trừ, tính chất ưu việt của long mạch sẽ từ từ hiện ra, hiện tại cần tìm một đại sư đến sửa phong thủy, sau này tài nguyên sẽ ào ạt tiến vào.
Diệp Diểu gật đầu nói: “Hiện tại người ngoài chưa biết tòa nhà đã thay đổi, có thể mua lại với giá rẻ.” Những mảnh đất hữu dụng ở thủ đô đa số đã được đưa vào sử dụng, mảnh đất ở hầm đậu xe kia chính là một miếng thịt béo.
Diệp Đình Vân cúi đầu, lần này giải quyết sự tình ở hầm đậu xe, cấp trên sẽ đánh giá hai vị đại sư tăng cao, nhưng nói cho chính xác thì công thần lớn nhất trong việc này phải là người kia! Tựa hồ người nọ không theo đuổi danh vọng mà là tiền tài.
Diệp Diểu nhìn anh trai hỏi: “Cơ thể anh đã khá hơn chút nào chưa?”
Cậu gật đầu đáp: “Đã khôi phục hoàn toàn, ngày mai có thể đến trường.”
“Anh nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa cũng không sao, trường học sẽ không đuổi anh đâu.” Nhà họ Diệp bọn họ “quyên góp” cho Yên Đại không ít tiền đâu.
Diệp Đình Vân lắc đầu nói: “Không cần, đã thiếu khá nhiều tiết học rồi.”
Diệp Diểu cúi đầu, thầm nghĩ anh hai gấp như vậy, không phải là muốn đến trường gặp tên háo sắc đó chứ?
Diệp Diểu lắc lắc đầu, cố vứt suy nghĩ vớ vẩn này ra khỏi đầu. Y gãi đầu một cái, bỗng nhớ đến một việc bèn nói: “Anh hai, nhân viên giao hàng kia chính là người… người nhảy lầu trong trường học.” Diệp Diểu vốn định nói chính là người hôn trộm Diệp Đình Vân, nhưng nghĩ nghĩ lại thấy nói vậy không ổn lắm.
“Sao em biết?”
Diệp Diểu chớp mắt đáp: “Chính hắn nhận tội.”
“Hắn nói em cầu xin hắn hôn anh, là thật không?” Diệp Đình Vân hỏi lại.
Diệp Diểu bày vẻ mặt đưa đám: “Là em hiểu lầm.” Thì ra không cần hôn môi cũng được. Y còn tưởng hai lần trước tên háo sắc vì cứu người mà làm liều, là y nghĩ quá nhiều rồi, tên háo sắc chỉ đơn giản chiếm lợi mà thôi.
Diệp Đình Vân nhìn chằm chằm Diệp Diểu một lúc rồi nói: “Xem ra trong thời gian anh hôn mê đã xảy ra rất nhiều việc.”
Diệp Diểu: “…”
Hết chương 61
Chương 62: Câu lạc bộ cosplay
Edit: OnlyU
Trong nhà ăn ở Yên Đại.
Bách Quang Vũ ngồi đối diện Giang Thiếu Bạch, hắn khá vui vẻ nói: “Lão tứ, cuối cùng cậu cũng trở lại bình thường rồi!”
Giang Thiếu Bạch quay đầu, thầm nghĩ chả lẽ trước kia hắn không bình thường, hắn luôn là một người rất bình thường mà.
“Tòa nhà bỏ hoang có hầm xe kia mới xuất hiện nhiều vết nứt, phía trên nghĩ là đội thi công đã ăn bớt vật liệu, định tháo dỡ tòa nhà rồi xây lại, tập đoàn Diệp thị đã mua lại rồi.”
“Ờ.” Giang Thiếu Bạch nhàn nhạt đáp.
Bách Quang Vũ tò mò hỏi: “Cậu có biết ẩn tình gì bên trong không?”
Hắn gặm một miếng thịt kho tàu, không hiểu lắm đáp lời: “Tin tức của cậu nhanh nhạy như vậy, còn tìm tôi hỏi nội tình làm gì?”
Thật ra hắn hoài nghi công ty nhà Bách Quang Vũ còn âm thầm làm thêm một công việc, đó là đặc vụ, vì dường như chuyện gì lão đại cũng biết.
Cậu bạn nhún vai đáp: “Tôi chỉ biết vài tin tức bề nổi thôi.” Tin tức nội bộ mới là mấu chốt.
Hắn nói tiếp: “Nhà họ Diệp đúng là có khí phách. Đoạn đường chỗ tòa nhà kia không tồi nhưng phong thủy lại không tốt. Nhà họ Diệp mua lại không sợ lỗ vốn sao? Mà lỗ vốn chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ xảy ra tai nạn là mất nhiều hơn được.”
“Không có đâu.” Giang Thiếu Bạch đáp.
Hai mắt Bách Quang Vũ sáng lên: “Sao cậu nói vậy?”
Giang Thiếu Bạch chỉ nói: “Phong thủy đã thay đổi rồi.” Nơi đó vốn là long mạch, sửa phong thủy một chút là biến thành phong thủy bảo địa.
Bách Quang Vũ xoa cằm nói: “Nhà họ Diệp mua lại hạng mục này với giá cải trắng đó!” Nếu chân tướng thật sự như Giang Thiếu Bạch nói, phong thủy đã thay đổi thì họ được lợi rất nhiều rồi. Bách Quang Vũ hâm mộ nghĩ, đúng là chỉ cần tin tức nhanh nhạy là được việc.
“Chắc chắn hạng mục này sẽ có lợi nhuận mấy trăm triệu.”
Giang Thiếu Bạch trợn mắt, lợi nhuận mấy trăm triệu? Nhưng dù nhiều tiền thì cũng không liên quan gì đến hắn, thật là đáng tiếc, sớm biết vậy đã hôn thêm hai cái bù rồi. Hắn lắc lắc đầu, thầm mắng bản thân bị quỷ ám.
Cậu bạn thấy hắn phản ứng như vậy, hơi hoang mang hỏi: “Này, cậu lắc đầu làm cái gì đó?”
Giang Thiếu Bạch cười khan: “Tôi đang nghĩ đến số tiền kia, lợi nhuận mấy trăm triệu, nhiều ghê!”
Bách Quang Vũ gật gật đầu, cảm thán nói: “Ai nói không nhiều đâu!”
Hắn nghiến răng cắn thịt: “Không nghĩ nữa, dù sao cũng không có phần của tôi.”
Cậu bạn hài hước nói: “Nếu cậu thật sự hẹn hò với Diệp Đình Vân thì có phần của cậu đó.”
Giang Thiếu Bạch: “…” Tên nào cũng bảo hắn đi ăn bám là sao đây?
Đại học và trung học có khác biệt rất lớn, trung học phải cầm sách vở, không ngừng bị thầy cô đốc thúc học như điện, còn đại học là các hoạt động, các loại vui chơi giải trí.
Sự tình tòa nhà kia vừa kết thúc thì ngày kỷ niệm thành lập trường cũng đến, mỗi lớp đều phải có tiết mục biểu diễn, do nhóm Bách Quang Vũ đảm nhiệm.
Giang Thiếu Bạch nghe nói vào ngày kỷ niệm thành lập trường, trong học viện sẽ có rất nhiều gian hàng, có lớp định làm quán cà phê hầu gái. Lúc hắn còn ở nông thôn, hoạt động giải trí chính là cùng lão thần côn đi ra ngoài lừa người, chưa từng thấy bộ mặt khác của thành phố, thế nên hắn có chút chờ mong ngày kỷ niệm này.
Giang Thiếu Bạch không tham gia bất cứ câu lạc bộ nào, trong lớp cũng coi như là người tàng hình, dù thế hắn vẫn bị để mắt đến.
“Lão tứ, câu lạc bộ cosplay mời cậu tham gia hoạt động lần này hả?”
Giang Thiếu Bạch gật gật đầu: “Ừ, đúng vậy!”
Thực tế không chỉ có câu lạc bộ cosplay mà còn nhiều người khác hy vọng hắn đến hỗ trợ. Nhưng hắn sợ phiền toái nên cái nào từ chối được thì đều đã từ chối hết. Thế nhưng dường như thành viên câu lạc bộ cosplay rất kiên trì, hắn đã từ chối không chỉ một lần nhưng đối phương vẫn liên tục đến tìm hắn. Mà toàn là nữ sinh đến tìm, nữ sinh đi vào ký túc xá nam như chỗ không người vậy, Giang Thiếu Bạch nghĩ bảo vệ dưới lầu đúng là thùng rỗng kêu to.
Còn có Bách Quang Vũ dẫn sói vào nhà nữa, mỗi lần có con gái đến là hắn vui vẻ không thôi, đúng là ngốc nghếch.
“Lão tứ, tui nghĩ cậu nên đồng ý đi, tham gia cosplay có thể nâng cao hình tượng, nói không chừng có thể thêm học phần.” Quách Phạn lên tiếng.
Giang Thiếu Bạch ngạc nhiên không thôi: “Vậy hả?” Lại còn có chuyện tốt như vậy.
Vài ngày nay hắn bị mấy nữ sinh dây dưa nên cũng hơi dao động. Theo lời mấy cô gái thì khi tham gia biểu diễn cosplay lần này, trang phục và hóa trang đều có người chuyên môn phụ trách, còn có thù lao và đồ ăn miễn phí, rất nhiều cái lợi.
Tuy Giang Thiếu Bạch vừa kiếm được mấy triệu từ Bách Quang Vũ, hắn không thiếu tiền nhưng lại đang rảnh rỗi, có thể kiếm thêm một khoản thu nhập cũng tốt.
“Không biết tại sao mấy nữ sinh kia lại nhìn chằm chằm vào tôi?!”
Quách Phạn và Lý Vũ Hàm nhìn nhau rồi nói: “Lão tứ, cậu chính là một trong năm hot boy mới của học viện chúng ta, là một trong những bảng hiệu của học viện chúng ta đó!”
“Năm hot boy?” Giang Thiếu Bạch nghi ngờ hỏi lại.
Quách Phạn gật đầu đáp: “Đúng vậy!”
Hắn đen mặt: “Lại có người nói gì tôi trên diễn đàn à? Đưa tôi xem.”
Quách Phạn vui vẻ đưa máy tính bảng đến trước mặt Giang Thiếu Bạch, một bài liệt kê năm hot boy mới của Yên đại đập vào mắt hắn.
Xếp hạng nhất là Diệp Đình Vân, Giang Thiếu Bạch chợt nhận ra cậu rất được hoan nghênh.
Chủ bài post miêu tả Diệp Đình Vân như một vương tôn công tử thời Trung cổ ở Châu Âu, khiến người ta không khống chế được muốn quỳ dưới chân cậu.
Người xếp thứ hai là mỹ nam vườn trường Đường Bân, nhìn hình thì là một nam sinh có chút tà mị, phía dưới bình luận có không ít người đánh giá Đường Bân có cặp mắt hoa đào khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
Người xếp thứ ba là một người quen, chính Bách Quang Vũ. Giang Thiếu Bạch không ngờ tên rick rid chết tiệt này cũng có tên trong bảng xếp hạng, lại còn vô liêm sỉ xếp trên hắn. Trong lòng hắn hơi hoài nghi, không biết cậu bạn có trả tiền cho chủ post để được xếp hạng cao như vậy không?!
Trong tấm hình, Bách Quang Vũ mặc tây trang dựa vào một chiếc siêu xe. Giang Thiếu Bạch thầm nghĩ cậu bạn phú nhị đại không phải là người mẫu xe hơi, chụp kiểu này là sao nhỉ?
Chủ post miêu tả Bách Quang Vũ là phú nhị đại lắm tiền, có tiền có nhan sắc, không thể nghi ngờ nhiều tiền giúp Bách Quang Vũ tạo ấn tượng mạnh. Đàn ông con trai dù có đẹp trai thế nào đi nữa mà không có tiền thì chỉ là cái gối thêu hoa.
Phía dưới Bách Quang Vũ có không ít bình luận nhắc đến chiếc xe kia, nhiều người nói chiếc xe này rất ngầu.
Người xếp hạng tư tên là Dư Tuyền, gương mặt trông có vẻ non nớt, hiện tại không ít phái nữ không hề có sức kháng cự đối với gương mặt non nớt thế này.
Có không ít bình luận tỏ vẻ muốn ôm “bé trai to xác” đáng yêu này vào lòng.
Xếp thứ năm chính là Giang Thiếu Bạch. Hắn vừa nhìn hình chụp, lập tức cảm thấy phong cách đột biến.
“Má, ai làm! Ai chụp tôi xấu như vậy hả?”
Giang Thiếu Bạch nghiến răng nghiến lợi, bình chọn này vừa nhìn là biết có nội tình! Hình những người khác dường như đã được chỉnh sửa, bối cảnh phông nền ai cũng hoa lệ, đến lượt hắn là như vừa lắp ráp xong, chết tiệt, còn không được phô bày nhan sắc, may là hắn bẩm sinh có giá trị nhan sắc cao, dù bị chèn ép như vậy vẫn là một “soái ca”.
Trong tấm ảnh, Giang Thiếu Bạch xách va li cũ kỹ, bộ đồ trên người là hàng vỉa hè, đang hấp tấp đi vào sân trường.
Chủ post đánh giá Giang Thiếu Bạch là trai nhà quê, tuy phèn nhưng vẫn rất đẹp trai, tuy quê mùa nhưng tự tin, khoe khoang là nhà quê.
Giang Thiếu Bạch khoanh tay, không vui nói: “Chủ bài post này là ai vậy? Thật thiếu dạy dỗ.” Đánh giá người khác toàn là khen ngợi, đến lượt hắn thì nhà quê phèn chua gì đó một loạt.
Quách Phạn đáp: “Lão tứ à, thật ra nhân khí của cậu rất cao đó! Hoa mỹ nam, mỹ nam đáng yêu gì đó đâu đâu cũng có. Tóm lại là không hiếm lạ gì, so sánh với họ thì mỹ nam nhà quê là cậu lại khác…”
Giang Thiếu Bạch đọc bình luận, có không ít bình luận nói về hắn thế này:
“Tuy nhà quê nhưng tự tin như thế rất ít.”
“Củ cải ca, ngầu tàn bạo.”
“Đại lực ca đi theo con đường quê mùa, quần áo kiểu xưa thế này gần đây hiếm thấy lắm nha.”
Giang Thiếu Bạch buồn bực nói: “Rõ ràng gần đây tôi ăn mặc rất đẹp mà.”
Quách Phạn chớp mắt, có lẽ hình tượng quê mùa của Giang Thiếu Bạch lúc vừa vào học viện để lại ấn tượng quá sâu đậm nên sau này khi hắn thay đổi phong cách, thẩm mỹ tăng cao, không ít người nghi ngờ Giang Thiếu Bạch được bao nuôi.
Bách Quang Vũ ân cần nói: “Lão tứ, cosplay lần này là một cơ hội tốt. Cậu có biết câu lạc bộ cosplay rất được chú ý không, lần này cậu cos thật đẹp trai là có thể xoay chuyển hình tượng nhà quê rồi.”
Giang Thiếu Bạch nghi ngờ nói: “Tham gia hoạt động cosplay có thể thay đổi hình tượng à? Tôi thật sự không biết mặc lông vàng lông xanh có thể thay đổi hình tượng đó.”
Bách Quang Vũ: “…” Mặc lông vàng lông xanh là cái quỷ gì.
Quách Phạn vỗ vỗ vai Giang Thiếu Bạch, vô cùng bất đắc dĩ nói: “Lão tứ à, mấy câu không chuyên môn này chỉ nói trong phòng chúng ta thôi, tuyệt đối đừng nói với người của câu lạc bộ cosplay, sẽ bị làm thịt đó.” Vả lại còn chứng minh chính xác lão tứ là một tên nhà quê, mặc dù hiện tại cũng quê lắm rồi.
Giang Thiếu Bạch: “…” Chính xác là vậy mà không cho người ta nói!
Lý Vũ Hàm cười cười: “Tớ nghe nói lần này Diệp Đình Vân cũng tham gia cosplay đó! Lão tứ, không phải cậu luôn chê Diệp Đình Vân ẻo lả sao, đây chính là cơ hội tốt nè! Cậu cosplay một nhân vật dễ nhìn một chút, nếu so sánh với Diệp Đình Vân thì xếp hạng của cậu sẽ tăng lên không ít. Nói cách khác có hy vọng vượt qua lão đại!”
Bách Quang Vũ: “…” Lý Vũ Hàm nói vậy là có ý gì đây?!
Giang Thiếu Bạch nghi ngờ hỏi: “Diệp Đình Vân cũng tham gia hoạt động lần này?”
Cậu bạn phú nhị đại cười đáp: “Đúng vậy. Cậu đừng thấy Diệp Đình Vân luôn làm ra vẻ cao lãnh, kỳ thật cậu ta cũng rất thích các hoạt động vui chơi.”
Giang Thiếu Bạch chớp mắt, cũng đúng thôi, Diệp Đình Vân còn rất trẻ, mà người trẻ tuổi đều thích các hoạt động vui chơi từ trong xương.
Bách Quang Vũ nhìn nét mặt hắn đã đoán được hắn sẽ nhận lời tham gia hoạt động lần này. Bách Quang Vũ thầm mắng bản thân ngu xuẩn, Diệp Đình Vân và lão tứ có gì đó với nhau, sớm biết vậy nên dùng đòn sát thủ “Diệp Đình Vân” trước tiên.
Giang Thiếu Bạch nói tiếp: “Tôi muốn cos một nhân vật đẹp mắt, chứ nếu bảo tôi ăn mặc như con chó Bắc Kinh thì tôi không làm đâu.”
Bách Quang Vũ: “Người ta cũng cần mặt mũi, sẽ không bắt cậu mặc đồ như chó Bắc Kinh đâu.”
Giang Thiếu Bạch: “…” Nếu là vậy thì không còn gì tốt hơn.
Hết chương 62
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro