Chương 72
Ô cuốn mây tản, gió đến mây đạp, mặt đất gồ ghề lồi lõm, giây lát liền tích tiểu thành đại, một chậu hoa nhỏ không chịu nổi bị bay theo gió, lăn long lóc đến bên chân Thẩm Dữ Quan, bùn đất bắn lên đôi giày đen nhánh của hắn.
Xúc cảm bên chân mỏng manh, Thẩm Dữ Quan cúi đầu nhìn lại, khom lưng nhặt chậu hoa lên, sau đó tìm một góc ít gió, thanh thản giấy đi, trong lòng bàn tay hắn dính không ít bùn đất, khắp nơi không nhìn thấy vòi nước, hắn liền dùng nước mưa, lấy khăn tay ra lau.
Hắn đứng trong màn mưa phùn kéo dài một lúc lâu, môi mím chặt, trên trán nước chảy tứ phía, không biết mồ hôi hay nước mưa, khe hở ngón tay đã bị trầy, nhưng hắn vẫn chấp nhất, không ngừng lặp lại động tác chà lau.
Rõ ràng hắn có thiên ngôn vạn ngữ đổ ở trong lòng, dục tố với Tống Khanh, nhưng khi hắn thật sự thấy Tống Khanh, một câu con không muốn gặp hắn kia, làm những lời này hóa thành trọc khí dễ như trở bàn tay, buồn ở lồng ngực phập phồng.
Tống Khanh dừng lại ở cầu thang, nửa vời, y nhìn Thẩm Dữ Quan xách theo chậu hoa sau khi rời khỏi đây, không trở về nữa, thân ảnh bị mưa phùn mông lung, khoảng cách giữa bọn họ không tính là xa, Tống Khanh có thể nhìn thấy rõ ràng băng gạc nơi cổ Thẩm Dữ Quan đã bị ướt sũng nước, máu tươi theo nước mưa chảy xuống uốn lượn, phai ở trên áo sơmi trắng thuần lại cực kỳ bắt mắt.
Kẻ điên. Tống Khanh nghiến răng nghiến lợi chửi trong lòng, thân thể của mình chính mình cũng không yêu quý, trông cậy vào ai tới để ý đây.
Dù sao y cũng sẽ không.
Tống Khanh hạ quyết tâm không đi để ý tới khổ nhục kế của Thẩm Dữ Quan.
Ba phút sau, Tống Khanh nhíu mày, lấy một chiếc ô từ trong ngăn tủ ra, giơ lên đỉnh đầu Thẩm Dữ Quan.
Giọng nói dịu dàng ngày thường của Tống Khanh, lúc này hơi hiện khắc nghiệt, "Anh muốn xối chết trong mưa sao?"
Thẩm Dữ Quan nghe được giọng y khàn khàn, biểu cảm thoáng chốc khẩn trương lên, "Em bị bệnh sao?"
Tống Khanh ừ một tiếng, đem ô che mưa dịch thêm vài phần về phía Thẩm Dữ Quan, "Đến gần đây đi."
Bên ngoài mưa to, Tống Khanh tự nhiên đuổi người ra bên ngoài, đặc biệt hiện tại Thẩm Dữ Quan vẫn là một bộ dáng suy yếu.
Hai người bọn họ đi cùng ô về tới trong phòng, Tống Khanh không rên một tiếng cầm điều chưa khui khăn lông, ném vào trong lòng Thẩm Dữ Quan, xoay người lên lầu.
Thẩm Dữ Quan vừa mới nhảy lên vài sợi vui mừng, nhìn theo Tống Khanh, chớp mắt đã biến mất vô tung vô ảnh.
Hắn chua xót bứt lên khóe môi, cứng đờ xoa sợi tóc ướt nhẹp.
Hắn biết Tống Khanh phiền hắn, sau khi nói những lời kia, hắn nên tự giác một chút, biến mất ở trong thế giới của Tống Khanh.
Lần này hắn tới, kỳ thật cũng chỉ là muốn gặp mặt y.
Gặp được rồi, hắn cũng nên đi.
Thẩm Dữ Quan gấp khăn lông chỉnh tề, đặt trên bàn, nhấc chân đạp trở lại trong màn mưa.
Chưa đi được hai bước, đột nhiên một bàn tay nắm lấy hắn, ẩn hàm tức giận, "Anh phát điên cái gì vậy?"
Tống Khanh cũng chạy trong mưa, trong tay còn xách theo hòm thuốc gia dụng, đôi mắt chứa hỏa khí.
"Loại bỏ tuyến thể, là anh bỏ cả đầu óc luôn sao? Lớn đến chừng nào rồi, còn chơi khổ nhục kế, ông đã lớn tuổi, anh muốn cho ônh ấy người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?" Giọng nói Tống Khanh, loạn mắng một hồi, cho dù như thế, cũng không tiêu được chuyện y nhìn Thẩm Dữ Quan đạp hư thân thể của mình.
Vốn là đầu y rất đau, mà Thẩm Dữ Quan quả thực là đổ thêm dầu vào lửa, y vừa dứt lời, cảm giác một trận kim đâm đau đớn, rót vào trong đầu, nước mắt sinh lý trào ra.
Y thật là rảnh rỗi tìm việc, Thẩm Dữ Quan muốn chết, y tức giận cái gì.
Thẩm Dữ Quan cười khổ nói, "Tôi không sử dụng khổ nhục kế."
Nhưng người vẫn là thành thật bị Tống Khanh túm trở về.
Tống Khanh lười nghe Thẩm Dữ Quan giải thích, không kiên nhẫn chỉ vào sofa nói, "Ngồi kia."
Thẩm Dữ Quan nghe lời ngồi qua, mái tóc ướt đẫm dán ở trên trán, che đậy hơn phân nửa gương mặt, nhìn lên còn có một chút đáng thương.
Hắn nhìn tới chiếc hộp thiếc có in hình dấu thập đỏ, khắc chế không được sinh ra chờ mong, hỏi, "Em vừa mới đi tìm hòm thuốc sao?" Không phải không muốn thấy hắn.
Thần sắc Tống Khanh chợt thay đổi, lạnh lùng nói, "Tôi là sợ anh chết ở Xuân Lăng, ông nội sẽ thương tâm, anh đừng nghĩ nhiều."
Thẩm Dữ Quan gật đầu, "Tôi biết."
Tống Khanh giả không nhìn thấy hắn nhếch khóe miệng, ấn đến cổ Thẩm Dữ Quan, "Tôi đổi băng gạc cho anh, đổi xong rồi ——"
Thẩm Dữ Quan không đợi Tống Khanh nói xong đã tiếp lời, "Đổi xong tôi liền đi."
Tay Tống Khanh cứng đờ, ngay sau đó ừ một tiếng.
Đến, còn rất tự giác.
Tống Khanh xé mở băng gạc, Thẩm Dữ Quan khẽ rên lên một tiếng, vết thươnv dưới miếng băng, nói là máu thịt đan xen nhau cũng không nói quá, da thịt bị nước mưa tẩm ướt phiếm ra xám trắng, như một đống thịt nát dán bám vào thân thể, dữ tợn đáng sợ.
Thẩm Dữ Quan hơi hơi nghiêng đầu, vừa lúc nhìn thấy thần sắc phức tạp của Tống Khanh, hắn không khỏi muốn duỗi tay ngăn trở miệng vết thương, "Xấu, đừng nhìn."
"Là rất xấu." Tống Khanh thuận miệng nói tiếp, lấy thuốc từ hòm thuốc ra, tiêu độc xử lý miệng vết thương cho hắn một lần nữa, cuối cùng dùng băng gạc dán lại.
Cổ bị băng gạc cuốn lấy chuyển động khó khăn, Thẩm Dữ Quan nhìn Tống Khanh, thấp giọng nói, "Tôi chỉ là cắt tuyến thể, không phải mạt cổ tự sát."
Tống Khanh: "Có gì khác nhau sao?"
"Có," Thẩm Dữ Quan cười cười: "Cắt tuyến thể còn có thể nhìn thấy em, tự sát lại không thể, tôi không bỏ được."
Tống Khanh lại nói, "Có ai từng nói qua anh rất vô lại chưa."
"Chưa." Thẩm Dữ Quan thành thật uống một miếng trà gừng mà lúc nãy Liên Diễm cho hắn, đôi mắt vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm mặt bàn, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Tôi chỉ vô lại đối với em."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro