Chương 81
Tiếng cọ xát sột soạt quỷ dị, xuất hiện trong bóng đêm, bầu trời còn chưa sáng hẳn, như xuất hiện ảo giác trống rỗng, chưa từng để lại một tia dấu vết.
Tống Khanh run sợ ở trong lòng, mơ màng ngủ, khi tỉnh lại, mặt trời đã lên cao, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chói mắt, chiết xạ ở sàn trên sàn nhà gỗ, xé nát hết những âm u. Nguồn sáng ấm áp xua tan hét khi lạnh hầu như không còn.
Tối hôm qua...Là mơ sao?
Y dụi dụi mắt, đứng dậy chuaant bị xuống lầu, theo quán tính cầm lấy di động mở khóa vân tay.
Tìm được mày rồi.
Nền trắng chữ đen rõ ràng rành mạch, không cho y bất kỳ cơ hội chuẩn bị nào, giống như lưỡi dao sắc bén ra khỏi vỏ, đâm vào điểm yếu.
Một trận lạnh thấu đến xương không cần tốn nhiều sức, khiến ánh mắt trời mang đến ấm áp cũng tiêu tan.
Không phải nằm mơ, là thật sự.
Bốn chữ tựa như miệng máu với đầy răng nanh nhọn, cắn nát tâm lý phòng bị của Tống Khanh từng chút từng chút một, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, y nhìn quanh bốn phía, đó là một cảnh tượng quen thuộc, nhưng lại khó có thể kìm nén được sự sợ hãi.
Y suy nghĩ đến tin nhắn nhận được trong hai tháng nay, người đàn ông mặc quần đen dài thô bạo trong đêm mưa, dường như đang nhìn trộm gì đó, trước mắt có bóng đen mông lung mờ ảo che phủ.
Tống Khanh tắt điện thoại, cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như mình nghĩ, người này tuyệt đối không phải là đang đùa giỡn.
Hắn ta là muốn bắt cóc y, uy hiếp y, hay là...
Giết y.
Vậy còn lý do thì sao? Tống Khanh siết chặt lòng bàn tay, môi mím lại, lý do thì sao? Y tự nhận sau khi đến Xuân Lăng, chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra, ngay cả những việc vặt như chanh chấp giữa đồng nghiệp cũng chưa từng có.
Vậy thì rốt cuộc...
Ánh mắt Tống Khanh xẹt qua cửa sổ, xuyên qua mi mắt là tòa nhà cũ với tường đỏ gạch xám.
Thẩm Dữ Quan!
Trong đầu y nảy ra một suy nghĩ, lần đầu tiên y nhận được tin nhắn này, không phải là vào ngày sinh nhật của Thẩm Dữ Quan sao?
Lúc ấy y chỉ cho ràng là sai số điện thoại rồi, nhưng hôm nay nhìn lại, đều không phải trùng hợp.
Rốt cuộc mục tiêu của người nọ là y, hay là Thẩm Dữ Quan? Cũng có thể là lấy y để uy hiếp Thẩm Dữ Quan.
Giọng nói Tống Khanh run rẩy, nguy hiểm gần trong gang tấc.
Y vội xuống lầu tìm Liên Diễm, Liêm Diễm đang xem TV ở phòng khác, bị Tống Khanh đang thở hổn hển làm cho hoảng sợ.
Liên Diễm hỏi: "Làm sao vậy?"
Tống Khanh dần ổn định hô hấp, thần sắc ngưng trọng vài phần, "Ừm...Con vừa mới xem tin tức, có tội phạm bị truy nã, chạy trốn để cổ trấn."
Y không tính toán nói sự thật cho Liên Diễm, tính tình Liên Diễm mềm mỏng, gặp chuyện không hay, nói với bà, chỉ có thể mang thêm khủng hoảng.
Chỉ cần Liên Diễm không ra cửa trước khi y tìm thấy hắn là được.
Liên Diễm vừa nghe, quả nhiên sinh ra vài tia sợ hãi, "Tại sao mẹ không nghe thấy."
Tống Khanh vội mặc áo, nói dối mặt không đỏ tim không đập, "Tin tức vừa mới phát, hai ba ngày này mẹ đừng ra cửa, nghe nói tên tội phạm này hung hãn tàn nhẫn, chuyên xuống tay với Omega."
Cổ trấn là nơi chim cư trú, đi từ đầu trấn đến đuôi trấn chỉ mất nửa giờ, vậy hung phạm chạy trốn đến tận đây, không chừng ra cửa cũng có thể gặp ở chỗ ngoặt, nghĩ lại vô cùng đáng sợ, Liên Diễm vội phụ họa, "Được được được, đồ ăn trong nhà cũng đủ ăn rồi!"
Trái tim Tống Khanh ổn định hơn một chút, y nói với Liên Diễm xong, vội vàng chạy ra cửa đến căn nhà cũ kia.
Y tin rằng tên kia không to gan như vậy, trời rõ như ban ngày mà dám động thủ với y.
Tiếng chuông cửa làm trong lòng Tống Khanh càng thêm dậu đổ bìm leo, y không khỏi gõ cửa mấy cái.
Đến tiếng thứ ba, cánh cửa mở ra, người phụ nữ trung niên mở cửa ra.
Tống Khanh vội hỏi: "Thẩm Dữ Quan có ở nhà không ạ?"
Mà Tống Khanh không rảnh nghe bà thao thao bất tuyệt, hai chữ mới lọt vào tai, y đã khó dằn chạy vọt vào.
Trên mặt bà hiện lên ý cười, "Tính tình người trẻ tuổi bây giờ thật thiếu kiên nhẫn!"
Tay Tống Khanh đang run rẩy, khi tầm mắt y chạm đến Thẩm Dữ Quan, y lại chậm chạp không thể nói nên lời.
Có người muốn giết hắn? Thẩm Dữ Quan sẽ tin sao? Nếu người nọ thật sự muốn lấy y để uy hiếp Thẩm Dữ Quan, hắn sẽ cứu y sao?
Bước chân y trở nên chậm lại, tâm tư lâm trận bỏ chạy lại rấy lên.
Thẩm Dữ Quan vừa tỉnh lại không bao lâu, áo ngủ mở một nửa, cơ ngực ở dưới lớp vải trắng như ẩn như hiện, đuôi mắt cuốn theo mệt mỏi, trong nháy mắt Tống Khanh chạy vọt tới, sự mệt mỏi đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, bị ý cười đè lên tất cả.
Hắn thấy Tống Khanh chậm chạp không nói, giữa mặt lại tràn đầy sốt tuột, liền mở miệng, "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Tiếng nói mang theo nghẹn ngào, cảm lạnh từ đêm qua còn chưa hết.
Tống Khanh bồi hồi không ngừng, trong đầu nhét đầy bạch hồ.
Thẩm Dữ Quan đứng dậy đi đến trước mặt Tống Khanh, giờ phút này hắn có thể cảm nhận được rõ ràng sợ hãi truyền ra từ người Tống Khanh.
Hắn đặt tay lên vai Tống Khanh, vỗ nhẹ như trấn an, hơi cong lưng, bốn mắt nhìn nhau với y, "Có thể nói cho tôi biết làm sao không?"
Lòng bàn tay của Thẩm Dữ Quan nóng cháy, ấm áp xuyên qua quần áo mỏng manh, xua tan ác hàn quấn quanh lòng y.
Tống Khanh không biết nên mở miệng như thế nào?
Y muốn tới báo nguy, nhưng tất cả chỉ là suy đoán của mình y, Tống Khanh không chắc rằng cảnh sát có thụ lí hay không, cho nên dưới sự vội vàng, phản ứng đầu tiên đó là tới tìm Thẩm Dữ Quan, nhưng trước khi tới y còn chưa nghĩ, lỡ như Thẩm Dữ Quan không muốn thì sáo?
Thẩm Dữ Quan đọc được tia do dự từ trong ánh mắt của Tống Khanh, hắn hơi hơi siết chặt bả vai Tống Khanh, từ từ nương theo, "Tin tưởng tôi một lần, nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, được không?"
Bộ dáng kiên định của Thẩm Dữ Quan đủ để bất kỳ ơi bỏ xuống sự phòng bị, Tống Khanh cũng không ngoại lệ.
Y thở dài một hơi, nói mọi chuyện cho Thẩm Dữ Quan.
Sau khi Thẩm Dữ Quan nghe xong, lại nhẹ nhàng mà cười.
Thẩm Dữ Quan sững sờ, bị trào phúng đến xấu hổ buồn bực nhảy lên trong lòng.
Thẩm Dữ Quan đang cười nhạo y lo lắng vô cớ chuyện xé bé ra to sao?
Đương nhiên Thẩm Dữ Quan cũng nhìn ra suy nghĩ này của Tống Khanh, hắn vội vàng giơ tay ôm lấy Tống Khanh, không màng y giãy giụa, gắt gao ấn chặt y vào trong lòng ngực mình.
"Thật xin lỗi, tôi biết hiện tại tôi không nên có loại cảm xúc này." Thẩm Dữ Quan hôn hôn sợi tóc bên tai Thẩm Dữ Quan, "Tôi không có ý khinh thường cười nhạo em, cảm thấy em nghi thần nghi quỷ, chỉ là tôi rất vui, vui đến nỗi có chút không khống chế được chính mình."
Tống Khanh khó hiểu hỏi: "Anh vui cái gì?"
Thẩm Dữ Quan nhẹ nhàng giải thích: "Vui vì em xảy ra chuyện sẽ nghĩ đến tôi, tôi cũng không phải vô dụng đối với em."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro