Chương 28: Bọn đàn ông nham nhở thay nhau đùa giỡn

Chương 28: Bọn đàn ông nham nhở thay nhau đùa giỡn. Anh trai bắt gian trên giường

“Ha a ——!!!”

Sâu quá, sâu quá……

“Ưm ——”

Không, không được, sắp chết mất……

Giang Lạc và Bạch Trú Từ, một trước một sau bắn ra dòng tinh dịch nóng hổi. Hai con cu kề sát huyệt thịt, quy đầu thô bạo cọ xát mãnh liệt vào nơi sâu nhất của thịt non, mã mắt khẽ nhếch lên —— phun ra dịch trắng.

Cơn khoái cảm bất ngờ ập đến đánh úp Ngôn Úc, thân thể nhỏ bé run rẩy dữ dội, lỗ nhỏ co thắt, mút cho những tên đàn ông không khỏi rên rỉ thỏa mãn.

“Ưm ——”

Sướng quá, khiến linh hồn của bọn biến thái cũng phải rùng mình.

Giang Thịnh bị tiếng rên rỉ của Ngôn Úc kích thích đến mức bắn ra tinh dịch.

Bên trên, bên dưới, chỗ nào cũng được những tên đàn ông rót đầy chất lỏng bổ dưỡng vào cơ thể Ngôn Úc.

Tử cung Ngôn Úc căng trướng quá mức, khi cặc bự rút ra khỏi lỗ đít, thịt non vẫn còn khao khát níu giữ, tinh dịch không còn dương vật lấp kín nên chậm rãi tràn ra.

Chúng dần vấy bẩn lên người Ngôn Úc.

Đây chắc chắn là bức tranh dâm loạn nhất thế gian, tiếc rằng sẽ chẳng ai chiêm ngưỡng được.

Bởi lẽ, nếu nó tồn tại, bức họa ấy sẽ nằm trong căn phòng trân quý của bọn biến thái, bọn họ tuyệt đối không cho phép bất cứ ai mơ ước bảo vật của mình, Ngôn Úc bé nhỏ là của bọn họ.

Bạch Trú Từ chậm rãi rút cặc bự ra. Nếu không có gân đỏ trong mắt, khéo người ta cứ ngỡ gã vẫn mang vẻ dịu dàng thanh lịch. “Tiểu Úc còn muốn chọn không? Hửm?” Giọng gã khàn đặc, nhẹ nhàng hỏi.

Khóe miệng Ngôn Úc vẫn còn vương chút dịch trắng. Vào khoảnh khắc Giang Thịnh bắn tinh, Ngôn Úc ngơ ngác chớp mắt, máy móc nuốt vài ngụm dịch trắng rồi lập tức quay mặt đi.

Hốc mắt Ngôn Úc đỏ hoe, nhiều, nhiều quá……

Cậu ăn không vô.

Trong phòng bao trùm bầu không khí im ắng, nặng nề và tanh tưởi, này chính là tâm trạng của mấy người đàn ông.

Bọn họ đều đang chờ đợi câu trả lời của Ngôn Úc.

Ngôn Úc thở hổn hển, ngay cả lông mi cũng dính tinh dịch. Nghe câu hỏi của Bạch Trú Từ, cậu run rẩy, giọng nói cũng run theo: “Không, không chọn, đều ưm…… Đều được hết……”

Vậy, vậy có thể tha cho em được không?

Đôi mắt cậu van xin nhìn về phía chủ nhân.

Đáp lại cậu là những tiếng chửi mắng, bọn hắn không thể nào chịu được khi thấy nhóc con ngốc nghếch của mình lộ ra vẻ mặt ấy. Nó chỉ khiến dục vọng của bọn biến thái càng thêm bùng nổ, muốn một lần nữa hung hăng địt tung lồn cậu.

Làn da trắng như tuyết mềm mại đến lạ kỳ, cậu nhóc nhỏ nhắn đang được các gã đàn ông ôm vào phòng tắm, rửa sạch những dấu vết ái muội kia.

Bọn họ tuy xấu xa, dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ, nhưng ba tên bọn họ đều đồng lòng phải chăm sóc cơ thể nhóc con thật tốt.

Lượng vận động hôm nay của Ngôn Úc đã đủ, nếu tiếp tục nữa sẽ không tốt cho cơ thể.

Còn về lượng vận động ngày mai……

Bạch Trú Từ, Giang Lạc và Giang Thịnh nhìn nhau, tia lửa bắn ra tứ tung, điều đó phụ thuộc vào năng lực của ai mạnh hơn.

Sau khi ra khỏi phòng tắm, Ngôn Úc mơ màng ngủ thiếp đi.

Khi mở mắt, điều đầu tiên cậu nghĩ đến là tìm đến hệ thống.

【Hệ thống ơi? Mi có ở đó không?】Giọng nói đầy ngọt ngào, khiến người ta hận không thể dâng tất cả kho báu quý giá trên thế giới này cho cậu.

Hệ thống ở trong không gian nhìn Ngôn Úc một hồi lâu. Ngay khi cậu mở miệng, nó lập tức trả lời: 【Có.】

【Chuyện là……】

Ngôn Úc cúi đầu, tỏ vẻ áy náy,【Vì, vì sao tôi đã cố gắng đóng vai thật tốt, nhưng cốt truyện lại không giống với nguyên tác?】

Ngôn Úc tuy rằng vẻ ngoài non mềm, đầu óc lại có chút ngốc nghếch, thậm chí bị lừa cũng không biết, nhưng vẫn rất để ý đến nhiệm vụ của mình.

Khi cậu hỏi câu này, hệ thống tiên đã bắt đầu học theo lời nói tục tĩu của loài người, chửi thầm vài câu.

Từ thế giới đầu tiên, nam chính và nam phụ, thậm chí cả vai phản diện đều không hề bình thường.

Trong đầu bọn họ chỉ có việc làm sao lừa được cậu bé ngốc nghếch này dưới thân mình, rồi làm những chuyện khiến mắt Ngôn Úc đỏ hoe, thế giới tuyến, cốt truyện gì đó tất cả đều rối tinh rối mù.

Làm hệ thống hận không thể để hệ thống con của mình xuyên thẳng vào người nam chính nào đó, chuyên tâm đi theo cốt truyện nguyên tác.

Còn Ngôn Úc đóng vai pháo hôi chỉ có thể…… Chỉ có thể &%#¥@.

Trung tâm hệ thống bị nhiễu loạn, chỉ có thể cái gì chứ?

Hệ thống cảm thấy chip của nó hình như có vấn đề.

Ngôn Úc ngoan ngoãn chờ đợi câu trả lời.

【Nói chung sẽ không có ảnh hưởng gì, cậu cứ tiếp tục diễn tốt là được.】

Ngôn Úc gật đầu, nghiêm túc “Ừm” một tiếng.

Từ trước đến nay hệ thống vốn ít nói, lần đầu tiên nó cảm thấy mình quá nghiêm khắc, nhưng không thể thay đổi giọng điệu, chỉ có thể cứng nhắc nói thêm một câu:【Sau khi nhiệm vụ lần này hoàn thành, sẽ có khen thưởng, khen thưởng khác với tích phân.】

Ngôn Úc giật mình, mắt mở to.

Trong tình huống bình thường, chỉ có cậu tìm hệ thống nói chuyện, không ngờ hệ thống lại chủ động nói chuyện với cậu. Ngôn Úc gật đầu: 【Vâng, vâng, cảm ơn hệ thống ạ……】

Cậu bé lại ngốc nghếch không nhận ra mình đã nói thành tiếng.

“……” Chip hình như có chút nóng lên, hệ thống im lặng không trả lời.

***

Năm ngày tiếp theo, cậu bé ngốc nghếch bị bọn biến thái giam cầm trong phòng ngủ làm đủ mọi trò.

Còng tay, nội y tình thú, nhập vai, xích chân…… Vô số kể.

Bọn biến thái cũng rất sáng tạo và nhiều ý tưởng trong việc trêu đùa em người yêu xinh đẹp. Dường như đó là bản năng trời sinh của đàn ông, luôn khiến Ngôn Úc vừa xấu hổ đỏ mặt, vừa không nhịn được rên rỉ muốn thêm.

Từ ngày đó, những dấu vết ái muội trên làn da trắng như tuyết của Ngôn Úc chưa bao giờ biến mất.

Dưới sự trêu đùa của bọn đàn ông dâm dục, Ngôn Úc càng thêm dễ khóc, thoải mái cũng khóc, không thoải mái cũng khóc, mà hạ thân lại khao khát đến lạ kỳ, thường xuyên thu hút dục vọng ba người bọn họ.

Trong căn phòng rộng lớn, dường như mỗi ngóc ngách đều lưu giữ ký ức về những trò chơi tình thú của bọn họ, dâm mỹ khiến người khác phải đỏ mặt.

Ngôn Úc cứ thế nhìn hết người xấu này đến người xấu khác tiến vào, hung hăng đụ địt cậu, thậm chí còn muốn chơi những trò khiến toàn thân cậu nóng bừng.

Xấu hổ quá……

Cậu không dám nhìn bất cứ chỗ nào trong căn phòng, bởi vì nơi đâu cũng gợi lại những ký ức khiến cả người cậu khô nóng.

Mấy ngày này, Bạch Trú Từ, Giang Lạc và Giang Thịnh hoàn toàn dựa vào vũ lực hoặc vận may để chiếm hữu lấy Ngôn Úc xinh đẹp.

Ngôn Úc đang được bọn đàn ông rót đầy tinh dịch từ phía sau, luôn có một hoặc hai tên khác mặt mày bầm dập, vẻ mặt không cam tâm chờ đợi bên ngoài.

“A…! Hức a ưm…… Xấu lắm…… Ha a……”

Ngôn Úc khóc đến chóp mũi đỏ ửng, cậu đang bị Giang Lạc, Bạch Trú Từ và Giang Thịnh dựa vào vận may thắng cuộc để làm tình.

Bên ngoài phòng, tình hình của hai người còn lại cũng chẳng khá hơn, dưới thân cương cứng, hơi thở dồn dập.

Đúng lúc đó, anh trai trong miệng cậu ——  Thẩm Vô Ngẫu, sau khi giải quyết xong công việc, dựa theo thông tin về vị trí của cậu tìm đến và chứng kiến thấy cảnh này.

Lúc Thẩm Vô Ngẫu bất đắc dĩ rời đi, anh đã lờ mờ hình dung được cảnh em mình sẽ bị người khác khi dễ, nhưng… lại không ngờ thành ra thế này.

Khuôn mặt Thẩm Vô Ngẫu mang theo sát khí, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, anh im lặng. Trong tưởng tượng của anh, chỉ có một người đàn ông bên cạnh Ngôn Úc, chứ không phải……

Anh ẩn nấp thân hình, liếc nhìn hai người bên ngoài cửa, lắng nghe tiếng rên rỉ phát ra từ bên trong.

“……?!”

Một lão đại hắc đạo thành đạt Thẩm Vô Ngẫu, lúc này ngơ ra chớp mắt một cái, sau đó phản ứng lại một cơn giận dữ bùng lên trong đầu.

Lúc rời đi anh đã tính toán rất kỹ. Sau khi xử lý xong mọi rắc rối, anh sẽ quay lại đón Ngôn Úc, tiện thể giải quyết luôn những kẻ vây quanh em mình, để cả hai có thể quang minh chính đại sống bên nhau trong thế giới loài người.

Nhưng anh không bao giờ ngờ rằng —— lại có đến ba người!

Những kẻ giam cầm Ngôn Úc đều là lũ vô dụng sao?!

Dù trong tình huống này, Thẩm Vô Ngẫu vẫn tin rằng trong lòng Ngôn Úc chỉ có mình anh. Suy cho cùng, mối liên kết giữa hai búp bê chỉ có búp bê mới hiểu.

“Phế vật.” Thẩm Vô Ngẫu lạnh lùng nói với hai người trước mặt.

Giang Lạc và Bạch Trú Từ sững sờ nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện. Bạch Trú Từ là người đầu tiên hoàn hồn, vội vàng nói với Giang Lạc: “Hắn là bạn trai của Ngôn Úc.”

“Lần trước ở chỗ tôi cũng là hắn, chúng ta…”

Chưa kịp nói hết câu, Giang Lạc đã lao vào đánh Thẩm Vô Ngẫu.

Bên trong phòng, cuộc hoan ái vẫn tiếp diễn, bên ngoài, những tên đàn ông giận dữ cũng đang đánh nhau không phân thắng bại.

Trong lòng Giang Lạc, người hắn hận nhất không ai khác ngoài Thẩm Vô Ngẫu.

Nếu không có anh ta, hắn đã có thể sống cuộc sống riêng với Ngôn Úc sau khi cậu biến thành người, chứ không phải bị kẹt ở đây tranh giành với những người đàn ông khác.

Chỉ cần nghĩ đến việc mình hoàn toàn có thể độc chiếm Ngôn Úc, thậm chí người Ngôn Úc yêu nhất cũng chỉ có thể là hắn, Giang Lạc lại càng tức giận.

Bạch Trú Từ và Thẩm Vô Ngẫu cũng vậy.

Những tên biến thái đều khao khát độc chiếm lấy nhóc con của mình.

Đến khi tiếng rên rỉ trong phòng ngủ dừng lại, nửa tiếng sau, một tiếng “cạch” vang lên, cửa mở.

Khuôn mặt Thẩm Vô Ngẫu u ám, khóe miệng vương vết máu tươi, do cú đấm của Giang Lạc gây ra.

“Đi ra ngoài.”

Anh nhìn Giang Thịnh đang định bế Ngôn Úc vào phòng tắm, lặp lại: “Đi ra ngoài.” Giọng anh lạnh lẽo.

“?”

Giang Thịnh ngơ ngác, vừa định hỏi “anh là ai?”, thì bị tiếng nức nở “anh hai” của Ngôn Úc đánh gãy.

Dưới ánh mắt muốn giết người của Thẩm Vô Ngẫu, Giang Thịnh luyến tiếc bước ra ngoài, trong lòng đầy bất mãn nhưng không thể làm gì.

Suy cho cùng, anh ta là người anh trai mà Ngôn Úc yêu quý nhất.

Bọn họ không muốn làm nhóc con của mình buồn lòng.

Cửa phòng ngủ đóng lại.

Dưới ánh mắt ướt át của Ngôn Úc, lòng Thẩm Vô Ngẫu trào dâng chua xót. Anh đã cố tình mặc bộ vest lịch sự nhất để gặp Ngôn Úc, nhưng giờ chiếc áo khoác đã bị vứt lăn lóc sang một bên.

Ngôn Úc nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của anh trai, có chút ngây thơ.

Có phải cậu đã làm gì sai không?

Trong phòng tắm.

Thẩm Vô Ngẫu mở vòi hoa sen, dòng nước cọ rửa những dấu vết mà những người đàn ông khác để lại trên cơ thể trắng nõn của Ngôn Úc,

“Anh hai? Ưm ——”

Dòng nước ấm áp xối vào môi lồn của Ngôn Úc, như muốn rửa trôi hết mùi hương của những người đàn ông khác trên người cậu.

“Ha a… anh hai…… Anh hai……” Ngôn Úc vừa trải qua cao trào, những ngón tay co rút bám chặt lấy áo sơ mi của Thẩm Vô Ngẫu, cậu lắc đầu, “Không, ưm… đừng mà…… Anh hai, đừng mà……”

Thịt lồn đỏ tươi, càng thêm mẫn cảm dưới dòng nước, không ngừng tiết ra dâm dịch ngọt ngào, rồi lại bị vòi hoa sen tẩy trôi đi.

“Ngôn Úc có biết mình đã làm sai gì không?”

Thẩm Vô Ngẫu tắt vòi hoa sen, ôm Ngôn Úc trần truồng đến trước một chiếc gương lớn.

Đuôi mắt Ngôn Úc ửng đỏ, cậu không biết… Cậu không biết mình đã làm sai điều gì.

Đầu ngón tay xấu hổ chạm vào mặt gương mờ hơi nước, Ngôn Úc nhìn anh trai qua gương, tủi thân rơi nước mắt lã chã.

“Hức hức…… Anh hai dữ quá……”

Người xấu, người xấu……

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro