𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟐𝟑: "𝐇𝐨𝐦𝐞".

Pemban đó giờ chính là một người hấp tấp, nhưng hắn cũng rất thông minh, một con người biết quan sát và cân nhắc những khả năng có thể xảy ra trong trận chiến. Hắn chưa muốn tấn công Shiro ngay lập tức, vì bản thân hắn cũng có thể đoán ra được trong những ngày qua cô đã được học cách sử dụng năng lực của mình. Về mặt lý thuyết, khả năng điều khiển suy nghĩ của Shiro được cho là thuộc nhóm mạnh nhất, nếu Shiro thật sự thuần thục nó, những gì khả năng ấy đem lại sẽ vượt qua cả sự mong đợi của Jahat. Pemban biết điều đó nên cẩn trọng hơn nhiều so với lần đầu gặp cô.

Shiro nhìn vào Pemban, cố gắng tập trung ý niệm về hắn. Mắt cô sáng lên, nguồn năng lượng điều khiển đã được kết nối với dây thần kinh của hắn. Nhưng... vẫn chưa đủ! Pemban vẫn tự chủ được bản thân. Shiro đã quá sơ suất khi chỉ dùng một lượng nhỏ sức mạnh với hắn. Cô quên mất rằng: người càng mạnh thì càng phải tốn nhiều sức để điều khiển. Đối với Pemban, cô phải sử dụng một lượng lớn, tương đương với lần cô điều khiển Kaizo vào sáu năm trước ở Trái đất, hoặc phải hơn cả thế nữa vì hắn đã có sự đề phòng.

Nhận biết được điều đó, Pemban tiếp cận Shiro với tốc độ cực đại. Chẳng mấy chốc mà hắn đã đến gần bên khiến cô giật mình, loạng choạng ngả về sau. Pemban cười, lợi dụng lúc Shiro chưa tập trung đủ sức mạnh, mặt đối mặt với cô.

"Bắt được rồi nhé."

Không gian xung quanh Shiro hơi mờ đi rồi dần trở nên trắng xóa. Cô đặt tay phải lên ngực mình, hít một hơi rồi chầm chậm thở ra. Shiro chắc chắn mình đã trúng chiêu của Pemban nên tự nhủ rằng không được tin vào những gì sắp nhìn thấy. Nhưng cô cũng biết rằng tình cảm luôn hoạt động độc lập so với lý trí, là thứ mà không thể kiểm soát được bằng suy nghĩ.

Rì rào, rì rào. Shiro nghe được từng nhịp sóng thật rõ ràng, cảm nhận được làn gió mát lạnh đang vuốt ve thân thể mình. Giữa không gian trắng xóa, bỗng mọi thứ trở nên thật quen thuộc. Một cây cầu lớn bị phù đầy bởi tuyết, không bóng người qua lại. Thành lan can lạnh buốt ngăn cách giữa sự sống và cái chết. Một người phụ nữ với mái tóc đen dài tung bay theo chiều gió, mặc bộ váy liền màu xanh biển nhạt, trên đầu đội chiếc nón rộng vành. Tất cả dần dần hiện lên như vốn đã ở đó ngay từ ban đầu. Trái tim của Shiro lỡ mất một nhịp. Người phụ nữ ấy... mang lại cho cô cảm giác thật thân thương, gần gũi biết bao.

"Mẹ..."

Bất giác, Shiro cất lên tiếng gọi người mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ được gặp lại một lần nào nữa. Rồi người phụ nữ ấy quay lại, gương mặt ấy, nụ cười ấy, đều là những điều cô không thể nào quên. Shiro muốn chạy đến ôm chặt lấy mẹ mình, dù chỉ là ảo giác, nhưng đây chính là giấc mộng ngắn ngủi mà đẹp đẽ. Nhưng rồi nụ cười xinh đẹp kia biến mất, thay vào đó là biểu cảm kinh tởm và sợ hãi.

"Đừng lại gần ta, đồ quái vật gớm ghiếc!"

Người phụ nữ hốt hoảng la lớn khiến Shiro khựng lại. Đây chẳng phải là chỉ là ảo giác thôi sao? Cớ gì trái tim cô lại quặn đau đến thế? Biết chỉ là giả nhưng vẫn muốn lại gần, biết là giả nhưng vẫn muốn ở bên. Dù chỉ là một sản phẩm do Pemban tạo tác, một sự giả tạo không hơn không kém nhưng tình cảm vẫn tuôn trào mãnh liệt. Cô nhận ra rằng ngay cả trong cơn mơ, hắn cũng không để cho cô được cảm nhận một chút hạnh phúc trong vòng tay mẹ. Người phụ nữ ấy luôn miệng chửi rủa, oán hận cô.

Song song đó là hình ảnh Cinpa đang nằm trong bệnh viện. Cậu đang thở oxi, hơi thở của cậu nặng nề, mệt nhọc. Đứng cạnh giường là mẹ của cậu, trông bà tiều tụy đến đáng thương. Đúng thế, Cinpa là con của bà ấy, là người mà bà quý nhất, người bà yêu thương thất. Là người mà cho dù phải đánh đổi cả mạng sống để cứu lấy, bà cũng sẽ vui vẻ chấp thuận.

Nhưng nhìn xem, viên ngọc quý mà bà ấy dùng cả đời để nâng niu, nay lại bị hủy hoại trong phút chốc.

Bởi cô.

Cô chính là thủ phạm khiến Cinpa ra nông nỗi này. Nếu như, chỉ là nếu như thôi. Nếu lúc đó cô không dùng cái thứ sức mạnh chết tiệt này thì có lẽ giờ đây Cinpa đã tỉnh lại, có thể cậu đã khỏe mạnh và có một tương lai tươi đẹp ở phía trước. Lại lần nữa, cảm giác tội lỗi bủa vây lấy cô, có một ý nghĩ luôn tồn tại trong tâm thức của cô suốt bấy lâu.

"Nếu như mình không được sinh ra trên đời này thì mọi chuyện sẽ tốt hơn, phải không?"

Shiro đắm chìm trong thứ cảm giác mang tên "đau khổ" và "tội lỗi". Giá như cô không được sinh ra, giá như cô đừng tồn tại thì có lẽ mọi chuyện đã không đi đến nước này.

Chợt, từ phương xa, có một âm thanh vang vọng đến. Đó là tiếng ngân nga, ấm áp và dịu êm như chính mẹ cô vậy. Âm thanh ấy đã đánh thức cô khỏi cảm giác đớn đau. Shiro lắng tai nghe, hình như người ấy đang hát gì đó, giọng hát êm đềm ấy làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

When I was a child, I had nobody in this world.

(Từ thuở ấu thơ, tôi đã sớm chẳng còn ai bên cạnh.)

I was left alone just a sweet little quiet girl.

(Một mình tôi đơn độc, tôi chỉ là cô nhóc đáng yêu và trầm lặng.)

Giai điệu này... chính là bài hát đó, bài hát mà mẹ hay hát ru cô ngủ khi còn nhỏ, với những lời hát được thay đổi.

When I tried to speak, words I wanted to say were gone.

(Khi tôi cất tiếng nói, thì những lời tôi muốn nói lại bay đi đâu mất.)

"Mẹ ơi." Tiếng gọi được cất lên nhẹ nhàng, Shiro nhắm mắt lại, cảm nhận giọng hát bằng cả trái tim.

"Someone take me soon, I've been waiting for far too long."

("Ai đó hãy mang tôi theo đi, tôi đã mong đợi như vậy từ rất lâu rồi.")

Lời hát này, cứ như được viết ra để dành riêng cho cô vậy. Đúng, chỉ riêng cô thôi...

Years went by, and still no one came.

(Bao năm trôi qua vẫn chẳng có ai tìm đến.)

Shiro mở mắt, hình ảnh người mẹ đang chửi rủa lẫn Cinpa đang nằm viện đều không còn.

Then one day everything in my life changed.

(Rồi một ngày, mọi thứ trong cuộc đời tôi bỗng chợt đổi thay.)

Phía xa xa, có gì đó xuất hiện giữa làn sương mù.

I was home and I learned to play the chords true and strong.

(Tôi có một mái nhà, tôi được học cách chơi đàn hay và đúng nhịp.)

Cô thấy Boboiboy, Gopal, Yaya, Ying, Fang và Ochobot.

And I have found where I belong.

(Giờ đây tôi đã tìm thấy nơi mình thuộc về.)

Sau lưng các cậu là những thành viên khác của trụ sở TAPOPS.

Find your strength in the music ringing out to set the stage.

(Hãy đi tìm sức mạnh của bạn trong những khúc ca đang vang lên để chuẩn bị cho tương lai.)

Họ đang cười và dang rộng cánh tay.

Fly on wings of celerity swift and true.

(Hãy cất cao đôi cánh của sự thật, niềm tin và sự nhanh nhẹn.)

Shiro dùng hết sức mình để chạy về phía họ trong khi giọng hát vẫn đang vang vọng.

Persevere through the battle though you may be wearing thin.

(Hãy kiên trì vượt qua những cuộc chiến cho dù bạn có thể sẽ nhụt chí.)

Summoner, know that I believe in you.

(Hỡi các anh hùng, các bạn biết tôi luôn đặt niềm tin vào mọi người mà.)

Đối với Shiro, giọng hát ấy là động lực, là chỗ dựa tinh thần, là ngọn lửa soi đường không bao giờ tắt. Đi theo nó, cô chắc chắn sẽ tìm thấy ánh sáng nơi cuối con đường.

-Nền tảng: Wattpa.dd.

Tẩy chay web lậu reup không per.

*Bài hát trong truyện được lấy từ kênh Youtube "On-top The girl next door", bản chuyển thể và bản dịch không thuộc quyền sở hữu của tác giả.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro