4
Lễ nghi.
---
7.
Năm giờ sáng, báo thức trên đầu giường đúng hẹn kêu lên.
Hiromitsu mơ màng mở mắt. Anh nhìn lên trần gỗ phía trên, lại mất thêm đến vài giây mới có thể vươn tay về phía chiếc đồng hồ báo thức trên tủ giường, tắt đi.
Nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài vẫn là một vùng tuyết trắng mênh mang. Dù cho tuyết đã dừng rơi từ nửa đêm hôm qua, nhưng theo dự báo, thời tiết tuyết rơi này chắc chắn sẽ không dễ dàng dừng lại trong ít nhất nửa tháng tới.
Anh nhìn chiếc chăn mùa đông chiếc giường đơn, nghiêm túc gấp nó lại thành một khối thật vuông vức. Lại sau đó, bắt đầu một ngày như mọi ngày khác.
Mọi ngày như mọi ngày khác ở đây, là mọi ngày từ sau khi về nước.
Anh thay một bộ quần áo dễ chịu, bởi vì trời tuyết không thể ra ngoài nên cũng chỉ có thể tập vài thứ khởi động nhẹ nhàng trong nhà như chống đẩy, luyện quyền hay đấm bao cát gì đó.
Tập hơn một tiếng cho đến khi mồ hôi đầm đìa. Anh kéo gấu áo phe phẩy cho bớt nóng, lại kéo từ gần đó đến một chiếc kẹp ghim nhỏ, cài ngược phần tóc mái của mình lên.
Tóc mái được giải phóng, Hiromitsu mồ hôi đầm đìa cực kỳ thoải mái mà vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng của mình.
Bữa sáng được chuẩn bị rất đơn giản và nhanh chóng. Khi cha mẹ anh vẫn còn sống, anh vốn vô lo vô nghĩ, hơn nữa cũng còn nhỏ nên hầu như chưa bao giờ chạm đến chuyện bếp núc, cùng lắm cũng chỉ giúp mẹ nhặt rau hay rửa rau này nọ. Nhưng sau khi cha mẹ qua đời, anh được họ hàng ở Tokyo nhận nuôi, lại thêm theo tuổi tác lớn dần, cũng từ đó mới bắt đầu động đến việc bếp núc.
Ngoài dự đoán đó là, kỹ năng nấu nướng của anh cực kỳ không tệ.
Hiromitsu nếm một ngụm súp miso nóng, cả người được làm ấm lên, tinh tế cảm nhận.
Rất ngon. Nhưng có thể mặn thêm một chút.
Kỹ năng nấu nướng "cực kỳ không tệ" này đã được nhóm bạn bè của anh công nhận. Dẫu cho ngoại trừ cậu bạn thủa nhỏ Furuya Rei và Hagiwara dẻo miệng nhất là có thể cho anh vài lời khen có cánh thì mấy tên còn lại cũng chỉ có thể nói ra những câu như "ngon lắm ngon lắm" hay "Morofushi cậu đúng là một người hiền huệ".
Nhưng dù vậy, anh vẫn không khỏi -- có chút đắc ý.
Bạn bè thích ăn cơm anh nấu, đương nhiên anh có thể tự hào vì điều đó, có đúng không?
Nhưng nhìn bát cơm lẻ loi trước mặt, ý cười nhẹ nhàng trên môi anh không khỏi hạ xuống. Hóa thành một tiếng thở dài.
Nhưng với nhiệm vụ của anh hiện tại, thì dù cho đã có thể quay trở về Tokyo, việc anh có thể gặp lại bọn họ với thân phận Morofushi Hiromitsu -- vẫn là một chuyện thật xa vời và khó khăn.
Anh lặng lẽ ăn xong phần cơm sáng của mình, một mình dọn dẹp chén đũa. Lại sau đó, thay một bộ quần áo thật dày, mặc một chiếc áo khoác dài thật ấm áp, vác theo túi đàn và túi súng sau lưng, cầm chìa khóa đi xuống hầm gửi xe, lái xe đến phố Beika.
Và, đương nhiên là chiếc xe mà anh lái cũng là của Jihan Schwarz. Chính là chiếc M8 mà cô đã dùng khi đón anh ở sân bay ngày đó.
Sau lần anh đến nhà cô để hỏi cho ra lẽ, Jihan đã đưa cho anh chiếc xe này. Cô nói là tạm thời cho anh mượn, nhưng đã qua mấy lần anh nói với cô về việc trả lại chìa khóa, Jihan vẫn giữ nguyên vẻ mặt thờ ơ, giống như chẳng hề quan tâm đến chiếc xe đắt tiền này.
Thậm chí còn có một lần cô ngẩn ra vài giây, hỏi ngược lại anh.
"Xe nào cơ?"
"..."
Tiếp xúc lâu dần, ngay cả anh cũng không thể phân biệt được rằng cô ấy đang giả vờ ngây ngô hay bị ngốc thật nữa.
Con đường đến phố Beika đã được dọn tuyết vào sáng nay. Hiromitsu đến cổng nhà Jihan vào đúng tám giờ. Cổng nhà sau khi quét biển số xong đã tự động mở ra. Hiromitsu lái chiếc M8 vào chỗ để. Lại ngay khi anh thò đầu ra khỏi xe. Một mảng tuyết lớn trên mái nhà đột ngột tách ra khỏi phần mái và rơi xuống, nện xuống vỡ nát dưới mặt sân.
Tuyết tích trên mái nhà của Jihan đúng là đã rất dày, nếu không kéo xuống thì dù nhà có chắc chắn đến thế nào cũng rất dễ sập. Hiromitsu đã nói chuyện này với Jihan từ hôm qua, khi đó cô trông có vẻ không quan tâm lắm mà chỉ ậm ừ qua loa. Biết Jihan sợ lạnh, đến hôm nay anh đã định là chính mình sẽ leo lên mái nhà để gỡ tuyết xuống. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, có lẽ Jihan đã tự mình lên trước.
Hiromitsu đi đến gần đống tuyết lớn kia, anh ngẩng đầu lên để tìm người, chỉ trong thoáng chốc đã thấy một bóng đen nho nhỏ trên mái nhà ba tầng cũng đang ló đầu xuống nhìn anh.
Anh cong mắt cười. "Chào buổi sáng. Chị Jihan."
Jihan trên mái nhà hơi nheo mắt. Hiromitsu ở dưới đất nhìn cô hơi thò tay về phía sau thì đã có linh cảm. Anh kiềm chế không lùi lại hay làm ra phản ứng, cho đến khi cục tuyết lớn kia rơi xuống ngay trước mũi chân thì mới cúi đầu xuống nhìn cục tuyết trắng đã vỡ nát kia, sau đó lại ngẩng đầu lên, mỉm cười vô tội với cô.
"Chị Jihan?"
Jihan híp mắt, khẽ chậc một tiếng.
"Thất sách."
Vốn Jihan cũng chẳng có ý định sẽ ném quả cầu tuyết vào đầu anh. Nhưng thấy Hiromitsu vẫn ngốc nghếch đứng đó. Cô giơ chiếc xẻng trong tay lên, trỏ về phía anh.
"Còn đứng đó làm gì? Cậu không sợ bị đông lại thành kem mèo luôn hả?"
Hiromitsu chớp mắt. Anh khẽ vâng một tiếng, nghe lời mà đi đến cửa nhà, vặn tay nắm cửa.
Cửa không khóa.
Vừa vào cửa, anh đã cảm nhận được hơi ấm từ chiếc máy sưởi trong nhà phả thẳng vào mặt. Mèo đen của Jihan đang nằm cuộn tròn trong chiếc ổ mềm trong góc, nghe thấy tiếng người cũng chẳng buồn phản ứng mà vẫn như cũ ngủ vùi. Hiromitsu cũng không làm phiền nó. Anh bỏ túi đàn của mình xuống gần ghế sofa. Sau đó quen đường quen lẻo mà đi lên bên cầu thang còn lại, cầu thang dẫn đến tầng ba.
Cầu thang dẫn đến tầng ba còn lại này đương nhiên không phải là cầu thang phía Bắc dẫn đến phòng ngủ của Jihan mà là bên cầu thang còn lại dẫn đến khu nhà phía Nam. Anh bước lên tầng ba, đi đến ban công lớn ở cuối hành lang và trèo lên lan can.
Trông có vẻ kỳ lạ nhưng chắc chắn đây không phải là nghĩ quẩn. Hiromitsu trèo lên lan can gỗ, anh bám lấy phần mái nhà phía trên, hơi dùng sức đã thành công bám lên, lại tốn thêm một chút sức lực, thành công trèo lên được mái nhà.
Thành công trèo lên, lại đúng lúc Jihan cắm xẻng xuống, khiến cho phần tuyết ngay dưới chân anh trượt xuống khỏi mái nhà.
Hiromitsu có thể đứng vững, nhưng Jihan còn nhanh hơn anh. Vừa thấy phần tuyết dưới chân anh bắt đầu trượt thì cô đã bước nhanh lại gần. Jihan tóm lấy gáy áo con mèo con vừa trèo lên mái nhà đang ngốc ra trước mặt. Cô dùng sức kéo mạnh anh về phía mình, cho đến khi kéo lê anh đến vùng an toàn mới thả cổ áo anh ra, lại hung dữ dùng cán xẻng gõ lên đầu anh.
Cú gõ này không nặng lắm, nhưng Hiromitsu đã rất lâu không bị người gõ. Anh ngẩn ra vài giây, lại nghe thấy Jihan mắng mình.
"Bị ngốc hả? Cậu leo lên đây làm trò mèo gì thế?"
Hiromitsu rất muốn nói mình không có làm trò mèo, nhưng nghĩ đến biệt danh mà đối phương đã gán lên trán mình. Anh cũng chỉ có thể nuốt câu phản bác này lại, hối lỗi nói.
"Xin lỗi chị."
Jihan chỉ muốn đá anh xuống khỏi mái nhà cho xong. Cô trừng mắt nhìn anh một cái, cầm chiếc xẻng đen kia giơ cao giống như lại muốn đánh vào đầu anh. Thấy Hiromitsu đang nhắm chặt hai mắt như đang sẵn sàng chịu trận. Khóe miệng Jihan khẽ giật, cô lần nữa tóm lấy gáy áo anh, kéo người về phía phần mái bằng phía sau, chỉ thẳng vào mũi anh.
"Dám nhúc nhích thì tôi sẽ đánh cho cậu bay lên trời luôn, có tin không?"
Hiromitsu chớp mắt, khẽ gật đầu. Anh nghe lời ngồi im ở phía sau, nhìn Jihan cầm xẻng tiếp tục chọc chọc vào mớ băng tuyết đã đóng thành cục trên mái nhà mình, chọc cho đến khi chúng rơi xuống đất hết mới dừng tay.
Cô kéo chiếc mũ len xuống thấp, đá đá chút nước tuyết đọng lại trên đôi ủng dưới chân và trên chiếc xẻng. Sau đó mới lê bước lại gần, tiếp tục tính sổ với con mèo con vừa gây thêm chuyện cho mình.
Jihan vốn đang hung hăng nghĩ thế, nhưng vừa tiến lại gần, ngay lúc định cầm xẻng lên cho anh một trận. Nhìn thấy bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời và hai bên gò má đã bị gió tuyết thổi đến đỏ ửng kia, cuối cùng Jihan vẫn không sao giơ xẻng lên nổi.
Thay vào đó, cô xiết chặt nắm đấm, không chút lưu tình tặng cho Hiromitsu một cái xíu mại nho nhỏ trên đỉnh đầu.
Hiromitsu lần đầu tiên trong đời bị người khác đánh đầu, anh ngây ra vài giây, nhìn thủ phạm đã đi đến một cánh cửa nhỏ có thang và bước xuống. Jihan bước được vài bước, thấy anh vẫn đứng yên thì trừng mắt nhìn anh, thấp giọng nói.
"Còn không nhanh cái chân lên?"
Hiromitsu hơi mỉm cười, anh chạm lên vết đánh hơi sưng trên đỉnh đầu, bước nhanh theo cô.
Xét về mặt nào đó, Jihan có thể coi như là một người hướng dẫn đủ tư cách.
Cô đúng là đã dạy anh khá nhiều thứ, dù ngắt quãng và hỗn loạn, nhưng đều dạy khá nghiêm túc.
Nói đến đây lại phải nhắc đến về bản luật của Schwarz -- thứ mà Hiromitsu đã mất hơn nửa tiếng để nghe vào ngày đầu tiên đến tìm gặp cô.
"Công việc này là thứ chó má nhất mà chị đây từng nhận làm."
Jihan đã mở đầu bằng một câu như thế. Đối mặt với đôi mắt đang chậm rãi mở to của Hiromitsu, cô gật đầu, như thể đang nói rằng chính xác, anh không hề nghe nhầm.
Cô ngồi xếp bằng trên đất, khoanh tay trước ngực, lặp lại.
"Công việc khốn khiếp. Đồng nghiệp khốn nạn. Ông chủ, ồ, riêng ông chủ thì có thể xếp vào hạng rác rưởi."
"..."
Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Hiromitsu, Jihan càng thản nhiên.
"Đừng có nhìn tôi bằng cái ánh mắt đấy. Tôi chẳng biết cậu tiến vào tổ chức này với mục đích gì. À? Có lẽ là vì muốn trải nghiệm cuộc sống? Kiếm tiền nhanh chóng? Hoặc là cảm hóa tổ chức, biến nơi này thành một tổ chức thiện lành nói lời hay, làm việc thiện, kính già yêu trẻ, tuân thủ pháp luật?"
Hiromitsu một lời khó nói hết, Jihan nhìn chằm chằm vào mặt anh, hơi mỉm cười, rồi lại tự chỉ vào mình.
"Nhưng dù mục đích của cậu là gì, thì sau một năm, hoặc thậm chí chỉ sau một quý công tác. Tôi nghĩ cậu cũng sẽ bắt đầu giống như tôi." Cô xòe ba ngón tay. "Bắt đầu muốn bỏ việc, nói xấu đồng nghiệp, và chửi sếp. Đây là quy trình bình thường của mọi con người làm công ăn lương trên đời mà. Tôi nói không sai chứ?"
"..."
Tạm thời không đề cập đến những suy nghĩ kỳ lạ trong đầu Jihan, Hiromitsu chỉ nhẹ nhàng hỏi cô.
"Vậy nên, nguyên nhân cho việc chị không muốn hướng dẫn tôi là bởi vì chị sắp sửa, ừm, nghỉ việc sao?"
Anh hơi chần chừ khi nhắc đến từ nghỉ việc, nghỉ việc khỏi một tổ chức mafia chắc chắn chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng. Thậm chí với địa vị lúc này của Jihan, cho dù chính anh cũng không chắc cô đang đóng vai trò gì trong tổ chức lớn này, thì chỉ cần nghĩ đến thái độ của Gin khi nhắc đến cô thôi. Anh cũng có thể dễ dàng đoán ra được rằng địa vị của Jihan trong tổ chức này không hề thấp.
Và một người như thế. Đang muốn bỏ việc sao?
Jihan nhìn chằm chằm anh, cô hơi híp mắt, giống như có thể thấy được những thứ mà anh đang bổ não trong đầu. Cho đến khi khoảng im lặng đã kéo dài đủ lâu và Hiromitsu đã hình thành đủ loại thuyết âm mưu, Jihan mới chậm rãi mở miệng.
Cô mỉm cười.
"Nghĩ gì vậy? Không muốn nhận cậu, đơn giản là vì chị đây lười thôi. Trốn việc tiêu cực, cậu hiểu trốn việc tiêu cực là gì không?"
Hiromitsu chưa bao giờ trải qua một cuộc nói chuyện bế tắc đến vậy.
Anh phải uống thêm một ngụm trà nữa mới có thể bình tĩnh lại để nói truyện với cô. Nhưng ngay khi vừa tích đủ khí thể để mở lời, Jihan đã chen ngang vào miệng anh, chặn họng anh trước.
"Vậy nên nếu còn muốn đi theo tôi. Cậu phải chuẩn bị tinh thần thật tốt."
"Học gì, học ở đâu, học thế nào. Cậu có thể đưa ra yêu cầu, còn tôi sẽ là người quyết định xem có chấp nhận yêu cầu đó hay không. Và nếu như cậu không đưa ra yêu cầu hay có bất cứ câu hỏi nào, tôi sẽ dạy theo ý thích của tôi. Và theo ý thích của tôi, có thể chỉ đơn giản là một buổi chơi bóng như thế này. Hoặc cũng có thể, là tôi sẽ rút súng ra và bắt đầu truy sát cậu."
Nhìn vẻ mặt anh, Jihan mỉm cười.
"Đương nhiên, đó chỉ là ví dụ. Còn thường ngày, có lẽ cậu cũng sẽ chỉ phải đối mặt với việc sẽ không liên lạc được với tôi, hoặc là sẽ không tìm thấy tôi trong căn nhà này. Trong khoảng, ừ thì --"
Cô suy nghĩ một chút. Tay phải giơ ra một ngón, tay trái xòe đều năm ngón.
"Khoảng một tuần, hoặc là năm mươi năm?"
Hiromitsu nghiêng đầu nhìn cô. Bước nhảy thời gian của Jihan có phải là quá lớn rồi không?
Đối diện với ánh mắt mang theo chút lên án của anh, Jihan đưa nắm tay lên che miệng, khẽ khụ một tiếng. Một lần nữa lấy lại vẻ nghiêm túc.
"Ngày cậu tóm cổ được tôi sẽ là ngày tốt nghiệp của cậu."
Jihan một lần nữa xòe năm ngón tay ra trước mặt anh, lại khẽ co ngón tay lại, búng 'tách' một cái.
"Nhưng có lẽ với tình hình hiện tại, tôi vô cùng tự tin, có thể khiến cho cậu đi theo học tập đến lúc rũ xương."
Lời này thật sự rất kiêu ngạo. Nhưng cũng rất, Jihan Schwarz.
Hiromitsu bất giác nghĩ vậy, và đối mặt với nụ cười đầy vẻ kiêu căng kia. Chút hiếu thắng và ấm ức vốn đã ủ sâu trong đáy lòng kể từ lần đầu gặp gỡ cuối cùng cũng trỗi dậy.
Và anh cũng mỉm cười.
"Rất hân hạnh, chị Jihan."
8.
Từ sau ngày hôm đó, Hiromitsu thật sự đã đến nhà cô, "tầm sư học đạo".
Nhưng "đạo" của Jihan, đúng thật là chỉ toàn những thứ kỳ lạ.
"Một vài thứ mà tôi nói sau đó có lẽ cả đời cậu cũng sẽ không bao giờ dùng tới. Nhưng chắc chắn trong đó cũng sẽ có một vài thứ mà cậu chắc chắn phải dùng tới. Hơn nữa còn là loại dùng tới mỗi ngày."
Jihan uống một ngụm nước để cho chiếc bánh mì phết bơ trôi xuống, cô vỗ vỗ ngực, lại nhìn chàng trai đang mặt mày nghiêm túc trước mặt.
"Hòa nhập đám đông, hoặc cậu muốn gọi đó là kiểu như điệp viên xã hội cũng được. Nhưng xã hội ở đây mà tôi nói chắc chắn không phải kiểu xã hội bình thường. Lấy ra một ví dụ trước đi, khi đi học ở trường đại học, cậu thường ăn mặc thế nào? Đi đứng thế nào? Nói những gì? Vẻ mặt mà cậu biểu hiện ra ngoài như thế nào?"
Jihan nói xong cũng không đợi anh trả lời, cô tự chỉ vào mình.
"Riêng vấn đề này thì tôi không rõ, vì tôi học theo hệ từ xa. Còn với cậu, một sinh viên bình thường, dáng vẻ cao ráo, mặt mũi không tệ, học hành chắc chắn cũng không tệ..." Cô nhìn chằm chằm vào mặt anh, đôi mắt xám khẽ nheo lại. "Ồ? Ở trường học chắc cậu được nhiều con gái theo đuổi lắm?"
Có lẽ vậy. Nhưng Hiromitsu không muốn trả lời. Vậy nên anh chỉ mỉm cười, hơi nghiêng đầu đi, lộ ra vẻ mặt có chút ngại ngùng.
Trông thấy dáng vẻ này, Jihan ngay lập tức mất đi hứng thú muốn hỏi. Cô vươn tay bẻ lại cằm anh.
"Nâng cái mặt lên. Cậu định dùng vẻ mặt này để giao tiếp với những người khác trong tổ chức đấy hả?"
Hiromitsu thuận theo mà nhìn cô, học theo dáng vẻ của Jihan thường lệ, hơi nâng cằm.
Jihan không hề nhận ra anh đang học theo mình, chỉ cảm thấy dáng vẻ này đúng là đã vừa mắt hơn nhiều so với trước đó. Cô buông tay ra khỏi mặt anh, một lần nữa tự chỉ vào chính mình.
"Nói tóm lại, tùy theo con người, tùy theo hoàn cảnh, tùy theo đối tượng. Mỗi lần cậu cải trang tiếp xúc, cậu sẽ phải khoác lên mình một lớp vỏ bọc khác nhau, sống như thể cậu là một con người khác. Cậu có thể mặc yukata, ngồi quỳ trên đệm mà đánh cờ shogi trong một căn nhà cổ nào đó. Cũng có thể đi vào trong ngõ hẻm, từ đầu đến chân đều xăm rồng xăm phượng, sau đó nhổ nước miếng lên một cái cột điện gần đó."
Jihan nói như thể cô đã từng làm vậy. Đối mặt với đôi mắt mèo đầy vô tội đối diện. Cô hơi dừng lại một chút, lặng lẽ nhấc mi mày, ác ôn nghĩ thầm.
Không không, với trường hợp này, dù xương cốt có chút rắn chắc và lượng cơ bắp trên người anh có vẻ không thích hợp lắm. Nhưng với gương mặt kia, có lẽ đi cùng một chiếc váy dài xinh xắn sẽ hợp hơn nhiều.
Không hề biết đến suy nghĩ của Jihan. Hiromitsu ngồi đối diện vẫn đang ngoan ngoãn nghe giảng. Khi Jihan bắt đầu nói đến sự khác biệt của nam nữ về ngôn ngữ hình thể, cô bắt đầu đứng dậy, lê đôi dép đi trong nhà về cầu thang phía Nam.
Hiromitsu đi theo cô đến tầng hai. Và khi Jihan mở cửa một trong những căn phòng ở đó. Anh thấy rõ, phía bên trong là một căn phòng kính.
Một căn phòng phủ gương soi khắp bốn bức tường, ngay cả trần nhà phía trên cũng là gương soi.
"Hình thể. Tư thế. Phong thái. Lễ nghi."
Jihan bước đến đối diện anh. Cô nghiêng đầu nhìn hai người trong kính, lại quay sang nhìn về phía anh.
"Hình thể là vóc dáng tự nhiên, bao gồm chiều cao, cân nặng và tỷ lệ cơ thể. Tư thế là thứ có thể luyện tập, là cách một người đứng, ngồi, đi lại. Phong thái là cách mà người khác nhận thấy về cậu, là cách một người xuất hiện và biểu hiện bản thân, bao gồm cử chỉ, nét mặt, giọng nói, và cách cậu đi đứng."
"Còn lễ nghi, lễ nghi là chuẩn mực. Cậu có hình thể đẹp, có tư thế tốt, có phong thái được nhiều người ngưỡng mộ và công nhận. Vậy thì cũng có thể coi như là cậu đã có được lễ nghi."
Jihan đứng thẳng lại, hơi khoanh tay, nhìn thẳng vào chàng trai trước mặt.
"Nhưng lễ nghi cũng phụ thuộc vào văn hóa. Ví dụ, một người phụ nữ người Pháp sẽ đứng thẳng hoặc hơi nghiêng khi chào hỏi, trong khi một người phụ nữ người Nhật sẽ cúi người. Một quý ông người Anh sẽ chào cậu với một nụ cười nhẹ nhàng vào lần đầu gặp gỡ. Trong khi một quý ông người Đức thì không."
Khi nói đến cách một quý ông sẽ chào hỏi. Jihan chậm rãi đi đến trước mặt anh.
Vẫn giữ khoảng cách, cô hơi nghiêng người về phía trước, tay phải duỗi ra trong khi khóe môi hơi cong, dáng vẻ nhã nhặn và thiện chí.
Hiromitsu cũng vươn tay. Anh đã nghĩ sẽ có một cái bắt tay, nhưng không, vì Jihan đã lật mặt ngay lập tức. Cô vỗ vào lòng bàn tay anh, đứng thẳng trở lại, dáng vẻ và biểu cảm đột nhiên trở nên thật nghiêm nghị.
"Đứng thẳng lên. Nếu cậu cứ giữ dáng vẻ non nớt này thì đừng nói đến tin tức. Chỉ cần cậu vừa mới xuất hiện thôi thì đám người đó đã xẻ cậu ta thành được tám trăm mảnh rồi."
Hiromitsu khẽ gật đầu. Jihan vươn vai một cái, cô lùi về phía sau một bước, làm ra một động tác 'mời' với anh.
"Hiện giờ là tám giờ năm mươi phút sáng. Bữa trưa hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu học lễ nghi trên bàn ăn. Đến chiều, chúng ta tiếp tục nói về vấn đề này. Và sẽ kết thúc sau bốn giờ chiều."
Hiromitsu đương nhiên không có phản đối gì với lịch trình này. Nhưng Jihan -- người vừa đọc lịch trình đột nhiên khựng lại. Cô lần mò tự bịt miệng mình, nghi ngờ lẩm bẩm.
"Mình vừa nói cái quỷ gì vậy?"
Thấy cô đã nhận ra. Hiromitsu mỉm cười, từ tốn nhắc lại.
"Chị Jihan nói, sẽ giúp tôi tập lễ nghi đến bốn giờ chiều nay."
Từ tám giờ sáng đến bốn giờ chiều. Tám tiếng, vậy là anh đã lời.
Jihan đứng đần ra một lúc, hồi lâu sau, cô bình tĩnh nói.
"Cậu nghe nhầm rồi."
Không thể nào có chuyện cô chủ động nói đến làm việc được.
Hiromitsu lắc đầu. Anh ngẩng đầu nhìn quanh phòng kính, ánh mắt ngay lập tức chạm đến chiếc camera giám sát trên một góc phòng, cong mắt cười.
"Nếu không thì, chúng ta thử kiểm tra lại nó xem sao?"
Hiromitsu hơi dừng lại, nhẹ nhàng nói với cô.
"Nếu đã là camera giám sát, có lẽ cũng sẽ ghi lại âm thanh, nhỉ?"
Jihan nhìn chằm chằm vào anh. Sâu sắc cảm nhận được ác ý của thế giới này.
...
Rạp hát nhỏ:
Jihan: Jihan Schwarz chủ động nói lịch làm việc? Jihan Schwarz không trốn việc?
Hiromitsu: ^^
Jihan: Ha ha :)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro