Phần 32: Bảo Thạch vũ hồn

Lần này Thương Huy học viện bảy gã hồn sư thực lực thật không sai. Bảo Thạch vũ hồn, một vũ hồn hi hữu lần này lại xuất hiện những 7 người.

Vũ hồn giới, vũ hồn đều có mạnh có yếu nhưng cũng giống như lam ngân thảo của Đường Tam, Bảo Thạch vũ hồn có khả năng phát triển cực đại.

Nó có thể cường công, có thể khống chế, mẫn công thậm chí phụ trợ. Có thể nói toàn bộ đều dựa hồn hoàn định.

Tại hồn sư giới, vũ hồn thức tỉnh hầu như đã định hình phương hướng phát triển. Mà Bảo thạch vũ hồn lại hoàn toàn trái ngược. Nó có thể tùy ý thay đổi dựa vào hồn hoàn thuộc tính.

Nhìn trên đài đám người Đường Lạc cảm thấy có gì đó không ổn.

Đội trưởng Thương Huy học viện lạnh lùng nhìn Đường Tam nói: "Ngươi rất trầm ổn, bất quá điều này cũng không có tác dụng. Trước thực lực tuyệt đối, tất cả chiến thuật cùng kỹ xảo đều là vô dụng."

Đái Mộc Bạch kinh thường hừ một tiếng.

"Ngươi nghĩ tuyệt đối thực lực có thể mạnh hơn chúng ta sao?"

"Các ngươi rất nhanh sẽ biết." Hắn cười quái dị.

Trận đấu bắt đầu.

Thất thải quang mang từ bảy tên học viên phóng thẳng lên trời. Thân ảnh bọn họ dần dần biến mất.

"Là thất vị nhất thể vũ hồn dung hợp kỹ?"

Đường Lạc mày đẹp chau lại. Quả nhiên không ổn mà.

Sáu người Sử Lai Khắc lấy Đường Tam làm trung tâm, tạo thành một vòng tròn.

"Đám ngốc Sử Lai Khắc học viện, các ngươi hẳn là cảm thấy vinh hạnh. Bởi vì các ngươi là đối thủ thứ nhất nhấm nháp Thất tu la huyễn cảnh của chúng ta. Bản thân các ngươi sẽ trong thống khổ mà tiêu vong."

Thất thải quang mang trong nháy mắt phóng đại, trong phút chốc đem cả lôi đài hoàn toàn bao phủ. Lôi đài chính là hình tròn, thất bảy thải cột sáng cũng đồng dạng là hình tròn, giờ này phút này, trùng thiên (tận trời) quang thải cơ hồ chiếu sáng cả đấu trường.

Mê ly quang thải tràn ngập hào khí kỳ dị.

Bảy người Sử lai khắc học viện chiến đội đã bị hoàn toàn bao phủ ở bên trong, hoặc là nói là bị thôn phệ vào trong đó.

Đường Lạc bật dậy, hai mắt nhìn chằm chằm vào thất thải ánh sáng trên lôi đài.

"Không ngờ tới lại là tinh thần hệ." Nếu hắn lên sân thì tốt rồi có thể đem này đám người cấp đá ra lôi đài.

Tức chết hắn rồi. Bây giờ tình hình trên lôi đài là không thể nhìn thấy. Thật là gấp chết hắn mà.

"Chết tiệt." Phất Lan Đức cũng gấp không kém, hắn dần mất bình tĩnh. Thất vị nhất thể dung hợp kĩ được hồ sư giới tôn làm thần kỹ đó. Trận này bọn nhỏ...

"Phất Lan Đức, bình tĩnh." Đại Sư nói.

"Bình tĩnh, ngươi bảo ta làm sao bình tĩnh?"

"Ngươi nhìn Lạc Lạc, hắn không gấp, ngươi gấp cái gì." Đại sư chỉ chỉ Đường Lạc nói.

Lúc này Đường Lạc lấy lại bình tĩnh, ung dung đứng đó, trên mặt không một chút lo lắng.

Nhìn nhìn Đường Lạc, Phất Lan Đức đem lí trí tìm đã trở lại. Phải rồi, Lạc Lạc còn không gấp hắn gấp cái gì chứ. Ai không biết, giữa Đường Lạc và Đường Tam có cảm ứng đặc biệt chứ. Hắn như vậy bình tĩnh thì đám người Đường Tam có lẽ không sao rồi.

"Hơn nữa, Phất Lan Đức, ngươi coi thất vị nhất thể vũ hồn dung hợp kỹ là cái gì? Nếu tùy tiện bảy người là có thể thi triển ra, vậy còn có thể gọi là thần kỹ sao? Bảy đệ tử của Thương huy học viện nọ mặc dù cũng đúng, nhưng còn xa mới đủ để thi triển loại hồn kỹ này. Bọn họ sử dụng, chỉ bất quá là thất vị nhất thể dung hợp kỹ mà thôi. Thương huy học viện chưa chắc thực sự đủ may mắn để có thể tìm được bảy đệ tử có trình độ vũ hồn khế hợp cao như vậy"

Đường Lạc không còn có cảm nhận tới nguy hiểm gì, có lẽ Đường Tam vẫn ổn. Hắn còn có Tử Cực Ma đồng cơ mà. Hắn sao lại chuyên có chứ. Có Tử Cực ma đồng có khả năng công kích tinh thần hắn còn sợ gì chứ.

Đường Tam lẳng lặng đứng tại chỗ, thanh âm của đối thủ không ngừng từ bốn phương tám hướng truyền đến:

"Các ngươi quá ngây thơ rồi, tưởng rằng nhắm mắt lại là có thể ngăn cản Thất Tu La huyễn cảnh của chúng ta sao? Vì ngày này, chúng ta đã đợi lâu lắm lâu lắm rồi. Tiếp nhận thế giới xấu xa nhất trong nội tâm các ngươi đi. Cảm giác ngược tâm lại cho các ngươi vô cùng thống khổ, trực tiếp làm cho các ngươi nổi điên mới dừng lại, cái này là phần thưởng cho việc các ngươi vũ nhục chúng ta. Yên tâm, chúng ta sẽ hạ thủ lưu tình, lưu lại cho các ngươi một mạng."

Ngoại trừ Đường Tam ra, sáu người còn lại của sử lai khắc học viện chiến đội lúc này như trước nhắm hai mắt, Đường Tam than nhẹ một tiếng, lạnh nhạt nói:

"Ngây thơ, khờ khạo hẳn là là các ngươi mới đúng. Các ngươi tưởng rằng, huyễn cảnh đơn giản này là có thể đem vây khốn chúng ta sao?Cùng so sánh với đệ thất hồn kỹ Mộng Yểm của Thời Niên, thất vị nhất thể dung hợp kỹ này của các ngươi còn kém rất xa."

Đúng vậy, này bảy vị nhất thể dung hợp kỹ nhìn qua mặc dù huyễn lệ khôi hoành, lúc này các loại huyễn cảnh cũng đã bắt đầu sinh ra trong đáy lòng của mọi người, nhưng cùng so sánh với Thời Niên lúc trước ám sát Đường Tam, huyễn cảnh hồn kỹ này của bọn họ lại quá mức thiên về hình thức. Ở trên bản chất sẽ kém hơn rất nhiều.

Đường Tam quả không phụ lòng tin của Đường Lạc, thuận lợi thoát li huyễn cảnh, giàng thắng lợi.

Thương Huy học viện chiến đội bảy người lúc này lấy vị trí bọn họ rời đi lúc trước. Phân biệt tại bảy phương hướng trên lôi đài, lúc này này bảy người cũng đều ngã sấp xuống trên mặt đất, không giống với đám người sử lai khắc học viện là, bọn họ bảy người thân thể ngã trên mặt đất cực kỳ kinh khủng, miệng phun bọt mép, con ngươi trợn ngược.

Bảy người kia được đem đi kiểm tra cùng trị thương. Kết luận chính là hồn kĩ cắn trả.

Hồn sư đại tái cấm giết hại đối thủ cùng với làm cho đối thủ tán phế. Nhưng hồn kĩ cắn trả lại tính là người nào gây ra đâu?

Bọn họ thắng. Nhưng cũng không có như vậy nhẹ nhàng.

Sáu người còn lại đã ngã trên lôi đài. Bốn người Đường Lạc, Ninh Vinh Vinh, Mã Hồng Tuấn, Áo Tư Tạp chạy tới giúp đỡ bọn họ xuống đài. Đón chào bọn họ là sự nồng nhiệt của mọi người.

Bọn họ đón chào Sử Lai Khắc giống như đón anh hùng vậy.

"Ngươi cũng thật ác đấy Đường Tam. Bọn họ coi như phế rồi." Đái Mộc Bạch nói.

"Diệt cỏ phải diệt tận gốc. Bọn họ đã biết chúng ta có liên quan đến việc Thì Niên mất tích. Chúng ta không có khả năng trở thành bằng hữu. Ta không ở, các ngươi chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Không thể để hậu hoạn tồn tại được." Đường Tam nói.

Không sai, Thương Huy học viện này bảy gã hồn sư không chết nhưng cũng biến thành ngu ngốc.

Mọi người dìu dắt nhau trở lại phòng nghỉ. Đường Lạc cho mọi người trị liệu. Chủ yếu là tinh thần thương. Trị liệu hơi mất thời gian nhưng cũng sẽ không lưu lại tai họa ngầm.

"Aaaa... có Lạc Lạc ngươi chúng ta quả nhiên nhiều cái mạng a!" Mã Hồng Tuấn nói.

"Đợi ta lợi hại hơn cho các người thấy cái gì là khởi tử hồi sinh, tử thần cũng không thể đoạt mạng các ngươi trong tay ta." Đường Lạc vô cùng tự tin nói.

Khi là hồn thú dù niên đại cao đến thế nào cuối cùng cũng chỉ đạt được lấy mạng đổi mạng, nhưng trùng sinh thành nhân thì khác. Hắn tu luyện thành thần này hiệu quả, hắn nhất định đạt được. Hắn sẽ không để ca ca lại bị thương hay nguy hiểm đến tính mạng nữa.

(Chúc mn đọc truyện vui vẻ, thân :333)

_hết chương 32_

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro